Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1316
Con Dao Trong Tay

❊ ❊ ❊

Dù vậy, đêm đã khuya, Cao Dương cuối cùng vẫn ngoan ngoãn trở về bệnh viện, sau đó kiểm tra xem hai ngày hoạt động vừa rồi có gây ảnh hưởng gì quá lớn tới vết thương của cậu hay không.

Kiểm tra xong xuôi, kết quả khá tốt, không có vấn đề gì đáng ngại. Thế nhưng còn hai ba tiếng nữa mới sáng rõ, lúc này Cao Dương lại chẳng có việc gì để làm.

Cao Dương không ngủ được, vì trên máy bay cậu đã ngủ khá lâu rồi, giờ làm gì đó thì lại quá sớm. May thay, cũng có người đang cần điều chỉnh múi giờ giống cậu, đó là Thập Tam Hào và Isaac.

Cao Dương định tìm Thập Tam Hào và Isaac nói chuyện phiếm, nhưng khi đẩy cửa phòng mình ra, chưa kịp đi gõ cửa phòng Thập Tam Hào thì đúng lúc trông thấy Tamara bước ra từ phòng anh ta.

Bốn mắt nhìn nhau, Cao Dương giơ tay lên, mỉm cười nói: "Hi, chào cô."

Tamara mỉm cười gật đầu, khẽ nói: "Chào anh."

Cao Dương không nói gì thêm. Từ khi bọn họ từ Áo chuyển về đây, cậu vẫn luôn chưa có dịp nói chuyện với Tamara. Thực tế, bọn họ căn bản còn chẳng có cơ hội ở riêng.

Thực ra Cao Dương khá tò mò về thân thế của Thập Tam Hào, cũng rất tò mò vì sao Tamara lại phải hao tâm tổn trí tiếp cận Gaddafi. Kỳ thực cậu rất muốn biết sau khi chia tay ở Israel đã xảy ra chuyện gì, nhưng Thập Tam Hào và Tamara không chủ động nói ra, chuyện này cậu cũng khó lòng hỏi han.

Cao Dương xem ảnh Tamara thì nhiều lần rồi, nhưng được gặp người thật thì rất hiếm. Ngẫm kỹ lại, khoảng thời gian cậu nhìn thấy mặt thật của Tamara cộng lại cũng chẳng đầy nửa tiếng.

Cao Dương suy nghĩ một lát rồi mới vẫy tay, cười nói: "Tôi vẫn chưa cảm ơn cô. Lần ở trên núi tuyết ấy, nếu không có cô, bọn tôi đều mất mạng rồi. Cô đã cứu bọn tôi."

Tóc của Tamara gần như đã bị cạo sạch, cô hiện tại luôn đội mũ, dù vậy, vẻ đẹp của Tamara vẫn khiến người ta khó lòng nhìn thẳng. Kỳ thực điều này rất bình thường. Là một hoa hậu, nếu cô không đẹp thì mới là chuyện lạ.

Tamara khẽ cười: "Anh cảm ơn tôi, tôi cảm ơn anh, căn bản chẳng có ý nghĩa gì cả, phải không?"

Cao Dương lại không biết nói gì nữa. Khi đối mặt với phụ nữ, đặc biệt là mỹ nữ, cậu luôn tỏ ra rất vụng về.

Hai người đứng trước cửa phòng mình, cách nhau bốn năm mét ở hành lang, bốn mắt nhìn nhau. Sau khi nhìn nhau hai cái, Cao Dương không nhịn được cúi đầu, rồi cậu chuyển tầm mắt sang chỗ khác, giơ tay chỉ vào phòng Thập Tam Hào nói: "À, cô định đi tìm anh trai cô à?"

Tamara gật đầu, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu, mỉm cười nói: "Ừm, thôi vậy. Mọi người vừa mới về, chắc anh vẫn còn việc phải tìm anh ấy. Tôi không làm phiền mọi người nữa."

Cao Dương vội nói: "Không, không, thực ra tôi cũng chẳng có việc gì. À, tôi đi tìm Isaac, cô cứ đi tìm anh trai cô đi."

Tamara lắc đầu, mỉm cười nói: "Không, tôi tìm Alfred cũng chẳng có chuyện gì cả, vẫn là anh đi đi, tôi về phòng đây, tạm biệt."

Sau khi khẽ vẫy tay với Cao Dương, Tamara kéo cửa phòng mình ra, quay trở lại trong phòng.

Cao Dương đứng ngẩn ra trước cửa phòng mình một chút rồi lắc đầu. Cậu đi đến trước cửa phòng bên cạnh, khẽ gõ một cái, thấp giọng nói: "Thập Tam Hào..."

Cửa từ bên trong mở ra, Thập Tam Hào đứng trước cửa, nghiêm mặt nói: "Vào đi."

"Ngồi đi."

Chỉ vào ghế sofa, sau khi để Cao Dương ngồi xuống, Thập Tam Hào kéo một chiếc ghế xoay đặt trước mặt Cao Dương rồi ngồi lên đó.

