Đảo Ngược Cuộc Đời 1990

Lượt đọc: 794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Tình nồng

❊ ❊ ❊

Quách Tiểu Linh nằm trên giường, hồi tưởng lại những mảnh ghép kỷ niệm khi ở bên Lý Nghị. Phải nói là thực sự ở bên nhau, chính là từ sau khi Lý Nghị tỉnh lại sau tai nạn xe cộ. Trước đó, hai người chỉ có thể gọi là một kẻ đuổi, một người chạy, căn bản không có giao thoa.

Tất cả đều tại vụ tai nạn xe cộ kia! Bằng không, cô đã chẳng yêu cái tên lưu manh nhỏ này! Đúng, chính là lưu manh nhỏ, mỗi lần ở bên nhau cứ chực chờ sờ soạng hôn hít, khó trách người ta bảo, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!

Lý Nghị nhanh chóng đi ra, bên hông chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm.

Quách Tiểu Linh hôn hắn một cái: “Đợi em!” Nói xong, thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển, lướt vào phòng tắm.

Lý Nghị vuốt ve nửa bên mặt vừa được hôn, cảm giác hạnh phúc choáng ngợp dâng trào trong lòng.

Cuối cùng cũng sắp cáo biệt cái thời đại "còn trinh" này! Hơn nữa lại còn là do bạn gái chủ động yêu cầu! Quá thành công!

Quách Tiểu Linh tắm rửa rất kỹ, nhìn cơ thể hoàn mỹ trong gương, cô khẽ vuốt ve, thân thể trân quý gìn giữ hơn hai mươi năm nay, thực sự phải trao cho người đàn ông kia sao?

Nhắm mắt lại, Quách Tiểu Linh tự hỏi lòng mình, câu trả lời là khẳng định.

Thế là, cô bước ra khỏi phòng tắm, tựa như một thiên sứ hiện ra trước mặt Lý Nghị.

Chiếc khăn tắm trắng tinh bọc lấy khối ngọc thể trắng nõn, lộ ra cẳng chân thon dài, cánh tay ngọc ngà như củ sen, xương quai xanh tinh xảo cùng rãnh ngực sâu hun hút. Mái tóc dài xõa tung, làm tôn lên khuôn mặt phấn hồng càng thêm thuần khiết. Trên khuôn mặt trái xoan, đôi mắt lấp lánh ánh sáng giấu sau hàng mi dài, tỏa ra sức quyến rũ mê người. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, lộ ra hàm răng trắng muốt.

Quách Tiểu Linh nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, liếc mắt đưa tình nhìn Lý Nghị.

Lý Nghị nhìn đến ngẩn ngơ, tuy biết cô xinh đẹp, nhưng không ngờ rằng giờ phút này cô lại xinh đẹp đến mức rực rỡ thế này!

Lý Nghị ngồi dậy, tay trái ôm lấy vai cô, tay phải nắm chặt tay cô. Hắn biết, con gái lần đầu tiên sẽ rất căng thẳng, mà điều mang lại cảm giác an toàn nhất chính là nắm tay. Vì thế, việc đầu tiên Lý Nghị làm chính là siết chặt tay cô.

Thân thể Quách Tiểu Linh hơi run rẩy, vẻ thẹn thùng e ấp này càng khơi gợi dục vọng nguyên thủy của Lý Nghị.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô, cúi đầu, ôn nhu hôn lên trán, lên mắt, lên mũi, lên mặt cô. Khi Lý Nghị đưa cái lưỡi nóng hổi luồn vào trong ống tai Quách Tiểu Linh quấy rối, một luồng tê dại điện xẹt qua toàn thân cô, khiến cô không kìm được khẽ rên rỉ: “Thật thoải mái a!”

Lý Nghị hé miệng ngậm lấy toàn bộ vành tai cô, mút từng chút một, rồi dùng lưỡi lướt qua hốc tai và vành tai, sau đó nhẹ nhàng cắn lấy vành tai nhỏ nhắn ửng hồng của cô.

