Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
Quy Trình Của Cảnh Sát: Schaefer

❊ ❊ ❊

“Tôi, Schaefer đây, thưa sếp. Xin lỗi ông, nhưng tôi phải thông báo rằng mình đã để mất Eileen McGuire, cô hầu gái trước đây của nhà Reid.”

“Cậu nói 'để mất' cô ta là sao? Tôi chẳng đã bảo cậu phải ở bên cô ta cả ngày lẫn đêm, để cô ta trước mặt từng giây từng phút? Tôi chẳng đã bảo cả đám các cậu dù có thế nào cũng không được vuột mất đối tượng...? Làm thế nào cô ta cắt đuôi được các cậu?”

“Không phải thế, thưa sếp. Tôi biết cô ấy ở đâu. Cô ta ở ngay cạnh tôi...”

“Nếu cô ta ở ngay cạnh cậu, cô ta có thể thấy cậu không?”

“Không, thưa sếp.”

“Cô ta có biết bị cậu theo dõi không?”

“Giờ thì không, thưa sếp.”

“Thế nghĩa là trước đó cô ta đã biết chứ gì?”

“Tôi không biết, thưa sếp. Tôi không biết liệu cô ta có từng biết hay không. Ông thấy đấy...”

Lối vào nhà máy bảy tầng cũ kĩ được đặt kín đáo, lùi vào trong hõm của vòng ngoài tòa nhà. Dù trông ra đường, nó vẫn bị che khuất bởi phần phía trên tòa nhà, chống bởi hai cột đá bụi bặm, chẳng có tác dụng gì khác ngoài làm hàng rào chắn những cơn gió rát da thịt mặc sức thổi ào ào trên vỉa hè. Cuối cái hốc này là những cánh cửa xoay dẫn vào bên trong tòa nhà, qua chúng có thể thoáng thấy một hành lang lát đá xuống cấp và một thang máy giăng lưới mắt cáo với những sợi cáp để trần ra ngoài. Một cái bệ để mở sẽ hạ xuống, ánh sáng nhợt nhạt len qua những ô mắt cáo được xếp sang một bên, một rừng chân chen chúc sẽ túa ra và xâm chiếm sàn hành lang, phủ kín nó trên đường đi ra. Không có ai đi lên nữa, tất cả đều đi xuống. Bên trên những cánh cửa xoay, trông ra ngoài, là một hàng mái hiên đá bao quanh. Trên đó đặt một mặt đồng hồ lớn màu vàng, những cây kim trên mặt đồng hồ đã chỉ ngoài năm giờ.

Hai bên cổng ngoài là những tấm biển nhỏ bằng giấy nhám đen xếp theo phương thẳng đứng, gắn những chữ cái mạ vàng, là tên các cơ sở đặt ở đây. Tấm biển thứ ba từ dưới lên, bên tay trái, ghi: Công ty thủ công mỹ nghệ hoa giả.

Có năm người đàn ông túm tụm quanh một hốc tường nông, hai người bên này, ba người bên kia. Một trong ba người sau ở ngoài đường nhiều hơn ở trong, lảng vảng một cách kín đáo quanh chỗ ngoặt đồ sộ của cây cột chống, để anh ta đứng không đối diện những người từ tòa nhà đi ra. Ai cũng chỉ chú tâm vào việc của mình, dù thỉnh thoảng người này lại va vào người kia mỗi khi cử động, song không ai để ý đến ai cả. Có lần, một gã hỏi xin lửa người hàng xóm ngay cạnh. Quá trình cho nhận diễn ra trong sự lầm lì cảnh giác, chẳng có phép xã giao đi kèm, và một lát sau hai người lại không quen biết gì nhau như trước.

Thang máy chạm đất, một đoàn các cô gái trẻ ùa ra. Họ tản ra theo chiều rộng của hành lang cho phép, nhưng vẫn tụ thành một khối, cổng vào bỗng xôn xao những tiếng nói ríu ran của họ.

Tất cả đều còn trẻ. Một vài cô xinh xắn hoặc tàm tạm. Tất cả đều trông mệt mỏi, xanh tái do bị giam hãm cả ngày, tuy nhiên vẫn sôi nổi nói cười vì được phóng thích.

Những người đàn ông nhìn họ. Họ nhìn lại, không có cặp mắt nào lại không mang một sự thôi thúc gần như ngạt thở trước những khuôn mặt nam tính lạnh lùng, khó gần ấy. Gần như có một vẻ dữ dội trong những ánh mắt. Tuy nhiên không có cái nhìn thứ hai. Đó là do cái nhìn ban đầu không được đáp lại.

Họ tản mát đi hết. Cổng tòa nhà trở nên yên tĩnh.

Một lần nữa, chỉ còn lại năm người đàn ông. Một lần nữa mỗi người một cõi.

Một người liếc nhìn đồng hồ, rồi sau đó nhổ nước bọt xuống đất ngay cạnh chân mình. Thật không thể xác định liệu có mối liên hệ nào giữa hai hành động trên hay không.

Thang máy lại hạ xuống. Lại ùa ra một đoàn thiếu nữ. Cảnh tượng trước đó lặp lại. Một lần nữa, ánh mắt các cô gạ gẫm những người chờ ngoài cổng, rực lên niềm khao khát, nhưng không nấn ná lâu bởi chẳng có anh trai nào đớp thính.

