“OK,” Munch nói, sau khi đã vào vị trí quen thuộc phía trước màn hình treo cao quá đầu.
Gabriel Mørk thấy mặt mọi người sáng lên khi Mia bước vào phòng sự cố.
“Ánh Trăng," Ludvig Grønlie gọi và đứng dậy ôm cô.
Anette Goli cũng đứng dậy bắt tay Mia, trong khi Kim Kolsø ngồi trên ghế, toét miệng cười giơ ngón tay cái chào mừng.
“OK,” Munch lại nói. “Như các anh chị có thể thấy, Mia đã quay trở lại, và chúng ta rất mừng vì điều đó. Và nếu các anh chị đang phân vân không biết nên cảm ơn ai, thì người đó đang đứng ngay trước mắt các anh chị đây. Và nói để mọi người biết thôi: đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi nhịn Mikkelson nhưng, theo tôi, cũng đáng để làm vậy.”
Munch cho phép mình nhếch miệng cười và bật máy chiếu.
"Curry đâu rồi?” ông bỗng hỏi. “Kim? Ludvig?”
Munch nhìn quanh phòng nhưng chỉ thấy những cái lắc đầu.
“Chưa nghe thấy gì,” Kim nói.
“OK,” Munch nói, bấm nút.
Một bức ảnh hiện ra trên màn hình. Cô gái đã chết ấy, nhưng lúc này vẫn còn sống, thoáng mỉm cười với ống kính trong một bức ảnh có lẽ lấy từ hồ sơ trường học.
“Tối qua chúng ta đã biết chắc chắn cô gái được tìm thấy tại Hurum là Camilla Green mười bảy tuổi. Sinh năm 1995. Lớn lên trong trung tâm chăm sóc cộng đồng. Mẹ mất từ khi cô ấy còn nhỏ, trong một vụ đâm xe. Bố là người Pháp, tên là...”
“Laurent Clementz," Ludvig Grønlie nói xen vào.
“Đúng vậy, cảm ơn anh, Ludvig.”
“Hiện tại ta vẫn chưa liên lạc được với ông ta,” Munch tiếp tục, “và, theo lời Helene Eriksen, Camilla Green rất ít liên lạc với ông ta. Hồi nhỏ cô ấy từng đến thăm ông ta tại Pháp vào các kỳ nghỉ hè, nhưng cô ấy được chăm sóc bới các trung tâm xã hội ở Na Uy.”
“Xin lỗi, Helene là ai vậy?” Gabriel hỏi.
“Phải rồi, tất nhiên. Đây hẳn là một đêm dài, và tôi xin lỗi vì không phải tất cả mọi người đều đã được cập nhật những tiến triển gần đây.”
Ông hắng giọng và uống một ít nước khoáng Farris đặt trên bàn trước mặt.
“Helene Eriksen....”
Munch nhìn qua Grønlie.
“Chúng ta có ảnh của cô ta không?”
Ludvig Grønlie lắc đầu.
“OK, Camilla Green đã được nhận nuôi nhiều lần, nhưng có vẻ như chưa bao giờ sống ổn định với bất cứ gia đình nào.”
Munch lật lướt qua các ghi chú. “Tôi nghĩ ở đây ta có bốn địa chỉ, cô ấy đã trốn khỏi cả bốn, trước khi tới Trại Hurumlandet năm mười lăm tuổi.”
Munch dưòng như đang đợi câu hỏi, và ông giơ tay về phía đội.
Ông cố không ngáp, có vẻ ngủ không đủ.
"Helene Eriksen," Ylva nhắc ông.
Gabriel có thể thấy Ylva lén nhìn Mia Krüger, và anh nhận ra cảm giác đó. Anh cũng từng trải qua nó khi bắt đầu làm việc ở đây. Cảm giác sợ hãi khi ở chung phòng với Mia Krüger, không muốn làm gì hay nói gì sai.
