Hầu Phi Tâm Kế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quỷ Kế Của Vua Khỉ
Quỷ Kế Của Vua Khỉ

❊ ❊ ❊

Quả đúng như Phất Đầu Đỏ dự đoán, tai họa cứ nối tiếp nhau kéo đến.

Dưới sự dẫn đầu của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, bầy khỉ Mây Mù phải vượt qua 19 ngọn núi lớn, bơi qua 19 con sông, mới đến được nơi có tên gọi là Vịnh Sừng Dê để hái củ ấu ăn. Vịnh Sừng Dê là nơi nhiều sông ngòi trong vùng rừng mưa nhiệt đới, các nhánh sông đan xen ngang dọc, hồ nước dày đặc khắp nơi. Giờ đang vào mùa củ ấu chín. Hàng năm, cứ vào mùa này, bầy khỉ Mây Mù lại đến đây để hái ăn những củ ấu non tươi ngon. Mùa củ ấu mỗi năm chỉ có một lần. Bầy khỉ lá phải trèo đèo lội suối, tiêu tốn một khoảng thời gian khá lâu, trọn hai ngày hai đêm, đến chiều tối ngày thứ ba mới đến nơi. Sau khi ăn no một bữa, chúng tìm một ngọn núi nhỏ ở cạnh đó, làm nơi trú ngụ.

Lặn lội đường xa, mệt đến mức lưng mỏi mình đau, bụng lại nhét đầy những củ ấu, mí mắt Phất Đầu Đỏ như được gắn thêm phiến lá, nặng trịch, vừa đặt mình xuống đã ngủ say, Đít Đỏ dựa vào lòng nó, cũng ngủ ngáy khò khò như một chú lợn con.

Tỉnh dậy cái đã sang tảng sáng ngày hôm sau, chim hót véo von, hoa nở ngát hương, im lặng đến mức bất thường. Phất Đầu Đỏ đưa mắt nhìn xung quanh, lập tức sững người ra, tối qua bọn khỉ lá còn đông đúc cùng ngủ một chỗ, giờ chỉ còn trơ lại ngọn núi không thấy bóng một con nào. Trong lòng nó bỗng nhiên đầy căng thẳng. Nó đứng thẳng trên đỉnh ngọn núi đó nhìn ra xa, bên hồ nước cạnh dòng sông, sương mù buổi sáng vẫn bao phủ, mấy con hoẵng đang nhàn tản dạo bộ, không hề thấy bóng một con khỉ lá nào cả, nó nghển cổ cao giọng, phát ra tiếng hú gọi liên lạc nhưng chỉ có tiếng vọng lại đơn độc, không hề có tiếng đáp trả của đồng loại.

Bầy khỉ Mây Mù không thể bị bọn dã thú ăn thịt tập kích hay bị loài người tàn sát được, bầy khỉ có một chế độ canh gác rất nghiêm khắc, chỉ cần thấy một biến động nhỏ thôi là đã phát ra tiếng báo hiệu vang dội rồi. Trong trường hợp xấu nhất, xem như tên khỉ canh gác không làm tròn bổn phận, nửa đêm ngủ quên mất, quả thật bị dã thú tập kích hay bị loài người tàn sát đi, thì phải có tiếng gầm gừ của thú dữ, tiếng sủa của chó săn hay tiếng ùng oàng của súng săn chứ, và đương nhiên sẽ làm nó tỉnh mộng chứ. Mà dù cho có trong trường hợp xấu nhất đi, cứ coi như nó ngủ say như chết, dù là tiếng động kinh thiên động địa cũng không làm nó tỉnh giấc đi, thì xung quanh lẽ ra phải có chân tay bị đứt hay mẩu xương còn lại hay vết máu loang lổ chứ, nhưng trên ngọn núi này sạch bong, không hề có dấu vết của bất kỳ cuộc tàn sát nào cả.

Chỉ trong một đêm, tất cả các con khỉ khác trong bầy khỉ Mây Mù đều đột nhiên mất tích, bị bốc hơi khỏi thế giới này, điều này có thể xảy ra sao?

Chỉ có một giải thích thôi, trong lúc nó đang ngủ, bầy khỉ Mây Mù đã yên lặng rời khỏi Vịnh Sừng Dê này.

Khỉ lá là loài động vật hoạt động vào ban ngày và ngủ vào ban đêm, nếu không trong những tình huống đặc biệt, thì ban đêm chúng sẽ không rời bỏ chỗ trú ngụ. Cho dù con khỉ canh gác phát hiện thấy có mắt dã thú săn mồi như cái đèn lồng xanh đang lay động ở phía xa, sợ gặp phải mãnh thú tấn công, cần kíp phải di dời trong đêm tối, thì theo thông lệ, sẽ đánh thức từng thành viên một trong bầy đàn, hành động tập thể, để tránh nguy hiểm. Trong bầy khỉ Mây Mù, chỉ có nó và Đít Đỏ là không bị đánh thức, mấy chục con khỉ lá đều đi hết thảy, chỉ còn lại hai mẹ con nó, đây chắc chắn không phải là sự sơ suất vô ý, mà nhất định là sự bỏ rơi có chủ ý, hơn nữa còn là sự bỏ rơi có âm mưu, có kế hoạch.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có Vua khỉ Đai Lưng Vàng quyền lực mới có khả năng làm chuyện này. Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bối cảnh xảy ra vào nửa đêm hôm qua. Vào buổi đêm đã về khuya, khi ánh sao Mai, sao Kim bắt đầu hiện lên, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước vốn đã có sự chuẩn bị trước, rón rén bò dậy, chia nhau đánh thức bọn khỉ lá đang còn ngủ mê mệt. Đai Lưng Vàng dùng uy quyền Vua khỉ của mình để uy hiếp bọn khỉ, ngăn cấm chúng phát ra bất kỳ âm thanh nào. Có thể có một hai con khỉ còn phát ra tiếng nói mơ khe khẽ, liền lập tức bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng hăm dọa, không con nào dám to gan trái lệnh, con nào con nấy ngậm chặt mồm miệng, câm như hến. Cứ như vậy, nhân lúc nó và Đít Đỏ còn đang ngủ say, tất cả bọn chúng đều lặng lẽ rời đi.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng sở dĩ muốn làm như vậy, ý đồ đã rất rõ ràng, chính là muốn bỏ mặc hai mẹ con họ.

Phất Đầu Đỏ muốn tìm dấu chân còn lưu lại của bầy khỉ, theo dấu chân đó để đuổi theo, trở về trong bầy tộc. Nhưng điều đáng tiếc là, sông ngòi nhiều quá, hồ nước cũng nhiều. Từng vết chân lộn xộn đó đã bị dòng sông chặn đứng, bị hồ nước nhấn chìm, nó giống như bị đi lạc vào mê hồn trận vậy, vất vả cực nhọc vòng quanh một vòng lớn, lại quay về đúng chỗ cũ. Từ khi Phất Đầu Đỏ đến nương nhờ bầy khỉ Mây Mù, đây là lần đầu tiên nó đến Vịnh Sừng Dê này. Như đa số các con khỉ cái khác, đi đến bất cứ nơi nào để kiếm ăn, nó đều mù tịt đi theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng, Vua khỉ đi về hướng Đông nó liền theo hướng Đông, đi về hướng Tây liền theo hướng Tây, từ trước đến giờ đều không phải hao tâm tổn trí nhận biết tuyến đường và phương hướng. Nó muốn tìm về với bầy khỉ Mây Mù, nhưng hoàn toàn mò không ra phương hướng, nó cứ quanh quẩn ở chỗ ngã ba đường. Đông Nam Tây Bắc, quả là mơ hồ. Núi cao sông dài, không có cách nào về nhà.

