Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
Sự Chờ Đợi: Lòng Trung Thành Bỏ Chạy

❊ ❊ ❊

Khi một người ngủ trong một căn phòng lạ, trong một ngôi nhà lạ, không có gì quen thuộc chạm vào mắt khi vừa tỉnh giấc, thường thì anh ta không thể nhớ mình đang ở đâu hay làm thế nào mình lại có mặt ở đây. Xét cho cùng, thám tử cũng chỉ là một con người. Khi yên giấc, anh ta ngủ say như chết và thần trí cũng dừng hoạt động. Thế nên khi đặt một thám tử vào tình huống đó, anh ta cũng gặp phải trường hợp tương tự.

Shawn mở mắt và hết sức hoang mang. Những đồ vật luôn chào đón anh không còn nữa. Vết nứt quen thuộc chạy dọc lớp vữa trát tường cạnh giường anh, dài và tỏa ra những nhánh nhỏ như chân nhện, phình ra một lỗ bằng quả óc chó và phô bày một thoáng tường gạch bên trong, rồi ngoằn ngoèo thêm một đoạn, cuối cùng mất hút, như thể không đến được sàn nhà. Cái phong vũ biểu bằng thủy tinh trên mặt tủ, luôn nghiêng về phía trước một góc và như thế phản chiếu mọi thứ qua những vạch đen đánh dấu mực thủy ngân bên trong. Rồi đến ô cửa sổ kép, nằm thẳng góc phía cuối giường. Đúng ra nó là hai cửa sổ lồng vào nhau với một sự đối xứng chính xác, cái gần hơn và bao ngoài là cửa sổ phòng anh, cái xa hơn và nhỏ hơn nằm cách đó một khe hở hẹp. Lúc nào cũng có một chai sữa đặt trên bệ cửa, lúc nào cũng ở bên trái bệ cửa, không bao giờ ở bên phải. Mỗi lần anh nhìn thấy, nó đều được mở và bị người ta uống mất một cốc, rồi đặt phần còn lại lên cửa sổ cho đến tối. Mức sữa luôn cố định, đúng chỗ cổ chai tiếp giáp với phần phình ra của thân chai. Nếu anh nằm thẳng trên giường và cúi đầu nhìn tới chỗ cái chai qua ngực mình, anh có thể bỏ đi phần đáy chai, khiến nó hiện ra trên bệ cửa phòng anh chứ không phải bệ cửa bên đó. Đã bao lần, khi trời lạnh và anh ghét phải thức dậy, anh ước gì được như thế. Để chỉ cần mở cửa sổ, anh có thể lôi nó vào và uống sữa thẳng từ chai. Luôn có một tấm mành cũ màu vàng nâu che kín đằng sau cửa sổ. Anh chưa từng thấy nó kéo lên, thậm chí lay động. Anh không biết người nào sống ở đó. Anh chưa bao giờ nhìn thấy ai, thậm chí chưa bao giờ trông thấy bàn tay đặt chai sữa ra ngoài. Anh cũng không tò mò lắm về chuyện đó.

Tất cả những thứ ấy đã biến mất. Nhưng hình ảnh của nó vẫn ám vào khung cảnh quanh anh, giống như hiệu ứng chồng ảnh. Những bức tường đã lùi xa, không gian quanh anh rộng gấp đôi. Số lượng cửa sổ tăng gấp ba và tất cả đều không ở đúng chỗ. Thay vì màu gạch đỏ điểm những đường vữa xám, không gian thoáng đãng đến hoa cả mắt. Tấm thảm mòn sờn thường khiến anh trượt ngã xoành xạch khi vừa đặt chân xuống giờ trải rộng khắp sàn nhà, giăng đầy những họa tiết Ba Tư.

Kể cả khi ngồi dậy và ngơ ngẩn nhìn xuống người, anh cũng không thể nhớ ra những sọc xanh và trắng kia. Anh thay pijama trước khi lên giường! Đỉnh điểm của sự phí phạm thời gian.

