Kế sách nô bộc của Phất Đầu Đỏ đã thu được hiệu quả nhất định.
Buổi sáng hôm ấy, nó đang ở trên một phiến đá bằng phẳng trên vách núi giúp Vương phi Lam Khổng Tước liếm sạch nhựa cây dính trên đuôi, con trai Đít Đỏ của nó và con trai cưng Quả Trám Đen của Vương phi Lam Khổng Tước đang chơi đùa bên cạnh. Đúng lúc đó, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đột nhiên từ trong một cây nhỏ bên cạnh nhảy lên phiến đá bằng phẳng đó, diện tích bề mặt của tảng đá lớn màu lục lam vươn dài đến chọc trời này rất nhỏ, ba con khỉ trưởng thành lại thêm hai con khỉ con, gần như đã chật kín cả khoảng trống rồi. Phất Đầu Đỏ vẫn luôn tránh tiếp xúc trực tiếp với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đặc biệt là luôn tìm cách để cục cưng Đít Đỏ tránh khỏi tầm nhìn của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, vì khó để Vua khỉ Đai Lưng Vàng quên đi việc có một con khỉ con tên là Đít Đỏ từ ngoại tộc đến. Bây giờ đột nhiên lại chạm mặt đối mặt với Vua khỉ, Phất Đầu Đỏ sợ đến nỗi tim đập thình thịch, một tay ôm Đít Đỏ, muốn cướp đường chạy trốn, nhưng không kịp rồi, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã chặn ngay đường đi, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào Đít Đỏ trong lòng nó, lộ ra bộ mặt tham lam gian ác, khóe miệng còn trào lên một tuyến nước dãi.
Gió thổi sương rơi, nắng chiếu mưa tuôn, vết máu của lão Sửu Chột Mắt bôi lên người khỉ con, sớm đã bị nhạt màu, mùi cũng bay đi hết, đến một chút dấu vết cũng không tìm thấy được, đối với Vua khỉ Đai Lưng Vàng mà nói, cũng coi như là đã xóa bỏ được điều cấm kỵ về tàn sát, lại có thể tùy ý xử trí khỉ con Đít Đỏ rồi.
Phất Đầu Đỏ sợ đến nỗi da đầu nóng ran, khỉ con hình như cũng cảm nhận thấy nguy hiểm, cơ thể nhỏ bé của nó cũng run lên bần bật, đầu đập loạn xị lên ngực mẹ, hận một nỗi không thể chui vào trong bụng mẹ nó để chạy trốn.
Cái đuôi bóng mượt vừa thô vừa dài của Vua khỉ Đai Lưng Vàng cứng như gậy gỗ, dựng thẳng đứng lên trời, đám lông mào trên đỉnh đầu cũng dựng đứng lên đầy vẻ thô bạo, tất cả các dấu hiệu đó cho thấy, việc truy sát bạo hành đã đến lúc bắt đầu.
Hy vọng cứu nguy duy nhất của Phất Đầu Đỏ chính là chiếc ô bảo hộ Vương phi Lam Khổng Tước. Nó lập tức ôm khỉ con Đít Đỏ chạy đến nấp sau lưng Vương phi Lam Khổng Tước, nằm rạp xuống đất, liên tục hôn lên bàn chân dơ bẩn của Vương phi, làm bộ khẩn khoản van nài mà một kẻ yếu có thể làm được trước mặt kẻ mạnh, miệng ấp úng thành tiếng:
“Cầu xin bà, cứu lấy con trai tôi, tôi sẽ báo đáp bà, mãi mãi là nô bộc trung thành nhất của bà!”