“Phải, cảm ơn,” Munch tiếp tục. “Hôm qua, chúng tôi gặp Helene, quản lý của Trại Hurumlandet, người đã trình báo Camilla Green mất tích cách đây ba tháng. Ludvig và tôi đã đưa cô ta đến Trung tâm Dược Pháp y, và cô ta xác nhận cô gái ta tìm thấy là Camilla."
Đến đây, Munch dừng và lại nhìn sang Grønlie. “Trên đường về cô ta thế nào?"
Ludvig lắc đầu thở dài. “Không ổn. Cô ta bị sốc.”
“Có ai gặp cô ta tại trại không, ai đó có thể trông nom cô ta?”
Ludvig lại gật đầu. ”Một anh chàng tên Paulus. Trợ lý của cô ta.”
“Tốt,” Munch nói, lật qua các ghi chú một lần nữa.
Sự im lặng bao trùm, và Munch lại bấm nút. Lần này, bức ảnh hiện trường xuất hiện, bức ảnh họ đã thấy từ trước, Camilla nằm trên bụi thạch nam, lõa thể, tư thế kỳ lạ, bông hoa trắng trong miệng.
“Anh chàng Paulus này…?” Munch tiếp tục, lại nhìn về phía Grønlie.
“Không, chúng ta chưa có ảnh.”
“OK, dù sao đi nữa, Paulus có vẻ là cựu thành viên Trại Hurumlandet, và bây giờ, từ những gì ta thu thập được, anh ta có vẻ là cánh tay phải của Helene; chính anh ta đã gửi bản danh sách các thành viên, nhân viên, giáo viên và tất cả những người có mối liên hệ với nơi đó. Ludvig, đến lượt anh?”
“OK,” Ludvig nói, kiểm tra giấy tờ trên bàn trước mặt. “Trại Hurumlandet là nơi dành cho những thanh thiếu niên có vấn đề. Nó được Helene Eriksen thành lập mùa thu năm 1999, thuộc sở hữu tư nhân nhưng được chính phủ hỗ trợ. Trung tâm cũng làm việc với các cơ sở chăm sóc sức khỏe tinh thần và các phòng khám rối loạn ăn uống tại bệnh viện Ullevål và Dikemark. Tôi đã gọi vài cuộc điện thoại, và không ai nói gì về nơi đó ngoài những điều tốt đẹp. Có vẻ trẻ em và thanh thiếu niên không nơi nương tựa được hưởng lợi thật sự khi ở Trại Hurumlandet. Một số người đã sống tại đó nhiều năm."
Anh lại lật các giấy tờ.
“Đúng vậy, như mọi người đã biết, tuy vẫn còn sớm, nhưng tất cả những người tôi trò chuyện đều khen nơi đó, và cả cá nhân Helene Eriksen. Cô ta dường như đã trở thành một người mẹ thay thế cho những thanh thiếu niên đó. Tôi sẽ tiếp tục tìm hiểu, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa thấy gì bất bình thường.”
“Tốt, Ludvig, cảm ơn. Ờ...”
“Đến lượt tôi hả?” Kim Kolsø nói, nhăn nhó cười.
“Ừ, đúng, Kim.” Munch gật đầu.
“Chúng ta đã cử cảnh sát đến hiện trường ngay khi ta tìm thấy cô ấy,” Kim nói. “Gõ mọi cánh cửa, rà soát khắp vùng, nhưng, căn cứ vào những chứng cứ pháp y hiện có, ta vẫn chưa có nhiều phát hiện. Khu vực này rất được dân leo núi ưa chuộng, nên ta có thể quên các dấu chân đi, trừ phi ta kiểm tra giày của một nửa số dân sống ở đó. Tôi thấy khá lạ vì không có gì khác nhiều, nhưng chúng ta vẫn đang tìm kiếm. Ta đã yêu cầu Svelvik, Røyken cùng Sande hỗ trợ, và chúng ta sẽ tiếp tục cho tới khi tìm được gì đó, vì chắc chắn ngoài kia phải có thứ hữu dụng. Ta đang nói về một khu vực rất rộng, nên sẽ mất thời gian, nhưng chúng ta đã bắt đầu và sẽ không dừng lại cho đến khi xong việc. Tất nhiên, ta có vài chứng cứ pháp y, nhưng mọi người đều đã thấy hết rồi. Lông vũ, nến, bông hoa trong miệng - một bông hoa ly. Và ta cũng có một nhân chứng.”
