Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
Cuộc Gặp Gỡ

❊ ❊ ❊

Tối nào anh cũng đi dọc bờ sông về nhà, giống như tối nay. Người ta làm thế khi người ta còn trẻ: Cuốc bộ bên bờ sông, ngắm trăng sao mây nước. Kể cả khi người ta là một thám tử, thẳng thừng mà nói thì chuyện ấy chẳng liên quan gì đến trăng sao cả.

Đúng ra, anh có thể bắt xe buýt như mọi người, khi tan sở. Cuốc bộ ven sông này còn chẳng phải là chặng đường về ngắn nhất, nó làm anh vòng vèo thêm một đoạn. Anh không bận tâm. Nó khiến người ta huýt sáo thấy đã hơn, mặt nước làm cho những ngôi sao dường như sáng hơn, khiến người ta muốn ngắm nhìn thêm, sao trên trời và bóng sao lồng trong nước. Nó khiến những cơn mơ thi vị hơn, những mộng mơ thường có ở lứa tuổi hai mươi. Nhưng người ta không thể mộng mơ trên xe buýt, xung quanh ken đặc người là người.

Và như thế, mỗi tối, anh lại đi dọc bờ sông về nhà. Chẳng hạn như tối hôm nay.

Bất cứ thói quen nào, nếu lặp đi lặp lại nhiều lần, kiểu gì cũng sẽ có lúc ta đột nhiên bắt gặp một chuyện gì đó. Chuyện gì đó đáng nhớ, chuyện gì đó quan trọng, chuyện gì đó làm thay đổi cả phần đời còn lại của ta. Và ta quên đi tất cả những lần cuốc bộ trước, chỉ nhớ độc có một lần này.

Shawn là tên anh, tên một nhân vật khó hiểu trong mắt người xung quanh. Nhưng có ai hiểu được người xung quanh mình? Họ thậm chí chẳng cố tìm hiểu, làm gì có thời gian, chỉ đôi lúc hỏi thăm nhau khi tan làm.

“Này Shawn, đi cùng không?”

“Không, tôi đi đường bờ sông.”

Thế là ai đi đường nấy. Có người bình phẩm, nhưng không ác ý, “Thật không hiểu nổi gã này.”

“Tâm hồn treo ngược cành cây, có lẽ vậy.”

Sẽ có những cái gật đầu, nhưng đám đông chỉ dừng lại ở mức độ phê phán nhẹ nhàng. Một thám tử quèn mờ nhạt chẳng thể nào dành được sự chú ý đồng lòng của họ. Sẽ không ai buồn nhắc lại trong vòng một, hai tháng tới. Đó chỉ là một kiểu tính cách, không phải sự khác biệt quá nổi trội.

Lúc này đây, chỉ còn lại dòng sông, anh và một buổi tối như bao buổi tối khác.

Tiếng huýt sáo của anh văng vẳng phía trước một đoạn, anh theo sau bằng những bước sải thảnh thơi. Tiếng huýt sáo không quá ồn ã. Nó vui tươi, khẽ khàng và không được hay lắm. Cùng một giai điệu cho mỗi buổi tối, gần như là mọi buổi tối. Hãy chỉ cho tôi đường về nhà. Một bài hát thích hợp để đồng hành bên bờ sông khi người ta hai mươi tám tuổi.

Xung quanh tĩnh lặng. Không người lại qua. Chỉ có anh và những ngôi sao. Chốc chốc anh lại ngước lên nhìn chúng. Tối nay sao nhiều vô kể. Hẳn là có bao nhiêu chúng đều lộ diện hết. Chưa bao giờ anh thấy nhiều sao đến thế. Chúng gần như đan dệt vào nhau, thành một tấm vải vân vảy cá sáng lấp lánh.

Bờ sông phía trước dốc lên, gần như dốc đứng, rồi cua một vòng thoai thoải dẫn vào một cây cầu. Bờ bên này là thành phố, bờ bên kia là vùng thôn quê. Có thể nhìn thấy những ánh đèn giăng dọc theo đại lộ phía xa, nom rất giống một chuỗi hạt với những viên ngọc lác đác điểm trên đoạn dây trơ trọi. Thỉnh thoảng, có một đốm sáng trườn từ viên ngọc này tới viên ngọc kia. Đó là một chiếc xe ô tô chạy với tốc độ cao, song nhìn từ chỗ anh, nó chỉ như đang bò.

Song song với hướng anh đi một khoảng khá xa là bức tường chắn của thành phố, những bóng đèn màu cam trên đó gắn theo một khoảng cách và độ cao lộn xộn. Vào tầm một giờ khuya này, hầu như chúng đều đã tắt và chìm vào giấc ngủ. Phía trước bức tường là đường giao thông hai hoặc ba làn, như một con hào bằng bê tông. Rồi đến một dải đất rộng với hàng cây đương trổ lá non tháng Sáu, một cột đèn đường nằm giữa hàng cây tỏa ra quầng sáng rực rỡ màu xanh táo dưới vòm lá sẫm tối. Rồi đến lối đi nơi anh đang sải bước, lát đá màu đen ánh xanh xen kẽ ánh bạc, cũng được những ngọn đèn ven đường soi tỏ. Rồi đến bờ tường đá cao ngang thắt lưng, chạy thẳng xuống mép nước.

Đó là khung cảnh nơi anh huýt sáo, ngắm sao và mơ mộng, nếu có. Và có lẽ là có, ai mà chẳng có ít nhất một giấc mơ để thắp lên và tận hưởng, trên bước đường về nhà ở tuổi hai mươi tám.

Anh bước trên lối đi với những vạch sáng, tối, rồi lại sáng. Ánh mắt bắt gặp một mảnh trắng trên mặt đất, trong đầu anh nảy ra một suy nghĩ viển vông mà ai ai cũng có, không lúc này thì lúc khác, rằng tiền đang nằm dưới chân mình. Anh mặc kệ và đi tiếp hai bước. Mỡ đấy mà xơi, chỉ thằng ngốc mới dừng lại để nhặt.

