Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9
Sự Chờ Đợi: Đêm Sâu Thẳm

❊ ❊ ❊

Ông Reid vội vã thu gom đồ dùng vào một chiếc túi len thô mà trắng đang căng phồng như cây xúc xích.

“Nhanh lên bố!” Cô không ngừng thì thầm trong sợ hãi, ló đầu qua những tấm rèm che kín toàn bộ bề mặt hốc tường hoặc căn phòng họ đang ở. “Nhanh lên!”

Họ ở trong bóng tối, song cô vẫn có thể thấy mọi cử động của ông. Cứ như có một thứ ánh sáng luẩn quẩn đang đùa giỡn với ông từ bên dưới, hoặc có lẽ từ bên trên, tạo ra một loại hiệu ứng tranh tối tranh sáng chói gắt.

Mỗi lần cô giục “Nhanh lên!”, ông đều thì thào đáp lại, “Bố không thể đi nếu thiếu khăn quàng cổ” hoặc “Bố không thể đi mà không có thuốc”, và nhét thêm thứ gì đó vào chiếc túi đã đầy ứ.

Bỗng dưng, một người đàn ông thò đầu vào, ngay sát mặt cô. Những tấm rèm như những sợi ruy băng, có thể tách ra ở đâu tùy ý. Đó là Shawn. Tình huống đột ngột không làm cô hốt hoảng, nỗi sợ của cô dành cho những điều khác, thuộc về những điều khác.

“Hai người không có nhiều thời gian đâu”, anh cảnh báo họ. “Tốt hơn hết hãy nhanh lên.”

“Bố, bố nghe anh ấy nói gì chưa?” Cô khẩn khoản.

Ông Reid ngẩng lên từ chiếc túi. “Bố không thể đi nếu thiếu áo gi-lê len”, ông đáp không khoan nhượng.

Đầu Shawn biến mất đột ngột như khi xuất hiện. Anh không còn ở ngoài đó nữa.

Cô xoay người chạy tới chỗ bố và dùng cả hai tay kéo ông. “Nếu bố còn lề mề, anh ta sẽ không đợi đâu. Có khi anh ta đã đi rồi. Anh ta có thể ném thỏa thuận đi và bỏ mặc chúng ta ở đây.”

Ông vội vàng kéo khóa túi. “Bố xong rồi đây”, cuối cùng ông nói.

Cô nắm tay ông và họ bắt đầu đi từng bước thận trọng về phía những tấm rèm trước mặt. Ông kéo lê chiếc túi theo sau, nó trì họ lại như một cái mỏ neo.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn, thậm chí là để ra khỏi những tấm rèm kia”, cô nhắc nhở ông.

Cô loay hoay với chúng, những khe hở ấy, vừa nãy nhiều vô số, giờ lại lẩn đâu mất.

Đầu Shawn lại thình lình xuất hiện, nhưng lần này ở đằng sau họ, mãi bên kia hốc tường.

“Không phải hướng đó”, anh nghiêm giọng cảnh báo. “Lối này. Hai người không thể ra ngoài bằng đường đó nữa. Một trong số chúng đang rình ngoài kia.”

Họ biết chúng nghĩa là gì. Rùng mình ớn lạnh, cô và ông Reid cùng thụt lùi về phía sau vào phút cuối, như thể chỉ chạm vào những tấm rèm phía đó thôi cũng đủ gặp nguy hiểm.

Họ quay lại chỗ Shawn. Bàn tay anh đã vẹt một khe hở giữa những tấm rèm, họ cúi thấp đầu chui qua. Khi đi qua, cô thấy chiếc huy hiệu cảnh sát gắn vào lòng bàn tay anh, như một lá bùa bình an, tuy nhiên chỉ ở trong phạm vi rất gần thế này mà thôi.

Nhưng khi họ ra đến bên ngoài, anh lại lách qua những tấm rèm để đi vào trong. Anh và họ đã đổi chỗ cho nhau.

“Anh không đi cùng chúng tôi sao?”

“Hai người đi theo lối bên ngoài”, anh nói. “Tôi sẽ bám theo ở bên trong, dưới những tấm rèm. Nếu thấy sợ, chỉ cần thò tay qua những khe hở là có thể chạm vào tôi, hai người sẽ biết tôi ở đó.”

