Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
Câu Chuyện Kết Thúc: Sự Chờ Đợi Bắt Đầu

❊ ❊ ❊

Bên ngoài quán ăn nhỏ, trời hửng sáng, đêm đã qua, những ngôi sao đã biến mất. Bên trong, Shawn nhận thấy những ngọn đèn trên tường đã thua cuộc trong trận chiến với ánh ngày rực rỡ. Chúng xỉn lại thành những quả cầu vàng đục, tự thắp trong nhau, không tỏa ra bất cứ tia sáng nào. Cuối cùng, khi chúng đồng loạt tắt bởi một công tắc chủ, ta chẳng nhận ra sự khác biệt đáng kể nào cả.

Ánh sáng bên ngoài càng lúc càng mạnh. Màu xanh lam bắt đầu nhạt đi, nhường chỗ cho màu trắng. Rồi màu trắng bắt đầu biến thành một màu vàng ấm áp, ngày mới thống trị hoàn toàn. Những bóng người lác đác qua lại bên ngoài cửa sổ trở nên nhiều và rõ nét hơn. Từ nhũng cái bóng mờ nhạt không rõ mặt, họ trở thành những khách bộ hành bằng xương bằng thịt, đầy đủ mặt mũi vóc dáng, bóng họ hắt về phía sau in trên mặt kính. Ngay cả mặt trái chữ viết trên kính giờ đây cũng có bóng của nó, đổ dài trên nền nhà trong quán: Café.

Một chiếc xe buýt nổ máy, âm thanh truyền vào sự yên tĩnh trong quán. Lát sau, có thể nghe thấy tiếng leng keng của cửa nhận khi một đồng xu được bỏ vào. Rồi nó chuyển bánh trong tiếng kêu vo vo và mất hút. Người bồi bàn đã ra ngoài quét tước, có thể nghe thấy tiếng chổi loẹt xoẹt của anh ta trên hè, miết mạnh với nhát chổi ngoài, đưa nhẹ với nhát chổi trong. Ai đó tháo 1 tấm bạt trên một quầy hàng hoặc cửa sổ một cửa hiệu, nó rơi xuống lịch bịch.

Cái phép màu không được cảm kích, không được coi trọng đã một lần nữa xảy ra: Ngày lại sang.

Không được cảm kích, trừ một người trong hàng trăm hàng ngàn người hưởng lợi từ nó.

Cả hai người đều bất động. Người đàn ông, cô gái. Như thể họ đã ngủ thiếp đi trên bàn, nhưng người đàn ông ngồi thẳng, còn cô gái gục đầu xuống bàn.

Song mắt người đàn ông vẫn mở. Đôi mắt cô gái không thể nhìn thấy vì bị giấu sau cánh tay gập lại, vòng qua đầu cô như bức tường thành.

Cả hai đều bất động. Thứ duy nhất chuyển động ở chiếc bàn nhỏ, nơi có rất nhiều điều đã được nói, rất ít vấn đề được giải quyết, không phải là sinh vật sống mà là một đồ vật. Khói từ điếu thuốc đã bị dụi tắt từ lâu bởi một trong hai người, có lẽ là anh, vẫn bướng bỉnh phả vào không trung những sợi trắng uốn lượn bay lên rồi mất hút vào hư vô.

Duy nhất có nó chuyển động.

Anh cứ nhìn cô. Mái tóc cô trẻ trung quá, kể cả nỗi sợ hãi cũng không thể làm xỉn màu hay tàn phá vẻ mềm mại của nó. Một cái gì đó rất chân thật, rất tinh khiết, rất rõ ràng và cương quyết dường như được nhen lên trong anh.