Tiếng huýt sáo im bặt, anh cúi xuống rồi quay người, đi ngược lại hai bước, sau đó dừng lại và nhặt nó lên. Lần này, đó đúng là thứ mà người ta nghĩ. Tiền. Một tờ năm đô la.

Anh huýt một tiếng sáo, một tiếng sáo không theo điệu nào, đoạn săm soi tờ bạc rồi toan đút vào túi quần.

Một cơn gió nhẹ nổi lên, thổi ngược về phía anh. Chưa kịp nhét tiền vào túi, anh lại trông thấy thứ gì đó chao liệng về phía mình. Dừng lại, rồi trượt tới, dừng lại, chao lên. Anh dùng chân chặn nó. Lại là tiền, một tờ một đô la.

Anh nghển cố nhìn theo đường kẻ trắng đen tạo thành từ những vạch sáng tối, cho đến khi chúng vòng vào cây cầu. Không một bóng người, vắng tanh vắng ngắt.

Anh hối hả đi tiếp. Trong tay giờ đã có hai tờ bạc. Anh không huýt sáo nữa. Anh dừng lại, đi tiếp. Giờ là ba tờ. Anh đi vội vã hơn bao giờ hết. Dừng lại lần nữa, anh nắm ba tờ bạc trong một tay, tờ còn lại trong tay kia.

Mười sáu đô la. Cứ như nhặt lá dưới đất vậy.

Anh rẽ ngang. Cây cầu đã ở ngay trước mặt. Lối đi của anh tiếp tục trải dài trên mặt nước. Bờ tường cũng vậy, nhưng đất nền phía dưới được thay bằng khoảng không uốn cong. Hàng cây đã dừng. Đèn ở đây nhiều hơn, những cột đèn hình chúc đài kiểu cách đứng hai bên đầu cầu. Bản thân cây cầu chìm trong bóng tối, như một đường hầm chạy dưới những dầm cầu đan chéo.

Chẳng mấy khi anh đặt chân lên cây cầu. Anh thường vòng qua nó rồi đi tiếp, vẫn ở mũi đất bên này thành phố nơi cây cầu nhô ra. Nhưng chẳng mấy khi anh không dưng nhặt được tiền.

Có gì đó nhấp nháy, như thể một ngôi sao vừa rơi xuống lối đi. Anh nhón lấy đốm sáng đó và đứng lên với một chiếc nhẫn trên tay. Nó đính một viên đá quý lớn lên nước bóng loáng.

Anh thận trọng ngó quanh, vẫn vắng lặng, không một bóng người. Rồi anh trông thấy một thứ nhô lên từ bề mặt bằng phẳng của bờ tường đá. Một vật vô tri vô giác, một khối đen thù lù. Anh lại gần. Nó nằm ngay dưới quầng sáng tỏa ra từ một cột đèn.

Tới nơi, anh liền biết tiền với nhẫn từ đâu mà ra. Vật đó là một chiếc túi xách màu đen của phụ nữ, làm bằng chất liệu mềm, có lẽ là da lộn. Anh không am tường những thứ này, nhưng nó trông có vẻ đắt tiền. Trên túi có chữ cái nổi lồng vào nhau, làm bằng thứ chất liệu lấp lánh mà sau này anh mới biết, nhưng hiện tại thì chưa, là đá marcasit.

Không phải nó vô tình bị đánh rơi hay thất lạc, nếu thế nó phải nằm dưới đất kia. Đằng này nó lại ở trên bờ tường, dốc ngược và mở toang, miệng túi vắt vẻo trên thành tường. Có vẻ như nó bị chủ cầm ngược từ trên cao, ngang vai hoặc ngang mặt, và mọi thứ trong túi rơi vung vãi xung quanh. Khi bên trong đã rỗng không, nó đáp xuống và rơi vào trạng thái hiện giờ. Mở toang, lộn ngược, bằng chứng của việc bị vứt bỏ.

Xung quanh túi la liệt những món đồ thân thiết với nữ giới. Một hộp phấn bằng kim loại bóng loáng, một thỏi pha lê vốn là chai nước hoa đã vỡ tan, vẫn tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Trời đất chứng giám, tuy không phải là chuyên gia về phụ nữ, nhưng anh nghĩ họ sẽ không bao giờ vứt những thứ này đi. Đây hẳn là kết thúc của một cuộc tình buồn. Nằm sát ngay cạnh, rõ ràng bị đánh rơi, là một cuộn tiền giấy mà cơn gió vừa mới tách ra vài tờ khi anh đến. Anh chộp lấy nó, nhét trở lại ví.

Xa hơn một quãng, lại có một món đồ nữa, nhưng không thể nào là bị rơi ra vì nó nằm quá xa đám còn lại. Một sợi dây lụa màu đen, đúng hơn là hai sợi. Nằm giữa chúng là một mặt đồng hồ bé xíu bằng móng tay cái, được viền những viên kim cương nhỏ, có đầy đủ kim và chữ số. Một chiếc đồng hồ đeo tay. Vị trí của nó cho người tìm thấy biết điều gì đã diễn ra. Nó bám vào mép trong bờ tường, một sợi dây và mặt đồng hồ vắt lên trên, sợi thứ hai rủ từ thành tường xuống. Ngoài ra, khi anh nhặt lên, những viên kim cương rơi lại trên mặt đá bám đầy bụi thủy tinh. Chủ nhân của chiếc đồng hồ đã tháo nó khỏi cổ tay, cầm một đầu dây quật xuống khiến nó vỡ nát và ngừng hoạt động, sau đó để nó lủng lẳng ở đó. Anh đưa nó lại gần, nhìn kĩ trong ánh đèn yếu ớt. Nó chỉ 1:08. Nó đã chết. Anh xem đồng hồ của mình, 1:12. Thời gian đã dừng lại với một người nào đó.

