Shawn quay trở về ngôi nhà sau chuyến đi thị sát cùng người lãnh trách nhiệm bảo vệ nó. Ráng chiều ánh lên một màu đồng ở phía tây, nhuộm đỏ những ô kính cửa sổ nằm hướng đó. Cây cối và những chỗ gồ ghề, và cả hai người đàn ông, đổ những cái bóng màu xanh lam kéo dài về phía đông như những thiết bị dò đường ban đêm.
Họ dừng lại ngay dưới hai con sư tử đá nơi lối vào để chia tay. “McManus đã bố trí xong”, đồng đội của anh thông báo. “Chúng ta đã phong tỏa toàn bộ nơi này, chia thành ba khu vực. Con đường chạy vào đây được chặn hai đầu. Không thứ nào lăn bánh được phép đi qua. Có một chiếc xe tuần tra thường xuyên và một đội quân phục quanh mép ngoài dinh thự. Anh không thể thấy họ, nhưng chỉ cần có người tìm cách xâm nhập, từ bên ngoài đặt chân vào đây, hắn sẽ đụng họ liền. Tôi đã đặt người ở mọi điểm chiến lược trên mặt đất, bất cứ chỗ nào có thể mai phục. Nơi có cây cối, như ở đằng kia...”
“À, lũ cây kia luôn làm tôi đau đầu”, Shawn thừa nhận, “Giờ vẫn vậy.”
“Anh khỏi cần lo nữa. Không thứ gì có thể vượt qua chúng mà không bị phát hiện và chặn lại. Người của chúng ta ở đủ gần để có thể nhìn thấy đồng đội bên cạnh. Họ đều được vũ trang và nếu có thứ gì chuyển động, họ được phép bắn trước rồi tìm hiểu sau. Cuối cùng, ngay khi trời tối, tôi sẽ cho hai người đi tuần bên ngoài ngôi nhà suốt đêm, ngay sát các bức tường. Họ sẽ đi theo hai chiều ngược nhau, gặp nhau ở mặt trước, gặp nhau ở mặt sau, mỗi lần gặp là đổi hướng. Cho nên đừng cố ra khỏi cửa mà không thông báo, một khi trời tối hẳn, bằng không anh có thể vô tình ăn đạn. Còn gì rõ ràng hơn thế nữa? Anh xem có bỏ sót điều gì không?”
“Không còn gì nữa”, Shawn đồng ý. “Một khi McManus ra tay thì ông ấy sẽ làm đến nơi đến chốn. Đừng quên dấu hiệu, trong trường hợp xảy ra chuyện bất thường bên trong.”
“Một ngọn đèn xoay vòng đằng sau một trong những ô cửa sổ. Bất cứ cửa sổ nào. Hai người của chúng ta mang súng xông vào. Tôi sẽ ở chỗ tôi đã chỉ cho anh, cả đêm... Có người đang đi ra.”
“Được rồi, quay về đi”, Shawn vội vã nói.
Ráng đồng rực rỡ phủ lên mặt kính cửa trước khi nó mở ra. Jean xuất hiện, hai cánh tay vòng qua tay ông bố, dìu ông ta. Cô không mặc áo khoác, còn ông phủ một chiếc áo bành tô bằng vải chéo chữ chi trên vai, hai ống tay áo buông thõng.
Trong giây lát, Shawn tưởng rằng họ định bỏ chạy khỏi ngôi nhà. Anh vội chạy xiên chéo những bậc thềm lên chỗ họ, dang hai tay ra, sẵn sàng chặn đường và lùa họ vào trong.
“Hai người đi...”
“Ông... muốn ngắm mặt trời lặn”, cô giải thích. “Để chào tạm biệt”, ông Reid thì thầm tuyệt vọng, “trước khi nó tắt.”
Shawn liếc nhìn sang bên với vẻ bối rối trong một thoáng, gương mặt ánh lên một màu cam khi quay sang. Thòi gian nghỉ ngơi mới đây của anh với viên cảnh sát đồng nghiệp, dù ngắn ngủi, đã khôi phục ý thức của anh trở lại bình thường, phải mất một tới hai giây anh mới hiểu được ý nghĩa khủng khiếp trong câu nói của ông Reid.
“Nó sẽ quay lại vào ngày m...”
“Nhưng không phải với tôi. Đây là lần cuối của tôi. Tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy nó nữa.”
