Ba người họ trông thật nhỏ nhoi giữa căn phòng. Đáng lẽ nó nên là một căn phòng nhỏ ấm cúng với số người ít ỏi và túm tụm như họ, nhưng không phải. Nó quá trang nghiêm, quá cân xứng một cách cổ điển. Trần nhà trên đầu họ quá cao, đến cả ngọn đèn chùm thắp sáng rực rỡ bằng những lăng kính pha lê cũng không thể kéo nó xuống gần hơn, mà dường như còn làm nổi bật độ cao của nó. Những khung cửa sổ quá lớn, bị phủ kín bằng rèm gấm Damask màu đỏ rượu, xếp nếp từ đầu đến chân khiến một khe hở cũng không trông thấy, càng tôn lên chiều cao và độ dày trang trọng của nó.
Họ lọt thỏm trong đó, cũng như lọt thỏm trong thực tại. Ba con người nhỏ bé, vô cùng nhỏ bé, ngồi quanh chiếc bàn nhỏ hình vuông. Lưng họ quây ra ngoài, hai tấm lưng mặc áo đen và một hở vai, đôi lúc những bắp thịt chuyển động tạo nên những gợn rung duyên dáng ở đường nét đôi vai.
Cô xáo bài bằng cử chỉ hết sức gọn ghẽ. Trong thinh lặng, những lá bài tạo nên âm thanh loạt xoạt.
Cuộc chiến chống lại sự im lặng của họ là cuộc chiến đại bại, vì họ chỉ có thể đẩy lùi nó mỗi lần họ nói chuyện; rồi nó lại trở lại, bao vây họ một lần nữa, họ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Mỗi lần như vậy, chiếc đồng hồ treo tường ở trong phòng với họ được dịp hùa theo, giống như trong phòng ăn hồi nãy. Tiếng rin rít của quả lắc thở vào tai họ đầy ác ý, như một thứ ngòi nổ đã châm lửa trên tường, làm việc cần mẫn hướng tới điểm phát nổ.
Cô đặt cỗ bài đã xáo trước mặt Shawn. “Chia đi”, cô lẳng lặng nói.
Anh chia đôi cỗ bài, cô lại cầm lên.
Tiếng chia bài còn bé hơn tiếng xáo bài. Chúng như những lá bài ma trên bàn. Đôi lúc vang lên một tiếng tách do ngón tay cô bật vào chúng.
Họ chia bài làm bốn, lấy ba. Họ lên bài. “Tôi bỏ”, cô nói.
“Bố xướng bài đi”, cô lại nói vói ông Reid. Câu nói quá ngắn, quá nhỏ, để thốt ra trong căn phòng lớn như thế sau một thời gian dài.
Họ chờ đợi.
Như một sự tra tấn. Gương mặt Shawn trắng bệch. Đôi mắt cô mở to, căng ra ở khóe mắt.
Ông Reid thõng tay xuống, như không chống nổi tình trạng bất lực. Nhưng không phải bất lực trước trò chơi, mà vì mắt ông không đặt vào những lá bài. Chúng dán vào một điểm hư vô phía trên xấp bài.
Cô chạm vào cánh tay ông, khẽ nhắc nhở.
Sau đó ông xòe những lá bài ra, như thể cái chạm của cô đã tự động bảo ông phải làm gì. Nhưng mắt ông vẫn không nhìn chúng.
“Bố có muốn bỏ không?”
Ông nhìn cô như không hiểu. Giống như ông nghe thấy cô nói nhưng không hiểu cô nói gì. Ông không trả lời.
“Được rồi, tôi sẽ xướng trước”, Shawn nói. “Một...” Anh lại ngừng, như thể nửa chừng mới nhớ đến vai trò của những lá bài trong những lời sắp nói, “Một rô.”
“Một cơ”, cô nói.
Điều này không thể khuấy động bầu không khí. Đến lượt ông Reid, nó lại bật lại, chết yểu. Một tay ông đang che mắt, tay kia vẫn cầm xấp bài xòe rộng không được ngó ngàng, nó nằm sõng sượt ủ rũ.
Cô dựng nó về phía ông. “Con nhìn thấy bài của bố đó.”
Shawn lấy chai nước khoáng dưới sàn cạnh ghế của anh, rót đầy cốc định đưa cho ông.
Bàn chân cô dưới gầm bàn vươn ra đá vào chân anh. Cô khe khẽ lắc đầu.
Shawn đặt cốc xuống.
“Bố có bỏ lượt nữa không?” Cô cố gắng vực tinh thần ông dậy một cách nhẹ nhàng. Ông lại nhìn cô, một lần nữa như nghe thấy lời mà chẳng hiểu nghĩa.
“Hai rô”, Shawn nói, cắt đứt ánh nhìn trân trân, ám ảnh của ông với cô.
“Hai cơ”, cô nói.
Shawn gõ những khớp ngón tay lên bàn. Họ đổi chỗ, mỗi người dịch sang trái một chỗ. Cô bắt đầu lật chuỗi bài thứ tư, giờ ở đối diện cô bên kia bàn, sắp theo từng chất.
Chiếc đồng hồ giờ xoay sang bên phải ông Reid. Trước đó nó ở sau lưng ông. Đầu ông bắt đầu ngoảnh sang, như bị kéo bởi những sợi dây vô hình. Cô bắt gặp, liền nhẹ nhàng xoay cằm ông về chỗ cũ.
Tiếng rít của quả lắc dường như mạnh hơn, như tức điên vì bị cô phá đám.
Bộ các quân rô đã xuất hiện gần đủ, còn thiếu mỗi quân vua, từ xấp bài bổ trợ trên bàn.
