Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1363
Có Cần Máy Bay Không?

❊ ❊ ❊

Nơi hẹn gặp Khố Thiết Nhĩ là một quán cà phê. Bản thân quán cà phê này không có gì đặc biệt, chỉ là một quán bình thường nằm sát mặt phố. Điểm đặc biệt duy nhất là bên trong cực kỳ vắng vẻ. Ngay khi Cao Dương, Lý Kim Phương và Erin bước vào, họ đã nhìn thấy Khố Thiết Nhĩ đang ngồi trong góc.

Khố Thiết Nhĩ mặc thường phục, ngồi cùng anh ta cũng là một người đàn ông trung niên mặc thường phục. Khi trông thấy Cao Dương, Khố Thiết Nhĩ đứng dậy, vẫy tay với cậu rồi cười nói: "Ở đây này."

Cao Dương bước tới, sau khi bắt tay đầy nhiệt tình với Khố Thiết Nhĩ, Khố Thiết Nhĩ liền chỉ vào người đồng hành đã đứng dậy bên cạnh mình và nói: "Peter, đây là bạn của tôi, cậu cứ gọi anh ấy là Selin đi. Selin, đây chính là Peter Dương mà tôi đã nhắc tới."

Selin chủ động đưa cả hai tay ra phía Cao Dương, mỉm cười: "Chào ông Dương."

Không giới thiệu họ tên đầy đủ, không giới thiệu lai lịch hay chức vụ, rõ ràng Selin muốn che giấu danh tính.

Có phải quân nhân hay không, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay, mà những người như Cao Dương lại đặc biệt nhạy cảm với điều này. Chỉ cần nhìn một cái, Cao Dương đã biết chắc Selin tuyệt đối không phải là quân nhân, dù cho có nhìn nhầm thì Selin cùng lắm cũng chỉ là nhân viên văn phòng mà thôi.

Khố Thiết Nhĩ và Selin đều đến một mình, còn Lý Kim Phương và Erin đóng vai vệ sĩ. Cao Dương cảm thấy để hai người họ đứng sau lưng mình vừa quá lộ liễu, lại có chút không lịch sự.

Sau khi bắt tay Selin, xã giao vài câu xem như đã quen biết, Cao Dương bảo Lý Kim Phương và Erin: "Hai người cứ ngồi xuống gọi cà phê chờ tôi đi."

Cao Dương vừa dứt lời, Selin liền nói ngay: "Đừng. Đừng gọi cà phê, cà phê ở đây dở tệ, nếu không thì chỗ này đã chẳng vắng vẻ thế này."

Selin nói xong, Cao Dương liền khẳng định được hai điều. Thứ nhất, Selin chắc chắn biết tiếng Anh, vì vừa rồi anh ta nói bằng tiếng Anh. Thứ hai, Selin không phải là một người kinh doanh chuyên nghiệp, anh ta là người có gu thưởng thức cuộc sống, kỹ tính trong chi tiết, chỉ là điều kiện tài chính không cho phép anh ta sống cuộc đời mình muốn.

Selin còn khá trẻ, chừng hơn ba mươi tuổi, ngoại hình rất bảnh bao. Quần áo, giày da và đồng hồ của anh ta đều rất bình thường, không thể gọi là hàng rẻ tiền, nhưng chắc chắn cũng không đắt đỏ. Tuy nhiên, mái tóc của Selin được chải chuốt rất gọn gàng, cổ áo và cổ tay áo sơ mi trắng tinh, giày da sáng bóng, đồng hồ là thương hiệu bình dân nhưng lại rất hợp với bộ trang phục, đặc biệt là bộ râu quai nón được tỉa tót rất đẹp mắt.

Cao Dương có chút không đoán ra lai lịch của Selin. Sau khi phạm phải vài sai lầm chỗ Lôi Bố Lạc Phu vừa rồi, Cao Dương đang trong giai đoạn làm việc gì cũng phải cẩn trọng, thế nên cậu quyết định lần này sẽ giấu nghề, không vội vàng lên tiếng, cũng không vội bày tỏ thái độ, cứ xem Khố Thiết Nhĩ và Selin muốn làm gì đã.

Trước mặt Selin và Khố Thiết Nhĩ quả nhiên không có cà phê, mà mỗi người đặt một chai bia. Uống bia trong quán cà phê khá lạ lùng, nhưng Cao Dương vẫn quyết định nhập gia tùy tục.

Khố Thiết Nhĩ cười với Cao Dương: "Hôm nay tôi mời, đám người của cậu muốn uống gì? Để tôi thanh toán."

Mời một chai bia cũng phải tính toán, chuyện này rất phổ biến ở châu Âu. Đâu như Cao Dương, ra tay là quà gặp mặt mười, hai mươi vạn đô la, bảo sao cậu không được hoan nghênh cho được.

Chờ Cao Dương uống bia xong, Khố Thiết Nhĩ cuối cùng cũng quyết định đi vào chủ đề chính. Anh ta đặt chai rượu xuống, sờ sờ mũi, sau đó mượn động tác lau mũi để che miệng, ghé đầu lại gần Cao Dương rồi hạ thấp giọng: "Selin là bạn tôi, lần này cậu ấy có một vụ làm ăn lớn muốn thực hiện, vẫn chưa tìm được người mua thích hợp. Sau khi biết chuyện, tôi thấy vụ này khá hợp với cậu, hai người có thể bàn bạc xem."

