Shawn lau khô dao cạo và cất đi. Anh khóa tủ phòng tắm một cách thuần thục, cất chìa khóa đi. Anh cầm lên lọ nước chiết xuất cây phỉ từ cái giá bên dưới, nhỏ vài giọt vào lòng bàn tay, xoa hai lòng bàn tay vào nhau rồi áp chúng lên gương mặt ông Reid. Hơi vụng về, trên đường đi còn làm rớt một ít. Sau đó, anh ấy khăn mặt thấm.
“Tôi làm tốt đấy chứ”, anh vui vẻ nói, “xét đến việc tôi chưa từng cạo râu cho người khác.” Anh cầm một chiếc hộp nhỏ lên dò hỏi, “Có dùng bột talc không?”
Reid quay đầu đi từ chối. “Tôi cũng tự làm được”, ông nói khô khan, “nhưng cậu sợ để cho tôi đến gần lưỡi dao.”
“Nhìn tay ông xem.” Shawn nhắc nhẹ.
Một bàn tay vốn đặt run run trên mép bồn rửa đã rụt vào, giấu dưới chiếc khăn Shawn choàng qua vai ông. Song chiếc khăn tiếp tục rung ngay chỗ bàn tay đang trốn, như thể có một mạch đập ngầm ở đó.
“Cậu không sợ chúng run rẩy”, ông Reid nói. “Cậu sợ chúng quá mau lẹ và chắc chắn thì có.”
“Thôi nào...” Shawn kéo dài giọng dỗ dành.
“Mà tại sao?” Ông Reid thắc mắc. “Người ta luôn cạo râu cho xác chết sau đó mà không làm trước nhỉ? Lẽ ra cậu có thể tự cạo râu cho mình. Nhà đám ắt sẽ...”
Shawn làm như không nghe thấy. Anh tắt công tắc đèn để cắt ngang câu nói, vùi nó vào bóng tối.
Anh đỡ người đàn ông đứng lên khỏi chiếc ghế thấp ông ngồi từ đầu đến giờ, tháo khăn mặt ra, dìu ông vào phòng ngủ đã sáng đèn.
“Tôi đã trải quần áo của ông ra giường”, anh chỉ dẫn. “Ông có thể tự mặc được không? Tôi sẽ giúp ông chỗ khuy rời khi tôi quay lại. Tôi muốn nhanh chóng thay đồ. Chúng ta sẽ xuống dưới nhà sớm.”
“Lễ phục buổi tối hả?” Ong Reid nói bằng giọng rung rung. Ông phát ra một âm thanh kỳ lạ mà ắt sẽ là tiếng cười lớn nếu vào thời điểm một năm trước. Nhưng bây giờ thì không phải nữa.
“Chúng ta sẽ có một bữa tiệc nhỏ, chỉ có ba chúng ta”, Shawn ôn tồn nói. “Ông và tôi phải thật bảnh bao. Muốn cho cô ấy thấy cánh đàn ông chúng ta cũng rất là phong độ chứ? Mười phút nữa, tôi sẽ qua chỗ ông.”
Ông Reid giơ hai tay vồ theo khi anh quay đi, nhưng lại trượt mất. “Cửa sổ ổn cả chứ?” Ông thì thầm lo sợ.
Shawn ra lắc then cài. “Chặt như tang trống.”
Anh đi tới cửa, mở cánh cửa ra và quay lại dò hỏi.
“Tôi ở trong phòng ngay đối diện. Có cần tôi mở cả hai cánh cửa để ông có thể trông thấy tôi không?”
“Không cần”, ông Reid miễn cưỡng nói. “Tầm sớm thế này thì vẫn an toàn, tôi nghĩ vậy.”
“Giờ…” Shawn nói, hơi máy móc.
“Mới chưa đến bảy giờ đúng không?”
“Ông không được hỏi tôi thời gian”, Shawn kiên nhẫn nói. “Chúng ta đã thỏa thuận rồi.”
“Con số bảy mới đẹp làm sao! Giá như nó chỉ dừng ở bảy giờ cả buổi tối.” Ông nắm chặt hai tay cầu khẩn.
“Ông phải xử lí chiếc sơ mi hồ bột kia đấy”, Shawn nói với vẻ linh hoạt chuyên nghiệp. “Mười phút nữa tôi sẽ quay lại.”
Anh đóng cửa, vận sức lực như thể có cái gì đó trì lại tay kéo của anh. Vẻ mặt anh thay đổi. Nó không còn sự lạc quan cũng như tươi cười. Nó đột ngột biến thành mệt mỏi, cứ như có một cái khóa kéo từ đâu chạy qua những dải răng lược của nó. Tuyệt vọng. Thậm chí có cả một chút hoảng sợ. Nỗi hoảng sợ đến từ bên ngoài chứ không phải bên trong, nỗi hoảng sợ của một khán giả đồng thời là nhân chứng, nỗi hoảng sợ của một người ngoài.
Anh thậm chí còn đưa tay kéo kéo miệng, như thể việc cười lâu quá khiến những thớ thịt tê đi.
Về phòng, anh vội cạo râu một cách quấy quá, gần như không nhìn, chỉ liếc qua gương để xác nhận. Anh cào mấy nhát lược qua tóc, cầm hai đầu khăn mặt đưa đi đưa lại sau gáy, rồi bắt đầu đánh vật với những bước lằng nhằng của việc mặc lễ phục. Cả đời anh mới chỉ diện trang phục này một, hai lần.
Anh tháo nơ cổ ra, sau vài nỗ lực miễn cưỡng, đi sang cửa phòng ông Reid, nhìn vào. Nụ cười xuất hiện trở lại cùng với ánh đèn trong phòng hắt ra, như tấm rèm được kéo lên.
“Tình hình sao rồi?” Anh cất tiếng hỏi. “Tôi định chạy xuống dưới nhà nhờ cô Reid xử lí hộ thứ này. Ông ổn chứ?”
Ông Reid ngồi thẫn thờ ở mép giường, áo sợ mi vắt ngang trên lòng. Hẳn là ông đã cài xong những chiếc khuy rời - tất cả chúng đều ở đúng vị trí - nhưng đã quên hoặc trì hoãn bước tiếp theo là mặc nó lên người. Ông đang chìm trong một cơn mê man khốn khổ.
Chợt ông ngẩng phắt lên, cơ mặt co rút lại. Một gợn sóng sợ hãi lướt qua gương mặt phờ phạc. Mọi lời nói, bất cứ lời nói nào, liên quan đến sự rời bỏ, rời xa ông, đều có thể gây ra phản ứng đó. Chúng như những viên sỏi ném vào một hồ nước phẳng lặng.
