Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cướp Đoạt Ngôi Vua
Cướp Đoạt Ngôi Vua

❊ ❊ ❊

Trận chiến ác liệt này, có thể hình dung đánh tới mức đất trời mù mịt, kể cũng không ngoa.

Nghi thức chúc mừng của Phất Đầu Đỏ quả nhiên có hiệu quả đặc biệt, ngay sáng sớm hôm sau, khỉ đực Râu Trắng sau khi tỉnh dậy, lập tức gào thét xông lên trên núi. Vừa đúng lúc Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang dẫn bầy đàn xuống núi kiếm ăn, hai bên gặp nhau ở lưng chừng núi, địch thủ gặp nhau hai mắt long lên, chẳng nói chẳng rằng sấn sổ xông vào đánh nhau luôn.

Công bằng mà nói, lần này khỉ đực Râu Trắng tỏ ra vô cùng dũng cảm, hâu...hâu... hú gào, bất chấp sống chết nhảy vồ lên người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, cắn xé điên cuồng. Ban đầu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng chống đỡ không lại thế tấn công Thm Thch Khê ác liệt của khỉ đực Râu Trắng, cánh tay bị cào rách, bả vai bị cắn thương, bị thua liên tiếp. Phất Đầu Đỏ vui như mở cờ trong bụng. Nhưng nó đã vui mừng quá sớm rồi. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dầu sao đã ngồi ở ngai vàng Vua khỉ này nhiều năm, đã từng dập tắt biết bao ngọn lửa của kẻ nổi loạn, tích lũy nhiều kinh nghiệm phong phú trấn áp phản tặc. Nó một mặt ra sức chống đỡ những cú vồ cắn dũng mãnh của khỉ đực Râu Trắng, một mặt lùi dần về phía sườn núi. Đột nhiên, nó ôm lấy eo của khỉ đực Râu Trắng, vật mạnh về phía trước, sau khi té nhào xuống đất, lại dùng hai chân ra sức đá đạp loạn xạ để lăn đi, lăn lộn từ trên sườn dốc xuống dưới. Hai con khỉ đực ôm chặt lấy nhau thành một khối, như một quả bóng, binh binh boong lăn lộn xuống dưới.

Đây là một tảng núi đá, trên sườn dốc đều là đá hoa cương cứng chắc. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã có sự chuẩn bị trước, cũng có kinh nghiệm thực tế chiến đấu về “lăn dốc”. Trong lúc lăn nó đã khéo léo điều chỉnh tư thế, tránh được những góc đá nhọn và đá phiến, hơn nữa, mỗi lần lưng của khỉ đực Râu Trắng chạm đất, nó đều dùng kỹ năng của loài cá chép uốn mình khi nhảy lên mặt nước, vặn mạnh người để tăng thêm lực va đập, khiến cho khỉ đực Râu Trắng bị đập mạnh hơn hoặc bị cọ xát mạnh hơn vào những góc đá hay phiến đá nhọn. Từ trên lưng núi xuống đến chân núi, khoảng cách chừng trên dưới một trăm mét. Khi lăn được xuống dưới chân núi, thì trên người cả hai bên đều bị thương tích rồi, nhưng tình trạng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng rõ ràng nhẹ hơn nhiều, cơ hồ chỉ trong nháy mắt từ khi rơi xuống chân núi, nó đã nhanh chóng nhảy bật dậy, còn khỉ đực Râu Trắng, cả phần lưng và bốn chân đều bị sây sát với nhiều vết máu, có thể nói là thương tích đầy mình, hình như đầu cũng bị ngã đến mức choáng váng, sau khi rơi xuống dưới chân núi, nó lảo đảo khó nhọc một hồi mới gắng gượng đứng dậy nổi. Thủ đoạn của Vua khỉ Đai Lưng Vàng quả thật là cay độc, không để khỉ đực Râu Trắng kịp phản ứng, nó đã lập tức nhảy vồ tới, tấn công tới tấp.

Tình hình bị đảo ngược một cách đáng sợ.

Bốp, một cú quật vào cổ, khỉ đực Râu Trắng giống như một chiếc lá khô bị quét đổ sấp trên đất. Thịch, một cú đấm mạnh như búa bổ, khỉ đực Râu Trắng ngã chúi vào vũng bùn. Binh, sau một cú đá bên, khỉ đực Râu Trắng ngã lăn ra trên đất.

Tuy vậy, khỉ đực Râu Trắng vẫn nhe răng trợn mắt gầm hú một cách giận dữ, thể hiện một chí khí không chịu khuất phục và quyết tâm liều chết kháng cự, nhưng tinh thần không phải là thứ vạn năng, khả năng chống trả của nó rốt cuộc cũng có hạn, bước đi đã loạng choạng, hoa mắt chóng mặt, nó chỉ có thể vừa đánh vừa lui.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng chiến càng hung, dần dần đã ép khỉ đực Râu Trắng đến bên bờ sông Lan Thương. Nước sông cuồn cuộn, mây mù buổi sớm vẫn bảng lảng đượm trên mặt sông, những con hải âu màu trắng đang bay vờn trên mặt nước.

