Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19
Quy Trình Của Cảnh Sát Kết Thúc

❊ ❊ ❊

Mười giờ năm mốt phút. McManus ở một mình trong văn phòng, chính là căn phòng họ đã đứng sắp hàng trước mặt ông - cách đây hai ngày hay hai tháng? - và nhận nhiệm vụ cùng chỉ thị của ông. Hiện ông ngồi một mình dưới chao đèn tỏa ra luồng sáng trắng hình tam giác, chân đèn đặt trên mặt bàn giấy. Ông đang đọc một bản báo cáo. Bên tay trái là hai bản báo cáo ông vừa đọc xong. Bên tay phải là ba hoặc bốn bản báo cáo ông chưa sờ đến. Lính của ông đều đã gửi báo cáo, tất cả về một chủ đề.

Áo khoác và cà vạt đã được cởi ra, mái tóc ông hãy còn khá dày so với tuổi, đã bị vò rối như tổ quạ. Trên bàn là chiếc đồng hồ bỏ túi của ông, vẫn mở nắp. Mắt ông lia từ bản báo cáo trong tay sang nó, rồi lại về bản báo cáo.

McManus cũng đang bị lụt như tất cả những người khác trong vụ này. Và ông ghét điều đó. Ồng không quen bị thời hạn gí sát nút. Ông chưa bao giờ bị như thế.

Ông đọc xong bản báo cáo, kết thúc nó bằng một cú đấm nặng nề và tức giận xuống mặt bàn. Ông cũng làm thế với hai bản báo cáo trước. Không ổn, chẳng dẫn đến đâu cả. Ông quẳng nó sang bên, lấy bản tiếp theo.

Điện thoại đổ chuông. Suốt mấy giờ đồng hồ qua, cứ cách bốn, năm phút là lại có tiếng chuông, giờ nó bắt đầu tăng tần suất. Song lần này nó vang lên từ bàn viên hạ sĩ bên ngoài. “Không”, ông nói, “tôi đang bận ngập đầu trong này. Chuyển máy cho người khác đi.”

Ông cầm lên một bản báo cáo mới và bắt đầu đọc, nhưng tâm trí vẫn đặt ở tập báo cáo cũ, có cái gì đó lấn cấn. Ông bỏ dở, quay lại với bản báo cáo cũ, mái tóc lại bị xới tung lên.

Rồi ông đặt nó xuống sau khi đã xem lại, nhấc điện thoại lên. “Ra ngoài dẫn chủ hiệu cầm đồ về đây. Spitzer. Tôi muốn đích thân nói chuyện với ông ta. Cậu không được nói với tôi là ông ta không biết đôi giày đó nằm ở cửa sổ. Thôi, bỏ đi. Quá muộn rồi.”

Cho dù đã nói thế, ông vẫn nghĩ, liệu chúng ta đi xa được đến đâu? Điểm mấu chốt là Tompkins đã làm thế nào? Luôn là bức tường đá ấy. Trong tất cả những tập báo cáo này. Bất kể bắt đầu từ hướng nào, người ta luôn kết thúc cùng một chỗ.

Ông đọc xong bản báo cáo tiếp theo, kết thúc nó bằng cú đấm bực bội đã thành lệ.

Mười giờ năm ba phút. Molloy gọi đến từ mạn Bắc. Bổ sung thêm tình tiết trong vụ con sư tử sổng chuồng. “Mẹ của một thằng bé chừng tám, chín tuổi vừa xách cổ nó đến đồn cảnh sát địa phương. Tôi có mặt ở đó. Nó vẫn thất thần sau trận đòn lĩnh phải ở nhà. Nó thú nhận mình đã đốt một quả pháo, ném vào chuồng sư tử, rồi bỏ chạy thục mạng.”

“Vậy vấn đề chính là gì?”

“Có điểm bất hợp lí. Hai quả pháo đã bán ra, như tôi đã báo với sếp. Một cho Hughes, một cho thằng nhóc. Hughes âm mưu giết người, thằng nhóc chỉ nghịch dại. Nó chỉ tình cờ làm đúng cái việc Hughes rắp tâm làm. Thằng nhóc đã thực hiện thay lão. Hughes đã giũa sợi xích chằng cửa sập, tất cả đã sẵn sàng và chờ đợi, quấn nó lỏng lẻo để trông như vẫn nguyên vẹn. Nhưng lão đã không đưa được bà vợ đến đứng đúng vị trí, trước cửa chuồng, chờ lão ‘xuất hiện’. Con sư tử gặp lão giữa đường, thay vì chờ lão đến chỗ nó. Chỉ hơi quá sớm mà thôi. Nhưng cách thức là của lão, pháo và mọi thứ. Vô lí ở chỗ đó.”

