Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18
Tiếng Kêu

❊ ❊ ❊

Đó là kiểu nhà hàng bán đồ ăn trưa mở cửa cả đêm, trắng toát gần như một buồng bệnh. Tất cả mặt bàn màu trắng, các bức tường ốp gạch trắng đến lưng chừng. Phần còn lại, cộng vói trần nhà, được quét một lớp sơn trắng cẩu thả, đã nứt nẻ và bong tróc nhiều chỗ. Giữa trần nhà chạy dọc một dãy bóng đèn màu trắng sữa từ trước ra sau, xen kẽ với những chiếc quạt trần hiện không hoạt động. Kể cả chiếc áo jacket của người phục vụ ở sau quầy gọi món cũng màu trắng. Nhưng sự bài trí này đơn thuần là vì lịch sự.

Trên một bức tường dán tấm biển “Khách hàng bảo quản mũ và áo khoác. Quán không chịu trách nhiệm”, bên dưới là những dòng chữ nhỏ hơn.

Thu ngân là một người đàn ông trung niên ngủ gà gật sau một chiếc bàn kê bên hông lối vào. Người phục vụ ngồi ở cuối phòng, chúi mũi vào tờ báo vì đương lúc rảnh rỗi.

Ở giữa không có ai ngoài một người đàn ông. Ông ngồi co ro ở một trong những chiếc bàn trắng, vành mũ kéo sụp xuống bảo vệ đôi mắt khỏi ánh sáng lóa hai chiều, từ những bóng đèn rọi xuống và mặt bàn kính hắt lên.

Ông không ở đó để dùng bữa mà có lẽ để nghỉ chân. Hoặc có lẽ ông ở đó chỉ vì không còn nơi nào để đi. Một cốc cà phê bị bỏ mặc từ lâu đặt trước mặt ông. Nó đã nguội ngắt đến độ sữa bên trong đã tách khỏi cà phê, dạt vào thành cốc thành một vòng tròn màu trắng. Ở giữa là cà phê đã trở về màu đen nguyên bản, một cái cán thìa nhô lên từ giữa cốc như cái cột buồm bị chìm. Trên bàn trước mặt ông còn một chiếc thẻ in những con số từ 1 đến 100, với 5 số đã bị bấm. Và không còn gì khác.

Ông ngồi ngây dại như hôn mê, trong sự lặng tờ của quán. Có cảm tưởng ông đã không nhúc nhích suốt nửa tiếng đồng hồ qua. Đến người thu ngân còn hoạt bát hơn ông, dù người nọ nhắm mắt. Đầu người nọ cứ chúi xuống dần, thỉnh thoảng chỉnh lại ngay ngắn được một lúc, rồi lại bắt đầu gà gật. Đến người phục vụ cũng hoạt bát hơn ông. Đôi lúc anh ta còn lật trang báo, thấm thấm ngón tay trước khi lật. Ông không hề nhúc nhích, chìm trong quên lãng hoặc mơ màng. Một cánh tay ông đặt lỏng lẻo trên lòng, cánh tay kia buông thõng từ vai xuống, không cả đung đưa, như thể cơ chế điều khiển bắp thịt bên trong nó đã biến mất. Có lẽ chỉ còn đầu óc ông là chưa đơ hẳn.

Cứ như thế trong nửa giờ qua, rất có thể còn như thế trong nửa giờ sắp tới.

Rồi đột nhiên, ông thức tỉnh. Không phải chỉ là một sự cựa quậy, xê dịch. Từ trạng thái tĩnh, cả người ông thoắt cái trở nên linh hoạt. Không có lí do cụ thể, không vì nguyên nhân cụ thể. Không có âm thanh hình ảnh nào từ bên ngoài. Ông chuyển động nhanh nhẹn, như thể một thôi thúc, một sự bùng nổ về tinh thần đã kích hoạt mình, mới là lí do chính. Chiếc ghế bị xô ra sau, ông đứng thẳng nhìn ra cửa. Không có ai ở đó, không có ai ở bên ngoài cửa, không có manh mối cho thấy có người sắp đến, không một dấu hiệu sống nào ở xa hay gần.

Thế nhưng ông vẫn vội vàng rời khỏi bàn và ghế, để lại cốc cà phê chưa đụng đến và hóa đơn chưa thanh toán, xăm xăm đi ra cửa như sắp sửa tông qua nó ra bên ngoài.

