Hà Nội Rong Ruổi Quẩn Quanh

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước Thềm xuân

❊ ❊ ❊

Chuyến xe cuối cùng chở người khách cuối cùng rời bến, bò lên dốc, vượt cây cầu trong ngày cuối cùng của một năm đã thành năm cũ.

Dòng xuân đang mùa nước cạn, xoáy cũng nhẹ nhàng như khoáy tóc đỉnh đầu trẻ nhỏ, vô tình thế, trôi lững lờ, không ai nhìn thấy đám lục bình trong đêm mờ mịt sắp Giao thừa, chợt nhớ đến câu đồng dao ngộ nghĩnh, chỉ dựa theo vần mà đưa đẩy lời ca “Một khoáy sống lâu, hai khoáy rỗ đầu, ba khoáy chóng chết, bốn khoáy hết tội...” . Dưới ấy, qua mố cầu khổng lồ vĩnh cửu cắm vào lòng sông Cái, nước chảy né sang bên cạnh, dồn đẩy nhau thành hàng chục cái khoáy như thế mà chiều nay khi sang sông trở về ta bắt gặp để phút này hiện ra trong trí nhớ, xe đi, bác tài ơi, nhiều hơn bốn là điềm lành, là bình an vô sự, là đi đến nơi về đến chốn...

Cả người khách và nhà xe đang nghĩ gì trong cái dập dềnh của díp xe, đệm xe êm êm trên con đường cao tốc? Mấy tiếng đồng hồ nữa là cái mới và cái cũ bàn giao nhau. Bao nhiêu phút nữa, nhà xe sẽ đỗ lại bàn giao người khách cho cái bến ngang đường để khách về làng đã lập lòe ánh lửa chuẩn bị đón xuân?

Còn im ắng lắm. Chiêng trống chưa vang. Chuông đồng, khánh đá, mõ cầu kinh cũng chìm trong im lặng đợi chờ.

Người khách nghĩ: Thật rủi ro. Mình lỡ một chuyến tàu thành ra về muộn. Nhưng lại may thế, vẫn còn chuyến xe cuối cùng đợi mình đặt bước giày phong sương lên bậc lên xuống. Thời kì mới hay lắm. Có khi phải biếu ông tài lạng chè Thái làm quà chăng? Chắc gì bác ấy nhận. Chuyến xe cuối cùng chỉ có một người khách như mình đâu phải chuyện kinh doanh lỗ lãi, và ông tài hẳn chả chạy chuyến này vì tiền... Bác ấy phải quay về trước khi năm mới, mới là cần.

Nhà xe nghĩ: An toàn, an toàn. Ở nhà chắc lũ trẻ đang ngồi quanh nồi bánh chưng chờ bố. Cành đào năm nay mình chở từ Tây Bắc về, được lắm. Hoa cứ tươi như màu má gái trinh, ửng thẹn, mẹ nó nguýt dài thế là đồng tình lắm đây. Chuyến xe cuối cùng này hẳn ông khách sẽ nhớ suốt một đời người. Nếu không có xe, ông đón Giao thừa ở đâu, vật vạ ngoài đường ư? Ông có thể nào ngờ rằng nhà xe chúng mình lại chờ đợi để chỉ chở một mình ông cho kịp đón mừng năm mới với quê hương...

Nhịp máy đều đều. Đèn pha đèn cốt...

Con đường nghĩ: Mùa xuân đang đến. Đêm nay là đêm sum họp, xe còn hối hả thế vầy? Thì cứ đi đi, nhanh lên, ta nâng bánh xe, ta thổi khí dương hòa vào kính chớp. Ta chúc mừng, lời chúc vang dài nghìn cây số âm vang, âm vang cả hai năm...

Chiếc xe nghĩ: ... Cỏ bên đường nghĩ... Đêm cuối năm nghĩ...

