Cao Dương cảm thấy bản thân đã tiến nhập trạng thái, hắn nhìn đồng hồ, thời gian đã tới điểm hẹn mà "Số 13" đã nói, thế nhưng, Demo David vẫn chưa về nhà.
Cao Dương giơ tay, điểm nhẹ lên chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay, sau đó buông thõng hai tay.
Số 13 sắc mặt nghiêm nghị nói: "Tiên sinh, tôi đã nói nếu không có gì ngoài ý muốn thì ông David sẽ về vào khoảng thời gian này, tình huống hiện tại chính là ngoài ý muốn đã xảy ra."
Cao Dương thở phào một hơi, nói: "Được rồi, vậy chúng ta là tiếp tục chờ hay là rời đi?"
Số 13 trầm giọng nói: "Chờ."
Cao Dương bất đắc dĩ làm mặt quỷ, sau đó đột nhiên nói với khoảng không: "Ảnh Tử, tình huống gì thế?"
"Ông David là người có lối sống rất quy củ, ông ấy không về nhà, có lẽ là tắc đường, có lẽ là gặp tai nạn xe cộ rồi, làm sao tôi biết tại sao bây giờ ông ấy chưa về nhà? Ông biết là lúc này tôi không đi theo ông ấy mà."
Cao Dương bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, tôi tiếp tục chờ."
Nói xong, Cao Dương đứng dậy khỏi ghế sô pha, trầm giọng nói: "Có thể pha cho tôi thêm một ly cocktail nữa không? Tôi thực sự không nghiên cứu gì về cocktail cả, cho nên, anh thấy loại cocktail nào hợp với bầu không khí hiện tại, có thể giới thiệu cho tôi một loại không?"
Số 13 hơi cúi người nói: "Moscow Mule, dùng vodka làm rượu nền, là một loại cocktail tôi cá nhân rất thích."
Cao Dương búng tay, cười nói: "Rất tốt, cảm ơn."
Cao Dương xoay người, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ kính, nhìn một lúc, không khỏi than thở: "Bạn hiền, không thể không thừa nhận, ông David rất biết tận hưởng cuộc sống đấy. Ồ, bạn hiền, anh không cần pha rượu nữa, ông David của chúng ta về rồi."
Vị trí của Cao Dương có thể nhìn thấy cổng chính, và hắn đã thấy một chiếc xe hơi đã lái tới cửa. Chỉ dừng lại một chút, cổng sắt đã từ từ mở ra.
Cao Dương lùi lại hai bước, để tránh bị người ta nhìn thấy hắn đang đứng sau cửa sổ kính. Sau đó hắn nói với Số 13 đang pha rượu: "Ông David về rồi, chúng ta có phải nên đến chỗ khác đợi một lát không?"
Số 13 đang rót vodka vào bình pha chế. Anh ta thậm chí không ngẩng đầu lên nói: "Không cần, ông David có chút bệnh cưỡng chế, ông ta chắc chắn sẽ đến căn phòng này, hơn nữa sẽ không dừng lại ở lầu dưới quá lâu, tài xế sau khi thả ông ta xuống sẽ tan làm rời đi ngay, cho nên chúng ta cứ chờ ở đây. Sau hai phút ba mươi giây nữa, ông ta sẽ đứng trước mặt ông, tiên sinh."
Số 13 không có ý định dừng việc pha rượu.
Cao Dương nhún vai nói: "Được rồi, vậy tôi ngồi lại trên chiếc ghế sô pha này, chờ ông David đẩy cửa bước vào rồi dọa cho ông ta một phen."
Cao Dương thực sự ngồi lại ghế sô pha, ngón tay gõ nhịp nhàng lên bàn trà trước mặt, còn Số 13 thì tiếp tục chuyên tâm điều chế ly cocktail của mình.
Qua khoảng hai phút ba mươi giây, Cao Dương cười nói: "Leonard, sự việc lại một lần nữa vượt ra ngoài tầm kiểm soát của anh rồi, hai phút ba mươi giây rồi, mà khách quý của chúng ta, không, chủ nhà vẫn chưa về."
Số 13 trầm giọng nói: "Lại xuất hiện ngoài ý muốn."
Ngay lúc này, Cao Dương nghe thấy tiếng một cô bé líu lo kêu lên, nhưng không nghe thấy tiếng bước chân. Tuy nhiên nghĩ đến tấm thảm dày kia, không có tiếng bước chân cũng là điều bình thường.