Được nửa đường, ông khựng lại, như thể sực nhớ đến mục đầu tiên trên biển cảnh báo. Ông ngó quanh quất, xem chừng để tìm cái thay thế cho khe cửa ông vốn định xông qua, mà vì lí do vô hình nào đó giờ đã trở nên vô dụng. Đằng sau có hai buồng điện thoại dựa sát tường. Ông quay sang hướng đó, cắt qua một lối đi phụ giữa những chiếc bàn dọc theo bức tường, bước vào buồng điện thoại sau cùng. Ông ngồi xuống trong đó, cơn thôi thúc dường như đã rút cạn, và ông lại im lìm như cũ. Ông không nhấc ống nghe, không lập tức đóng cửa. Ông ngồi đó như chờ cho khoảng thời gian đã được phân định trôi qua.

Nó trôi qua. Tầm hai phút, không ít hơn.

Hết phút đầu tiên, không có gì xảy ra. Rồi văng vẳng có tiếng rền rĩ của những bánh xe cao su quành một góc đường. Rất mờ nhạt, gần như không nghe thấy. Rồi tiếng phanh nghiến, đâu đó ngay bên ngoài. Vẫn mờ nhạt, dễ dàng bỏ sót. Rồi tiếng giày nện trên vỉa hè.

Hai phút đã hết. Cánh cửa xoay chuyển động và hai người đàn ông theo nhau bước vào. Một người là Dobbs, một người là Sokolsky. Gương mặt họ mệt mỏi và phiền muộn, họ không nói chuyện với nhau. Họ hành xử như đã phát chán với việc trò chuyện và đã chấm dứt nó từ một giờ trước. Dobbs đẩy cao mũ ra sau đầu, dáng vẻ thất bại ủ rũ.

Mỗi người giật một tấm thẻ từ miếng lót cao su hình tròn trên quầy trước mặt người thu ngân.

Khi họ đi được nửa đường vào trong cùng, nửa đường tới chỗ người đàn ông đang ngồi nép mình, và chưa tới đó thì ông ta đã kéo cửa trượt buồng điện thoại đóng lại. Dobbs, đi đầu, liếc qua bàn tay thò ra của ông ta, rồi lại hờ hững đưa mắt đi.

Ngọn đèn trên đầu người đàn ông bật sáng, khiến toàn bộ bên trong buồng điện thoại chìm trong màu vàng đục. Chóp mũ và hai vai ông như bị rắc bột ngô. Ông ngẩng nhìn nó nhưng mặc kệ. Ông hơi nghiêng đầu để phần gáy hướng ra ngoài phòng, như thể quá buồn chán với sự đơn điệu của bức tường trống trơn trước mặt. Ông rút trong túi ra một mẩu bút chì vàng và hí hoáy vẽ một phác thảo hình học trừu tượng lên đó, với sự chăm chú của một họa sư trong từng nét bút. Nó không mang ý nghĩa gì, chỉ là một phác họa mơ hồ. Tuy nhiên ông vẽ rất chăm chỉ. Thỉnh thoảng ông dừng tay, nhìn nó bằng cặp mắt nghiêm khắc như đang quyết định liệu nó có hợp với mình hay không. Rồi ông vẽ tiếp. Sự mê mải thành thực của ông là một hình ảnh thu nhỏ của sự lười nhác bị ép buộc, nhưng là sự lười nhác do môi trường an toàn tuyệt đối xung quanh tạo ra. Ông hoàn toàn thư giãn, thậm chí không một lần liếc quanh. Cứ như ông biết trước việc sẽ không có sự xen ngang, đó là một điều bất khả thi đã được đảm bảo, vì thế lo lắng cũng bằng thừa.

Dobbs và Sokolsky lúc này đang mang những cốc cà phê bốc khói rời khỏi quầy, vẫn người trước người sau. Dobbs dẫn đầu, đi đến chiếc bàn nơi người đàn ông trong buồng điện thoại từng chiếm giữ, dừng lại trước nó và định ngồi xuống. Có thể là do ghế đã được kéo ra và vì thế sẽ đỡ tốn công hơn so với ghế ở những bàn xung quanh, bị đẩy sát vào trong gầm bàn và sẽ phải kéo ra. Nhưng thấy cốc cà phê bị bỏ lại, anh ta chần chừ, vẫn giữ nguyên cốc cà phê của mình. Tiếp đó, anh ta nhặt tấm thẻ bên cạnh lên, chìa cho Sokolsky xem như để xác nhận có người vừa ngồi ở bàn này, rồi đặt nó xuống chỗ cũ. Họ đi qua bàn bên cạnh, lập tức ngồi xuống.

