Đó là sự im lặng đáng sợ khó lòng chịu nổi. Họ không thể khiến cho ông nói thêm bất cứ lời nào, ông đã cấm khẩu. Ông gần như đã sang cõi bên kia. Nếu còn tia sáng nào thì nó chìm rất sâu trong tàn tro lạnh lẽo chồng chất của nỗi sợ hãi, không sao lọt ra ngoài. Về mặt sinh học, ông vẫn sống. Tim ông đang đập, ông đang thở, mắt ông mở, dù nó có nhìn thấy gì hay không thì không chắc. Nhưng về tinh thần, ông đã chết. Chết hẳn và không thể sống lại, như cái xác trên bàn khâm liệm.
Họ không may mắn như vậy. Cả hai vẫn còn đủ sinh khí để cảm nhận. Họ cũng nín lặng, nhưng không cùng nguyên nhân. Họ vẫn sử dụng được giọng nói của mình. Nhưng chẳng có gì để nói, nên sau cùng họ từ bỏ cố gắng.
Gương mặt cô gái là màu của bột đá trắng. Da mặt của Shawn là đá granite sẫm màu hơn, đôi chỗ lấm tấm những vệt mồ hôi. Nhưng gương mặt của ông Reid không còn là mặt nữa. Nó chỉ là một bộ phận nhăn nhúm của cái xác nơi từng có mắt mũi miệng.
Shawn biết hai người họ sẽ không bao giờ quên đêm nay, bất kể phần đời còn lại của họ xảy ra chuyện gì khác. Nó cũng sẽ không bao giờ kết thúc, sẽ không bao giờ tan biến hoàn toàn vào ánh dương. Nó đã trở nên quá tối đêm nay. Một phần bóng tối sẽ mãi mãi đọng lại. Họ sẽ mang những vết sẹo trong tâm hồn, loại sẹo người ta mang trong thời kỳ Tăm tối* khi họ tin vào quỷ dữ và phép thuật hắc ám. Những vết sẹo sẽ không bao giờ lành hẳn. Một ngày nào đó, đau đớn sẽ qua, khó khăn sẽ qua, nhưng vết sẹo sẽ mãi còn đó, nếu họ bóp thật mạnh và nhìn thật sát. Khi mọi chuyện trở nên u ám, khi đêm đến, khi những nỗi sợ hãi khác đến, nó sẽ nhức nhối.
Cách gọi khác của thời kỳ Trung Cổ.
Chiếc đồng hồ vẫn ở trong phòng với họ. Có nó còn tốt hơn không có, nhìn thấy nó còn đỡ bị giày vò hơn không nhìn thấy nó. Vấn đề ấy đã tự nó quyết định từ lâu. Không phải vì ông nữa, bây giờ là vì họ. Ông ắt sẽ không rầy rà hỏi họ nữa, ông đã qua giai đoạn đó. Giờ họ mới là người phải biết, phải xem. Quả lắc, như một hành tinh vàng khó chịu, tiếp tục đung đưa qua lại sau tấm kính nhốt nó. Một khe hẹp màu trắng vẫn ngăn giữa hai cái kim đen. Còn hai phút nữa là đến mười hai giờ.
Cứ như những giọt nước rơi vào một khe gỗ. Tách, tách; tách, tách.
Jean vẫn xoa bóp hai thái dương ông, vỗ về an ủi. Như một người chuyên nghiệp, nhưng là một người chuyên nghiệp lơ đãng, vì mát xa lâu quá mà quên mất mình đang làm gì, quên cả dừng lại.
Shawn nghĩ một cách nổi loạn: Mẹ kiếp! Sao nó không xảy ra đi? Chuyện gì đó, bất cứ chuyện gì! Những sự chấn động ầm ĩ, bất cần nó là gì. Sao không có con sư tử nào nhảy xổ vào qua cửa sổ đằng kia và làm kính rơi khắp phòng? Ngay bây giờ, ngay thời khắc này! Sao một loạt đạn không nã vào đây từ bóng tối ngoài kia? Giết chết ông ta! Giết chết cả mình! Giết cả cô ấy nữa! Chỉ cần nó kết thúc, hãy để điều gì đó xảy ra! Bất cứ điều gì còn hơn hư vô thế này. Anh bắt đầu xoay nòng súng một cách bồn chồn trên đùi, đặt nghiêng nó xuống. Mình sắp bóp cò đến nơi rồi, anh tự cảnh báo. Mình sẽ phải bắn. Chỉ mong có cái gì đó cho mình bắn, vì mình sẽ bắn bất kể có hay không. Mình sẽ bắn đầy hoan hỉ, mình cảm thấy sắp đến lúc rồi. Anh cúi đầu, áp chặt bàn tay kia lên trán một phút.