Người ta thường hay nói, lòng dạ con người không phải là sắt đá, kỳ thực, lòng dạ con khỉ cũng không phải là sắt đá. Phất Đầu Đỏ tận tâm tận lực phục vụ Vương phi Lam Khổng Tước, thời gian trôi đi, nhất định đã thiết lập được tình nghĩa chủ tớ. Vương phi Lam Khổng Tước hết nhìn vào Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang lộ rõ bộ mặt hung ác rồi lại nhìn sang Phất Đầu Đỏ đang vô cùng khiếp sợ, dường như đã hiểu có chuyện gì, yên lặng trong vài giây, đột nhiên nó đưa tay ra đỡ lấy khỉ con trong lòng Phất Đầu Đỏ, dịu dàng ôm vào trong lòng mình, hôn hít cưng nựng, chải chuốt da lông, với vẻ vô cùng thương yêu. Vua khỉ Đai Lưng Vàng trừng mắt ngạc nhiên, dường như trong lòng đang có một dấu hỏi lớn. Vương phi Lam Khổng Tước kề khỉ con vào sát ngực mình, đưa đầu vú nhét vào cái miệng nhỏ mềm mại của khỉ con, làm bộ cho con bú. Đương nhiên, đây chỉ là những động tác mang tính tượng trưng, không đợi khỉ con bậm môi vào hút sữa, Vương phi Lam Khổng Tước liền rút ngay đầu vú ra. Dù là những động tác mang tính tượng trưng, nhưng hàm ý lại phong phú khác thường. Trong xã hội loài khỉ lá, khỉ cái nói chung sẽ không cho con của con khác bú nhờ, khỉ con còn trong thời kỳ bú mẹ, một khi khỉ mẹ gặp cảnh bi đát bất ngờ, sẽ bị chết vì đói. Vương phi Lam Khổng Tước làm bộ cho Đít Đỏ bú sữa, là muốn dùng ngôn ngữ cơ thể để nói một cách rõ ràng, chính xác với Vua khỉ Đai Lưng Vàng rằng, nó đã xem Đít Đỏ như con nuôi của nó, nếu Vua khỉ Đai Lưng Vàng sát hại Đít Đỏ, chẳng khác nào sát hại nó vậy!
Phất Đầu Đỏ để ý quan sát phản ứng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, khuôn mặt lão đầy vẻ ngạc nhiên, ra sức dùng tay tát lên đầu mình, như thể nghi ngờ mình đang nằm mơ, gõ vào đầu là muốn đánh thức chính mình. Vương phi Lam Khổng Tước lại làm lại động tác cho bú mang tính tượng trưng một lần nữa, lúc này Vua khỉ Đai Lưng Vàng mới tin tất cả những việc đang xảy ra là sự thật. Thể diện của ái phi đương nhiên là phải giữ chứ, Vua khỉ Đai Lưng Vàng không thể nào lại nổi giận được nữa, cái đuôi đang vểnh lên đầy vẻ sát khí đằng đằng dần dần mềm xuống, trở lại trạng thái bình thường, nhưng khuôn mặt vẫn đầy vẻ nghiêm khắc, thể hiện ra trong lòng nó vốn không vui vẻ gì.
Vương phi Lam Khổng Tước uốn éo vòng eo mềm mại, duyên dáng ép sát vào người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, bàn tay mềm mại đụng vào bắp thịt cường tráng trên người Vua khỉ, phô ra vẻ hấp dẫn của giống cái, làm nũng theo kiểu của khỉ. Nếu dùng tiêu chuẩn thẩm mỹ của loài khỉ lá để đánh giá thì Vương phi Lam Khổng Tước có nụ cười đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dường như không tài nào kháng lại được sức hấp dẫn của ái phi, khuôn mặt đầy vẻ gay gắt cũng dần dần ôn hòa ung dung trở lại, giơ hai chân trước muốn ôm Vương phi Lam Khổng Tước. Vương phi Lam Khổng Tước đột ngột xoay người, đưa Đít Đỏ trong lòng lên trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, dụng ý rất rõ ràng, muốn Vua khỉ Đai Lưng Vàng ôm khỉ con Đít Đỏ một cái.
Phất Đầu Đỏ đứng một bên nhìn thấy rất rõ, đang đầy vẻ hào hứng chờ đợi. Vua khỉ Đai Lưng Vàng nếu thật sự chịu ôm Đít Đỏ, ý nghĩa không phải là bình thường, nó biểu hiện sự đồng ý tiếp nhận Đít Đỏ như là một thành viên chính thức của bầy khỉ này, đang ở thế của kẻ tử tù sẽ được xử thành vô tội và được phóng thích, như vậy sự an toàn của Đít Đỏ cũng sẽ có được sự bảo đảm. Nhưng thật đáng tiếc, Vua khỉ Đai Lưng Vàng bốn chân vẫn đứng yên, không hề thấy có sự thay đổi tư thế, còn quay mặt đi chỗ khác.