“Cậu có quay lại ngay không?”
Shawn đã rút ra kinh nghiệm không nên đến quá gần, trừ phi anh định nán lại lâu. Ông Reid sẽ bám chặt lấy anh, thật khó gỡ được ông ra mà không dùng đến biện pháp mạnh. Anh đứng nguyên tại chỗ, người ở bên ngoài cửa.
“Tôi sẽ quay lại liền. Tôi ở ngay dưới chân cầu thang thôi.”
“Lần này hãy để cửa mở, vì cậu không ở gần đây nữa?
“Được rồi, Mike”* Shawn cười toe toét với ông.
Một câu trích dẫn nổi tiếng từ series phim truyền hình hài hước The Andy Griffith Show được chiếu vào thập niên 60.
Anh nghĩ: Nụ cười bổ béo ở chỗ nào vậy nhỉ? Một nụ cười trên gương mặt ta chẳng thể tiếp can đảm cho người đối diện. Nhưng mình không biết cách nào khác.
Anh đẩy cánh cửa áp lưng vào tường, vỗ thêm một cái để nó dính hẳn vào.
“Còn đồ uống thì sao? Để tôi trổ tài pha chế. Martini, cocktail Manhattan, cocktail Cuba Libre?”
Ông Reid bắt đầu cười. Đó là tiếng cười câm không phát ra tiếng, chỉ có môi, lợi và răng. Nó không phải là tiếng cười câm quá đặc sắc. Nó nhanh chóng chuyển thành vẻ nhăn nhó bi thương, cái mặt nạ đi liền với âm thanh nức nở chưa từng cất lên.
Shawn quay phắt đi, như cảm thấy bản thân không thể đương đầu với nó trong giây phút ấy. Anh chạy trốn bằng cách vờ như không nhìn thấy. Anh khua những bậc thang ồn ào hơn mức cần thiết. Thượng đế ơi! Cái đầu lùng bùng của anh như muốn nổ tung trên đường đi xuống. Tối nay, chuyện này sẽ trở thành địa ngục và đây mới chỉ là bắt đầu.
Anh tìm thấy cô trong nhà bếp, sau khi đi qua phòng ăn đã bày biện sẵn sàng sáng rực ánh đèn và phòng phục vụ liền kề. Cô đang đứng bên bàn, cặm cụi giã một thứ gì đó trong bát. Hẳn cô đã ăn vận sớm hơn anh hay ông Reid rất nhiều. Cô diện váy dài buổi tối, may từ một chất vải óng ánh bạc, nhìn từ đằng sau anh chỉ biết có thế. Cô choàng một chiếc áo tạp dề bên ngoài, chắc là của người nấu bếp nhà họ vì nó rất to.
“Ông ấy sao rồi?” Cô hỏi.
“Tệ”, anh đáp. “Chúng ta sẽ có nhiều chuyện phải làm để xoay chuyển vấn đề đó.”
Anh nhìn quanh. “Cô làm tất cả những thứ này à?”
“Họ để lại tất cả những nguyên liệu cơ bản đã sơ chế. Tôi bảo họ là tôi muốn tự mình nấu. Những chiếc lò nướng ngày nay thật tuyệt vời. Anh cài đặt chúng như đồng hồ. Tôi chỉ làm mỗi việc rắc rau thơm lên vào phút cuối. Tạ ơn Chúa vì có chúng. Chúng đỡ cho tôi một mối lo.” Cô nếm đầu ngón tay. “Anh thấy bàn ăn thế nào?”
“Tôi không để ý”, anh thừa nhận.
“Tôi loay hoay với nó hơn nửa tiếng đồng hồ đấy. Tôi không thể sử dụng nến hay hoa vì sợ ý nghĩa sâu xa của chúng.”
“Tôi tính chạy xuống trước một phút để bàn với cô. Chúng ta có lẽ chẳng có cơ hội trao đổi trong phần còn lại của buổi tối. Ta cứ tiếp tục thế này.” Anh bật ngón tay tanh tách. “Ông ấy không được có thời gian nghĩ ngợi. Nhảm nhí, đần độn, hài hước, tất cả phải liên tục tung hứng giữa cô và tôi.”
“Tôi biết, tôi biết.” Cô cắn môi vẻ đau đớn, mắt nhắm nghiền lại một lúc.
“Cô có thể làm được không? Điều đó rất quan trọng. Nó đang đến mỗi lúc một gần, gần hơn bữa tối hôm qua nhiều lần. Ngày mai, lời nguyền sẽ hết. Hãy hy vọng chúng ta sẽ giúp cho ông hồi phục. Bữa ăn tối nay có tính chất quyết định. Nó có thể là thảm họa hoặc có thể...”
“Anh có chắc chúng ta không với quá xa không? Có khi chú trọng vào nó quá, chúng ta lại làm nổi bật sự thật đó là bữa ăn cuối cùng trước...”
“Đằng nào ông cũng không quên, cho dù chúng ta có làm cho nó thật bình thường đi nữa. Muốn lái được suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí của ông, chúng ta phải nhờ đến sự giúp sức của những trò này. Đừng quên chúng ta đang chiến đấu vói cái chết, với tử thần. Tôi không nói đến điều ông ấy nghĩ, mà cái chết ở trong ông ấy, đã ở trong ông ấy. Cố lên, Jean, cố lên. Cô sẽ cố gắng chứ?”
Cô lặng lẽ gật đầu. Anh sợ cô sẽ òa khóc, mắt cô ướt một cách đáng ngại.
“Giờ tôi sẽ đi pha ít cocktail. Tôi nghĩ hai ta phải uống một cữ thật mạnh trước khi tôi lên với ông ấy. Chúng ta sẽ cần đến nó.”
“Trước đấy, anh hãy xuống dưới hầm. Chìa khóa đây. Tôi muốn anh mang lên... Anh có biết nhiều về rượu không?”
“Không”, anh thật thà thú nhận.
“Vậy anh hãy ghi nhớ và tìm nhãn hiệu này. Anh sẽ thấy một thùng rượu đã được mở. ‘Veuve Clicquot. 1928. Fine Champagne’, anh sẽ thấy dòng chữ đó.”
“Feen?”
“Nó được đọc như ‘fine’. Hãy lấy ba chai.”
“Ba? Có nặng quá không?”
“Không, nó tạo hưng phấn. Nếu sự vui vẻ có khả năng xuất hiện thì đó hoàn toàn là nhờ loại rượu này.”