Cô đánh mắt sang Shawn. Không phải ánh mắt quở trách của một tay bài bridge cuồng tín, mà là ánh mắt ngấm ngầm giữa hai người. Nó có nghĩa: Niềm tin anh tạo dựng chưa đủ mạnh. Cần nỗ lực hơn.
Anh bật ngón tay ra vẻ ăn năn. “Tôi biết chúng ở đâu đó”, anh nói. Có cái gì lấp lánh ở nếp nhăn trên trán anh. Cái gì đó ươn ướt, nhưng chưa đủ lớn để coi là giọt mồ hôi.
“Bố dẫn”, cô bảo ông Reid.
Họ chờ đợi.
“Chơi với tôi này”, Shawn hướng dẫn ông. “Giờ tôi thuộc phe ông.”
Ông Reid xuống một quân bài.
“Ông không muốn đánh lại sao? Ông đang hạ một cây át đấy?”
Ông Reid lấy lại quân bài. “Nó rất quan trọng”, ông nói vô cảm. “Nó rất quan trọng.” Ông tò mò nhìn lá bài, rê ngón tay cái qua bề mặt bóng loáng của nó với vẻ khao khát. “Nó sẽ vẫn ở đây, cho một ván bài khác, một đêm khác”, ông nói đầy tiếc nuối, “nhưng người chơi… ?”
Cốc nước khoáng kêu xèo xèo tức giận trong tay Shawn và át hết những âm thanh khác. Thứ nước sủi bọt bốc hơi lên miệng cốc, phủ trắng cả rượu scotch dưới đáy thành mờ mịt. Rồi anh lắc mạnh cho viên đá trong đó kêu lanh canh.
Môi dưới của cô bặm lại, tạo thành một đường hằn đau khổ, rồi trở về như bình thường.
“Thuốc lá và rượu”, cô khàn giọng khẩn khoản. “Cho tôi cốc anh vừa pha.”
Shawn cho thêm một ít rượu scotch, đưa qua. Cô nhấp môi, đặt cốc xuống. Đôi môi cô rít một hơi thuốc anh châm cho, rồi cô dụi tắt điếu thuốc sang bên cạnh.
Quả lắc đồng hồ như đang rơi vào một cơn hân hoan độc địa, họ có thể nghe thấy âm gió dồn dập, hổn hển của nó.
Cô rút một quân từ xấp bài của ông Reid và đặt xuống thay ông. Ba quân bài khác lả tả rơi theo, đè lên nó. Cô ăn một nước, đặt nó ở mép bàn trước mặt.
Ông Reid đột nhiên bóp chặt những lá bài của mình, như để chắt ra từ chúng giọt sự sống mà ông không còn tìm được ở bản thân. Ông vận lực ép ấy lên chúng bằng cả hai bàn tay run bần bật, khiến chúng bung ra và bắn vọt lên cao trước mặt ông, sau đó rơi xuống vương vãi quanh ông, trên vai, trên ống tay áo, trên vạt áo sơ mi, trên lòng ông. I
Ông há miệng thở, như bị thiếu dưỡng khí. “Các người đang hành hạ ta”, ông hổn hển. “Ta không chịu nổi nữa. Thôi đi. Dừng lại ngay. Chơi với những quân bài, ghi điểm vào bảng, trong khi sự sống của ta đang cạn. Ta không muốn số điểm trong những quân bích nhép, ta muốn những mầm sống, những giây phút hít thở!” Hai bàn tay ông xòe ra trên bàn, lật ngửa lên trong sự cầu xin trống rỗng. “Đưa chúng cho ta. Đưa chúng cho ta.”
Cả hai người đã nhảy khỏi bàn, Shawn và cô, như thể nó sắp đổ đến nơi, mặc dù nó khá vững chắc. Shawn đang kề cốc rượu vào miệng ông Reid. Bàn tay kia của anh ấn xuống đỉnh đầu ông, như truyền sự bình tĩnh cho ông.
“Được rồi, ông già”, anh nói một cách kiên định. “Được rồi.”
Họ để lại ông rũ rượi trên ghế một lúc. Toàn bộ những gì liên quan đến trò chơi đã đột ngột bốc hơi đầy thần kỳ, không để lại vết tích. Họ gặp nhau, ngoài tầm nghe của ông, trong lúc vội vã sắp xếp lại theo đòi hỏi của tình huống mới sau cơn bột phát của ông.
“Đó là trò chơi sai lầm. Quá ư trầm lặng”, cô thì thầm.
“Tôi đã e ngại điều đó.”
“Khoan, có một vòng quay roulette, giúp tôi bê nó ra. Ông từng kể với tôi là hồi ông còn thanh niên, ở Biarritz và Monte Carlo, ông bắt đầu chơi lúc chín giờ. Đến khi ông ngẩng lên thì đèn đóm đã tắt hết, đêm đã qua từ hồi nào...”
“Có thể được việc đấy.”
Họ lắp nó lên bàn. Ông Reid thờ ơ nhìn, đôi mắt thoạt đầu không có chút hứng thú.
“Chúng ta sẽ ăn thua thật”, cô tuyên bố. “Đây không phải là trò tiêu khiển thân thiện nơi phòng khách.”
“Đêm nay, tất cả đều là thật”, ông Reid âu sầu tán đồng.
Shawn quay thử để kiểm tra. Hai màu sắc nhòa vào nhau theo vòng quay, rồi lại tách ra khi nó dừng lại.
“Con sẽ trở lại sau một giây”, cô nói vẻ bí hiểm. Cô rón rén đi ra cửa, va vào Shawn một cách kín đáo trên đường đi, song chuyện này chỉ có thể liên quan đến mục đích của cô chứ không nằm ở chuyến đi.