Một loạt những động tác cơ thể đó cho thấy, Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ chối ôm Đít Đỏ.
Vương phi Lam Khổng Tước đành bất lực thu cánh tay lại, quay người đưa khỉ con Đít Đỏ trả lại cho Phất Đầu Đỏ.
Phất Đầu Đỏ có chút thất vọng, nhưng không hề tuyệt vọng. Nó tin vào bản lĩnh của Vương phi Lam Khổng Tước, hôm nay nó có thể làm Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ bỏ ý định truy sát khỉ con, ngày mai nó sẽ làm cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng ôm khỉ con trước mặt bầy khỉ. Nó tin rằng ngày đó sẽ đến rất nhanh thôi.
Nhưng nó đã suy nghĩ quá đơn giản rồi, ý nghĩ cũng quá đỗi ngây thơ.
Nửa tháng sau, Phất Đầu Đỏ đang ôm Đít Đỏ theo bầy khỉ Mây Mù đến một khe nước nhỏ hái dâu dại ăn. Đang mùa dâu dại chín, những quả xanh trông như mây, còn những quả chín màu đỏ hồng như vô số những mặt trời bé xíu. Dâu dại là một loại rau tươi thực sự, nước quả ngọt như mật, cắn một miếng ngọt thấu tim. Dù rằng Đít Đỏ vẫn còn đang bú mẹ, nhưng đã sớm bắt đầu học ăn các loại lá cây và hoa quả cùng với mẹ rồi. Cu cậu lần đầu được ăn dâu dại, cảm thấy mùi vị quả rất ngon, nó ăn một cách tham lam, ăn đến mức khắp mặt dính đầy nước dâu.
Hai mẹ con đang ăn rất vui vẻ, đột nhiên, một tiếng hú gọi lạ lùng vang đến. Phất Đầu Đỏ trong lòng đầy căng thẳng, đưa mắt lên nhìn ngó, thì ra khỉ đực Râu Trắng vắt vẻo trên một cây nhỏ ở phía trước mặt, đang hú lên những tiếng hâ...âu...âu và nháy mắt ra hiệu với nó.
Khỉ đực Râu Trắng đã từng có quan hệ giao phối với Phất Đầu Đỏ, đến giờ vẫn đứt quãng duy trì mối quan hệ mập mờ này. Đối với loài khỉ lá có hoạt động tình cảm mà nói, giao phối giữa đực và cái tuyệt đối không phải là hiện tượng sinh lý đơn thuần, cái hành động mang tính phục chế nhân giống gen này, còn đi đôi với những hoạt động tình cảm mang tính phức tạp. Giống đực và giống cái thiết lập được mối quan hệ đặc thù này, sẽ duy trì sự giao lưu kết nối về mặt tinh thần trong một thời gian dài.
Mặc dù trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng và các con khỉ đực khác, khỉ đực Râu Trắng cũng tham gia vào nhóm đuổi bắt giết hại khỉ con Đít Đỏ, nhưng sau lưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng và các con khỉ đực khác, nó lại biểu hiện những hành động rất thân mật với Phất Đầu Đỏ. Để lấy lòng Phất Đầu Đỏ, có lúc nó còn có những hành động đáng được gọi là thương yêu với khỉ con Đít Đỏ.