Anh dừng ở cửa, lại quay lại. “Đĩa hát yêu thích của ông ấy là gì? Tôi muốn đặt sẵn trên máy để…”
“Ông thường mở Danse Macabre* của Saint-Saens dạo gần đây, nhưng hôm qua tôi vứt nó đi rồi. Hãy cẩn thận. Chỉ chọn những bản nhạc khiêu vũ thôi, cho anh và tôi, thì an toàn hơn. Bất cứ cái gì ông quá yêu thích đều gợi lên ý nghĩ rằng ông sẽ không bao giờ nghe lại nó nữa, rằng ông sắp bỏ lại nó phía sau. Như thế sẽ phá hỏng hết những gì chúng ta cố thực hiện.”
Danse Macabre nghĩa là “Vũ điệu của tử thần”.
Sau khi rót đầy bình cocktail, lấy những chai sâm panh lên và bỏ vào xô đá, anh ghé lại chỗ cô.
“Xong cả chưa? Tôi lên với ông ấy đây.”
“Nơ cổ của anh.”
“Ồ, tôi quên mất. Đừng bận tâm, đó chỉ là cái cớ đánh lạc hướng. Tôi thuộc một trong số ít những người biết thắt nơ bướm đấy.”
“Thôi để tôi làm cho.”
Gương mặt họ đưa lại gần nhau trong phút chốc.
Cô lùi lại, nhìn anh với vẻ hài lòng. Rồi cô hỏi, “Còn tôi thì sao? Trông tôi ổn không?”, không phải với vẻ điệu đà, mà đầy lo lắng và đáng thương.
“Trông cô hoàn toàn phù hợp với những gì chúng ta sắp thực hiện, uống cái này đi, có tác dụng ngay đấy. Nó sẽ làm cô vững vàng.”
Cô nhìn nó. Rồi cụng nó vào chiếc ly anh đang cầm. “Vì nhiệm vụ của chúng ta.”
“Vì nhiệm vụ”, anh tán thành.
Họ đặt ly xuống.
Đột nhiên cô nói, “Tom, đừng hiểu lầm, nhưng hãy hôn tôi đi. Tôi phải được ai đó hôn một lần, trước khi chuyện này bắt đầu. Để cho tôi can đảm. Mà tôi chẳng có ai cả. Tôi không thể hôn ông ấy. Tôi cần nụ hôn từ một người mạnh mẽ hơn tôi.”
“Giá như tôi được mạnh mẽ như thế”, anh nói khẽ.
Chỉ có đôi môi họ chạm vào nhau.
“Vì nhiệm vụ phía trước”, cô thì thầm.
“Vì nhiệm vụ phía trước chúng ta.”
Cô mở mắt ra, đôi mắt sáng hơn một chút. Cô mỉm cười tự tin. “Giờ lên với ông ấy đi.”
Cô đợi họ trong phòng ăn. Cái tạp dề lòa xòa đã được cởi ra. Cô mảnh mai và lộng lẫy trong chiếc váy dạ hội màu bạc, một chiếc nơ nhung màu ngọc lựu thắt ở vai. Cô đang dùng một trong những nụ cười thương hiệu của Shawn, nhưng làm tốt hơn anh nhiều. Nó ấm áp hơn, chân thực hơn.
Cô đang nhấm nháp một quả hạnh ướp muối giữa nụ cười, như bất cứ người phụ nữ phù phiếm nào đang chờ nhập tiệc bên bàn ăn. Cô thật xinh đẹp dưới ánh đèn. Cô không phù hợp với những dự định của họ chút nào, hẳn ai cũng sẽ đau lòng khi nghĩ mình phải bỏ lại sau hình ảnh cô, sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa sau đêm nay.
Họ bước từng bước chậm chạp xuống cầu thang. Shawn đỡ một cánh tay ông, nắm cả khuỷu tay và cổ tay. Ông có tay vịn cầu thang ở bên kia, cho ông một điểm tựa bất di bất dịch.
Cô bị khuất khỏi tầm mắt họ, khi họ xuống dưới chân cầu thang và bước trên sàn nhà mới thấy lại cô.
Cô vẫn ở chỗ cũ. Cô đã thắp sáng rực căn phòng bằng ánh đèn, không chừa lại một chút bóng tối nào.
Hơi thở Shawn nghẹn lại. Anh thấy mình đang nghĩ: Tôi rồi cũng sẽ chết, chỉ cần tôi được nhìn thấy em như thế này trước khi tôi... Rồi anh đá nó ra khỏi đầu mình, sao nó dám cả gan xuất hiện ở đó chứ.
Cô nhún gối chào một cách trang trọng hài hước.
“Các quý ông”, cô lên tiếng.
Cô đi về phía họ. Cô hôn má ông Reid. “Chào bố”, cô nói, rồi giả bộ gửi cho Shawn nụ hôn tương tự. “Chào anh.” Cô bỡn anh bằng cách ngoảnh mặt đi vào phút cuối. “Chậc chậc”, cô vờ than thở, “bối rối quá”
“Trông con xinh lắm”, ông Reid nói.
“Vậy người còn lại có nhận xét gì không?”
“Bingo”, Shawn đáp.
“Tôi phải tra từ đó mới được.” Cô nháy mắt riêng với ông bố. “Chẳng phải sẽ hụt hẫng lắm sao nếu vào một tối nọ có những quý ông xuất hiện bên một cô gái trẻ trung ở bàn ăn thịnh soạn như thế này và thốt lên, ‘Trông cô xấu như quỷ!’?”
“Tôi cá là một ông chồng sẽ làm thế”, Shawn góp vào. “Và tôi cũng cá dù kẻ đó là ai cũng sẽ có con mắt tím bầm.”
“Còn tùy anh ta thấy cô gái ở bữa tiệc của ai, anh không nghĩ thế sao?” Cô quay lại anh.
Miệng ông Reid bất giác giãn ra thành một nụ cười vô thức, từ đó phát ra tiếng cười khùng khục.
Mũi giày của cô lén chạm vào mũi giày của Shawn. Anh hiểu ý cô. Bất kỳ ai cũng sẽ thấy họ đang làm quá, nhưng cho đến giờ nó vẫn ổn. Cứ giữ vững như thế. Chúng ta đang thành công.
“Chúng ta uống cocktail ở đây chứ?” Anh hỏi.
“Vâng, mang vào đây. Như vậy chúng ta đỡ phải đi đi lại lại giữa hai phòng.” Khi họ tản ra, cô truyền tin cho anh qua một bên miệng mấp máy, “Có một chiếc đồng hồ ở đó.”
Shawn lắc bình và rót cho ba người.
Lúc này, họ đang đứng quanh bình cocktail. Cô quàng một tay qua eo ông Reid. Shawn ở bên kia, tay đặt trên bờ dốc của vai ông. Mỗi người cầm một chiếc ly nhỏ hình tam giác, đổ đầy thứ nước màu hồng.