Cô đi lâu hơn thời gian đã định, lâu hơn cả phút. Rồi cửa mở, cô lách người vào, lại ngấm ngầm chạm vào anh một cái như lúc đi ra. Cô cầm một chiếc khăn tay cỡ lớn thắt nút bằng bốn gốc, như cái tay nải thu nhỏ của một kẻ lang thang.
Cô mở thứ này ra trên bàn roulette, những tia sáng rực rỡ tỏa ra bốn phía. Nhẫn, vòng tay, ghim cài, hoa tai.
“Đây là toàn bộ gia tài của tôi. Còn hai người cược gì nào?”
Họ đứng nhìn, tuồng như kinh ngạc. Shawn cố bắt lấy ánh mắt cô, như để tìm hiểu xem cô có nghiêm túc hay không. Cô không chịu giao mắt với anh. Cô gõ những khớp ngón tay vào mặt bên của đống trang sức ngồn ngộn đầy vẻ độc đoán, như kêu gọi họ chấp nhận thách thức của mình.
Dần dần, một đốm sáng nhỏ lập lòe trong mắt ông Reid, như phản chiếu thứ nằm trên bàn. Môi ông thậm chí còn nhếch lên trong một nụ cười rùng rợn. Ông thình lình quay sang Shawn, siết chặt cánh tay anh. “Đi với tôi một lúc. Tôi muốn cậu đi vào cùng tôi. Tôi sợ vào trong đó một mình.”
Shawn miễn cưỡng hộ tống ông ra cửa, một hay hai lần liếc nhìn lại cô.
“Con cứ làm nóng vòng quay đi”, ông Reid nói với cô.
Họ đi ra hành lang, đi xuống thư phòng của ông Reid. Họ mở cửa và bước vào.
“Đóng cửa lại”, ông Reid nhẹ nhàng nói. Rồi khi Shawn đã đóng cửa. “Bật bóng đèn sáng đằng kia. Không, cái gần lò sưởi ấy. Đúng rồi.”
Ông mở hai miếng ván gỗ ghép khít vào nhau. “Cậu biết đây là gì, đúng không?”
“Giờ tôi mới biết”, Shawn điềm tĩnh đáp, “Tôi không hề biết cho đến khi nhìn thấy ổ khóa an toàn phía sau nó.” Anh nhìn Reid hồi lâu, rồi quay gót. “Tôi không nên ở đây với ông.”
Bàn tay ông Reid phóng ra túm lấy tay anh. “Tôi muốn cậu thấy nó. Giờ đây nó còn tác dụng nào đâu? Một, rồi đến chín, rồi đến ba, rồi đến hai. Một con số dễ nhớ. 1932, năm đại suy thoái. Cứ nghĩ đến sự khốn cùng là cậu tự động biết cách mở cái két này và hết túng quẫn.”
“Ông không nên làm vậy”, Shawn khăng khăng lặp lại, nhìn xuống sàn nhà như một người cố tránh mắt khỏi thứ gì đó không hợp khuôn phép.
Ông Reid đột ngột dúi thứ gì đó vào tay anh. “Đây, cho cái này vào túi cậu giúp tôi. Đem nó vào hộ tôi. Hai mươi nghìn đô la tiền mặt, đó là khoản tiền tôi thường để cố định trong két.”
“Ông đóng nó lại chưa?” Shawn hỏi trong khi đang cố quay mặt khỏi nó.
“Chưa, người khác sẽ phải làm điều đó thay tôi. Vào ngày mai. Họ sẽ muốn mở nó ra lần nữa, để luôn như vậy cho đỡ mất thời gian.”
Shawn vươn tay xoay núm khóa để điểm mở biến mất, đóng hai tấm ván gỗ che nó lại.
Họ quay về nơi cô đang đợi ở bàn. Cô không ngẩng lên, cô đang nhìn vòng quay. Hẳn cô biết họ đi để làm gì, họ đã đi đâu. Màu sắc loang loáng của vòng quay rung rinh trong mắt cô.
Shawn dốc hết các túi áo, là chỗ anh để những tờ giấy bạc ngân hàng, lên bàn. Cô không nhìn số tiền cũng chẳng nhìn họ.
Shawn rút ví trong túi quần ra. Anh không cần kiểm tra cũng biết nó chỉ có mười đô la và mấy đồng bạc lẻ.
“Cậu không thể chơi, với những gì cậu có”, ông Reid nói khô khốc. “Khoản tiền nhỏ nhoi kia sẽ làm chậm nhịp chơi của chúng ta. Đây, tôi góp vốn cho cậu.” Ông đẩy một cọc tiền với vẻ gần như khinh thường về phía anh. “Một nghìn.”
“Tôi cũng không thể làm thế”, Shawn đáp hơi cộc lốc.
“Cho tôi mấy chữ ‘tôi nợ ông’ là được rồi”, ông Reid sốt ruột gợi ý. “Nó không phải món quà.”
“Đây là chơi thật đấy”, cô cảnh báo, dừng vòng quay lại và ngẩng lên vẻ nghiêm nghị.
Shawn nhìn cô chằm chằm một hồi. “Thôi được, tôi chơi. Tôi sẽ đánh liều một phen”, anh đột nhiên nói.
Anh rút cây bút chì bấm ở mép túi áo, bước qua chiếc bàn khác, ghi mấy chữ ra giấy, rồi cầm tờ giấy quay lại. “Thế này được chưa?”
Ông Reid còn không buồn nhìn. Ông cầm lấy nó, nhét vào dưới cùng tập giấy bạc.
Trán Shawn thoáng nhíu lại, chắc là cô đã nhìn thấy. “Anh chưa bao giờ chơi với tiền cược cao như thế trước đây”, cô lẩm bẩm.