“Cô ta sắp xuống đấy”, một giọng nói the thé đột nhiên cất lên đầy suồng sã. Thật không thể xác định là giọng ai. Thật không thể xác định nó nhắm đến người nào trong năm gã. Có lẽ không nhắm vào một người cụ thể, mà là cả năm.

Lúc này, thang máy đang thực hiện những hành trình hối hả hơn. Nó chạy lên chạy xuống như một chiếc pít-tông. Tòa nhà vãn dần người.

Thêm một đoàn nữa. Bỗng một cô gái tách ra, đi nhanh đến trước mặt một người đàn ông, vừa quả quyết vừa ngập ngừng.

Mắt anh chàng giữ nguyên vẻ bí hiểm khó dò. Anh ta không mỉm cười, không chào đón.

“Lúc nào em cũng phải là người xuống cuối cùng sao?”

“Ai bắt anh chờ chứ?”

Hiện còn lại bốn người đàn ông. Ba người trong cửa, người thứ tư đứng ngoài trụ tường.

Thang máy giờ lên xuống không ngừng, gần như nhún nhảy, xuống - lên, xuống - lên, xuống - lên.

Lần này, có hai cô tách nhóm. Họ không nhắm đến hai người đàn ông mà hướng về người đàn ông đứng một mình. Một cô chần chừ chậm lại một, hai bước, cô kia xăm xăm đi tới đầy vẻ sở hữu. Giọng họ lanh lảnh với niềm phấn khích chung bao trùm tất cả lúc năm giờ.

“Anh chàng đấy à?”

“Phải đấy. Thấy thế nào?”

Một màn giới thiệu liến thoắng diễn ra với sự gấp rút gần như khó hiểu và chẳng ai kịp cúi chào. Người giới thiệu mau lẹ tách hai bên ra gần như trước khi họ kịp tiếp xúc. Cô ta quay ngoắt đi, hòa vào dòng người với kẻ hộ tống theo sát, bởi nỗ lực của cô gái hơn là của anh chàng.

“Nhanh lên Sam. Hẹn gặp cậu ngày mai, Helen. Bọn mình đi hướng này.”

Sam ngoái lại nhìn, trong mắt chứa vẻ lưu luyến. “Rất vui được quen biết cô. Tôi hy vọng được gặp cô nhiều hơn.”

“Tôi luôn xong việc lúc năm giờ, tất cả mọi ngày”, lời đáp được đưa ra đầy sốt sắng.

Anh chàng nhận được một cú giật hung dữ kéo anh ta về đúng chỗ. Có thể nghe thấy tiếng thúc giục “Nhanh lên, Sam!” mang ý cảnh cáo.

Người bị bỏ lại của bộ ba đứng nguyên tại chỗ, thỏi son đưa lưng chừng lên môi mà chẳng làm gì. Dường như cô đang chờ một hiệp ước ngầm được đóng dấu.

Trên cổ áo người đàn ông xuất hiện một vệt hồng, khi anh ta quay mặt lại lần thứ hai. Lần này, anh ta ngoái qua vai bên kia, bờ vai ở xa kẻ áp tải mình.

Cô gái đứng đằng sau vẫy nhẹ mấy ngón tay, đúng hơn là rung rinh. Cô nàng quay đi ngay lập tức, nhưng môi vẽ nên một nụ cười. Hiệp ước đã được đóng dấu.

Cặp đôi rút đi vội vã đột nhiên tách ra, đi song song với nhau nhưng giờ cách nhau cả mét. Cô gái khoa chân múa tay, gần như bùng nổ. Người đàn ông huých khuỷu tay về phía cô ta một lần, tỏ vẻ coi thường không chấp.

Trước cổng chỉ còn hai người đàn ông. Một chuyến thang đầy người nữa vừa hạ xuống. Nhóm người chia thành hai ngả. Người đi chậm nhất rớt lại, cúi xuống kéo tất trong một góc vắng của hành lang. Cô gái đó là của một trong hai người đàn ông còn lại.

“Còn tiền không?” là lời chào cằn nhằn của gã ta.

“Con ngựa đó không được vào à?” là lời đáp bực bội. “Em đã bảo anh nó không tốt mà! Anh không thể chọn được con nào lọt vào vòng trong dù chỉ một lần sao?”

“Thì anh đang cố đây. Em có cao kiến gì không?”

“Đi thôi. Giờ chúng ta sẽ phải về nhà em ăn tối và để gia đình xúm vào dạy dỗ chúng ta cả buổi.”

Chỉ còn một người đàn ông ngoài cổng. Người đứng bên rìa cột. Anh tỏ ra chán nản, thất vọng. Đầu anh cúi xuống một cách ủ rũ, vành mũ cũng cúi theo. Anh hành xử như kẻ bị cho leo cây, đến cuối cùng mới hiểu ra điều đó vậy. Anh âm thầm lê bước dọc theo mặt trước tòa nhà, một tay ngoắc vào túi, tiu nghỉu như con chó cụp đuôi. Anh chẳng buồn ngẩng lên xem mình đi đâu, xem chừng cũng chẳng quan tâm. Cái tôi đã xẹp lép hoàn toàn đè bẹp anh, đến mức anh không muốn chờ cô gái của mình nữa, không bao giờ.

Trước mặt anh là một trong hai nhóm đã nhanh chóng tản ra, nhưng vẫn khá đông đủ. Trong đó có một cô gái đi một mình và bị tất cả những cô xung quanh làm ngơ, người cũng buồn bã và trơ trọi như người đàn ông không ai để ý đằng sau. Cô mặc chiếc áo choàng kẻ ô đã cũ, một chiếc khăn choàng đầu kiểu Nga thắt dưới cằm. Cô gầy gò khẳng khiu, bước chân dậm dật.

