Căn phòng lúc này được khóa từ bên trong, chìa rút khỏi ổ.
(11:46) Ông Reid ngồi xuôi xị trong chiếc ghế bành lớn nhồi đệm - gầy nhom, teo quắt. Ông giống một trong những con búp bê bằng giẻ dài thượt, được người ta đặt ở tư thế ngồi, đầu ngả ra lưng ghế, chân thõng xuống sàn. Ông đang giương mắt nhìn vào hư không. Đôi mắt không toát ra dấu hiệu của sự sống, không thu về hình ảnh nào. Chúng như những viên mã não nhô ra từ một cái hốc hình quả hạnh của thứ da thịt nhăn nheo cứng đờ. Người ta có thể huơ tay sát sạt mà chúng không hề chớp.
Lồng ngực vồng lên xẹp xuống, nếu nhìn kỹ mới nhận ra. Đó là tín hiệu sống duy nhất của thân hình khẳng khiu ấy.
Shawn ngồi nghiêng ở một bên tay to rộng của chiếc ghế ấy, làm lá chắn bảo vệ cho người ngồi trong ghế. Ông Reid đang nắm chặt cánh tay anh bằng cả hai bàn tay, những ngón tay quắp khư khư như thể đấng cứu thế của ông nằm trong cánh tay ấy. Cánh tay kia của Shawn, ở phía ngoài ghế, thục sâu trong túi áo khoác ngoài. Nhưng cái hình gồ lên qua lần vải không phải hình nắm tay tròn tròn mà là hình một miếng kim loại vuông vức, sắc cạnh.
Cô đứng bên kia phòng, quay lưng lại với họ, cúi đầu xuống chiếc bàn nhỏ để một chậu nước. Có tiếng róc rách khe khẽ, cẩn trọng kìm lại, như thể cô lo hành động của mình sẽ gây chú ý. Rồi cô quay người đi về chiếc ghế, một dải băng nhúng nước vắt trên hai bàn tay, làm từ chiếc khăn tay đàn ông gấp lại mấy lần.
(11:47) Cô cúi xuống ông Reid. Mắt ông không động đậy, kể cả trước dải băng đang áp lại.
“Đây, bố hãy đắp một lúc”, cô nài nỉ.
Cô nhẹ nhàng đặt nó lên cặp mắt đờ dại bỏng rát của ông, vuốt phẳng, dùng những ngón tay nhấn nhẹ nhiều lần, vuốt ve nó, xua đi nỗi hoảng sợ.
Cuối cùng cô rón rén bỏ tay ra, để dải băng ướt dính sát vào đó.
Đầu ông chuyển động yếu ớt, hình như đến giờ ông mới nhận thấy tầm nhìn của mình bị mất. Ông ráng sức lắc đầu cự tuyệt. “Không, không...” Ông phản đối, buông một bàn tay khỏi cánh tay Shawn, định đưa lên lột dải băng ra. Cô nắm lấy nó ngăn lại, để nó về chỗ cũ. “Hãy cho chúng nghỉ ngơi một lúc. Bố đừng nhìn nữa, chỉ một phút thôi.”
“Bố không nhìn thì nó sẽ chạy nhanh hơn. Nó chơi xỏ bố.”
“Con ở đây cạnh bố, anh ấy ở đây cạnh bố.” Cô ngồi xuống tay ghế bên kia, có thể đoán đó là chỗ cô vừa ngồi trước đó.
Giờ ông Reid được bao bọc hai bên. Thân hình hai người có phần ngả về phía nhau, song không quá gần, tạo thành một mái vòm che cho ông. Tuy nhiên ông vẫn bám lấy cánh tay Shawn chứ không phải tay cô. Cô dịu dàng vuốt tóc ông, cho đến khi những cái vuốt ve mỏng như tơ nhẹ dần nhẹ dần rồi dừng lại.
(11:48) Họ nhìn xuống ông chăm chăm một lúc trong sự im lặng đồng lõa.
Rồi mắt họ tìm nhau, cùng nhất trí. Cô chỉ về phía chiếc đồng hồ, xoay tay một cái ngược chiều kim. Nghĩa là, vặn ngược lại.
Anh hất đầu xuống cánh tay đang bị ghì chặt giữ rịt anh một chỗ.
Cô khẽ gật, trỏ một ngón tay vào mình, nghĩa là cô sẽ đi chỉnh.
Anh rút bàn tay khỏi túi áo đựng súng, giơ lên bảo cô ở yên, rồi chỉ vào mình. Sau đó, anh từ từ nhích người qua lưng ghế, ban đầu theo hướng vuông góc, rồi xuống dưới sàn tách khỏi chiếc ghế, từ đó đứng dậy.
Cảm thấy anh cựa quậy, ông Reid lập tức ghì cứng lấy anh với sức mạnh gấp đôi, gần như run bắn.
“Chân tôi tê rần rồi. Tôi chỉ đổi tư thế một lát thôi.”
Anh lần lượt gỡ hai bàn tay vì hoảng sợ mà dính chặt như keo ra, chuyển chúng qua cho cô phụ trách; Cô phải giữ chúng lại vì chúng vùng vẫy muốn nhoài về chốn cũ.
Shawn đã đứng lên được khỏi ghế.
(11:49) “Không, đừng đứng dậy.” Gương mặt bị bịt mắt méo xệch đi.
“Tôi đang đứng ngay cạnh ông thôi.” Anh giậm mạnh xuống sàn, giả bộ để khôi phục sự tuần hoàn máu. “Cho tôi đứng dậy một phút.”
Cô hất đầu về phía chiếc đồng hồ, bảo anh phải nhanh lên.
