Về mấy chương gần đây, tôi thấy cần phải nói vài lời.
Thực lòng mà nói tôi rất không giỏi viết về các hoạt động tâm lý, hơn nữa tôi cũng lười viết, cho nên thông thường khi gặp những sự kiện lớn cần phải suy tính kỹ lưỡng mới đưa ra được lựa chọn, tôi thường chỉ viết kết quả, còn quá trình đưa ra quyết định thì chỉ lướt qua một bút.
Nhưng lần này thì khác, tình hình có chút thay đổi, Dejours là một trùm cuối ẩn giấu, tuy đã nhắc đến từ lâu, nhưng chắc chẳng còn ai nhớ nhỉ?
Một cuộc chiến tranh thế giới, thực sự liên quan đến tính mạng của mỗi người, nếu là người đứng đầu nhóm Satan, Cao Dương mà không suy nghĩ gì đã vui vẻ đâm đầu vào, đánh nhau tưng bừng với một kẻ địch không cùng đẳng cấp, thì điều đó quả thực hơi quá đáng.
Thứ tôi muốn viết, thực ra vẫn là một nhóm người nhỏ bé. Cho dù sau này công việc kinh doanh có lớn mạnh, thì tận sâu trong xương tủy họ vẫn là những con người nhỏ bé, một nhóm người nhiệt huyết mà đơn thuần. Suy nghĩ đơn giản, nguyên tắc cũng đơn giản. Vốn dĩ mà nói, chỉ là một nhóm lính đánh thuê thôi, thì có thể làm nên trò trống gì lớn lao chứ? Tiền kiếm được nhiều hơn nữa thì vẫn là những con người nhỏ bé. Người thực sự có bản lĩnh lớn, việc gì phải dựa vào việc bán mạng để kiếm tiền?
Một nhóm người nhỏ bé đơn giản và vui vẻ, có thể chết, nhưng khi chết cũng là ra đi không oán không hối. Không muốn suy nghĩ nhiều, không vì đại nghĩa gì cả, cũng chẳng vì đạo lý cao siêu nào, chỉ vì đám anh em bên cạnh. Đến lúc phải chết, lúc không thể không chết, vậy thì cứ chết đi thôi.
Đối với đám người Satan mà nói, cái chết không quan trọng, cũng không đáng sợ, quan trọng là chết cũng phải chết trong vui vẻ. Giống như Bruce, anh ấy đã chết, nhưng anh ấy chết trong sự vui vẻ, vì cái chết của một mình anh ấy có thể đổi lấy sự sống cho những người khác trong nhóm Satan, chết cũng đáng, chết cũng vui. Đó chính là tính cách của tập thể Satan mà tôi muốn viết.
Đấu tranh tâm lý của nhân vật chính, sự dằn vặt và đau khổ của cậu ấy, đối với tôi mà nói khá khó viết, và tôi cũng chẳng mấy mặn mà gì với việc viết về nó, nhưng lại không thể không viết. Cậu ấy là một con người nhỏ bé, cậu ấy muốn làm một nhân vật lớn, nhưng muốn làm nhân vật lớn thì phải từ bỏ rất nhiều thứ, ví dụ như cái thứ nghĩa khí mà nhân vật lớn coi như rác rưởi. Nhân vật chính không muốn từ bỏ, lại muốn làm nhân vật lớn, cậu ấy chỉ có thể đau khổ.
Tôi không muốn viết về những kẻ thông minh với mưu kế vô song, suy tính kỹ lưỡng, tôi cũng không viết nổi. Tôi muốn viết về những người bình thường với trí tuệ nằm trong phạm vi người bình thường. Cho nên cuốn sách này viết đến tận bây giờ, mọi người chắc cũng đã nhận ra, kế hoạch tác chiến của nhân vật chính gần như không có kế hoạch nào có thể thực hiện một cách trôi chảy từ đầu đến cuối. Tại sao? Vì tôi tin chắc rằng kế hoạch không bao giờ đuổi kịp thay đổi, mà nhân vật chính rõ ràng không phải là một siêu nhân có trí tuệ siêu việt, lúc nào cũng có thể ra tay trước chế ngự kẻ địch.
Con người ai cũng sẽ trưởng thành, Cao Dương cũng đang trưởng thành, cậu ấy biết dằn vặt, biết đau khổ, đó chính là kết quả của sự trưởng thành, vì cuối cùng cậu ấy đã biết suy nghĩ về một số việc bằng tư duy mà một nhân vật lớn nên có. Chỉ là cuối cùng cậu ấy vẫn chọn cách làm việc và chuẩn mực của một con người nhỏ bé, vì một kẻ làm bia đỡ đạn, một kẻ làm bia đỡ đạn mà nhân vật lớn sẽ chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái, mà cứ thế tham gia vào một cuộc chiến mà lẽ ra họ nên tránh xa.
Vốn dĩ viết rất nhiều, nhưng số chữ đã quá giới hạn, vậy thì chốt lại ở đây thôi. Tôi không biết suy nghĩ của mình có đúng hay không, nhưng tôi cho rằng lính đánh thuê chính là những con người nhỏ bé, tôi muốn viết về cuộc chiến mà những con người nhỏ bé nhiệt huyết và đơn thuần đó tiến hành, cho nên cuốn sách này mới có tên là "Chiến tranh của lính đánh thuê", chỉ đơn giản vậy thôi. (Còn tiếp.)
Bây giờ tôi đang điên cuồng chuẩn bị bản thảo dự trữ, cho nên, việc đăng thêm chương là điều không thể đâu, mắng tôi cũng vô ích thôi, không chuẩn bị được bản thảo thì tôi cũng không đi được. Hơn nữa Thạch Gia Trang hai ngày nay mưa lẫn tuyết lại không có lò sưởi, sắp đóng băng đến nơi rồi đây này.
Để không bị ngắt quãng chương mới, để sớm ngày khởi hành đi Hải Nam dưỡng phổi, cũng để sớm ngày có thể đi câu cá, nên tôi phải nhanh chóng viết bản thảo dự trữ đây.
Thứ duy nhất tôi có thể làm hiện tại chính là đẩy lịch cập nhật sớm hơn. Hù hù, cảm giác có bản thảo dự trữ thật là sướng, thật là sướng mà.