Rồi sực nhớ ra còn có cô ở đó, anh liền thoát khỏi dòng suy nghĩ, được một phút nữa.
Lúc này còn kém một phút. Cái khe trắng mảnh như sợi chỉ. Phải tinh mắt lắm mới nhìn ra. Nếu không người ta chỉ thấy hai cây kim chập vào nhau. Tách, tách, tách, tách, bầy ngựa của thần chết đang chạy nước kiệu đến trạm.
Đột nhiên, hình người trong ghế đưa tay về phía họ. Họ đã tưởng ông mất khả năng cử động, nhưng đây hẳn là chớp lóe cuối cùng.
Một âm thanh lạo xạo không còn là giọng nói phát ra từ ông.
“Giờ tôi phải nói lời từ biệt. Nắm lấy tay tôi, con trai. Cảm ơn cậu đã... đã ở bên tôi đến phút cuối. Jean, con yêu, ra trước mặt bố và hôn tạm biệt bố đi. Bố không thể quay đầu được.”
Cô áp gương mặt mình vào mặt ông. Mái tóc ấm áp, đầy sức sống của cô che đi làn da chết chóc cứng đờ, trắng dã.
Hai cái kim giờ chập làm một. Chúng đã hợp nhất, cái này chồng lên cái kia. Chiếc đồng hồ chỉ còn một cây kim. Thời khắc đã điểm. Thời khắc của cái chết.
Một tiếng chuông, hai tiếng chuông ngắt quãng, bắt đầu kêu giòn giã, lanh lảnh. Cứ như một mối đe dọa đã suy yếu vừa thả ra con chuột đồ chơi chít chít gắn bánh xe.
Họ giật bắn mình như chạm phải điện, ít ra là hai người giật mình. Khẩu súng của Shawn suýt rơi. Nhất thời họ không thể nào định hướng, tất cả đã tập trung vào cái đồng hồ quá lâu.
Tiếng chuông tự ngắt, rồi tiếp tục kêu. Nhịp điệu cho biết nó là gì, lặp đi lặp lại. Đó là tiếng chuông điện thoại ở sảnh chính bên ngoài, phía trước căn phòng này, dưới chân cầu thang.
Shawn đứng lên, lừng chừng, lom khom.
Boong! Đồng hồ điểm giờ, du dương, oai nghiêm. Thời khắc đã đến. Nó gần như át hết âm thanh kia, có tác động tức thời. Nó xăm vào dây thần kinh của họ.
Shawn lấy chìa khóa và đi ra cửa. Anh ngoái nhìn họ, đầu nghiêng nghiêng, như cố phân tích âm thanh đó báo điềm gì qua từng âm sắc.
Đôi môi khô cứng của ông Reid mấp máy không ngừng. Cuối cùng, từ ngữ cũng bật ra, khàn đặc, “Không, đừng... Có thể đó là trò lừa gạt, một cái bẫy để tách cậu khỏi chúng tôi…”
Boong! Đồng hồ điểm tiếng thứ hai. Nó như phát ra những sóng xung động, như thể có một vật nặng đột nhiên được thả vào giữa mặt hồ tĩnh lặng.
Chuông điện thoại lại reo, như tức khí với tiếng đồng hồ. Giờ nó thay đổi nhịp điệu, dồn dập hơn.
Jean lùa tay vào tóc. “Ra tắt nó đi”, cô nghẹn ngào. “Tôi không chịu nổi nữa.”
“Khoan đã”, anh nói. “Là cuộc gọi của cảnh sát. Ba tiếng chuông ngắn mỗi lần, họ nói sẽ dùng phương pháp đó nếu muốn liên lạc với tôi.”
Anh xoay cổ tay và cửa mở. Anh đẩy nó rộng ra sau lưng.
“Tôi sẽ ở ngay ngoài này và canh chừng cửa”, anh nói. “Không thứ gì qua mắt tôi được.”
Anh thấy cô cúi xuống ông Reid, vòng hai tay ôm lấy ông che chở.
Anh bước nhanh tới chiếc điện thoại, nhấc máy, khẩu súng lăm lăm trong tay, đánh gió vào không khí.
Boong! Vọng đến tai anh từ xa, như một đợt thủy triều.
Đó là McManus. “Cậu ổn chứ?”
“Ổn”, Shawn bật ra, mắt đảo qua các bức tường, cầu thang phía trên, cánh cửa chính khóa chặt cuối sảnh.
“Kết thúc rồi. Chúng ta đã thoát khỏi lời nguyền. Nạn nhân đã được cứu. Tompkins vừa tự sát trong phòng giam. Ông ta vốn đã bị giữ hết tư trang, vậy mà vẫn tìm được cách tự tử. Ông ta gỡ một chiếc cúc dẹt cỡ lớn trên áo và dùng cạnh bị mẻ để cứa cổ. Lúc phát hiện ra thì đã muộn.”
