Arthur Bailey tản bộ nơi văn phòng của trung tâm giao liên CIA nằm trong Tổng hành dinh quân đội Mỹ trú đóng ở ngoại ô Munich. Ngay từ sáng sớm hôm đó anh ta đã gửi một bức điện tín phát thanh mã hóa về Lầu Năm Góc giải thích toàn bộ tình huống liên quan đến von Osteen và RoganAnh ta đã đề đạt ý kiến là tổ chức mình không nên có hành động nào dính líu vào. Giờ đây anh ta đang sốt ruột chờ thông tin phản hồi.
Gần đến giữa trưa mới nhận được phản hồi. Tay thư ký mang bức điện vào phòng giải mã tối mật và khoảng nửa giờ sau thông điệp được đặt vào tay Bailey. Nó làm chàng ta sửng sốt. Nó chỉ đạo chàng cho người bảo vệ von Osteen kỹ hơn và thông báo cho cảnh sát Đức về những ý đồ của Rogan. Hành động kiểu này có thể rất tai hại, Bailey nghĩ, thế nên chàng ta quyết định sử dụng điện thoại phát thanh (radiophone) về Lầu Năm Góc. Chữ ký mật mã trên điện trả lời là của một đồng đội cũ ở Đức của Bailey, Fred Nelson. Họ không thể nói năng quá tự do qua radiophone, nhưng có lẽ Bailey có thể nhận được thông điệp thông qua Nelson. Và chắc chắn chàng phải hành động khẩn cấp. Có lẽ ngay vào phút này, Rogan đã kề sát bên Thẩm phán von Osteen.
Chàng phải mất cả mười phút để kết nối đường dây. Sau khi xưng danh tính chàng nói theo kiểu cảnh báo, ”Mấy người có biết mấy người đang làm cái quái quỉ gì với những chỉ đạo mà mấy người vừa mới gửi cho tôi không? Mấy người có thể làm nổ tung tóe lên trời cao toàn bộ mưu đồ chính trị mà chúng ta đã tốn hao biết bao công sức và thời gian để gầy dựng nên ở đây đấy!”
Giọng nói của Nelson lạnh lùng, vô cảm, không sắc màu. ”Quyết định đó được truyền xuống từ đỉnh của Tình báo. Và đã được thông qua bởi những vị lãnh đạo Nhà nước. Vậy nên cậu chỉ có việc tiến lên và thi hành lệnh. Thi hành trước, khiếu nại sau, nhé!”
Bailey nói giọng ớn đến tận cổ, “ Họ hóa rồ cả rồi. ”Giọng chàng ta nghe quá chua chát, xót xa khiến Nelson bỗng thấy tội.
“Đó là một phương diện mà bạn đang lo nghĩ về, phải thế không?” Nelson nói giọng thận trọng phòng vệ. ”Chuyện đó đã và đang được quan tâm sâu sát. Yên chí.”
Nelson đang ám chỉ những bức thư mà Rogan đã gửi cho những người thân của chàng ta ở Mỹ. ”Vâng, mình hiểu,” Bailey nói. ”Về chuyện đó, đã có những biện pháp nào?”
“Chúng tôi đã lập một hồ sơ về hắn ngay từ khi anh gửi báo cáo đầu tiên. Chúng tôi biết mọi người mà hắn có thư từ liên lạc và chúng tôi có lập việc đánh chặn bưu vụ (postal intercept: đọc trộm và ngăn chận thư từ) đối với những người mà hắn có liên lạc.
Bailey thực sự ngạc nhiên. ”Các bạn có thể làm chuyện đó ở Mỹ được à? Mình không nghĩ ra đấy.”
“An ninh quốc gia. Chúng tôi có thể làm mọi chuyện. ”Nelson có vẻ nhạo báng, mỉa mai. ”Này, cái anh chàng đó sẽ để bị bắt sống hay không?”
“Không đâu.”
“Ờ, tốt hơn là hắn không nên được bắt sống,” Nelson nói, và cúp đường truyền.
Bailey tự rủa mình về chuyện đã gọi để đề xuất ý kiến thay vì chỉ việc làm theo chỉ đạo. Chàng ta hiểu nhận xét cuối cùng của Nelson hàm ý gì. Chàng phải làm thế nào để chắc chắn rằng Rogan không được bắt sống, hay nói trắng ra là không được phép sống sót sau khi bị bắt. Họ không muốn chàng ta phát biểu vung vít linh tinh về von Osteen.
Bailey ngồi vào chiếc xe của bộ tham mưu đang chờ sẵn và bảo tài xế đưa chàng đến Tòa án Munich. Chàng không nghĩ rằng Rogan đã có đủ thời gian để thực hiện nước đi của chàng ta, nhưng chàng muốn kiểm tra cho chắc cú. Sau đó chàng sẽ đón Vrostk, và cả hai sẽ đi đến nhà trọ và dứt điểm Rogan.
...............................&...............................