Lần lượt có người bước vào phòng của Cao Dương, muốn tìm chút yên tĩnh là điều không thể rồi.
Video là do Jensen và những người khác đăng vào nửa đêm, giờ mới là buổi sáng, mà tin tức cũng cần một giai đoạn lan truyền. Khoảng thời gian đã qua này, căn bản vẫn chưa đến lúc gây chấn động nhất, cho nên vẫn chưa thể nhìn ra phản ứng tiếp theo sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
Theo lý mà nói, một đám lính đánh thuê đáng lẽ nên hành sự khiêm tốn, đừng đi gây chuyện khắp nơi, nhưng đáng tiếc là, chỉ cần là lính đánh thuê, thì thật sự chẳng có mấy kẻ là sợ gây chuyện cả.
Cùng mọi người náo nhiệt một lúc, Cao Dương vỗ vỗ tay, lớn tiếng nói: "Được rồi, tất cả về phòng của các người đi, tôi còn có việc phải làm đây."
Nói xong, Cao Dương bất bình phàn nàn: "Đám khốn các người, việc chính thì đứa nào đứa nấy đều chẳng chịu lo, mấy loại chuyện tầm phào này thì lại chơi vui vẻ phấn khởi thế cơ chứ."
Cao Dương quả thật còn rất nhiều việc phải làm, nói chính xác hơn, là anh còn quá nhiều việc cần giải quyết gấp thì đúng hơn.
Tìm luật sư, tìm người phụ trách công việc hàng ngày cho công ty Hệ Mặt Trời, tiếp nhận di sản mà Federer để lại cho anh, còn phải liên hệ với một công ty phụ trách triển lãm nữa. Trụ sở chính của công ty ở Houston còn chưa có nổi một văn phòng, việc này cũng phải tranh thủ làm, còn chuyện bên phía Ukraine, chuyện bên Somalia nữa.
Cao Dương cảm thấy mình sắp trở thành "người bay" rồi, sau này ngày nào cũng bay khắp thế giới sẽ trở thành cuộc sống thường nhật của anh. Mà nghĩ đến vấn đề phải bay khắp thế giới sau này, anh mới nhớ ra còn phải hoàn tất thủ tục với Morgan, bàn giao dứt điểm chiếc máy bay tư nhân mà thực tế hiện giờ đã thuộc quyền sử dụng của anh.
Cao Dương đau cả đầu, sau khi đuổi đám người đi, anh gọi vào số điện thoại mà Morgan để lại cho mình trước, quá trình khá thuận lợi. Anh hẹn một thời gian để gặp mặt vị luật sư lớn mà Morgan giới thiệu. Đến lúc đó sẽ bàn bạc cụ thể, sau đó ký một bản thỏa thuận hợp tác, thế là anh cũng trở thành người có luật sư riêng rồi.
Cúp điện thoại, Cao Dương ủ rũ nói với Yelena: "Cưng à, biết gì không? Bây giờ anh bắt đầu cảm thấy làm lính đánh thuê còn tốt hơn làm thương nhân, những việc anh đang làm này, thật sự, anh chẳng muốn làm chút nào."
Yelena vội vàng nói: "Em rất muốn ủng hộ anh sống cuộc sống mà anh muốn, nhưng nếu bắt em phải chọn giữa việc anh làm lính đánh thuê hay làm thương nhân, thì em vẫn hy vọng anh có thể thử làm kinh doanh chứ không phải làm lính đánh thuê."
Cao Dương cười khổ: "Biết ngay là em sẽ nói thế mà. À, anh cảm thấy phiền phức quá, bây giờ anh thực sự hy vọng có thể tìm được vài trợ thủ, nhưng đáng tin cậy lại còn có năng lực, những người như vậy thì bảo anh đi đâu mà tìm đây? Cái đám khốn đó! Cứ nhắc đến đánh trận thì đứa nào cũng vui hơn ai hết, nhắc đến việc bảo chúng nó phụ trách công việc của công ty thì lại trốn nhanh hơn ai hết. Hừ, chọc giận anh rồi, anh cũng mặc kệ đống rắc rối này luôn."