Cao Dương ngồi trên sofa, còn Thập Tam Hào ngồi trên ghế xoay, nhìn xuống Cao Dương, cứ như đang thẩm vấn phạm nhân, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cậu tính làm thế nào?"

Cao Dương ngơ ngác hỏi: "Làm thế nào là làm thế nào?"

"Em gái tôi đấy, cậu định sắp xếp cho nó thế nào? Cậu phải chịu trách nhiệm với nó!"

Cao Dương trợn tròn mắt, giơ tay chỉ Thập Tam Hào, nghĩa chính từ nghiêm nói: "Hắc hắc hắc, chú ý lời lẽ của anh! Anh vừa nghe lén cuộc đối thoại của tôi và Tamara đấy à? Tôi và Tamara không có bất cứ quan hệ gì, không, là không có bất cứ, bất cứ..."

Cao Dương bối rối gãi đầu, rồi nghiêm mặt nói: "Bọn tôi thậm chí còn chưa tính là bạn bè, tôi chỉ từng dạy cô ấy vài chiêu cách đấu này nọ, tôi phải chịu trách nhiệm gì với cô ấy chứ? Bạn à, anh em thì anh em, có những lời không thể nói bừa được!"

Sắc mặt Thập Tam Hào đột nhiên thay đổi, anh khẩn thiết nói: "Cao, Gaddafi đã tám mươi mấy tuổi rồi, cậu biết điều này đại diện cho cái gì đúng không?"

Cao Dương cau mày hỏi: "Đại diện cho cái gì?"

"Gaddafi tuổi tác quá lớn, ông ta đã mất đi một số công năng của đàn ông rồi. Ông ta tuy thích mỹ nữ, nhưng đó chỉ là để khoe khoang. Cho nên, mặc dù Tamara đã ở bên cạnh Gaddafi một thời gian, nhưng thực chất Gaddafi không thể làm được bất cứ việc gì, cũng chẳng làm nổi gì, vì ông ta quá già rồi mà. Ừm, cậu hiểu ý tôi chứ?"

Cao Dương đánh giá Thập Tam Hào từ trên xuống dưới, cau mày nói: "Tôi hiểu, nhưng điều này thì liên quan gì đến tôi? Leonard, anh phải hiểu, tôi và em gái anh không có bất cứ quan hệ nào vượt quá giới hạn bạn bè, cái này anh hiểu không?"

Thập Tam Hào gãi đầu bứt tai. Anh nhìn trái nhìn phải một hồi, như thể đột nhiên nắm được trọng điểm, nhìn chằm chằm vào Cao Dương, trầm giọng nói: "Gaddafi sẽ không để bất cứ người phụ nữ nào ở bên cạnh ông ta quá lâu, nhưng Tamara lại là một ngoại lệ, cậu không thấy lạ sao?"

Cao Dương tò mò nói: "Cái này tôi quả thật có chút tò mò."

Thập Tam Hào tinh thần phấn chấn nói: "Bởi vì Tamara rất thông minh, con bé là một nhân tài, cậu hiểu không? Cậu biết đấy, phụ nữ Ả Rập không thể làm việc, nhưng Tamara thì khác. Cho dù là công việc kiểu thư ký hay trợ lý, thì cũng toàn là đàn ông làm, nhưng Tamara thực tế đã đảm nhận một số công việc của thư ký hoặc trợ lý. Cho nên con bé mới có thể ở bên Gaddafi lâu như vậy. Mà điều này cực kỳ, cực kỳ hiếm có. Chẳng phải cậu đang cần một trợ lý sao?"

Cao Dương cười khổ: "Bạn à, tôi cần một người có thể lộ diện trước công chúng. Để Tamara xuất hiện trước mắt công chúng, anh là chê cô ấy chết chưa đủ nhanh, hay là chê tôi chết chưa đủ nhanh hả?"

Thập Tam Hào vỗ tay, vẻ mặt bất lực và cáu kỉnh, rồi anh ta lộ bộ mặt vô lại nói: "Tôi sẽ khiến Tamara trông chẳng giống chút nào so với trước kia, cậu biết trình độ hóa trang của tôi rồi đấy."

Cao Dương xòe tay nói: "Ngày nào anh cũng hóa trang cho cô ấy, anh có đảm bảo mình luôn ở bên cạnh cô ấy không? Bạn à, anh định đi theo tôi hay đi theo em gái anh?"

"Tôi không cần biết! Lúc cậu hôn mê, Tamara đã chăm sóc cậu vô cùng chu đáo, con bé suýt nữa thì lo lắng đến chết. Đợi cậu tỉnh lại, nó lại suýt vui mừng đến chết. Thế nhưng đợi sau khi nó biết con bé Yelena kia là bạn gái cậu, nó không bao giờ cười nữa, một lần cũng không!"

Cao Dương trầm giọng nói: "Đính chính với anh một chút, Yelena là vị hôn thê của tôi."

