Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21
Màn Đêm Khép Lại

❊ ❊ ❊

Sự căng thẳng đã biến mất khỏi căn phòng. Giờ nó như một nơi mà không khí được làm sạch bởi một thiết bị phóng điện mạnh. Nó phảng phất nỗi sợ hãi đã qua, nhưng hiện tại không còn nữa. Chỉ còn sự kinh hoàng u ám lưu lại, bám vào các bức tường, như một nơi thần chết đã ghé thăm.

Cô gái đã đi khỏi. Người kia cũng đã đi. Người mà tốt hơn không nên nghĩ đến. (Shawn cố gắng không nghĩ đến ông, nhưng mỗi lần cố là một lần thất bại.) Đi mãi mãi, giã từ đau đớn, giã từ sợ hãi, giã từ kẻ thù thời gian.

Chiếc đồng hồ vẫn ở đó. Quả lắc vàng vẫn đung đưa. Đàn ngựa vẫn gõ móng phi nước đại, lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp, giờ đây cho một người khác. Người kế tiếp. Hai cây kim chỉ số bốn và số sáu. Bốn giờ rưỡi sáng.

Ngôi nhà lặng tờ. Cửa đã đóng từ lâu sau bước chân những người khiêng cáng. Dường như đó là âm thanh cuối cùng, dường như từ đó đến nay là một khoảng thời gian rất xa xôi.

Chỉ có Shawn và McManus ở đó. McManus cầm mũ lên, ngắm nghía, đội lên đầu theo cách chậm chạp của một người đã tính chuyện đi xa từ trước và cuối cũng đã đến thời điểm thực hiện.

“Là sao vậy?” Ông hỏi. “Tôi sẽ nói gì đây? Giờ tôi phải quay về thành phố. Ngày mai hoặc ngày kia, tôi phải làm báo cáo về vụ này. Ồ, tôi sẽ có báo cáo của bên pháp y nữa. Tĩnh mạch cảnh bị đứt, họ sẽ nói thế hoặc đại loại thế. Nhưng điều tôi sẽ nói, cái tôi sẽ đặt bút viết xuống, là điều tôi đang băn khoăn. Chết do tai nạn, chết vì hóa điên. Bị giết bởi sự ám thị tinh thần. Chết bởi một lời phán …” Ông hướng cặp mắt suy đoán về những khung cửa sổ, nơi những tấm rèm đã được kéo ra và nền trời lấm tấm những tia lấp lánh.

“Sếp đang hỏi tôi ư?”

“Không”, McManus nói. “Tôi đang hỏi chính mình.” Ông đi đến cửa. “Bản báo cáo tôi làm, lời lẽ tôi viết ra, sẽ chẳng mấy quan trọng. Bởi vì không có bàn tay nào chạm vào ông ta. Đó là điều mà tất cả cảnh sát chúng ta cần điều tra, để xác nhận không có bàn tay nào giơ lên.” Ông lắc đầu. “Nhưng có rất nhiều điều tôi sẽ không bao giờ nắm rõ.” Ông đột ngột hỏi thêm, “Cậu có thế không?”

Shawn không trả lời. Anh tắt một trong những ngọn đèn. Như được điều khiển bởi cùng một công tắc, ánh nhàn nhạt bên ngoài cửa sổ sáng hẳn lên, gần lại.

Họ nối nhau đi vào sảnh, Shawn đi sau cấp trên của mình.

“Chúng ta có mọi câu trả lời”, McManus nói. “Ý tôi là tôi có, ở văn phòng. Nhưng những câu trả lời không thực sự trả lời được mọi thứ. Trong đây có một chữ ‘tại sao’ quá lớn để đưa vào bất cứ báo cáo nào. Nó như trượt đi mỗi lần cậu nghĩ đã ghim được nó xuống. Người đàn ông bị bắn đêm hôm trước trên cầu thang ngôi nhà thuê của Tompkins, chà, đã xác định được danh tính. Hắn là Walter Myers, người môi giới của Reid. Hắn ta xử lí mọi vấn đề tài chính, mọi khoản đầu tư của ông ta từ nhiều năm qua. vẫn là câu chuyện xưa như Trái Đất, cổ xưa như cái văn phòng môi giới đầu tiên, như cái cổ phiếu đầu tiên từng trôi nổi trên một thị trường chứng khoán. Sự cám dỗ, quá nhiều tiền bạc để thao túng, quá nhiều khinh suất ở phía vị khách hàng giàu có. Reid đã lơ là hắn suốt mấy năm qua, giao mọi việc vào tay hắn.”