Số 13 bưng ly cocktail đã pha xong, rời khỏi quầy bar, bắt đầu đi về phía Cao Dương, ngay lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông đi giật lùi bước vào phòng khách, tay ông ta còn ôm một chiếc hộp lớn. Và sau khi người đàn ông đó đi giật lùi vào trong, theo sát phía sau là một cô bé chừng bốn năm tuổi, một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp gương mặt đầy tươi cười. Sau cùng nữa, là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, mặt đầy rạng rỡ.
Đều không có ai chú ý tới Cao Dương trên ghế sô pha, mà đợi đến khi người phụ nữ dời ánh nhìn từ trên người cô bé trước mặt lên, nhìn thấy Số 13 đang bưng một ly cocktail, thì đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó mới phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi đầy kinh hãi.
Người đàn ông đang quay lưng với cửa xoay người lại, nhìn thấy Số 13 đã đi tới giữa phòng khách, cùng với Cao Dương đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt đầy tươi cười, thì đại kinh thất sắc, sau đó ông ta vứt chiếc hộp đang ôm trong tay xuống, đưa tay định mò xuống thắt lưng.
Số 13 tay trái bưng ly rượu, tay phải cũng mò xuống thắt lưng, sau đó vung tay bắn một phát.
Người đàn ông ôm hộp run rẩy ngã xuống đất, sau khi ngã xuống đất, trên người vẫn co giật không ngừng, còn Số 13 chỉ lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ đang hét chói tai, cùng với Demo David đang vì chấn kinh mà trợn tròn hai mắt. Sau đó, anh ta đặt ly cocktail trên tay trái lên bàn trà trước mặt Cao Dương, trầm giọng nói: "Tiên sinh, Moscow Mule mà ngài muốn."
Nói xong một cách thản nhiên, Số 13 đứng thẳng lại, dùng khẩu súng trên tay phải vẫy vẫy về phía ba người đã hoàn toàn ngây dại, rồi lập tức đi về phía người đàn ông đang nằm trên đất.
Cao Dương tay phải bưng ly rượu, sau đó đứng dậy từ ghế sô pha, khóe miệng nhếch lên, lộ ra vài chiếc răng trắng, dùng giọng điệu rất vui vẻ nói: "Chào ông, ông David, rất vui được gặp ông."
Người phụ nữ kia ôm chầm cô bé vào lòng, đầy kinh hãi nhìn Số 13 đang đi tới trước mặt mình, còn Demo David sau khi hoàn hồn lại một chút, chằm chằm nhìn Cao Dương nói: "Các người là ai? Các người muốn làm gì?"
Số 13 đã đi tới trước mặt người nam tử ngã xuống đất, thuận tay cầm lấy sợi dây điện một đầu trên người nam tử, một đầu trong tay anh ta. Đúng vậy, thứ Số 13 dùng là súng điện.
Người nam tử bị điện giật mất đi khả năng hành động chưa chết, nhưng sau khi đi tới trước mặt hắn, Số 13 dùng dây đồng cách điện trên khẩu súng quấn hai vòng quanh cổ người nam tử đó.
Không thèm nhìn David, cũng chẳng hề kiêng dè cô bé đang đứng trước mặt mình với vẻ mặt đầy kinh hãi nhìn anh ta, Số 13 đột ngột siết chặt dây điện, ghì chặt lấy tên vệ sĩ vốn đã mất đi khả năng hành động.
Cô bé kinh hãi hét lớn, người phụ nữ cũng hét lên, cô ta vừa ôm đầu cô bé vào lòng mình, vừa hét: "Dừng tay! Dừng tay! Anh đang làm gì thế!"
Cô bé dũng cảm quay đầu lại, tuy rằng bị mẹ ôm chặt không thể cử động, nhưng vẫn hét lớn với Số 13 bằng giọng chói tai: "Buông chú Bố Lôi Khắc ra!"
Biểu cảm trên mặt Số 13 không hề thay đổi, Demo David vì kinh ngạc và sợ hãi mà khiến đồng tử giãn nở, ông ta định đưa tay đẩy Số 13 ra, nhưng cuối cùng lại chọn cách gào thét.
"Dừng tay, anh sắp bóp chết hắn rồi."
Số 13 vẫn không có ý định dừng tay, biểu cảm của anh ta bình tĩnh như thể đang thắt dây giày, chứ không phải đang bóp chết một người.
"Dừng tay, anh không nghe thấy lời phu nhân David và tiểu thư Tây Nhĩ Duy sao? Họ đang bảo anh dừng tay, mà chúng ta phải tôn trọng lựa chọn của quý bà, đặc biệt là lựa chọn của những quý bà xinh đẹp."
Số 13 lập tức buông sợi dây điện trong tay ra, lạnh lùng liếc nhìn Demo David một cái, sau đó đưa tay rút ra từ thắt lưng của tên vệ sĩ một khẩu súng mà Cao Dương chưa từng thấy qua.