“Tôi chưa chơi trò này bao giờ”, anh đáp.
“Tôi chưa bao giờ thua ít như thế”, ông Reid nói, “hoặc thắng ít như thế.”
“Mọi người sẵn sàng chưa?” Cô đẩy chiếc ghế vướng víu sau lưng mình sang bên cạnh. “Ai là người hồ lì?”
Cả hai cùng quay sang cô. “Cô”, “Con”.
“Vậy con sẽ phải vừa quay vừa đặt cược. Có hơi trái quy tắc, nhưng vòng quay là trung thực. Mọi người ở đây đều tin nhau.”
“Nhưng ai sẽ được tiền thua cược?” Bố cô muốn biết.
“Người thắng ăn cả. Người thắng sẽ thu tiền cược của những người thua, thay vì nhà cái. Nói cách khác, chúng ta đánh cược trực tiếp với nhau, thay vì đánh cược với nhà cái. Vì chỉ có ba người chơi, chúng ta sẽ phải loại hết những con số. Chỉ đặt cược vào màu sắc, đen hoặc đỏ, chẵn hoặc lẻ. Không có số chính xác. Anh hiểu ý tôi không, Tom?”
Shawn gật đầu.
“Con sẽ gọi bằng tiếng Anh, vì có Tom.”
Cô đứng trước vòng quay. Hai người đàn ông đứng đối diện hai bên bàn. Những món cược của họ đặt ở mép bàn.
“Mời đặt cược.”
Cô nhấc một chiếc nhẫn trong cái bọc bằng khăn tay lên, quan sát đánh giá, rồi loại ra. Cô cầm lên một chiếc vòng tay mềm dẻo nạm kim cương, gồm năm sợi dây dính vào nhau, xoay xoay trong tay. “Con nhớ cái này. Của hãng Cartier, một trăm nghìn franc. Hay hai trăm năm mươi nhỉ? Nó trông như một thứ anh sẽ dùng trong nghề của mình, Tom ạ. Vào màu đỏ, chẵn.” Cô đặt nó vào số 10.
Ông Reid nhấc ra cọc tiền trên cùng của mình. “Màu đen, lẻ.” Ông đặt nó xuống số 5.
Cả hai nhìn Shawn dò hỏi. Anh cầm cọc tiền của mình lên, bắt đầu móc ngón tay cái vào trong dải buộc để dứt nó ra.
“Ô, không được đổi”, ông Reid phản đối gay gắt. “Nếu không trò chơi sẽ chậm rì rì. Mà tôi không có nhiều thời gian. Shawn, hãy luôn nhớ rằng chúng ta phải chơi thật nhanh.”
“Suỵt!” Cô khẽ cảnh báo anh.
“Tôi liều vậy”, Shawn bất ngờ đồng ý. “Nhưng tôi có khả năng rời bàn chóng vánh lắm.” Anh đặt mạnh toàn bộ chồng tiền của mình xuống. “Màu đen, chẵn.”
“Đã chốt.”
Vòng quay quay tròn, hắt ánh loang loáng lên những gương mặt đang nhìn xuống của họ. Rồi nó lại tan ra thành hai màu, dừng lại với một tiếng cách nhỏ.
Không ai nói gì.
Ông Reid đặt cọc tiền của mình lên trên cọc tiền của Shawn, dịch nhẹ hai cọc tiền chồng nhau về phía anh.
Shawn kéo nó đi nốt đoạn còn lại, nhập vào khoản dự trữ ít ỏi của anh, với sự chậm chạp miễn cưỡng.
Nhưng bàn tay anh chặn ngang trên bàn khi cô cố đẩy chiếc vòng tay lấp lánh về phía anh.
“Ồ không”, cô khăng khăng, nhanh nhẹn đi vòng qua bàn, kéo miệng túi áo của anh ra và thả nó vào. “Chúng ta không chơi giả vờ.”
“Còn một biến số thứ tư ta chưa tính đến”, ông Reid nói, như để khỏa lấp sự bối rối của viên thám tử. “Chuyện gì xảy ra nếu nó xuất hiện mà không ai đặt cược?”
“Vòng quay bị hủy. Những khoản cược để lại cho vòng quay tiếp theo. Mọi người đặt đi.”
“Đen, lẻ”, ông Reid nói, “Tôi vừa bắt đầu với nó. Tôi sẽ theo nó.”
“Đỏ, lẻ. Con đặt chiếc vòng đeo cổ chó nạm kim cương này. Để xem con có thay đổi được vận may của mình không.”
“Đen, chẵn”, Shawn nói, đẩy hết số tiền cược của mình lên.
“Lần này cậu không phải làm thế”, ông Reid nói. “Giờ cậu đã có dự trữ rồi.”
“Tôi sẽ không nấp sau nó”, Shawn bướng bỉnh đáp. “Tôi không thay đổi.”
“Đã chốt.”
Tiếng cách lại vang lên, rồi im lặng bao trùm.
Shawn châm một điếu thuốc, để hai bàn tay không bị thừa thãi.
“Ôi, đừng bẽn lẽn thế, bỏ túi áo anh ra”, cô nói có phần trắng trợn. “Tôi thua còn chưa đủ sao? Hay là tôi phải hai tay dâng tiền cược cho anh nữa?” Cô đặt chiếc vòng cổ lên trên chiếc vòng tay.
“Vài phút nữa chắc tôi phải ghé cửa hàng cầm đồ mất.”
“Đây, nếu cái này giúp cậu cảm thấy khá hơn”, ông Reid nói. Ông lấy tờ giấy vay nợ ra, xé vụn, ném xuống sàn nhà. Rồi ông rút ra cọc trên cùng, để lại ba cọc tiền giờ đây đã là của Shawn. “Bây giờ cậu được xem là độc lập về tài chính rồi đó.”