Anh chăm chú nhìn cô. Một cánh tay cô duỗi dài trên bàn, hướng về anh, như vô thức với đến anh hòng cầu xin sự giúp đỡ, nhưng đã chẳng may rơi xuống. Những ngón tay chỉ cách anh một, hai phân, như thể cô không với xa hơn được nữa. Và sự giúp đỡ mà cô tìm kiếm hẳn đã bị đẩy ngược trở lại với cô. Những ngón tay thuôn mềm, trông quá đỗi mong manh và bất lực để chống lại mối đe dọa. Dường như anh chỉ cần bóp đủ mạnh bằng một tay cũng có thể bẻ gãy từng ngón một. Những móng tay không sơn, chỉ có màu hồng san hô tự nhiên, được đánh bóng và giũa cẩn thận, hình dạng hoàn hảo của nó không thay đổi theo thời gian, có lẽ từ khi cô thôi chơi những trò con nít. Và chúng phải chiến đấu vì một mạng người! Hai mạng người.

Dưới sàn, chếch một bên bàn, hai bàn chân cô đặt cạnh nhau, những ngón chân bấm xuống để giữ thăng bằng cho cơ thể, vì đầu và vai cô ngả về phía trước trên mặt bàn. Chúng quá nhỏ bé và yếu đuối để chống đỡ được cái gì. Gót giày như những chiếc đinh đóng vào thanh tà vẹt đường ray. Làm sao chúng có thể đưa cô tiến về phía trước trong sự xô đẩy của số mệnh?

Những ngón tay nắm chặt trên cánh tay vòng quanh đầu cô hơi lỏng ra, rồi lại co vào. Anh có thể nhìn thấy một bên người cô, phần uốn cong nơi cạnh bàn, nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở sâu.

Đôi mắt anh nheo lại, vừa nghiêm khắc vừa xót thương. Nghiêm khắc vì nguyên nhân, xót thương cho hậu quả. Có cả sự căm ghét ẩn trong đó, nhưng là căm ghét cảm giác bất lực, không nhìn ra được điều gì khác ngoài những cái đập vào mắt thường. Có một sự ngột ngạt, hoang mang, một khao khát thực lòng muốn hiểu được thứ lúc ẩn lúc hiện, rắc những dấu vết nhỏ ra khắp mọi hướng. Còn một cảm giác khác nữa, vượt lên trên tất cả, một nỗi kinh hoàng sắc lạnh khi làm nhân chứng bất đắc dĩ cho một cuộc hành hình.

Anh đưa tay chạm vào cô, ban đầu là bàn tay gần ngay trước mặt.

“Trời sáng rồi”, anh khẽ nói. “Chúng đã đi cả. Cô nhìn xem, chúng không còn ở ngoài kia nữa.”

Cô không nhúc nhích. Anh chạm lên cao hơn, gần chỗ gập khuỷu tay, để tay mình ở đó một lúc rồi lay nhẹ.

“Ngẩng đầu lên đi. Nhìn xem, chúng biến mất rồi. Cô không tin tôi sao?”

Cô như không nghe thấy. Anh bỏ cuộc, không chắc cô sẽ còn cử động. Cuối cùng anh bỏ tay ra.

Đợi mãi rồi cô mới chậm chạp ngẩng lên khỏi cánh tay. Gương mặt cô dần dần lộ ra trước mắt anh, từng chút một. Vầng trán trắng xanh, chất chứa sự đau đớn. Rồi đến hàng lông mày, mịn và thẳng tắp với sự chịu đựng kiên nhẫn. Rồi đến đôi mắt.

Đôi mắt đang nói thay cô. Lần đầu tiên anh nhìn thấy đôi mắt cô trong ánh sáng ban ngày. Chúng gần như khiến anh co người lại khi vừa chạm mắt. Lạy Chúa, anh nghĩ, đôi mắt ấy! Mình không thể giúp chúng sao? Có người nào chịu đựng nổi khi đọc được những điều chúng đang cố nói không?

Cô quay đầu và dò xét xung quanh. Trái phải, trên dưới, nhất là phía trên. Nơi nguy hiểm trú ngụ, nơi bắt nguồn những nỗi sợ hãi của cô.

Anh lại đặt tay lên cánh tay cô, trấn an.

“Chỉ có ánh nắng thôi. Thấy chưa? Nó còn rọi xuống thảm thành một khối màu vàng kia kìa, như rót mật đó, đang lan ra, lan ra. Thấy không?”

Cô dường như ngơ ngác.

“Đây chẳng phải là nơi chúng ta đến lần đầu cách đây rất lâu sao?”