Anh gạt tay lên màn hình Ipad.
“Một phụ nữ tên Olga Lund, đã về hưu, sống trên con đường dẫn lên lối đi gần nơi ta tìm được nạn nhân, nghĩ rằng bà ta đã nhìn thấy một xe tải trắng có sticker bên thùng xe chạy qua, theo lời bà ta khẳng định, ngay sau bản tin đầu buổi tối, và quay lại chính con đường, cũng vẫn theo lời bà ta khẳng định, ngay trước bản tin mười một giờ tối.”
Cả đội mỉm cười trước thông tin này. Họ có thể dễ dàng tưởng tượng ra bà lão, cảm nhận về thời gian được đo bằng lịch chiếu ti vi.
“Một sticker?" Mia hỏi. Đây là lần đầu tiên cô lên tiếng.
“Phải, bà ta đã nói thế.”
“Một logo à?”
“Tôi nghĩ ắt hẳn ý bà ta là vậy.”
“Không biết logo kiểu gì à?”
Kim lại vuốt màn hình Ipad. “Ở đây không viết gì. Tôi lấy báo cáo này từ một cảnh sát khác, nhưng chắc tôi sẽ đánh xe đến nói chuyện trực tiếp với bà ta.”
“Tốt, Kim, cảm ơn anh. Gabriel?”
Gabriel Mørk đang lạc vào thế giới riêng và giật mình khi bị nhắc đến tên.
“Vâng?”
“Sao kê điện thoại?”
“Đã yêu cầu rồi, chúng đang trên đường tới đây." Gabriel gật đầu.
“Tốt.”
Gabriel nhìn sang Mia, và cô nháy mắt với anh.
“OK,” Munch nói. “Mia?"
Mia đứng dậy bước đến trước màn hình. Munch đưa điều khiển cho cô và ngồi xuống ghế cạnh bục phát biểu. Mia vén mái tóc đen dài ra sau tai và hắng giọng, nhấn nút cho tấm hình đầu tiên xuất hiện.
“Tôi chưa có nhiều thời gian nghiên cứu, tôi mới được xem những ảnh này ngày hôm qua.” Cô mỉm cười, hơi có ý biện giải.
“Nhưng có một số điểm tôi tin chắc rất quan trọng với chúng ta.”
Mọi người trong phòng đều im lặng khi Mia quay lại đối diện màn hình.
“Không có gì nghi ngờ rằng việc này đã được lên kế hoạch, và được lên kế hoạch từ rất lâu rồi. Điều đầu tiên khiến tôi chú ý là hiện trường đã được dàn cảnh cẩn thận. Mọi người đồng ý chứ?"
Mia bấm qua vài tấm ảnh mà không đợi mọi người trả lời.
“Mái tóc giả. Lông vũ. Nến xếp xung quanh người. Cái thực tế là cô ấy lõa thể. Tư thế cánh tay. Bông hoa trong miệng. Một nghi lễ. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là một lễ vật. Một buổi hiến tế."
Mia bước tới gần màn hình và chỉ vào vài điểm trên bức ảnh.
“Cách bố trí các ngọn nến. Hình dạng năm cạnh này. Hình ngôi sao năm cánh. Hình ảnh này lập tức gợi lên liên tưởng, vì nó là biểu tượng nổi tiếng, cánh cổng dẫn đến, chậc, bóng tối, ác quỷ. Hiện tại tôi vẫn chưa có kết luận chắc chắn, nhưng tôi dám chắc ta đang phải đối phó với một người, hoặc một nhóm người, mê mẩn thứ đó. Huyền thuật. Satan giáo.”