Đến ngã tư, nhóm người càng mỏng hơn. Họ rẽ sang các ngả. Họ thu nhỏ lại còn vài người, vì phần lớn không còn đi cùng nhau và không quen biết.

Người đàn ông vẫn lủi thủi. Các cô gái đều đi nhanh hơn anh. Kể cả cô gái quàng khăn chậm chạp cũng bỏ xa anh một quãng. Tuy nhiên, anh vẫn không đổi hướng đi.

Cô gái rẽ vào một hiệu bánh.

Hai, ba phút sau, người đàn ông đến cửa sổ hiệu bánh. Anh dừng lại bên mép cửa, nhìn những chiếc bánh quế nhỏ đặt nơi góc cửa sổ. Rồi anh nhích xa hơn, nhìn những chiếc bánh trưng bày ở giữa.

Qua cửa sổ, có thể thấy bóng lưng hơi nhòa của những người phụ nữ. Chiếc khăn choàng babushka lấp ló giữa đám người, song người đội nó thì chìm nghỉm.

Anh hết hứng thú với bánh trái. Anh quay đi và lảng ra, kín đáo như một ảnh chiếu lướt qua mặt kính, trở lại đường cũ. Sự thôi thúc không còn quá mạnh, nó đã tắt và bỏ anh bất động dưới đó hai cửa hàng. Anh đứng ngơ ngẩn ở đó, nhạt nhòa nhất trong cả dãy phố. Vỏ bọc của anh là một gã lang thang, kẻ vô công rồi nghề, một người vô giá trị, gần như vô hình, quá quen thuộc với mắt người đi đường.

Cô gái bước ra, một túi giấy nâu cầm trên tay. Cô đi vài bước theo hướng cũ. Rồi bất ngờ, cô ngoảnh lại, ánh mắt tưởng chừng hất ngã người đàn ông, như một con cuồng phong quét qua anh. Anh không lập tức phản ứng, song anh co người lại, rút sâu hơn vào giữa những người xung quanh, khiến họ trùm lên anh bằng một cách nào đó. Nhưng cô đang đánh mắt chếch sang bên, tới chiếc xe buýt đang chạy tới, ở xa hơn anh.

Cô bắt đầu chạy về phía trước để bắt kịp nó ở trạm xe.

Người đàn ông không chạy mà lại bước tiếp, hướng đến cùng địa điểm.

Xe buýt dừng bánh. Khả năng canh giờ của người đàn ông quả là chuẩn, nếu nhằm mục đích vừa không lỡ chuyến xe vừa không bị những người lên xe nhìn thấy mình. Trong bảy người lên xe, chiếc khăn babushka là người thứ hai. Anh thậm chí không ở trong số người đó, anh vẫn chưa đến nơi. Rồi đúng lúc người thứ bảy bước lên, anh theo sát gót, trở thành người thứ tám. Chỉ những người đi trước ngoảnh lại mới có thể trông thấy anh, có điều họ quá mải trả tiền xe và len lỏi tìm chỗ trong không gian chật ních người.

Sau một lúc loay hoay, cô gái đến được giữa xe buýt. Cô dừng lại, đứng bám tay vào móc treo màu trắng trên đầu. Người đàn ông chiếm một chỗ gần cửa lên xuống, bất chấp lời giục giã hối hả của tài xế “Xin tiến vào trong! Tiến hết vào trong! Phía sau còn nhiều chỗ!” lặp lại ở mỗi trạm dừng, mọi người ai cũng ngoan ngoãn nghe theo trừ anh.

Họ đứng ngược chiều nhau, người đàn ông nhìn ra bên này, cô gái nhìn ra bên kia. Tuy nhiên, ngang vai anh là gương chiếu hậu của tài xế, hiện toàn cảnh lối đi ở giữa, trong đó có cô.

Có người đứng lên nhường ghế cho cô, thế là cô biến mất khỏi tầm nhìn. Những người đứng hai bên đã nuốt chửng cô. Đầu người đàn ông thậm chí không cử động. Trong gương, anh vẫn có thể nhìn thấy cả khu vực có vị trí của cô.

Rồi ngay sau đó, theo dòng di chuyển của hành khách, bức tường chắn tách ra, cô dần lộ diện, như một thứ bị chôn vùi hiện ra nhờ sự sụt lở của đất đá bao quanh.

Cô không còn nhìn ra cửa sổ. Cô đang nhìn về phía trước, nhưng chẳng nhắm vào nơi nào cụ thể. Mắt cô mở to, song lại thất thần. Xung quanh cô không có rào cản, cô đang cùng tâm trí phiêu du ở một nơi khác.

Xe đến trạm dừng phố Purdue, xem chừng nó mang ý nghĩa nhất định với anh. Vừa đi qua nó, anh bắt đầu đổi tư thế chuẩn bị xuống, một cách rất kín đáo. Anh quay ra đằng trước, tiến vài bước đến bậc lên xuống gần tài xế, nhấp nhấp một chân chuẩn bị, sẵn sàng là người đầu tiên bước xuống khi tới trạm kế tiếp, một cách bí mật y như lúc lên. Có một cửa ra ở giữa, chủ yếu dành cho những người ngồi ở giữa xe.