Những tấm rèm dường như đã thay đổi hình dạng cho phù hợp. Giờ chúng không còn giăng bốn mặt của hốc tường khép kín nữa, mà chạy thẳng một mạch dọc hành lang họ đi tới lối ra cuối cùng và là nơi an toàn, hình thành một vách ngăn giữa anh và họ. Sự thay đổi quỷ quyệt này chẳng hề làm cô sợ, cô chỉ sợ duy nhất một thứ mà thôi.

Có thể nhận ra dãy hành lang họ đã dấn thân vào là một trong những sảnh lớn quen thuộc của ngôi nhà, nhưng tất cả những tương đồng về kích thước, đặc biệt là chiều dài, đã biến mất. Nó tối như một cái hang, như mọi gian sảnh khác, song những tấm rèm treo lại nhìn rõ đến từng nếp gấp.

“Sao dài thế”, cô than thở khi họ ráng chạy về phía trước. “Nó không dài như thế này khi chúng ta đến lúc trước, nó đã bị kéo dãn ra.”

“Đó là vì chúng ta đã đi theo hướng khác”, bố cô thì thầm. “Lúc đi ra, chúng ta luôn thấy nó dài hơn lúc đi vào.”

Họ đi rất lâu mà vẫn không thấy đích đến. Cuối cùng, lòng can đảm của cô bắt đầu cạn. “Shawn”, cô khàn giọng gọi. “Shawn. Anh có trong đó không? Anh có đang đi cùng chúng tôi không?”

Trong phút chốc, bàn tay anh vươn ra nắm tay cô. Cảm thấy chiếc huy hiệu cảnh sát vẫn nằm trong lòng bàn tay khi cô siết chặt tay anh, cô thấy khá hơn hẳn.

Rồi anh buông tay ra, họ lại đi tiếp.

Cái hành lang lại thay đổi. Khung cảnh xung quanh cô dường như biến thành dạng lỏng, như thể đặt sau một màn nước chảy xuống trên mặt gương. Lúc này, một lối rẽ xuống ở cuối xuất hiện, cô muộn màng nhận ra hình ảnh phản chiếu màu lục nhạt đang nhảy nhót trên từng nếp gấp khúc cuộn chạy dọc trên các tấm rèm đến từ một điểm rất xa bên kia chỗ ngoặt. Rất khó để nhận thấy nó. Nó mang hơi thở tử thần, những dấu vết rõ rệt và tinh vi nhất. Nhìn thấy nó tức là giáp mặt với mối đe dọa, nhưng nếu họ quay lưng và bỏ chạy trước khi nhìn thấy nó thì họ vẫn được miễn nhiễm.

Nhưng giờ đã quá muộn. Nhận thức đã kéo nguy hiểm đến. Nó kéo dài theo diễn biến của nhận thức, tiến tới từ một nơi vô danh mờ mịt. Thứ ánh sáng nhảy nhót ban đầu trở nên hữu hình. Một cặp mắt xám xịt, nheo thành hai khe hẹp độc ác và rực lên thành màu xanh lét. Đó là một cái đầu mèo. Đôi tai nhỏ và nhọn cụp xuống, sửa soạn cho cuộc tấn công. Hàm há to, để lộ ra những cái răng nhọn hoắt với một đường viền màu đỏ máu bao quanh, sáng rực như đèn neon.

Cái đầu cúi rạp dưới sàn, thủ thế. Đằng sau nó là một thân hình uốn lượn. Nó giống loài bò sát hơn là sư tử. Chỉ có cái đầu là của sư tử, mình là mình rồng, bụng chùng thấp, xoáy tròn, bốn chân choãi rộng khuỳnh ra ngoài, cái đuôi quất điên cuồng phía sau.

Họ quay người bỏ chạy, tâm trí hoảng loạn, chân nặng như chì và không sao điều khiển nổi. “Bỏ đi, bỏ cái túi đi”, cô thở hổn hển. “Nó đang kìm chúng ta lại.”

Ông buông cái túi. Nó lăn về đằng sau như bị trọng lực đẩy vào cái miệng đen ngòm như than kia. Ngay trước khi biến mất, nó biến thành màu nâu hoàn toàn, như thể được nướng cháy sém trước khi bị xơi tái.

Một lần nữa, hành lang thoát hiểm phản lại họ. Lại là khung cảnh bị hóa lỏng. Lại là hình ảnh lân quang xanh lét, lời cảnh báo ban đầu, với những tấm rèm rũ rượi. Lại là ý nghĩ vươn xa đến nỗi kinh hoàng, hiện hữu hóa nó thành hình hài da thịt. Lại là cái đầu trườn về phía trước, những chiếc răng trắng nhởn dưới sàn. Nhưng nó không cùng là một. Đằng sau chúng còn một phiên bản khác, bám theo họ với sự dai dẳng uyển chuyên.