Mia nhìn quanh phòng xem có câu hỏi nào không, nhưng mọi người vẫn ngồi im.
“Mọi người có hiểu ý tôi không?”
Vài người khẽ gật đầu, nhưng không ai nói gì.
“Theo tôi biết, không có dấu hiệu xâm hại, phải không?”
Mia nhìn sang Munch, ông gật đầu.
“OK," Mia nói, bấm nút cho chạy một loạt ảnh mới.
“Trinh nữ,” Mia tiếp tục, dừng ở bức ảnh nạn nhân chụp gần. “Những nghi lễ này đều liên quan đến cái đó, đúng không?”
Vẫn không ai nói gì.
“Tôi không nói rằng Camilla Green là trinh nữ, con gái mười bảy tuổi thời nay chẳng có mấy người là trinh nữ, nhưng việc cô ấy không bị xâm hại, việc cô ấy được đặt ở đây, giữa những biểu tượng này, lõa thể, và trinh trắng, điều đó mới quan trọng.”
Mia với chai nước khoáng của Munch uống một ngụm, đắm chìm trong suy nghĩ.
“Mia?" Munch ho nhẹ.
“Sao cơ?”
Mia nhìn ông.
“À vâng. Xin lỗi.” Cô lại bấm nút và một bức ảnh khác xuất hiện.
“Như tôi đã nói,” Mia tiếp tục, “tôi chưa có nhiều thời gian xem các bức ảnh này, nên đây mới chỉ là suy đoán sơ bộ.”
Mia ngẩng đầu mỉm cười thận trọng với cả phòng. Vài người gật đầu. Gabriel Mørk biết, giống như anh, mọi người đều nảy sinh cái cảm giác kỳ vọng quen thuộc. Mia sẽ đưa họ băng qua hết những thứ này. Đến với kẻ giết người.
“Vậy là ai đó đã dàn cảnh cho cô ấy. Lõa thể. Phơi bày cô ấy. Một cô gái mười bảy tuổi. Camilla Green. Nên suy nghĩ tiếp theo của tôi là....”
Cô dừng lại, nhưng không quá lâu đến nỗi Munch phải nhắc.
“Mục đích của nó có phải là để chúng ta tìm thấy cô ấy? Hay là để phơi bày cô ấy theo cách nào đó? Đó là câu hỏi quan trọng.” Mia nhìn sang Munch.
“Chính xác.” Ông ho.
“Tiếp theo chúng ta có - gọi thế này đi, những bằng chứng có tính vật chất hơn,” Mia tiếp tục.
Cô bấm thêm vài lần nữa, cho đến khi tìm thấy bức ảnh ban đầu.
“Camille Green là cô gái khỏe mạnh, bình thường. Cô ấy có các vấn đề riêng, đúng vậy, là con nuôi, sống trong một loại nhà..."
“Trại Hurumlandet " Munch xen vào.
“Nhưng nhìn này….”
Mấy bức ảnh mới.
“Vào thời điểm mất tích, Camilla Green có cân nặng bình thường. Nhưng khi được tìm thấy, cô ấy trông như thế này.”
Gabriel gần như không dám nhìn.
“Gầy. Đói. Đầu gối bầm tím và bị cắt rạch.”
Mia bấm tiếp. “Cùi chỏ…” Và bấm tiếp. "… đến lòng bàn tay chai sạn. Cô ấy biến mất ba tháng trước. Một thiếu nữ khỏe mạnh. Sau đó xuất hiện lại trong tình trạng này. Cô ấy đã bị giam giữ làm tù nhân.”
Gabriel cụp mắt xuống; anh không dám nhìn vào bức ảnh trên màn hình. Một tù nhân? Anh có thể cảm thấy mình không phải thành viên duy nhất trong đội chật vật tiêu hóa cái tiến triển này.