Rồi anh trông thấy cô gái.

Cô không ở trên lối đi bộ trống trải của cây cầu, anh đã phải căng hết mắt để nhận ra điều này. Cô đứng thẳng trên bờ tường, dù vậy vẫn rất khó để anh trông thấy. Cô ở khuất sau một trong những gờ tường đá lớn hoặc trụ đá cao vút cách nhau một quãng đều đặn để đỡ những thanh dầm thép tạo thành mái cầu phía trên.

Cơn gió đùa nhẹ gấu váy cô. Sự chuyển động của làn váy lọt vào ánh mắt đúng lúc đó đang lướt xuống của anh. Cô không hề trông thấy anh, vì cô còn đang mải nhìn xuống dòng sông, lưng xoay về phía anh.

Hình như cô đang làm gì đó với bàn chân mình. Anh có cảm tưởng cô đang co một chân lên, tay nắm lấy nó. Một chiếc giày rơi nhẹ xuống lối đi, một bên chân duỗi thẳng. Rồi đến chân bên kia, chiếc giày thứ hai rơi xuống. Chúng gần như không gây tiếng động. Nhưng không gian quá mức tĩnh lặng, đến độ tiếng rơi êm ái của chúng cũng trở nên rõ rệt.

Chợt một tia sáng đỏ lóe lên sau lưng cô, xiên một vệt chéo xuống đất rồi tắt. Đó là điếu thuốc bị búng đi, cũng sẽ là sự cắt đứt cuối cùng, lời trăng trối cuối cùng của cô. Rồi sau chẳng còn gì để mà từ bỏ nữa.

Anh khom người chạy thoăn thoắt. Anh đã chạy được vài giây, kể từ lúc thấy gấu váy cô bay phơ phất. Anh nhón gót để tránh bị cô phát hiện, lao đi bằng mũi chân. Lòng anh hoảng sợ, chưa bao giờ anh hoảng sợ như thế trong suốt mười năm qua. Nỗi sợ kì lạ và sự nghẹn thở không liên quan gì đến tình hình nguy hiểm, mà còn tồi tệ hơn. Bản năng mách bảo rằng nếu anh kêu lên, cô sẽ càng hành động nhanh hơn, anh sẽ đến quá trễ và thấy bờ tường đã trống không.

Hẳn là cô không nghe thấy anh, nhịp độ động tác của cô vẫn giữ nguyên không đổi.

Khi anh phóng qua gờ tường chắn giữa cô và tầm mắt anh, hình dáng cô hiện ra hoàn toàn. Đầu cô hơi ngửa lên chứ không cúi xuống, tay che mắt như thể bị ánh sao làm chói, bởi vì bàn tay cô ngửa lên chứ không hướng xuống mặt nước bên dưới. Lưng bàn tay áp chặt vào trán với vẻ đề phòng, phía dưới hở ra một khoảng hẹp.

Anh đâm bổ vào bức tường đá, đồng thời vòng hai cánh tay qua người cô, siết chặt lại theo tư thế xoắn ốc, một trên một dưới, như thể cú va chạm đã tự động khép chúng lại. Anh vòng một cánh tay ra sau đầu gối cô để kẹp cứng đôi chân, cánh tay kia giữ chắc eo, ngăn cản cô cúi người lao mình xuống. Cô chỉ còn có thể cử động đầu, vai và phần thân trên.

Cô lảo đảo lắc lư, như thể bị cắm cứng xuống đất, nửa dưới bị kẹt, chỉ có nửa trên vùng vẫy, phần nhiều do đà lao tới của anh truyền sang chứ không phải nỗ lực của cô. Hoặc cũng có thể là vậy, căn cứ vào dáng đung đưa yếu ớt của cô dưới ánh sao. Hai tay cô buông thõng, đầu tiếp tục ngửa ra sau, cho đến khi cô cô uốn cong, như thể những ngôi sao là những mũi dao sáng lấp lánh còn họng cô là bia ngắm của chúng.

Cái hoạt cảnh tóm bắt và quy thuận này chỉ diễn ra không quá vài giây. Đầu óc anh không kịp nghĩ ngợi, có lẽ cô gái cũng vậy.

Sau đó, anh đưa được cô xuống, bằng hai, ba cử động vụng về kết hợp thành một, khó mà tách biệt rành mạch. Đầu tiên là kéo cô về phía sau, khiến cô gần như ngồi trên vai anh, song không phải, cô chỉ tựa vào phần thân trên của anh mà thôi. Cô không hề chống cự khi anh để cơ thể của cô trượt theo người anh xuống đất. Rồi anh bỏ cánh tay phía dưới ra, giữ cô đứng thẳng và dựa vào anh bằng cánh tay vẫn đặt ở eo cô.

Kết thúc rồi, xong rồi. Anh đã giữ được mạng sống của cô.

Anh thở dốc do vừa chạy qua cầu. Hơi thở của cô gái cũng dồn dập, do bàng hoàng trước cái đỉnh điểm bi kịch đã bị dập tắt đột ngột, không được diễn ra nữa. Anh nghe thấy nó sát bên tai. Anh chờ cho nó điều hòa và chậm dần.

Cuối cùng, nó cũng bình thường trở lại, cùng với nhịp thở của anh.

Bàn tay cô lại đưa lên trán, nhưng không che mắt. Giờ nó hơi nằm lại bên thái dương, hướng ra bên ngoài như canh chừng điều gì đó.

