Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
Quy Trình Của Cảnh Sát: Dobbs Và Sokolsky

❊ ❊ ❊

Sokolsky xách một vali thiết bị. Họ quẹo vào góc ở đường, đột ngột xuất hiện như từ trên trời rơi xuống. Họ cùng nhau đi xuôi con phố một cách thong dong. Dobbs có một tờ báo cuộn tròn đút trong túi áo khoác ngoài, theo kiểu mà người ta mang theo một tờ báo để thỉnh thoảng lôi ra tra cứu. Lúc đó là hai giờ chiều.

Họ cuốc bộ trong im lặng được một phần ba khối nhà.

“Đằng kia”, Sokolsky chợt cất tiếng và đi chéo ra lề để sang bên kia đường.

Dobbs đổi hướng theo sau. “Có phải nó đâu.”

“Tớ biết, nhưng cậu không thấy tấm biển còn phòng trống ở đó à? Nếu chúng ta đang tìm một căn phòng, chúng ta sẽ không bỏ qua chỗ đó để hỏi thăm một nơi khác không có tấm biển.”

“Chẳng phải chúng ta đang quá tỉ mỉ sao?”

“Không có cái gì gọi là quá tỉ mỉ trong vụ này hết. Một sơ suất nhỏ kiểu đó có thể làm lộ cả kế hoạch.”

Hiện họ đã ở vỉa hè bên kia. Dobbs thở dài. “Nếu ông ta đọc được tâm trí bọn mình thì ta còn cửa nào chứ?”

“Có thể ông ta đọc được tâm trí, nhưng chỉ khi ông ta biết đến sự tồn tại của nó. Nếu không biết tâm trí chúng ta ở đâu, làm cách nào ông ta đọc được? Ông ta sẽ không nghĩ ra.”

Dobbs so vai, không thoải mái cho lắm. “Nó khiến người ta chẳng dám nghĩ ngợi nhiều.”

“Còn chuyện gì mới hơn không?” Sokolsky mỉa mai hỏi. “Được rồi, vào vai thôi. Tớ ủng hộ. Cậu phản đối. Cậu ra sức thuyết phục tớ.”

Họ đi vào, rung một trong những chiếc chuông bên ngoài. Cửa mở. Một phụ nữ đứng sau một trong những cánh cửa bên trong ngó ra lúc họ đã bước vào.

“Xin chào?”

“Chúng tôi đang tìm phòng. Chúng tôi nhìn thấy tấm biển của bà.”

Mặt bà ta xìu xuống. “Hai người các anh ư? Tôi chỉ tìm một khách thuê phòng. Hai người tôi không lo nổi.”

“Bọn tôi đâu có bẩn thỉu”, Dobbs hung hăng.

“Được rồi, Eddie”, Sokolsky xoa dịu.

“Tôi phải tính giá gấp đôi”, người phụ nữ nói.

“Gấp đôi là bao nhiêu?”

“Mười, mỗi người năm”, người phụ nữ do dự đáp.

“Thôi vậy”, Dobbs nói. “Đi thôi Bill.”

Người phụ nữ xuống nước. “Chí ít hai anh cũng nên nhìn một cái đã chứ?”

“Được, ngó thử thì ngó thử, đằng nào cũng đến đây rồi”, Sokolsky giục. “Biết đâu chúng ta có thể thỏa thuận.”

Họ xem phòng.

“Các anh định trả bao nhiêu?” Người phụ nữ hỏi. “Tôi sẽ cố nhượng bộ.”

“Hơi nhỏ”, Dobbs nói, nhìn quanh với vẻ không hài lòng.

“Thôi được, chín đồng cho cả hai người.”

“Có mỗi một giường đơn”, Dobbs nói.

“Còn một chiếc võng dưới tầng hầm. Tôi có thể cho mang lên.”

“Tôi lại đen nữa rồi”, Dobbs rền rĩ phản đối. “Ôi, chẳng cái gì ra hồn cả, không phải mấy cái võng chứ!”

Sự kiên nhẫn của người phụ nữ đã cạn. “Anh còn muốn cái gì, hai chiếc giường với chín đồng một tuần? Thế nghĩa là gấp đôi khăn trải giường và gấp đôi công việc. Anh chẳng tìm đâu ra một căn phòng với giá đó trong thành phố này đâu.”