Anh xuống giường. Mình ở đâu đây? Anh lẩm bẩm trong thần trí rời rạc. Mình vào đây bằng cách nào? Anh không thể tìm ra điểm khớp nối.

Anh đi tới chỗ quần áo của mình và sờ soạng tìm kiếm. Một thứ gì đó mà bản năng mách bảo có thể cho anh câu trả lời chính xác. Khi bàn tay anh chạm phải khẩu súng, trí nhớ liền quay lại.

Ồ, nhà của họ. Mình ở đây, để giúp họ. Miệng anh nhếch lên giễu cợt, sự trợ giúp mới đắc lực làm sao, anh thậm chí còn chẳng thể nhớ ra bản thân đang ở đâu nữa.

Lúc buộc đến dây chiếc giày thứ hai, anh nghe thấy những tiếng nói từ bên ngoài cửa sổ. Chúng không quá gần, nhưng lại có thể lan xa vì xung quanh rất yên ắng.

Anh bước ra nhìn, kết thúc cuộc đánh vật với chiếc cà vạt.

Ở cuối lối đi bộ, tiếp giáp với đường xe chạy, một trong những thám tử của McManus đang đứng nói chuyện với một phụ nữ. Thoạt đầu, anh không nhận ra người này, vì chị ta mặc đồ đi đường và đội mũ như vừa mới đến. Một chiếc vali đặt dưới đất bên cạnh. Họ đang to tiếng. Hai lần chị ta cúi xuống định xách vali đi, nhưng rồi hai lần lại phải ngừng ngang để trả lời viên thám tử một cách đầy đủ hon.

Shawn kéo cửa sổ, nhìn ra.

“Chuyện gì thế, Gleason?”

“Bà ấy muốn đi. Và tôi được lệnh không cho ai đi qua.”

“Tôi không quan tâm anh nhận được lệnh gì?” Người phụ nữ gắt. “Tôi phải đi!”

Shawn nhìn rõ gương mặt khi nó quay về phía anh lúc chị ta nhấc chiếc vali. Đó là người nấu ăn cho gia đình Reid.

“Chờ chút, tôi sẽ xuống ngay.”

Cuộc cãi lộn hiển nhiên vẫn tiếp diễn, không có dấu hiệu hạ nhiệt trong khoảng thời gian anh chạy xuống cầu thang trong nhà. Anh mở cửa trước và bước xuống lối đi bộ đúng lúc nghe thấy Gleason khăng khăng. “... Không ai được ra vào, họ bảo thế!”

Người phụ nữ đáp trả xơi xơi, “Họ không nói đi ra, họ nói đi vào!”

“Ồ, chị biết không!” Viên cớm chìm nói với vẻ chế nhạo uể oải. “Chị định dạy tôi về mệnh lệnh tôi nhận được à!”

Shawn bước đến trước mặt hai người, cho họ một phút để hạ hỏa.

“Sao nào? Vì sao chị muốn đi?”

“Vì sao ư?” Người đàn bà lặp lại đầy khinh miệt. “Ai nấy đều biết.”

“Ai nấy đều biết cái gì?” Anh đánh lạc hướng, liếc nhìn đồng nghiệp, ra hiệu mình đã hiểu.

“Nghe đây, thưa anh”, chị ta dõng dạc, “anh không lừa được ai đâu. Suốt đêm qua tôi không hề chợp mắt. Nhìn tôi đi, giờ tôi vẫn còn run đây này.” Chị ta giơ một tay lên cho anh xem. Giọng chị ta hơi vút lên, đầy kích động. “Tôi sẽ ra khỏi đây, anh hiểu chưa, ra khỏi đây. Tôi còn có gia đình. Tôi còn có chồng và hai đứa con.”

“Sẽ không xảy ra chuyện gì cả.”

Giọng chị ta càng cao hơn. “Này anh, tôi không định tranh cãi với anh. Cho dù không có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn không muốn ở đây kể cả khi nó không xảy ra. Anh không thế ngấm được điều đó hay sao? Tôi chỉ muốn rời khỏi ngôi nhà này, vĩnh viễn!”