Có một sự im lặng lạ lùng giữa họ. Cô gái không mắng nhiếc hay xỉa xói gì anh, không gây ra một màn ầm ĩ thường có. Về phần mình, anh cũng không biết phải nói gì. Anh không biết người ta hay nói thế nào sau khi vừa ngăn chặn một con người khỏi những hành động như ban nãy.

Phải có người mở lời trước. Họ không thể đứng đờ đẫn thế này cả đêm.

Anh nghĩ: Mình có thể mời cô ấy một điếu thuốc. Nhưng anh không làm. Nếu người ta đã không cần cuộc sống thì cũng chẳng cần thuốc lá làm gì. Đó chỉ là một phần nhỏ bé nhất của cuộc sống mà thôi.

Cô gái vẫn ôm đầu để mắt không chạm vào ánh sao, bàn tay nắm hờ tạo ra một khoảng tối.

Tất cả chỉ diễn ra trong một hoặc hai giây, nhưng lại tưởng như kéo dài vô tận, vì sự im lặng giữa hai con người.

Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng bình thường như đã đoán trước được tình huống, thản nhiên như thể cô chỉ bị vấp chân hoặc đại loại vậy.

“Sao thế?” Anh hạ giọng hỏi.

“Hãy để tôi thoát khỏi chúng.”

“Ai cơ?”

Cô quay gương mặt còn cúi gằm hơn nữa sang anh, né tránh những điểm sáng rực rỡ chi chít khắp bầu trời. Anh chợt hiểu ra.

“Lẽ ra anh nên để cho tôi thoát khỏi chúng. Tôi muốn chìm thật sâu, nơi tôi không thể thấy chúng tỏa sáng và chúng không thể thấy tôi.”

Hẳn là cô gái có vấn đề. Không ai lại đi nghĩ về những ngôi sao theo kiểu đó. Chúng là hiện thân của cái đẹp. Chúng là tạo vật đẹp đẽ nhất trên đời mà loài người muốn ngắm nhìn.

“Ra chỗ sáng này để tôi có thể nhìn rõ cô nào.”

Một cô gái đáng thương - anh phán đoán - bị thất tình. Hoặc tệ hơn, một cô gái ăn sương ghê tởm bản thân.

Anh cúi xuống tìm kiếm. “Cô không cần cái này sao?” Anh đưa đôi giày cho cô, chúng đung đưa dưới những sợi dây quai.

Có một sự quở trách nhẹ nhàng trong câu trả lời của cô. “Anh khiến cho tôi lại phải cất bước thì tôi còn cách nào khác.”

Cô đặt đôi giày xuống đất, ướm chân vào, khom người qua vòng tay anh để thắt những nút dây cần thiết. Anh cẩn thận đỡ eo cô.

Họ đi về phía trước vài bước, tới chỗ ngọn đèn gần nhất đang tỏa một quầng sáng tròn giữa bóng tối của lối đi bộ.

Họ bước chầm chậm, không sóng đôi, dù cho có cánh tay anh dìu đỡ. Cô đi sau anh một bước, dáng vẻ đầy miễn cưỡng.

Mặc dù vậy, xem ra một khi đã bắt đầu, cô dường như không thể ngừng nói. “Anh định làm việc tốt, nhưng không phải đâu. Đừng, xin đừng. Ôi, hãy cho tôi thoát khỏi chúng, tránh xa chúng. Chúng cứ phải sáng mãi sao? Chúng sẽ không bao giờ tắt sao?”

Anh khẽ lắc đầu, không đáp.

Anh đã chạm tới rìa quầng sáng. Vòng cung rực rỡ ấy đem lại một sự bất ngờ, khi nó tách đôi bóng tối và cô bước qua.

Cánh tay anh buông thõng xuống là biểu hiện đầu tiên.

“Coi... coi, coi cô kìa!” Anh lắp bắp. “Tôi còn tưởng cô hết đát cơ! Cô trẻ trung, xinh đẹp, lại ăn vận đắt tiền. Cô có tất cả! Hà cớ gì lại làm một việc dại dột thế?”

Anh không phán xét cô. Anh vốn không khéo ăn nói, lúc này còn dở hơn bao giờ hết. Anh ném vào cô những ý ngay thật đầu tiên bật ra trong đầu, nhưng đó cũng là những thắc mắc thật sự.

Cô gái không quá đôi mươi. Cô xinh đẹp, nhưng không theo kiểu ngọt ngào điệu đà như đôi môi chúm chím hay hàng mi chấp chới, vẻ đẹp trên gương mặt cô thể hiện ở sự hài hòa, ở vầng trán cao, đôi mắt với khoảng cách rộng ở giữa, nét ngay thẳng trong sáng chúng toát ra, vẻ trung thực và cá tính thể hiện rõ nơi chiếc cằm. Tất cả những đường nét đều thể hiện cô là một người phụ nữ đẹp, dù ở độ tuổi nào đi nữa. Nét mặt cô còn tái nhợt, cú sốc vẫn chưa tan. Không có lớp trang điểm nào trên gương mặt để che giấu điều đó. Mái tóc cô, sự pha trộn giữa óng vàng và nâu sáng, xõa xuống mềm mại, chắc hẳn phải hút hồn lắm nếu được chăm chút cẩn thận. Cô mặc một chiếc váy sẫm màu, không được tô điểm bởi món trang sức nào ngoài một chiếc cúc. Tuy nhiên, nhìn cách chiếc váy buông xuôi theo thân hình, có thể thấy nó được đặt may riêng cho cô.

Quá bàng hoàng trước những giá trị vừa phát hiện ở cô, anh hỏi lại. Ngay cả một kẻ có con mắt ngờ nghệch như anh cũng nhận ra được điều này. “Việc gì cô phải làm thế? Một cô gái như cô?”

Và anh lại nhận được câu trả lời tương tự, “Hãy tắt ánh sáng của chúng đi.” Mắt cô long lên một cách căng thẳng.