Trong lúc nó đang vô cùng lo lắng hết đường xoay xở, đột nhiên, trên thân cây nhỏ màu nâu đỏ ở phía trước mặt, có mấy sợi màu trắng đang bay lượn theo gió. Ánh sáng chiếu rọi lên mấy sợi trắng đó, tỏa sáng lấp lánh, dường như có một loại cảm ứng tâm hồn thần bí nào đấy, tâm trạng của nó không hiểu vì sao phấn khởi hẳn lên, bước nhanh lên phía trước để nhìn, ô hô, đó là một túm lông khỉ màu trắng dài chừng hai tấc1! Đương nhiên, mọi con khỉ lá trưởng thành trên mặt đều có hai dải lông tơ màu trắng, gọi là “râu quai nón trắng”, nhưng thông thường thì “râu quai nón trắng” thường rất ngắn, dài nhất cũng chỉ đến nửa tấc. Trong cả bầy khỉ Mây Mù, chỉ có khỉ đực Râu Trắng trên người có bộ lông màu trắng dài như thế. Khỉ đực Râu Trắng ngoài bộ râu quai nón màu trắng trên hai má ra, phần môi và cằm cũng có một vòng râu quai nón khác người dài hơn hai tấc, vì thế mới có tên là khỉ đực Râu Trắng. Nó sáp mặt lên phía trên cây, rung rung cánh mũi thận trọng ngửi, quả nhiên ngửi thấy mùi rất riêng trên người khỉ đực Râu Trắng. Lại xem xét kỹ túm râu màu trắng đó, mắc vào kẽ hở vỏ cây, xuyên vào vỏ cây rất chắc. Đây quả không giống như bị vướng vào một cách vô ý, nếu như túm lông đó do vô ý bị vướng vào vỏ cây, chắc chắn không thể vướng vào giữa khe hở của vỏ cây chặt như thế được. Hơn nữa, bộ Râu Trắng dài hai tấc trên miệng và cằm của khỉ đực Râu Trắng, dù có làm thế nào đi nữa, cũng không thể vướng vào thân cây được. Chỉ có một khả năng, khỉ đực Râu Trắng cố ý nhét Râu Trắng trên mặt mình vào khe hở của vỏ thân cây thôi.

Nó đi theo hướng lông khỉ gắn lên đó, lại đi tiếp về phía trước hơn trăm mét, chà chà, trên một cây to bị sét đánh đổ, giữa vỏ cây bị cháy đen, lại phát hiện thấy mấy sợi lông khỉ màu trắng lấp lánh ánh bạc. Lại đi tiếp về phía trước, qua một con sông nhỏ, trên một tảng đá lớn rất dễ thấy bên hồ nước, lại phát hiện thấy một túm lông khỉ màu trắng lóa chói mắt...

Một sự ấm áp lan tỏa trong lòng Phất Đầu Đỏ, nó đã hiểu rồi, khỉ đực Râu Trắng dùng cách dán lông trắng của mình như vậy, để chỉ dẫn phương hướng cho nó. Đây là một loại biển báo giao thông đặc thù, là một dấu hiệu chỉ đường thông minh tuyệt đỉnh.

Phất Đầu Đỏ có thể tưởng tượng ra bối cảnh xảy ra lúc đó: Canh ba nửa đêm, khi khỉ đực Râu Trắng đang ngủ say, đột nhiên bị đánh thức một cách thô bạo. Nhờ vào ánh sáng trong của trăng, khỉ đực Râu Trắng nhìn thấy, dường như tất cả các con khỉ lá đều bị đánh thức dậy khỏi giấc mộng, đang lần mò xuống dưới ngọn núi nhỏ, quay trở lại con đường về. Nó mù mờ đi theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đi được mấy bước, liền phát hiện ra Phất Đầu Đỏ vẫn đang ôm khỉ con Đít Đỏ nằm ngủ say trong một góc trên quả núi nhỏ đó. Nếu đã là tất cả di dời khỏi nơi trú ngụ, thì cũng nên đánh thức mẹ con nó dậy chứ. Nó đang định nhảy qua đó, liền bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng chặn lại với bộ mặt đầy vẻ dữ tợn, nhe răng trợn mắt ngầm cảnh cáo nó. Trong bầy khỉ, tất cả đều phải nghe theo Vua khỉ, không còn cách nào nữa rồi, nó đành phải từ bỏ ý định đánh thức mẹ con Phất Đầu Đỏ.

Đi… cứ đi, từng bước chân của nó càng lúc càng nặng nề, luôn cảm thấy như có một bàn tay vô hình nào đấy, đang níu giữ trái tim nó lại. Nó hiểu được, mẹ con Phất Đầu Đỏ bị bỏ rơi, nếu như trong thời gian dài mà không tìm được về lại bầy đàn, sẽ có nghĩa là gì. Nó cũng biết rằng Vua khỉ Đai Lưng Vàng cố ý muốn bỏ rơi hai mẹ con Phất Đầu Đỏ. Nó không dám to gan phản kháng lại sự lạm quyền của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nhưng lại không nhẫn tâm thấy mẹ con Phất Đầu Đỏ rơi vào bước đường cùng. Nó trong lòng nóng như lửa đốt, lại không thể không mỗi bước ngoái đầu lại nhìn về phía mẹ con Phất Đầu Đỏ đang dần dần rời xa. Nó muốn tìm ra một kế lưỡng toàn vừa không đắc tội với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, vừa cứu giúp được mẹ con Phất Đầu Đỏ. Nó vắt óc ra suy nghĩ.

Sau khi xuống khỏi quả núi, đột nhiên nó nảy ra một ý tưởng, nghĩ ra một kế sách tuyệt diệu. Nếu như trên mỗi đoạn đường để lại một dấu hiệu dễ thấy, sáng hôm sau khi Phất Đầu Đỏ tỉnh dậy, chẳng phải sẽ theo cái dấu hiệu đó mà tìm được đường về nhà sao? Sau khi đã có sẵn chủ định như vậy, nó liền bứt lông trắng trên miệng và cằm mình ra, treo mắc vào vỏ cây màu nâu đỏ đó. Để những sợi lông nhẹ mềm đó không bị gió thổi bay đi mất, nó dùng móng tay nhét những sợi lông đó vào kẽ hở của vỏ cây. Mỗi một đoạn đường, nó đều làm theo cách đó, để lại một dấu hiệu đặc biệt ở những chỗ thích hợp.

Có được dấu hiệu chỉ dẫn đường, tức đã có được phương hướng chính xác. Phất Đầu Đỏ dắt theo Đít Đỏ, trên mỗi đoạn đường đều lần theo dấu vết mà khỉ đực Râu Trắng để lại, đi hết hai ngày rưỡi, đến chiều ngày thứ ba, mới tìm được về đến đại bản doanh của bầy khỉ Mây Mù.

Khi Phất Đầu Đỏ bước vào trong hang, phát ra tiếng hú gọi ngụ ý “Tôi đã trở về rồi”, nó chú ý quan sát phản ứng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước. Ánh mắt kinh ngạc của Vua khỉ Đai Lưng Vàng trợn trừng lên như con cá vàng mắt bong bóng, bộ lông trên người rất nhanh chóng xù lên rồi lại lập tức cụp xuống, thể hiện sự phẫn uất trong lòng. Vương phi Lam Khổng Tước lại giống như nhìn thấy một cái cây đột nhiên biết đi vậy, kinh ngạc tới nỗi suýt ngất đi. Điều đó ở một góc độ khác đã chứng minh, bỏ rơi nó và Đít Đỏ ở Vịnh Sừng Dê, tuyệt đối không phải là một sự sơ suất do vô ý, mà là một rắp tâm mưu hại được định sẵn.