Lúc này, họ bị chặn ở cả hai đầu.

“Để bố đi”, bố cô nài nỉ. “Bố đang kìm chân con.”

“Không”, cô hổn hển nói, “Không!”, và vòng tay khóa chặt cánh tay ông vào mình.

“Shawn?” Cô kêu lên tuyệt vọng. “Shawn!”

Giọng anh vang lên, mang vẻ khuyên giải ôn tồn. “Ngày xưa cô đâu có sợ”, anh nói, như thể hướng dẫn cô phải nói gì.

Cô cố gắng lặp lại, nhưng không ép ra được một từ. “Shawn!” Cô thét lên.

“Cứ nói theo tôi, 'Ngày xưa cô đâu có sợ'. Nó sẽ cứu cô.”

Cô thọc tay vào đám rèm. Không có bàn tay nào đón lấy. Anh không có trong đó, nơi anh bảo sẽ có mặt.

Chầm chậm, như ngọn đèn khí đốt lập lòe, cái thực thể hôi hám cũ bắt đầu ló ra qua khe hở bàn tay cô tạo nên. Một phần nhỏ của nó quấn lấy cổ tay cô. Một trong số chúng cũng ở đó, bò giữa những tấm rèm và bức tường như một loài sâu khổng lồ.

Cô giật tay ra, như sợ nó làm hại mình, như thể thứ ánh sáng đang tiến tới có thể mọc răng và cắn xé trong lúc phát sáng.

Cô kinh hoàng quay sang bố mình. “Anh ta đi rồi! Con không nói được những từ mà anh ta muốn.”

Ông cũng không còn ở đó. Cô đã để mất ông. Một nhát cắt ghê rợn và bí hiểm đã được thực hiện sau lưng cô. Cánh tay cô níu chặt là tất cả những gì còn lại. Cô có thể nhìn thấy cánh tay kia của ông đang chới với tuyệt vọng ở phía xa, trong bộ hàm phát sáng đằng sau cô. Rồi nó biến mất hẳn.

Tiếng gào thét của cô giờ trở nên to hết cỡ, đạt tới mức độ khiến tai cô cũng lùng bùng. Như thể trước đó chúng chỉ là ý nghĩ chứ không thốt thành lời. Cô bắt đầu đánh dữ dội vào những tấm rèm vây bốn phía xung quanh, cố tìm ra Shawn, cố vượt qua chúng tới chỗ anh.

Cái gì đó như cần gạt nước ô tô đang thực hiện công việc của mình trên một tấm kính đục mà người khán giả nhìn chằm chằm qua nó là cô. Nó bắt đầu xoay tới xoay lui như cái liềm cắt cỏ trên một khu vực trong tầm nhìn. Người ta chỉ thấy kết quả làm việc của nó, còn bản thân nó vô hình. Mỗi nhát lau mặt kính lại khiến mọi thứ trở nên rõ hơn, rõ hơn, và rõ hơn. Tất cả những màu tối mất đi đáng kể, nhạt đi trong ánh sáng ban ngày. Như thể nó đang cọ rửa chúng, xóa sạch chúng.

Những tấm rèm u tối đã được tẩy thành trắng, dồn lại thành những khối vuông cô đặc. Những tiếng la hét của cô mỏng đi, tan ra thành những mảnh linh hồn. “Shawn”, cô đang khóc thút thít. “Shawn.” Và cô đấm liên hồi vào những chiếc gối một cách vô vọng.

Cô ngồi bật dậy, mở mắt. Sự thay đổi đi từ lớn đến nhỏ, không phải từ nhỏ đến lớn.

Căn phòng chìm trong bóng tối, nhưng đã bị ánh đèn cô bật lên xua tan. Giờ là ánh sáng của thực tại, mọi thứ đều theo trật tự, mọi thứ đều ở chỗ quen thuộc của chúng.

Nhưng nỗi kinh hoàng không giảm sút, nỗi kinh hoàng còn mạnh hơn. Sau một giấc mơ còn tươi mới, cô lại bị ném vào môi trường xa lạ một lần nữa, ít nhất là thời điểm hiện tại, cho dù trước khi ngủ nó là một nơi quen thuộc. Với nỗi kinh hoàng ám ảnh như thế, cô chưa thể nào thích nghi ngay được.