Cô nhìn ngọn đèn qua ly của mình. “Mọi người, cạn ly!”
Shawn nói, “Chúc sức khỏe!”
Họ cụng ly. Thứ nước màu hồng còn một nửa trong những chiếc ly tam giác.
“Chỗ còn lại thì sao? Lần này tôi sẽ xử hết, không chừa một giọt. Tối nay tôi là người xấu.”
“Và khi ta xấu, chính là lúc ta tốt”, Shawn ngâm nga trích dẫn.
“Nhưng người tốt thì lại cô đơn. Nào ta cùng nâng cốc.”
Họ cụng ly lần nữa.
Có chuyện gì đó đã xảy ra. Shawn và Jean vẫn cầm những chiếc ly còn cặn hồng hồng. Ông Reid đang cầm cuống ly. Dưới chân ông là vô số vụn thủy tinh nằm trên một vệt nước.
Ánh mắt kinh hoàng của Jean và Shawn nhìn sang nhau, rồi nhanh chóng xóa đi.
Cô thốt ra, quá vội vã khiến câu nói lập bập trong họng và một nửa bị nuốt vào, “... được coi là điềm lành đấy.”
Ngón tay cái của Shawn gập lại, một tiếng rắc vang lên, và anh cũng cầm mỗi cuống ly. Tuy nhiên phần bầu ly nằm nguyên vẹn dưới sàn. Nó không vỡ.
Cô uống cạn ly của mình, rồi đập nó vào mép tủ bát đĩa. Nó vỡ tan. “Giờ tất cả chúng ta đều hòa.”
Sợ hãi chất chồng sợ hãi bao trùm lên hai người, Shawn và cô.
Shawn thò chân quét một vòng. Những mảnh thủy tinh vỡ biến mất.
Gương mặt ông Reid không thần sắc. Đôi mắt ông như được vẽ trên một khuôn mặt trên tấm toan, có điều người họa sĩ đã vẽ chúng quá to. Ông quay sang Shawn.
“Cậu làm vỡ ly của cậu”, ông bình thản nói. “Ly của tôi tự vỡ.”
Cô quay ngoắt đi khiến phần chân váy xoay một vòng đầy thu hút, bồng bềnh theo chân cô như có gió thổi.
“Vào bàn thôi. Chúng ta đã đứng mỏi cả chân rồi.” Cô lướt ra sau một chiếc ghế, chạm vào nó khi đi qua. “Anh ngồi đây.” Cô chạm vào một chiếc khác. “Còn bố ngồi chỗ quen thuộc của bố. Gretchen sẽ mang món súp lên.”
“Để tôi giúp cô”, Shawn đề nghị.
Đôi mắt cô nháy anh, ra hiệu đừng để ông ở một mình, gần như không nhận thấy song vẫn truyền tải rõ ràng. Tính nghiêm trọng của nó được che đậy khéo léo đằng sau nụ cười tươi tắn trên đôi môi mọng đỏ của cô. “Một bữa tối mà người phục vụ là một dây chuyền thì phải có ai đó ở đầu dây chứ.” Cô làm mặt quỷ với anh rồi đi giật lùi qua cánh cửa xoay vào phòng phục vụ.
“Tôi vừa bị ăn đòn”, Shawn vừa phàn nàn với ông Reid vừa ngồi xuống, “nhưng không biết ở chỗ nào, có biểu hiện gì không?”
Cô đi lùi vào, như lúc đi ra, đẩy cánh cửa từ đằng sau và bê liễn súp trước mặt.
“Về điểm này, một bữa ăn thịnh soạn là thích hợp nhất.”
“Về điểm nào cơ?” Shawn muốn biết.
Cô rướn thẳng người kiêu kỳ. “Thật là, anh Shawn, tôi không theo kịp anh đâu.”
“Tôi có đi đâu đâu.”
“Đầu óc anh thì có. Tôi rất biết ơn nếu anh giữ chặt nó từ giờ về sau.”
“Khó đây, tôi không kiếm đâu ra một cái cổ áo đủ nhỏ cho vừa với nó”, Shawn thú nhận.
Họ cùng liếc sang ông Reid, qua khóe mắt, như để xem hiệu quả họ đạt được.
Đôi mắt ông trong thoáng chốc trông như một đôi mắt bình thường. Bệnh tật nhưng có thần. Vai ông thậm chí hơi rung rung, như tiếng cười chìm lấp quá yếu ớt để bộc phát ra.
Shawn đứng lên kéo ghế cho cô.
“Không, đừng tiếp cận tôi”, cô giận dỗi nói, “đặc biệt là từ phía sau.”
Ông Reid lắc đầu. Một âm thanh lục cục thích thú thoát ra từ cổ họng cứng ngắc của ông.
Bàn ăn sáng trưng ánh đèn, cứ như họ đang ăn trên một dải tuyết trắng chói chang ánh mặt trời. Đồ bạc bóng loáng như gương và đồ pha lê lấp lánh. Những chiếc khăn ăn được giũ và trải ra như một cơn mưa màu trắng dễ chịu. Viên kim cương trên ngón tay Jean như một mặt trời nhỏ, tỏa ra những quầng xanh đỏ đầy hư ảo.
“Súp ngon”, Shawn tán thưởng.
“Nó phải được gọi là crème de la crème de la crème*.”
Cách chơi chữ bắt nguồn từ cụm từ tiếng Pháp “crème de la crème”, nghĩa là “tốt nhất trong những thứ tốt nhất”.
“Bị thừa một de la crème thì phải.”
“Thật ra tôi đã rút gọn nó. Còn thiếu một de la crème nữa kia, nếu anh thông minh.”
Một quãng im lặng ngắn ngủi bao trùm. Như có thể xảy ra ở bất cứ bàn ăn nào, không đáng ngại, không kéo dài. Tuy nhiên, nó đã xảo trá để cho một âm thanh bên ngoài lọt vào, trở nên hiện hữu trước khi họ có thời gian ngăn chặn. Âm thanh rất nhỏ, vô thưởng vô phạt: Tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ trong căn phòng bên cạnh. Bùng lên đầy tai ác thành rõ rệt và truyền đến khi mà họ ít mong muốn nhất, bởi một khoảnh khắc thất thường của âm thanh, hoặc có lẽ bởi đôi tai họ nhạy cảm quá mức. Trong khi sợ nghe thấy bất cứ thứ gì, họ đã nghe phải thứ họ muốn tránh nhất.