“Điều đó không xóa đi…”
“Chơi tiếp nào”, cô ngắt lời.
Họ đặt cược trong im lặng, không xướng chúng lên nữa. Họ để những lựa chọn ô số trên bảng nói thay mình. Một sự thay đổi đang đến với họ, thoạt đầu khó nhận thấy, song ngày càng lan tỏa theo từng vòng quay. Từ góc nhìn của Shawn, anh chỉ có thể quan sát nó khi nó tác động lên hai người kia. Trông cô giờ đây hồng hào hơn, nhất là hai gò má, mắt cô long lanh hơn. Gương mặt ông Reid trở về nhang nhác như bình thường. Nó căng thẳng và khắc nghiệt, nhưng đó là gương mặt có sức sống.
Cái nơ cổ làm Shawn khó chịu, anh móc mấy ngón tay vào bên dưới nó cố lấy chút thông thoáng.
“Nó tóm được anh chưa, Tom?” Cô hỏi, đồng tử trong mắt nhấp nháy cùng với những gợn sóng không ngừng nghỉ của vòng quay.
Anh tròn mắt nhìn cô trong sự thừa nhận đầy kinh ngạc, bất chấp ý chí của mình. Anh cảm thấy nóng bừng sau gáy, như có một cốc nước sôi ấn vào đó một cách tai quái. Anh kéo mạnh dây nơ và nó lỏng ra. Anh dựng một bên cổ áo lên, khiến nó trông như một kiểu cầu vai nhọn trên một bên vai.
Cô vuốt tóc ra sau. “Cho tôi một cốc”, cô nói với Shawn. “Miệng tôi khô rang rồi.” Cô chỉ nhấp môi, rồi đặt xuống. “Ồ, đặt hết!” Cô kêu lên, đẩy lên cả chiếc khăn tay và những thứ ở trong nó. “Tôi không chịu nổi chuyện này nữa, cứ như chết dần trong...” Cô vội vàng phanh lại.
“Mọi người đặt đi!” Cô nói bằng giọng quá to, quá khàn.
Đột nhiên, trong cơn bốc đồng, cô tháo chiếc nhẫn khỏi ngón tay, liệng vào đám trang sức.
Quả bóng lăn lông lốc, lọt vào một ô.
Cô hít một hơi sâu, trong tiếng thì thầm tự trấn tĩnh.
“Cậu ta chưa thua lần nào”, ông Reid kích động. “Cậu ta chưa bỏ màu đấy lần nào từ lúc bắt đầu. Chuyện đó phải chấm dứt, nó phải dừng vào thời điểm nào đó! Tôi nghĩ con số kỷ lục là...”
“Vòng quay được sắp đặt”, Shawn gay gắt nói. “Ai đó đang chọc ghẹo tôi.”
“Vòng quay hoàn toàn trung thực!” Cô bắn tia nhìn về anh. “Và nếu tôi có định giở mánh khóe vì ai….” Anh biết cô sắp sửa nói gì. Cô lại nâng cốc làm một ngụm, vặn người sang một bên. Cô làm sánh một ít rượu, đôi tay cô đang run rẩy như những chiếc lá.
“Tôi nghỉ. May mắn không ưa những người đẹp.” Cô áp lưng bàn tay lên trán một lúc. “Tôi sẽ quay tiếp cho hai người, nếu tôi có thể bình tĩnh lại một chút.”
“Chúng ta dừng chứ?” Shawn hỏi, vươn tay ra đỡ lấy cô, rồi lại rụt về.
“Đừng để tôi mắc cạn lúc này!” Ông Reid kêu lên, gần như phẫn nộ. Ông chỉ còn một cọc tiền. “Khoan đã. Quyển séc của tôi đâu. Trong tài khoản của tôi còn nhiều. Cả cổ phiếu của tôi nữa.”
“Đừng!” Shawn khàn giọng phản đối.
Chân cô giẫm một phát vào chân anh dưới gầm bàn. “Nhìn mặt ông ấy đi”, cô thì thào. “Chúng ta đang thắng. Cứ tiếp tục đi.”
Một tờ giấy hình chữ nhật màu lam nhạt đáp xuống bàn. “Đây, trắng trơn”, ông Reid nói. “Đưa ra con số tổng, bao nhiêu cũng được. Sau đó tự cậu điền vào. Nếu cậu giành được nó.”
“Con số tổng”, Shawn nói nhỏ, đẩy hết những cọc tiền về phía trước lần nữa.
“Chỉ còn hai ta. Chúng ta sẽ bỏ hết chẵn lẻ sau ván này, chỉ đặt vào màu sắc. Màu đấu màu.”
“Ông trước”, Shawn hất đầu.
“Tôi chọn đỏ, màu của sự sống. Còn lại là màu của...”
“Chốt!” Cô kêu to.
Tiếng cách chung cuộc tưởng chừng không bao giờ đến. Quay hoài, quay hoài và quay hoài. Chậm dần, chậm dần và chậm dần. Ông Reid nắm chặt nếp da trên chiếc cổ hốc hác của mình, kéo ra ngoài cho đến khi nó giãn như thể cao su. Cô đặt chéo bàn tay lên miệng, răng cắn vào mu bàn tay. Shawn vỗ vào đùi, nhẹ và liên tục, như đang đè nén một cơn đau nhói.
Quả bóng rơi vào ô.
Nếu nhìn họ mà không nhìn vòng quay đã dừng, ắt chẳng thể nào biết ai thắng ai thua. Cả ba đều trông như những kẻ thua cuộc, người chơi cũng như người không chơi.
