“Anne, rốt cuộc em bị làm sao vậy?” Quen biết nhau hơn mười năm, Evan Bell hiểu rất rõ về Anne Hathaway, sự bất thường đột ngột này của cô tuyệt đối có vấn đề!
Anne Hathaway hít sâu một hơi, nhìn đôi mắt đang lấp lánh ánh sáng trong màn đêm của Evan Bell, tuy vẫn có chút hoảng loạn nhưng ít nhất lý trí đã quay trở lại. “Không có gì, chỉ là có chút bất ngờ trước tình hình của anh thôi, có thể thấy được, anh đối xử với Blake rất khác biệt.”
Sự thấu hiểu giữa Evan Bell và Anne Hathaway thực sự quá sâu sắc, cô biết che che giấu giấu chi bằng nói thẳng ra. Thế nhưng, tận giờ phút này Anne Hathaway mới cảm thấy, suy cho cùng cô vẫn là một con gái, cô giấu đi chút ghen tị đột ngột xuất hiện trong lòng. Dù Anne Hathaway không muốn thừa nhận, nhưng cô biết, ba mươi giây vừa rồi, bản thân đích đích xác xác có chút ghen tị.
Hừ, ghen tị, quả là một từ kỳ diệu làm sao, ít nhất khi xảy ra giữa hai con người này lại mang theo chút gì đó khiến người ta khó bề nắm bắt.
“Hehe, Anne, em mãi mãi là người bạn tốt nhất của anh...” Khi nói câu này, Evan Bell chợt dừng lại, trong đầu anh hiện lên rất nhiều khung cảnh, có cảnh trò chuyện đùa giỡn tóe lửa trong lần chuyển nhà, có nụ hôn ở Broadway, có hoàn cảnh nhớ đến Anne Hathaway khi quay bộ phim "The Notebook", lại có cả những rung động nho nhỏ mấy lần đó. Nhưng rất nhanh, tâm trí Evan Bell đã quay trở lại, anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngẩng đầu nhìn mình, mỉm cười nói tiếp, “Không đúng, em còn tốt hơn cả những người bạn tốt nhất.”
Còn tốt hơn cả bạn tốt nhất? Trên tình bạn, dưới tình yêu, vậy là quan hệ gì? Evan Bell không tiếp tục nói nữa, anh có phần ngượng ngùng quay đầu đi, bởi vì anh phát hiện bản thân hình như càng giải thích càng rối rắm.
May là, Anne Hathaway lúc này tâm trí cũng đang rối bời, không hề phát hiện ra sự bất thường trong giọng điệu của Evan Bell.
Anne Hathaway ngẩng đầu nhìn Evan Bell một cái, cô không biết sự ghen tị mà mình vừa gọi tên rốt cuộc từ đâu mà ra, chẳng lẽ là vì lo lắng người bạn tốt nhất của mình sau khi có một mối quan hệ cố định sẽ không còn thân thiết với mình nữa? Kiểu ghen tị vì sợ bạn thân bị cướp mất ư? Thế nhưng... thế nhưng vừa rồi lúc nghe Evan Bell nói họ là "những người bạn tốt nhất", tại sao cô lại không hề có phản ứng gì, ngược lại còn theo bản năng sinh ra một ý nghĩ bài xích.
Anne Hathaway hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, đừng có suy nghĩ lung tung nữa, Andrew Jasik, đúng rồi, hãy nghĩ đến chàng trai thư viện đi, một quý ông hoàn hảo và dịu dàng biết bao, “Giống như việc quan hệ giữa tôi và Andrew phát triển mọi chuyện đều thuận lợi vậy, nhưng rốt cuộc anh vẫn là người bạn quan trọng nhất?”
Evan Bell quay đầu liếc Anne Hathaway một cái, trải qua một năm chìm đắm trong việc đọc sách, Anne Hathaway bây giờ đã dần trở nên trầm ổn, Evan Bell có thể mơ hồ nhìn thấy khí chất khiến người ta nhớ mãi không quên ở Anne Hathaway trong các bộ phim "Becoming Jane" và "The Devil Wears Prada". Lúc nào không hay, cô tomboy ngày nào cũng đã trưởng thành thành một người phụ nữ rồi. Phụ nữ... Đây không phải là lần đầu tiên anh có cảm giác "kỳ lạ" này.
“Đúng vậy, bạn bè. Anh cảm thấy kiếp này có lẽ mình không thể thoát khỏi em được rồi, quả là một sự thật đáng tiếc làm sao.” Evan Bell nhún vai, nói với một tư thế thoải mái mà bất đắc dĩ.
Anne Hathaway cuối cùng cũng dằn sự rối loạn trong đầu xuống, lập tức giơ nắm đấm hồng hào lên đe dọa, “Này, Evan, có thể quen biết em là vinh hạnh của anh đấy nhé! Anh nên thấy may mắn vì có một người bạn tốt như em lớn lên cùng anh mới phải.”