Ví như có một lần, bầy khỉ Mây Mù đang qua sông kiếm ăn, lúc đi mặt sông rộng chưa đến ba mét, nước sông trong đến mức nhìn thấy tận đáy, dòng nước chảy róc rách, qua sông rất dễ dàng, ngay sau đó ông trời làm một trận mưa lớn, lúc quay về mặt sông đã tràn trề, rộng tới mười mấy mét, nước sông dâng cao đột ngột, phù sa đục ngầu, sóng dữ cuồn cuộn chảy. Khỉ lá dù có thể bơi được, nhưng kỹ năng bơi rất bình thường, đối mặt với dòng nước sông nguy hiểm hung dữ như vậy, những con khỉ trưởng thành còn miễn cưỡng bơi được qua sông, chứ khỉ con thì vô cùng nguy hiểm. Các con khỉ mẹ có con nhỏ khác trong bầy khỉ Mây Mù, dưới sự vây quanh trợ giúp của bọn khỉ đực, mẹ con đều qua sông một cách bình an. Nhưng Đít Đỏ, là khỉ đực con ngoại tộc, thuộc nhân vật không được hoan nghênh, đương nhiên không trong nhóm được bảo vệ. Tất cả bầy khỉ Mây Mù đều đã qua sông hết, chỉ còn lại một mình Phất Đầu Đỏ vẫn quanh quẩn tại chỗ. Sóng nước cuộn trào mãnh liệt như thế này, nếu nó ôm Đít Đỏ bơi qua sông, chỉ e rằng chưa bơi sang được đến bờ bên kia đã bị vòng xoáy cuốn xuống đáy sông làm mồi cho cá rồi. Nhưng nếu như không bơi qua sông, một mình ôm Đít Đỏ dừng lại bên bờ sông thú dữ hay qua lại này, cũng rất có thể gặp phải điều bất trắc. Nó thân cô thế cô, không biết tính thế nào bây giờ.
Chính vào lúc này, bụi cây bên cạnh loạt soạt rung rinh, nó tưởng gặp phải thú dữ ăn thịt, sợ hết hồn hết vía, vừa định bỏ chạy, bỗng nhiên một con khỉ lá từ trong bụi cây nhảy ra, nó định thần lại nhìn kỹ hơn, ooh, chính là khỉ đực Râu Trắng. Thì ra nhân lúc đàn khỉ Mây Mù hỗn loạn qua sông, khỉ đực Râu Trắng đã nhẹ nhàng giấu mình vào đây, mục đích là lưu lại để đưa mẹ con nó qua sông. Trong sự hộ tống của khỉ đực Râu Trắng, nó và Đít Đỏ cuối cùng cũng qua sông an toàn.
Lại có một lần, ông trời làm một trận mưa rào có sấm chớp. Tất cả các con khỉ lá trong bầy khỉ Mây Mù đều chui vào hang để trốn mưa, Phất Đầu Đỏ sợ Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực hung hãn sẽ nhân cơ hội đó vây đánh Đít Đỏ, đóng cửa lại đánh chó, bịt lồng vào bắt chim, trong hang đến một chỗ trống lượn vòng để thoát thân cũng không có, cho nên nó đành đứng hứng mưa ở rừng cây ngoài hang. Tia chớp như một con rắn lục từ trong những đám mây màu đen nghịt lóe lên, sét đánh ùng oàng làm cho núi long đất động, những hạt mưa to như hạt đỗ xé nát cả tàu lá chuối. Phất Đầu Đỏ cả người ướt như chuột lột, lạnh đến run cầm cập, mỗi tiếng sấm đánh, Đít Đỏ đều sợ đến mức kêu rít lên. Cùng với nỗi sợ hãi là sự hiu quạnh của kẻ lạc bầy, sự giận dỗi vì bị lãng quên và nỗi đau của sự đơn độc không ai giúp đỡ. Đúng vào lúc tinh thần nó đang suy sụp nhất, khỉ đực Râu Trắng len lén từ trong hang chuồn ra, bất chấp mưa như trút nước để đến bên nó, lặng lẽ đứng cùng với nó, còn cong cong người thành như một cái ô che lên người Đít Đỏ, để cu cậu không phải khổ vì bị mưa làm ướt. Mặc dù vẫn là mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, nhưng Phất Đầu Đỏ tựa hồ như đã có chỗ dựa dẫm, cảm giác cũng tốt hơn rất nhiều.
Vào lúc này đây, khỉ đực Râu Trắng đang giấu mình trên cây, nháy mắt ra hiệu hú gọi Phất Đầu Đỏ. Vốn thông minh lanh lợi, Phất Đầu Đỏ hiểu ngay rằng khỉ đực Râu Trắng đang bí mật báo tin cho nó, dùng một kiểu hình thức đặt biệt để đưa ra cho nó sự cảnh báo. Lúc này nó mới ý thức được rằng, bản thân đang quá say sưa hái dâu dại ăn mà quên hết mọi thứ, đã đi vào vị trí trung tâm trong vùng kiếm ăn của bầy khỉ Mây Mù, điều này cực kỳ nguy hiểm. Nó ôm lấy khỉ con Đít Đỏ định bỏ chạy, nhưng đã muộn rồi, các thành viên trong nhóm thống trị của bầy khỉ Mây Mù - ba con khỉ đực đã bao vây mẹ con nó từ ba phía khác nhau, con nào cũng nhướng mày trợn mắt, hằm hè đe dọa, thật đúng là bộ mặt của bọn đồ tể.
