Bộ trang phục của Evan Bell hôm nay giữa một rừng áo sơ mi quần tây trang trọng, lại mang đến cảm giác hạc giữa bầy gà. Một chiếc áo polo hoa văn hình khối vuông nền xanh da trời, phối cùng một chiếc quần tây lửng màu đen, dưới chân đi một đôi giày vải đế bẹt màu xám viền xanh. Hoàn toàn không có chút tự giác nào của việc tham gia sự kiện trang trọng, ngược lại trông giống như trang phục giải trí chuẩn bị đi đánh golf hơn——nhưng đánh golf thì cũng đâu có mặc quần lửng, quả thật không ra làm sao cả.
Nhưng sự thật cũng là như thế, cho dù Evan Bell có mặc vest thắt cà vạt đi chăng nữa, thì ở dịp này cậu vẫn là tiêu điểm chú ý hạc giữa bầy gà. Không cần nói đến những lời thừa thãi khác, bộ phim "Cướp biển vùng Caribbean" vừa mới giành lấy ngôi vị quán quân trên bảng xếp hạng phòng vé Bắc Mỹ thôi là đã đủ để Evan Bell tách biệt hoàn toàn với tất cả những người khác rồi. Cho nên, Evan Bell ăn mặc như thế này, chẳng qua chỉ là thuận theo tâm trạng mà thôi, chứ không có cảm giác gì đặc biệt cả. Còn đối với những nhân vật chính trị mà nói, lại càng xem nhẹ chuyện này hơn: Đây căn bản không phải quốc hội hay tòa án, không có quy định về trang phục.
"Michael, tôi không đến muộn chứ?" Evan Bell mỉm cười ôm nhẹ Michael Bloomberg một cái, đối với vị thị trưởng New York này, cậu cũng vô cùng khâm phục. Ít nhất, có thể lường trước cục diện, một mình gánh vác toàn bộ áp lực, kiên quyết thúc đẩy phương án "Tháp Tự Do", sự phách lực này đã rất đáng nể rồi.
"Không, không, còn cách thời gian bắt đầu lễ động thổ tận hai mươi phút cơ mà." Michael Bloomberg mỉm cười nói. Việc "Tháp Tự Do" thuận lợi khởi công, lại sẽ trở thành một nét bút quan trọng trong thành tích chính trị của ông. Hơn nữa, Michael Bloomberg có lòng tin, chờ sau khi "Tháp Tự Do" được hoàn thành, những tiếng nói phản đối kia sẽ dần dần nhỏ lại.
Mặc dù đường đường là tổng thiết kế sư của "Tháp Tự Do", nhưng Evan Bell lại không phải nhân vật chính ngày hôm nay. Nhân vật chính của hôm nay phải là Michael Bloomberg - người tuyên bố khởi công "Tháp Tự Do", cậu chỉ là nhân vật phụ mà thôi. Thế nhưng, các nhân vật chính trị muốn làm quen với Evan Bell lại có không ít, từ thượng nghị sĩ cho đến thống đốc, mọi người đều vô cùng hứng thú với siêu đại minh tinh không lo làm việc chính này, trò chuyện vài câu, khách sáo vài câu, bầu không khí cũng xem như hòa hợp vui vẻ.
Rất nhanh, lễ động thổ sắp bắt đầu, mọi người đều thu lại sự chú ý, đưa mắt tiễn Michael Bloomberg bước lên bục diễn thuyết nhỏ ở phía trước, ông sẽ ở nơi đó tuyên bố "Tháp Tự Do" chính thức động thổ, sau đó cầm xẻng xúc xẻng đất đầu tiên, mang ý nghĩa là khởi thổ.
Evan Bell yên lặng đứng tại chỗ, đám cưới vây quanh cậu lúc nãy đều đã giải tán, mọi người tự giác đứng theo vị trí trận doanh. Evan Bell nhìn sang trái nhìn sang phải, liền đứng vào trong trận doanh vô đảng phái. Chỉ là phía tay trái của cậu chính là những người thuộc Đảng Dân chủ.
Michael Bloomberg đứng trên bục diễn thuyết bắt đầu bài diễn thuyết ứng khẩu. Evan Bell khoanh hai tay đứng tại chỗ lạng lẽ lắng nghe. Thật khó mà tưởng tượng được, nơi này của hai năm trước đã thê thảm nhường nào, lúc ấy nơi này chính là một tòa địa ngục trần gian, Evan Bell từng tận thân tham gia hành động cứu trợ, để rồi cũng trải qua khoảng thời gian thê thảm nhất trong hai đời làm người của mình.
Không biết vị tiên sinh bận tâm đến con gái không thể tham gia vũ hội tốt nghiệp dạo trước có đang mỉm cười dõi theo gia đình mình trên thiên đường hay không, cô gái tên Jenny kia liệu đã lấy lại dũng khí để bước tiếp hướng về cuộc sống nữa chưa. Một trận tai ương khiến cho vô số gia đình tan nát, mà trận chiến tranh hồi tháng ba năm nay, lại khiến cho càng nhiều sinh mệnh biến mất trong đạn dược khói lửa.