Đột nhiên, Phất Đầu Đỏ kinh ngạc phát hiện thấy, trên mỏm đá hình hoa sen cách bờ sông không xa, ngồi lù lù một con khỉ lá. Ánh nắng ban mai từ phía bờ đối diện sông chiếu rọi tới, làm hiện lên rõ nét hình ảnh con khỉ trên mỏm đá đó. Lông mào trên đỉnh đầu rũ xuống, sống mũi lõm xuống, hốc mắt như hai cái giếng khô, chẳng phải đó là Dược Nựu sao? Các con khỉ lá đều đã chú ý tới Dược Nựu, lần lượt dõi ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn qua đó. Ròng rã suốt ba ngày ba đêm rồi, Dược Nựu vẫn như một pho tượng ngồi trên mỏm đá đó, vẫn bất động nhìn chằm chằm xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy về hướng Đông. Một bầy quạ đen, cứ cạc cạc như xướng lên điệu “Ca tụng cái chết” của khúc Chúc bạn mau chết, giống như một tấm vải niệm màu đen, bay vờn qua lại trên đỉnh đầu Dược Nựu, trù trừ không dám đậu xuống. Bầy quạ là nhân viên dọn xác trong rừng rậm, có khả năng dự cảm được sự chết chóc. Bọn quạ tụ tập kín trên khoảng không phía trên mỏm đá hình hoa sen đó, cho thấy rằng sinh mệnh của Dược Nựu sắp đi đến tận cùng rồi. Bọn quạ vẫn ngần ngừ chưa hạ xuống, cho thấy Dược Nựu vẫn còn đang thoi thóp, còn chút hơi tàn, chưa bị tử thần rước đi.

Bên bờ sông Lan Thương, trận ác chiến đang vô cùng nguy cấp. Vua khỉ Đai Lưng Vàng tay đấm chân đá, hết lần này đến lần khác đẩy khỉ đực Râu Trắng xuống sông. Một vài con khỉ đứng ngoài quan sát, để lấy lòng Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang sắp bảo vệ ngai vàng thành công, đã hằm hè chuẩn bị xúm lại đánh hôi để trừng trị khỉ đực Râu Trắng rồi. Tình thế càng lúc càng bất lợi với khỉ đực Râu Trắng, chỉ còn sức chống đỡ, không còn sức đánh trả, thất bại đã là điều tất nhiên rồi. Tùm, khỉ đực Râu Trắng lần nữa lại bị đẩy xuống sông đầy thô bạo. Vua khỉ Đai Lưng Vàng chạy rất nhanh trên bãi cát đuổi theo, chắn không cho khỉ đực Râu Trắng lên bờ. Khỉ đực Râu Trắng không quen ngâm mình trong nước lâu, liền đổi hướng bơi về phía mỏm đá hình hoa sen. Vua khỉ Đai Lưng Vàng gian manh xảo quyệt đang nhảy lên nhảy xuống giữa những mỏm đá ngầm, từ một hướng khác nhanh chân đến mỏm đá hình hoa sen trước, nó nấp phía sau tảng đá, dưỡng sức chờ đánh khi khỉ đực Râu Trắng đã gần kiệt sức.

Khỉ đực Râu Trắng gắng sức bơi một vòng trên sông, khó khăn lắm mới bơi tới được chỗ mỏm đá hình hoa sen, đang bám vào mỏm đá thì từ trong nước nhô lên một cái đầu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ dưới nước đã vọt lên, cắn một cái rất mạnh lên vai khỉ đực Râu Trắng. Khỉ đực Râu Trắng rú lên đầy thê thảm, lại bị ngã vào trong nước, không may bị xoáy nước cuốn đi. Qua mấy phút sau, khỉ đực Râu Trắng mới thoát khỏi cái vòng xoáy đó, dường như bị sặc uống mất mấy ngụm nước, tay chân loạn xạ đập phành phạch vùng vẫy trong nước, sau khi bơi sát được vào mỏm đá hình hoa sen, ho sặc sụa mãi không dứt. Vua khỉ Đai Lưng Vàng không bỏ lỡ cơ hội tấn công, đánh đấm túi bụi con khỉ thất thế sa cơ.

Tất cả sự việc đều xảy ra ngay bên cạnh Dược Nựu, Dược Nựu vẫn như pho tượng ngồi yên bất động. Bầy quạ đen cứ kêu cạc cạc liên hồi, vẫn như một tấm vải niệm đen, phủ trên khoảng không của mỏm đá đó.