“Đi thôi Bill”, Dobbs nói.

“Tôi xin lỗi”, Sokolsky đấu dịu. “Bà có biết phòng trọ nào khác còn trống dọc khu này không?”

Người phụ nữ áp giải họ ra cửa, mắt bà ta tóe lửa. “Nghe này, tôi đang cố cho thuê phòng của mình. Tôi không phải là cục thông tin.” Cửa sập lại rất mạnh.

Ở ngoài đường, Sokolsky chỉ tay. “Hãy thử vận may của chúng ta theo hướng này.” Họ lê bước tiếp.

Màn cửa sổ sau lưng họ kêu cạch một tiếng.

“Đối với McManus, cậu phải làm một diễn viên giỏi như làm một cảnh sát”, Dobbs hạ giọng nói.

“Không hại gì đâu”, đồng đội của anh đảm bảo.

Chẳng mấy chốc, họ lại dừng bước, như thể ngẫu nhiên.

“Nó đây”, Sokolsky lẩm bẩm.

Họ đi vào và rung chuông gọi người coi nhà.

“Cái chúng ta muốn là ở trên hay ở dưới?”

“Ta sẽ chẳng bao giờ thành công mất”, Dobbs nói với cái lắc đầu bi quan.

“Nếu chúng ta có thể lọt vào một tòa nhà, đó sẽ là bước đầu tiên.”

Người gác cửa xuất hiện với một chiếc áo len khoác bên ngoài một mớ quần áo không xác định được hình dạng, không rõ bà ta mặc bao nhiêu lớp áo.

“Chúng tôi đang tìm phòng”, Sokolsky lên tiếng.

“Nhà này không có phòng riêng, chỉ có các căn hộ. Tôi không giải quyết được, anh phải gặp đích thân những người sống ở đây.”

“Bà biết ai trong ngôi nhà này còn một phòng muốn cho thuê không? Chúng tôi đã lang thang ngoài đường từ mười một giờ sáng.” Dobbs lôi tờ báo trong túi giơ ra trước mặt bà ta. Những dấu bút chì được đánh khéo léo từ trên xuống dưới suốt lề cột Phòng cho thuê, như chỉ ra rằng những địa chỉ đó đã được xem xét và loại bỏ.

“Các anh hỏi nhà 214 mé dưới chưa?”

“Chúng tôi vừa từ đó ra. Bà chủ nhà lấy chúng tôi giá cắt cổ.”

Người phụ nữ cong môi. “Bà ta phải sáng suốt lên. Căn phòng đó đã để trống tám tháng nay rồi.”

“Còn nhà này thì sao?” Sokolsky ngoan cố.

Bà ta nhún vai. “Cứ thử vận may đi, nếu các anh muốn, nhưng tôi nghi ngờ lắm. Có lẽ nhà ông Tomazzo ở tầng hai phía sau sẽ cho các anh thuê một phòng. Họ có một phòng trống, cô con gái lớn vừa lấy chồng tháng trước.”

Hai người tự mình đi lên cầu thang.

“Tầng hai đằng sau không được”, Sokolsky thở mạnh, tiếp tục đi lên. Dobbs lẳng lặng theo sau.

Anh lại thì thào, khi họ vòng qua chiếu nghỉ tầng bốn. “Nó đó, cái bên trái cậu. Xác định chưa?”

Dobbs hơi ngoảnh đầu đi, có lẽ không ý thức được hành động của mình, khi họ rón rén đi qua. Có lẽ để ngăn những suy nghĩ khỏi lan tới cánh cửa gỗ vô tri vô giác.

Họ lên một tầng nữa.

“Đây là phòng liền kề bên trên”, Sokolsky nói. Anh gõ mu bàn tay ba tiếng liền vào cửa.

Họ chờ đợi.

“Không có ai ở nhà”, Dobbs nói.

Sokolsky giữ anh lại bằng một cái hất đầu. “Tôi nghe thấy tiếng động.”