Khố Thiết Nhĩ nói xong lời mở đầu, Cao Dương giơ chai bia về phía Selin rồi mỉm cười: "Ông Selin, không biết ông đang có món hàng gì muốn bán vậy?"

Sau khi Cao Dương hỏi, Selin tỏ ra hơi căng thẳng. Anh ta vô thức nhích mông từ trên ghế về phía trước, rướn người tới, do dự một chút rồi như vừa mới hạ quyết tâm điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên, nói nhỏ với Cao Dương: "Ông Dương, tôi nghe nói ông là người làm ăn lớn, tôi muốn biết, ông có thể thực hiện giao dịch lớn tới mức nào?"

Cao Dương dang hai tay, vẻ mặt khó xử nói: "Câu hỏi này tôi rất khó trả lời. Ông Selin, chuyện này còn phải xem ông định nghĩa thế nào là khái niệm làm ăn lớn."

Selin trầm giọng: "Giao dịch trên mười triệu đô la, ông làm được không? Chỉ cần tiền mặt! Hơn nữa phải thanh toán một lần!"

Lúc tới đây, Cao Dương đã mang theo hai mươi bảy triệu đô la tiền mặt, chính là để phòng những tình huống này, cũng chính là chuẩn bị cho cục diện đó. Vì vậy, cậu búng tay một cái rồi mỉm cười: "Mười triệu? Chuyện nhỏ."

Selin rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh ta vẫn không yên tâm nói: "Mười triệu tiền mặt, là ít nhất mười triệu, phải lấy ra một lần, chắc chắn không vấn đề gì chứ!"

Cao Dương nghiêm mặt: "Chắc chắn không vấn đề gì!"

Selin do dự một chút rồi lại thận trọng hỏi: "Vậy, ông Dương, tôi nghe nói cái gì ông cũng mua, đúng không?"

Cao Dương mỉm cười: "Đúng vậy, chỉ cần là thứ có giá trị, tôi đều thu mua."

Khố Thiết Nhĩ cười với Selin: "Người anh em, tôi đã nói với cậu rồi, Peter là người làm ăn lớn, lo lắng của cậu hoàn toàn không cần thiết. Đừng suy nghĩ nhiều nữa, bây giờ hãy nói cho cậu ấy biết cậu có hàng gì để bán đi. Giao dịch thành hay không thì chưa nói, nhưng cậu cũng phải nói cho người ta biết hàng hóa là gì chứ. Yên tâm đi, người ta là dân chuyên nghiệp, cho dù giao dịch không thành thì cũng tuyệt đối không đi rêu rao khắp nơi đâu, cậu hoàn toàn có thể yên tâm."

Cao Dương nghe vậy, lập tức hiểu ra trong chuyện này vẫn còn chút uẩn khúc, thế là cậu lập tức nghiêm nghị: "Ông Selin, ông hoàn toàn có thể tin tưởng vào đạo đức nghề nghiệp của tôi."

Selin nghiến răng, trầm giọng: "Máy bay ông có cần không? Máy bay vận tải, An-32, máy bay vận tải hai động cơ tầm trung và ngắn."

Cao Dương lập tức nói: "Máy bay vận tải? Mới hay cũ? Bán thế nào! Phù hợp thì tất nhiên tôi cần!"

Selin thở hắt ra, cầm bia lên uống một ngụm rồi hạ thấp giọng: "Đúng như tôi nói, mười triệu!"

Cao Dương lập tức cười nói: "Không, ông đang đùa tôi à, cái này đắt quá, đắt đến mức vô lý."

Selin mỉm cười, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Bốn mươi chiếc! Mười triệu bốn mươi chiếc!"

Cao Dương đang cầm chai bia suýt chút nữa phun cả ngụm rượu ra ngoài, cậu quay đầu, ho khan hai tiếng rồi nhìn Selin nói: "Ông nói cái gì?"

"Bốn mươi chiếc An-32, tổng cộng mười triệu!"

An-32, cho dù có mất giá thế nào thì cũng phải vài triệu đô một chiếc chứ? Bây giờ mười triệu được bốn mươi chiếc, bánh từ trên trời rơi xuống cũng chỉ đến thế này thôi nhỉ?

Bánh từ trên trời rơi xuống thì tốt, không đập chết người, nhưng vàng từ trên trời rơi xuống, tuy rằng có thể phát tài lớn, nhưng vàng cũng có khả năng đập chết người. Thứ quá rẻ, Cao Dương ngược lại lại thấy sợ, cậu lại một lần nữa hèn nhát một cách đáng xấu hổ.

Cao Dương cố nén sự kích động và phấn khích cùng chút cảnh giác trong lòng, trầm giọng: "Nghe có vẻ rất tuyệt, nhưng, làm ơn nói chi tiết hơn đi."

Selin nuốt nước bọt, trầm giọng nói: "Bốn mươi chiếc An-32, của người Ấn Độ, gửi tới Ukraina để bảo trì bảo dưỡng. Nếu ông có thể nhận và dám nhận, trả mười triệu thì tất cả đều là của ông."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1320
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.