Tài xế hô, “Đường Holden.” Xe buýt dừng, cả hai cửa đồng loạt mở. Người đàn ông nhảy xuống mặt đường nhựa một cách gọn lẹ nhằm giấu mình càng nhanh càng tốt. Anh xoay nửa vòng, bám vào tay vịn làm trụ, như định cắt qua đầu xe sang bên kia đường trước khi xe chạy tiếp, dùng nó chắn giữa anh và những ai có thể xuống cùng anh. Nhưng không có ai hết.

Đúng lúc đó, anh vừa kịp thấy cửa trước và cửa giữa đang đóng lại.

Anh lộn lại lần thứ hai, quăng mình ngược lại theo hướng vừa xuống, móc một chân vào bậc xe. Cửa xe chạm vào nó, lúng túng rụt lại, rất nhạy với vật cản dù nhỏ nhất. Anh lại lên xe. Cánh cửa yên ổn đóng vào. Chiếc xe chuyển bánh.

Tài xế nói, “Khùng vừa thôi, cha nội.” Nhưng lời quở trách nghe mệt mỏi và khổ não đến mức mất hết vẻ gai ngạnh.

Hẳn là anh nghe thấy nhưng vờ như không biết gì.

Cô gái vẫn ngồi ngơ ngẩn ở chỗ cũ. Cặp mắt trống rỗng. Trên gương mặt cô, vẻ tiều tụy lấn át cả mệt nhọc vì công việc. Đó là sự tiều tụy của một tâm tư phiền muộn, của sự xung đột kiệt quệ bên trong.

Gương mặt người đàn ông lúc này cũng có phần không thoải mái, khi xe buýt đi qua một rồi hai con phố. Mắt anh dán chặt vào gương, nếu chúng có dao động, ấy là do sự rung lắc của xe.

Đột nhiên, cô nhảy dựng lên như thể bị ai đó đâm kim vào người. Cô giật sợi dây phía trên cửa sổ, vội vàng ra đứng ở cửa giữa, bám vào đó một cách cáu kỉnh.

Gương mặt người đàn ông giãn ra, tự tin trở lại, không còn thấp thỏm nữa. Cô gái chỉ quên trạm dừng của mình thôi.

Hai cánh cửa mở ra. Hai người bước xuống. Cô gái ở cửa giữa, người đàn ông cửa trên. Anh đưa mặt gần sườn xe sơn màu lục sáng bóng khi chiếc xe chuyển bánh đi tiếp, sát đến độ tưởng chừng bẹp dí mũi. Nhờ thế mà thu hẹp khoảng lộ ra của gương mặt anh, ít nhất là từ đằng sau và hai bên, bất kể mối nguy cho toàn bộ da mặt.

Xe đi rồi, anh mới lén lút quay lại nhìn.

Cô gái đang bỏ đi vội vã, hớt hải như một người phải lấy lại thời gian đã mất. Cô nửa đi nửa chạy. Màn sương lạnh buổi tối đang làm mềm những đường nét của cô, tràn qua nó như một chất ăn mòn.

Anh bắt đầu đi theo hướng đó. Cô không nhòa đi hơn nữa, nhưng cũng không rõ như ban đầu. Anh cũng không khác gì.

Cô rẽ sang đường Holden. Anh băng sang bên kia phố, họ tiếp tục đi chung hướng.

Cô rẽ một lần nữa, một cánh cửa nuốt chửng cô, hành trình kết thúc.

Người đàn ông đi ngang qua cửa, vẫn ở bên kia đường, không nhìn hoặc dường như không chú ý đến nó. Anh tiếp tục đi qua ba, bốn dãy nhà. Rồi bỗng nhiên anh quay lại, rẽ vào một cái ngách nhìn chéo sang cánh cửa cô gái đã chọn một đoạn ngắn. Con ngách nuốt chửng người khách bộ hành, anh cũng biến mất hệt như cô gái lúc trước.

Anh chuyển sang trạng thái bất động, đóng khung trong một màn đen đặc như quan tài, như một người đứng trong một cái quan tài dựng thẳng bật nắp. Anh chỉ nhìn thấy một phần tòa nhà đối diện. Ở giữa cái phần đó là cánh cửa cô gái đi vào.

Anh thở dài. Không phải thất vọng, không phải tức giận, mà là tiếng thở của sự kiên nhẫn không giới hạn.

Phía trên mặt tiền tòa nhà, ở tầng ba, hai cửa sổ vốn chỉ sáng le lói đến giờ bỗng bừng lên, như thể những người trong nhà ở một phòng khác sâu hon, và ánh sáng này được hắt từ đó ra. Ánh đèn mới có này vừa được bật lên ngay sau họ, ánh sáng của họ chứ không vay mượn từ xa. Mành cửa sổ vốn đã hạ một phần, lại được thả xuống thấp hơn bởi một cái bóng xám đục xuất hiện trong thoáng chốc, không nán lại đủ lâu để nhận ra là đàn ông hay phụ nữ, trẻ con hay người lớn.

Anh chờ đợi và thở, chỉ có vậy. Mọi vật chuyển động trừ anh. Những gợn mây đen như muội than lững lờ trôi trên nền trời đã tối sẫm, rất khó thấy, tuy nhiên nhìn từ dưới lên vẫn có thể phát hiện ra sự chuyển động của chúng. Thỉnh thoảng, một chiếc ô tô chạy qua. Một chiếc xe chở khách mui kín, bụi bặm và rẻ tiền hoặc một chiếc xe tải kềnh càng bật đèn hiệu đỏ, lăn bánh nặng nề, làm rung cả con phố. Chốc chốc lại thấy một khách bộ hành. Một ô cửa sổ tối đen bỗng sáng đèn, một cửa sổ khác đang sáng đèn lại tắt, như thể chúng phải duy trì một sự cân bằng bí ẩn nào đó. Những cái đó chuyên động, trừ anh.