Yelena cười nói: "Anh không thể phàn nàn được. Ai bảo anh là thủ lĩnh của họ chứ, họ đi theo anh, tin tưởng anh, thì anh phải gánh vác trọng trách thay họ thôi."
Cao Dương thở hắt ra, nói: "Anh phải gọi cho Tiểu Donnie, gọi cậu ta trở lại Mỹ, nơi này không thể thiếu cậu ta, so với Ukraine, Mỹ cần cậu ta hơn."
Trong lúc đang gọi điện, Cao Dương cười với Yelena: "Đừng bận tâm đến vấn đề an toàn của anh, em biết đấy, chúng ta sang Ukraine đâu phải để đánh trận."
Yelena đã chấp nhận thực tế rồi, cô rất bất lực nói: "Ít nhất anh cũng phải đợi vết thương của mình hoàn toàn lành hẳn rồi mới lên đường sang Ukraine chứ?"
Cao Dương giơ tay lên, ra hiệu cho Yelena biết điện thoại đã kết nối, rồi cười nói: "Này, anh bạn, bên đó thế nào rồi?"
"Tình hình khá ổn, đường xá đã dò xét gần như rõ ràng rồi, chỉ là thiếu một lần thực tế thôi. Trước khi thực sự đi qua một chuyến, tôi không dám đảm bảo lộ trình không có vấn đề gì. Ồ, còn một việc nữa, tôi vừa nhận được điện thoại, bộ vest chống đạn của các người đã có thể giao hàng, tôi bảo nhà sản xuất gửi tới nhà tôi, đợi sau khi gửi đến nơi, cứ qua nhà tôi lấy là được."
Cao Dương rất buồn bực nói: "Fuck, cuối cùng cũng có hàng rồi. Nếu sớm hơn một chút thì tôi đã chẳng phải ăn đạn. Dù sao đi nữa, đây cũng là tin tốt, khoảng mấy ngày thì hàng tới nơi?"
"Phương thức gửi hàng nhanh nhất, từ Canada tới New York, nhiều nhất là hai ngày là đến nơi."
"Rất tốt, chúng ta nên đi Ukraine sau khi nhận được vest chống đạn, cứ trong vài ngày này đi. Cậu chuẩn bị một chút, đến lúc đó thì đi cùng máy bay của chúng ta mà về, cậu không cần phải ở lại Ukraine nữa."
Tiểu Donnie rất ngạc nhiên nói: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi hả?"
Cao Dương cười khổ: "Đúng vậy, có quá nhiều chuyện rồi. Nghe này, công ty của chúng ta đã thành lập, việc này tôi đã nói với cậu rồi, nhưng tôi chưa nói với cậu là tôi đã hoàn tất đăng ký ở Houston. Ừm, cậu cần quay về Mỹ để chủ trì công việc bên này, tuyển mộ nhân sự, tóm lại là cậu phải quay về."
"Động tác nhanh thật đấy. Được thôi, các người tới thì tôi có thể về. Hiện tại tôi cũng thực sự cần phải về Mỹ, ở đây nhiều việc tôi không cách nào giải quyết được. Tình hình bên này là như thế này, tôi và người của băng Cá Mập Trắng ở chung cũng khá vui vẻ, hơn nữa tôi đã nhắm được một kho đạn, một kho vũ khí, đều không lớn lắm, nhưng chắc là có thể lấy được. Tàu chở hàng đang thương lượng, chưa có tàu thích hợp, nhưng nhìn vào tiến độ hiện tại thì sẽ không làm chậm trễ việc chúng ta giao hàng cho băng Đầu Lâu đâu."