“Kiểu gì nó cũng không liên quan đến vụ của chúng ta.”

“Ngoại trừ việc con sư tử vẫn tự do bên ngoài. Và đang dần dần tiến đến pháo đài của Shawn. Trước khi nhấc máy, tôi vừa nhận một báo cáo có một cặp đôi đang tình tự trong xe ô tô bị một phen khiếp vía, bởi một sinh vật mà họ cho là một con chó hung khổng lồ nhảy xổ ra trước mặt họ, rồi lại lẩn mất. Địa điểm họ nói chỉ cách lãnh địa nhà Reid năm dặm về phía bắc.”

“Hãy làm điều gì đi!” McManus lớn giọng. “Phía đó không có cảnh sát bang nào sao? Đuổi theo nó!”

Ông gác máy, chẳng mấy chốc điện thoại lại reo. Vẫn là của hạ sĩ trực ban. “Tôi phải nói với cậu bao nhiêu lần nữa đây, Hogan? Tôi đang bận!”

Mười giờ năm bảy phút. Lần này là Dobbs gọi. Anh ta thở hổn hển, khao khát muốn chuộc lỗi. “Tôi nghĩ chúng tôi đã tóm được ông ta, thưa sếp. Có người đã thấy một người giống như ông ta vừa vào một ngôi nhà ở đường Fourteen Dexter, cách chỗ chúng tôi mất dấu ông ta sáng nay hai khu nhà. Không, chúng tôi không tận mắt nhìn thấy ông ta, chúng tôi không dám manh động. Chúng tôi đã vây chặt ngôi nhà, mặt trước và sau.”

“Đừng làm gì cho đến khi tôi tới. Ngồi yên. Tôi sẽ xử lí việc này. Tôi đi ngay đây.”

Ông bật dậy, gạt hết đống báo cáo đọc rồi cũng như chưa đọc sang một bên, chộp lấy mũ và áo khoác rồi đi ra cửa. Ông quay lại chộp lấy cái đồng hồ. Mười một giờ kém hai phút. Còn sáu mươi hai phút nữa. Ông đóng nắp đồng hồ lại, nhét vào túi cái áo khoác chưa kịp xỏ vào người. Chiếc cà vạt bị bỏ mặc.

Chuông lại reo trước khi ông có thể rời khỏi bàn. Bàn trực ban, quấy rầy lần thứ ba. Ông không nghe người bên kia nói mà phủ đầu luôn, “Không phải bây giờ, Hogan. Tôi chuẩn bị ra ngoài.”

Ông đi thật nhanh. Nó lại reo khi ông vừa đóng cửa. Nhưng lần này ông đi tiếp, vừa đi vừa đánh vật với cái áo khoác.

Hạ sĩ trực cố ngăn ông lại khi ông băng qua tiền sảnh bên ngoài, vẫn loay hoay với cái áo khoác.

“Sếp ơi...”

“Lúc khác, Hogan. Không thấy tôi đang vội à?”

“Tôi phải làm gì với người này ạ?” Viên hạ sĩ gọi với theo như kiểu một người nhắc tuồng, che miệng bằng cạnh bàn tay. “Ông ta nói đã gọi cho ông cả ngày. Giờ ông ta nằng nặc đòi tôi cho gặp ông và…”

Một hình người tiều tụy ngồi nhẫn nại trên một băng ghế dài kê sát bức tường đằng xa rướn thẳng lên dò hỏi. “Đó có phải ông ấy...?”

McManus quét mắt qua người đó rồi đi tiếp. “Hỏi xem ông ta muốn gì. Giao ông ta cho người khác.”

“Ông ấy không chịu nói. Tôi đã cố hỏi. Ông ấy không chịu gặp ai ngoài ông.”

“Vậy thì tống cổ ông ta đi!” McManus hạ lệnh, lúc đó ông đã ra khỏi cửa.

Một lát sau, trên bậc thềm bên ngoài, có người đi theo, khẽ chạm vào tay áo ông.

“Biến đi!” McManus gầm gừ, giằng tay ra. “Ông nghe tôi vừa nói gì với cậu trực ban rồi đấy?” Ông tiếp tục đi xuống.

Con người cầu cạnh đó bám theo ở một khoảng cách dè dặt, một lần nữa chạm vào cánh tay ông khi McManus dừng chân, khom người định chui vào chiếc xe tuần tra bên lề đường.

Lần, này, McManus quay phắt lại một cách điên tiết. “Cút khỏi đây!” Ông hét tướng. “Ông muốn cái gì? Mà ông là ai?”

“Jeremiah Tompkins” là câu trả lời cho câu hỏi thứ hai. “Tôi đang... cố giao nộp mình cho ông.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.