Một tiếng mười lăm phút trôi qua. Những ô cửa sổ trên tầng ba tối đi nhưng vẫn còn leo lét, như thể ngọn đèn gần chúng nhất đã tắt.

Khoảng bốn hoặc năm phút nữa trôi qua.

Anh lại thở dài. Không phải nhẹ nhõm. Không phải niềm hy vọng đã biết trước. Chỉ là sự nhẫn nại như lúc đầu.

Rồi đột nhiên cô gái bước ra cửa, đi lên phố, quay lại con đường mình đã đi một tiếng hai mươi phút trước.

Anh ở nguyên tại chỗ. Sự cân bằng tương tự cửa tắt sáng trên những ô cửa sổ trước đó dường như được lặp lại. Trong thời gian cô gái ở trên phố, anh không lộ diện. Khi cô rẽ sang hướng khác và khuất dạng, anh mới bước ra và bám theo.

Vẫn là đường lớn có xe buýt chạy qua, cô gái đi qua ba cửa hàng sáng đèn, bước vào một hiệu thuốc. Trong giây lát, hình dáng cô bừng lên rõ nét khi ánh sáng tràn ra qua khung cửa trùm lên cô. Đúng lúc đó, anh đi qua, dính phải một ít sắc tía của chiếc bình đựng nước màu ở một đầu của bệ cửa sổ, trắng vàng ở giữa, rồi đến màu lục sáng của chiếc bình ở đầu bên kia, cuối cùng bước vào một vùng khá tối.

Anh dừng lại, phân tích bức ảnh não bộ vừa chụp lại trong giây phút ngắn ngủi qua ống kính vuông là mặt trước hiệu thuốc. Những bề mặt mạ kền bóng loáng, những chiếc ghế đẩu cao vút, những người ngồi trên ghế chọc những cái ống vào những cốc thủy tinh đục - đó là chi tiết cận cảnh, bỏ qua. Ở mãi trong cùng, cô đứng trước một quầy, quay lưng ra. Người dược sĩ đối diện cô qua mặt quầy đang giơ một cái chai nhỏ và chỉ trỏ giảng giải. Gần đó là một khách hàng khác, một phụ nữ, với bộ dạng sốt ruột vì phải chờ lâu, những móng tay nhọn gõ gõ lên mặt quầy.

Anh đứng một lúc, rồi bước lùi lại và nhìn lần nữa. Đã có sự thay đổi trong bức ảnh “tĩnh” mới. Những thay đổi rất nhỏ. Hai khách hàng vẫn ở quầy đằng sau, nhưng người dược sĩ không còn ở đó, hẳn đã rút vào phía trong tìm mặt hàng theo yêu cầu. Tư thế của những bóng người bất động đã cho thấy một sự đổi vai trò. Người phụ nữ sốt ruột giờ đã đứng thẳng vẻ chăm chú, không còn gõ móng tay. Bà ta đã chiếm vị thế được phục vụ. Người còn lại nghiêng người lên quầy, do dự, chần chừ, chưa quyết định.

Anh lui về. Một lát sau, anh nghe thấy tiếng leng keng của máy tính tiền, từ ngoài này vẫn có thể nghe thấy. Anh lùi sâu hơn vào cửa một quán hàng tối om cách đó một quãng ngắn. Cả hai khách hàng bước ra gần như cùng lúc. Chiếc máy tính tiền chỉ kêu một lần. Hẳn là có một người đã đi ra mà không mua gì.

Cô gái băng qua chỗ anh núp. Người phụ nữ kia đi hướng ngược lai. Cô đi tay không, nhưng có một chiếc túi xách kẹp dưới nách.

Người đàn ông bước ra theo. Nhưng giờ đây, anh lưỡng lự, ngoảnh qua ngoảnh lại giữa cô gái đang đi xa dần và hiệu thuốc sáng đèn. Anh dợm bước về phía cái thứ hai, như để bước vào hỏi xem cô gái đã mua gì, hoặc thứ cô đã muốn mua.

Hình dáng cô đã nhỏ đi. Anh ước lượng khoảng cách từ chỗ mình đến đó và từ chỗ mình đến cái quầy nằm sâu trong hiệu thuốc, loại bỏ thứ kém khả thi hơn. Cô gái sắp đến một ngã tư đông đúc. Anh bỏ mặc hiệu thuốc và vội vã đuổi theo cô.

Cô bước đi mải miết, như thể sẽ không bao giờ thoát kiếp đi bộ. Sau một hồi trải nghiệm, anh có thể giải mã nó trong chừng mực nào đấy. Đối với cuộc đi bộ theo một hướng nhất định trong khoảng thời gian khá dài, ắt hẳn phải có một đích đến phía trước. Nếu khu vực, con phố nằm trên tuyến đi đó có chút tiếng tăm, thì điểm đến có thể đoán ra dễ dàng. Nhưng hướng đi của cô gái chẳng theo quy luật gì. Nó liên tục thay đổi, tự xóa đi, tự lặp lại một cách không cần thiết. Chẳng mấy chốc, anh đã đọc ra nó không có mục đích, mà chỉ là một chuyến đi không có điểm dừng, đơn thuần là để có thể suy nghĩ điều gì đó trong lúc đi. Tâm trí cô chìm đắm trong nó, mặc cho bước chân vô định đưa cô đến đâu thì đến.