Thân thế của ba con khỉ đực này cũng đáng để nói một chút.
Bầy khỉ Mây Mù cũng giống như tất cả các bầy khỉ lá khác, đứng đầu là liên minh quyền lực giới đực. Thứ tự giai cấp có kết cấu theo kiểu kim tự tháp. Đỉnh tháp đương nhiên là Vua khỉ Đai Lưng Vàng, các tầng tháp là muôn vạn chúng sinh. Giới cầm quyền tổng cộng có năm con khỉ đực. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đương nhiên là xếp ở vị trí thứ nhất, được gọi là Vua khỉ; khỉ đực Râu Trắng xếp ở vị trí thứ hai, được gọi là Phó thủ lĩnh; Con khỉ có hai chân trước đặc biệt to, tên gọi là thủ lĩnh Tay To xếp thứ ba, được gọi là Tam vương; Con khỉ lúc bé đánh nhau, trên mặt có mấy vết sẹo, tên gọi là thủ lĩnh Mặt Hoa xếp ở vị trí thứ tư, được gọi là Tứ vương; con khỉ có cái rốn lồi lên một cục lớn, trông như quả nho, do vậy có tên gọi là Rốn Quả Nho xếp ở vị trí thứ năm, được gọi là Ngũ vương.
Ba con khỉ đực đang bao vây mẹ con Phất Đầu Đỏ chính là ba tên thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho.
Ánh mắt hung hãn của tên thủ lĩnh Tay To nhìn chằm chằm vào Đít Đỏ trong lòng Phất Đầu Đỏ, tay nó như không tự chủ được làm động tác muốn cướp giật. Thủ lĩnh Mặt Hoa mép ròng ròng nước dãi, đang trong tư thế nóng lòng muốn vồ. Rốn Quả Nho với cái rốn có cái cục nhô lên đó đang biến thành màu đỏ tía, thể hiện sự kích động muốn cắn giết đối phương.
Tình hình đang vô cùng bất lợi cho Phất Đầu Đỏ. Thân rơi vào thế bị bao vây tứ phía, không có đường để thoát thân. Ba con khỉ đực thân thể cường tráng bao vây nó ở giữa, dù cho nó có bỏ trốn, cũng không thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của chúng. Vùng này toàn là những cây dâu dại thấp nhỏ, dù cho có may mắn thoát khỏi vòng vây của chúng, thì cũng chẳng có chỗ nào để trốn tránh. Đương nhiên nó cũng không hy vọng khỉ đực Râu Trắng đến cứu giúp, khỉ đực Râu Trắng chỉ khi ở sau lưng mọi người, mới dám len lén lút lút tốt với nó, tuyệt nhiên không dám công khai đứng ra giúp đỡ nó. Rơi vào bước đường cùng rồi, làm sao mới có thể thoát thân được đây?