“Tôi xong”, ông Reid nói nghèn nghẹn. “Tôi hết sạch rồi.”
Shawn định đây đống tiền chất cao trả về cho ông.
“Không, làm thế không thay đổi được gì!” Ông Reid nói dữ dội. “Cậu không hiểu sao? Cái bánh xe nhỏ này chạy tới một bánh xe khác lớn hơn. Cậu nghĩ đây chỉ là một vòng quay trò chơi bằng gỗ. Không đâu. Đó là vòng quay sự sống. Tôi phải thắng được một lần, trước khi quá muộn. Tôi muốn một dấu hiệu từ nó, như vậy sẽ có nghĩa tôi phải tiếp tục chơi, tiếp tục chơi, cho đến khi tôi có một trận thắng!”
Ông liếc nhìn đồng hồ.
“Đợi đã. Còn ngôi nhà này. Chứng thư ở trong thành phố. Có con gái tôi làm chứng. Tôi không thể đặt nó lên bàn. Cho tôi tờ giấy. Ồ, bất cứ cái gì, bất cứ cái gì.”
Ông vẽ một hình vuông. Ông đặt một ống khói lên trên. Ông đặt một cửa sổ vào trong. Ông ký tên bên dưới.
“Con chứng thực đi”, ông nói, đưa tờ giấy cho cô.
Cô viết tên mình dưới tên ông.
Ông lấy lại tờ giấy, đặt lên bàn.
“Cái này đấu với tất cả những gì cậu có. Vào màu đỏ.” Shawn gật đầu.
Cô quay.
“Đứng lùi lại, lùi lại một bước”, ông ra lệnh cho cô. “Đặt hai tay lên đầu, để nguyên ở đó. Bố muốn dấu hiệu, nhưng không phải từ con. Bố muốn nó từ...” Mắt ông chớp lên trần nhà, rồi lại hạ xuống xoáy nước loang loáng của vòng quay, mãi chưa tan ra. Có thể nghe thấy tiếng thở của họ vượt lên tiếng xào xạc nó tạo ra. Ngắn và gấp gáp, trĩu nặng sự căng thẳng.
Quả bóng rơi vào ô. Tiếng thở của họ dừng lại. Chỉ còn sự im lìm.
Ông Reid mỉm cười. Đó là một nụ cười đáng sợ. “Ngôi nhà giờ đây cũng thuộc về cậu nốt”, ông nói. “Ngôi nhà và tất cả tiền bạc.”
Shawn không trả lời.
“Tôi chẳng còn gì cả.” Ông Reid lại đánh mắt về chiếc đồng hồ, như vừa nãy. “Không, đợi đã.” Ông từ từ quay lại, ánh mắt chiếu vào Jean.
Mặt Shawn trắng bệch. “Không, đừng!” Anh ấp úng. “Đừng làm điều gì như thế!” Anh thối lui một bước. “Từ đầu đến giờ tôi chỉ chiều lòng...”
“Chiều lòng tôi?” Ông Reid hỏi nghiệt ngã. “Tôi không đánh bạc với cậu! Tôi đánh bạc với cuộc sống.” Ông vẫn đang nhìn Jean. “Con có đồng ý không, Jean?”
Gương mặt Shawn hiện lên một vẻ ghê tởm phát ốm. “Ông điên rồi!” Anh nói. “Đã đến lúc dừng lại. Ông không biết mình đang làm gì đâu...”
“Tôi không biết ư?” Ông đáp lời Shawn, nhưng vẫn nhìn Jean. “Đôi mắt của người sắp chết luôn tinh tường hơn cậu, con trai ạ. Cậu không biết là mình yêu con bé, nhưng tôi biết. Con bé không biết là mình yêu cậu, nhưng tôi biết.”
Ông không rời mắt khỏi cô.
“Con có bằng lòng không, Jean?” Ông hỏi lại.
Đôi mắt cô không chớp. Thậm chí cô không liếc sang Shawn, như thể anh không ở trong phòng cùng với họ.
Cô nói nhỏ, nhưng câu trả lời rõ ràng như tiếng rượu rơi xuống ly pha lê mỏng. “Con bằng lòng, thưa bố.”
“Tôi, đặt cược lần nữa với bánh xe sự sống”, ông Reid nói. “Con gái tôi.”
Ông vẽ một hình nhân lên giấy, tất cả đều là những nét đơn, một hình người có hai chân. Vòng một đường tròn nhỏ bên trên làm đầu. Cho thêm một chiếc váy nhỏ từ eo xuống.
Ông ký tên mình.
“Giờ con ký tên đồng ý bên dưới.”
Gương mặt Shawn thoắt xanh lợt. Anh liếm môi trên và nuốt xuống, như có cái gì đó trong miệng. “Nhưng nó không phải... không phải khoản nợ có thể sang nhượng. Ông không thể sang tên quyền sở hữu một... một người sống qua bàn roulette.”
“Nó không phải quyền sở hữu. Nó là giấy phép được cưới con bé. Cậu có thể từ chối.”
Shawn nói nhỏ như cô, và cũng rõ ràng như vậy,
“Tôi không từ chối.” Anh bỏ hai tay khỏi bàn. “Nhưng tôi chẳng có gì đáng giá với điều đó.”
Ông Reid đặt tay lên bảng số. “Tôi đã cược. Cậu đặt đi.”
Shawn vẫn không chịu chạm vào đống tiền.
“Vậy thì màu đen nghiễm nhiên là của cậu. Cậu là vòng quay, là cuộc sống.”
Đột nhiên cánh tay cô quét qua bàn, lùa hết số chiến lợi phẩm của anh vào hàng cược.