Lại nhìn sang khỉ đực Râu Trắng, vốn dĩ đám lông trắng ở hai bên thái dương và cằm mọc dày thành một đám rậm rạp, lúc này “râu quai nón trắng” vẫn còn, nhưng đến già nửa đám lông trắng xung quanh miệng bị bứt sạch rồi, lộ ra đám da thịt màu hồng nhạt thật khó coi, dường như có một vài chấm máu lấm tấm trên chỗ đám lông bị bứt, một khuôn mặt màu trắng bạc với đám lông trắng phóng khoáng, trở thành nửa bên trắng nửa bên đen, màu sắc rất không hài hòa, khỉ đực Râu Trắng giờ nên đổi tên thành khỉ đực Mặt Âm Dương, quả thật nhìn rất chướng mắt. Nhưng Phất Đầu Đỏ trong lòng lại rất thích cái bộ mặt quái đản đó. Để nó có thể thuận lợi tìm được đường trở về bầy khỉ Mây Mù, khỉ đực Râu Trắng đã bứt hết nửa đám lông trắng bao quanh miệng mình, để làm dấu hiệu dọc đường cho nó, mỗi lần nghĩ đến điều này, trong lòng nó cảm thấy ngọt ngào như được tưới mật ong vậy.

Nhưng tai họa chỉ như vừa mới mở màn thôi.

Vỏn vẹn cách đó đúng nửa tháng, lại một âm mưu nữa giáng xuống đầu Đít Đỏ. Sáng sớm hôm đó, bọn khỉ Mây Mù đến bên bờ sông Lan Thương để vớt rêu xanh. Sông Lan Thương trong vắt nhìn thấy tận đáy, thời tiết đầu Xuân, giữa những hòn đá dưới đáy sông, những đám rêu xanh trong suốt màu xanh biếc mềm mại, dập dờn dưới đáy nước theo từng đợt sóng. Rêu xanh trơn mượt tươi ngon, dinh dưỡng phong phú, là thực phẩm xanh rất tốt, cũng là món ngon truyền thống của bầy khỉ Mây Mù. Vớt rêu xanh, đối với loài khỉ lá mà nói, đáng được gọi là một lễ hội. Bầy khỉ đến bên vách đá dựng đứng cạnh bờ sông, tìm một cây to thích hợp, trèo lên cái cành thò ra trên mặt sông, bọn khỉ trưởng thành, tôi bám eo anh, anh túm eo nó, đầu dốc xuống chân hướng lên, con này nối tiếp con kia treo lơ lửng trên cành cây. Chúng tạo thành một chuỗi dài những con khỉ trông chẳng khác nào cái thang dây, nối từ trên cành cây thẳng xuống dưới mặt nước, cùng với cái thang khỉ khe khẽ đung đưa, con khỉ ở dưới cùng, đột nhiên nhào vào trong nước, thò tay với một đám rêu xanh, rồi lại truyền cho con khỉ ở phía trên, truyền dần lên theo cái thang khỉ truyền lên cây, phơi khô trên cành cây, đợi đến khi vớt đủ số lượng rong rêu, tất cả bầy khỉ liền tụ tập trên ngọn cây đánh chén một bữa rong rêu tươi ngon lành. Vui vẻ náo nhiệt, phấn khích nhảy nhót, thật là vui quá xá!

Bầy khỉ Mây Mù đã tìm được một cây anh đào mọc trên vách đá. Trên ngọn cây tán rộng như cái ô, bọn khỉ chạy nhảy khắp nơi, hú gọi nhau huyên náo, chào mừng Tết rêu xanh.

Khi cành liễu mảnh xanh, rêu xanh phì nhiêu, chính là thời điểm tốt nhất để vớt rêu xanh. Sáng sớm bắt đầu vớt rêu, khi mặt trời lên đến ngọn cây, trên cây anh đào to như thế đã treo đầy những đám rêu xanh biếc, giống như treo đầy những lá cờ màu xanh. Đủ cho tất cả bầy khỉ Mây Mù đánh chén no căng một bữa. Thế là, việc huấn luyện nạo vét cho bầy khỉ thiếu niên đã đến lúc bắt đầu rồi.

Trong lúc bọn khỉ trưởng thành vớt rêu xanh, bọn khỉ thiếu niên chưa trưởng thành nghịch ngợm cũng muốn được nối vào chuỗi đó để làm thành thang khỉ, cứ nhảy lên nhảy xuống đùa nghịch, quan sát tài nghệ điêu luyện về vớt rêu xanh của bọn khỉ trưởng thành. Khi bọn khỉ trưởng thành nhìn thấy đã vớt được tương đối nhiều rêu xanh, sẽ cho bọn khỉ thiếu niên lần lượt bò xuống đoạn cuối của chuỗi khỉ, giống như sinh viên trong thời gian thực tập, chúng bắt chước theo động tác của bọn khỉ trưởng thành, nhào nửa người xuống nước để vớt rêu xanh. Chỉ có thực tiễn mới cho ta nhận thức chính xác, đây cũng coi như một cách học từ thực tiễn.

Bọn khỉ thiếu niên vô cùng hứng thú, tranh nhau lên trước để được trèo lên chuỗi khỉ, để tham gia vào thực tiễn xã hội sinh động. Theo thứ tự địa vị, con đầu tiên đương nhiên phải là Quả Trám Đen. Mà cúi người treo trên chuỗi khỉ ở đoạn cuối cùng, áp sát xuống mặt nước, lại chính là Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Chỉ thấy Vua khỉ Đai Lưng Vàng để hai chân Quả Trám Đen quấn lấy gáy mình, cánh tay nó ôm lấy eo của Quả Trám Đen, cùng với thân mình lắc lư, chuỗi dây khỉ cũng đung đưa theo, ào một cái, Quả Trám Đen bổ nhào vào trong nước, nước bắn tóe ra xung quanh, lúc được nâng lên khỏi mặt nước, hai tay nó vẫn trống không, chẳng vớt được một cọng rêu nào, mũi bị sặc nước, hắt hơi liên tiếp mấy cái ách... xì...ách...xì... Lại thử lại một lần nữa, tay phải cuối cùng cũng vớt được nửa cọng rêu xanh, cũng miễn cưỡng xem như đạt yêu cầu.

Tiếp đó có mấy con khỉ thiếu niên, dưới sự chỉ đạo của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, xuống nước vớt rêu xanh. Bọn chúng có con thì không dám mở mắt trong nước, kết quả chỉ vớt được một nắm bùn. Có con thì không những không hiểu được rằng ở dưới nước phải nín thở, kết quả là rêu xanh không vớt được mà còn uống no một bụng nước sông. Cảnh thảm hại đó của lũ khỉ thiếu niên, chọc cho bọn khỉ trưởng thành một trận cười vui vẻ, tạo nên sự thú vị trong cuộc sống nặng nề này...