Anh không biết xử trí ra sao. “Nhưng ở trên đó chúng đâu làm hại cô được. Chúng chỉ... chỉ ở đó thôi. Từ xưa đến giờ.”

“Vậy thì tôi không muốn chúng ở đó.”

Anh cố chuyển đề tài khó nhằn này sang khía cạnh dễ chịu hơn. “Có tôi ở đây với cô rồi. Tôi sẽ không làm hại cô? Cô không cho là tôi sẽ hại cô chứ?”

Cô chạm vào cánh tay anh, rồi thình lình bàn tay nắm chặt điên cuồng. “Không, anh thì không. Con người không hại tôi. Đàn ông không hại tôi. Con người có trái tim, ta có thể lay động trái tim họ, có thể nói với họ, ‘Hãy để tôi yên’...”

“Được rồi, có tôi ở đây. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cứ nắm tay tôi nếu cô muốn. Cứ nắm đi, cả hai tay vào, thế.”

Cô run rẩy. “Lát nữa thôi anh sẽ rời bỏ tôi, sẽ chỉ còn mình tôi với chúng.”

Anh choàng tay qua vai cô, cố làm sao cho hành động đó mang tính vô tư và che chở, như một người đàn ông ôm lấy một đứa trẻ vừa nói với anh ta rằng nó bị lạc.

Họ bước đi trong một tư thế mới. Họ băng qua ánh sáng đèn đầu tiên và đi vào bóng tối, rồi sang một quầng sáng khác, rồi lại bước vào bóng tối liền sau đó.

Anh tự hỏi mình nên làm gì với cô. Anh không thể ngả mũ chào rồi quay bước, khi mà giờ đây anh đã đưa cô rời khỏi cây cầu. Về nhà với cô, gửi cô ở đó? Nhà sẽ không giúp ích được nhiều cho cô. Hẳn là cô đã đi ra từ chỗ đó, không lâu trước khi cô tìm cách... làm chuyện kia. Gọi xe cấp cứu, đưa cô tới bệnh viện để theo dõi? Như thế chỉ tổ làm cô thêm sợ hãi, mà cô đã đủ sợ hãi rồi.

Họ đã tới chỗ chiếc túi, những món đồ nằm rải rác cách nhau vài bước chân.

Cô không có động thái muốn lấy lại chúng. Anh mới là người phải nhặt nhạnh từng thứ một, tất cả những món đồ bị rơi ra. Anh dừng lại khi đến chỗ lọ nước hoa vỡ, dò hỏi cô, “Cái này thì thôi nhé?”, rồi đẩy nó qua bờ tường.

Cô không đáp, như thể không biết nó là gì, hoặc nếu biết cũng chẳng quan tâm.

Anh nhớ đến những tờ tiền mình đã nhặt dọc lối đến đây, liền lấy chúng ra khỏi túi, bổ sung vào mớ đồ.

Chiếc đồng hồ vỡ, anh đưa thẳng cho cô.

Cô nhìn nó với một vẻ hài lòng ngây dại. “Ít ra tôi đã làm cho thứ này dừng lại”, cô thở phào. Thế nhưng hàng mi lại cụp xuống, hẳn cô phải kiềm chế thôi thúc muốn ngước nhìn lên bầu trời. “Nhưng chúng vẫn cứ sáng.”

Cô đưa lại cho anh, bình thản như thể nó là của người khác và cô chỉ mượn xem giờ. Anh để nó trôi qua lòng bàn tay vào trong túi. Kim cương đổ ra thành một dòng chảy nhỏ lấp lánh.

Đồ đã gom đủ, anh đóng túi lại và đưa cho cô.

Nhưng mãi mà cô vẫn không chịu cầm, hẳn là ý định ban đầu đối với thứ của nợ này vẫn còn nung nấu trong cô, kể cả sau chừng ấy thời gian.

“Cô không muốn lấy lại nó à?” Anh thúc giục.

“Không”, cô đáp đơn giản. “Nhưng vì anh muốn thế, nên chắc tôi phải giữ lại.”

Cô đeo nó vào cánh tay như cách anh vẫn thấy ở những người phụ nữ khác.

Anh hỏi cô một câu và ngay lập tức hối hận, ước chi mình đã không hỏi. Nó nghe thật độc ác. Nó còn ngu ngốc và phá hỏng bầu không khí hơn câu hỏi đầu tiên trên cầu. “Đủ cả rồi chứ?” Nghe như anh đang giúp cô lên xe buýt hoặc lên tàu hay gì đó. Có lẽ cuộc đời là vậy, anh đang đẩy cô trở lại, sau khi cô vừa ra khỏi cái bến đi lầm .

“Đủ rồi”, cô đáp. “Tất cả. Đồng hồ, ví, cuộc sống của tôi, địa ngục của tôi.”

Anh nghe được ý chua chát trong đó nhưng không bình luận gì. Cô không có ý ám chỉ rằng đáng ra anh nên để cho cô nhảy xuống mới phải, bất kể cô có nói sao.

“Chúng ta đi lối này nhé?” Anh hỏi.

Anh dẫn cô ra đường lớn, băng qua đường sang thành phố phía bên kia. Anh để cánh tay cô vòng qua tay mình, bàn tay còn lại đặt nhẹ lên trên. Không chặt như khóa tay một tù nhân, mà giống một sự dẫn dắt âm thầm.

Cô không chống đối, nhưng đến lề đường thì cô hỏi, ‘Anh định đưa tôi đi đâu?”

“Tìm nơi nào đó ngồi nói chuyện một lúc.”

Cô đọc ra ý nghĩ của anh. “Cách xa con sông.”

“À”, anh chống chế, “có nhiều chốn vui tươi hơn mà.”

Cô không nói gì, nhưng anh hiểu được câu trả lời: Nhưng con sông đem lại cảm giác bình yên cho cô.