Cuối cùng, cô đến cổng công viên. Cô rẽ vào, như thể khám phá ra trong đây một nơi biệt lập hơn, thoát khỏi sự ồn ã ngoài kia. Hoặc có lẽ cuối cùng cô cũng nhận ra mình đã thấm mệt, nhớ rằng trong công viên có nhiều ghế đá.

Dù thế nào đi nữa, khi theo cô trên lối đi quanh co và dè sẻn ánh đèn, anh thấy cô gieo mình xuống băng ghế đầu tiên bắt gặp. Ngay lập tức, anh cũng dừng, ẩn mình vào một bóng cây tối như mực. Cách băng ghế không xa có một cột đèn, cô được hắt một vầng ánh sáng nhợt nhạt. Trong tình huống mới này, anh có thể quan sát cô một cách an toàn hơn so với những lần trước. Vì anh hoàn toàn vô hình và không còn bị ai khác phân tán tầm nhìn, cô nằm trọn vẹn trong đôi mắt của anh.

Cô ngồi bất động với thân hình xoay nghiêng trên ghế, quay lưng về ánh đèn và sự ồn ào của thành phố.

Chẳng bao lâu sau, một viên cảnh sát xuất hiện. Ông ta ngoái đầu, tò mò nhìn về phía cô khi đi qua, nhưng không dừng lại. Rồi ngoái nhìn lần nữa, như không chắc chắn cô có được phép ở đó một mình không. Tuy nhiên, ông ta vẫn đi tiếp. Rồi ngoái nhìn lần thứ ba, để xem cô còn đấy không. Lần này, ông ta dừng hẳn lại, ở rất gần cái cây.

Dưới gốc cây vẳng ra tiếng huýt sáo khe khẽ. Ông ta lập tức đi qua đó, biến mất vào trong bóng cây một lúc. Khi trở lại, dù không nhịn nổi mà ngoái nhìn, lần này với sự tò mò gấp đôi, ông ta vẫn kiên quyết đi tiếp.

Một cặp tình nhân xuất hiện, đầu ngả vào vai nhau. Tiếng rủ rỉ chuyện trò của họ hạ thấp xuống khi họ đi qua cái cây. Họ đến băng ghế, hơi chậm lại một cách do dự, rồi tìm một băng ghế khác để họ hoàn toàn được riêng tư.

Cô gái hơi nhúc nhích, dường như lúc này mới nhận ra có người đi qua, nhưng người ta đi rồi mới biết. Anh thấy cô mở túi xách, lấy ra thứ gì đó để ngắm nghía. Anh không thể nhìn ra đó là gì. Một thứ rất nhỏ.

Rồi cô hấp tấp cất nó đi, như thể nghe thấy một âm thanh quấy rầy, một âm thanh chưa đến được tai anh. Một lúc sau nó mới đến, từ phía bên kia của cô. Một gã đàn ông, đủng đỉnh xuất hiện một mình.

Ố ồ, kẻ theo dõi dưới gốc cây nghĩ, cần cảnh giác.

Gã đi qua băng ghế và nhìn cô. Không như viên cảnh sát, gã nhìn chòng chọc.

Gã đứng lại, bước qua và ngồi xuống ở đầu kia băng ghế.

Kẻ theo dõi trong bóng cây bắt đầu men theo lối đi và di chuyển về phía họ, không để lộ mình.

Gã đàn ông đã ra giữa băng ghế, rút ngắn một nửa khoảng cách giữa họ. Cô gái vẫn quay lưng lại, không hề hay biết.

Hắn là gã đã thì thầm câu gì. Vì cô quay sang, đây ngơ ngác. Rồi cô đứng bật dậy với một tiếng kêu nghèn nghẹn.

Cô chạy bổ theo lối đi ra cổng công viên, qua chỗ kẻ theo dõi ẩn mình.

Gã đàn ông giờ ngồi một mình trên ghế giơ hai tay lên ra vẻ triết lí. “Dù sao cô em cũng quá gầy!” Gã nói với theo đầy ác ý. “Coi chừng hỏng giày, đây không thèm đuổi theo đâu!” Gã vắt tréo chân và dang hai tay đặt lên lưng ghế, ra vẻ giờ ta là chủ nơi này.

Cô ngừng chạy ngay khi ra đến cổng an toàn. Đến khi anh ra tới nơi thì cô vẫn ở phía trước, trong tầm mắt anh, lại đi bộ. Cái trò mèo vờn chuột phát nhàm lại tái diễn.

Anh nghĩ giờ cô sẽ về nhà sau khi bị lôi ra khỏi cơn mơ màng. Ban đầu cô đi theo hướng đó thật, nhưng về gần đến nơi lại rẽ ngang, đi qua một hoặc hai con phố, cho đến khi tới một nhà thờ. Một nơi rõ ràng quen thuộc với cô, vì nó nhỏ và khó thấy, đồng thời khó có thể đoán được sự hiện diện của nó nếu chỉ nhìn từ xa.

Cô chậm chạp bước lên mấy bậc thềm thấp, mở cánh cửa nhỏ nằm trong một khung cửa lớn rồi biến mất vào trong.

Khi đến đó, anh thoáng lưỡng lự. Anh ắt sẽ không đi vào nếu chỉ có một cửa. Nhưng nó nằm ở một góc, nhà thờ có hai mặt, còn một cửa bên phía dưới. Không chắc là cô không để ý mình, sợ cô có thể lẩn ra ngoài qua cửa ngách trong khi mình chờ đằng trước, anh bước vào.