Nhưng điều làm Phất Đầu Đỏ thấy rất kỳ lạ đó là, ba tên khỉ đực này dù đã bao vây nó ở giữa, đồng thời đang áp sát từng bước, nhưng cứ chần chừ chưa tấn công, hình như đang đợi điều gì đó. Tên thủ lĩnh Tay To cứ liên tục nhìn ngó sang phía bên trái, tên thủ lĩnh Mặt Hoa cũng ngó theo phía đó và liên tục kêu hâ..u..âuu hú gọi. Phất Đầu Đỏ dõi theo ánh mắt của hai con khỉ đực đó nhìn sang, chừng ba mươi mét về phía bên trái, dưới cây dâu đặc biệt tươi tốt, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước đang hái dâu ăn. Lúc này nó mới chợt hiểu ra, ba con khỉ đực sở dĩ còn chần chừ chưa ra tay, là muốn đợi xem thái độ của Vua khỉ Đai Lưng Vàng thế nào. Trong bầy khỉ, dù là những quyết định quan trọng hay những hành động khác thường, như ra ngoài kiếm ăn, di chuyển nơi trú ngụ, tấn công bầy khỉ khác, trừng trị những con khỉ phạm phải những luật lệ cấm kỵ nào đó, xử lý khỉ con giới đực ngoại tộc… bắt buộc đều phải thông qua Vua khỉ cầm đầu mới dám thực hiện. Quy định này tồn tại để giữ uy quyền cho Vua khỉ, con nào dám mạo phạm vào quy tắc đó, tự mình chủ trương thực hiện hành động, sẽ bị xem là kẻ cướp quyền, phạm vào tội làm loạn, chắc chắn sẽ nhận được sự trả thù nghiêm khắc nhất của Vua khỉ. Quả nhiên, vào lúc này, chỉ cần Vua khỉ Đai Lưng Vàng ra vẻ đồng ý, hoặc đưa mắt ra hiệu đồng ý, ba con khỉ đực sớm đã đợi đến mất hết cả kiên nhẫn này sẽ xông vào cướp lấy khỉ con Đít Đỏ trong lòng Phất Đầu Đỏ xé xác thành từng mảnh.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng nheo mắt lại nhìn ngó về phía này, trên mặt lộ ra vẻ đầy hưng phấn, dường như biểu lộ sự tán thành với hành động của ba con khỉ đực đó.
Phất Đầu Đỏ cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, gắng hết sức đâm thẳng vào tên Rốn Quả Nho đang đứng chắn ngay trước nó, tên Rốn Quả Nho hoàn toàn không kịp phòng bị gì, bị đẩy ngã sóng soài, Phất Đầu Đỏ nhân cơ hội đó xông ra ngoài vòng vây, với tốc độ nhanh nhất, chạy thẳng đến dưới cây dâu dại đặc biệt tươi tốt đó, nằm rạp xuống trước mặt Vương phi Lam Khổng Tước, với vẻ rất cung kính khe khẽ rít lên đầy bi thương, trong tư thế cầu xin Vương phi ra tay giúp đỡ.
Tên thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho lập tức đuổi theo đến dưới cây dâu dại tươi tốt ấy, Phất Đầu Đỏ lại bị chúng vây chặt.
Trong giờ phút nguy cấp này, Vương phi Lam Khổng Tước đỡ lấy khỉ con Đít Đỏ từ trong tay Phất Đầu Đỏ, để cu cậu ngồi lên trên vai mình, sau đó làm sạch những con rận trên người nó. Hành động của Vương phi hiền dịu mà nhẹ nhàng, thể hiện tình yêu thương của một người mẹ. Không còn nghi ngờ gì nữa, Vương phi Lam Khổng Tước đang dùng ngôn ngữ cơ thể rất rõ ràng để nói với ba tên khỉ đực đang nhìn chằm chằm như hổ đói kia rằng: Ta đã xem con khỉ đực con này như con trai của mình, ta đã dành tình yêu thương và sự quan tâm của một người mẹ cho nó, ta không cho phép các ngươi hãm hại nó!
Thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho ngơ ngác nhìn nhau. Kinh ngạc, chán nản, tức giận, vẻ mặt chúng liên tục biến đổi. Đột nhiên, chúng cùng một lúc quay mặt sang Vua khỉ Đai Lưng Vàng, phát ra những tiếng chi..ít..a.. chi..ít..a hú gọi, đó là một kiểu chất vấn, cũng là một kiểu kháng nghị:
“Đó là con khỉ con ngoại tộc bắt buộc phải loại trừ mà, sao có thể trở thành con cưng trong lòng Vương phi được chứ? Chớp mắt một cái, gà mẹ đã thành vịt, điều này quả thật thay đổi quá nhanh!”
“Xã hội loài khỉ chẳng lẽ cũng hứng thú chơi trò ảo thuật sao?”
“Xé xác nuốt tươi khỉ đực con ngoại tộc, là phù hợp với lợi ích căn bản của bầy khỉ Mây Mù, anh bản thân là Vua khỉ, lẽ nào lại cầm đầu những kẻ đi ngược lại với điều cấm kị của bầy đàn!”
Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhảy qua nhảy lại trước mặt Vương phi Lam Khổng Tước, bất giác giơ tay ra với vẻ muốn đòi xin lại. Trái tim Phất Đầu Đỏ suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, nó hiểu dụng ý của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, là muốn Vương phi Lam Khổng Tước mau giao nộp Đít Đỏ ra. Đây là một đòi hỏi nhã nhặn, dù không mang ý ép buộc, nhưng một khi đích thân Vua khỉ ra mặt đòi lại thì sự uy nghiêm của Vua, bản thân nó đã mang tính chất cưỡng ép rồi, Phất Đầu Đỏ lo lắng Vương phi Lam Khổng Tước sẽ bị áp lực mà khuất phục, giao Đít Đỏ ra. Giả như quả thật là như vậy, sinh mạng nhỏ bé của Đít Đỏ coi như tiêu rồi.
Điều làm nó có phần yên tâm là, Vương phi Lam Khổng Tước không những không giao Đít Đỏ ra, mà còn trề môi nhướng mày tỏ vẻ không vui, tiếp đó còn uốn éo vòng eo hú lên mấy tiếng đầy vẻ hờn dỗi với Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Dù là con người là động vật, dung nhan luôn là một thứ vũ khí vô cùng lợi hại, nhan sắc có sức hấp dẫn đến vô cùng, anh hùng khó qua được cửa ải mỹ nhân. Vua khỉ Đai Lưng Vàng cuối cùng không nỡ để Vương phi Lam Khổng Tước tức giận, nó giơ tay vỗ vỗ vào bụng, vuốt vuốt lên mồm, một loạt những ngôn ngữ cơ thể này, muốn nói rõ cho bọn khỉ đực đang nóng lòng muốn xử lí khỉ con kia rằng, nó đã ăn nó rồi, không còn thèm ăn nữa, đương nhiên cũng không có hứng thú để tiến hành một cuộc giết hại tàn khốc.
“Vì tình riêng mà làm trái quy tắc, bao che cho tên khỉ tử tù, anh cũng quá đáng quá rồi đấy!” thủ lĩnh Tay To đấm ngực dậm chân rít lên đầy vẻ giận dữ.
“Trọng sắc khinh bạn, tùy ý làm càn, anh cũng đã làm tổn thương đến tình huynh đệ chúng ta rồi!” Tay thủ lĩnh Mặt Hoa hú lên đầy vẻ phẫn nộ.
“Thiên hạ bất công, lòng khỉ không phục.” Tên Rốn Quả Nho cũng theo đó mà gây rối.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng bực mình, đám lông mào trên đỉnh đầu dựng đứng cả lên, cả lông trên người cũng xù lên, nhe răng trợn mắt gầm gừ.
“Quyết định anh minh của Vua khỉ mà các ngươi được phép chất vấn sao? Các ngươi còn dám nói xằng nói bậy, coi chừng ta sẽ lột da các ngươi!”
Vua khỉ Đai Lưng Vàng rốt cuộc là người có quyền uy cao nhất, ba con khỉ đực đành bất lực hậm hực bỏ đi.
Mặc dù khỉ con Đít Đỏ lại một lần nữa may mắn thoát chết, nhưng Phất Đầu Đỏ trong lòng vẫn không vui, nó biết rất rõ, hoàn cảnh của Đít Đỏ vốn chưa hề được cải thiện, vẫn là con khỉ tử tù mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị đem ra xử lý. Phó thác sinh mệnh vào sự nhân từ của Vương phi Lam Khổng Tước, điều này không phải là một sự chắc chắn. Nếu như Vua khỉ Đai Lưng Vàng một ngày nào đó tâm trạng bực bội, hoặc có một sự sủng ái nào khác, hoặc có sự lục đục với Vương phi Lam Khổng Tước, hoặc một ngày nào đó thiếu đồ ăn dẫn đến cảnh bị đói, Đít Đỏ sẽ vẫn bị sát hại như thường. Nó không thể mãi mãi sống trong những ngày tháng thấp thỏm lo âu như thế này được, nó không thể để bảo bối của nó trên đầu luôn treo lơ lửng một con dao. Nó nhất định phải tìm cách để vĩnh viễn thoát khỏi tình trạng này.