Đợi Số 13 đứng dậy, đi sang một bên, Cao Dương mặt đầy mỉm cười, nhiệt tình dạt dào nói: "Chào anh, ông David, rất vui được gặp anh, tôi đã đợi từ lâu rồi."
Ánh mắt của Cao Dương rất phức tạp, lạnh lùng, mang theo chút kiêu ngạo cao cao tại thượng, có chút khinh thường, sự bình tĩnh mang lại từ việc coi thường tất thảy, cùng với sự hân hoan nhàn nhạt sau khi tóm được con mồi. Sự hân hoan nhàn nhạt này rất quan trọng, bởi vì Cao Dương tuyệt đối không hề tỏ ra đặc biệt vui mừng.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nếu David định đọc ra chút gì đó từ ánh mắt của Cao Dương, và ông ta cũng quả thực có năng lực này, vậy thì ông ta nhất định có thể đọc ra vài thứ. David vốn không định phản kháng sau khi đối diện với Cao Dương một cái, liền lập tức cúi đầu, nói nhỏ: "Vị tiên sinh này, ngài muốn gì? Chúng ta cái gì cũng có thể thương lượng, xin đừng làm hại gia đình tôi."
Cao Dương lắc lắc ly rượu, nhấp một ngụm cocktail, hơi cúi người, lịch sự nói: "Chúng ta là lần đầu gặp mặt, xin cho phép tôi giới thiệu mục đích chuyến đi này của tôi một chút. Lần này tôi tới đây, nguyên nhân rất đơn giản, kết quả tôi muốn cũng rất đơn giản. Ồ, xin lỗi, xin đợi một lát. Này, thứ anh cầm là súng gì vậy? Tôi chưa từng thấy qua."
Cao Dương đột nhiên ngắt lời, sự chú ý của hắn dường như bị khẩu súng trên tay Số 13 thu hút qua, vì vậy hắn vươn tay, vẫy vẫy về phía Số 13.
Số 13 đi tới trước mặt Cao Dương, đảo ngược báng súng đưa súng vào tay Cao Dương, rồi trầm giọng nói: "Tiên sinh, đây là súng FiveseveN do công ty FN sản xuất, cỡ nòng 5.7 mm, công ty FN lấy cỡ nòng đặt tên cho khẩu súng này, bắn đạn SS190, lượng đạn 20 viên, khả năng xuyên thấu cực mạnh, trong phạm vi xạ trình hiệu dụng có thể bắn xuyên áo chống đạn tiêu chuẩn, cơ chế búa đập bên trong, vì lượng đạn lớn và trọng lượng rất nhẹ, nên khá được nhân viên hộ vệ ưa chuộng."
Cao Dương cầm khẩu súng trong tay, nhìn khẩu súng một chút, tay trái bưng ly rượu nhấp một ngụm, tò mò hỏi: "Có thể bắn xuyên áo chống đạn?"
Cao Dương tay phải giơ súng chĩa vào tên vệ sĩ đang nằm trên đất, sau đó đầy hứng thú hỏi Demo David: "Hắn có mặc áo chống đạn không?"
Demo David nuốt nước bọt, lắc đầu nói: "Không có."
Khuôn mặt Cao Dương vặn vẹo một chút, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu, chĩa khẩu súng vào tên vệ sĩ trên đất, rồi quay đầu sang hướng khác, dùng lực bóp cò.
Liên tục bóp cò hai lần, súng không nổ, người phụ nữ kia lại ôm con gái mình hét chói tai một lần nữa.
"Tiên sinh, ngài chưa mở bảo hiểm."
Cao Dương vẻ mặt đầy gấp gáp lại đưa súng cho Số 13, sau đó nói gấp với Demo David: "Rất nhanh, xin đợi một lát, tôi rất nhanh là có thể hoàn thành việc tự giới thiệu rồi."
Số 13 kéo trượt nòng, rồi mở bảo hiểm, sau đó lại đưa khẩu súng cho Cao Dương, trầm giọng nói: "Lần này được rồi, tiên sinh."
Cao Dương thuận tay chĩa nòng súng vào tên vệ sĩ trên đất, sau đó quay đầu sang hướng ngược lại, rồi bóp cò.
Một tiếng súng "Đoàng" vang lên, trên chân tên vệ sĩ bắt đầu rỉ máu, tên vệ sĩ đang hôn mê bắt đầu vô thức run rẩy vì đau đớn, còn người phụ nữ kia lại hét chói tai một lần nữa. Cao Dương quay đầu nhìn tên vệ sĩ đó, vẻ mặt đầy xấu hổ nói: "Fuck! Bắn lệch rồi."
(Còn tiếp)