Ông đặt tay lên nắm đấm cửa nhưng không xoay ngay.

“Phải mất nhiều năm để bóc gỡ mọi hoạt động của hắn, rà soát mọi tài khoản của hắn. Nhiều năm và một đội quân kiểm tra sổ sách. Dù gì tôi cũng có thể khẳng định luôn với cậu điều này, cô gái ở trên tầng sẽ là người nghèo. Có thể không được nghèo như cậu và tôi, nhưng nghèo so với những gì cô ấy được hưởng từ trước tới giờ.”

“Tốt”, Shawn nói một cách dịu dàng, nồng nhiệt, rất khẽ khiến người kia không nghe kịp.

“Vào một lúc nào đó, hắn đã tự đào cho mình một cái hố khá to. Hắn luôn phải ra sức gia cố đáy hố bằng cách đổ tiền và chứng khoán của Reid vào. Có điều làm gì có cái đáy nào để gia cố, cách những thứ đó vận hành luôn đào sâu xuống dưới. Cuối cùng, đến một ngày,ngưỡng hạn sụp xuất hiện, hắn cũng như ai nấy đều biết thế. Nó hiển hiện trước mắt hắn rõ như…”

Ông chỉ về căn phòng họ vừa đi ra, Shawn hiểu ông muốn nói gì.

“Sự chiếu cố duy nhất dành cho hắn là nó không có hạn chót, hắn vẫn có thể cầm cự một thời gian, hắn có một vài tháng. Nhưng chỉ có hai kết quả khả dĩ: Sự việc vỡ lở và bị vạch trần, hoặc cao chạy xa bay trước khi nó bị vỡ lở và vạch trần. Có thể hắn không có gan bỏ chạy. Hoặc có thể những sự vụ của hắn đã được ấn định, hắn sẽ không thể xênh xang bỏ trốn, mà phải bỏ trốn trong tình trạng cùng quẫn. Thế là hắn phải thấp thỏm ngồi yên chờ đợi.

Rồi xảy ra một việc mà chỉ có thể là ý Chúa.

Trong những khách hàng của mình, hắn vốn không có nhiều khách hàng, có một người phụ nữ già giàu có. Cậu biết kiểu người đó đấy. Không béo bở như Reid và keo kiệt ra trò, nên hắn khôn ngoan để yên cho bà ta. Nhưng hắn nhận thấy bà già may mắn kì lạ với những khoản đầu tư trớt quớt, ít ỏi của mình, trong khi hắn ngày càng chìm sâu trong cát lún. Tôi không biết hắn hạ gục bà ta bằng cách nào, nhưng hắn có mánh khóe riêng và cuối cùng cũng truy ra hết. Hắn biết được bà già nhận những lời mách nước từ một cô hầu gái. Và cô hầu này nhận chúng, chỉ riêng với cô ta, từ một nguồn bí mật.

Người phụ nữ này đã chết từ hồi đó, còn cô hầu đã tự sát. Nhung chúng ta có đủ bằng chứng để tái tạo câu chuyện. Chúng ta có tài liệu cho biết một cô Eileen McGuire đã được thuê làm hầu gái bởi một người phụ nữ nào đó tại một thời điểm nào đó, cũng có tài liệu cho biết người phụ nữ ấy là khách hàng của Walter Myers. Đó là sự tạo dựng khá hợp lí đấy chứ?”

Shawn gật đầu.

“Dù sao đi nữa, cuối cùng Myers đã lùng ra nguồn thông tin. Nổi trí tò mò, hắn đến đó điều tra. Từ đó về sau là một khoảng trống lớn cần lấp đầy. Phần này thuần là giả thiết. Không ai trong số họ còn sống để kể cho chúng ta biết chuyện gì đã diễn ra. Chúng ta phải chắp nối theo cách họp lí nhất có thể, với dữ liệu ít ỏi thu thập được.