Mũi chân cô huých vào chân Shawn dưới gầm bàn. “Cánh cửa”, cô nói qua kẽ răng. “Nhanh lên!” Rồi lách cách khua dao đĩa che đậy.
Shawn rời khỏi ghế, cua một nửa vòng dài ra phía sau, rồi trở lại ở bên đối diện, Cánh cửa đóng lại êm ái. Âm thanh đã bị bóp nghẹt.
Cùng lúc đó, cô đứng lên, tự biên tự diễn. “Chị có thể dọn đĩa đi được rồi, Gretchen. Vâng, thưa cô, cảm ơn cô, tôi sẽ dọn. Và cô đang nợ tôi tuần lương từ thứ Sáu trước, mong cô đừng trì hoãn nữa.” Cô đi ra, lần này cô đi nghiêng, dùng cùi chỏ.
Nụ cười của ông Reid là một mảng phim rung rung phụ họa cho phần nhạc là tiếng cười rổn rảng của Shawn.
Cửa chợt mở và Jean lại ló đầu vào, vẻ mặt rầu rĩ. “E rằng món chính cần một máy kéo. Lần này tôi đồng ý để anh giúp.”
Lập tức, bàn tay ông Reid phóng ra tóm lấy cẳng tay Shawn đang đặt trên bàn, ấn chặt xuống. “Đừng đứng lên hai người cùng lúc. Đừng để tôi ngồi một mình trong đây.”
“Tôi sẽ không ra ngoài đâu”, Shawn hứa. “Tôi chỉ đứng ngay trong cửa, đó, nơi ông có thể nhìn thấy. Cô chuyển cho tôi tại đây”, anh nói với Jean. “Tôi sẽ mang nó đi nốt đoạn đường còn lại.”
Cô quay về bàn ngay sau anh.
“Bố có muốn cắt ra hộ chúng con không?” Cô vui vẻ hỏi Reid.
Mắt cô và Shawn cùng lia về con dao lạng thịt sắc bén.
“Ồ, thôi để con tự làm”, cô nói, rồi bắt tay vào việc. “Bố biết không, một thuận lợi lớn của việc ông Weeks... ờ, xin nghỉ tối hôm nay, ấy là con có thể tự cắt miếng thịt đúng ý con muốn. Ông ấy hay làm con thấy hãi.”
“Weeks sẽ không trở lại”, Reid lạnh lùng nói.
“Thế ạ?” Cô nói với vẻ ngạc nhiên. “Ông ấy chỉ xin phép nghỉ một buổi và con đã đồng ý. Ông ấy sẽ trở lại ngay khi...”
Shawn khẽ đằng hắng.
“Anh có thể mang sâm panh vào rồi, Tom, và bắt đầu mở luôn”, cô nhanh nhảu nói.
Shawn quay khuôn mặt hớn hở sang ông Reid. “Ông nghe thấy cô ấy gọi tôi là gì chưa? Tom.”
“Và nếu tôi gọi anh như thế trước khi sâm panh được khui, anh có thể hình dung tôi gọi anh là gì sau đó đấy.”
Họ đều nói có phần liến láu, như đang trong một cuộc chạy đua. Nó sẽ không qua mắt được bất cứ ai không ở trong tình trạng của ông Reid.
Anh quay lại với chai sâm panh. Jean bắt đầu chỉ dẫn cho anh theo một cách châm chọc, thỉnh thoảng huých tay ông Reid để ông chú ý. “Hãy nhẹ nhàng với cái nút bần. Nó sẽ bật ra bất cứ lúc nào, anh thừa biết đúng không?”
“Chai rượu nào chẳng thế.”
“Rồi anh sẽ ngạc nhiên đấy! Chỉ với sâm panh anh mới nghe được tiếng nút nổ. Dịch tay áo ra, nếu anh không muốn nó ướt sũng.”
“Chuyện này là gì đây”, Shawn muốn biết, “mở một chai rượu hay chơi đấu vật vậy?”
Nó bắn bụp vào bức tường đối diện, Shawn nhảy dựng lên.
“Nhanh nhanh, hứng lấy!” Cô kêu ré.
Shawn chạy vội tới mấy cái ly, rót rượu vào.
“Thứ này rõ là đồ nóng tính!” Anh nói vẻ bối rối, vẩy vẩy tay giũ đi phần bọt rượu bị tràn. Anh săm soi ly của mình vẻ thận trọng, nghiêng đầu dòm vào nghi hoặc. “Giờ coi nó ngoan ngoãn chưa kìa.”
“Chớ để nó đánh lừa anh.”
Anh ngồi xuống. “Lúc nào nó cũng như thế à?”
“Không, chỉ lần đầu thôi. Anh nghĩ nó là gì, mạch nước mười phút phun một lần chắc?”
Lần này họ tránh chạm vào vành ly. Điều đó có khi lại làm nổi bật thay vì lu mờ sự cố lần trước.
“Dù sao ba chúng ta ở đây”, cô nói liến thoắng. “Có bố, con, và... chờ đã, tốt hơn con nên tìm hiểu về anh chàng này.” Cô với qua nắn nắn cánh tay Shawn một cách ngang ngược. “Ờ, từ đó lên đến phần cổ cũng tạm được. Còn phía trên nữa thì con không dám chắc.”
“Con để thằng bé yên đi”, ông Reid yếu ớt nói. “Cậu ta tự lo được.” Ông thậm chí còn nháy mắt đồng lõa về phía Shawn.
Ngay khi ấy, chân cô lại đá vào chân Shawn, ăn mừng thành công.
“Ôi, cậu bé yếu đuối tội nghiệp”, cô cảm thán. “Cậu bé chỉ nặng có...”
“Cứ nói tiếp đi”, Shawn thách thức.
Cô lẩm bẩm gì đó về “trơ xương”.
Họ cùng nhau uống. Đôi môi xinh xắn cong lên bên ly sâm panh, đôi môi mỏng vững chắc, rồi đôi môi run rẩy sợ hãi tìm sự trợ giúp trong rượu. Những bọt tăm lóng lánh chạy từ dưới lên trong thứ chất lỏng vàng óng.
“Trước kia, người ta thường uống bằng dép đi trong nhà của phụ nữ”, cô trầm ngâm nhận xét.
Shawn, đầu óc thực tế, xoay xoay ly rượu, ghé mắt nhìn từ đủ mọi hướng đầy nghi hoặc.
“Anh ta không tin con. Hồi đó người ta không có loại dép hở mũi, thành dép kéo cao, như những chiếc thuyền nhỏ.”
Anh nói, “Ồ”, với vẻ ừ thì tin.
