Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
Quy Trình Của Cảnh Sát Bắt Đầu

❊ ❊ ❊

Sau khi chọn ra bảy người, McManus cho giải tán những người còn lại. Ông đóng cửa văn phòng, trở lại ngồi sau bàn làm việc. Bảy người được chọn đứng thành hàng ngang trước mặt ông, ở giữa vẫn còn chỗ trống của những người không được chọn. Ông phẩy tay một cái, họ liền dồn lại. Họ như những người lính duyệt binh trên quảng trường, song không cứng nhắc bằng, bởi cánh tay họ đang để ở đủ mọi tư thế - người chắp ra đằng sau, người khoanh trước ngực, người buông thõng hai bên sườn, người vẫn nắm chặt ve áo không rời. Nhưng chí ít không có ai đút tay túi quần.

Mọi con mắt đều dồn vào ông, với sự tập trung chuyên tâm gần như tạo bầu không khí căng thẳng cho căn phòng. Họ không chớp mắt, không cử động. Đến cả tiếng thở cũng không nghe thấy, dù cho phòng có nhiều người như vậy. Một đường ống nước ở đâu đó thỉnh thoảng chảy róc rách, như lời than vãn trong thinh lặng.

Mãi lâu sau, ông mới lên tiếng, người ta còn tưởng ông không định mở miệng.

Ông cầm một cây bút chì, một cây bút màu vàng bình thường, và xoay xoay nó trong lúc nói, thỉnh thoảng gõ vào đầu bút, rồi đuôi bút, rồi lại trở về đầu bút. Hành động ấy cũng tạo ra âm thanh rất nhỏ, tiếng lách tách khe khẽ. Hiển nhiên, ông không biết mình đang vô thức làm gì, vì mắt ông đang nhìn vào họ.

Ông nói chậm rãi và nhỏ nhẹ, “Điều tôi nắm giữ là bí mật. Nó cần được giữ kín bằng mọi giá. Không được bàn luận về nó trong nội bộ cũng như bên ngoài. Không được bàn luận với đồng nghiệp khác, nhũng người không được chọn. Cũng như tính chất bí mật, có thể nói nó là một vụ không chính thức. Một vụ việc tôi tự đảm trách, không có bất cứ chỉ thị chính thức nào từ trên. Vì lẽ đó, tôi không thể ra lệnh cho các cậu thực hiện những nhiệm vụ tôi giao phó. Các cậu có quyền từ chối, yêu cầu được miễn. Nhưng chỉ trong giờ phút này, chứ không phải khi đã vào cuộc. Một khi đã chấp nhận, các cậu phải chấp hành mệnh lệnh một cách nghiêm túc như yêu cầu nghề nghiệp. Rõ chưa?”

Ông đợi một lúc.

“Giờ tôi sẽ tóm tắt vụ việc. Một cách ngắn gọn. Cái chết của một người đàn ông được dự đoán bởi một người đàn ông khác. Nó được cho là sẽ xảy ra sau ba ngày nữa kể từ bây giờ, lúc nửa đêm ngày kia. Chúng ta không có lí do gì để khép người đàn ông thứ hai - người dự báo - vào tội đi trước thời gian. Không vi phạm pháp luật, không có hành vi đe dọa. Có một điều luật cấm bói toán, nhưng chúng ta không thể bắt ông ta vì tội đó. Lời tuyên bố được nói miệng, nằm trong một cuộc trao đổi, và người dân đất nước này được tự do ngôn luận.

Tôi không tin vào những lời tiên đoán, nhưng cái này là ngoại lệ. Tôi tin lời tiên đoán này sẽ thành sự thật, trừ phi có hành động ngăn chặn. Nhưng không phải vì nó là một lời tiên đoán, không phải, mà vì bản thân người tiên đoán hoặc người qua lại chỗ ông ta sẽ khiến sự việc xảy ra.