Evan Bell nhìn về phía tay phải của mình. Đám người giơ bảng kháng nghị ở đó vẫn đang kêu gào, "Chúng tôi không cần 'Tháp Tự Do'. Xin hãy giữ lại ký ức về 'Tháp đôi'", tiếng hô của bọn họ có thể nghe rõ mồn một. Những người này đang hoài niệm về Tháp đôi, cũng là đang hoài niệm về những sinh mệnh đã qua đời.
Evan Bell cũng đang hoài niệm, nhưng cậu càng tin chắc rằng, chỉ có chôn giấu nỗi đau trong quá khứ ở tận đáy lòng, xốc lại tinh thần tiến bước một lần nữa, mới là món quà tốt nhất dành cho người đã khuất. Bằng không cứ mãi trầm luân trong hồi ức, thì thứ đón lấy cậu cuối cùng chỉ là bóng tối vô bờ bến. Cho nên cậu mới thiết kế ra "Tháp Tự Do". Chỉ là, liên quân Mỹ - Anh lún sâu trong vũng lầy chiến tranh Iraq, sau đó lại sẽ mang đến bao nhiêu tin dữ nữa đây?
"Ngài Bell." Một giọng nói thấp vang lên từ phía tay trái, thấy Evan Bell dường như không có phản ứng gì, đối phương do dự một chút, rồi gọi lần thứ hai, "Ngài Bell." Lần này, Evan Bell cuối cùng cũng có phản ứng.
Evan Bell quay đầu lại, liền nhìn thấy một gương mặt người da đen quen thuộc. Dùng từ "quen thuộc" ở đây, không phải vì đối phương nổi tiếng thế nào, hay là đại soái gì cả, ít nhất đối phương không phải Will Smith hay Denzel Washington. Evan Bell dùng từ này, là bởi vì kiếp trước người đàn ông này đã trở thành tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ. Barack Obama. Evan Bell sao có thể không quen thuộc cho được, sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ tháng mười một năm 2008, trên tivi, báo chí, tạp chí, internet đâu đâu cũng là khuôn mặt này.
“Ngài Bell, xin chào, tôi là Barack Obama.” Barack Obama lúc này vì tranh cử ghế nghị sĩ hạ viện Mỹ thất bại, vẫn luôn làm việc tại nghị viện bang Illinois. Hôm nay không biết vì lý do gì, anh lại trở thành một trong những người đại diện cho Đảng Dân chủ.
Evan Bell mỉm cười gật đầu, xem như đáp lại. Lúc này Michael Bloomberg đang phát biểu ở phía trước, vô số máy quay đang phát sóng trực tiếp sự kiện lớn lễ động thổ, đây căn bản không phải thời điểm tốt để làm quen bạn bè. Barack Obama rõ ràng cũng biết điểm này, anh không hề có ý định chào hỏi sâu hơn, chỉ là bởi vì vừa rồi không có cơ hội làm quen với Evan Bell, nên có hơi tiếc nuối mà thôi. Bây giờ đã đứng bên cạnh Evan Bell rồi, chào hỏi đơn giản một tiếng là đủ.
Sau độ nổi tiếng siêu cao của "Cướp biển vùng Caribbean", tờ "The New Yorker" từng đùa một câu, nói rằng hiện tại Evan Bell mà đi tranh cử một ghế nghị sĩ thượng viện thì tuyệt đối không có vấn đề gì. Không chỉ vì độ nổi tiếng siêu cao của Evan Bell, mà còn vì những biểu hiện của cậu trong một loạt sự kiện trước đó —— công tác cứu trợ sau sự kiện 11 tháng 9, bài hát tưởng niệm tại lễ trao giải Grammy, sự kháng cự thời điểm chiến tranh bùng nổ —— đều đã đủ để thiếu niên chưa tròn hai mươi mốt tuổi này nhận được tỷ lệ ủng hộ đầy đủ.
Đối với "The New Yorker" mà nói điều này có lẽ chỉ là một câu nói đùa, nhưng trong lòng người dân Mỹ thì đây không phải trò đùa. Cộng đồng Yahoo sau khi bài báo này được tung ra đã làm một cuộc khảo sát, kết quả trong số hai trăm bốn mươi ngàn người tham gia bỏ phiếu, có hơn sáu mươi ba phần trăm người cho rằng Evan Bell có thể giành được một chiếc ghế nghị sĩ thượng viện.
Mặc dù trước đó chưa từng xuất hiện trường hợp nghệ sĩ tham gia chính trị thành công nào, nhưng chuyện nghệ sĩ cổ vũ bầu cử thì đã xuất hiện không ít. Cách đây không lâu, Arnold Schwarzenegger tuyên bố tham gia tranh cử thống đốc bang California ngược lại đã khiến truyền thông được một phen phấn khích. Đã thế Arnold Schwarzenegger còn có thể tranh cử thống đốc, vậy thì Evan Bell ra tranh cử nghị sĩ cũng không phải chuyện kỳ lạ gì. Huống chi, trong hai cuộc thăm dò ý kiến trước đó, Arnold Schwarzenegger đều đang ở vị thế dẫn đầu trong cuộc đua tranh cử thống đốc.