Evan Bell chặn nắm đấm đang vung tới của Anne Hathaway, sau đó vươn tay trái bóp nhẹ cái mũi cao thẳng của Anne Hathaway một cái, kiểu đùa giỡn này họ chơi từ nhỏ đến lớn, đã sớm quen thuộc đến không thể quen hơn, thế nhưng khi da thịt hai người chạm vào nhau, lại cảm thấy phần da thịt ở đầu ngón tay và đầu mũi sinh ra một tia lửa tê dại, điều này khiến hai người đồng thời né ra. Evan Bell phủi phủi ngón tay của mình, còn Anne Hathaway thì càng thêm bực bội ôm lấy chiếc mũi của mình.
Cả hai đều ngẩn người, tình huống này thực sự có chút ngại ngùng. May là, Evan Bell lên tiếng trước tiên, “Tĩnh điện, tĩnh điện thôi.” Bây giờ là mùa đông, tĩnh điện là chuyện bình thường hơn bao giờ hết.
Anne Hathaway cũng như tìm được một lời giải thích hợp lý, vội vàng phàn nàn, “Bảo anh uống nhiều nước vào, uống nhiều nước vào. Da của anh khô quá đấy. Em phải đi bôi chút kem dưỡng da đây! Anh cũng đi lấy chút kem dưỡng da tay đi!” Nói xong, Anne Hathaway liền ôm mũi đẩy cửa kính sát đất ở ban công ra, bước đi về phía phòng khách.
Cửa kính sát đất vừa mở ra, cơn gió lạnh bên ngoài liền ùa hết vào trong phòng, tiếng la ó bên trong vang lên hết đợt này đến đợt khác “Evan, đóng cửa lại! Quỷ tha ma bắt!” Evan Bell lại đứng ở cửa với vẻ mặt đầy đắc ý, anh còn cố tình không đóng cửa kính sát đất lại, để cơn gió lạnh lùng kia cứ thế thổi mạnh vào.
Eden Hudson ngồi bên cạnh cửa kính sát đất mang theo đầy rẫy ý cười, cậu ta đối với những trò ác ý kiểu này luôn luôn tràn đầy hứng thú, chỉ có điều cậu ta là tảng băng trôi, bình thường đều không thể hiện ra ngoài, nhưng mỗi lần nhìn thấy Evan Bell chơi đùa, cậu ta luôn cảm thấy rất tận hưởng, trong đầu còn nhân tiện nghĩ ra những ý tưởng để chơi khăm người khác, thậm chí là chơi khăm cả Evan Bell. Tỷ như, bây giờ lao qua đẩy Evan Bell một cái, rồi khóa cửa kính sát đất lại... cục diện sẽ lập tức đảo ngược, Evan Bell bị nhốt ở bên ngoài sẽ trở thành con khỉ trong vườn bách thú rồi. Nghĩ đến đây, trong mắt Eden Hudson tràn ngập ý cười.
Quả nhiên, Jason Mraz, nhân vật thuộc cấp bậc đứa trẻ nghịch ngợm thích quậy phá, đã lao tới xem ra cũng ôm chung một ý tưởng với Eden Hudson. Tiếc là, Jason Mraz cách khung cửa một khoảng, đã bị Evan Bell phát hiện ra, trước khi cậu ta tới nơi, Evan Bell đã chui tọt vào trong nhà, sau đó đóng cửa kính sát đất lại.
Nhìn Jason Mraz đang ở ngay trong tầm với, Evan Bell không ngừng vỗ ngực, bộ dạng vẫn còn sợ hãi. Giọng nói của Shane Meier liền vang lên từ đó, “Evan, nếu ngày mai trên báo chí xuất hiện bức ảnh cậu ngẩn ngơ ở ban công, tin tức chắc chắn sẽ nói cậu tái phát bệnh trầm cảm, cô đơn qua lễ Giáng sinh, bi thương đặc biệt các kiểu đấy.”
Evan Bell lập tức thấy bực bội, “Từ lúc nào mà tôi lại thành thanh niên văn nghệ thế này?”
Kết quả là cả một đám người đồng thanh đáp lại, “Cậu không phải thế à?” Trong đó Anne Hathaway kêu gào vui vẻ nhất, rõ ràng là để trả thù cái gọi là “mối thù năm xưa” vừa rồi — mặc dù chính cô cũng chẳng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Eden Hudson ngồi ở vị trí gần cửa kính sát đất nhất, yên lặng nhìn mọi người cười nói đùa giỡn, cho dù là Mathias Lauridsen điềm tĩnh nhất, hôm nay trên mặt cũng luôn mang theo nụ cười. Nếu đổi lại là trước đây, thứ mà Eden Hudson ghét nhất chính là những dịp thế này, bởi vì cậu ta đã quen che giấu bản thân đi rồi. Thế nhưng qua mấy năm chung sống này, Eden Hudson đã dần dần khắc phục được nhược điểm này của mình.
Bây giờ trong phòng có ba người nhà họ Bell đều là những người cậu ta cực kỳ quen thuộc, mà những người khác phần lớn đều là người quen củaEleven Studio hoặc nhà họ Hathaway, cho nên Eden Hudson đã không còn xúc động muốn chuồn mất nữa, ít nhất cậu ta có thể an tâm ngồi sang một bên bàng quan.
