Mưa đá vừa tạnh, Phất Đầu Đỏ đã ôm Đít Đỏ chuồn ra khỏi hang động, xuống núi để tìm khỉ đực Râu Trắng.
Trong một cái rãnh ngầm dưới chân núi, Phất Đầu Đỏ đã tìm thấy khỉ đực Râu Trắng. Đó là một cái rãnh ngầm chật hẹp và dơ bẩn, chừng như là một cái hang ổ xuyên qua mui đất bị bỏ quên, bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc. Khỉ đực Râu Trắng đang co quắp ở dưới đoạn đáy của rãnh ngầm, người không ngừng run lên. Những hòn mưa đá vẫn chưa tan hết, phủ đầy trên mặt đất, đầy khắp núi đồi một màu trắng xóa, nhiệt độ quả thực là bị hạ thấp, nhưng Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, khỉ đực Râu Trắng không phải chỉ run lên vì lạnh.
Nó túm lấy cánh tay của khỉ đực Râu Trắng, phải mất rất nhiều công sức, mới lôi được khỉ đực Râu Trắng từ trong khe rãnh ra.
Mây đen đã tan hết, mặt trời chiều đỏ au treo lơ lửng trên bầu trời màu xanh thẳm. Bước ra khỏi rãnh ngầm, đứng dưới ánh mặt trời, khỉ đực Râu Trắng còn run rẩy dữ dội hơn, giống như là mắc phải hội chứng Parkinson1 vậy. Nó trừng đôi mắt sợ hãi bất an, ngó nhìn bốn phía, trong tư thế chỉ chực trốn chạy.
“Ô, đừng có sợ, em sẽ ở bên cạnh anh, nguy hiểm còn cách chúng ta xa lắm, xa lắm.”
Rõ ràng là, trận chiến ác liệt vừa rồi, đã phủ lên một bóng đen thất bại trong lòng khỉ đực Râu Trắng, lòng tin đã mất hết, ý chí cũng bị sụp đổ, nếu như thuận theo tự nhiên, sau khi màn đêm buông xuống, nó đành âm thầm mang theo tâm trạng ủ rũ rời khỏi lãnh địa của bầy khỉ Mây Mù, từ đó mai danh ẩn tích, trở thành một kẻ phiêu bạt lang thang trong rừng rậm, chẳng chóng thì chầy, hoặc sẽ bị sự cô độc và bệnh tật cướp đi sự sống, hoặc trở thành món ngon cho các loài mãnh thú ăn thịt.
Về cạnh tình cảm mà nói, một ngày là vợ chồng, nghìn năm ân nghĩa, trăm ngày là vợ chồng, tình nghĩa còn sâu hơn đại dương, nó không nỡ để khỉ đực Râu Trắng đi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng và khổ nạn.
Nếu xét về quan hệ lợi hại, tính mạng của nó và Đít Đỏ đều gắn liền với khỉ đực Râu Trắng, vinh hiển thì cùng hưởng mà thất bại thì cùng chịu, nếu như khỉ đực Râu Trắng rời khỏi bầy khỉ Mây Mù, hy vọng của nó coi như cũng bị dập tắt hoàn toàn, rồi lại chẳng mấy chốc, Đít Đỏ sẽ một lần nữa trong một sự cố “ngoài ý muốn” nào đấy mà chết oan chết uổng, còn nó thì sẽ chìm đắm trong nỗi đau mất con mà không tài nào thoát ra được, cuối cùng cũng sẽ bị cuộc sống vô tình đào thải.
Nhất định phải giúp khỉ đực Râu Trắng như con rắn lột xác, gạt bỏ hoàn toàn cái bóng đen thất bại trong tâm trí nó.
Nhất định không để khỉ đực Râu Trắng gục ngã.
Nhất định phải làm cho khỉ đực Râu Trắng ngẩng đầu ưỡn ngực mà đứng lên.
Cứu giúp khỉ đực Râu Trắng, chính là cứu giúp Đít Đỏ, cũng chính là cứu giúp chính bản thân nó.