Cao Dương trầm giọng nói: "Rất tốt, khi chúng ta đi có cần mang theo thứ gì không?"
"Ồ, thứ cần thì nhiều lắm, rượu, rượu nhà Jensen, mang nhiều một chút, hàng xa xỉ cũng mang nhiều chút. Tất nhiên quan trọng nhất vẫn là tiền, tiền mặt, tôi không biết cụ thể cần bao nhiêu, nhưng tôi nghĩ càng nhiều càng tốt. Những thứ khác thì không cần, phải đợi tôi về Mỹ sau mới làm được. Là thế này, tôi cần về Mỹ để nhanh chóng làm một lô hộ chiếu giả và visa các thứ."
Cao Dương trầm giọng hỏi: "Có tác dụng gì?"
"Tác dụng lớn lắm. Tôi đã tiếp xúc sơ qua với một vài quan chức Ukraine, họ sẵn lòng bán tài nguyên đang nắm giữ cho chúng ta, nhưng ngoài việc muốn có tiền ra, họ còn muốn rời khỏi Ukraine để đến các quốc gia khác, mà Mỹ là một điểm đến rất được ưa chuộng. Chỉ cần chúng ta một tay đưa tiền, một tay đưa hộ chiếu cho họ, tin tôi đi, không có giao dịch nào là không làm được cả. Mà việc có thể cung cấp hộ chiếu, đây chính là một lợi thế lớn của chúng ta so với đối thủ cạnh tranh."
Cao Dương hài lòng cười nói: "Rất tốt, cực kỳ tốt, cậu quả nhiên đã tìm ra điểm mấu chốt. Cậu suy nghĩ kỹ xem cần những thứ gì, lát nữa gửi tin nhắn hoặc email cho tôi, lúc tôi đi sẽ cố gắng mang đầy đủ một chút."
Sau khi trao đổi với Tiểu Donnie xong, Cao Dương cúp điện thoại, cười với Yelena: "Thấy chưa? Nhiều chuyện thực ra chính là đơn giản như vậy, tìm đúng người, là có thể giải quyết rất nhiều vấn đề một cách dễ dàng."
Yelena cười nói: "Đây vẫn là người vừa mới phàn nàn om sòm hồi nãy sao?"
Cao Dương cười ngượng ngùng, xua tay nói: "Em biết anh là người đa cảm mà. Được rồi, cưng à, em ở đây chơi một lát, anh phải nói chuyện với Taylor."
Cao Dương cảm thấy đã đến lúc tiếp tục bắt tay vào công việc, cho nên, anh phải sắp xếp lại một số việc cho thông suốt.
Gõ cửa phòng Taylor, Cao Dương đi vào, lại thấy Taylor đang ngồi trước máy tính xem cảnh anh đi "càn quét" võ quán.
Thấy Cao Dương, Taylor cười cười, chỉ vào máy tính nói: "Nếu anh chịu lộ mặt, thì anh đã thành người nổi tiếng rồi."
Cao Dương cười nói: "Thôi đi, lần này thực sự chẳng tính là gì cả, so với nhiệt độ lần trước anh lên tin tức, lần này còn kém xa. Lần này chỉ là chơi đùa thôi, lần trước mới là tiêu điểm quốc tế gây chấn động đấy."
Thuận thế ngồi xuống ghế sô pha, Cao Dương phất tay một cái, nói: "Taylor, tôi có vài chuyện muốn nói chuyện với anh."
Taylor tắt loa máy tính, xoay ghế lại đối diện với Cao Dương: "Anh nói đi."
Cao Dương im lặng một lát, sau đó ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: "Taylor, anh gia nhập với chúng tôi là để báo thù cho Thí Quản, bây giờ việc báo thù của chúng tôi tạm thời đã khép lại, chúng tôi phải phấn đấu vì tâm nguyện và tương lai của chính mình rồi. Cho nên, tôi nghĩ anh nên đưa ra quyết định chính thức thôi. Anh có nguyện ý chính thức gia nhập chúng tôi không? Hoặc là, anh có thể tạm thời rời đội, đợi đến khi chúng tôi lại triển khai hoạt động báo thù cho Thí Quản, thì lại gia nhập cùng chúng tôi hành động."