Myers không thành công hơn trong công việc kinh doanh và những trò lừa bịp điên rồ của hắn, nên ta yên tâm cho rằng Tompkins đã không giúp hắn như giúp bà già. Hoặc thế, hoặc thời điểm đó Myers đã ngập trong rắc rối đến độ vài mánh trên thị trường chứng khoán không còn đủ để kéo hắn ra. Hắn cần kiểm soát ngay việc quyết toán tài sản của Reid, không còn là vấn đề chi tiêu thanh toán nữa, nhằm che đậy những lần biển thủ trước đó. Anh có thể sử dụng sai tiền của mình mà không phải chịu trách nhiệm. Nhưng sử dụng sai tiền của người khác, anh sẽ ngồi tù.

Đây là cái kích hoạt ngòi nổ quả bom. Trong phòng Tompkins la liệt những tấm séc tự nguyện chưa đổi ra tiền mặt mà Reid nhiều lần giúi cho ông ta. Myers bắt gặp một trong những tấm séc này và nảy ra một kế hoạch. Tompkins sẽ không sẵn lòng hợp tác, ông ta không muốn bất cứ điều gì từ bất cứ ai, nên Myers cố ý đưa ông ta vào bẫy để ép buộc ông ta. Chúng ta chỉ có thể ước đoán, và nếu đoán đúng, thì mánh khóe khá là thô bỉ. Nhưng Tompkins là con người mộc mạc và thô kệch, còn Myers là tên dẻo mỏ, nên xem ra hắn đã thành công. Một trong những tấm séc của Reid xuất hiện ở văn phòng của Myers, chúng ta đã tìm thấy nó ở đó. Nó đã được chuyển nhượng cho Myers bởi Tompkins, cho kẻ chủ mưu chuyện đó. Nó đã được nâng từ năm trăm lên năm nghìn đô la. Theo cách thức tùy tiện như thế, nó sẽ không qua mặt được bất kỳ nhân viên ngân hàng nào trên thế giới, kể cả người mù. Nhưng vai trò cốt lõi của nó nằm ở chỗ nó chưa từng được đem ra đổi ở bất cứ ngân hàng nào. Myers chỉ dùng nó như công cụ để khống chế Tompkins. Tôi không nghĩ Tompkins là người chuyển nhượng nó, tôi cũng không nghĩ ông ta là người nâng giá trị của nó. Ông ta có thể có tấm séc năm nghìn đô la chính cống từ Reid bất cứ lúc nào mình muốn, chỉ cần ngoắc một ngón tay. Tôi nghĩ Myers đã làm cả hai điều trên, sau đó đem những hậu quả ra đe dọa ông ta.”

“Vậy thì lời tiên đoán là gợi ý của Myers, để hạ gục Reid, đưa ông ta đến chỗ chết?”

“Ước gì tôi có thể nói vậy. Thế thì đã đơn giản. Không, lời tiên đoán tự thân nó xuất hiện. Myers ở ngoài cuộc. Hắn đã cố lợi dụng nó, điều khiển nó để phục vụ những mục đích của mình, khi hắn biết về nó. Hắn liền ra sức vận động Tompkins phải bảo Reid thay đổi di chúc, sao cho Tompkins là người thừa kế tiếp theo, sau cô con gái. Tompkins ắt sẽ nghe lời hắn, nên trước sau gì tòa dinh thự cũng sẽ về tay Myers, Tompkins chỉ là bù nhìn, chẳng hiểu tất cả những chuyện đó là như thế nào. Và như thế, tên của hắn, ‘Myers’, sẽ không xuất hiện trên giấy tờ.”

“Jean thì sao? sếp nói ‘sau cô con gái’.”