“Ưm!” Quách Tiểu Linh túm chặt tay Lý Nghị, người căng cứng.

Lý Nghị buông tai cô ra, ngậm lấy đôi môi anh đào nhỏ nhắn.

Quách Tiểu Linh mặc cho hắn cắn mút, nhẹ nhàng dùng răng cắn đầu lưỡi hắn. Lý Nghị dùng chút lực, đẩy hàm răng cô ra, luồn vào bên trong ướt át, dùng lưỡi khiêu khích chiếc lưỡi mềm mại nóng ấm của cô. Quách Tiểu Linh khẽ phát ra những tiếng "ư, a", hơi thở dần dồn dập, dùng lưỡi đáp lại lưỡi hắn, hai chiếc lưỡi đan xen triền miên trong khoang miệng.

Hơi thở Quách Tiểu Linh dần dồn dập, hơi nóng phả vào mặt Lý Nghị, làm mê muội đôi mắt dục vọng của hắn.

Lý Nghị khẽ gọi tên cô, tay phải dùng lực nắm chặt lấy tay cô, hai bàn tay đan xen, quấn quýt, giống như hai chiếc lưỡi kia, hận không thể hòa làm một.

Lý Nghị biết đây là lần đầu tiên của cô, sợ làm cô đau nên cố gắng dạo đầu thật kỹ. Hôn nhau hơn mười phút sau, hắn buông miệng cô ra, theo cằm cô trượt xuống cổ, hôn từng chút một, miệng vội vàng nói: “Tiểu Linh, anh muốn hôn khắp từng tấc da thịt trên người em. Tiểu Linh, anh yêu em! Em có biết không? Chúng ta phải ở bên nhau cả đời.”

“Ưm! Em biết!” Quách Tiểu Linh một tay nắm chặt tay Lý Nghị, một tay đè đầu hắn lại, tận hưởng sự âu yếm ôn nhu của người yêu, miệng khẽ nói: “Dùng lực thêm chút đi, em thích cảm giác bị anh nhẹ nhàng cắn.”

Hai tay Lý Nghị căng cứng, môi đã chạm tới hai khối phồng lên kia.

Quách Tiểu Linh ngượng ngùng nói: “Em cũng muốn hôn anh.” Nói rồi, cô ôm ngược lấy Lý Nghị, vươn chiếc lưỡi nhỏ đỏ hồng liếm tới liếm lui trên mắt Lý Nghị, dùng hơi nóng liếm đi sự mệt mỏi cả ngày của hắn.

“Thật thoải mái!” Tay Lý Nghị không yên phận, từ mái tóc sờ xuống bên hông, rồi thấp hơn nữa, vuốt ve cặp mông đĩnh đạc của cô.

Chiếc lưỡi ôn nhu của Quách Tiểu Linh lướt qua khóe mắt, tiến vào trong hốc tai hắn, tận tâm âu yếm.

“Có thoải mái không?” Hơi thở ấm áp chui vào tai Lý Nghị, người Lý Nghị căng cứng, hạ thân nhạy cảm cứng ngắc đè lên bụng dưới của Quách Tiểu Linh. Bàn tay đặt trên mông cô dùng sức bóp một cái, một cảm giác no đầy truyền thẳng vào thần kinh đại não, càng kích thích Lý Nghị bóp thêm vài cái.

Hai người ôm nhau ngã xuống giường, nghiêng người quấn quýt.

Bàn tay không yên phận của Lý Nghị luồn vào dưới khăn tắm, vuốt ve làn da kiều diễm của Quách Tiểu Linh. Những ngón tay hơi lạnh mơn trớn bụng dưới phẳng lì rắn chắc, cảm giác thịt mềm mịn khiến đầu ngón tay Lý Nghị bay múa, đi lên, đi lên nữa, leo lên khối rắn chắc no đủ đĩnh đạc kia. Lý Nghị rõ ràng cảm nhận được thân thể cô căng cứng, liền chậm lại tiến độ, rồi ngậm lấy đôi môi anh đào đang thở dốc, khiêu khích cho đến khi cô mềm nhũn người, bàn tay bên dưới mới chậm rãi có động tác.