Cánh cửa thình lình mở ra, cứ như có người nghe lén bên trong. Một người phụ nữ với gương mặt nhăn nheo dữ tợn nhìn họ, tóc bà ta là một màu đất nung rực rõ. “Mấy người muốn gì?” Bà ta gắt gỏng.

“Chúng tôi đang tìm phòng trọ. Bà gác cửa nói có lẽ bà có thể sẵn lòng...”

Nét mặt bà ta gần như không xê dịch. “Biến!” Bà ta gắt.

“Nhưng bà gác cửa bảo...”

“Bảo mụ ấy ngậm cái miệng quang quác ấy lại, bằng không tôi sẽ xuống cắt lưỡi mụ.” Nét mặt bà ta âm u như hầm mộ, như tấm đá bia mộ. “Thủng chưa?” Bà ta hỏi thêm.

Rồi bà ta tự trả lời.

“Các người hiểu rồi đấy.”

Cửa đóng lại.

“Gravel Gertie “, Sokolsky lẩm bẩm.

Họ nấn ná lại một lúc, rồi đành quay lưng trở xuống dưới nhà.

“Cậu có số của bà ta không?” Dobbs hỏi.

“Không. Ý cậu là sao?”

“Bà ta có vết nhơ.”

“Chẳng phải bà ta chỉ trông cô hồn thôi sao?” Sokolsky nghi hoặc.

“Nếu giờ bà ta không hành nghề nữa, nếu bà ta đã giải nghệ và sống bằng của cải kiếm được, thì bà ta cũng từng là tội phạm. Không một ai có thể có bản mặt hầm hố đó trừ khi từng lăn lộn ở vỉa hè.”

Họ lại bắt chuyện với người gác cửa. “Cái bà ở tầng trên cùng đằng sau tên là gì vậy?”

“Elsie Moore”, người được hỏi kéo dài từng chữ. “Mụ ta bảo thế.”

Họ đi xuống đường.

“Ta làm gì bây giờ?”

“Gọi cho McManus.”

Họ đi gọi điện thoại.

Bước ra khỏi bốt điện thoại, Dobbs toát mồ hôi hột. “Sếp nói, 'Tôi cho các cậu một tiếng để vào căn hộ đó. Và ý tôi không phải là vào đó với con mụ ở trong. Các cậu vào đó và mụ ấy ra ngoài. Đến ba giờ các cậu phải ở trong đó.' Ông ấy đang kiểm tra xem bà ta có tiền án không, rồi sẽ cho hai gã qua giúp chúng ta.”

“Giúp chúng ta làm chuyện gì?” Sokolsky cực kỳ muốn biết. “Phải cần tới bốn người cơ á?”

“Tớ chịu. Ông ấy chỉ nói vậy.”

Họ chờ ở chỗ hẹn. Tầm hai mươi phút sau, tiếp viện đến.

“Tôi là Elliot ở đội phòng chống tệ nạn”, một người nói. “Đây là đồng nghiệp của tôi. Có phải là các anh không?”

Sokolsky hơi lùi lại, như một đấng tối cao bất khả xâm phạm.

“Mười sáu lần vào khám”, Elliot nói. “Ban đầu bà ta dùng tên Elsie Moore, rồi bỏ, nên có thể đó là tên thật. Lần cuối cùng cách đây sáu năm, sau đó bà ta giải nghệ.”

“Hôm nay bà ta xui xẻo rồi”, Dobbs gằn giọng.

“Đó là một trò bẩn thỉu”, Sokolsky xen vào.

“Thêm một lần nữa cũng chẳng hại gì cho bà ta. McManus muốn việc này phải xong, bà ta đang cản trở công vụ.”

Họ quay lại ngôi nhà và phục bên ngoài. Elliot đi vào nói chuyện với người gác cửa.

Anh ta đi ra và thông báo, “Chúng ta không phải lên đó nữa. sắp đến giờ bà ta dắt một trong những con chó xù đi dạo hàng ngày. Bà ta xuống đây bây giờ.”

“Anh định làm điều đó giữa ban ngày ban mặt, ngay ngoài đường ư?” Sokolsky há hốc miệng.