Lời tiên đoán mới đây đã đạt mức đỉnh điểm so với những cái lặt vặt trước đó. Có cả một quá trình xây dựng nó, chậm mà chắc, qua nhiều tuần lễ và nhiều tháng ròng. Mỗi một lời tiên đoán bình thường được đưa ra thuở ban đầu đều thành hiện thực. Cho đến bây giờ, tất nhiên, nạn nhân đã tin chắc rằng cái cuối cùng này cũng sẽ thành sự thật. Sao ông ta lại có thể không tin được chứ? Đó là điểm mấu chốt.

Và đó là chỗ chúng ta vào cuộc. Cách giải quyết lời tiên đoán cuối cùng là lôi những tiên đoán nhỏ nhặt ban đầu ra, mổ xẻ chúng, tìm hiểu xem vì sao chúng lại chính xác như thế. Vì cái cuối cùng chưa xảy ra, nên chúng ta không thể đi theo nó. Chúng ta đi theo những cái đã xảy ra. Chúng nói cho ta biết về cái cuối cùng - thứ ở đằng sau nó, kẻ ở đằng sau nó, xuất phát của nó, tất cả bí mật bao trùm lên nó. Lý giải được những cái nhỏ, ta sẽ lý giải được con át chủ bài.

Làm được điều đó, chúng ta sẽ cứu được người đàn ông trên hai phương diện. Cứu ông ta khỏi lời tiên đoán trở thành sự thật, đồng thời cứu ông ta khỏi niềm tin của bản thân vào nó. Chính thứ niềm tin ấy đang giết dần giết mòn ông ta, chậm rãi mà chắc chắn.

Giờ thì, các cậu có ý kiến gì không?”

Họ gián tiếp trả lời ông bằng cách tiếp tục đứng yên như tượng.

“Với những ai không muốn tham gia, cửa ra ở đằng kia.”

Một người trong bọn liếc nhìn, như đã quên béng cửa nằm ở đó, còn đâu vẫn không nhúc nhích.

“Được rồi”, ông hoạt bát nói, “từ giờ trở đi, các cậu đã nhập đội. Các cậu là những người tình nguyện. Các cậu sẽ được giao những nhiệm vụ mà chưa thám tử nào từng nhận. Tôi không cử các cậu truy tìm những kẻ sát nhân. Tôi không cử các cậu lần theo nữ trang bị mất cắp. Tôi sẽ cử các cậu lần theo những lời tiên tri. Đúng, tôi nói thế đấy. Tôi sẽ cho các cậu những lời tiên tri để các cậu xoay sở. Công việc của các cậu là mổ xẻ chúng ra để nhìn cho rõ, cho...” Ông xoa cằm. “Nên dùng từ gì nhỉ? Cho dễ hiểu, tìm một lời giải thích hợp lí cho chúng, cách chúng được xây dựng, sắp xếp, ráp nối, khớp vào nhau.

Sau đây là nhiệm vụ của các cậu.

Archer, một bức điện đến sân bay San Francisco năm mươi lăm giây trước khi máy bay cất cánh vào cái đêm Harlan định trở về. Bức điện đã ngăn ông ta lên máy bay, nhờ đó mà ông ta thoát chết, khiến cho phần tái bút của lời tiên đoán ban đầu về vụ rơi máy bay ứng nghiệm. Con gái ông ta không gửi bức điện. Điều tra người gửi là ai, điều tra nguyên nhân đằng sau và đừng để bất cứ ai phát hiện ra cậu đang điều tra. Rõ chưa?”

“Rõ!” Archer khẽ thở ra. “Nhưng thưa sếp, tôi nên sử dụng bàn cầu cơ chăng?”

“À mà cậu có tối đa ba ngày. Thông tin đó chỉ hữu ích nếu chúng ta có nó càng sớm càng tốt.”

Cửa đóng, còn lại sáu người.

“Dominguez, cậu phụ trách đôi giày. Một đôi giày nữ biến mất khỏi hộp đêm Embassy rồi xuất hiện trong một hiệu cầm đồ - đúng hơn là hiệu ve chai - ở bên kia thành phố. Tìm kẻ đưa chúng tới đó và nguyên nhân. Tôi nhắc lại, không để cho bất cứ ai biết việc cậu đang làm. Thời hạn của cậu y như trên. Đây là địa chỉ.”