Thiếu nữ tuổi xuân thì, như nụ hoa chưa nở, mềm mại nằm trên đỉnh núi, lười biếng chờ bàn tay người tình đến ngắt lấy.

Lý Nghị nắm lấy một chút, khẽ gảy, Quách Tiểu Linh không kìm được phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều.

Lý Nghị vỗ về chơi đùa, lúc thì xoa bóp đóa hoa mềm mại, lúc thì nắn bóp đôi nhũ hoa no căng, làm cho đôi viên ngọc mềm mại kia biến lớn, biến cứng, giống như trái chín treo trên cành, quyến rũ người tình đến thưởng thức.

Lý Nghị sờ bên này, lại sờ bên kia, miệng ngậm lấy cánh hoa của cô, không nỡ rời ra.

“Ân!” Quách Tiểu Linh giống như con rắn mềm mại, gắt gao quấn lấy Lý Nghị, hai chân quắp lấy, không ngừng cọ xát vào người hắn.

Thần kinh nhạy cảm của Lý Nghị bị trêu chọc hoàn toàn, hormone nhanh chóng phân bố, hắn thở hổn hển, chậm rãi xoay người đè Quách Tiểu Linh xuống dưới thân. Chiếc khăn tắm dưới sự lộn xộn của Lý Nghị đã sớm tuột ra, hai khối núi tuyết trắng tinh hiện ra, bên trên nở rộ hai đóa hoa phấn hồng. Lý Nghị nuốt nước bọt, thở dài: “Đẹp quá! Quả thực là cực phẩm nhân gian mà!”

“Anh thích không?” Quách Tiểu Linh đôi mắt mờ hơi nước, khẽ hỏi.

“Quá thích!” Lý Nghị cúi đầu, hé miệng ngậm lấy một trái cây, nhẹ nhàng cắn một cái, Quách Tiểu Linh dưới thân lập tức như bị điện giật, thét lên một tiếng, hai chân dùng sức siết chặt lấy Lý Nghị.

Lý Nghị tay miệng cùng dùng, vừa xoa nắn vừa mút hôn, bận rộn vô cùng vui vẻ.

“Có phải bánh bao đâu, anh vừa xoa vừa ăn, không làm hỏng nó đấy chứ?” Quách Tiểu Linh dùng hai tay ôm lấy đầu hắn, nhẹ nhàng ấn xuống, để hắn mút hôn sâu hơn.

“Sẽ không đâu, chỉ càng làm nó lớn hơn thôi. Hì hì, cứ thế này mỗi ngày bị anh chơi, không quá một tuần, nội y của em phải đổi hết sang cỡ lớn hơn một số đấy!” Lý Nghị vừa nói, đôi tay dưới kia vẫn không ngừng nghỉ.

“Đáng ghét! Lớn quá không được đâu! Xấu hổ lắm, đi trên đường, ánh mắt mấy gã đàn ông cứ như mọc trên người em vậy, cứ nhìn chằm chằm! Phiền chết đi được!” Quách Tiểu Linh vừa xấu hổ vừa giận nói.

Lý Nghị ha hả cười: “Ai mà chẳng yêu cái đẹp! Ha hả, món đồ xinh đẹp thế này không phải ai cũng được thưởng thức đâu. Anh muốn em cả đời này chỉ thuộc về mình anh!”

“Em đâu phải đồ vật của anh!” Quách Tiểu Linh trừng hắn một cái: “Đàn ông đại nam tử chủ nghĩa!”

