Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4959 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 884
Mở Họp

❊ ❊ ❊

Mỗi người đàn ông đều có một chiếc xe trong mơ, Bruce đương nhiên không ngoại lệ, mà chiếc xe trong mơ của anh ta chính là Mustang Boss 429. Cơ mà, ngay cả xe ở đâu còn chưa biết đã dám đặt cọc, Bruce đúng là yêu đến phát cuồng.

Liếc nhìn Bruce đầy bất lực, Jensen cười khổ: "Đã ghi rõ ràng rồi mà, ở ngay Newark, rất gần, hôm nay anh có thể qua thử xe luôn."

Newark thuộc bang New Jersey, nhưng lại nằm trong vùng đô thị New York, cách Manhattan chỉ một con sông, cực kỳ gần.

Bruce vỗ tay cái bốp, nói: "Chiếc xe này định sẵn là của tôi rồi, mấy anh em, ai đi thử xe với tôi nào."

Lúc này Cao Dương nhìn quanh phòng, thấy không còn ai khác, bèn ngại ngùng nói: "Xin lỗi anh em, trước khi đi xem xe, có một việc rất quan trọng cần phải nói với mọi người. Đúng vậy, chúng ta có việc để làm rồi, mà còn là việc lớn. Vốn dĩ tôi muốn đợi Cáp Mô và Tiểu Donnie đến rồi mới hỏi ý kiến mọi người có nhận nhiệm vụ này không."

Bruce sững người, sau đó ngẩn ngơ hỏi: "Gấp lắm à?"

Cao Dương cười ngượng: "Rất gấp."

Bruce lộ vẻ thất vọng: "Ồ, vậy được rồi, tôi có thể đợi rồi mới đi xem xe, không, tôi có thể không cần xem xe mà mua đứt luôn."

Cao Dương suy nghĩ một lát rồi bảo: "Không, đừng vội. Chúng ta bàn bạc xem có nhận nhiệm vụ này hay không trước đã, sau đó dù có nhận hay không, anh cứ đi lái xe về cũng được, dù gấp đến mấy thì chúng ta cũng cần thời gian chuẩn bị mà."

Bruce lập tức hớn hở ra mặt: "Cảm ơn cậu, đội trưởng."

Đúng lúc đó, Bob và Jack bị thu hút cũng vào phòng của Jensen. Sau khi hiểu rõ lý do họ đang ồn ào, Bob lập tức nói lớn: "Mustang Boss 429 à? Xe này được đấy. Tuy tôi không mua xe cũ, nhưng tôi rất muốn đi xem."

Jack vỗ vai Bruce, cười nói: "Chúc mừng nhé anh bạn, tâm nguyện của cậu thành hiện thực rồi, đi thôi, chúng ta cùng đi thử xe."

Lúc này Erin đứng bên cạnh cười bảo: "Này Jack, tôi không biết ông lại là tay trống xuất sắc đấy. Còn chẳng ngờ Thí Quản lại biết chơi guitar."

Bruce nhún vai: "Hồi đại học chúng tôi không chỉ là bạn cùng phòng, còn cùng nhau lập một ban nhạc nữa. Erin, tôi thực sự không ngờ cô lại biết chơi bass, mà còn chơi rất khá."

Erin cười hì hì: "Tôi từng nghĩ đến việc trở thành ca sĩ rock, tôi..."

Bob mặt mày hớn hở tiến lại gần, nói với Erin: "Này Erin, tôi..."

Erin "bộp" một cái đấm thẳng vào trán Bob, rồi giận dữ quát: "Dám nhân lúc tôi say mà lợi dụng tôi à? Muốn chết hả? Cút về tàu của ông đi, thằng béo chết tiệt."

Jack hô lớn: "Này, này này, người đẹp, trước mặt tôi mà mắng thằng béo là không hay đâu nhé."

"Đừng cãi nhau nữa! Tất cả im miệng!"

Cao Dương quát lớn, giơ hai tay lên trấn áp đám đông đang ồn ào như cái chợ, rồi thở hắt ra, nói: "Nghe này, chúng ta có việc chính cần làm. Jack, giúp một tay, kiếm cho Andy Ho và Jensen mấy khẩu súng ngon lành, có cách không?"

Jack nhún vai: "Anh bạn, tôi đang tham gia triển lãm súng ở Philadelphia đây, súng thì tôi có nhiều, nhưng vũ khí tự động thì không có, tôi không muốn bị ATF nhắm tới đâu."

ATF là tên viết tắt của Cục Quản lý Rượu, Thuốc lá, Súng và Chất nổ Liên bang. Jack có thể lén bán vài khẩu súng trường tự động không dùng tại Mỹ trong xưởng của mình, nhưng nếu dám mang chúng đến triển lãm súng thì chỉ có nước xách vào tù trong một nốt nhạc.