Anh không đi nhà thờ từ hồi còn là một cậu bé. Sự tĩnh lặng lập tức làm anh lúng túng, dù xưa nay anh đã đến nhiều nơi tĩnh lặng. Anh chẳng nhớ nổi quy cách ứng xử khi bước vào một nơi như thế này, nếu thực sự có quy cách, trừ việc bỏ mũ ra. Thế là anh bỏ mũ.

Anh đi qua phòng ngoài trống không và bước vào cánh cửa thứ hai, như cô hẳn đã bước vào trước anh. Anh dùng một tay đóng cửa hết sức nhẹ nhàng, rồi đứng tại đó.

Anh nhìn thấy cô, ở mãi đằng trước, cuối lối đi, quỳ trước rào thờ. Một dáng người nhỏ bé. Những ngọn nến như những bó cúc trắng lấp lánh trên triền cỏ lam sẫm. Gương mặt siêu phàm của Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng nghiêng xuống từ trên cao, nhìn xanh xao trong thứ ánh sáng chập chờn. Từ tận chỗ anh đứng, vẫn cảm nhận được lòng trắc ẩn nhân từ và buồn bã từ đó tỏa ra, như vươn về phía anh, cố làm anh trở nên mềm yếu. Trong thâm tâm, anh gần như có thể nghe thấy áp lực dịu dàng của lời cầu xin: Hãy để cô ấy yên, để cô ấy yên.

Bàn tay anh đưa lên cổ áo, tìm cách làm giảm áp lực ấy.

Chỉ có hai người họ. Giờ đây không còn kẻ săn đuổi và người bị săn đuổi. Luật lệ bên ngoài đã dừng lại nơi cánh cửa. Và nếu có một kẻ phạm tội trong hai người, đó sẽ là anh chứ không phải cô, gương mặt sầu muộn phía trên ngầm cảnh báo. Cô đã đến với trái tim rối bời, còn anh đến để gieo rắc rối.

Anh lắc lắc đầu, như bị ấn tượng kia làm cho rối trí.

Cô đứng lên và theo lối đi trở ra. Người đàn ông không cử động, gần như hòa làm một với cánh cửa đen. Cô gái chọn một chiếc ghế và ngồi xuống, mái đầu cô hiện lờ mờ trong ánh nến vàng nhạt phía xa.

Anh di chuyển sang bên, vào một trong những dãy ghế gần cuối. Anh quỳ một chân, đặt mũ xuống, hai tay nắm lấy lưng ghế đằng trước, cúi đầu. Anh quan sát cô qua những kẽ tay. Kẻ quan sát và người bị quan sát đều bất động. Thời gian không tồn tại trong nhà thờ, những giờ và phút đã bị bỏ lại ngoài cửa.

Cuối cùng, cô ngẩng đầu lên, bước ra lối đi. Cô quỳ xuống làm dấu thánh giá trước bệ thờ, rồi đứng dậy, đi qua chỗ anh quỳ, mờ mờ không nhìn rõ. Cô không nhìn anh. Gương mặt anh lẽ ra có thể bị lộ vì nó hướng về phía cô, nhưng cô ắt sẽ không nhìn.

Cô mở cửa bước ra ngoài.

Anh làm dấu thánh giá. Anh làm theo cách vụng trộm của một kẻ thấy hổ thẹn về bản thân.

Anh đứng dậy đi theo cô.

Anh đội mũ và cúi gằm đầu một lúc, như thể bị gánh nặng tội lỗi đè xuống, trên con phố bên ngoài.

Cô bắt đầu có linh tính về anh. Hai lần cô dừng bước nhưng không ngó quanh. Theo cách của một người nghe thấy, hoặc cảm nhận được cái gì đó, trong thâm tâm mình.

Rồi cô đột ngột xoay người và đi ngược về phía anh. Anh đã trở nên bất cẩn. Tình hình xung quanh không thuận lợi, anh rất dễ bị tóm. Không còn thời gian quay lại. Hai lần dừng bước ắt đã cho cô nhìn thấy gì đó, nếu như sự hiện diện của anh chưa bị lộ. Không có lối thoát bên cạnh, không có cánh cửa nào để lách vào. Họ đang ở cạnh một bức tường bao chạy dài rào một khu đất.

Không thể làm gì khác, anh tiếp tục đi tới. Con đường của họ sẽ giao nhau, họ sẽ đổi chiều - anh nghĩ. Anh sẽ đi trước cô, còn cô đi sau anh.

Thay vào đó, cô dừng lại khi họ chạm mặt nhau.

“Có phải anh đi theo tôi không?” Giọng cô mang một vẻ tuyệt vọng, gần như lời cầu xin quỵ lụy được trấn an. Nó không phải lời buộc tội, như thể cô bị lạc đường và tìm sự giúp đỡ từ người đầu tiên đi qua mà cô gặp.

“Không, thưa cô, tôi không đi theo cô”, anh trả lời khá đơn giản, song hai má hơi sắt lại. “Tôi đi lên lối này, còn cô đi xuống.”

Cô gật đầu. “Tôi biết mà”, cô đăm chiêu. “Tôi biết là mình đã nhầm.” Cô lo lắng áp mu bàn tay lên trán. “Cả ngày nay tôi cứ suy nghĩ mãi...”

“Tôi vừa mới gặp cô thôi.”