Cô duyên dáng cúi người về phía trước. Cô đặt hai tay lên bàn, nhìn ngắm chúng và chiếc ly nắm ở giữa. “Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên mình uống sâm panh. Đó là một hộp đêm ở Rome. Bắt nguồn từ một cuộc cạnh tranh, khi đó tôi mười sáu tuổi. Bố không đi cùng con tối hôm ấy”, cô nói với ông Reid bên cạnh. “Cô Louise và bác Tony Ordway dẫn con đi. Và ở bàn bên cạnh có một người phụ nữ đẹp đến choáng ngợp. Có vẻ cô ta, mọi người biết đấy, là gái làng chơi.”
“Nghĩa là sao?” Shawn hỏi.
“Một cô gái nhận được rất nhiều lời đề nghị không phải là lời cầu hôn.”
Anh gật đầu nhè nhẹ, khiến cô bật cười.
“Mọi ánh mắt ở đó đổ dồn vào cô nàng, tôi cũng phải là ngoại lệ”, cô tiếp tục. “Không hiểu sao, trong mắt các thiếu nữ chưa trưởng thành, những cô gái làng chơi lại có một vẻ quyến rũ chết người đến vậy. Cô ta cứ uống mãi uống mãi, càng uống càng điềm tĩnh hơn, xinh đẹp hơn, đầy khí chất hơn. Hẳn cô ta có tửu lượng rất cao. Thế là, vào một phút sơ sểnh khi nhà Ordway sang bàn bên cạnh chào hỏi, tôi liền gọi rượu cho mình. Mới đầu tôi không thích, lưỡi tôi như bị đốt cháy. Nhung nếu người phụ nữ bàn bên uống được, tôi cũng uống được. Cô ta chơi xấu tôi. Cô ta thấy hành động của tôi và chắc chắn biết lí do vì sao tôi làm thế. Nhưng thay vì cười cợt, vì cô ta muốn cười lắm, cô ta lại tỏ ra quyến rũ. Để tôi cho anh biết, họ có thể vô cùng quyến rũ nếu cần. Cô ta nâng ly trang trọng chào tôi qua bàn, như với một đối thủ xứng tầm. Đó là tất cả những gì tôi cần. Anh hình dung được lời khen tặng ấy không. Ở tuổi mười sáu, tôi đáp lễ lại cô ta. Mỗi lần cô ta rót rượu và nâng ly, tôi cũng rót rượu và nâng ly. Tôi thấy thỉnh thoảng miệng cô ta rung rung tự tố cáo. Nhưng cô ta quá tế nhị để bộc phát cảm xúc của mình. Điều đó càng làm tôi sa đà. Đến lúc nhà Ordway về bàn, một cuộc náo loạn kinh khủng diễn ra, nhưng khi ấy tôi chỉ cảm giác lờ mờ. Tôi nhớ mình dừng lại và nhất quyết vẫy tay chào cô ta trước khi họ nửa xốc nách nửa hộ tống tôi ra khỏi nơi đó. Bố có nhớ khi họ đưa con về cho bố không? Bố đã cố tỏ ra nghiêm khắc và bất bình trước mặt họ, đặc biệt là trước mặt họ. Nhưng ngay khi chỉ còn hai bố con, bố đã giúp con cởi áo khoác, liên tục phải quay đầu đi. Con biết bố đang cười, con thấy mà, và con biết bố nghĩ con thật đáng yêu. Con đâu có say đến mức không nhận ra?”
“Con gái bé bỏng”, ông Reid nói gần như không ra tiếng, đôi mắt từ từ nhắm lại.
Cô quay nhanh sang Shawn, gần như quá nhanh, quá đột ngột. “Giờ đến lượt anh kể về lần đầu tiên của mình.”
“Nó không được đẹp đẽ như của anh nói, chồm người về phía họ vẻ bí mật. “Nó không diễn ra ở Rome, mà ở Jackson Heights, New York. Là rượu gin chứ không phải sâm panh. Và chẳng có ai xung quanh ngoài ông bác già của tôi, cầu mong ông yên nghỉ, một đại úy cảnh sát về hưu. Ông không sống với chúng tôi, mà chỉ đến chơi nhà chúng tôi mấy ngày. Gia đình tôi luôn nghi ngờ rằng ông giấu chai rượu nhỏ trong người, nhưng ông còn độc thân và chưa một ai chứng thực được chuyện đó. À, vấn đề chính là đây: Tôi thua cô hai hoặc ba năm, khi đó tôi mười ba tuổi.”
“Không!” Cô kinh ngạc, ông Reid tủm tỉm cười.
“Thế đó, tôi vừa trượt pa-tanh ngoài đường về, nóng toát mồ hôi và khát khô cổ. Hẳn là bác tôi vừa mới ở trong phòng trước tôi, ông ra ngoài lấy kính hay giấy tờ hoặc xì gà của mình. Có một nửa cốc nước trắng trong veo nằm trên bàn ngay dưới mũi tôi. Cô đã thấy một thằng bé khát khô ở tuổi đó uống nước bao giờ chưa? Chúng không uống lừng khừng mà dốc một hơi cạn sạch. Trong nhà tôi chưa từng có thứ nước ấy, nên làm sao tôi biết được? Ban đầu tôi ngỡ vữa trên trần rơi lộp độp xuống đầu mình. Rồi tôi tưởng mình bị bắt lửa từ bên trong và sẽ cháy đến chết. Dù gì đi nữa, khi mọi người nghe thấy những tiếng động kì lạ và chạy vào, họ thấy tôi ôm bụng và nhảy vũ điệu chiến tranh của người da đỏ quanh phòng, vừa nhảy vừa hú hét và giậm chân. Họ mất năm phút rượt theo tôi, họ không tài nào bắt tôi đứng yên đủ lâu để tìm hiểu sự tình. Bàn ghế đổ nghiêng đổ ngửa, cứ gọi là tan hoang. Đoạn cuối, tôi ngà ngà say một cách tuyệt hảo, kèm theo là hát hò, lảo đảo và nấc cụt. Rồi mẹ tôi ngửi ra hơi thở của tôi, bà tức thì ngừng khóc vào tạp dề và bắt đầu gọi tên các thánh thần. Ngừng ngay tắp lự. Đây mới là chuyện bất công này, ông ấy không bao giờ bị trách cứ. Mọi người đều nghĩ tôi đã đi tìm nó và uống trộm. Họ để tôi ngủ cho giã rượu tối đó, nhưng hôm sau tôi ăn trận đòn nhớ đời.”
“Chà, tại sao anh không...”