Cuối cùng đã đến lượt Đít Đỏ rồi, cu cậu rất khác với bọn chúng, tỏ ra vô cùng tự tin, giang rộng hai cánh tay ngay trên không trung, thủ sẵn thế túm bắt, khi người rơi xuống trong nước, giống như con chim ưng lao thẳng vào trong nước, động tác rất nhẹ nhàng, tư thế rất đẹp, tùm một cái, vệt nước bắn ra rất thấp, không hề thua kém chút nào so với bọn khỉ trưởng thành có kinh nghiệm phong phú. Trong chớp mắt, Đít Đỏ đã nhô người lên mặt nước, điều làm bọn khỉ trưởng thành còn kinh ngạc hơn nữa là, tay trái Đít Đỏ không những vớt lên được một đám rêu màu xanh biếc, tay phải nó còn túm đuôi con cá nhỏ dài chừng hai tấc, con cá còn đang ra sức quẫy đạp, vảy cá màu trắng bạc sáng lên lấp lánh dưới ánh mặt trời. Một con khỉ thiếu niên miệng còn hôi sữa, lần đầu tiên xuống nước vớt rêu xanh, vớt được cả một đám rêu xanh lên đã là một việc rất giỏi rồi, lại còn đồng thời bắt được một con cá con còn tươi sống, quả thật không thể tưởng tượng nổi. Việc này nếu đổi lại là một con khỉ trưởng thành, cũng đã được xem như là kỳ tích rồi.

Cũng có thể, đây là một con cá ngốc nghếch, chỉ số thông minh quá thấp, thuộc vào loại đần độn, vừa hay Đít Đỏ bắt gặp nó, không tốn mảy may công sức đã kiếm được một món hời. Cũng có thể, đúng vào lúc Đít Đỏ xuống nước, con cá đó bị làm cho hoảng sợ quá mà mất đi cảm nhận về phương hướng, bơi loạn xạ thế nào mà lại hồ đồ đâm đúng vào giữa bàn tay phải của Đít Đỏ, không bắt thì cũng phí, đành giống như kiểu tiện tay dắt “dê”, túm luôn con cá đen đủi đó. Dù nói thế nào đi nữa, con cá cũng đã bị Đít Đỏ túm ra khỏi mặt nước rồi.

Đít Đỏ vô cùng đắc ý, khua khua đám rong rêu bên tay trái và con cá bên tay phải, hú lên những tiếng oa...oa... đầy kiêu ngạo.

Nhưng thật ứng với câu “vui quá hóa buồn”.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng nới lỏng hai cánh tay đang ôm lấy eo Đít Đỏ, hình như muốn đón lấy đám rong rêu và con cá từ tay Đít Đỏ, đột nhiên, điều đáng sợ đã xảy đến rồi, không biết nó đã làm thế nào, Đít Đỏ đang từ trên gáy nó tuột rơi ra, lăn tõm xuống sông.

Loài khỉ lá dù rằng biết bơi, nhưng khả năng bơi rất bình thường, lúc gió yên sóng lặng gắng gượng có thể bơi được qua con sông nhỏ rộng chừng hai ba mươi mét, vốn không thể rẽ sóng bơi qua những con sông lớn, sông rộng được. Chính vì lẽ đó, bầy khỉ lá mới dùng cách treo ngược thành một chuỗi các con khỉ trên cành cây để vớt rêu xanh, để tránh khi trực tiếp xuống sông vớt bị dòng nước hung dữ cuốn trôi.

Sông Lan Thương dòng chảy rất xiết, gió sông vù vù, tiếng sóng vỗ ì oạp.

Đít Đỏ vẫn còn là con khỉ thiếu niên, không thông thạo sông nước, không biết bơi, vùng vẫy loạn xạ giữa sóng nước, cái đầu nhô lên khỏi mặt nước, gào khóc kêu cứu, mới gọi được hai tiếng, một loạt sóng lớn xô đến, đẩy nó xuống dưới đáy sông, một lúc sau nhô đầu lên lại bị dòng nước đẩy rất nhanh xuống phía hạ lưu.

May mắn nhất có lẽ là con cá nhỏ màu trắng bạc đó, thoát chết trong gang tấc, lại được quay trở về sông Lan Thương.

Gió to sóng mạnh, vùng này là bãi nguy hiểm với dòng nước xiết, không con nào to gan dám nhảy xuống sông để cứu Đít Đỏ. Rõ ràng là, dầu cho có con nào dám nhảy xuống sông đi nữa, không những không cứu được Đít Đỏ, mà còn bị toi mạng vô ích.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng lần theo thang khỉ leo lên trên ngọn cây, căng thẳng mà rất quyết liệt hú gọi, nhảy lên nhảy xuống, dường như đang cảm thấy vô cùng đau lòng vì cái sự lỡ tay sơ ý của mình, còn một tay nắm lấy cành cây, một tay thò về phía sông Lan Thương làm bộ vớt vớt gì đó một cách rất khoa trương. Điều đó đương nhiên là uổng công vô ích, đừng có nói loài khỉ lá độ dài cánh tay có hạn, mà ngay cả đến loài vượn tay dài, cũng không thể vớt được Đít Đỏ đang vùng vẫy trong dòng nước xiết kia lên với khoảng cách xa xôi như thế.

Lúc đó Phất Đầu Đỏ đang ngồi trên chạc cây anh đào, tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra. Nó chắc chắn không tin là Vua khỉ Đai Lưng Vàng do lơ là sơ ý để rơi Đít Đỏ xuống sông, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là sự cố ý giở trò xấu, mục đích là muốn để Đít Đỏ rơi xuống dưới dòng sông chảy xiết đó để dìm chết Đít Đỏ.

Phất Đầu Đỏ đau như đứt từng khúc ruột, đã rơi vào trạng thái bị ngất đi. Bầy khỉ lá, leo bám lên trên ngọn cây anh đào, cùng đồng thanh hú gọi, chừng như muốn nhắc nhở Đít Đỏ bơi vào bờ.

Đít Đỏ bị một dòng nước xiết cuốn đi, vốn không có cách nào áp sát vào bờ được, ngược lại còn bị trôi ra giữa dòng nước. Có thể thấy, Đít Đỏ đã sức cùng lực kiệt rồi, lại thêm bị hoảng hốt lo sợ, nên không còn chống đỡ được bao lâu nữa, sẽ bị dòng nước vô tình kia nuốt chửng. Đúng vào giờ phút nguy cấp liên quan đến sự sống còn của tính mạng, đột nhiên, ở giữa dòng nước một cành cây to bằng miệng cái bát trôi đến, bập bềnh lên xuống theo sóng nước, trôi đến bên cạnh Đít Đỏ. Hoàn toàn xuất phát từ bản năng sắp chết đuối thì vớ được cọng rơm cũng cố víu lấy, Đít Đỏ túm lấy cành cây đó. Đối với động vật bị đuối nước, túm được một cành cây trôi nổi trên mặt sông, chẳng khác nào vớ được phao cứu sinh. Đít Đỏ xem như đã thoát nạn, nó túm lấy cành cây cứu mạng đó, trôi về phía hạ lưu.

Phất Đầu Đỏ từ trong tuyệt vọng đã hoàn hồn lại, lập tức nhảy xuống khỏi cây anh đào, men theo phía bờ sông gồ ghề, để đuổi theo Đít Đỏ. Tất cả bọn khỉ lá cũng theo sau Phất Đầu Đỏ, trên vách đá dốc đứng bên bờ sông, đuổi theo Đít Đỏ đang trôi theo dòng nước về phía dưới.

Đuổi đến hơn hai nghìn mét, đến khúc sông hình chữ U, Đít Đỏ bị xô lên trên bờ.

