Lối vào sàn diễn thời trang chính là một điểm giới hạn. Sau lối vào là thế giới tưởng tượng của những thiên hạ tài hoa và kẻ cuồng si, nơi đó là cảnh giới mộng ảo mà các bậc thầy thiết kế mang lại, hoàn mỹ đến mức không có một chút thô ráp nào của hiện thực; trước lối vào là trạng thái làm việc chân thực và đáng kính của một nhóm người làm nghề thời trang, nơi đó có giá treo quần áo, lược, keo xịt tóc, phấn nền và đôi bàn tay mạnh mẽ của chuyên gia xoa bóp, còn có thần sắc lo âu của nhà thiết kế, những khoảnh khắc vui vẻ không ai biết tới và biểu cảm ngây thơ trên khuôn mặt người mẫu.
Có lẽ, sự bận rộn hậu trường còn có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc đeo kính râm ngồi ở hàng ghế đầu của buổi diễn, nhìn đôi chân gầy guộc của người mẫu, nhân tiện được ống kính flash của tạp chí thời trang ghi lại lên trang trong số tới. Ít nhất, từ nơi này có thể thăm dò được nhiều bí mật hơn của thời trang.
Ví dụ như những người mẫu gỡ bỏ mặt nạ thời trang, sau lưng cũng có những tràng cười lãng mạn; ví dụ như khác với triết lý thời trang của các thương hiệu, người mẫu cũng có triết lý thời trang của riêng mình, cũng khiến người ta vỗ tay khen ngợi; ví dụ như đắp bên dưới ngành công nghiệp thời trang hào nhoáng rực rỡ chính là cái danh từ khiến người ta phát cuồng "dục vọng". Có bao nhiêu người mẫu vì hai chữ "ma túy" mà đắm chìm trong đó không thể thoát ra, lại có bao nhiêu người quản lý vì để có thể kiểm soát người mẫu tốt hơn mà dùng ma túy dỗ dành các thiếu nam thiếu nữ chưa ráo máu đầu rơi vào vực sâu, còn có bao nhiêu cuộc giao dịch thể xác diễn ra sau lưng...
Giao dịch tiền bạc trần trụi được quán triệt thực hiện trong ngành người mẫu, người quản lý vì tiền bạc mà bất chấp thủ đoạn chèn ép người mẫu, tương tự người mẫu vì muốn ngoi lên cũng không tiếc bán rẻ bản thân, thậm chí còn có không ít nhiếp ảnh gia, nhà thiết kế và những nhân sự nội bộ ngành khác cũng gia nhập vào chuỗi thức ăn này. Tình huống này từng rất thịnh hành trong ngành diễn viên, ca sĩ, không thể tránh khỏi, nhưng theo sự chấn chỉnh của ngành diễn viên, ca sĩ, bao gồm cả việc thành lập công đoàn, tình huống cơ bản đã được kiểm soát. Chỉ có ngành người mẫu, vẫn giống như một vòng tròn khép kín tràn ngập bầy sói hung ác, sự tàn khốc và hiểm nguy hiện hữu ở khắp mọi nơi.
Thương hiệu "11" vốn là một nhãn hiệu hoàn toàn mới, gia đình ba người nhà Bell vốn dĩ không vướng vào quy tắc ngầm của giới thời trang, mà vì sự đặc thù trong việc tuyển chọn người mẫu, lại càng vô tình loại trừ những kẻ lão luyện trong nghề ra ngoài, hai mươi chín người mẫu bước vào đều là những đứa trẻ có tuổi đời còn non trẻ — thâm niên ba tháng của Jeremy Dufour có thể lọt vào top ba trong số hai mươi chín người mẫu, nói theo một cách khác, đây là một quần thể mà quy tắc ngầm của giới thời trang còn chưa kịp với tới. Cho nên, rất may mắn, hậu trường của "11" ngập tràn tiếng cười nói vui vẻ, lại thêm phần lười biếng thoải mái.
Teddy Bell đã ký hợp đồng với hai mươi mốt người mẫu trong tổng số hai mươi chín người mẫu dưới trướng công ty thời trang Eleven thuộc Eleven Design, trong đó còn nhân tiện ký về mười sáu người quản lý người mẫu chuyên nghiệp. Không biết rằng, Eleven Models liệu có thể trở thành một vùng đất tịnh thổ của giới thời trang, hay là vào một ngày nào đó trong tương lai cũng không thể tránh khỏi việc hòa nhập vào ngành nghề này.
Evan Bell đứng ở lối vào sàn diễn, Katherine Bell đang tiến hành xác nhận lần cuối đối với trang phục của anh. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Katherine Bell hít sâu một hơi. Lẽ ra mà nói, người chuẩn bị bước lên sàn diễn là Evan Bell, người nên khẩn trương cũng phải là Evan Bell, nhưng Evan Bell lại mỉm cười thật thoải mái, hướng về phía Katherine Bell có ánh mắt hơi phảng phất không chừng mực mà nói, "Katherine, cô sẽ thành công thôi!" Đây không phải là một câu an ủi, mà là một câu khẳng định.