Hai người ngồi hai bên bàn, đối diện nhau, nhưng vẫn không nói chuyện với nhau, không nhìn nhau. Họ mang vẻ mặt của những người đã phát ốm với cả thế giới và toàn bộ cư dân của nó.

Dobbs ngắm nghía cốc cà phê điểm những vệt nâu của mình. Sokolsky ngẩng nhìn một trong những bóng đèn màu trắng sữa treo trên trần. Đường đi của ánh mắt họ bỏ xa nhau cả dặm. Nhưng họ cũng bỏ qua mục tiêu lớn nhất, không nhìn đến.

Họ bỏ đường vào cà phê, một cách bừa bãi và buồn chán, từ một chiếc lọ tinh xảo, mà đơn giản chỉ cần đảo và lắc. Họ cầm cốc lên uống một ngụm, Sokolsky vẫn nhìn lên trần, Dobbs nhìn xuống. Rồi họ lại đặt mạnh cốc xuống, vẫn còn khá đầy. Cà phê quá nóng, không thể uống hết một lần. Sokolsky đưa cạnh bàn tay quệt miệng. Dobbs lấy ra một bao thuốc méo mó, lắc lên trên để một điếu thuốc bên trong nhảy ra qua một phần miệng bao đã xé.

Anh ta cắm nó lên miệng, nhưng rốt cục không châm lửa, như thể việc đó chẳng khiến anh ta vui vẻ mấy. Anh ta lấy điếu thuốc ra nhìn ngắm như có cái gì rất đáng thất vọng ở nó. Rồi anh ta thả nó vào vòng nước của chiếc đĩa để cốc, nó biến thành màu nâu và ướt đến phân nửa, như một ống truyền siphon.

Lúc này, người đàn ông trong buồng điện thoại đang chỉnh sửa tác phẩm của mình. Ông đã đảo đầu bút chì, chăm chú tẩy một chi tiết viền. Rồi ông ghé sát lại, thổi đi những vụn tẩy có thể bám vào. Chỗ đó giờ đã được khôi phục, ông lại tiếp tục vẽ, như quên hẳn sự tồn tại của thế giới bên ngoài căn phòng.

Sokolsky giờ đã uống cạn cốc cà phê. Anh lại quẹt môi, một cử chỉ theo quán tính hơn là kĩ tính. Anh mở miệng lần đầu tiên kể từ lúc họ bước vào.

“Cậu muốn làm?” Anh hỏi. “Hay cậu muốn tớ làm?”

Dobbs xem chừng không cần lời giải thích để hiểu câu hỏi.

“Để tớ”, anh ta rầu rĩ đáp. “Một trong hai chúng ta phải thực hiện.”

Anh ta đứng lên, quay người, trở ra chỗ những buồng điện thoại. Anh ta không nhìn thẳng vào chúng khi đến gần. Anh ta đã nhìn thấy chúng từ trước và có vẻ như thế là đủ. Lúc này còn có một người tạp vụ da màu đang lau sàn ở khu vực đó. Cậu ta đã dẹp vài chiếc bàn sang bên để lấy khoảng trống. Thân hình lom khom của cậu ta, xô nước cần tránh va vào, nền sàn ướt phải cẩn thận đi qua kẻo trượt ngã, tất cả những cái đó có thể đã làm mắt anh ta phải chệch hướng khi anh ta đến trước buồng điện thoại.

Anh ta nắm lấy tay cầm cửa buồng điện thoại có người - căn buồng bật đèn - và kéo nó ra thay vì buồng bên cạnh. Rồi một cái gáy, suýt va vào mặt trước áo sơ mi nhàu nhĩ của anh ta, nghênh đón anh ta khi anh ta nhấc chân bước vào.

Người bên trong không quay đầu lại. Ông chỉ nghỉ tay, thu mẩu bút chì về, như thể chờ cho kẻ xâm nhập rút lui.

“Xin lỗi”, Dobbs buột miệng và lui ra. Anh ta đóng cửa lại, bước vào buồng bên cạnh.

Mũi bút chì về với bức tường, tiếp tục tỉ mỉ tô đậm những nét vẽ, cho chúng hình hài và sự chắc chắn.