Khi Phất Đầu Đỏ đuổi kịp tới, Đít Đỏ nằm bẹp trên bãi cát, bụng trướng lên như phụ nữ có bầu, đã rơi vào trạng thái hôn mê. Nó đẩy Đít Đỏ lật ngược người lại, lúc này Đít Đỏ mới òng ọc nôn ra bao nhiêu là nước sông và dần dần tỉnh táo trở lại.

Bọn khỉ lá cũng lần lượt chạy kịp tới, hú lên những tiếng vui mừng phấn khởi, để tỏ ý chúc mừng Đít Đỏ đã may mắn thoát chết. Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng không ngoại lệ, nhảy nhót lên xuống, còn thò tay ra chải bộ lông ướt sườn sượt của Đít Đỏ. Dường như tỏ ra vui mừng thực sự trước việc gặp dữ hóa lành của Đít Đỏ. Phất Đầu Đỏ để ý quan sát, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dù hành động cơ thể tỏ ra rất nồng nhiệt hết mình, nhưng ánh mắt trước sau vẫn lạnh như băng, khóe miệng cũng hạ xuống rõ rệt, còn lộ ra một chút vẻ gì đó đáng tiếc.

Một lúc sau, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đi đến trước cành cây thân to như miệng, dài tới hơn ba mét, một nửa chìm vào trong nước, một nửa nằm trên bờ ấy. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đá một cái đầy phẫn nộ vào cành cây đó, cành cây bị đạp mạnh, lăn xuống dưới sông, trôi đi theo dòng nước. Nếu như không có cái cành cây thân to như miệng bát ấy, Đít Đỏ giờ này e rằng đã nằm sâu dưới đáy sông làm mồi cho cá rồi. Việc Vua khỉ Đai Lưng Vàng hằn thù cành cây làm bộc lộ rõ cái dã tâm đen tối của nó.

Qua bảy ngày sau đó, vận xui lại chiếu giáng xuống đầu Đít Đỏ lần nữa.

Buổi trưa hôm đó, bầy khỉ Mây Mù đến một mảng rừng cây đu đủ dại ở dưới chân núi để hái đu đủ chín ăn. Đột nhiên, khỉ đực Râu Trắng đang trèo trên cây thông làm nhiệm vụ canh gác, phát ra tiếng rít chói tai i...a...chi...a...a...chi báo động, tất cả bọn khỉ Mây Mù đều ngước mắt lên nhìn ra xa. Trên những gò đá lổn nhổn cách chừng mấy trăm mét, bỗng đâu xuất hiện một bầy khỉ nâu lớn, đang hùng hổ tiến về phía rừng cây đu đủ dại, Vua khỉ Đai Lưng Vàng lập tức phát ra hiệu lệnh rút lui. Chỉ trong nháy mắt, tất cả bọn khỉ Mây Mù trên cây đu đủ đều nhảy hết xuống, bỏ chạy về phía đỉnh núi mây mù bao phủ đó.

Khỉ nâu cũng được gọi là khỉ Rhesus, tên khoa học của nó là Macaca mula􀄴 a, thể trạng to khỏe, đặc tính hung dữ, là đại ca trong loài khỉ. Khỉ nâu cũng là khỉ, khỉ lá cũng là khỉ, theo lý mà nói thì tất cả đều là anh em một nhà, nếu không nói là đùm bọc lẫn nhau, thì chí ít hai bên cũng nên chung sống hòa thuận. Nhưng sự thực lại hoàn toàn không phải như thế, khỉ nâu thuộc loài ăn tạp, có thể nói, cũng giống như loài người, món chay cũng ăn mà mặn cũng ăn. Con người gọi khỉ lá là voọc đen, rượu mà được ngâm bằng xương voọc đen gọi là rượu voọc đen, thuộc loài rượu bổ quý, vì thế loài người dùng trăm phương nghìn kế để bắt được khỉ lá. Cũng không biết có chịu sự xúi giục của con người không, mà loài khỉ nâu này cũng giống như con người, nhìn thấy khỉ lá là thèm rỏ dãi, coi loài khỉ lá như sơn hào hải vị để tẩm bổ, chỉ cần trông thấy loài khỉ lá là truy đuổi đến cùng.

Bọn lang sói hổ báo đương nhiên là hung dữ, là những ác quỷ ăn thịt khỉ không chớp mắt, nhưng đại đa số những con mãnh thú ăn thịt này không biết trèo cây, cá biệt có loài như con báo rừng tuy rằng có thể leo cây, nhưng không thể nhảy từ cây này sang cây kia được, khỉ lá mà gặp phải những loài mãnh thú ăn thịt này, cũng dễ dàng đề phòng mà cũng dễ dàng trốn thoát. Bọn khỉ nâu thì khác, khỉ nâu có đủ các kỹ năng trèo cây leo núi của loài khỉ, thân thủ mạnh mẽ không thua kém gì khỉ lá, còn rất hiểu tập tính của loài khỉ lá, khỉ lá trốn lên trên cây, bọn khỉ nâu cũng đuổi lên trên cây, khỉ lá trốn chạy lên vách đá, bọn khỉ nâu cũng đuổi được lên trên vách đá, như linh hồn vậy rất khó thoát khỏi. Hơn nữa, bọn khỉ nâu còn có chiến thuật chặn đường vây bắt, hay dùng cách xen vào để chia tách, làm cho bầy khỉ lá bỏ chạy tứ tung, biến thành một bầy đàn hỗn loạn như rắn mất đầu, để lợi dụng tấn công từng con một, hoặc tập trung bao vây một con khỉ đơn lẻ nào đấy, giả như con khỉ đơn lẻ này có trốn lên cây, bọn khỉ nâu sẽ coi cây này như trung tâm, Đông Nam Tây Bắc tất cả các cây ở xung quanh đều có một con khỉ nâu trấn giữ, để con khỉ đó dù có mọc thêm cánh cũng khó lòng mà thoát thân.

Trên thực tế, bầy khỉ lá trong mười lần chạm mặt với khỉ nâu, thì có đến chín lần bị hao binh tổn tướng, nói một cách khác, nếu gặp phải khỉ nâu tấn công, bầy khỉ lá chỉ có mười phần trăm khả năng tất cả bỏ trốn thành công. Vì thế, trong từ điển sinh tồn của loài khỉ lá, khỉ nâu lớn là kẻ thù thiên nhiên chỉ xếp thứ hai sau con người.

Bọn khỉ lá kinh hãi kêu lên những tiếng rit...rít... bỏ chạy về phía đại bản doanh hang động mây mù bao phủ.

Bọn khỉ nâu gầm hú đầy phấn khích, giống như một trận bão lớn màu xám tro thổi về phía bầy khỉ lá.

Nếu xét từ góc độ tiến hóa của động vật, nhịp độ tiến hóa của khỉ nâu so với khỉ lá nhanh hơn một nửa, đuôi đã có khuynh hướng thoái hóa rõ rệt, thân hình cũng trở nên to khỏe, lại có thể thích ứng với cuộc sống dưới mặt đất. Cũng có thể nói, khả năng chạy nhảy của khỉ nâu trên mặt đất vượt qua khỉ lá.

Cự ly giữa hai bên đang thu nhỏ dần từng chút, từng chút một, rất nhanh chóng khoảng cách giờ chỉ còn bảy tám mươi mét.