Katherine Bell ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt tuấn tú của đứa con trai út, bà có thể nhìn thấy dấu vết của người cha nó trong hàng mày khóe mắt. Mặc dù năm đó không có một kết quả tốt đẹp, nhưng Katherine Bell buộc phải thừa nhận rằng, ông trời lúc tạo ra đứa con trai út này chắc chắn tâm trạng rất tốt, đã tập trung hết ưu điểm của bản thân và người cha nó lên người con trai út. Đứa con trai lớn tuy cũng rất tuấn tú, nhưng về khí chất lại quá thật thà vững chãi, không giống như con trai út chói lọi rực rỡ nhường này.
Trong khoảnh khắc này, Katherine Bell lại nghĩ đến Edward Schmidt, nói chính xác hơn là nghĩ đến William Bell. Nhưng kể từ sau buổi tối nói chuyện với con trai út hôm đó, mặc dù tâm trí Katherine Bell vẫn có chút rối ren, nhưng ít nhất đã bình tĩnh trở lại, tâm trạng cả người cũng từng chút một thả lỏng, đây là một hướng phát triển tốt. Có lẽ, cô có thể ôm lấy một tâm thái bình ổn để đối mặt với tất cả những gì có thể xảy ra trong tương lai đúng như lời con trai út đã nói: Quyền quyết định vẫn luôn nằm trong tay chính cô. Chuyện ở số 1 phố Savile cũng thế, Edward Schmidt hay William Bell cũng vậy.
"Katherine, em chuẩn bị lên sân khấu đây." Tiếng nói của Evan Bell kéo Katherine Bell trở lại thực tại, hôm nay Evan Bell là người mẫu chủ chốt, không chỉ chịu trách nhiệm màn mở đầu và kết màn, mấy bộ quần áo quan trọng nhất đều do một mình anh thể hiện, người mẫu nghiệp dư như anh hôm nay gánh vác trọng trách lớn lao.
Katherine Bell định thần lại, nhìn đôi mắt màu xanh lam sâu thẳm của con trai út, sự kiên định và tự tin trong ánh mắt đó khiến Katherine Bell hơi trấn định lại đôi chút. Katherine Bell ôm nhẹ Evan Bell một cái, rồi bước đến trước chiếc màn hình giám sát bên cạnh, nhìn màn hình lớn đếm ngược mười lăm giây.
Ánh đèn của sàn diễn từ từ tối xuống, chỉ có sàn diễn là vẫn sáng trưng. Sàn diễn ngày hôm nay hoàn toàn là tông màu chủ đạo đen trắng, sàn diễn không dựng bục riêng, chỉ để trống một lối đi rộng chừng năm yard ở giữa, đó chính là sân khấu biểu diễn thời trang. Lối đi ở giữa được sơn màu trắng đậm ngả xanh, cứ cách khoảng hai yard lại dùng thuốc nhuộm màu đen vẽ một đường chéo, điều này khiến phần sàn diễn trông giống như những bậc thang đang nhô lên từ từ, tạo ra hiệu ứng thị giác ba chiều.
Hai bên sàn diễn, cứ cách khoảng năm yard lại có một cột trụ to bằng một người ôm hai tay, cột trụ được bọc bằng vải lụa đen. Phía sau cột trụ, chính là những chiếc ghế dài được bọc bằng vải lụa trắng, cả hai bên trái phải đều được đặt đủ năm hàng ghế dài, cộng thêm chiều dài của toàn bộ sàn diễn đạt tới bảy mươi yard, toàn bộ sân khấu có thể chứa đủ sáu/hàng trăm người. So với những buổi biểu diễn của các thương hiệu lớn thì cũng không hề kém cạnh chút nào.
Evan Bell điều chỉnh lại nhịp thở, nhắm mắt lại. Sự ra đời của một buổi biểu diễn thời trang tuyệt đối không phải do những gì đại chúng nhìn thấy: người mẫu, khán giả, bối cảnh, cộng thêm phần chào kết cuối cùng của nhà thiết kế và người mẫu mà cấu thành. Kỳ thực, giữa trình diễn thời trang và nghệ thuật sân khấu hoàn toàn không tồn tại bản chất khác biệt. Từ rất lâu về trước, mặc quần áo và xem biểu diễn hoàn toàn là hai chuyện chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng hiện tại, nhà thiết kế bắt buộc phải biến sàn diễn thành một sân khấu, biến toàn bộ buổi trình diễn thành một màn biểu diễn, thậm chí là một vở kịch, để khán giả có thể hòa mình vào cõi ảo tượng chân thực có thể chạm tới này, đạt được sự cộng hưởng với cấu trúc ba chiều của trang phục. Cho nên, trình diễn thời trang cũng chính là một màn biểu diễn, có lẽ là sân khấu âm nhạc, có lẽ là sân khấu kịch, bản chất của nó chính là một sân khấu. Đối với Evan Bell mà nói, đây lại đúng lúc là sở trường của anh!
Đếm ngược đã kết thúc, âm nhạc vang lên, chính là bài hát "Never Alone" do Linkin Park và Evan Bell hợp tác, Katherine Bell lại lựa chọn một bài hát rock làm khúc mở đầu cho bộ ba khúc của tối nay, điều này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của rất nhiều khán giả.