Mục đích chính của giấc mơ vẫn còn sống động trong cô. Phải tìm anh, đến nơi anh ở và được an toàn bên anh. Cô nhảy xuống giường. Cô biết tất cả chi tiết thời khóa biểu cá nhân hàng ngày và thực hiện nó. Cô biết nơi mình để áo choàng, cô khoác nó lên, xỏ chân vào đôi dép đế mỏng cạnh giường, sau đó vội vã đi ra mở tung cánh cửa. Cô biết cửa phòng anh ở đâu, cuối hành lang tịch mịch trong đêm, và cô phải đến đó tìm anh. Cô biết tất cả những điều này và thực hiện chúng, nhưng chính giấc mơ còn thôi thúc trong cô - vẫn đầy quyền lực - đã kích hoạt cô.

Cô lảo đảo chạy ra hành lang, vẫn nức nở gọi tên anh. Và khi cô chạy đến cửa phòng anh, ngoái nhìn lại, nhớ đến chỗ rẽ của nó trong hình ảnh đáng sợ mới đây của mình. Tệ hơn cả là nơi có ánh đèn xanh lét rùng mình ấy đã dần dần được hiện thực hóa, đuổi theo cô. Bây giờ không còn một vết tích, nó kết thúc rất rõ ràng ngay đầu cầu thang. Những ngọn nến chụp chao đèn trên tường, mỗi bên một cặp, tỏa ra ánh sáng hiền hòa, trong lành, đủ thấp để làm dịu mắt, đủ rõ để người ta an lòng. Nhưng hồi ức vẫn ám ảnh cô, tàn dư của sợ hãi. Cô lao tới cửa phòng anh. Chiếc áo choàng xa-tanh mỏng màu xanh lam dập dờn, xòe rộng sau lưng cô như đuôi công. Cô túm gọn nó lại, gõ dồn dập lên cánh cửa, không dừng lại để chờ dù chỉ một giây.

Bên trong vang lên một tiếng thịch, cánh cửa bật mở. Vì vậy cú gõ cuối cùng của cô, không dừng kịp, đã đáp vào ngực anh không ra tiếng, trong lời yêu cầu thúc bách. Bàn tay cô nằm lại đó.

Gương mặt anh lo sợ. Không phải cho mình, mà cho cô. Như thể anh đã đoán ra người đến là ai ngay từ tiếng gõ đầu tiên, trước cả khi mở cửa. Hai cánh tay anh vẫn vặn vẹo sau lưng, khuỷu tay chìa ra. Một dải áo choàng đã được khoác lên vai, dải bên kia chưa lên tới nơi. Anh vặn mạnh sống lưng, ống tay áo trống hất lên, một khẩu súng lục tự động cùng một bàn tay xỏ qua và lấp đầy nó.

Anh kéo cô vào bằng cánh tay còn tự do, cô ngoan ngoãn đi theo. Đoạn anh nhìn khắp sau lưng cô, kiểm tra hành lang.

“Có chuyện gì vậy?”

“Một giấc mơ, tôi nghĩ vậy. Nhưng tôi không sao thoát khỏi nó.”

“Có cái gì trong phòng cô sao? Có cần tôi đi xem không?” Rồi mắt anh thoáng nheo lại. “Cô không nghe thấy gì đó chứ?”

“Không, không. Không có gì. Tôi nghĩ chỉ là mơ thôi.”

“Cô đứng đây một phút”, anh nói. “Đứng bên trong cửa ấy.”

Anh đi xuôi hành lang tới cửa phòng cô và biến mất vào trong.

Cô đứng nép sát bức tường, ló đầu ra nhìn như một đứa trẻ lén lút. Hẳn là anh lục soát căn phòng rất kĩ lưỡng. Tưởng chừng anh đã ở trong đấy lâu lắc. Cô còn nghe được tiếng khung gỗ cửa sổ kêu lắc rắc khi anh lay để kiểm tra độ chặt của chúng.

Cuối cùng, anh trở ra. Cô mừng rỡ khi thấy anh như thể anh đã đi cả tiếng đồng hồ.

“Rất ngăn nắp”, anh nói.

“Không hiểu sao tôi lại chạy đi tìm anh.”

“Không hiểu sao cô không thể chạy đi tìm tôi. Thế tôi ở đây để làm gì.”