Tâm trạng của khỉ đực Râu Trắng đã suy sụp tới mức cực điểm rồi, Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, lúc này lòng tự trọng của khỉ đực Râu Trắng đã vô cùng dễ vỡ, bất cứ sự chỉ trích hay oán hận nào, một ánh mắt khinh thường, một tiếng thở dài khe khẽ, hoặc một biểu lộ thất vọng chán nản gì đấy, đều có thể hủy hoại một cách triệt để đến lòng tự trọng của giới đực của nó, đều có thể khiến nó có suy nghĩ cam chịu hiện thực, chán ghét bản thân.
Thời điểm đặc biệt phải dùng đến thủ đoạn đặc biệt vậy.
Phất Đầu Đỏ nhắm mắt để ấp ủ tình cảm trong ba giây, rồi đột nhiên mở to mắt ra, cái thần sắc ủ ê trên khuôn mặt đã biến mất sạch sẽ như vừa được gột rửa vậy, thay vào đó là mặt tươi như hoa, vui mừng hớn hở. Miệng nó còn phát ra những tiếng hú gọi rất êm tai, đứng thẳng người, hai tay giơ lên đầu khua qua khua lại rất uyển chuyển, hai chân đá đạp trên đất một cách nhịp nhàng, nó không chỉ tự mình làm như vậy, mà còn bắt Đít Đỏ học theo nó, đứng đằng sau nó vụng về bắt chước theo điệu bộ của nó, vừa nhảy vừa hát vừa múa ở trước mặt khỉ đực Râu Trắng.
Đây là một kiểu nghi thức chúc mừng đặc biệt của xã hội loài khỉ lá.
Trong bầy khỉ lá, phàm là khi khỉ đực giành chiến thắng trong cuộc chiến đấu tranh giành lãnh thổ, hoặc khi thành công trong việc xua đuổi kẻ thù thiên nhiên đáng ghét, hoặc trong lúc đói kém tìm được thức ăn tươi ngon vừa miệng, thì những con khỉ mẹ và khỉ con sẽ vui sướng kêu lên ah...hâu...ah...hâu, rồi nhảy nhót xung quanh khỉ đực để tán tụng. Đây là những ca khúc nguyên thủy nhất và những điệu nhảy nguyên thủy nhất trên thế giới, cấu thành nghi thức chúc mừng nguyên thủy nhất. Nghi thức chúc mừng này rất quan trọng, thể hiện đầy đủ sự cảm kích từ trong lòng của khỉ mẹ và khỉ con, để tăng cường sự gắn kết trong bầy đàn, đồng thời cũng là một kiểu khích lệ rất có hiệu quả, khích lệ khỉ đực tích cực hơn nữa, gắng sức hơn nữa để chống trả kẻ xâm phạm bảo vệ bầy đàn để mang đến nhiều thức ăn phong phú hơn nữa.
Khỉ đực Râu Trắng kinh ngạc nhìn Phất Đầu Đỏ, ra bộ muốn hỏi: Có phải đầu óc em có vấn đề rồi không?
Chỉ cần là con khỉ lá có đầu óc bình thường đều thấy rất rõ ràng, cuộc chiến tranh đoạt vương vị xảy ra ở lưng núi vừa rồi, nếu không có trận mưa đá ập đến bất ngờ, thì khỉ đực Râu Trắng đã sớm bị thua tơi tả rồi, hoặc sẽ bị cắn đứt cổ chết tại chỗ, hoặc bị cắn thương rồi bỏ chạy khỏi cuộc chiến. Dù đứng trên góc độ nào để nói, thì khỉ đực Râu Trắng đều không có khả năng giành chiến thắng. Dựa vào cái gì mà múa hát tưng bừng để tổ chức nghi thức chúc mừng chứ?
Phất Đầu Đỏ cúi người xuống rất rất thấp, trên mặt vẫn hiện lên một nụ cười xu nịnh, nhảy nhót xung quanh khỉ đực Râu Trắng. Đây là một kiểu tâng bốc hết sức, là một kiểu làm nền rất khéo léo, giống như sự ca tụng công đức của loài người vậy.