Có thể thấy chị ta đã rơi vào trạng thái gần như cuồng loạn, không thể nói lí được. “Cô Reid có biết không?”

“Tôi vừa nói chuyện với cô ấy trên đường ra. Giờ đưa tôi vali và để tôi đi. Anh không thể cưỡng chế bắt tôi ở đây, cả người này cũng thế.”

Shawn dịch chân khỏi nó. “Trong đó là đồ của chị?”

“Của tôi!” Chị ta nổi giận đùng đùng. “Tôi sẽ mở cho anh xem ngay bây giờ, nếu anh muốn!” Chị ta bắt đầu giằng giật những cái chốt.

Anh giúp chị ta mở chốt và nói, “Nếu tôi để chị đi, thì đó là vì tôi không muốn chị ở đây hành xử như hiện giờ, làm hai con người kia thêm sợ hãi, mà họ đã đủ khủng hoảng rồi. Tôi đang cố giúp họ, còn chị thế này chẳng giúp được gì.”

Anh lùi lại với vẻ chán ghét. “Được rồi, Gleason, để chị ta đi.”

Người đàn bà chụp lấy vali và chạy xuống lối xe chạy lượn vòng dẫn ra cổng dinh thự xa xa. Bóng chị ta nhỏ dần, nhưng con đường quá dài và độ cong của nó quá nhỏ, nên chị ta dường như không chuyển động mấy, chỉ thu nhỏ bằng kích cỡ một con búp bê trong khi khoảng cách vẫn duy trì như cũ. Thỉnh thoảng, chị ta ném lại một ánh mắt khiếp đảm trong lúc guồng chân chạy. Không phải vào hai người họ, mà vào ngôi nhà phía trên họ.

“Đời tôi chưa bao giờ thấy người đàn bà nào khiếp đảm đến thế”, Gleason nhận xét. “Chẳng vì cái gì.”

Còn tôi thấy rồi, Shawn nghĩ thầm. Không chỉ một cô gái, mà cả một người đàn ông đứng tuổi. Và ai dám nói họ xử sự thế không vì cái gì cả, hay vì một chuyện gì đó?

Cửa bỗng lạch cạch mở ra sau lưng họ. Cô gái Thụy Điển Signe đứng đó, bồn chồn nắm chặt chiếc khăn len quấn quanh cổ, một chiếc túi hành lý căng phồng với hai quai ngoắc trên cánh tay. Cô ta hoàn toàn không ngó ngàng đến họ. Đôi mắt cô ta tìm kiếm và phát hiện ra bóng người đang chạy phía xa.

Cô ta phát ra tiếng kêu the thé của nỗi sợ bị bỏ rơi trong lúc lao xuống đường dốc đuổi theo đối tượng. “Anna! Chờ với! Tôi cũng đi! Chờ tôi với!”

Họ không tìm cách ngăn cản. Họ rẽ ra và cô ta chạy qua giữa họ, chẳng để ý gì như thể họ là những cái cây hoặc hai con sư tử đá gác cửa sừng sững sau lưng.

Bóng người đầu tiên dừng lại, vẫy vẫy tay, như giục cô ta phải chạy nhanh hơn. Như thể chỉ đứng yên một lúc cũng nguy hiểm đến tính mạng.

Hai người gặp nhau, cùng vội vã đi không trì hoãn một giây.

“Tôi vẫn biết sự hoảng sợ dễ lây lan”, Shawn nhận xét, “nhưng đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến tận mắt.”

Bóng một người đàn ông bỗng hiện ra ở cổng vào phía xa. Một phút trước, anh ta chưa hề ở đó. Hai người phụ nữ dừng lại trước mặt anh ta. Gleason giơ cao một cánh tay, khoát nhẹ trên đầu. Hai người phụ nữ lại vội vã đi tiếp, không bị ngăn cản. Người đàn ông không còn ở đó nữa. Cho dù có đang nhìn thẳng vào anh ta, người ta cũng chịu không biết anh ta đã biến đi đằng nào.