“Tôi đậu xe đằng kia.” Một lát sau cô nói, như sực nhớ ra.

“Sao cô không bảo sớm?” Anh thốt lên, đoạn dừng lại ngay tắp lự, kéo cô rẽ sang hướng khác. Con đường này đi ngược lên phía trên cây cầu. “Chúng ta qua lấy xe nhé?”

Nó nằm ẩn dưới hàng cây, gần như vô hình khi nhìn từ nơi anh đứng lúc đầu, nơi anh vừa đưa mắt đã trông thấy cô. Nó dần hiện rõ dưới ánh đèn đường khi họ đến gần. Đó là một chiếc xe mui trần hai chỗ, gầm thấp, được đặt riêng, màu đen bóng loáng. Vài đốm sáng đèn lọt qua tán lá, rớt xuống tạo thành hình những đồng tiền vàng, một ở mui xe, một trên đuôi xe, một trên ghế phụ đằng sau.

Anh huýt sáo. “Cái này của cô à?” Anh tìm cách lấy lại tinh thần cho cô, bằng một lối thiện chí vụng về. “Và cô định bỏ rơi nó? Cô có lương tâm không thế?”

Cô không đáp, như thể chẳng hiểu anh đang nói gì.

Anh ngồi vào sau tay lái. “Cô có chìa khóa không?”

“Hình như tôi vẫn cắm trong ổ.”

Anh tìm thấy chùm chìa khóa nằm dưới chân. “Hay chưa kìa?” Anh ra vẻ triết lí. “Nếu cô muốn có chiếc xe để quay về thì chắc nó sẽ biến mất khi cô quay lại. Nhưng vì cô không muốn nó nữa nên nó vẫn ở đó.”

Anh chạm vào nút nào đó, một luồng sáng trắng rọi chói lòa con đường phía trước. Không gian dưới hàng cây sáng rực như ban ngày. Anh chỉnh ánh sáng dịu xuống.

“Hết sảy!” Anh lướt tay qua thành kính chắn gió chếch nghiêng.

“Bố tôi đặt mua nó hồi chúng tôi còn ở bờ bên kia. Nó là quà sinh nhật mười tám tuổi của tôi.”

Dường như anh phát hiện được điều gì qua câu nói đó. “Nó ở với cô bao lâu rồi?” Anh vừa nghịch công tắc đánh lửa vừa hỏi.

“Hơn hai năm.”

Đúng là cô hai mươi tuổi.

Cô cứ đứng sững ngoài cửa xe, như thể rời khỏi cánh tay anh là cô cũng hết muốn nhúc nhích. Anh muốn cô lên xe ngồi cạnh mình. Anh đưa ra lời mời vốn đã định thực hiện ở trên cầu, như một phương cách kéo cô lại gần, ở kế bên anh. Anh chìa bao thuốc ra, cánh tay không vươn quá xa về phía cô. “Cô có muốn dùng không?”

Cô bước vào xe và buông mình xuống cạnh anh. Anh nghĩ là cô không biết bản thân đang làm gì. Anh đưa một que diêm cho cô, tay kia với qua đóng cửa xe lại.

Rồi anh quay sang nhìn cô, khuỷu tay dựa vào lưng ghế. “Giờ cô có phiền nếu chúng ta nói về chuyện đó không?”

Anh thấy cô khẽ lắc đầu. Chẳng biết thế nghĩa là cô không phiền, hay không thích nói về chuyện đó nữa.

Cô ấy trông thật ngơ ngác và tội nghiệp - anh nghĩ - khiến người ta muốn choàng tay ôm chặt lấy cô và... Anh vội túm lấy cổ tay mình, khóa cứng và ấn nó vào thành ghế bằng tay kia.

Cô nhìn chăm chăm sàn xe bọc da dưới chân. Anh biết lí do vì sao, để cô không phải ngẩng lên. Cô sợ chúng, chúng vẫn quấy rầy cô.

“Anh chàng nào thế?”

Cô mỉm cười. “Tôi chưa từng yêu.”

Anh nghĩ đến chiếc túi, những tờ tiền rải dọc lối đi. “Không phải vì tiền.”

Nụ cười biến thành tiếng cười. Một tiếng cười buồn bã, chẳng hề vui vẻ. Cô lặp lại, “Tiền”, như thể đang nói tới bụi đất, thứ gì đó hiện diện khắp nơi, khiến người ta không tránh khỏi việc giẫm vào, thứ mà một người lịch sự chẳng bao giờ bàn luận công khai.

Anh tự trả lời. “Tôi đoán là không phải.”

Anh vuốt tay dọc viền vô lăng, trầm ngâm. “Không phải tình, không phải tiền, vậy phải chăng mấy tay bác sĩ đã nói gì với cô? Bọn họ cũng có lúc nhầm lẫn, họ đâu phải là thánh.”

“Tôi không đến bác sĩ từ năm mười hai tuổi. Tôi chưa bao giờ gặp vấn đề về sức khỏe, hiện tại cũng vậy. Tôi chưa từng bị ốm dù chỉ một ngày.”

Không nghĩ ra lí do nào khác, anh cúi đầu về phía vô lăng. “Tôi chỉ muốn giúp cô thôi.”

“Anh còn quá trẻ, chúng thì già cỗi. Anh chỉ có một mình, chúng thì hằng hà sa số.”

Cô bị ám ảnh trầm trọng bởi những ngôi sao, anh nghĩ. Bệnh này phải mất nhiều tuần mới chữa khỏi. Phải cần đến một bác sĩ chuyên gia... Gì nhỉ? Anh không nghĩ ra được từ đó.

Anh để ý thấy cô bắt đầu run rẩy. Không khí ban đêm ấm áp, dưới vòm cây còn hơi ngột ngạt. Có lẽ là do tác động của cú sốc tinh thần cô trải qua trên cầu. Người ta không thể đẩy bản thân tới một hành động như thế mà sau đó thần kinh không rối loạn.