“Anh là con khỉ lá dũng cảm nhất trên thế giới này, anh dám cướp đầu con hải âu từ trong tay của Vua khỉ Đai Lưng Vàng đáng chết, hành động vĩ đại anh hùng kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ của anh, sẽ mãi mãi được ghi vào sử sách của loài khỉ lá.”
Khỉ đực Râu Trắng xấu hổ cúi đầu xuống.
“Dù nói là dám cướp đầu chim hải âu, nhưng lại bị đánh cho một trận tơi tả, bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng đè xuống dưới đất không lật người lên được, dù rằng tiêu chuẩn có giảm đến mức thấp nhất đi nữa, thì cũng không được xem như là một chiến thắng đáng được ca tụng chứ, em chẳng phải là đang mỉa mai chế giễu tôi sao?”
Giới đực nói chung vẻ ngoài nhìn có vẻ rất dũng mãnh, nhưng kỳ thực trong lòng lại rất mềm yếu, không chịu nổi sự đả kích, không chịu nổi sự thất bại, tinh thần thiếu sự dẻo dai, xét trên một ý nghĩ khác nào đó, giới đực là một giới tính còn thiếu hụt.
Phất Đầu Đỏ kéo Đít Đỏ, vẫn kiên trì tiếp tục chuỗi nghi thức chúc mừng đó. Nó muốn dùng cách này để kích thích dũng khí của khỉ đực Râu Trắng, để thúc đẩy việc xóa bỏ mặc cảm tự ti chán nản trong nó, để tiếp tục cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị với Vua khỉ Đai Lưng Vàng đến cùng.
“Vua khỉ Đai Lưng Vàng dù rằng rất tàn bạo, nhưng anh vốn đâu có bị nó làm cho sợ hãi, em đứng một bên đã trông thấy rất rõ, anh đã đá một cái vào bụng nó, đạp nó ngã như một con rùa bị lật ngửa mãi mới lật người dậy được. Ồ, móng vuốt của anh còn túm vào cằm nó, làm cho cằm nó bị chảy máu nữa kìa! Em thấy rất tự hào với sự dũng cảm, thiện chiến của anh.”
Khỉ đực Râu Trắng với bộ mặt đang vô cùng ủ rũ chán chường dần trở nên tươi sáng hơn, nhưng đón nhận những lời chúc mừng thắng lợi đó, thì dường như vẫn còn một chút trở ngại tâm lí. Haiz..., may mà có trận mưa đá đó, bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ, nếu như không có trận mưa đá đó, e rằng anh...”
Giới đực nên lấy sự khích lệ là chính, giới đực đều có khát vọng hư vinh, mình phải tìm ra lí do để đáp ứng tính hư vinh đó của họ, đây là căn bệnh chung của giới đực rồi, không còn cách nào khác.
Trên sườn núi bên cạnh rãnh ngầm, vừa hay có một cây lạp mai. Tháng Hai đầu mùa xuân, những bông hoa lạp mai màu đỏ au đang trổ hoa thơm phức. Phất Đầu Đỏ nhảy lên trên cây, hái một cành hoa màu sắc rực rỡ, vẫy vẫy đung đưa trước mặt khỉ đực Râu Trắng, những cánh hoa như những cánh bướm bay lả tả rắc lên người khỉ đực Râu Trắng.
“Hoa mai vì anh hùng mà nở, anh có quyền thưởng thức trận mưa hoa tuyệt đẹp này. Anh có hiểu được không? Trận mưa đá sầm sập dữ dội vừa rồi, là ông trời muốn trợ chiến cho anh đó! Mưa đá chỉ toàn rơi lên người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đập mạnh đến mức nó nổ đom đóm mắt, đó là do ông trời đang nghiêm khắc trừng phạt nó! Vào đúng lúc anh khó khăn đang cần sự giúp đỡ nhất, thì ông trời đột nhiên lại đổ mưa đá. Đó là vì ông trời có mắt, ông trời có tình, ông trời bênh vực anh, ông trời đồng tình với anh, ông trời giúp đỡ anh, ông trời tác thành cho anh. Đến ông trời còn đứng về phía anh, anh còn có gì phải sợ nữa chứ? Thuận trời thì sống, chống trời thì chết. Anh thuận theo ý trời, chắc chắn sẽ đoạt ngôi thành công. Vua khỉ Đai Lưng Vàng trái với ý trời, chắc chắn sẽ thất bại.”