Vào lúc này, bầy khỉ Mây Mù đã bỏ chạy đến dưới chân đỉnh núi, bắt đầu trèo lên trên vách đá. Ngọn núi cao tít tận mây xanh, đỉnh núi mây tía vây quanh mù mịt kia, đó chính là đại bản doanh của bầy khỉ Mây Mù. Việc bỏ trốn đã có hy vọng, thắng lợi đã nhìn thấy trước mắt, tất cả bọn khỉ Mây Mù đều thầm thở phào một cái nhẹ nhõm.

Khỉ lá dù rằng tốc độ chạy trên mặt đất không nhanh bằng khỉ nâu lớn, nhưng bản lĩnh leo núi thì vượt xa bọn khỉ nâu. So sánh hai bên, khỉ lá cơ thể nhẹ nhàng, đuôi phát triển mà có sự linh hoạt khéo léo, vừa có thể cuốn bám vào cành cây, lại có thể móc kéo vào những mỏm đá, khi cần thiết có thể đứng trên mặt đất để chống đỡ một phần trọng lượng cơ thể, càng dễ thích ứng với việc sinh sống giữa những vách đá cheo leo dựng đứng. Cái đỉnh núi dốc đứng cao thẳng tắp phía trước, xứng đáng được gọi là bùa hộ mệnh mà trời xanh ban tặng cho bầy khỉ lá. Từ chân núi đến lưng núi, độ dốc dựng đứng, ngoài loài khỉ ra, các loài động vật khác rất khó đứng chân. Lưng núi có một bậc đá cao chừng bốn năm mét gọi là Tường Phật Nhảy, vượt qua bậc đá này, địa thế còn cao và hiểm trở hơn, bốn phía đều là những vách núi dựng đứng cao đến mấy chục trượng, vách núi hầu như không có cây, trên những vách núi trơ trọi đó mọc đầy những cây rêu xanh biếc, ngoài chim ra chỉ có loài khỉ lá là có thể leo trèo nhảy nhót ở trên đó. Trước đây, bầy khỉ Mây Mù cũng đã từng bị bọn khỉ nâu tấn công, khi bầy khỉ lá chạy trốn dưới mặt đất, thì bọn khỉ nâu này chiếm ưu thế, khoảng cách hai bên càng lúc càng thu hẹp lại, nhưng khi khỉ lá trèo lên được đỉnh núi, tình hình ngay lập tức đảo ngược lại, bầy khỉ lá rõ ràng chiếm ưu thế hơn, khoảng cách giữa hai bên cũng vì thế mà càng lúc càng xa. Đến lưng núi, vượt qua cái bậc đá dốc Tường Phật Nhảy đó, bọn khỉ lá không cần phải hoảng sợ bỏ chạy nữa rồi, bọn khỉ nâu đối mặt với vách đá đựng đứng cao mấy chục trượng rất khó leo trèo ấy, thấy mà chùn bước, nên đành sáng suốt từ bỏ việc đuổi bắt.

Tất cả bầy khỉ Mây Mù đều thuận lợi tới được chỗ đỉnh núi, nhảy nhót rất nhanh leo lên trên vách đá, leo đến phía lưng núi. Bọn khỉ nâu thở hồng hộc đuổi theo sát nút. Khoảng cách hai bên bị kéo dài ra đến hơn hai trăm mét. Bầy khỉ lá cuối cùng cũng leo lên được lưng núi, bắt đầu leo qua cái bậc đá Tường Phật Nhảy. Bậc đá đó dù vừa cao vừa dốc, nhưng cũng không làm khó được bầy khỉ Mây Mù, thời gian thoát thân vẫn còn dư dả, chẳng cần phải vội vội vàng vàng dồn ép đấu đá lẫn nhau. Con nào cũng có thể chạy thoát thân, cơ hội chạy thoát cũng như là một thứ tài nguyên, một khi tài nguyên dồi dào, thì cần gì phải cạnh tranh tàn khốc một sống một còn nữa. Có vài con khỉ lá trưởng thành đã vượt lên qua bậc đá đó trước, sau đó từ phía trên thò tay ra, kéo những con khỉ lá tuổi già sức yếu. Lại có những con khỉ lá trưởng thành sau khi tình nguyện canh giữ, những con khỉ mẹ ôm theo khỉ con vượt qua bậc đá có đôi chút khó khăn, những tên tình nguyện sau khi đã ở lại canh giữ này liền nâng giúp một tay.

Tuân thủ trật tự, coi trọng lễ độ, dìu già dắt trẻ, cùng vượt qua cửa ải khó khăn.

Đúng vào lúc này, Phất Đầu Đỏ ôm theo khỉ con Đít Đỏ đã lên đến trước bậc đá Tường Phật Nhảy này, chuẩn bị leo qua. Đít Đỏ dù rằng đã qua thời thơ ấu bước sang thời thiếu niên, nhưng rốt cuộc vẫn là một con khỉ con chưa trưởng thành, Phất Đầu Đỏ lo lắng con trai bảo bối của mình trên đường chạy thoát thân lỡ có xảy ra sơ suất gì, vì vậy trên đường đều để Đít Đỏ bám trên người mình, hai mẹ con hai nhập thành một cùng nhau chạy trốn. Khỉ con bám vào ngực mẹ, đây cũng là cách nuôi con thông thường của loài khỉ. Khỉ con ngay khi sinh ra đã có khả năng cầm nắm, khỉ mẹ để khỉ con áp mặt vào trong, treo người trước ngực mình, hai chân trước khỉ con túm vào lông gáy khỉ mẹ, hai chân sau bám vào phần lông ở phía eo của khỉ mẹ, như vậy khỉ mẹ có thể trèo cây leo núi bình thường, dù có lắc lư chòng chành thế nào đi chăng nữa, khỉ con cũng không thể rơi từ trên người mẹ xuống được. Cái cách thức nuôi dưỡng con bám vào mẹ này, đối với loài khỉ lá, là một kỹ năng sinh tồn không thể thiếu.

Đít Đỏ mỗi ngày một lớn lên, cơ thể cũng thay đổi càng lúc càng nặng hơn, từ chỗ cây đu đủ dại đó chạy trốn đến dưới bậc đá lưng núi này, Phất Đầu Đỏ đã mệt đến nỗi mồ hôi nhễ nhại, kiệt sức thở hổn hển. Phất Đầu Đỏ đang muốn cắn răng chịu đựng để leo qua bậc đá Tường Phật Nhảy kia, thì Đít Đỏ đột nhiên rời tay khỏi người Phất Đầu Đỏ nhảy xuống, tự mình leo lên. Phất Đầu Đỏ quay đầu nhìn xuống phía dưới, bọn khỉ nâu vẫn còn đang ở dưới sườn dốc cách đó chừng hơn hai trăm mét, nguy hiểm hãy còn cách xa, còn đủ thời gian để Đít Đỏ học cách để vượt qua bậc đá Tường Phật Nhảy này. Nó nghĩ, Đít Đỏ đã là khỉ thiếu niên rồi, khỉ thiếu niên cũng có nghĩa là phải bắt đầu bồi dưỡng khả năng sống độc lập, trong điều kiện trước tiên là phải đảm bảo an toàn, để cu cậu có thể được rèn luyện thêm, đó cũng là điều tốt. Hơn nữa, nó quả thật đã mệt đến mức sắp bị hạ đường huyết, nhân cơ hội này nghỉ lấy hơi. Nghĩ vậy, Phất Đầu Đỏ cũng không ra tay can thiệp nữa. Để Đít Đỏ tự mình leo vượt qua bậc đá Tường Phật Nhảy đó, còn nó thì theo sát ngay sau Đít Đỏ, hộ tống bảo vệ, để phòng bất trắc.