Evan Bell bước lên sân khấu!
Một đôi bốt quân đội bằng da cao cổ buộc dây màu đen, một chiếc quần jean ôm màu đen, hiệu ứng râu mèo ẩn giấu khiến đôi chân dài ấy trông vừa thon gọn vừa săn chắc, hiệu ứng nhún ở ống quần không hề khoa trương, lại khéo léo tạo ra hiệu ứng thị giác kéo dài vô tận. Một chiếc thắt lưng da bản nhỏ màu đen với khóa bạc làm nổi bật hoàn toàn vòng eo của chiếc quần jean.
Áo sơ mi bằng cotton màu trắng ngà, phía bên ngực trái có một hiệu ứng vết máu dễ thấy, giống như vết máu do súng bắn tạo ra, khán giả ngồi ở hàng ghế đầu có thể nhìn thấy rõ ràng, độ nổi của vết máu rất mạnh, hoàn toàn được tạo nên bằng phương pháp cẩn khảm, hiệu ứng vô cùng chân thực, giống như ngực trái thực sự bị trúng đạn vậy. Chiếc áo sơ mi được phối cùng một chiếc cà vạt bản nhỏ màu đen, chỉ rộng hơn phần vạt áo sơ mi một chút, vừa khéo che đi chiếc cúc mã não đen của áo sơ mi.
Áo khoác là áo vest ngắn ôm eo toàn thân màu đen không che mông, bọc trọn lấy đường cong của bơ vai và nửa thân trên, phác họa một cách rõ nét. Những nhà thiết kế có đôi mắt tinh anh lập tức phát hiện ra sự tinh tế trong thiết kế, đường cắt ở cổ tay áo vest hoàn toàn tinh tế ôm sát, vừa khéo phác họa nên đường nét của cổ tay, gọn gàng mà không kém phần phóng khoáng. Quan trọng nhất là, đường vai, cổ áo của áo vest và cổ áo sơ mi đều có thể coi là kinh điển, đường vai là phong cách cắt may mang hơi hướng quân đội hơi cứng nhắc một chút, đánh đường vai thẳng tắp, chiều rộng cổ áo vest và cổ áo sơ mi tuyệt đối tinh tế, làm nổi bật cảm giác ba chiều của áo vest, mà chiếc cổ dựng nhỏ hai lớp của áo sơ mi lại càng cắt gọt ra cảm giác lạnh lùng sắc bén nhưng không kém phần mềm mại.
Mái tóc dài ngang tai của Evan Bell, được dùng sáp vuốt tóc đơn giản tạo tầng lớp, nhưng lại không cố định hình dáng của mái tóc, chỉ nương theo bước chân tiến lên của Evan Bell mà bay bay trong gió, điều này khiến khuôn mặt anh trông có vẻ hơi mơ hồ, nhưng lại càng tăng thêm sức hút trí mạng. Đôi mắt sâu thẳm, khóe miệng mím nhẹ, bước đi ngập tràn phóng khoáng, đem thứ phong cách tùy tính mà tự do ấy hòa quyện một cách rõ nét vào những bước catwalk của mình.
Evan Bell lúc này, cái khí chất gọn gàng, lạnh lùng nhưng không kém phần phóng khoáng, tuấn tú ẩn sâu trong xương cốt được phát huy một cách triệt để, trong chớp mắt đã thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người. Kiểu cắt may vừa vặn, ôm sát đem thân hình có phần gầy gò của Evan Bell hoàn toàn phác họa qua lớp vải, phát huy tinh hoa của kiểu cắt may bản nhỏ một cách triệt để, điều này tạo ra một cú sốc mạnh mẽ đối với thị giác của tất cả mọi người.
Dù bạn có quen biết Evan Bell hay không, khi nhìn thấy khuôn mặt ngập tràn khắp các báo chí tạp chí của thiếu niên này, đứng từ góc độ khách quan mà nói, luôn sẽ cảm thán sự kỳ diệu của tạo hóa, ngũ cốc giống nhau được phối hợp với các hình dáng khác nhau và trình tự khác nhau, nhưng lại có thể tạo ra hiệu ứng hoàn toàn khác biệt. Evan Bell chính là kẻ được tạo hóa cưng chiều. Có lẽ anh không phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của bạn, nhưng bạn vẫn sẵn sàng dừng ánh mắt lại trên khuôn mặt này một lát.
Giờ phút này, khoác lên mình bộ trang phục được Katherine Bell thiết kế riêng cho Evan Bell, bông hoa máu rực rỡ đó bùng nổ ở ngực trái, yêu mị cướp đi tất cả màu sắc xung quanh, bảo sao hiện trường hôm nay lại phải bố trí thành hai màu đen trắng, chút sắc đỏ nhỏ nhoi đó tựa như sắc máu lan tràn ra toàn bộ hội trường. Trong âm thanh âm nhạc ma ảo của "Never Alone", từng bước chân của Evan Bell giống như giẫm lên nhịp tim của khán giả tại hiện trường, cướp đi nhịp thở của tất cả mọi người!