Tuy nhiên, đối với Evan Bell mà nói, mặc dù cậu không lo làm việc chính, nhưng đối với chính trị, cậu thực sự không có hứng thú, bởi vì cậu rất rõ đó là một cái vòng luẩn quẩn ăn thịt người không nhả xương. Huống chi, trong xương tủy cậu thực ra vẫn là người Trung Quốc, chơi chính trị ở cái nơi như nước Mỹ này, kiểu gì cũng thấy gượng gạo. Cho nên, ở dịp hôm nay, các nhân vật lớn chính trị tuyệt đối không ít, nếu Evan Bell muốn, hoàn toàn có thể làm quen với không ít nhân vật nắm giữ thực quyền. Nhưng cậu không làm thế. Cậu trước sau vẫn chỉ khách sáo mỉm cười một cách đúng mực không kiêu không ngạo, không hề cố ý thay đổi thái độ, tư thái tự tại thản phong đó ngược lại khiến cho những đại nhân vật lăn lộn trong quyền mưu này lộ ra chút ít sự thưởng thức.
"Tiếp theo xin mời nhà thiết kế của 'Tháp Tự Do' - ngài Bell bước lên sân khấu phát biểu." Michael Bloomberg đã nhường vị trí diễn thuyết lại cho Evan Bell. Đây căn bản không phải dịp vinh dự gì, thực ra chỉ là lên sân khấu nói mấy câu xã giao mà thôi, đại khái cũng là mấy lời kiểu như "chúc mừng động thổ", "kỷ niệm phá thổ".
Evan Bell mỉm cười bước lên bục diễn thuyết, tiếng thét chói tai và reo hò dưới đài, đan xen với sự phẫn nộ chửi rủa, ngược lại giống như một bản giao hưởng lúc trầm lúc bổng. Evan Bell không có ý định nói dài dòng, chỉ làm một màn giới thiệu bản thân đơn giản, "Buổi sáng tốt lành, tôi là Evan Bell, người thiết kế 'Tháp Tự Do'. 'Tháp Tự Do' sắp được xây dựng ở nơi này rồi, chỉ mong Tháp Tự Do có thể vượt qua Hallelujah mà thôi. Cảm ơn." Nói xong, Evan Bell liền quay người rời đi.
Không ít phóng viên dưới đài ngây người ra, lúc này các phóng viên giải trí đã tìm được cơ hội diễu võ dương oai rồi, bọn họ đã sớm quen thuộc với một Evan Bell có cá tính tràn trề thế này. Phóng viên giải trí còn giải thích ý nghĩa của câu nói này cho các đồng nghiệp khác nghe: Evan Bell có một bài hát tên là "Vượt qua Hallelujah (Better Than A Hallelujah)", bài hát chính là kể về việc thay vì trông chờ Hallelujah vào Chúa trời, chi bằng cất bước tiến về phía trước, so với việc cầu nguyện vô nghĩa, hành động thực tế, xây dựng lại cuộc sống của chính mình, mới là điều Chúa trời hy vọng nhìn thấy. "Tháp Tự Do", không phải là cáo biệt quá khứ, mà là dùng hành động thiết thực để bày tỏ sự tưởng niệm, sau đó tiến hướng về tương lai.
Sự hỗn loạn bên dưới không kéo dài quá lâu, cho dù là tiếng khẩu hiệu hết đợt này đến đợt khác của những kẻ phản đối cũng không thể ngăn cản tiến trình của lễ động thổ: Trừ phi lúc này xuất hiện một quả bom. Dĩ nhiên, đây là Manhattan, không phải bối cảnh phim truyền hình "24 Giờ".
Michael Bloomberg dùng xẻng xúc xẻng đất đầu tiên, sau đó các đại diện khác lần lượt bước lên, Evan Bell cũng may mắn được cầm xẻng, xúc một xẻng đất, rồi đối diện với truyền thông nở nụ cười, lưu lại tròn hai mươi giây thời gian chụp ảnh, lúc này mới kết thúc công việc ngày hôm nay của cậu.
Hôm nay "Tháp Tự Do" sắp động thổ rồi. Evan Bell ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt. Kỳ thực lúc thiết kế "Tháp Tự Do", Evan Bell chỉ nghĩ đây là đồ án tốt nghiệp của mình, sao có thể ngờ tới, thiết kế cuối cùng này lại trở thành bản vẽ mới cho việc tái thiết tòa nhà Trung tâm Thương mại Thế giới. Giấc mơ chưa thể thực hiện ở kiếp trước, ở kiếp này đều lần lượt bù đắp lại những tiếc nuối, đầu tiên là người nhà, sau đó là giấc mơ âm nhạc, và bây giờ lại là giấc mơ kiến trúc sư.
Evan Bell không khỏi nở một nụ cười thật tươi, hôm nay kỳ thực là một ngày tốt lành.
Mười hai ngàn chữ bùng nổ của ngày hôm nay đã được gửi tới, cầu đặt mua!