Cao Dương hơi đau đầu: "Tôi cứ nghĩ sẽ đến Portland tìm ông để đặt súng, ai ngờ ông lại tới Philadelphia. Vậy, có cách nào không?"

Jack trầm ngâm hồi lâu mới ngập ngừng nói: "Bob, ông có cách nào không?"

Bob búng tay cái tách, quay sang Cao Dương hỏi: "Gấp lắm à?"

"Rất gấp, cực kỳ gấp."

"Dùng súng gì, bao giờ lấy?"

Cao Dương nhìn Jensen: "Cậu đã chốt dùng súng gì chưa?"

Jensen nhún vai: "Tôi dùng HK416, M4 cũng được, miễn là độ tin cậy đủ tốt. Tôi thích và đã quen với kiểu dáng cũng như cách thao tác của dòng súng M4."

Jack cười nói: "Các người có thể đặt hàng với tôi ngay bây giờ, nhưng lần này các người không dùng được súng tôi làm đâu. Kể cả có súng để độ lại thì tôi cũng không thể làm xong trong thời gian ngắn được. Tuy nhiên..."

Bob tiếp lời, cười: "Tuy nhiên các người có thể mượn súng của Simon, vì Simon vừa lấy một lô súng do Jack độ lại cho người của hắn dùng, đang ở Philadelphia đấy. Sáu khẩu đều là HK416, chỉ là toàn loại nòng ngắn thôi. Ồ, còn có cả súng ngắn nữa. Tôi nghĩ Simon sẽ sẵn lòng cho các người mượn."

Cao Dương búng tay, cười nói: "Tốt lắm, vận may không tệ. Nhưng phải hỏi xem Andy Ho đã quyết định dùng súng gì chưa. À, Andy Ho đâu, ai gọi cậu ta một tiếng đi."

Raphael bước ra khỏi cửa phòng đang mở, hét lớn: "Long Kỵ Sĩ! Ông đang ở phòng nào thế?"

Một lát sau, Andy Ho mở cửa phòng, chỉ lộ ra cái đầu, thò thụt nhìn thấy Raphael rồi hét lớn: "Làm gì? Tối qua tôi uống quá đà, giờ đang bận việc chính sự đây."

Raphael định nói chuyện với Cao Dương, bỗng thấy một cánh tay phụ nữ từ trong cửa thò ra, khoác lên vai Andy Ho, sau đó nghe tiếng một người phụ nữ giục giã: "Nhanh lên nào cưng, em không chờ nổi nữa rồi."

Raphael lè lưỡi, làm động tác ngắm bắn về phía Andy Ho. Andy Ho lập tức gật đầu lia lịa, làm thủ thế "đợi tôi mười phút" với Raphael.

Raphael vẻ mặt đưa đám đi về phòng, nhún vai nói: "Andy Ho đang bận rồi, cậu ta cần mười phút."

"Thằng khốn này!"

Mọi người đồng thanh chửi một câu, có người là chửi thật, nhưng cũng có người là ghen tị đỏ mắt.

Jack bực bội: "Tại sao hắn ta có thể tán gái được chứ? Tôi ghét mấy thằng mặt búng ra sữa, tôi ghét cái thế giới trọng nhan sắc này."

Nhìn Thôi Bột lẳng lặng gật đầu, Cao Dương sợ chủ đề lại bị lái lệch đi, vội nói: "Được rồi, chúng ta đợi Andy Ho, xem cậu ta chọn thế nào. Ừm, tiếp theo, tiếp theo... F***, tiếp theo chúng ta làm gì đây? Đợi Cáp Mô và Tiểu Donnie đến, tiện thể đợi Andy Ho xong việc vậy. Thằng khốn này! Dám dẫn cả đàn bà tới đây! Tôi..."

Cao Dương chưa nói hết câu, đã thấy Yelena và Catherine vừa đi vừa cười nói ngang qua cửa phòng đang mở của Catherine. Thấy một đám người trong phòng, Yelena cười nhẹ: "Nhộn nhịp quá nhỉ, bố, Cao, các người đang làm gì thế?"

Cao Dương chỉ vào Bruce đang bị đám đông vây quanh, ấp úng nói: "Bruce đang mua xe, chúng tôi đang xem thôi. Hai người định đi đâu đấy?"

Yelena cười: "Đến phòng Adele. Biết gì không, phim tài liệu của họ bắt đầu chiếu trên đài truyền hình rồi. Hôm qua là ngày đầu tiên, nhưng vì mừng sinh nhật anh nên chúng tôi chưa xem được, thế nên bây giờ bọn tôi phải lên mạng xem đây. Anh có muốn qua xem cùng không?"