Mắt Shawn gặp mắt cô. Hãy chiều theo ông ấy, cô ra dấu bằng cái gật đầu năn nỉ.
“Thôi được, ra ngoài này”, anh chấp thuận. “Ông có thể nhìn rõ hơn từ bãi cỏ, đằng trước đây.” Anh nắm cánh tay còn lại của ông ta, đỡ ông từ phía bên này.
“Không”, ông Reid nói. “Có một gò cao bên kia. Ở sau ngôi nhà, theo lối đó. Con nhớ không, Jean? Nếu chúng ta đến đấy, sẽ ngắm được lâu hơn. Từ trên đấy, con có thể nhìn xuống mọi phía quanh mình.”
“Nhưng chẳng phải nó khá xa sao? Nó cách xa ngôi nhà. Bố có chắc là...?”
“Để bố đi!” Ông Reid rên rỉ thống thiết. “Cho bố qua nhìn nó. Bố sẽ đi được nếu có hai người giúp. Đừng cướp đi cơ hội này của bố.”
Một lần nữa, cô dùng ánh mắt năn nỉ đáng thương nhìn Shawn.
“Thôi được”, anh nói.
Hai người hai bên dìu ông đi chéo qua bãi cỏ cắt sát cho đến khi hết bãi cỏ. Ngôi nhà nằm lại phía sau họ, ráng đỏ nhảy nhót trên mọi ô cửa sổ. Rồi qua một khoảng đất gồ ghề hơn và bắt đầu dốc lên trên, họ leo một cách vất vả. Trong ba người, ông nhoài hẳn lên trước, hai chân guồng một cách bất lực, thường là không vượt được mấy tấc đất so với nỗ lực bỏ ra, như một con sâu bướm không có được điểm tựa chắc chắn.
“Nhanh lên!” Ông giục. “Nó đang đỏ rực hơn. Một khi nó xuống, nó sẽ lặn rất nhanh.”
“Chúng ta sẽ đến kịp thôi”, cô trấn an.
Họ đi men theo vành đai của rừng cây mà Shawn không thích, những cái cây dường như không có sức sống. Không thể nói rằng có người ở trong đó. Chỉ có những cái bóng tua tủa, như những cái chĩa, phủ kín mặt đất.
Nhưng mặt trời đang vượt trước họ, nó đang hạ xuống nhanh hơn họ leo lên. Cái rìa tròn vành vạnh của nó nhòe đi ở phía dưới, rồi bẹt ra, như một quả khinh khí cầu va vào mặt đất rồi dần dần trĩu xuống.
Nó trở thành một hình bán cầu, nhuộm tất cả mọi thứ xung quanh bằng dòng máu đỏ rực. Hai bàn tay và gương mặt họ, mặt đất dưới chân họ, thậm chí cả nền trời xung quanh cũng đều như xuất huyết.
Rồi sự tuôn trào bắt đầu ngưng lại, rút sạch và cạn khô. Lúc này, chỉ còn một đường viền bên trên, như thanh mã tấu nhô khỏi đỉnh gò mà họ đang hì hụi leo lên.
“Nó chưa lặn hẳn đâu”, Reid thở hổn hển, như thể mạng sống của mình phụ thuộc vào điều đó. “Là ngọn đồi đã che khuất nó. Khi chúng ta lên đến nơi, nó sẽ ở lại lâu hơn.”
Ông vặn vẹo giữa hai người để vươn về phía trước, cứ như sự giãy giụa của cơ thể chứ không phải bước chân mới có thể đẩy họ lên.
Cuối cùng, họ cũng lên tới đỉnh. Nó không quá cao, nhưng đủ cao để xóa đi phần mặt trời chìm trong đất. Quả cầu bị lấp đi lại được đào lên, sáng rõ trở lại, tròn vành vạnh, phủ ráng vàng lên mặt họ, khiến họ chói mắt một lúc.
Shawn phải ngoảnh đi để tránh. Anh trông thấy ông Reid sung sướng ngửa mặt về phía nó, mắt nhắm nghiền, như đang hít lấy nó, tắm khuôn mặt mình trong nó, như thể thứ nó phát ra là nguồn sống. Quả là như vậy thật, Shawn phải thừa nhận.
“Vành dưới của nó còn rõ lắm”, ông Reid hớn hở. “Bên dưới còn một mảnh trời nữa mà. Nó vẫn còn nguyên.”