Lúc này, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang hộ tống Vương phi Lam Khổng Tước và Quả Trám Đen con trai cưng của họ, để leo qua bậc đá Tường Phật Nhảy. Vương phi Lam Khổng Tước và Quả Trám Đen đã thuận lợi leo lên đến đỉnh bậc đá, Vua khỉ Đai Lưng Vàng chỉ còn kém hai ba bước nữa thôi, là có thể vượt qua bậc đá Tường Phật Nhảy.

Đít Đỏ đang ở bên dưới bậc đá, còn Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ở trên bậc đá, vừa hay ở đúng trên một đường thẳng.

Đít Đỏ dù tuổi còn nhỏ, nhưng khả năng leo núi đã rất giỏi. Nó bám lấy các góc cạnh và khe hở trên vách đá một cách rất quyết đoán, rồi từng bước, từng bước leo lên rất vững chãi, một chút thiếu tự tin hay sợ sệt vì bị bọn khỉ nâu đuổi theo sau cũng không có. Rất nhanh chóng, cu cậu đã leo lên trên được hơn hai mét, chỉ cần thêm thời gian mấy giây nữa thôi, là có thể lên đến đỉnh thành công.

Bọn khỉ nâu dường như đã ý thức được rằng dù có cố gắng thế nào cũng không thể bắt được khỉ lá, tinh thần trong chốc lát đã bị tụt xuống mức điểm băng, bước chân dần dần chậm lại, có con thì dứt khoát dừng hẳn lại, tìm một chỗ có bóng cây để hóng mát.

Chính vào lúc này, đúng là họa từ trên trời rơi xuống. Chỉ nghe thấy một tiếng kêu la thất thanh trên đỉnh đầu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dường như bị hụt chân, trượt từ trên bậc đá xuống giống như ngồi cầu trượt vậy, không nghiêng không lệch lại đập đúng lên người Đít Đỏ, giống như là trên bàn bi-a, gậy bi-a đập vào quả bóng, cái gậy đã dừng lại rồi mà quả bóng vẫn còn lăn nhanh về phía trước, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã đứng vững trên bậc đá Tường Phật Nhảy, nhưng khỉ con Đít Đỏ như ngồi cầu trượt vẫn tiếp tục trượt xuống phía dưới. Phất Đầu Đỏ dù ở ngay bên dưới Đít Đỏ nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột, nó còn chưa kịp phản ứng, Đít Đỏ đã cùng với tiếng kêu rít rít thất thanh, soạt một cái chạm vào người nó rồi trượt xuống dưới. Lực va chạm này rất lớn, Đít Đỏ sau khi bị trượt xuống đáy bậc đá, lại tiếp tục bị lăn xuống sườn dốc, lộn nhào ba vòng về phía trước, rồi rơi ra xa hai ba mét, lúc này mới dừng hẳn lại.

Lúc sự việc xảy ra, mấy con khỉ nâu lớn đuổi đến trước nhất, chỉ còn cách bậc đá Tường Phật Nhảy vỏn vẹn có hai mươi mấy mét. Mấy con khỉ nâu đó vốn đã chẳng ôm chút hy vọng nào bắt được khỉ lá. Những bước chân truy đuổi của chúng cũng uể oải rồi dần chậm lại, đột nhiên nhìn thấy một con khỉ thiếu niên rơi từ trên bậc đá xuống, ngọn lửa hy vọng trong chúng lại được bùng cháy trở lại, những bước chân truy đuổi của chúng cũng nhanh chóng và cấp bách hơn, vừa kêu hâu...âu..., vừa nhảy vồ lên đó. Trên bậc đá, bọn khỉ lá cùng cao giọng hú gọi, thúc giục Đít Đỏ nhanh chóng chạy trốn lên trên bậc đá.

Cú ngã này của Đít Đỏ quả thật không nhẹ, nó cũng trông thấy bọn khỉ nâu đang chạy nhanh về phía mình, muốn đứng lên để chạy trốn lên bậc đá lần nữa, nhưng mới đứng lên đi được hai bước, lại bị ngã nhào xuống đất.

Bốp bốp bốp, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dùng lòng bàn tay ra sức vỗ vào đầu mình, dường như đang tự khiển trách mình nặng nề về việc sơ ý sảy chân trượt rơi xuống vậy.

Hai con khỉ nâu đi đầu tiên, cách Đít Đỏ chỉ chừng mười mét thôi, Đít Đỏ vẫn lảo đảo chân nam đá chân chiêu như đang biểu diễn vũ đạo vậy.

Phất Đầu Đỏ hai chân dùng lực đạp một cái vào bậc đá, không hề có chút gì do dự, nhún người nhảy xuống khỏi bậc đá Tường Phật Nhảy, nó không thể trừng mắt nhìn tiểu bảo bối của nó bị bọn khỉ nâu bắt đi. Nó hiểu rằng mình làm như vậy là vô cùng nguy hiểm, hoàn toàn có khả năng, nó không những không cứu được Đít Đỏ lên bậc đá, mà ngược lại còn biến bản thân mình thành đồ chôn theo, cũng bị bọn khỉ nâu bắt giết. Dùng hình ảnh con thiêu thân lao đầu vào lửa để ví với việc làm của nó quả thật không hề quá. Nhưng nó vẫn không chút chần chừ nhảy xuống khỏi bậc đá, chỉ cần còn một tia hy vọng có thể cứu được Đít Đỏ, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, nó cũng không ngại.

Phất Đầu Đỏ rơi xuống sườn núi rồi bị lộn tiếp hai vòng, đến bên cạnh Đít Đỏ, ngay lập tức nó để Đít Đỏ bám vào người mình trong tư thế con treo trước ngực mẹ, không dám chậm trễ dù là nửa giây, nhanh chóng quay về phía bậc đá, cố hết sức leo lên.

Lúc này, hai tên khỉ nâu đuổi đến trước nhất, chỉ còn cách mẹ con khỉ lá đang hốt hoảng bỏ chạy vỏn vẹn có vài bước nữa thôi. Phất Đầu Đỏ còn nghe rõ tiếng thở hồng hộc nặng nề của bầy khỉ nâu, ngửi được mùi mồ hôi chua lạ lẫm. Nó nóng lòng như lửa đốt, nép sát vào bậc đá như con thạch sùng, vù cái nhảy tót lên phía trên, con khỉ nâu đó cũng nhảy lên bậc đá, tiếp tục đuổi theo. Phất Đầu Đỏ nghe thấy tiếng hú gọi quen thuộc vọng đến từ trên đỉnh bậc đá, ngẩng đầu liếc lên một cái, ôi, thì ra là khỉ đực Râu Trắng, người treo ngược trên tảng đá, thò cái cánh tay dài xuống dưới, làm tư thế tiếp ứng. Điều đó mang đến cho nó sự tự tin, cũng chỉ rõ phương hướng cho nó, nó vội vàng leo về hướng của khỉ đực Râu Trắng.