Shawn và Gleason đồng loạt quay lại. Ông Weeks từ trong nhà chạy ra, đôi chân cập rập nuốt lấy những bậc thềm như nước tràn khỏi bờ. “... Họ đã đi chưa? Họ đi chưa...?”

Gleason chỉ chỉ ngón cái qua vai. “Rảo cẳng lên, ông già chết nhát”, gã nói cay độc. “Có thể ông còn vượt mặt họ nếu chạy đủ nhanh ấy chứ.”

Ông ta lượn vòng qua họ từ bên cạnh, đầu của hai người cùng ngoảnh theo ông ta trong sự khinh bỉ ngấm ngầm. Lúc vừa xuất hiện, ông ta đang bận nhét thứ gì đó vào túi quân, rồi tiếp tục công việc đó trong lúc chạy. Nhưng khi bỏ tay ra, ông ta lại làm rơi nó ra ngoài. Một tờ séc nham nhở, vừa mới lĩnh. Ông ta dừng bước, quành lại, vồ lấy nó, lần thứ hai nhét vào túi, xong chạy tiếp.

“Khi người ta làm thế với tiền lương của mình, người ta đang hoảng sợ”, Gleason nói. Gã nhổ nước bọt xuống bãi cỏ.

Họ không đứng dõi theo hành trình của ông ta như với hai người đầu tiên.

“Tôi vào trong đây”, Shawn nói.

Jean đang đứng trong sảnh, với một trong hai người hầu còn lại. Người này không phải một cô gái, mà là một phụ nữ trung niên có vẻ biết điều. Cô thấy anh bước vào, nhưng không nói gì với anh.

“Tám năm là một khoảng thời gian dài”, cô nói nhẹ nhàng. “Tôi rất biết ơn vì bà đã ở lại.”

Người phụ nữ không trả lời. Bà gật đầu một cách lúng túng, nhìn xuống khoảng sàn nhà chật hẹp giữa họ. Shawn không biết có nên đến chỗ họ hay không. Nhìn vào vẻ mặt Jean, anh có thể nói cô bị tổn thương nặng nề trước sự tháo chạy của những người kia.

Người phụ nữ quay người đi xuống bếp. “Tại cái con bé Anna kia”, bà nói. “Trước khi tôi biết chuyện, nó đã khiến những người khác hoảng sợ và...”

“Tôi biết”, Jean thì thầm khi người phụ nữ đi ra.

Shawn bước tới chỗ cô đang đứng, cạnh cửa thư viện. Cô gắng gượng mỉm cười.

“Ta không thể không đau lòng được. Chẳng phải mọi người luôn như thế, khi lợi ích của họ bị đe dọa…”

“Không”, anh đáp, “không phải tất cả.”

“Bà ấy là người duy nhất ở lại, bà ấy và bà Hutchins.” Cô đăm chiêu. “Bà Hutchins sẽ không bao giờ rời bỏ tôi, bà sẽ không đi. Bà như người mẹ thứ hai của tôi, kể từ khi tôi còn là một đứa b...”

Họ cùng quay lại trước tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi xuống cầu thang. Trần sảnh nơi họ đứng che khuất chủ nhân của tiếng động, cho đến khi thân hình dong dỏng của bà dần dần hiện ra. Bít tất lụa xám, chân váy đen đoan trang, từng bước chân ngập ngừng. Và cuối cùng là gương mặt bà Hutchins. Hai bàn tay bà nắm chặt chiếc khăn tay. Shawn nín thở.

Jean xoay người đi vào thư viện, một hành động tránh mặt khéo léo. Cô không muốn biết. Shawn nắm lấy tay cô và siết nhẹ trong sự an ủi lặng lẽ khi cô đi qua. Rồi anh quay sang người phụ nữ trên cầu thang.

“Cả bà nữa ư?” Anh hỏi gay gắt.

“Không”, bà ta đáp, như thể không nhận ra sự gay gắt trong giọng anh. “Tôi ở lại. Dù không muốn nhưng tôi sẽ ở lại. Tôi đã ở ngôi nhà này quá lâu rồi. Tôi không thể bỏ mặc cô ấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.