“Tôi được nuôi dạy như thế đó, không đổ tội hay đùn đẩy trách nhiệm cho ai. Dù sao cũng đáng, được nhiều hơn mất. Trước khi đi, ông bác lén nhét vào tay tôi một tờ năm đô la và nháy mắt ra hiệu để trả cho cái gì. Tôi đã được trị tận gốc trước khi đụng đến rượu, đến mức bây giờ tôi vẫn không chịu nổi mùi hay vị của nó, ít nhất là rượu gin. Tôi chỉ uống bia. Cứ như đã qua Keeley* từ sớm vậy.”
Keeley: Một cơ sở cai nghiện rộng khắp trên đất Mỹ, do bác sĩ Leslie Keeley sáng lập năm 1879.
Ông Reid đã len lén ngoảnh đầu nhìn ra sau
“Cánh cửa đó, Jean.”
“Đấy là cửa phòng phục vụ mà bố. Nó là cửa xoay, không thể cài chặt.”
“Nhưng bố vừa thấy nó đung đưa. Nó dịch ra ngoài một chút, rồi về chỗ cũ.”
“Có thể là do gió. Không khí lưu chuyển”, Shawn cố gắng trấn an.
Cô đứng lên và kéo một chiếc ghế kê trước cửa, chặn nó lại. “Đấy, giờ nó sẽ không xê dịch nữa.”
Cô quay về bàn, đứng sau lưng ông, hai tay đặt lên vai ông. Ông không thể nhìn thấy mặt cô lúc đó. Nhưng Shawn thì thấy.
“Bố uống thêm ít sâm panh đi, trước khi nó hết sủi bọt. Bố con ta làm một kiểu thân ái nào.” Họ vòng tay qua tay nhau và uống.
“Quý ông bên kia bàn có muốn uống kiểu thân ái với tôi không? Anh ấy có vẻ mong chờ, nhưng ấp úng không thể mở lời. Hoặc là anh ấy bị chứng ợ nóng.”
Cô vươn người qua, nắm lấy đầu chiếc nơ cổ của anh và kéo, làm bung nút thắt. “Đó được coi một lời mời, nếu tôi nhớ không nhầm.”
“Nhưng là lời mời gì?” Shawn hỏi.
“Phải rồi, tôi vẫn chưa tìm ra”, cô thú nhận. “Tôi chưa bao giờ để tâm tìm hiểu. Khả năng lớn là để thắt lại như cũ.”
Anh đột ngột tấn công khi cô không phòng bị, nắm lấy chiếc nơ nhung màu ngọc lựu trên vai cô, cố kéo nó bung ra nhưng không được.
“Đồ ngốc”, cô nói. “Nó được làm sẵn như thế rồi.”
“Ừ, giờ tôi đã biết”, anh nói, nhìn những ngón tay mình một cách rầu rĩ.
Đến lượt cô đáp trả. Tay cô cào qua tóc anh, làm nó rối bù lên như tổ chim.
Anh khoanh tay, nhìn cô với vẻ điềm tĩnh kẻ cả. “Biết không, cô đang đùa với lửa đấy. Cô sẽ gặp rắc rối trước khi đêm nay kết...” Anh nhanh chóng kìm lại.
Một luồng khí lạnh, hoặc sự cô độc, như vừa đâm trúng ông Reid. Ông co rúm hai vai vào nhau như phòng vệ. “Hai người ở xa quá. Có quá nhiều khoảng trống quanh tôi. Hãy lại gần đây”, ông nài nỉ, “Gần hơn một chút.”
“Được rồi. Con sẽ dịch sát vào ở bên này. Anh cũng xích lên đi, Tom.”
“Đi vòng qua nó”, ông Reid lắp bắp. “Ở cạnh tôi.”
Họ chuyển dịch ghế.
“Thế này chẳng phải phía đối diện ông để trống hoàn toàn sao?” Shawn góp ý.
“Tôi có cái bàn trước mặt rồi”, ông Reid đáp đơn giản.
“Thế này gần gũi hơn”, cô tiếp lời. “Sau món chính, mình ngồi đâu cũng không quan trọng. Thực ra còn được chỗ sạch hơn.” Cánh tay cô choàng qua vai ông Reid. Từ bên này, Shawn cũng làm vậy.
“Đó, như thế này chúng ta đúng là kề vai sát cánh”, cô nói. “Có ai biết câu chuyện nào không? Lúc quây quần thế này là lúc kể những câu chuyện hay ho. Chúng không nhất thiết phải trong sáng, miễn là mọi người dùng phép ẩn dụ.”
“Tôi biết câu chuyện về một tay cớm”, Shawn nói. “Nó trong sáng đấy, nhưng thú vị hay không thì tôi không chắc.”
Cô với bao thuốc anh đặt trước mặt họ. “Tôi ghét những phụ nữ không đem thuốc lá của mình tới một buổi tiệc tối.”
Shawn kể câu chuyện của anh. Nó không quá hay, nhưng ý nghĩa. Cô khen ngợi nhiệt liệt bằng tiếng cười.
“Giờ đến cô.”
Cô kể một câu chuyện, với trí thông minh sắc sảo và sự khôn khéo.
Mặt anh vẫn nghệt ra. “Tôi không hiểu.”
“Anh ta chỉ muốn con nhắc lại từ đó thôi”, cô phản đối. “Enceinte*. Đấy, giờ anh hài lòng chưa?’’
Enceinte (tiếng Pháp): Mang thai.
“Sắp rồi. Nhung cô ấy định ám chỉ gì khi nói vậy? Nghe cứ như tên một loại chó săn hay…”
Cô vỗ lên mu bàn tay anh, chốt hạ. “Anh và tôi sẽ phải có một bữa hàn huyên dài, anh bạn ạ. Tôi thấy là có bao nhiêu điều anh chưa được biết.”
“Chỉ những thứ liên quan đến tiếng Pháp thôi”, anh nói.
Cô đứng lên, bàn tay lướt qua mặt anh đầy ngỗ ngược, những ngón tay búng lách tách. Anh hụp đầu ra sau, tỏ vẻ hốt hoảng.
Cô mang cà phê đến trên một chiếc khay. “Có rượu cognac trong cà phê. Có muốn xem ngọn lửa xanh không? Đưa tôi que diêm, tôi làm cho.”
Anh giật mình một cách thành thực, hiển nhiên chưa bao giờ nhìn thấy thứ cà phê cognac bốc lửa. “Nhưng cô làm sao dập đi được?” Anh ngây ngô hỏi.
Cô phá lên cười. “Tôi thích anh như vậy. Đàn ông nên đơn giản thôi. Sao mà tôi chán ghét những sự tinh tế, Anh cứ thổi tắt nó thôi.”
“Vậy từ đầu cô đốt nó lên để làm gì?”