Mặt trời nhẹ nhàng chạm xuống, nhẹ bẫng như quả bóng bay, đến mức họ tưởng nó sẽ nảy lên một hai lần nữa trước khi đậu xuống bề mặt Trái Đất.
“Nó lao xuống nhanh quá”, ông xót xa. “Ngay lúc người ta đang nhìn.”
Ông vùng ra khỏi sự nắm giữ của họ, đưa hai tay về phía mặt trời, vòng thành một vòng tròn như để giữ nó lại, đỡ lấy nó. Hẳn là nó đã trượt qua những ngón tay ông, dù cho mắt họ không thể thấy điều mà ông thấy giữa hai bàn tay khum lại, vì ở góc nhìn của họ nó sẽ ở vị trí khác: Ngay trước mặt mình. Hẳn nó đã từ từ trôi qua vòng kiềm tỏa của ông, trượt xuống không cách nào cứu vãn, vì họ thấy ông cuống cuồng dang tay ra rồi ập tay vào mấy lần, như cách một kẻ vụng về cố giữ một quả bóng trơn vừa được ném vào mình. Rồi hai bàn tay đập vào nhau, chỉ có không khí, ông buông chúng xuống đầy thất vọng.
“Vĩnh biệt!” Ông thổn thức. “Vĩnh biệt!”
Shawn ném một ánh nhìn sang Jean. Gương mặt cô vô cảm, ửng hồng trong ráng chiều. Một sợi chỉ sáng, như dây điện, nằm trên gương mặt bình thản của cô, từ khóe mắt tới khóe miệng.
Anh lại đưa mắt đi. Anh không định dò xét phản ứng của cô. Anh nghĩ, những gì ông đang cảm thấy không cách nào an ủi, không thể nói gì, không thể làm gì. Vì nếu như mình nghĩ đó là lần cuối cùng mình được ngắm mặt trời, mình sẽ như ông ấy bây giờ, có khi còn tệ hơn.
Mặt trời giờ đã biến mất, bức xạ nó để lại như một chiếc quạt mở, với những nan quạt sáng rực chĩa lên nền trời tối. Chiếc quạt ấy như đang được gập vào bằng một bàn tay vô hình, những nan quạt thu ngắn, rút xuống thành một điểm ngay dưới đường tiếp giáp giữa trời và đất. Giờ chỉ còn lại một quầng sáng nhỏ, trụ lại được một lát, cuối cùng bị những đợt sóng màu xanh lam và xám lạnh nuốt chửng.
Ông rùng mình. “Nó vừa đi là tất cả trở nên lạnh lẽo. Hai người có cảm thấy cơn gió đó không? Là đêm đang thở vào chúng ta đấy.”
Ông liếc trộm ra đằng sau. “Một trong số chúng đã xuất hiện rồi. Ở kia kìa? Nhanh lên, quay về! Trước khi chúng...”
Họ quay người và bắt đầu đi xuống, đối mặt với bóng tối đang dâng lên từ phía đông. Ông đổ người về phía trước giữa họ, như bị mất thăng bằng, và kéo họ theo trong một cú trượt dài. Đầu ông cúi thấp để tránh nhìn lên nhát đâm đầu tiên của lưỡi dao sắc lạnh rạch vào nền trời như chuẩn bị giáng xuống.
Dù họ đi nhanh là thế, song vẫn không bằng ông. Nhiều lúc, đôi chân ông như đạp trong không khí mà không chạm đất. Họ nghiêng ngả từ bên này sang bên kia, đỡ ông ở giữa, trong cuộc bỏ chạy cắm đầu cắm cổ.
“Nhanh nữa lên!” Ông thở hổn hển. “Nhanh nữa lên. Nhanh vào trong nhà, nơi chúng không thể theo ta. Chúng đang bắt đầu đổ ra nhiều hơn theo từng phút. Đừng nhìn chúng, đừng nhìn. Hãy hướng mắt đi nơi khác.”
Họ lảo đảo đi qua bãi cỏ bằng phẳng, vòng sang lối đi bộ lát đá, chạy lên đó tới nơi trú ẩn đang chờ sau cánh cửa. Lúc này, một chân ông đã kéo lê bất lực đằng sau, ông được họ dìu đi. Họ biến mất.
Giọng ông nghèn nghẹt đâu đó bên trong.
“Đóng cửa lại! Đóng chặt vào!”
Có người vươn tay đóng sập cửa.
Đằng sau họ giờ đây là đêm tối.