Anh di chuyển nhanh nhưng thận trọng, sải những bước dài song rón rén để bàn chân hạ xuống êm ru, đi vòng xa qua những món đồ đạc để tránh nguy cơ sượt vào chúng. Khi tới chỗ chiếc đồng hồ, anh đặt cả hai tay lên nó, trong lúc vẫn ngoái lại nhìn chăm chăm để đảm bảo ông Reid không phát hiện ra sự vắng mặt của mình.
Gương mặt bị che một nửa của ông vẫn bất động. Gương mặt cô mới run lên trong nỗi mong chờ khắc khoải.
Anh quay đầu lại với công việc đang làm. Anh áp lòng bàn tay lên chốt cài của mặt đồng hồ, cố chặn tiếng động nó gây ra, bàn tay còn lại vặn chốt. Tiếng tích bị chìm đi nhưng vẫn nghe đùng đục.
Ông Reid không nhúc nhích.
Giờ anh đã có một khối kính hình tròn nhô ra ở những góc vuông. Tiếng cót két của những khớp nối cứng đầu khi cái nắp mở ra đã ngừng.
Bỗng dưng, ông Reid bắt đầu quằn quại dữ dội trong ghế. Ông vùng một tay ra, đưa lên cào bức màn che mắt. Đôi mắt ông đột ngột hiện ra, không giống như chúng bị bịt kín từ nãy đến giờ, mà như thể chúng vừa xuất hiện trở lại trên mặt, sau khi biến mất một cách kỳ quái vào dưới lớp da.
(11:50) Bàn tay Shawn đã đặt lên núm hai cây kim trên mặt đồng hồ, chuẩn bị kéo chúng ra một góc rộng hơn. Anh rụt tay về như bị bỏng.
Cả ba người đều im lặng. Kể cả ông Reid cũng không la hét. Không cần thiết, đôi mắt trừng trừng buộc tội đã nói thay ông.
“Về đi, Shawn”, cuối cùng, cô thở dài chấp nhận. “Về đi.”
Shawn chậm chạp rời khỏi chiếc đồng hồ, quay về ghế. Anh gieo mình xuống tay ghế cũ.
Đôi mắt ông Reid ngước nhìn đau đáu từ sau vai anh. “Cậu chưa làm chứ? Cậu chưa động vào nó đấy chứ?”
“Tôi không làm gì cả”, Shawn trả lời lãnh đạm.
“Cậu thề đi. Thề đi.”
“Anh ấy không làm gì đâu, bố. Con đã thấy mà.”
Những ngón tay của ông Reid lần sờ quanh khuỷu tay Shawn, như những con sâu trắng. “Cậu vẫn giữ chìa khóa ở đó chứ? Chìa khóa phòng này ấy?”
“Nó vẫn ở đó.”
“Cho tôi nghe tiếng của nó đi.”
Shawn chạm vào túi áo, tiếng leng keng vang lên.
Thêm năm con sâu trắng bò lên bên kia cánh tay, trộn lẫn vào năm con đầu. “Súng của cậu vẫn nạp đạn chứ? Cậu chắc nó đã nạp đạn chứ?”
“Tôi đã cho ông xem cách đây hai phút còn gì?”
“Tháo ra nhìn lại đi, cho chắc.”
Shawn lấy khẩu súng ra, cầm bằng cả hai tay, vặn ổ đạn ra. Một cách thờ ơ, thậm chí không nhìn. Từng con sâu bò lên sờ soạng ổ đạn.
Shawn đóng nó lại, vẫn không buồn nhìn. “Căn phòng quanh chúng ta đã khóa”, anh nói đều đều. “Ngôi nhà quanh căn phòng đã khóa. Những khu đất xung quanh ngôi nhà đang được canh gác.” Mắt anh nheo lại trước cái gì đó mà chỉ mình anh đang nhìn và chỉ mình anh mới thấy. Một ý nghĩ, một cảm xúc. “Không cái gì có thể lọt qua được.”
(11:52) Ông Reid hít một hơi sâu. “Cậu ghét tôi, con trai. Trong một phút, cậu đã ghét tôi. Tôi có thể cảm nhận được nó vào lúc ấy. Tôi có thể cảm thấy người cậu cứng lại trong một phút.”
Shawn nói, giọng vô cảm, “Ông đừng gọi tôi là con trai. Tôi đã có bố. Ông ấy không sợ chết.”
“Nhưng ông ấy không biết khi nào nó đến.”
“Vậy thì có mẹ tôi. Bà cũng không sợ chết. Bà biết nó sẽ đến. Bà bị ung thư. Người ta không thể sử dụng thuốc tê vì tim bà rất yếu. Lúc hấp hối bà còn mỉm cười yếu ớt với tôi. Lời cuối cùng bà nói là, ‘Mẹ xin lỗi, Tom, vì đã gây nhiều phiền toái’.” Anh rơi vào trầm mặc.
Những ngón tay quằn quại tuột khỏi cánh tay anh. Chúng xoắn xuýt vào nhau, giống một cái bắt tay đau đớn. Rồi chúng bò lên mặt ông Reid, phủ lên nó một lúc, như cố quét nỗi sợ hãi đi.
“Tôi sẽ cố không gây thêm nhiều phiền toái cho cậu nữa”, ông nói qua những kẽ ngón tay. “Tôi sẽ cố không...” Ông nuốt xuống khó nhọc, thả hai bàn tay xuống, xếp chúng lên nhau một cách can trường. “Thấy chưa, Shawn? Tôi sẽ chỉ ngồi yên đây, như thế này, và chờ đợi.”
Viên thám tử hơi hé môi mỉm cười với một vẻ buồn bã trầm ngâm. Anh với tay ra sau, nắm lấy vai ông Reid và bóp mạnh khích lệ.
(11:52) “Hãy gọi tôi là con trai”, anh ôn tồn nói.