“Chỉ vài giờ thôi”, anh nói.

Cô đưa tay che mắt. “Tôi đã sống lại chuyện đó một lần nữa.”

“Tôi biết. Tôi xin lỗi. Đó là cách duy nhất.”

“Kể cho anh nghe có tác dụng gì không?”

“Nếu như tôi có cách...”

Cô lắc đầu. “Đêm sẽ lại đến, còn anh sẽ ở đâu?”

Anh cụp mắt xuống, không trả lời.

“Anh không ngăn được nó quay lại. Lúc này đây, nó đang trên đường đến. Nó đi theo một cung vòng, càng xa lại càng gần. Nó sẽ quay lại, còn anh thì đi mất. Tôi sẽ lại ở một mình với nó.”

“Tôi có thể hứa với cô điều gì đây?” Anh hỏi gần như không thành tiếng, bờ môi dưới run run.

Cô chắp hai tay lại trên bàn và ngồi đó nhìn xuống chúng.

“Cô không định để tôi đưa về nhà sao? Cô không muốn tôi đi cùng để coi chừng.”

“Nhà ư?” Hai bàn tay cô lại mở ra. “Cái chết đang chờ ở đó. Nó còn chưa đi, đó là cái chết kinh khủng nhất trong tất cả. Nó ở trên giường, trong căn phòng từng thuộc về bố tôi, chăn đắp tới cằm. Nó không cử động trong suốt đêm dài. Nhưng nó không hề ngủ. Nó nằm thức, mắt mở trừng trừng. Tôi biết, sáng nào tôi cũng vào căn phòng đó. Nó sẽ quay ánh nhìn tuyệt vọng, đôi mắt ấy, về phía tôi khi tôi bước qua cửa, nói “Cứu tôi, cứu tôi với!” Tôi đã nhìn gương mặt của anh ngay khi anh nhìn vào mắt tôi. Anh không ngờ đâu, nhưng gương mặt anh rất dễ đọc. Đầy đau xót, thương hại. Và anh chỉ là một người lạ tôi gặp tối qua. Theo anh, tôi cảm thấy thế nào, khi nhìn đôi mắt kia?”

“Cô định trốn chạy, bỏ mặc ông ấy sao? Cô biết là không được mà.”

“Tôi đã cố trốn tránh theo cách của tôi và đã bị anh ngăn cản. Giờ cơ hội đã qua.”

“Vậy...?”

“Anh đi đi. Anh không phải ngồi ở đây. Anh còn có cuộc sống riêng, có công việc. Anh đã cho tôi một đêm rồi.”

Anh lắc đầu. Chậm chạp, nhưng kéo dài. “Tôi sẽ không bỏ mặc cô. Ý tôi là, tôi sẽ không để cho chuyện này xảy ra với cô lần nữa. Giờ tôi đã là người trong cuộc. Cô lấy nó từ ông ấy và tôi lấy nó từ cô. Tôi sẽ không bao giờ có thể ngủ ngon được nữa. Một hoặc hai năm nữa, tôi vẫn chợt tỉnh giấc và tự hỏi. Nó là gì? Đó là cái gì? Tại sao mình lại bỏ mặc cô ấy và ung dung sống tiếp? Tại sao mình không dành thời gian tìm hiểu? Tôi biết tôi sẽ bị như thế.”

Cô cong môi lên phản đối. “Đằng nào cũng không còn bao lâu nữa. Chỉ còn ba ngày. Hai đêm. Trọn vẹn hai ngày đêm và một nửa, kết thúc lúc nửa đ...”

Anh vươn người, đặt một khớp ngón tay lên môi cô, chặn ngang câu nói.

Một người khách bước vào, ngồi xuống chiếc bàn gần cửa để đỡ mất thời gian đi lại. Người nọ giở tờ báo buổi sáng gác lên lọ đường và bắt đầu đọc, vừa chúi mũi vào tờ báo vừa gõ chiếc thìa hay cái gì đó vào cạnh bàn để thúc giục.