Thập Tam Hào giận dữ nói: "Tôi không cần biết! Hôm nay chúng ta về, việc đầu tiên Tamara làm chính là hỏi về cậu. Đợi khi tôi nói cậu chỉ là có việc rời đi thì nó mới yên tâm. Tôi không cần biết, tóm lại cậu nghĩ cách làm cho nó vui vẻ trở lại đi, tôi không muốn thấy bộ dạng ủ rũ buồn bã của nó cả ngày nữa."

Cao Dương thở dài, nói: "Thập Tam Hào, anh là sát thủ, hơn nữa còn là một sát thủ biến thái, chuyện tình cảm anh hoàn toàn không hiểu. Anh sẽ làm mọi chuyện trở nên tệ hại hơn đấy, cho nên anh đừng có can thiệp bừa bãi được không?"

Sắc mặt Thập Tam Hào thay đổi liên tục, cuối cùng anh thở dài một tiếng dài, bất lực nói: "Cậu nói không sai, tôi quả thực không hiểu. Thôi bỏ đi, sự can thiệp của tôi chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi."

Cao Dương thở phào một cái nói: "Anh hiểu được là tốt rồi."

Thập Tam Hào nghiêm túc nói: "Nhưng tôi không hiểu không có nghĩa là tôi không thể làm gì cả. Tôi không có yêu cầu nào khác, tôi cũng không muốn làm gì ép buộc cậu. Tôi chỉ cầu xin cậu nghĩ cách làm cho Tamara vui vẻ trở lại được không? Tùy cậu làm gì cũng được, coi như tôi cầu xin cậu."

Cao Dương day day trán, xua tay nói: "Ừm, được rồi, cứ coi như là bạn bè, tôi cũng phải làm gì đó chứ, tôi sẽ nghĩ cách."

Thập Tam Hào gật đầu, mỉm cười nói: "Được rồi, cái tôi cần chính là câu nói này. Vậy cậu đến tìm tôi có việc gì?"

Cao Dương xua xua tay, nói lớn: "Anh đổi vị trí trước đi, đừng nói chuyện với tôi như kiểu thẩm vấn phạm nhân thế. Ngô, tôi tìm anh cũng không có việc gì khác, chỉ là muốn trò chuyện cùng anh chút thôi, không ngủ được mà. Còn nữa, ngày mai tôi phải mua một chiếc xe rồi tối tham dự một buổi tiệc rượu, chắc anh từng học qua mấy việc phương diện này nhỉ? Tôi còn phải đi thuê một tài xế, việc này, anh thấy tôi nên đi đâu thuê tài xế thì tốt nhỉ? Để Morgan giới thiệu giúp tôi một người? Hoặc anh có ứng viên nào tốt để tiến cử không?"

Thập Tam Hào nhún vai nói: "Việc này thì có gì khó, tôi làm tài xế cho cậu chẳng phải được rồi sao."

Cao Dương xua tay nói: "Đừng nói linh tinh, anh là bạn tôi. Với lại, anh là một sát thủ siêu biến thái đấy, sao tôi có thể để anh làm tài xế được? Loại việc nhỏ này tùy tiện thuê một người là xong thôi mà."

Thập Tam Hào cau mày nói: "Lúc cậu nói từ sát thủ, có thể bỏ từ biến thái đi không? Còn nữa, vị trí tài xế này rất quan trọng. Tuy không bắt mắt, nhưng lại cần người tuyệt đối có thể tin tưởng mới được. Người như vậy, đâu phải nói tìm là tìm được ngay."

Cao Dương xòe tay nói: "Thế thì chú ý một chút thôi, chẳng lẽ tôi lại để anh em của tôi đến làm tài xế cho tôi sao? Thế thì thành ra cái gì nữa."

Thập Tam Hào lắc đầu nói: "Đừng nói nữa, sau này tôi làm tài xế chuyên trách của cậu. Cậu có gì mà không ngại chứ? Tôi đã nói rồi, tôi có thể làm bất cứ việc gì cho cậu, huống hồ là làm tài xế loại việc đơn giản nhẹ nhàng này. Yên tâm đi, có tôi làm tài xế cho cậu, độ an toàn của cậu có thể nâng lên mấy cấp bậc đấy."

Cao Dương cau mày nói: "Vẫn là không nên, tôi thấy cứ ngại ngại thế nào ấy. Vả lại, để một nhân tài như anh, một sát thủ làm tài xế cho tôi? Đối với anh mà nói thì thật uổng phí tài năng."

Thập Tam Hào mất kiên nhẫn nói: "Chủ đề này kết thúc tại đây. Sau này tôi làm tài xế chuyên trách của cậu."

Cao Dương khó hiểu nói: "Tại sao anh lại chấp niệm như vậy?"

Thập Tam Hào nhìn Cao Dương, nghiêm túc nói: "Lúc cậu một cước đá văng Tamara, đứng trước mặt cô ấy chắn viên đạn đó, mạng của cậu chính là mạng của tôi. Từ khoảnh khắc đó, tôi chính là cái bóng phía sau cậu, tấm khiên phía trước cậu, con dao trong tay cậu!" (Chưa xong, còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1320
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.