“Mạn phép cô”, anh nói, đưa tay đặt lên mu bàn tay cô. Nó lạnh ngắt.

Anh nổ máy xe. “Chúng ta ra khỏi đây chứ?”

“Đưa tôi đến chỗ nào không nhìn thấy chúng. Thoát khỏi bầu trời, thoát khỏi ngàn con mắt trừng trừng ấy..

Chiếc xe lướt đi. Anh buộc phải lái dọc đường bờ sông một đoạn cho đến khi có thể chuyển hướng. Cô gái cúi thấp đầu, nhìn xuống hai bàn tay, thỉnh thoảng lại lật chúng qua lại cho bớt nhàm chán. Tất cả chỉ để tránh ngước mắt lên.

Sống như thế thật đáng sợ. Một nửa thế giới là bầu trời, phân nửa thời gian nó chìm trong bóng tối và được những ngôi sao thắp sáng. Một phần tư thế giới vây quanh ta, một phần tư đời người bị chặn đứng, một vùng cấm, một vùng nguy hiểm không được nhìn vào. Nếu được làm lại, anh vẫn sẽ hành động như thế. Nhưng giờ anh bắt đầu tự hỏi, ở trên cây cầu đó, người nào sáng suốt hơn? Anh hay cô? Có lẽ cô biết rõ mình đang làm gì.

Anh nhận ra đây không chỉ là một sự việc xảy ra trong một buổi tối. Mới qua bước đầu tiên - anh tự nhủ - mình còn nhiều việc phải làm phía trước, còn nghề nghiệp của mình nữa. Chuyện này sẽ mất thời gian và còn lâu mới dễ dàng. Mình vừa cứu cô ấy thoát khỏi nguy hiểm. Giờ mình phải hoàn thành nốt việc cứu vớt cuộc đời cô ấy.

Họ đang chạy qua một con đường lớn sáng đèn, cách xa dòng sông. Ở đây sẽ tốt cho cô hơn chút ít. Ánh sáng rực rỡ từ các tấm biển hiệu mờ tỏ và những bóng đèn nê-ông, mọc lên khắp nơi, kèn cựa nhau, lấn át những điểm sáng trên bầu trời.

Họ đi qua một, hai quán rượu mờ khói, ảm đạm với ánh đèn mờ. Nhưng chúng không phải là nơi anh nên đưa cô tới, bất cứ ai giống như cô. Ngay cả khi họ không ở trong hoàn cảnh như tối nay đi nữa, tay đàn ông nào cũng có thể thấy rõ điều đó khi nhìn cô. Cô đang gặp vấn đề, trưng cô ra giữa những ánh mắt chòng chọc ngà say và tiếng người huyên náo chỉ càng làm vấn đề trầm trọng hơn. Vả lại đây không phải một sự kiện giao tế, mà là một ca được xếp vào loại khẩn cấp. Anh cũng tránh những địa điểm ăn uống không phù hợp mà họ gặp trên đường. Chúng chỉ là những quầy phục vụ, điểm lui tới của cánh tài xế taxi, xe tải đường dài và những hạng người tương tự.

Anh đã nhắm sẵn một chỗ, một quán ăn mở cửa qua đêm, một nơi lạc hậu so với thời nay khi không có hình thức giải trí hay tiêu khiển nào để bù cho việc đồ ăn bình thường, đơn điệu. Nó vô cùng cũ kĩ và mốc meo, anh cũng chẳng thể hiểu nổi làm thế nào mà nó vẫn còn hoạt động, trừ phi đó là sự cố chấp không thể từ bỏ của chủ quán.

Anh dừng xe trước cửa quán yên ắng. Họ đi vào trong. Quán rất vắng, như mọi lần anh đến. Ở một bàn nọ, có hai người đàn ông đang mải mê với cuộc chuyện trò đã kéo dài mấy giờ đồng hồ. Gần đó là một đôi nam nữ chìm trong sự yên lặng muộn sầu suốt mấy tiếng liền. Một người phục vụ, rất ư mệt mỏi, rất ư kiên nhẫn, đứng lơ ngơ.

Anh dẫn cô đến một bàn trong góc, kéo ghế ra. “Chỗ này được không?”

Cô ngồi xuống, rồi lại đứng lên với vẻ ác cảm đột ngột. “Không, chỗ này quá gần cửa sổ. Chúng ở ngoài kia, nếu quay đầu tôi vẫn nhìn thấy chúng. Tôi sẽ vẫn... Chúng như đang rình mò sau lưng tôi vậy.”

Anh phát hiện ra một hốc tường, hoặc có thể là một góc lõm cuối phòng. Họ đi tới đó. “Ở đây thì sao?”

Lần này cô ngồi xuống, không đứng lên nữa. Thấy vậy, anh mới ngồi xuống ghế.

“Anh phục vụ, đóng hết rèm cửa sổ bên kia lại giúp tôi.” “Nhưng thưa anh, như thế anh mới nhìn thấy tất cả..

“Tôi bảo là đóng lại.”

“Chặn đứng chúng”, cô nói khi anh chàng đã đi khỏi. “Che cho tôi. Hãy giăng một ngàn tấm rèm lên. Nhưng dù vậy tia sáng của chúng vẫn lọt qua mà thôi. Chẳng có nơi nào trên thế gian này, hay ẩn sâu bên dưới, mà tia sáng của chúng không rọi qua được.”

“Chà!” Shawn khẽ nói với chính mình.

Anh cố gắng mỉm cười với cô. “Giờ cô cảm thấy ra sao? Cho tôi kiểm tra tay cô nào.”

Nó vẫn lạnh.

“Cô muốn một chút whisky không?”