“Tôi không muốn phó mặc cho sự nghiễm nhiên”, cô trầm giọng nói. “Như thế còn tệ hơn.”
Vòng quay chuyển động. Dường như ảo giác đẩy nó quay theo hướng đối diện với hướng mà nó thực sự khởi hành. Rồi bỗng dưng, khi đã gần đến điểm dừng, nó lại đảo chiều, chỉ khi ấy mới quay một cách trơn tru. Rồi đến hành trình ngập ngùng, lọc cọc của quả bóng. Rồi đến tiếng rơi cuối cùng của nó, giòn như tiếng sỏi rơi.
Cô đã quay lưng đi. Cô đã rời xa chiếc bàn. Sự im lặng của họ hẳn đã cho cô biết, trước khi cô quay lại nhìn. Khi quay người lại, cô quay rất chậm, về phía Shawn chứ không phải ông bố, hai cánh tay cô siết vào nhau trong lúc đứng ở xa. Hơi cứng nhắc, như phải dùng sức, không thoải mái. Như thể cô cần một dải ga-rô để kìm hãm dòng cảm xúc đang chảy trong người. Nhưng gương mặt cô không nói lên điều gì, vui hay buồn.
“Lời hứa hôn của con vừa được thực hiện”, ông Reid nói.
Ông chờ đợi. Cô không trả lời. “Con có chấp nhận không?”
“Con đã chấp nhận trước đó. Con gái bố không nuốt lời.”
“Còn cậu?”
Shawn tháo chiếc nhẫn khắc dấu xoàng xĩnh của mình ra, bước tới chỗ cô.
Cô lặng lẽ đưa tay ra. Anh lồng chiếc nhẫn vào ngón giữa, đến tận cuối đốt ngón tay nó vẫn quá lỏng. Cô xé một mảnh nhỏ từ chiếc khăn tay, chèn vào bên trong để cố định nó.
“Tôi xin lỗi”, anh thì thầm đầy hối hận.
Cô điềm tĩnh nhìn vào mắt anh. “Người thắng có thể từ chối chiến lợi phẩm. Kẻ thua không được từ chối trả nợ. Đó là quy luật danh dự.” Rồi cô nhẹ nhàng thêm vào, “Dù sao người thua cũng không muốn thế. Mong ước của tôi đi cùng với vật thế chấp.”
“Tôi còn một thứ.” Họ nghe thấy ông Reid nói. Cả hai cùng quay lại.
Ông đang lục túi áo bằng hai bàn tay tê liệt. Cuối cùng, ông moi ra một chiếc phong bì manila kiểu xưa, hẳn là được ông lấy từ két cùng với số tiền mà Shawn không để ý. Từ chiếc phong bì, ông rút ra một tờ giấy ố vàng, gập làm tư, dọc những đường gấp đầy vết sờn nứt, có nguy cơ rách tan trước bất cứ hành động tùy tiện nào. Ông giở nó ra bằng những thao tác cẩn trọng để phạm vi của nó, hoặc ít nhất là nửa trên, nằm phẳng phiu trên bàn và có thể giải mã. Trên cùng là huy hiệu của thành phố được chạm trổ tinh tế. Bên dưới, những chữ cái viết hoa tô đậm của thế kỷ XIX, ghi tiêu đề: “Giấy chứng sinh.” Dưới đó, là khung tên chứa những chữ viết tay cổ rối rắm, điền: “Reid, William Harlan”, một khung ngày tháng: “Ngày 23 tháng 8 năm 1879”. Phần còn lại chìm khuất dưới những nếp gấp còn nguyên chưa động đến.
“Ván cược cuối cùng, vào màu đỏ”, ông nói bằng giọng mê sảng.
Bệnh hoạn.
Shawn đứng đó, những đốt ngón tay cong gập trên mặt bàn. “Ông muốn tôi làm gì?” Anh lẳng lặng hỏi.
“Cậu từ chối cược? Cậu nghĩ nó vô giá trị?” Ông Reid kêu the thé.
“Tôi biết cược bằng cái gì đây? Nó là khoản cược giả định. Vòng quay này không thể tác động đến nó. Nếu tôi thắng, tôi lấy phần thưởng bằng cách nào? Nếu thua, tôi dâng nó cho ông kiểu gì, khi ngay từ đầu tôi đã không có nó?”
“Tôi muốn dấu hiệu của tôi”, ông Reid ngoan cố. “Vòng quay này có thể cho tôi cái đó. Vòng quay này có thể cứu tôi. Vẫn còn thời gian. Nếu tôi thắng, tôi có được nó. Nếu thua...”
“Tôi cược với nó bằng thứ gì? Cái này sao?” Shawn gạt đống phần thưởng khỏi mép bàn xuống đất.
“Cậu không có thứ gì cậu coi trọng sao? Chắc chắn có một thứ. Đàn ông phải có một cái gì đó. Một thứ mà anh ta ít muốn mất nhất như tôi đối với cái tôi đang cược.”
Cô làm thinh, không giải vây cho Shawn. Bố cô không thể bị khước từ, có lẽ cô biết điều đó. Có lẽ bây giờ, cô có cùng cảm nghĩ như ông, rằng một biểu tượng có thể tác động đến hiện thực. Hoặc có lẽ cô muốn biết thứ đáng giá nhất trong cuộc sống đối với Shawn là gì, hoặc anh chẳng có thứ gì như thế.
“Chà?” Ông Reid cằn nhằn. “Không có gì à? Nếu không có gì thì tôi thấy tiếc cho cậu. Tiếc cho cậu gần bằng tiếc cho tôi.”
