Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77
Chương 77

❊ ❊ ❊

“TÔI CHÁN NẢN MẤT MỘT THỜI GIAN, chị biết đấy. Chị biết điều đó hơn ai hết.”

“Hơn mười năm. Một khoảng thời gian dài, phải không Alex.”

Tôi ngồi đối diện với người bác sĩ thân mến của mình, “bác sĩ tâm lý” của tôi, Adele Finaly. Adele thỉnh thoảng còn là cố vấn đắc lực của tôi. Chị là một trong những người đã động viên tôi trở lại với công việc, và chị thậm chí còn giới thiệu cho tôi vài bệnh nhân. Chị thích gọi họ là “Chuột lang.”

“Adele này, tôi muốn kể cho chị vài chuyện đang làm phiền tôi ghê gớm. Việc này có thể mất vài tiếng đồng hồ đấy.”

“Không thành vấn đề,” chị nhún vai. Adele có mái tóc màu nâu nhạt và mới bước qua tuổi bốn mươi, nhưng chị vẫn chẳng già đi là mấy so với hồi chúng tôi mới quen. Đến giờ chị vẫn chưa lập gia đình, và đôi khi tôi nghĩ tới việc chúng tôi sống với nhau, nhưng rồi tôi lại đẩy ý nghĩ đó ra khỏi đầu tôi. Quá ngớ ngẩn, quá điên khùng.

“Miễn là làm thế nào anh nhồi vừa vặn vài tiếng đồng hồ toàn chuyện nhảm nhí ấy của anh trong vòng năm mươi phút,” chị nói tiếp, vẫn luôn là một cô gái khôn ngoan, đấy đích thị là giọng điệu lôi cuốn tôi.

“Được mà”

Chị gật đầu. “Tốt hơn là bắt đầu đi. Tôi có đồng hồ đây. Nó đang kêu tích tắc đấy.”

Tôi bắt đầu bằng việc kể cho chị nghe những gì xảy ra với Kayla và tôi có cảm giác ra sao về chuyện đó, kể cả thực tế là nàng đã về nhà bố mẹ đẻ của nàng ở Bắc Carolina để nghỉ ngơi cho lại sức. “Tôi không nghĩ đó là lỗi của tôi. Vì thế tôi không cảm thấy đáng bị khiển trách về vụ Kayla bị tấn công... dù sao thì cũng không trực tiếp.”

Adele không nhịn được, bản chất chị là thế - lông mày chị nhướn lên và để lộ ra ý nghĩ bên trong. “Thế còn gián tiếp?”

Tôi gật gù. “Tôi cảm nhận được lỗi lầm chung chung này - như lẽ ra tôi đã có thể làm gì đó để ngăn chặn vụ tấn công đó.”

“Chẳng hạn?”

Tôi mỉm cười. Adele cũng cười theo.

“Đơn cử một ví dụ, đó là loại bỏ toàn bộ tội phạm trong khu vực DC.,” tôi đáp.

“Anh nói như đùa ấy.”

“Thật đấy, và đây mới là phần tồi tệ. Trong khi tôi tự cho mình là người sáng suốt, thì tôi lại vẫn thấy có lỗi trước một thực tế là lẽ ra tôi có thể bảo vệ Kayla, bằng cách này hay cách khác. Phải, tôi biết điều đó nghe thật nực cười, Adele ạ. Nghĩ thôi đã ngớ ngẩn. Nói ra càng lố bịch. Nhưng dù sao mọi chuyện là vậy.”

“Nói cho tôi biết thêm về chuyện anh có thể “bảo vệ” Kayla Coles bằng cách này hay cách khác. Tôi muốn nghe điều này, Alex ạ.”

“Thôi đừng đay đả nữa. Tôi không nghĩ tôi đã dùng từ bảo vệ đâu.”

“Có mà. Dù thế nào thì cũng cứ nói cho tôi biết. Anh bảo muốn kể cho tôi nghe tất cả cơ mà. Việc này hẳn là quan trọng hơn anh tưởng.”

“Tôi chẳng làm được cái quái gì để giúp Kayla cả. Chị hài lòng chưa?”

“Tôi đang nghe đây,” Adele nói - rồi chị chờ tôi nói thêm.

“Tất nhiên là mọi chuyện đều từ cái đêm với Maria. Tôi đã ở đó. Nhìn cô ấy chết trong vòng tay tôi. Tôi đã không làm được gì để cứu người đàn bà tôi yêu. Tôi chẳng làm được gì. Thậm chí tôi còn không tóm được thằng chó đẻ đã giết cô ấy.”

Adele vẫn không nói năng gì.

“Chị biết điều tồi tệ nhất là gì không? Tôi sẽ còn luôn tự hỏi liệu có phải viên đạn đó nhắm vào tôi hay không. Maria ngả vào vòng tay tôi... rồi bị bắn.”

Chúng tôi ngồi im lặng khá lâu, ngay cả chúng tôi cũng thấy thế, và chúng tôi chịu đựng sự im lặng khá tốt. Từ trước đến nay tôi chưa từng thổ lộ phần cuối vụ đó với Adele, chưa bao giờ nói ra điều đó với bất kỳ ai.

“Adele à, có lẽ tôi sẽ thay đổi cuộc đời mình.”

Chị cũng không có phản ứng gì về câu nói đó. Thông minh và cứng rắn, cá tính mà tôi thích ở những “bác sĩ tâm lý”, và tôi cũng muốn một lúc nào đó sẽ được như vậy, khi tôi vững nghề.

“Chị không tin à?” tôi hỏi.

Cuối cùng Adele lên tiếng. “Tôi muốn tin anh, Alex ạ. Tất nhiên rồi.”

Rồi chị nói thêm, “Anh có tin chính mình không? Anh có tin bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể thực sự thay đổi được không? Anh làm được không?”

“Có,” tôi trả lời Adele. “Tôi tin tôi có thể thay đổi. Nhưng tôi ngu lâu quá.”

Chị cười phá lên. Cả hai cùng cười.

“Tôi không thể tin mình lại mua vào mình ba chuyện nhảm nhí này,” cuối cùng tôi nói.

“Tôi cũng vậy,” Adele tán đồng. “Nhưng hết giờ rồi nhé.”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.