Anh đứng đó nhìn cô và cô nghĩ: Mình sẽ phải vào trong đó lần nữa. Đó là điều anh ấy mong đợi.

“Giờ cô thấy khá hơn chưa?” Anh hỏi, nhìn cô chăm chú.

Cô gật đầu, tự hỏi sự sốt sắng giả tạo của cái gật đầu ấy có đánh lừa được anh không. Có lẽ là không, vì mắt anh nheo lại suy đoán.

“Thứ này làm cô sợ à?” Anh liếc xuống khẩu súng vẫn nằm trong tay.

“Không, tôi thích nó. Tôi thích anh dùng nó.”

“Ừ, nhưng tôi không nên vung vẩy nó như trong một quán rượu miền viễn Tây.” Anh cất khẩu súng đi.

Anh nhìn cô. Rồi nhìn ra cánh cửa đang chờ đợi. Rồi lại nhìn cô. Như đang băn khoăn làm thế nào là tốt nhất.

“Cô có muốn về đó không?” Anh thăm dò.

“Tôi không biết có thể về đó được nữa không. Tối sẽ thử.”

“Có muốn tôi đưa cô đến cửa phòng không?”

Họ đi chậm rãi, chần chừ, như thể nó là khoảng cách xa tít tắp chứ không phải chỉ vài bước chân.

“Giờ ổn cả rồi chứ?”

Cô xoay người đi vào. Căn phòng lại trải rộng ra theo tầm mắt, thoang thoảng dư vị của giấc mơ. Bất giác, cô lùi lại. Chắc anh đã nhận thấy.

“Tôi sẽ đứng ngoài này”, anh nói, “cho đến khi cô lên giường. Cứ để cửa như vậy. Tôi sẽ không nhìn vào.”

Anh xoay vai lại căn phòng và đứng ngay ngưỡng cửa, nhìn xuôi hành lang.

Cô mạnh dạn đi tiếp. Cô cởi áo choàng, trèo lên giường trở lại và kéo chăn lên.

“Ổn chưa? Giờ đã ổn chưa?” Anh hỏi, không quay đầu lại.

“Tôi không làm được”, cô đột ngột nói, co rúm người. “Tôi không làm được. Anh ở đó thì ổn cả, vì tôi biết anh ở đó. Nhưng cứ nghĩ anh không ở đó thì tôi…”

Anh quay lại, thấy hai cánh tay cô đang đưa về phía mình. Cô không hay biết về hành động của mình, vì vừa thấy anh quay lại, chúng đã buông thõng xuống. Cô như một đứa trẻ, giấc mơ đã quét đi tất cả những tính cách người lớn.

Anh đi thẳng vào phòng, đẩy cánh cửa đóng lại sau lưng. “Được rồi, cô sợ hãi y như hồi nãy vậy.”

Anh kéo một chiếc ghế tới cạnh giường, ngồi xuống.

“Giờ cô thấy tôi rồi. Đỡ hơn chưa?”

Hai bàn tay cô ngọ nguậy vẻ không thoải mái, như đang bị cô kiềm lại. Anh vươn một tay về phía chúng, lập tức chúng lao tới nắm chặt lấy anh.

Một nụ cười yếu ớt thoáng hiện trên gương mặt cô. Đứa trẻ và người hộ vệ của nó. Đứa trẻ và anh trai của nó. Giờ mình sẽ không sao, vì anh ở đây. Giờ mình có thể ngủ, vì anh ở đây. Lúc nào người ta cũng cần một người lớn hơn, sáng suốt hơn, mạnh mẽ hơn mình ở bên.

Cô hơi quay mặt đi, vùi đầu vào gối. Mắt cô mở to, như nhìn thấy sự an toàn nơi những nếp sóng trắng mềm mại phía xa. Mi mắt cô rung rung, hạ xuống, nâng lên lần cuối, rồi nhắm hẳn.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Anh ngồi im, người cúi về phía trước, bàn tay vươn ra nằm trọn giữa đôi bàn tay cô đơn, khắc khoải của cô. Đôi tay cô siết chặt quanh nó, để yên tâm rằng nó sẽ không rời bỏ mình.

Ai cũng phải có một cái gì đó để bấu víu.

Nụ cười đã trở lại trên gương mặt say ngủ của cô. Bây giờ nó không tắt nữa.

Anh thận trọng đưa bàn tay còn lại sang bên giật sợi dây của chiếc đèn đầu giường.

Gương mặt anh biến mất trong bóng tối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.