“Có một thứ”, Shawn chầm chậm đáp. “Nhưng tôi không đi khắp nơi đặt nó xuống các bàn cờ bạc.” Anh lấy ra một chiếc hộp đen nhỏ, mở ra, giữ nắp để thứ bên trong khuất khỏi mắt họ.
“Nhưng tôi sắp chết”, ông Reid thì thào đầy sợ hãi. “Sinh mạng của tôi nằm đó, ô màu đỏ.”
Shawn đặt huy hiệu của anh xuống ô đen.
Biểu tượng đã hoàn tất.
“Giấc mơ của mình, đêm qua…” Cô lẩm bẩm thành tiếng. “Mình đã trông thấy nó, trông y hệt như thế, và nó là thứ duy nhất có thể cứu chúng ta.”
“Đừng!” Cô nói to với cả hai người. “Đừng làm thế. Đáng lẽ chúng ta không nên khơi mào chuyện này. Ôi, vì Chúa lòng lành, đừng chơi canh bạc này.”
“Đã đặt cược rồi”, ông Reid nói, vẫy cô lui lại.
“Đã đặt cược rồi”, Shawn lạnh lùng đồng ý. “Quay đi.”
Lần này, cô dùng cả hai tay, khác với những lần trước. Hai bàn tay kề sát nhau áp lên bánh xe, rồi một bàn tay trượt lên, một lùi về sau, rụt nhanh khỏi nó như phải bỏng và chạm vào nó thật lâu để bị thiêu cháy.
Khuôn mặt ông Reid như một chiếc mặt nạ cao su, kéo căng ra sau đầu khiến những đường nét vốn có bị dãn phẳng rất khó nhận ra.
Bàn tay Shawn nắm chặt, khiến những khớp ngón tay gồ lên thành mười hình ê-líp trắng bệch, trông như những mi mắt. Nắm đấm ấy như nhỏ đi, co lại theo mỗi vòng quay của bánh xe, đến khi thành một cục tròn xương xẩu rắn câng nằm ở đầu cánh tay.
Còn cô thì tiếp tục nhìn anh, hơn là nhìn bánh xe, hơn là nhìn ông bố, với một vẻ suy tư và cảm phục được che giấu cẩn thận. Như đối với một người mà mới đây ta chỉ biết sơ sài, đột nhiên trở thành thân thiết.
Lần này, nó dừng lại nhanh hơn, hầu như chẳng quay được bao nhiêu, như bị điều khiển bởi một trí óc thâm hiểm của chính nó. Trong sự vội vã muốn kết thúc không dây dưa, rút ngắn sự trì hoãn bao dung dù là mơ hồ nhất mà sự do dự của nó có thể cho họ. Mắt họ vẫn đảo quanh cái quỹ đạo mà nó bày ra cho họ xem, sau khi bánh xe đã dừng hẳn lại. Như một đối tượng đang chạy băng băng, chợt làm cho những đối thủ phía sau chưng hửng bằng cách phanh két lại trong khi họ vượt qua nó.
Sự cứng rắn của họ tan chảy. Một cảm giác rã rời xâm chiếm cả ba người.
Shawn chậm chạp thu chiếc huy hiệu về, nâng niu nó bằng hai tay trong sự ăn năn hồi lâu.
“Đỡ lấy ông ấy!” Đột nhiên anh kêu lên. Anh vớ một chiếc ghế đẩy ra phía sau hình người lảo đảo mà cô đang cố giữ cho đứng thẳng.
Hai người hai bên đỡ ông ngồi xuống ghế, ủ rũ như một chiếc áo khoác vừa bị người ta cởi ra. Đầu ông ngửa ra ghế, Shawn phải kê tay bên dưới giữ vì cái cổ không còn khả năng chống đỡ nó.
“Chỉ là một trò chơi thôi”, cô thì thầm vào tai ông bằng một giọng nghẹn ngào cuống quýt. “Nó chỉ là một bánh xe gỗ được làm ra trong một nhà máy, một công xưởng, hay đâu đó. Bố cũng có thể làm được. Nó không có tri giác, không cảm nhận. Quả bóng có thể dừng ở đây, có thể dừng ở kia...”
“Đây”, Shawn nói, “nó đây. Ông cầm lấy.” Anh ấn tờ giấy chứng sinh khô héo vào bàn tay mềm oặt.
“Cậu đang trả mảnh giấy cho tôi.”
“Đó là tất cả những gì ông đặt lên bàn, không còn gì khác.”
“Tôi đã đặt sinh mạng mình lên đó.” Bàn tay ông nắm lại, một phần tờ giấy nằm trong nó bị nghiền vụn và rơi xuống sàn như hoa giấy. “Thấy chưa? Nó đấy. Nó đã đi đời.”
Đầu ông, được bàn tay Shawn đặt sau gáy giữ thẳng, giờ đổ về đằng trước, gục xuống cánh tay gác trên bàn. Cánh tay kia buông thõng xuống sàn, ban đầu còn hơi đung đưa theo quán tính. Rồi cuối cùng nó đứng im, nhưng con lắc của chiếc đồng hồ hỏng.
Jean lướt tay qua sống lưng cong cong của ông khi cô miễn cưỡng quay đi, bất lực không giúp được gì. Cô vòng qua bàn. Khi đi qua vòng quay, cô tiện tay quay lần cuối cùng, trong một lời từ biệt tuyệt vọng.
Nó kêu vo vo và dừng lại sau lưng cô như bao lần trước, lần này tấm bảng của nó không có khoản cược nào.
Cô nhìn thấy vẻ gì đó trên mặt Shawn, khiến cô quay đầu lại.
Lần đầu tiên trong cả buổi tối, khi mà cuộc chơi giờ đây đã kết thúc, người chơi đã bị hủy diệt, nó đã dừng ở ô màu đỏ.