“Tôi không nghĩ cô ấy còn sống được lâu sau khi ông bố chết. Tôi nghĩ cô ấy ắt sẽ bị loại bỏ trong vòng vài ngày, hoặc có thể đi luôn theo ông bố đêm nay, nếu như Myers còn sống. Tôi không cho rằng Myers tin vào lời tiên đoán. Tôi khá chắc là hắn sẽ góp một tay, bằng cách này hay cách khác, để đảm bảo nó được thực hiện. Có thể là cố thuyết phục họ, Reid và cô con gái, cùng nhau tự sát khi thời điểm đến. Hắn không biết chúng ta đã vào cuộc. Dù sao thì một người của ta đã kết liễu hắn trên cầu thang, nên chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết hắn định làm gì.”

“Sau đó, Tompkins tự sát. Còn lời tiên đoán...”

“... vẫn thành hiện thực”, McManus nói nốt hộ anh. “Để lại một dấu hỏi to đùng, để lại chúng ta giậm chân tại chỗ. Myers không phải kẻ thủ ác đứng sau bức màn nhung điều khiển mọi thứ. Myers chỉ là tên lưu manh tép riu ngoài lề, nhăm nhe xâm nhập vào một sự việc đã vào guồng và chẳng mảy may bị tác động bởi hắn.”

“Tôi nghĩ Tompkins cũng không phải kẻ thủ ác”, Shawn nêu ý kiến.

“Hoàn toàn không. Ông ta chỉ là một linh hồn đáng thương bị đày đọa, nguyền rủa từ lúc sinh ra, bị mắc vào một thứ, bị đè nghiến bởi một thứ mà có lẽ bản thân ông ta cũng không hiểu. Ông ta luôn luôn giãy giụa để thoát ra, như con sâu mù dưới tảng đá. Ồng ta chỉ là một cậu bé nhà quê, với tia lửa cháy rực giữa đôi mắt.”

“Trong Kinh thánh cũng có những nhà tiên tri”, Shawn nhắc ông.

McManus mở cửa.

Sao trời như những hạt mưa đá bàng bạc rơi xuống mặt họ, những hạt mưa đá không âm thanh, không cảm giác.

Cả hai cùng cụp mắt xuống, khó chịu, đề phòng.

“Tôi cảm thấy không ổn”, McManus lẩm bẩm với vẻ hung hãn. “Có một cái gì ở đó. Thứ mà tôi không thể nhét vào bản báo cáo, nên nó cứ ngạo nghễ ở đấy, thoắt ẩn thoắt hiện. Cô diễn viên với cái đồng hồ đeo tay đính kim cương. Đứa bé suýt bị xe tông. Khẩu súng của Dobbs bị kẹt đạn trên cầu thang. Ông ta biết cả tên họ, Tom ạ, tên thánh của họ, từ tầng dưới...” Giọng ông lạc đi, nghe lạ lùng như tiếng thổn thức, dù gương mặt vẫn đanh lại. “Có một cái gì ở đó, tôi không muốn biết nó là gì! Tôi cảm thấy không ổn, cứ như bản thân đang bị cảm lạnh, mà tôi không hề cảm lạnh! Tôi sẽ về nhà với bà nhà tôi và uống một ly toddy đặc nóng.” Ông nói như tranh cãi, cứ như Shawn đang cố ngăn ông lại, trong khi Shawn chẳng hề có ý đó.

“Cậu có đi với tôi không? Tôi cho cậu quá giang”, ông hỏi.

Shawn liếc vào trong nhà, qua sảnh tới cầu thang. “Tôi nghĩ mình sẽ ở lại ngoài này hết đêm. Có mỗi mình cô ấy trên kia.”

“Không có ai ở cùng cô bé sao?”

“Có, nhưng... sếp biết đấy. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua chuyện này từ đầu đến cuối. Để tôi tiễn sếp ra xe.”

Họ cúi đầu đi dọc con đường, mắt nhìn xuống đất, như những người đang chìm trong suy nghĩ.

McManus đột nhiên trút ra. “Tôi ước gì cậu chưa bao giờ đưa cô gái ấy đến chỗ tôi! Ước gì tôi chưa bao giờ gặp cô ấy, chưa bao giờ nghe câu chuyện.” Một lúc sau, ông nói thêm, “Tôi cá là cậu ước mình chưa bao giờ đi bộ dọc con sông tối hôm đó.”