Từ bức vách mỏng ở bên vọng ra tiếng bỏ xu leng keng, rồi tiếng quay số ro ro. Một tiếng tút dài. Rồi một giọng nói thận trọng, “Xin nối máy với sở cảnh sát.” Sau đó là những đoạn ngắt quãng, không chỉ vì giọng nói quá chậm, mà còn vì những khoảng dừng thườngxuyên và ngắc ngứ nghe như bị ép buộc, có lẽ do bị ngắt lời liên tục.

“Không một dấu hiệu nào từ ông ta…”

“Chúng tôi đã cố hết sức...”

“Chúng tôi đã tìm mọi cách...”

“Tôi biết, sếp à, nhưng chúng tôi đang làm hết sức có thể...”

“Vâng, thưa sếp...”

“Vâng, thưa sếp...”

“Vâng, thưa sếp...”

“Vâng, thưa sếp…”.

Sokolsky đang đứng ngoài buồng điện thoại. Thỉnh thoảng, anh đưa tay ra áp vào mặt kính của buồng điện thoại thứ hai, buồng có Dobbs ở trong, như chống đỡ cho tư thế không thoải mái của mình. Rồi anh rụt tay về, để lại một vệt hơi nước do lớp da đổ mồ hôi gây ra. Người ở trong quay ngoắt ra nhìn, cái dấu tay để lại che mờ phần dưới gương mặt anh ta, như một cái mặt nạ mỏng nhẹ phủ lên mà đôi mắt anh ta vẫn nhìn qua dễ dàng. Rồi anh ta lại quay vào tường, cái dấu tay bốc hơi.

Dobbs bước ra, họ đứng một lúc bên ngoài hai buồng điện thoại. “Ông già chửi té tát. Giá mà cậu nghe được.”

Sokolsky cắn môi dưới lo lắng.

“Ông ấy sẽ bẻ xương từng đứa bọn mình nếu cần”, Dobbs tiếp tục.

Một tiếng nuốt nghẹn hoảng hốt phát ra từ cổ họng Sokolsky. “Sếp nghĩ sao, rằng bọn mình đang chống đối ông ấy à?”

“Đi thôi”, Dobbs chốt lại. “Cứ loanh quanh ở đây cũng chẳng ích lợi gì.”

Hình ảnh in trên kính rời đi, một lát sau có hai bóng người lướt qua nó.

Họ men theo sườn căn phòng đi ra cửa, vẫn theo trật tự như lúc vào, Sokolsky khóa đuôi.

“Đừng quên hóa đơn”, Sokolsky nói. Dobbs liền rẽ sang bàn cũ.

Anh ta lại đến chiếc bàn có người đã ngồi trước khi họ vào, cầm nhầm tờ hóa đơn vô chủ lên. Sau khi nhận ra, anh ta lập tức búng tay vứt xuống một cách nôn nóng. Đoạn anh ta đi tiếp, nhặt lấy hai tờ hóa đơn đúng, rồi ra chỗ bạn đồng hành ở bàn thu ngân. Máy tính tiền kêu rọt rẹt và họ đi khỏi.

Người đàn ông trong buồng điện thoại lục túi áo. Ông lấy ra hai đồng mười xu, một đồng hai lăm xu, vài đồng penny, đếm chúng trong lòng bàn tay. Rồi ông lại bỏ vào túi, đứng lên.

Ông mở cửa bước ra ngoài, đến trước bàn thu ngân.

“Xin đổi cho tôi hai đồng xu”, ông nói nhã nhặn, đặt một đồng mười xu xuống.

Người thu ngân đổi tiền cho ông với một vẻ cau có khó chịu. Ông lấy hai đồng xu và quay về buồng điện thoại.

Cửa quán lại xoay, Dobbs lại bước trở vào. Anh ta đập tờ tiền lẻ xuống trước mặt thu ngân. “Cho tôi bao thuốc”, anh ta nói một cách sốt ruột. “Vừa nãy đi vội quá quên mua.”

Vai, khuỷu tay và hông người đàn ông vừa lọt vào buồng điện thoại. Cánh cửa đóng vào sau chúng.

Dobbs chộp lấy bao thuốc và lao ra ngoài. Cánh cửa đáng thương lại xoay một vòng.

Bên trong buồng điện thoại, tiếng đồng xu bỏ vào khe lanh lảnh. Mặt số quay sột soạt. Một tiếng tút dài. “Xin nối máy với sở cảnh sát”, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.