Evan Bell đặt cốc nước lên mặt bàn, ngồi xuống bên cạnh Eden Hudson. Teddy Bell cầm theo một cốc nước khác nóng hơn đi tới, đưa cho em trai. Evan Bell ngẩng đầu hỏi, “Katherine ổn chứ? Có cần giúp gì không?”
Teddy Bell cười lắc đầu, sự náo nhiệt ở số 11 phố Hoàng Gia hôm nay cũng khiến cậu vô cùng vui vẻ, “Katherine và phu nhân MacGauley chiếm sạch nhà bếp rồi, anh chẳng qua chỉ đứng ngoài quầy bar xem tình hình thế nào thôi, họ tuyệt đối không cho người khác nhúng tay vào đâu.” Teddy Bell ngồi xuống bên cạnh Evan Bell, “Hôm nay Katherine rất vui, hình như sau tuần lễ thời trang Paris chưa từng thấy cô ấy cười tươi đến thế.”
Evan Bell cũng đầy mặt nụ cười tiện miệng đáp một câu, “Trong nhà náo nhiệt thế này, lại là ngày lễ Giáng sinh nữa, Katherine chắc là rất phấn khích rồi. Cô ấy có thể thỏa sức trổ tài rồi đây.”
Eden Hudson liếc nhìn Teddy Bell một cái, thế nhưng lại lắc đầu, “Cái đó chưa chắc đâu. Lúc sáng tôi nhìn thấy ngài Schmidt ở cửa đấy.”
“Chết tiệt! Cậu nhìn thấy ngài Schmidt lúc nào vậy?” Hai anh em nhà họ Bell lập tức trở nên kích động, thế nhưng lời vừa thốt ra, cả hai người đều nhận thức được phải hạ thấp giọng xuống mới được, nếu không để Katherine Bell phát hiện ra thì không ổn đâu.
Evan Bell vội vàng theo bản năng cúi đầu xuống, cứ như thể cúi đầu là có thể giữ được bí mật vậy, “Tại sao sáng nay tôi lại không nhìn thấy chứ!”
Teddy Bell càng nói với vẻ cấp bách hơn, “Em vẫn luôn ra ra vào vào trong ngoài đấy chứ, em cũng có thấy đâu.” Lần tình cờ gặp nhau ở tuần lễ thời trang Paris trước đó, chuyện “Edward Schmidt chính là người mua hàng của công ty Saks”, Eden Hudson tự nhiên đã kể cho anh em nhà họ Bell nghe, cộng thêm việc trước đó Katherine Bell đã kể hết mọi chuyện cho Evan Bell, cho nên ba người bọn họ đều biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng, sau tuần lễ thời trang Paris, Katherine Bell dường như đã bình ổn tâm lý lại, không còn nhắc đến nữa, cho nên ba người họ cũng vẫn luôn không chủ động nhắc lại.
Lông mày Eden Hudson hơi nhướng lên, có thể thấy được sự đắc ý của cậu ta, “Lúc Teddy đi siêu thị mua bóng bay, ngài Schmidt đã đưa tới một con gà tây, quả là một món quà Giáng sinh đặc biệt. Phải rồi, ngài Francis cũng tới nữa, hai người giống như đã hẹn trước vậy, xuất hiện trước sau như một. Bộ dao nĩa bằng bạc trên quầy bar chính là quà Giáng sinh của ngài Francis đấy.”
“Đáng chết, tại sao tôi lại không nhìn thấy chứ.” Evan Bell thấp giọng nguyền rủa, “Tôi cho tới bây giờ vẫn chưa gặp ngài Francis lần nào đấy.”
Hai vị theo đuổi thì Teddy Bell đều đã gặp cả rồi, cậu quay đầu nhìn về phía Katherine Bell đang bận rộn trong nhà bếp, “Hảo thảo nào hôm nay cô ấy vui như vậy, quả thực là một ngày tốt lành.”
Xem ra, thế công của hai vị theo đuổi này càng lúc càng mạnh mẽ, chỉ là không biết Katherine Bell suy nghĩ thế nào đây.
“Thế nhưng, gà tây? Ngài Schmidt đúng là kỳ lạ thật đấy.” Evan Bell hồi phục tinh thần lại, không khỏi cảm thán.
“Ba người đang làm gì thế, chuẩn bị ăn cơm được rồi, rượu vang đỏ ở đâu?” Shane Meier chạy bước nhỏ tới, cắt đứt “cuộc nói chuyện cơ mật” của ba người, Teddy Bell vội vàng đứng lên, “Ở trên lầu hai, để em xuống lấy cho.”
Sắp đến cuối tháng, tiếp tục bùng nổ, cầu vé tháng, cầu đặt đọc!
Còn nữa, cầu phiếu giục chương, ngày mai Cát Tường đại bùng nổ siêu to lớn luôn nhé, hehe!