“Tôi phải đi”, Shawn trả lời đơn giản. “Đó là nơi tôi vẫn đi qua, không còn nơi nào khác.”

McManus liếc nhìn anh với vẻ nghi hoặc.

“Hẹn gặp cậu ngày mai, Tom. Cứ nghỉ ngơi đi, lúc nào đi làm cũng được.”

Anh nhìn chiếc xe lăn bánh xuôi lối xe chạy. Ánh đèn hậu màu đỏ vẽ thành một đường xoắn ốc cho đến khi nó đâm ra đường lớn.

Rồi anh quay người, lê bước về ngôi nhà. Một dòng suối xanh lam sẫm tối dập dờn trước mặt anh trong ánh sao nhợt nhạt. Lạnh lẽo, im lìm và âm u. Anh không sợ, nhưng cảm thấy mình thật nhỏ nhoi và tầm thường. Anh cảm thấy không còn cần thiết phải lo lắng về những chuyện đã xảy ra với mình, dù tốt hay xấu. Từ giờ, tất cả đã được an bài, tất cả nằm ngoài tầm xử lí của anh. Đó là một cảm giác lạ lùng, một cảm giác nhẹ nhõm như vừa cất một gánh nặng khỏi lưng.

Có ánh đèn lờ mờ trên gác, ở cửa sổ căn phòng nơi cô ngủ và người y tá trông nom. Anh tự hỏi cô có cùng cảm giác đó không.

Và khi có cảm giác ấy, ta cần sự hỗ trợ. Ta không thể đi tiếp một mình. Ta quá nhỏ bé, quá yếu ớt. Hai đứa trẻ bất lực trong bóng tối.

Anh không muốn ngủ. Ai có thể ngủ nổi? Anh châm một điếu thuốc và đứng trên nền sỏi bên ngoài, chờ đợi. Chờ trời sáng, chờ đến khi được gặp lại cô. Đột nhiên, anh ném điếu thuốc đi. Cánh cửa vừa dịch chuyển. Có thứ gì trăng trắng, là cạnh của một gương mặt, đang nhìn anh qua khe cửa.

“Ai đó? Là cô phải không?”

Cánh cửa mở rộng hơn một chút, gương mặt khẽ gật.

“Ra đây. Ra đây với tôi.”

Cô đứng ngây tại chỗ. Anh thấy mắt cô ngước lên trên rồi vội cụp xuống.

“Đừng sợ. Chỉ vài bước thôi, tôi đang đứng đây, chìa tay cho cô.”

Đột nhiên, họ đã ở bên nhau, áp sát nhau.

“Cô nên nghỉ ngơi chứ.”

“Cô y tá ngủ rồi, em không ngủ được. Em biết anh ở đâu đó dưới này. Em biết anh sẽ không bỏ đi. Dù anh ở đâu, em cũng muốn ở đó, đó là nơi yên ổn nhất, kể cả ở ngoài trời này.”

Cô liếc quanh một cách đề phòng, đoạn ngoảnh mặt đi.

“Mở áo khoác của anh ra đi, che cho em.”

Cô vùi mặt vào ngực anh, gần bao nhiêu cũng không đủ. Anh kéo vạt áo phủ ra ngoài mái đầu cô. Cô rúc vào anh như cái tổ kén an toàn.

Cho dù chỉ cách một bước chân, ta cũng không thể nghe thấy họ đang nói gì. Họ thì thầm rất khẽ với nhau, chỉ cho nhau. Hai đứa trẻ trong đêm.

“Nằm yên, đừng run rẩy thế. Có anh ôm em rồi. Mấy ngày nữa, anh sẽ là chồng của em, em sẽ không bao giờ cô độc nữa. Nằm yên đi em, những ngôi sao đang dần lặn mất. Trời sắp sáng rồi.”

Nhưng đôi mắt anh bồn chồn ngước lên nhìn dõi qua vai, quan sát những mũi kim rực rỡ đầy bí hiểm ở tít xa.

HẾT

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.