“Khi tội phạm đã có tiền án và lĩnh ba vạch , bọn chúng đã hết cơ hội. Tôi có thể làm điều đó trước cửa nhà thờ mà chẳng làm sao cả.”

Cả đám chờ. Người đàn bà bước ra.

“Bắt lấy bà ta”, Elliot lạnh lùng ra lệnh.

Viên cảnh sát thứ hai ra khỏi nơi ẩn náu, đi thẳng đến sau lưng người đàn bà. Gã chẳng buồn giả bộ hay che giấu ý đồ. Bà ta ngoái nhìn vẻ nghi ngờ, vẫn đi tiếp. Gã cho tay vào túi lấy ra một tờ bạc nhàu nát.

“Này!” Gã gọi cộc lốc.

Người đàn bà dừng bước quay lại.

“Có phải bà làm rơi cái này không?”

“Không.” Bà ta nhìn nó, trở nên do dự hơn. “Tôi không nghĩ vậy. Tôi sẽ xem lại, nếu anh muốn...” Bà ta tưởng mình sắp vớ được món bở.

“Chắc chắn là của bà rồi”, gã nói, “Tôi thấy nó rơi xuống mà.” Gã ấn tờ tiền vào tay bà ta. “Cất cho cẩn thận.”

Bà ta không chống cự nổi, sự cám dỗ quá lớn. Bà ta mở túi xách, thục tay vào. Bàn tay bà ta không thể rút ra được nữa, cũng như không biển thủ được tờ tiền. Elliot đang túm lấy cổ tay bà.

“Anh vừa đưa tiền cho người phụ nữ này?”

“Vâng, đúng vậy.”

Elliot vặn tay bà ta ra, với tờ tiền vẫn nằm trong đó.

“Bà đã bị bắt”, anh ta nói với người đàn bà.

Bà ta gào lên, “Tôi đã làm gì? Bỏ tôi ra!” Con chó bắt đầu cự cãi bằng tiếng sủa ăng ẳng.

“Vì tội gạ gẫm khách trên đường. Đưa bà ta đi. Và giao con chó cho bà gác cửa.”

“Bà ta sẽ được xử ngay vào phiên tòa tối”, Elliot nói, tạm biệt họ. “Các anh có ba mươi ngày.”

Tiếng gào thét và chửi bới của người đàn bà còn vẳng lại suốt quãng đường họ đi tới chỗ rẽ và quẹo vào. Bà ta không chống cự được họ, bà ta chống cự không quá quyết liệt. Hẳn bà ta đã từng hơn một lần mắc sai lầm đó. Một đám đông lớn hộ tống họ tới tận chỗ rẽ rồi mới tản đi. Không một tiếng phản đối nào cất lên. Cánh đàn ông cười gượng gạo, phụ nữ gật gù tán thành trong tức giận. Cái bóng ma của tiếng tăm ngày trước hẳn vẫn lơ lửng trên đầu bà ta suốt sáu năm qua, chỉ chờ dịp sà xuống xác nhận.

Người phụ nữ gác cửa cười toe toét như được mùa. Bà ta vồ lấy con chó vô chủ. “Tôi đã chờ lâu lắm rồi để được đặt tay lên thứ của nợ bù xù này!” Bà ta hả hê. “Suốt cả tuần, nó đều tạo thêm công ăn việc làm trên mấy bậc thang gác cho tôi!”

Họ đứng nhìn con phố đang yên ắng dần.

“Nó vẫn là một trò bẩn thỉu”, Sokolsky nhắc lại.

“Chỉ là công lí được thực thi mà thôi”, Dobbs trả lời. “Lần duy nhất bà ta không phạm tội mà lại bị bắt, tớ cá là bà ta đã làm trót lọt cả tá lần mà không bị sờ gáy. Vả lại, bà ta mất gì nào? Bà ta tiết kiệm được thức ăn và tiền điện cho ba mươi ngày. Và danh tiếng bà ta đã tạo dựng chẳng hề mai một.”

“Đi thôi”, anh nói thêm. “Ông ấy bảo chúng ta phải có mặt ở đó lúc ba giờ. Giờ là hai giờ hai mươi rồi. Chúng ta còn bốn mươi phút để chiếm đóng nó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.