Hoàn cảnh của Taylor hơi lúng túng. Anh gia nhập "Satan" là để báo thù cho Bruce, vì thế anh còn không tiếc từ bỏ cơ hội thăng tiến, còn tự đâm mình một nhát để làm kẻ đào ngũ thì mới có cơ hội gia nhập "Satan". Nhưng dù anh luôn đi theo hành động cùng "Satan", hơn nữa cũng chẳng ai coi anh là người ngoài, nhưng Taylor thì vẫn luôn chưa chính thức gia nhập "Satan".
Cao Dương quyết định kết thúc tình cảnh không rõ ràng hiện tại của Taylor, bất kể Taylor đi hay ở, đều phải có một câu trả lời rõ ràng.
Taylor trầm tư một lúc, sau đó ngẩng đầu nói: "Thực ra, gần đây tôi cũng đang suy nghĩ vấn đề này. So sánh mà nói, làm lính đánh thuê không phải lựa chọn hàng đầu của tôi, phụng sự cho đất nước mới là."
Cao Dương làm động tác ra hiệu không sao cả, còn Taylor thì lại cười cười, nói: "Nhưng tôi không thể quay về quân đội được nữa. Hiện tại tôi hoặc là về nhà, hoặc là đi theo các anh. Tôi không muốn về nhà, về nhà thì tôi còn làm được gì nữa chứ? Cho nên tôi chọn đi theo các anh. Qua khoảng thời gian chung sống này, tôi cảm thấy người của "Satan" rất hợp ý tôi, tôi khá thích "Satan", cho nên tôi xin được chính thức gia nhập "Satan", đây chính là câu trả lời của tôi."
Cao Dương lập tức gật đầu nói: "Rất tốt, chào mừng anh chính thức gia nhập Satan, người anh em!"
Taylor trầm giọng nói: "Tôi có một yêu cầu, yêu cầu duy nhất."
"Nói đi."
Taylor dang tay ra, nói: "Nói thật, hiện tại toàn bộ người của Satan đều là anh em của tôi, nhưng những người anh em cũ của tôi ngày trước, cũng là anh em của tôi. Tôi chỉ có một điều kiện, nếu có một ngày, Satan và tổ kiểm soát không quân đối đầu với nhau, tôi sẽ không tham chiến."
Cao Dương gật đầu nói: "Hoàn toàn không có vấn đề gì, tôi rất hiểu. Ngoài ra, chúng ta gần như không có khả năng giao chiến với đồng đội cũ của anh đâu."
Taylor cười cười, nói: "Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi không quá lo lắng về vấn đề này."
Cao Dương phất tay nói: "Anh vốn là giúp đỡ miễn phí, nhưng anh đã chính thức gia nhập Satan, vậy mọi thu nhập đều sẽ có phần của anh. Ngoài ra, anh hiện tại có cần tiền không? Nếu cần thì là bao nhiêu?"
Taylor lắc đầu nói: "Tôi không cần tiền, ngoài ra, anh cũng không cần đưa tiền cho tôi, tôi gia nhập Satan thực ra không phải vì kiếm tiền."
Cao Dương cười nói: "Được rồi, vấn đề này không cần nói nữa. Anh báo thù, tôi không đưa tiền, anh làm lính đánh thuê, tôi lại không đưa tiền nữa, thì chẳng phải là phá hỏng quy tắc rồi sao."
Nói xong, Cao Dương đứng dậy đưa tay về phía Taylor, cười nói: "Nói lại một cách chính thức, rất vui vì anh có thể gia nhập chúng ta, người anh em." (Còn tiếp...)