Tiếng động truyền đến tai cô, cô nhìn qua đó một lúc. Shawn không thể không đọc những suy nghĩ của cô. Chúng hiện rõ trên vẻ mặt nửa thèm muốn, nửa trách móc của cô. Người đó có nhiều thời gian hơn mình bao nhiêu, thế mà còn vội vã. Anh ta còn cả cuộc đời phía trước, vậy mà năm phút chờ đồ ăn cũng không chịu được. Mình có ba ngày cho đến khi bóng tối đến, thế nhưng mình chỉ biết ngồi ở đây, ủ rũ chờ đợi.

Anh nói với cô, “Nếu cô không để tôi đưa về nhà, cô có bằng lòng đến một nơi khác với tôi không? Nơi mà tôi có vài người bạn có thể giúp chúng ta?”

“Ờ đâu?” Cô hờ hững hỏi.

“Cô sẽ không sợ chứ? Đừng như vậy, tôi không định làm cô sợ đâu.”

Cô điềm tĩnh nhìn anh. “Anh cảnh sát, không phải anh muốn đưa tôi đến đó chứ?”

Anh cẩn thận quan sát cô hồi lâu, để xem cô đón nhận thế nào.

“Không phải sao?” Cô nhắc lại.

Anh xoay xoay cái gạt tàn, nghiêng nó đi một chút, như thể nó là mặt đồng hồ gắn vào bàn. Anh vừa nghịch vừa quan sát trò chơi của mình. “Chúng ta không phải dùng chữ đó”, anh xoa dịu. “Đó chỉ là một cái tên và không cần dùng vào trường hợp của cô. Cứ cho là như này. Tôi là một nhà kinh doanh, giả dụ thế, một người buôn bán, mặt hàng gì không quan trọng. Tôi làm việc cho một người thông minh hơn tôi, hiểu biết hơn tôi. Vì thế tôi mới làm việc cho ông ấy, thay vì ông ấy làm cho tôi. Tối qua, tôi đi về và làm những việc đã làm. Giờ tôi muốn đưa cô tới chỗ sếp tôi, McManus, người mà tôi dưới quyền, kể câu chuyện cho ông ấy, thế thôi. Không có gì đe dọa cô cả. Ông ấy sáng suốt hơn tôi, ông ấy lớn tuổi và từng trải hơn. Ông ấy tử tế, ân cần, thấu hiểu. Có thể không phải với những người đáng bị trừng phạt, nhưng đó là chuyện khác. Nó không liên quan đến chuyện này. Ông ấy sẽ không làm điều gì tổn hại hoặc làm cô sợ hãi...”

“Hình như anh rất quý sếp mình?”

“Tôi nghĩ ông ấy là người tốt”, anh nói đơn giản. Rồi được đà, anh ra sức thuyết phục, như thể chậm một giây thôi là sẽ có nguy cơ mất cô. “Ông ấy cũng có một cô con gái. Cô bé chưa lớn bằng cô, mới mười ba hay mười bốn tuổi. Ông ấy sẽ cho cô xem ảnh cô bé, nếu cô... để mặc cho ông kể về con gái mình. Ông ấy là người như thế đó. Chúng ta sẽ đến nói chuyện với ông ấy, ba người chúng ta sẽ thảo luận kĩ lưỡng. Tựa như cô nói chuyện với chính mình...” Anh vội vàng kiểm tra lại từ ngữ khi thấy mặt cô sa sầm. “Có thể ông ấy giúp được chúng ta, ông ấy có thể cho chúng ta vài lời khuyên hữu ích. Ít nhất chúng ta cũng không mất gì, phải không?”

Anh chìa bàn tay về phía cô, giữ nguyên một lúc, với điệu bộ sẽ tranh luận đến cùng.

Cuối cùng, anh thả tay xuống, do dự khi thấy cô rút hai tay về đặt ở mép bàn như chuẩn bị.

Cô từ từ đứng lên trước mặt anh. Anh vẫn ngồi tại chỗ, ngẩng mặt nhìn cô một cách lo lắng.

“Tôi chẳng còn nơi nào khác có thể đi”, cô lẩm bẩm.

Anh căng người chờ đợi. “Ý cô là...”

“Tôi sẽ đi với anh, Shawn, tới chỗ sếp của anh.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.