“Tôi bỏ cuộc”, cô nói. “Phải mất cả đời mới...” Cô lại dừng kịp, giống anh hồi nãy. Dường như họ cứ liên tục phạm vào điều cấm kỵ. Và mỗi lần như thế lại để lại dấu vết trên mặt ông Reid, như một nếp nhăn trên mặt lụa căng mịn.
“Cho xin chút nhạc nào!” Cô thốt lên, đấm xuống mặt bàn giục giã. “Tôi muốn nhảy. Bỏ thứ gì đó vào máy hát đi.”
Tiếng nhạc vang lên, Shawn trở về chỗ họ. Anh hé cửa để mọi người vẫn nghe rõ mà không cần mở toang ra.
Cô đứng lên và vươn vai khởi động. “Nào”, cô mời. “Chân anh đang đánh nhịp kìa.”
Ông Reid lo lắng xoay nghiêng người trong ghế để vẫn có thể nhìn thấy họ. “Đừng đi xa quá”, ông thì thầm, ngẩng lên cầu khẩn.
“Ở ngay sau bố thôi”, cô hứa. “Ngay sau lưng ghế của bố. Chúng con sẽ ở một chỗ, như trên sàn nhảy một hộp đêm nhỏ xíu vậy.”
Shawn đang lắc lư, như không biết bắt đầu từ đâu. “Điệu gì vậy?” Anh hỏi.
Cô nghe nhịp. “Tango. Hẳn là anh đã cho đĩa tango vào mà không để ý. Đi thôi, tôi sẽ dạy anh.” Cô lắc lắc tay anh. “Bắt đầu. Chuyển động. Gì vậy, anh mọc rễ rồi à?” ,
Anh kéo cô lại gần. “Giờ làm gì đây?” .
“Anh chỉ cần mở lòng bàn tay ra. Dang rộng hai tay. Như thế này. Rồi anh đi một đường chéo. Đó, anh làm đúng rồi.”
“Nhưng như thế sẽ đẩy cô vào tường.”
Cô đảo mắt lên trần nhà. “Nghe này, chúng ta đang khiêu vũ, không phải phân tích. Sau đó anh quay ngược, lùi sang hướng khác.”
“Vậy nắm tay thì làm thế nào?” Anh hỏi, liếc nhìn qua vai.
“Nó theo sau anh, lần này nó ở toa cuối.”
Một giọng nam cao bắt đầu hát đoạn điệp khúc văng vẳng.
“Ôi ôi.” Cô dừng lại đột ngột như có cái gì sai. Cô lén đẩy anh một cái. “Anh bỏ cái đĩa ấy ra nhanh lên”, cô hạ thấp giọng. “Phần lời bằng tiếng Tây Ban Nha có thể bị nhận ra, chúng tôi đều nói được thứ tiếng đó.”
“Thì sao?”
“Adios, Muchachos, một bài hát ly biệt.”
Shawn vùng chạy đi. Cô ôm lấy đầu bố mình một cách âu yếm, đồng thời áp hai tay vào tai ông trong một cử chỉ vuốt ve.
Bài hát tắt đi với một tiếng càu nhàu miễn cưỡng. Một điệu nhạc sôi động bắt đầu. Shawn đã trở lại, thở hổn hển.
Họ lại ngồi xuống cạnh ông, mỗi người một bên, hát đệm theo. Mở đầu là cô, rồi Shawn tham gia, bằng một giọng nhiệt tình nhưng không chắc chắn lắm.
“Nào, cả bố nữa.”
Cô choàng vai, cùng với Shawn ở bên kia, kết thành một nhóm hợp ca thân thiết.
Đôi môi khô cứng của ông Reid cuối cùng cũng mấp máy. Ông bắt đầu lẩm nhẩm theo họ.
Ba người chụm đầu sát vào nhau. Cô điều khiển nhóm bè vui vẻ này bằng bàn tay vung vẩy trong không khí, sử dụng cây đũa chỉ huy tưởng tượng. Shawn lấy dĩa gõ vào chân ly sâm panh gần nhất theo nhịp.
Họ đến gần thành công nhất so với cả tối nay. Nụ cười ngây dại của ông Reid khiến miệng ông hé ra không khép lại được, như vẻ nhăn nhở vênh vang của một đứa bé cảm thấy nó vừa làm một việc rất đáng khen trong mắt những đấng sinh thành.
Cái gánh nặng tạm thời được cất đi. Có vẻ ông đã quên. Rượu sâm panh, âm nhạc, sự vui tươi ở cô con gái xinh đẹp của ông.
“Tôi cũng muốn nhảy!” Đột nhiên ông nói. “Tôi muốn nhảy với con gái bé bỏng của tôi!”
Cô ném cho Shawn một ánh mắt hân hoan, đứng bật dậy phấn khích.
“Chúng ta sẽ cho họ sáng mắt ra. Thanh niên thời nay thật quá ư tẻ nhạt.”
Họ bắt đầu chuyển động chầm chậm, không chắc chắn theo một vòng cung nhỏ chao đảo.
“Như những ngày xưa, bố nhỉ?” Cô ngâm nga sát bên tai ông. “Như ở Rome, như ở…”
Shawn ngồi tại bàn, bắt đầu châm một điếu thuốc, khuôn mặt nghiêng nghiêng tán thưởng. Bỗng anh dừng lại, điếu thuốc rơi khỏi miệng.
Họ gặp khó khăn, chuyện gì đó đã xảy ra. Ông Reid cứng người, dựa hẳn vào Jean, thân hình ông bắt đầu trượt xuống sàn, bất chấp nỗ lực giữ ông tiếp tục đứng thẳng của cô.
Một tiếng thì thầm đau khổ vượt lên trên tiếng nhạc rộn ràng, vô tình.
“Jean, bố sắp chết, sắp chết rồi...”
Shawn từ bàn lao đến giúp cô, làm đổ một ly sâm panh.
Ông Reid đã sụm xuống đầu gối, như trong một sự đầu hàng, buông xuôi chậm chạp. Ông vẫn dựa vào cô, cô mở mắt trừng trừng, giữ chặt lấy ông.
Tư thế tuyệt vọng của họ thật giống hình ảnh Chúa bị đóng đinh trên thánh giá.
Shawn thấy môi cô mấp máy. Anh biết nó đang nói gì hơn là thực sự nghe thấy. “Chúng ta thất bại rồi, Tom. Chúng ta đã thất bại. Tất cả đều vô ích.”
Trên bàn, giọt rượu cuối cùng từ từ lăn qua vành ly đổ, rơi xuống. Không thể lấy lại, một khi đã mất, giống như cuộc sống.