Cửa đóng, còn lại năm người.

“Còn cậu, Bradley. Làm thế nào mà số của hộp ký gửi an toàn của Harlan Reid, một-tám-không-năm, lọt vào đầu Tompkins. Làm thế nào mà những thứ bên trong hộp lọt vào đầu Tompkins. Đó là nhiệm vụ của cậu. Và đừng tiếp cận Tompkins, ông ta là nhiệm vụ của người khác, làm việc với đầu mối bên kia ấy.”

“Đó mà là nhiệm vụ sao?” Anh chàng Bradley số nhọ rên lên.

“Đừng lo, Brad”, McManus trấn an. “Nó không chui vào đầu ông ta bằng sóng điện từ đâu. Đường đi của nó có thể nhìn hoặc nghe hoặc sờ hoặc ngửi thấy. Cái đó hợp với cậu. Cậu có thể nhìn, nghe, sờ hoặc đánh hơi thấy nó.”

Cửa đóng, còn bốn người.

“Giờ chúng ta đến với những việc dễ hơn. Thế là đủ cho mấy lời tiên tri hay cái gì đó, tùy các cậu gọi. Tôi chỉ chọn những cái nổi bật, còn đâu phải loại ra rất nhiều. Tôi không có đủ người và đủ thời gian. Nhưng đó cũng không phải toàn bộ lí do. Bản thân tôi cũng ngại dây vào. Chúng rất khó xơi. Cô diễn viên người Rumani đeo đồng hồ kim cương ở chân, bé gái suýt bị xe đâm, cổ phiếu lên xuống gần như theo một mệnh lệnh.

Tôi chọn những cái khả thi. Nếu có thể treo sự lí giải hợp lí lên ba cái móc kia, chúng ta sẽ cứu được tinh thần của người đàn ông khỏi cái chết. Tôi không lo về phần xác. Shawn sẽ cứu nó.

Schaefer, cô gái tên Eileen McGuire giao cho cậu. Và khi tôi nói giao, nghĩa là giao. Cậu là chiếc quần lót cô ta mặc, là bất cứ cái gì bên dưới bộ đồ lót, là làn da của cô ta. Cậu phải dính sát với cô ta như chúng.”

Cửa đóng, còn ba người.

“Molloy, cậu phụ trách sư tử.”

Anh chàng há hốc miệng. “Gì cơ?”

“Sư tử, tìm tất cả vườn thú trong bán kính năm trăm dặm quanh đây. Kiểm tra từng cái một xem có sư tử không. Nếu có, hãy mở to mắt canh chừng để không con nào sổng ra hay bị cuỗm đi...”

“Cuỗm một con sư tử á?” Viên thám tử thở dốc.

“Báo cho nhân viên bảo vệ canh gác thật kĩ chuồng sư tử của họ, trong hai hoặc ba ngày tới. Đặc biệt là ban đêm. Cũng đừng bỏ qua những gánh xiếc rong hoặc những buổi xiếc thú hay những cái tương tự lọt vào tầm mắt cậu. Bất cứ cái gì liên quan đến sư tử phải lập tức báo cho tôi.”

Molloy đi ra, lén lấy khăn thấm mồ hôi trán.

“Giờ tới hai người các cậu. Chúng ta đã đến phần nòng cốt. Nếu người xưa đã nói 'hai cái đầu tốt hơn một' thì tôi thực sự cần cả một đội mới có thể đấu hòa. Người ta nói ông ta biết các cậu đang nghĩ gì. Tôi nói hãy hành động như thể ông ta biết các cậu đang nghĩ gì. Như thế, các cậu sẽ an toàn, các cậu không thể đi sai đường. Jeremiah Tompkins là họ tên, ông ta sống ở nơi này, đây là địa chỉ. Bề ngoài ông ta không nổi bật, nhưng đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, cho rằng ông ta là người tầm thường. Những người trước các cậu đã mắc sai lầm đó và hối tiếc suốt đời. Đừng để ông ta ra khỏi tầm mắt các cậu nếu có thể. Nhưng nếu thỉnh thoảng các cậu buộc phải để ông ta ngoài tầm mắt một, hai phút, chí ít phải đảm bảo ông ta không ở ngoài tầm tai các cậu. Sử dụng máy ghi âm và tất cả thiết bị cần thiết.”