Boong! Màng tai Shawn rung lên.
“Trước đấy, tôi vừa nhận điện từ Molloy. Một con sư tử lớn sổng chuồng lúc chiều nay đã bị bắn chết. Chỉ cách chỗ cậu hai mươi dặm. Bảo với ông ta là mọi chuyện đã kết thúc, không còn gì phải lo lắng nữa. Giờ tôi không có thời gian nói chuyện với cậu. Tôi sẽ lập tức lên đường đến đó.”
Boong! Tiếng chuông điểm giờ thứ tư cắt ngang câu nói.
Xen lẫn trong đó là tiếng hét thất thanh của cô, xuyên thẳng vào anh. Anh buông điện thoại xuống như buông thanh sắt nóng đỏ.
Ông Reid lao vút qua cánh cửa phòng để mở, như một vật vô tri bắn ra từ một vụ nổ bên trong. Ông chạy dọc gian sảnh dài dẫn tới cánh cửa ở đầu kia, với sự nhanh nhẹn không còn thuộc về thể chất nữa, mà là hiện tượng đột biến của cơn giãy chết gây nên.
“Giữ ông ấy lại! Ông ấy mất trí rồi!” Cô thét lên từ trong phòng.
“Cửa đã khóa, ông ấy không thể chạy ra ngoài!” Anh hét, chạy hết tốc lực đuổi theo, chắc chắn bắt kịp ông trong vòng vài giây vì cánh cửa sừng sững chặn đứng cuộc chạy trốn điên cuồng. Anh thoáng thấy cô khi phóng qua cánh cửa mở, gần như ngã sấp dưới sàn trong phòng, hoặc bị hất xuống đó khi ông Reid vùng ra với sức mạnh siêu nhiên cuối cùng, hoặc bị lôi theo ông ra đó cho đến khi cô kiệt sức và phải buông tay khỏi ông.
Cánh cửa giờ đã ở ngay trước mặt ông Reid. “Tôi đến đây!” Ông gào khóc thảm thiết. “Tôi đến đây!” Như thể đang chạy đến một điểm hẹn vô hình.
Đột ngột, khi sắp va vào cửa, ông ngoặt sang trái và mất hút vào bóng tối của phòng kính ở phía đó. “Tôi đến đây!” lại vang lên từ bóng tối.
Có tiếng đổ vỡ loảng xoảng, rồi im bặt.
“Đèn đâu? Vì Chúa, bật đèn lên! Tôi không thể nhìn thấy gì trong này.”
Shawn cuống cuồng nện hai tay lên xuống mé tường trong cửa. Cô chạy lên sảnh, sụm xuống sau lưng anh, vì thiếu dưỡng khí hơn là đau thương.
Anh tìm thấy công tắc khi cô vừa tới, bật lên.
Đèn sáng lên đằng sau những tấm tranh kính đẹp đẽ, hồng ngọc, ngọc lục bảo, hổ phách, lam ngọc. Ông Reid đang đứng sững, sát vào một trong những bức tranh. Hai vai và đầu chúi về phía trước, như đang quan sát nó thật kĩ bằng con mắt người cận thị.
Trong một giây, Shawn không hiểu cái gì giữ ông ở đó. Rồi anh thấy ông không có đầu, hoặc có vẻ như thế. Người ông chỉ còn đến cổ. Những cái răng lởm chởm của mặt kính dày bị vỡ tạo thành một cổ áo phụ giữ lấy cần cổ ông, xuyên vào cổ ông. Đầu ông ở bên kia, bị dúi qua ô kính trên cùng nơi đặt những bóng đèn. Có thể trông thấy phần tối sẫm là máu chảy xuống mặt kính sáng đèn bên trong thành những vết ngoằn ngoèo, sang ô kính kế tiếp, làm sạm đi màu sắc tuyệt đẹp của nó.
Ông đã qua đời.
Và ô kính ông đã chọn, ông đã nhắm chính xác, trong những bước chạy mù lòa về phía trước, với căn phòng tối đen bao quanh, trong bao nhiêu bức tranh, lại là bức hình con sư tử chồm lên. Cái bờm, cặp mắt hoang dại và hai cánh mũi dẹt vẫn phô ra nguyên vẹn phía trên cái cổ bị rạch của ông, như thể nó đang nuốt sống ông. Lúc này những chiếc răng, thay cho những chiếc răng sơn vẽ là một bộ răng bằng kính nham nhở, cắm vào da thịt ông từ mọi phía của cái lỗ ông đã tự mình tạo ra.
Chết trong hàm một con sư tử.
Boong! Đồng hồ điểm tiếng thứ mười hai, đã qua mười hai giờ. Chỉ còn sự im lặng.