“Có tác dụng chăng? Nếu thế tôi đã dầm mình vào rượu rồi.”

Người phục vụ đã quay lại. “Cà phê cho cô đây. Cà phê đen. Đậm và nóng.”

Anh đốt một điếu thuốc nữa trong lúc chờ đợi, để có việc mà làm hơn là vì anh muốn hút.

“Cô có muốn cho tôi biết tên không?” Anh dè dặt hỏi. “Tất nhiên cô không nhất thiết phải...”

“Jean Reid”, cô ngắt lời.

“Cảm ơn, cô Reid.”

“Anh có thể gọi tôi là Jean.” Anh tự hỏi cô đang nhìn gì. Mặt bàn giữa họ, nơi ánh mắt cô đang dán vào, trống trơn.

Anh phải tiếp tục câu chuyện giữa hai người. “Cô có muốn biết tôi là ai không?”

Cô tiếp tục nhìn vào điểm hư vô trên mặt bàn.

“Anh là một người đàn ông. Anh tự dưng xuất hiện. Anh khiến cho tôi phải tiếp tục nhìn chúng trong khi đáng lẽ tôi đã được giải thoát từ lâu, tất cả là do anh. Không biết tôi có nên cảm ơn anh vì chuyện đó hay không.”

Anh chớp mắt rồi cúi đầu. “Tôi tên Tom Shawn”, anh nói. “Tôi... là nhân viên sở cảnh sát. Tôi là một thám tử ở ban Trọng án. Nếu tôi có thể giúp gì..”

“Cảnh sát. Thám tử.” Cô phá lên cười.

Anh chờ cho cô cười xong.

Cô vẫn cứ cười, dường như chẳng cần gì khác. Tiếng cười không khàn khàn hay lanh lảnh, nó thậm chí không thu hút sự chú ý của hai đôi ở phòng ngoài. Nó thanh lịch, giống như mọi thứ khác ở cô. Nhưng xem ra cô không kìm được tiếng cười.

Khóc lóc còn thua xa. Không gì kinh khủng bằng việc phải ngồi nghe một người cười hoài cười mãi. Không vui vẻ, không giễu cợt, không hy vọng. Anh siết chặt năm đấm dưới gầm bàn, nơi cô không trông thấy, và ấn nó xuống đầu gối.

Anh tự hỏi làm sao để cô dừng lại.

Anh từng nghe nói nếu tát đối phương thì họ sẽ dừng. Anh không thể làm được điều đó dù có cố.

Anh nghe nói nếu hắt một cốc nước vào mặt họ, họ sẽ dừng. Anh cũng không thể làm được, như vậy thật khiếm nhã. Anh ước gì cái người mình cứu trên cầu là một tay đàn ông, để anh có thể đấm trẹo quai hàm hắn mà không mảy may hối tiếc.

Cô chĩa ngón tay cái qua vai. “Bắt lũ sao ngoài kia đi, ông cảnh sát. Hãy còng tay chúng, đánh chúng bằng dùi cui đi.”

Shawn này đâu phải không có lòng tự trọng. Anh vốn định giúp đỡ mà. Anh đứng lên, cẩn thận đẩy chiếc ghế về vị trí cũ, rồi lẳng lặng quay bước.

Tiếng cười chợt tắt. Anh ngoái nhìn lại từ bên này phòng. Đầu cô gái cúi xuống, hai tay ôm chặt quanh người. Cô đã nín lặng.

Anh tần ngần tại đó. Rồi anh xoay người, bước trở lại chỗ, chậm rãi như lúc bỏ đi. Anh kéo chiếc ghế cũ ra và lặng lẽ ngồi xuống. Cuối cùng, khi cô ngẩng lên, anh lại ngồi trước mặt cô, kiên nhẫn chờ đợi. Anh đang cố cho cô thấy, bằng cách duy nhất mà anh biết, là mình muốn giúp cô.

Hàng mi dưới của cô đọng đầy hơi nước. Cô nhìn anh, vuốt nhẹ mái tóc ra sau.

“Giờ cô có muốn nói với tôi không?”

“Tôi không thể.”

“Tại sao?”

“Tôi không biết nói thế nào.”

“Thì có sao nói vậy. Chuyện đã tích tụ trong người cô, cứ để nó thoát ra.”

“Chuyện này không nói thành lời được. Nó không thể truyền từ người này sang người khác. Anh phải sống với nó. Anh không thể nghe suông.”

“Chẳng có chuyện gì mà không nghe được cả. Tôi đã nghe không ít chuyện kì lạ..”

“Chuyện này chứa đựng rất nhiều chi tiết nhỏ, như những hạt cát hay những giọt nước. Anh không thể kể về những hạt cát hay giọt nước, nó không giống bất cứ thứ gì. Họ sẽ không hiểu ý anh.”

“Có lẽ tôi giúp được cô, chắc tôi sẽ khiến cho cô mở lời được. Hãy cố quên rằng tôi đang ngồi trước mặt cô đi. Kể lại thành tiếng câu chuyện như cô đang kể cho chính mình, xung quanh không có ai khác.”

Ngay cả như thế, cô cũng không bắt đầu được.

Anh nhẫn nại chờ. “Tối nay cô cảm thấy sợ hãi, đúng không?”

Cô hít một hơi sâu đầy run rẩy. “Vâng, tối nay tôi rất sợ.”

“Ngày trước cô không sợ.”

“Ngày trước tôi không sợ.”

“Rồi, bắt đầu từ đó. Cứ kể lại theo cách ấy.”

Anh quan sát mắt cô, chúng từ từ thay đổi. Đầu tiên là mờ đi, không phải về mặt vật lí, mà do sự hồi tưởng. Sau đó chúng lướt qua anh, xuyên qua bóng đêm, chìm vào quá khứ xa xưa.

“Có một thời tôi không sợ...”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.