Về lí mà nói, cái bậc đá như là vách đá dựng đứng đó, bọn khỉ nâu không có cách nào mà đuổi được khỉ lá. Nhưng chỉ vì một chút sơ suất nhỏ, Phất Đầu Đỏ có lẽ vì quá hoảng sợ, có lẽ vì còn vướng gánh nặng đeo thêm một con khỉ thiếu niên choai choai không nhỏ trong lòng, khi sắp leo đến bên cạnh khỉ đực Râu Trắng, một chân dẫm lên trên một phiến đá lung lay, rầm một cái, cả người lao xuống dưới nửa mét như con thoi, dù chỉ là một sơ suất rất nhỏ, nhưng việc dừng lại ngắn ngủi đó, lại có thể là bước ngoặt chuyển đổi giữa sống và chết. Nó phát ra tiếng rít rít cầu cứu. Khỉ đực Râu Trắng đang treo ngược phía trên đỉnh đầu nó, rất nhanh chóng túm lấy cổ tay nó. Cùng lúc đó, nó cảm thấy đuôi như bị vật gì kẹp chặt, cúi đầu nhìn xuống xem xét, tim nó thót lại như bị bóp nghẹn vậy, con khỉ nâu đó, tay phải đang túm chặt lấy cái đuôi của nó!

Khỉ đực Râu Trắng túm lấy cánh tay của nó lôi lên, tên khỉ nâu níu cái đuôi nó kéo xuống, giống như đang chơi trò kéo co vậy.

Con khỉ nâu đáng ghét đó, vừa túm chặt lấy đuôi của nó, vừa hò hét kêu la, thông báo cho đồng bọn mau đến giúp đỡ, lại có thêm hai ba con khỉ nâu chạy đến phía dưới bậc đá rồi, đang cấp tốc leo lên, ý đồ rất rõ ràng, muốn đến giúp đỡ con khỉ nâu kia một tay. Còn trên đỉnh bậc đá, mấy con khỉ đực trong bầy khỉ Mây Mù như thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho, cũng đến bên cạnh khỉ đực Râu Trắng, học theo cách của khỉ đực Râu Trắng, treo ngược người xuống, muốn cứu giúp Phất Đầu Đỏ.

Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, tính mạng của mình và con trai đang trong giờ phút nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, một khi bọn khỉ tiếp viện của con khỉ nâu kia đến, chỉ có thể xảy ra hai khả năng, hoặc là sẽ bị kéo xuống dưới bậc đá kia, trở thành món cao lương mỹ vị trên bàn tiệc của bọn khỉ nâu, hoặc là bản thân sẽ bị xé thành hai nửa, một nửa rơi vào tay bọn khỉ nâu, một nửa rơi vào tay bầy khỉ lá. Làm sao đây? Làm sao đây? Đầu óc nó bỗng nhiên trống rỗng, không tìm ra được kế thoát thân.

Đuôi bị túm giữ, cái bụng có cảm giác như trướng đau. Phất Đầu Đỏ khi ở trong rừng cây đu đủ dại đã nhét đầy một bụng đu đủ, cái bụng vốn đã trướng căng lên đầy khó chịu. Cái đuôi bị kéo lôi một cách thô bạo, căng còn hơn cả dây cung, hậu môn không ngừng giật giật, có cảm giác không nhịn được muốn “thả bom”. Bủm một cái, một bãi phân lẫn nước tiểu nóng hôi hổi thối hoăng hoắc, từ cuống đuôi nó phụt chảy ra, dội lên trên đầu tên khỉ nâu đang túm lấy đuôi nó. Tên khỉ nâu ngửa mặt lên, bãi phân và nước tiểu chảy xuống đầy lỗ mũi và mồm nó, còn vãi đến mức nó không mở nổi mắt ra. Nó bị vũ khí kiểu mới bất thình lình xảy ra dọa đến giật bắn mình, cũng có thể bị cái mùi nồng nặc của phân và nước tiểu xông lên làm choáng váng, trong chốc lát buông lỏng cái tay ra. Cái đuôi của Phất Đầu Đỏ được giải phóng khỏi tay con khỉ nâu nó, roạt một cái vung lên trên không trung, cơ thể được đà nâng lên của khỉ đực Râu Trắng ngay lập tức vọt lên đỉnh bậc đá.

Đúng vào lúc này, mấy con khỉ đực lớn cũng chạy kịp tới bên cạnh con khỉ nâu đầu bị tưới phân đó. Nguy hiểm quá, chỉ chậm một giây thôi, Phất Đầu Đỏ và Đít Đỏ đã biến mất khỏi thế giới này rồi.

Bầy khỉ Mây Mù sau khi vượt qua cái bậc đá đó, hú lên một tiếng, rồi lại trèo tiếp lên vách đá cao hơn trăm mét mọc đầy cây rêu đó.

Bầy khỉ nâu không có cách nào hoạt động trên vách đá cao cheo leo hiểm trở như thế, đại sự đã qua, đành cúi đầu tiu nghỉu rút lui.

Dù rằng đã biến dữ hóa lành, nhưng Phất Đầu Đỏ trong lòng vẫn có chút gì đó không nhẹ nhõm, Vua khỉ Đai Lưng Vàng thân thể cường tráng, thuộc hàng cao thủ đỉnh cao về tài leo núi trong bầy khỉ Mây Mù, không có bản lĩnh này thì cũng không thể làm được Vua khỉ. Một Vua khỉ với sức mạnh hơn người, sao có thể trong giờ phút sống còn bị bọn khỉ nâu tấn công bất ngờ, mà sơ ý sảy chân trượt xuống bậc đá như ngồi cầu trượt được? Không còn nghi ngờ gì nữa, đây lại là một rắp tâm mưu hại. Từ việc bị bỏ rơi ở Vịnh Sừng Dê đến việc bị đuối nước ở sông Lan Thương, và bây giờ là mượn dao giết người, chỉ ngắn ngủi trong có hai tháng đã liên tiếp xảy ra những chuyện không may, tất cả đủ để nói lên rằng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã coi Đít Đỏ như cái đinh trong mắt, dằm trong tim, mối họa từ bên trong, phải trừ khử càng sớm càng tốt.

Dã tâm độc ác, đã bị lộ rõ chân tướng rồi.

Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, Đít Đỏ về mọi mặt đều mạnh hơn Quả Trám Đen, nếu xét về điểm này, tội mà Đít Đỏ gặp phải chính là tội chết. Quả Trám Đen là con cưng được Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước sủng ái nhất, một viên ngọc sáng trong tay, xã hội loài khỉ dù không có chế độ con nối ngôi cha, nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước trên thực tế đã bồi dưỡng Quả Trám Đen như Vương tử. Nếu suy xét về tuổi tác, đợi sau một vài năm nữa, khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng không còn khỏe mạnh, cũng chính là thời điểm đỉnh cao về tuổi trẻ cường tráng của Quả Trám Đen đến lúc cao trào, Quả Trám Đen hoàn toàn có thể tiếp nối ngôi vị của Vua khỉ Đai Lưng Vàng để trở thành Vua khỉ mới của bầy khỉ Mây Mù.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã ôm Đít Đỏ trước sự chứng kiến của bầy khỉ, chính thức tiếp nhận Đít Đỏ thành thành viên bầy khỉ Mây Mù, nên sẽ không hay nếu nó lại công khai dẫn đầu bọn khỉ đực đi bắt giết Đít Đỏ, đành phải đổi sang cách khác, nghĩ ra những mưu kế xảo quyệt để trừ khử Đít Đỏ.

Đòn trước mặt dễ đánh, đòn sau lưng khó phòng, cấp trên muốn trói buộc bạn, đó là việc dễ như trở bàn tay. Nó và Đít Đỏ không thể lần nào cũng may mắn như thế, không thể lần nào cũng biến nguy thành an. Tránh được một lần nhưng không thể tránh được mãi mãi, Đít Đỏ lúc nào cũng trong tình trạng có thể gặp phải điều bất trắc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.