Cao Dương cười nhẹ: "Hai người đi đi, đi đi, bọn tôi còn chút việc cần bàn."

Đúng lúc này, mắt Jensen sáng rực, chạy đến cửa, vẻ mặt sốt sắng nói với Catherine: "Chào cô, phim tài liệu cô thuyết minh chiếu rồi à, cảm thấy thế nào?"

Catherine cười nhạt: "Cũng khá tốt."

Jensen do dự một lúc, rồi ấp úng hỏi: "Vậy... cô và Adele, chắc chắn hai người sẽ trở thành người nổi tiếng. Tôi nghĩ, ừm, hai người có thể giúp tôi quảng cáo không? Không phải quảng cáo truyền hình, mà là quảng cáo phẳng, có lẽ tương lai nếu rượu whisky của chúng tôi bán chạy, có tiền rồi sẽ quảng cáo truyền hình, nhưng giờ chỉ có thể là biển quảng cáo gì đó thôi. À, ý tôi là, hai người có sẵn lòng xuất hiện trên biển quảng cáo rượu whisky đặt bên đường không, và còn nữa, có sẵn lòng xuất hiện trên thùng đóng gói không?"

Nói xong, Jensen lập tức bổ sung một câu: "Tôi sẵn lòng trả phí quảng cáo cho hai người."

Catherine mỉm cười, gật đầu: "Tất nhiên rồi."

Yelena đưa tay chọc chọc vào vai Jensen, cười bảo: "Tôi nghĩ họ sẽ đồng ý thôi, nhưng còn phải xem rượu của ông có ngon như ông nói không đã. Cưng à, tôi nói đúng chứ?"

Câu cuối cùng Yelena hỏi Cao Dương, Cao Dương cười: "Đúng vậy, Jensen, nếu rượu nhà cậu sản xuất mà khó uống, thì Catherine sẽ không xuất hiện trên cái biển quảng cáo nào đâu."

Jensen lập tức hô lớn: "Xin đảm bảo với các người, rượu nhà chúng tôi tuyệt đối là rượu Whisky vùng cao nguyên ngon nhất! Tôi đã gọi điện cho bố tôi rồi, ông ấy sẽ gửi rượu tới, các người uống thử là hiểu ngay."

Yelena không ở lại lâu, cười chào rồi cùng Catherine rời đi. Cao Dương thấy cuộc thảo luận của họ không thể tiếp tục được nữa thì điện thoại reo. Bắt máy, Tiểu Donnie trầm giọng: "Cao, các điều kiện của chúng ta đều được đáp ứng rồi, bây giờ tôi và Lý sắp đến nơi, anh có thể tập hợp mọi người lại được rồi đấy."

Cao Dương cúp máy, nhún vai cười nói: "Xin lỗi các anh em, giờ là giờ họp rồi."

Người của Satan cần bàn công việc, Jack và Bob lập tức rời khỏi phòng Jensen. Lúc này còn thiếu Tommy và Andy Ho, Cao Dương gãi đầu hỏi: "Tommy đâu rồi?"

Gromilyov cũng gãi đầu: "Cậu ta đang ở với Vita."

Cao Dương thở dài: "Cái này... ai đi gọi cậu ta tới đây đi?"

Tất cả mọi người đều lắc đầu, Raphael thậm chí còn xua tay liên tục: "Đừng nhìn tôi, tôi đã phá hỏng chuyện tốt của Andy Ho rồi, không muốn đi phá chuyện tốt của Tommy nữa đâu. Nể tình tôi đã đóng vai kẻ ác một lần rồi, ai thích đi thì đi đi."

Cao Dương vỗ tay: "Bốc thăm! Ai bốc trúng người đó xui, không được phép lật lọng!"

Một lúc sau, khi Tiểu Donnie và Lý Kim Phương lên lầu, Cao Dương mặt mày hằm hằm bước ra khỏi phòng Jensen, nhìn thấy Tiểu Donnie và Lý Kim Phương vừa lên tới nơi, Cao Dương chỉ tay vào cánh cửa sau lưng đầy khó chịu: "Ở trong đó, vào đi."

Nói xong, Cao Dương vẫn bộ mặt hằm hằm đi tới trước cửa phòng Andy Ho, hô lớn: "Nhanh lên, họp rồi, cho cậu ba phút."

Đi tới trước cửa phòng Tommy, xem lại cho chắc chắn đó đúng là số phòng Gromilyov đã bảo, không nhầm lẫn gì, Cao Dương gõ nhẹ lên cửa phòng, rồi nói khẽ: "Tommy, Tommy, chúng ta họp rồi, cậu có thể tới một chút không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:879
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.