Giờ này hương khói đã ngát thơm, nến đèn đã sáng trưng, chiếc ổ rơm làng xa, bộ sa lông thành phố, có đông đủ những người ruột thịt thân tình với nhau trong hồi hộp tưng bừng, giờ phút của tống cựu nghênh tân... cho nên con đường hóa thênh thang, vắng lặng. Thế càng vui. Nếu con người đang lê bước lang thang phải dừng lại bên gốc cây, giữa lòng quán vắng, ngồi xuống mô đất... Khi biết Giao thừa, thì buồn cho người ấy biết bao nhiêu, và sẽ là nỗi buồn, niềm bất hạnh nhớ đời, nhớ cả sang đời con cháu, khi câu chuyện kể lại rằng: Ngày xưa, cái Giao thừa năm ấy, ta lỡ hết tàu xe, gặp Giao thừa giữa đồng không mông quạnh, chỉ có một mình mình... Riêng chuyến xe cuối năm này, bác tài vui, mắt đầy tỉnh táo vì trực ban đã bóc thuốc pha trà tiễn đưa trước khi xe chuyển bánh và chúc trở về trước Giao thừa. Lòng vui, tay vui, bác đang làm một việc tốt lành, một việc thiện, đem niềm vui cho người khác, trả lại bao mong chờ cho một gia đình, biết đâu, cho cả một dòng họ.

Khách cuối cùng, cũng vui vì mình gặp may. Niềm vui cuối cùng của năm hết Tết đến, vậy sang năm chắc còn nhiều may mắn đợi chờ mình gấp mấy mươi lần. Như nhìn thấy trong lòng tiếng reo ngỡ ngàng của bầy trẻ nhỏ, giọt nước mắt rưng rưng của người vợ yêu thương, cái đuôi vẫy lia lịa của con chó khôn ngoan quấn quýt.

- Lạy mẹ, lạy cha, con đã về đây... Tôi đã về kịp trước Giao thừa mình ạ. Nào các con, nhà ta ăn Tết thế nào?

Trên đường xa, chiếc xe quay về, đi như trong cô đơn, nhưng là sự cô đơn đầy ắp tình người của sự hoàn thành. Lại dập dềnh như sóng chở xe đi. Đèn pha đèn cốt... Thị trấn nào kia nằm cong cong theo quốc lộ, không một nhà nào còn mở cửa. Nhưng cũng không nhà nào tối om. Khe cửa gỗ, cửa chớp, khe cửa liếp, cửa phên... ánh đèn hắt ra nằm chéo mặt đường như sợi lụa vàng mỏng mảnh, như sợi dây chuyền vàng điểm trang cho mặt đường xuân... Xe lướt qua rùng mình cảm tạ đoạn đường ấm trong im lặng.

Bến đây rồi. Phòng trực ban vẫn sáng ánh đèn. Lá cờ đỏ hiện ra thành chiếc băng đỏ trên cánh tay người trực bến, chờ chiếc xe cuối cùng của ngày cuối cùng năm cũ trở về bình an, tươi cười bắt tay bác tài mở cửa... bước xuống đất bằng cái nhảy vượt bậc gỗ hàng ngày...

Lại vội vàng cho xe đi nghỉ, nằm ngoan xe nhé, năm mới sắp đến rồi, ta chúc Tết ngươi trước, và hãy tạm chia tay...

Ngõ nhỏ đây rồi. Quen thuộc từ hình chiếc cột đèn, từ viên gạch vỡ... Chiêng trống chợt nổi lên vừa đúng lúc.

- Em chúc mừng mình năm mới...

- Tôi chúc nhà và các con...

Thế là đã qua cái giây phút cuối cùng, bước vào giây phút đầu tiên. Vẫn khung cảnh xưa nhưng năm cũ và năm mới gặp nhau, sao lạ lùng đến vậy. Sợi dây biên giới vô hình, không nhìn thấy được, không chạm vào được nhưng có thật, rất thật, thật đến nỗi ta cảm nhận vào toàn thân, nổi từng gai ốc trên da thịt...

Vừa xong một đoạn đường ngắn chở người khách cuối cùng...

Vừa xong một đoạn đường dài có 365 chặng ta đi...

Giá như ngày xưa thì nổ một tràng pháo vui mừng. Nay, mình ơi, ta mở chai rượu Tết. Hai chén sóng sánh như đêm xưa hợp cẩn. Mùa xuân, rượu xuân, tình xuân... Ta khởi hành vào năm mới, chặng đầu tiên, mình là người khách đầu tiên của tôi... ta cùng lên đường mình nhé...

Xin chúc mừng...

1995

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.