“Anh đây gọi là yêu, biết không? Yêu đều ích kỷ, chiếm hữu. Chẳng lẽ người đàn bà mình yêu thương lại đi chia sẻ cho người khác sao? Trừ phi kẻ đó là thằng khờ, là thằng khờ mọc sừng.”

“Khánh khách!” Quách Tiểu Linh cười: “Vậy em chỉ thuộc về anh, được không? Cả đời này, em hứa với anh, cơ thể em, tình yêu của em, đều chỉ dành cho một mình anh thôi.”

“Ân!” Quách Tiểu Linh lại không tự chủ được khép chặt hai chân, Lý Nghị không thể đưa cả một ngón tay vào.

Lý Nghị biết cô chỉ là căng thẳng, cũng không vội vã, tay trái luồn qua dưới cổ cô, nâng đầu cô lên, nhẹ nhàng mút vành tai cô. Qua những lần hôn môi vừa rồi, hắn đã tìm được điểm nhạy cảm của cô, quả nhiên, trong những lần mút hôn của Lý Nghị, Quách Tiểu Linh phát ra từng tiếng rên rỉ, giống như một con nai cái xinh đẹp đang động dục, kêu lên từng tiếng.

Ngón tay Lý Nghị chậm rãi luồn vào khe giữa hai chân cô, nhẹ nhàng vuốt ve mảnh đất ấm áp kia, khẽ lướt qua, chậm rãi khơi dậy dục vọng của cô.

Quách Tiểu Linh dùng hai tay ôm lấy đầu Lý Nghị, nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái đê mê thoải mái, miệng không ngừng rên rỉ.

Lý Nghị chậm rãi trượt xuống, chôn đầu vào nơi hương thơm ấy. Đây là lần đầu tiên của cô, nhất định phải dùng quá trình tuyệt vời nhất để hồi báo cô.

A! Quách Tiểu Linh hai tay gắt gao ấn lên đầu Lý Nghị, có chút không thể tin được: “Đừng, Lý Nghị, bẩn lắm…”

Lý Nghị không trả lời, chỉ càng thêm dốc sức.

Quách Tiểu Linh cảm giác cả người như sắp bay lên, cô chỉ muốn sướng đến mức hét toáng lên, để cả thế giới biết được hạnh phúc của cô lúc này.

Hạnh phúc!

Quách Tiểu Linh lại nhớ tới những cảnh tượng ở bên Lý Nghị. Hắn vì cô mà đỡ tai nạn xe cộ, hắn vì cô mà rải đầy hoa hồng giữa quảng trường trung tâm, hắn ở trên đỉnh núi nói: “Anh yêu em, ba chữ này không cần viết ra, nó nằm ở tận đáy lòng anh. Cả đời này!”

Nghĩ tới những điều này, Quách Tiểu Linh hạnh phúc bật khóc. Mỗi lần như vậy, hắn đều khiến cô cảm thấy hạnh phúc tột cùng, còn cô thì sao, cô chỉ biết chọc hắn giận, vì chút lòng tự trọng đáng thương mà có khi mấy ngày không thèm ngó ngàng tới hắn, thậm chí, mẹ cô còn muốn ép mình rời xa hắn…

Nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống, như giọt sương trên cánh hoa buổi sớm.

Lý Nghị dừng động tác lại, bởi vì hắn cảm thấy thân thể cô cứng đờ.

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy nước mắt chảy dài nơi khóe mắt cô, kinh ngạc hỏi: “Sao lại khóc?”

Quách Tiểu Linh lau khóe mắt, ôm lấy Lý Nghị: “Không sao, em thấy hạnh phúc thôi. Em cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.”

Lý Nghị yêu chiều vuốt ve làn da trơn mượt trên lưng cô: “Nếu không, lần sau chúng ta làm tiếp nhé, không sao đâu, em dùng tay giúp anh là được rồi.”

Quách Tiểu Linh vươn tay nắm lấy nơi ấy của hắn, thẹn thùng nói: “Không sao đâu, em muốn.”

[Dịch từ bản vi] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.