Sokolsky nhìn Dobbs. “Và ông ta được cho là biết những gì chúng ta đang làm, trong lúc chúng ta làm điều đó?” Anh chàng nói bằng giọng run run.

McManus chỉ trả lời, “Cậu mấy tuổi rồi, Sokolsky?”, rồi tiếp tục nói mà không chờ đáp lại.

“Sẵn sàng bắt ngay khi có thông báo. Nếu có thể, hãy chờ đến khi khai thác được điều gì đó từ ông ta. Nhưng dù khai khác được hay không, ông ta phải bị bắt giam trước nửa đêm ngày kia, tròn một ngày trước hạn cuối của lời tiên đoán. Thôi đi đi!”

Cửa mở ra, chỉ còn lại một giọng lầm bầm phàn nàn từ lối đi vẳng vào. “Không được suy nghĩ để không lộ ra điều mình nghĩ, sao mà làm được...?”

Cửa đóng lại, McManus quay sang Shawn.

“Giờ đến lượt cậu. Cậu ở tử điểm. Cậu sẽ bảo vệ mục tiêu.”

Ông xoa cằm suy nghĩ.

“Cậu có sợ sư tử không, Shawn?” Ông hỏi.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều đến chúng”, Shawn thẳng thắn thừa nhận. “Tôi sẽ không... đi ngủ với một con sư tử, nếu tôi được lựa chọn. Nhưng, dù sao cho đến thời điểm này trong đời, tôi không qua lại nhiều vói chúng. Chúng lo chuyện của chúng. Tôi lo chuyện của tôi.”

“Từ giờ trở đi”, McManus cộc lốc bảo, “tôi e rằng cậu sẽ phải quấy quả chúng một chút. Khỏi cần tôi nói, cậu cũng biết là không cần hiểu mọi thứ theo nghĩa đen. 'Con sư tử' mà tôi định ghép cặp đấu với cậu có thể mang đủ mọi hình dạng. Nó có thể là một viên đạn, có thể là một sợi dây thừng thắt quanh cổ, có thể là tách cà phê pha thuốc độc. Hoặc chỉ là một con sư tử mang đúng kích thước một con sư tử, còn sống sờ sờ. Chúng ta không biết được. Tất cả những gì chúng ta biết là thời điểm giao đấu: Nửa đêm ngày kia. Thực ra đó là toàn bộ thông tin chúng ta có.

Việc của cậu là giữ mạng sống cho ông ta. Tôi có thể cho nửa tá hoặc một tá gã như cậu phục khắp ngôi nhà đó. Rồi 'con sư tử' sẽ đánh hơi, thấy bọn họ, trì hoãn cuộc viếng thăm, để lúc khác lại đến khi sự phòng bị không còn. Tôi không muốn điều đó xảy ra. Tôi muốn nó đến khi nó được thông báo là sẽ đến”, ông đấm tay xuống bàn một cách quả quyết, “để nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, thề có Chúa!”

“Nên tôi sẽ để cậu đi một mình. Cậu đến phòng y tế nơi cô ấy đang nằm nghỉ, đợi đến khi bà quản lí nói cô ấy đã đỡ hơn, sau đó về nhà với cô ấy. Cậu sẽ là khách đến chơi nhà, bạn trai cô ấy, là gì tùy cậu.

Nhưng phải đảm bảo người đàn ông đó sống qua nửa đêm ngày kia! Ngoài chuyện đấy ra, cậu được tùy nghi hành động.”

Shawn quay gót đi ra, không nói nửa lời.

McManus còn lại một mình, với chiếc bàn giấy và cây bút chì. Mọi sự bắt đầu khởi động.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.