”Có câu hỏi gì không?” Mia tiếp tục.
Mất một lúc mới có người lên tiếng.
“Tôi đang băn khoăn về... thức ăn cho động vật?” Ylva thận trọng nói.
“Chính xác,” Mia nói. “Một con vật.”
“Ý cô là sao?”
Cô liếc quanh phòng. “Một con vật, anh có nghĩ vậy không, Kim?"
“Tôi không biết phải nghĩ gì, Mia,” Kim thấp giọng nói.
“Cô ấy bị đối xử như một con vật,” Mia giải thích, uống thêm một ngụm từ cái chai trên bàn trước mặt.
“Nhưng tại sao…?”
Lại là cô gái mới, Ylva, cô vẫn đang tái mét mặt.
“Điều đó thì tôi không biết.” Mia nhún vai. “Như đã nói, tôi mới nhận được những tấm ảnh này hôm qua. Đây chỉ là suy nghĩ ban đầu.”
Mia nhìn Munch, ông ra hiệu cô có thể ngồi xuống.
“OK, tốt,” ông nói khi Mia đi về chỗ.
Sự yên lặng kéo dài trong phòng.
Những người khác trước đây đã được chứng kiến Mia hành động và biết cô có thể làm gì, nhưng Ylva vẫn có vẻ choáng váng trước những gì vừa xảy ra.
Munch đúng dậy bước lên trước màn hình. “OK, được, tốt lắm". Ông gãi râu. “Đến lúc hút thuốc rồi, phải không?” ông nói, vỗ tay. “Một điếu thuốc nhanh, vậy thôi, trước khi ta tiếp tục. Có vẻ hứa hẹn đây."
Không ai trong phòng nói gì, nhưng Gabriel có thể nhìn thấy nụ cười thấp thoáng nơi khóe miệng Kim Kolsø: Munch là người duy nhất trong đội hút thuốc, nên trò nghỉ giải lao này chẳng qua là vì ông mà thôi.
Munch mặc áo khoác và biến ra ngoài ban công trong khi những người khác vẫn ở lại chỗ.
“Có hứa hẹn?” Kim Kolsø hoang mang. “Hôm nay ông ấy bị làm sao vậy?”
Mia lại nhún vai.
“Nó…” Ludvig Grønlie bắt đầu, nhưng ngay lập tức ngậm miệng lại.
“Sao, Ludvig?” Kim hỏi, nhưng Grønlie có vẻ không sẵn lòng trả lời.
“Có lẽ Munch nên đích thân nói với chúng ta,” Ludvig lẩm bẩm.
“Cái gì?” Mia hỏi, giờ đã nổi cơn tò mò.
Ludvig do dự, rồi lôi một tờ giấy trong tập tài liệu trước mặt đẩy về phía cô.
“Ta có danh sách một giờ trước.”
“Danh sách gì?”
“Của những thành viên và nhân viên Trại Hurumlandet.”
“Ôi, mẹ kiếp,” Mia lẩm bẩm, mắt lướt trên tờ giấy trước mặt.
“Sao vậy, có gì không ổn à?" Kim Kolsø hỏi.
“Rolf Lycke,” Mia lẩm bẩm.
“Rolf Lycke là ai?” Kim hỏi, giật tờ giấy từ tay cô.
“Bạn trai của Marianne.”
“Marianne là ai?"
“Marianne Munch," Ludvig nói khẽ.
“Vợ cũ của ông ấy?” Kim có vẻ ngạc nhiên.
“Ừ.” Ludvig Grranlie gật đầu. “Bạn trai của Marianne Munch. Rolf Lycke. Ông ta dạy học ở đó.”
“Ôi mẹ kiếp,” Kim nói.
“Chính xác," Grønlie thì thào, nhét tờ danh sách vào chồng hồ sơ khi Munch quay trở lại từ ban công.