Khen ngợi đôi khi cũng là một cách khích lệ tốt, dùng lời khen ngợi để thay thế cho sự oán hận, để dấy lên niềm vinh dự và chí tiến thủ trong người được khích lệ.
Phất Đầu Đỏ không ngừng hoan hô, không ngừng nhảy nhót, liên tục không thôi tổ chức nghi thức chào mừng vừa long trọng vừa nồng nhiệt cho khỉ đực Râu Trắng.
Cuối cùng, sự hoang mang bao trùm trên khuôn mặt khỉ đực Râu Trắng đã bị đẩy đi sạch sành sanh, cái lưng cong xuống cũng thẳng đứng lên rồi, đôi chân run run đã vững chãi hơn, trái tim thê thảm giờ dịu ngọt trở lại, tay khua chân nhảy đầy hưng phấn, cao giọng hú to đầy vẻ tự hào, tựa hồ như thật sự giành được một chiến thắng huy hoàng vậy, đón nhận nghi thức chúc mừng mà Phất Đầu Đỏ và Đít Đỏ chuẩn bị cho nó với khuôn mặt không còn vẻ hổ thẹn nữa.
Phất Đầu Đỏ thơm nhiều lần lên mặt khỉ đực Râu Trắng, ooh, để thể hiện sự sùng kính và ái mộ của mỹ nữ với anh hùng chứ. Đít Đỏ cũng thơm nhiều lần lên phía mặt bên kia của khỉ đực Râu Trắng, ooh, để thể hiện sự sùng kính và ái mộ của khỉ thiếu niên với khỉ đực Râu Trắng chứ.
Lòng tự tin của khỉ đực Râu Trắng đã được khôi phục lại một cách thần kỳ, nó đứng thẳng lên, ngẩng đầu nhìn hầm hầm lên lưng núi, hai tay đấm mạnh mẽ vào ngực mình, người nhấp nhô lên xuống nhịp nhàng, lộ ra tư thế nóng lòng muốn chiến đấu, nó đang muốn dùng ngôn ngữ hình thể để nói với mẹ con Phất Đầu Đỏ rằng: Nó rất hận vì không thể ngay lập tức xông lên núi liều một trận sống mái với Vua khỉ Đai Lưng Vàng.
Quả thật, trong những tình huống đặc biệt, chỉ hươu bảo ngựa, nói trắng thành đen, không ngờ lại có được hiệu quả tích cực.
Với bộ dạng khom lưng khuỵu gối, Phất Đầu Đỏ dùng tay chải chuốt da lông cho khỉ đực Râu Trắng.
“Ô, trời sắp tối rồi, hãy nghỉ ngơi một đêm cho khỏe, ngày mai lại tìm Vua khỉ Đai Lưng Vàng tính sổ cũng chưa muộn mà! Lại đây, em sẽ dùng những ngón tay nhẹ nhàng, mềm mại nhất để chải chuốt da lông cho anh, chà cho sáng bóng từng sợi lông trên người anh, để anh tận hưởng sự sung sướng của bậc đế vương.”
Ánh trắng đã lên cao rồi, giống như một đĩa bạc lớn, chiếu sáng khắp vùng rừng núi. Khỉ đực Râu Trắng dựa vào trong lòng Phất Đầu Đỏ đã ngủ mất rồi, hơi thở đều đều, ngủ một cách ngon lành. Đêm dài đằng đẵng, Phất Đầu Đỏ dường như cả đêm không chợp mắt. Nó lặng lẽ cầu nguyện, nhưng mong rằng ông trời thực sự có tấm lòng từ bi, có thể thương xót cho nó và Đít Đỏ, trợ giúp cho khỉ đực Râu Trắng đánh bại Vua khỉ Đai Lưng Vàng trong cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị ngày mai.