“Tôi biết. Và tôi chưa gặp anh bao giờ. Tôi không hiểu điều gì xui khiến mình làm thế.” Có một nét gì đó thật trẻ thơ trong tình trạng bơ vơ của cô.

Anh bước tiếp.

Cô bước tiếp.

Anh dừng chân, ngoái lại, thầm chửi thề giữa hàm răng nghiến chặt.

Anh quay người, bắt đầu bám theo cô lần nữa, vỏ bọc của anh đã bại lộ. Anh sẽ phải chuyển công tác khác, anh không còn phù hợp với mục đích nữa.

Mái sảnh sáng rực của rạp chiếu phim rọi ánh sáng vàng xuống cô gái khi cô ngơ ngẩn đi qua dưới nó. Xem ra, cô chẳng nhìn thấy cho đến khi đã vào bên trong. Bóng tối lại bắt đầu lại trùm lên cô như một vết đen loang rộng. Rồi cô quay người, ngẩng lên nhìn xem đó là gì. Và khi nhận ra, dường như cô chẳng hề nghĩ mình có thể bước vào một nơi như thế. Cô mở túi xách lục lọi, như xem mình còn tiền hay không. Rồi cô bước tới quầy kính nhỏ mua vé, sau đó vòng ra sau lưng nó mà đi vào. Cả quá trình không có nửa cái liếc mắt về phía các hình ảnh quảng cáo giăng khắp xung quanh, trong những dòng chữ nhấp nháy phía trên và những khung ảnh lồng kính lắp đèn ở hai bên. Như thể chỉ cần bước vào, không cần xem phim, mới là mục đích của cô.

Một lát sau, đến lượt anh mua vé. Anh băng qua tiền sảnh trống, đưa vé cho người soát vé ở cửa, chìm trong một vùng tối màu xanh dịu, gợn sóng lăn tăn dọc các bức tường, như thể có một dòng nước ở rất gần đâu đây.

Một chiếc đèn pin bật sáng, vẽ ra một đường thẳng cho anh đi qua bóng tối, những nút bấm bằng đồng hiện lờ mờ ngay sau nó. “Cô gái vừa vào trước tôi ngồi ở đâu? Cô gái vừa đi qua cửa ấy.”

Người chỉ chỗ ngồi tỏ ra khinh khỉnh. “Anh đi cùng cô ấy à?” Bà ta hỏi với vẻ nghi ngờ.

“Bà khỏi lo, tôi không phải kẻ xấu.” Anh giơ phù hiệu ra dưới ánh đèn pin của bà ta. “Nói nhanh lên. Cô ấy đi đâu?”

“Trong kia.” Bà ta chỉ về một cánh cửa của sảnh chờ, ở đối diện với dãy ghế ngồi. Nó không hiện ra trong bóng tối. Ánh đèn chỉ đường màu cam là thứ duy nhất cho biết nó có ở đó.

“Ồ” là tất cả những gì anh thốt ra. Anh đứng nguyên tại chỗ.

Có hai khán giả đi vào. Người chỉ đường bỏ anh lại, dẫn họ đi qua khe hở trong một vách ngăn cao ngang đầu dựng sau các dãy ghế. Gương mặt ba người nhuộm thứ ánh sáng xanh nhợt của đèn chiếu khi họ quay ra phía trước và khuất dạng.

Anh tiếp tục nhìn cánh cửa.

Người chỉ đường trở ra. Lúc này, phía sau đầu bà ta đẫm thứ ánh sáng xanh đó.

“Có người trong kia không?” Anh hỏi. “Ý tôi là có người trực trong đó?”

“Có một người phụ trách.”

“Ồ”, anh nói.

Thêm một cặp đôi bước vào, đang cãi nhau hăng say với giọng to hết cỡ, rồi lập tức nén xuống khi bóng tối im lặng phủ lên họ.

“... Đã chiếu hơn nửa suất rồi đó.”

“... Cô phải ở nhà rửa bát đĩa. Đợi đến lúc về thì không kịp nữa.”

“Suỵt!” Người chỉ đường khẽ nhắc nhở.

Bà ta đi cùng họ rồi quay ra một mình.

Một tràng tiếng súng vang lên từ màn hình, anh hơi giật mình lo lắng, nhìn về cánh cửa lần nữa.

“Cô ấy ở đó đã... Vào trong này một phút, vào đó nhìn giúp tôi.”

Bà ta ngoan ngoãn đi dọc theo sảnh chờ. Bà ta không bao giờ đi qua được bên kia. Một tiếng thét nghèn nghẹt vang lên đâu đó sau cánh cửa. Tiếng hét run run của một phụ nữ lớn tuổi, rồi đến tiếng va chạm, giống như một chiếc ghế nặng đổ nhào xuống.

Một khe nứt màu cam đột nhiên xuất hiện dưới chân người chỉ đường, như thể có một dòng suối ngầm tự do phun trào khỏi cánh cửa đóng chặt ngoan cố. Đầu của một phụ nữ tóc trắng ló ra, kèm theo một cánh tay vụt đưa ra, kéo giật người chỉ đường rồi đẩy bà ta theo hướng ngược lại.

Một giọng thì thào khàn khàn rít lên sau bà ta, “Đi tìm người quản lí! Tìm người quản lí! Có chuyện xảy ra trong này!”

Anh chạy bổ tới, người chỉ đường lướt qua anh theo hướng ngược lại. Thậm chí khi đang chạy, anh cũng biết bây giờ không có lí do gì để vội vã nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.