Nước xung quanh mỏm đá hình hoa sen đó rất sâu, mặt sông trào lên những xoáy nước cuồn cuộn. Khỉ lá không phải là kiện tướng bơi lội trong giới động vật, khỉ đực Râu Trắng đã sức cùng lực kiệt rồi, trên người lại có rất nhiều vết thương chảy máu, giả như lại bị đẩy xuống sông lần nữa, rất có thể sẽ trở thành ma chết đuối.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng túm lấy cổ của khỉ đực Râu Trắng, khỉ đực Râu Trắng kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng người vẫn không lùi về phía sau, vẫn ngoan cường leo lên trên mỏm đá; Vua khỉ Đai Lưng Vàng lại đạp một cái vào lưng khỉ đực Râu Trắng, khỉ đực Râu Trắng gào lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn liều mạng túm lấy tảng đá, bất chấp tất cả để leo lên mỏm đá đó.

Đối với khỉ đực Râu Trắng, nếu ngã vào trong sông, nhất định sẽ làm mồi cho cá. Còn leo lên trên mỏm đá này, thì nó còn có một tia hy vọng sống sót.

Tình hình đã xấu đi một cách nghiêm trọng, khỉ đực Râu Trắng đang ở tình thế bị động chịu đánh, không hề có chút sức lực đánh trả.

Ba con khỉ đực thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho, vốn vẫn đứng lẫn vào trong đám khỉ đứng ngoài quan sát, lúc này không con nào bảo con nào cùng lúc nhảy ra, chúng liếc nhìn nhau một cái, rồi như đã ngầm hiểu ý nhau, cùng lúc hú lên, rồi tranh nhau tiến về phía mỏm đá hình hoa sen.

Thắng làm vua, thua làm giặc, điều này đối với loài khỉ lá mà nói đã trở thành một chân lí thép. Không còn nghi ngờ gì nữa, ba con khỉ đực thân thể khỏe mạnh này đang tiến về phía mỏm đá hình hoa sen kia, là muốn trừng trị khỉ đực Râu Trắng sắp thành tên giặc bại trận. Vua khỉ Đai Lưng Vàng hung bạo độc ác, coi trời bằng vung, có lẽ, về mặt tình cảm mà nói, ba con khỉ đực kia vốn không hy vọng Vua khỉ Đai Lưng Vàng bảo vệ ngai vàng thành công, nhưng thắng bại đã định rồi, theo quy định của trò chơi trong xã hội loài khỉ, bọn chúng chỉ có thể cùng hội cùng thuyền với kẻ thắng lợi, trừng trị theo pháp luật kẻ thất bại. Theo tình hình trước mắt, sau khi ba con khỉ đực đến mỏm đá hình hoa sen, để biểu thị lòng trung thành với Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã bảo vệ ngai vàng thành công, để rửa sạch sự hiềm nghi trên người mình, nhất định phải dùng những móng vuốt sắc nhọn và những cái răng nanh sắc nhọn, để đẩy khỉ đực Râu Trắng xuống sông, đồng thời canh phòng chặt chẽ trên bãi cát và những mỏm đá ngầm, không để khỉ đực Râu Trắng áp sát vào bờ, cho đến khi khỉ đực Râu Trắng bơi đến mức sức cùng lực kiệt rồi tự chìm xuống đáy sông...

Tên cướp bại trận mà, chết không có chỗ chôn, bị ném vào sông để làm mồi cho cá, cũng là một kết cục xứng đáng.

Cuộc chiến tranh giành ngôi vị, vốn là một cuộc đấu tranh một mất một còn. Kẻ khiêu chiến một khi thất bại, Vua khỉ cũ bảo vệ vương miện thành công nhất định phải dùng tính mạng của kẻ có dã tâm đó để làm gương cho nhiều kẻ khác để tiêu diệt hậu họa về sau. Đảo ngược lại cũng vậy, nếu như là Vua khỉ Đai Lưng Vàng thất bại, Vua khỉ mới cũng phải dùng máu của Vua khỉ cũ để làm lễ đăng quang, dùng tính mạng của Vua khỉ cũ để uy hiếp thiên hạ củng cố chính quyền mới.

Thắng thì được cả, còn thua thì mất tất, trong lịch sử đều như vậy cả.

Phất Đầu Đỏ đã theo dõi cuộc chiến sát sao từ đầu đến giờ, trong lòng nóng như có lửa đốt. Nếu cứ để mặc tình hình diễn tiến tiếp, thì chẳng đến vài phút sau, khỉ đực Râu Trắng sẽ bị sát hại một cách thảm hại, biến thành thức ăn cho cá trên sông Lan Thương. Tất cả những mưu kế mà nó đã dày công sắp đặt, sắp tan thành bong bóng mất rồi. Nhưng điều bi thảm hơn nữa là, khỉ đực Râu Trắng một khi chết đi rồi, thì cũng chẳng mấy thời gian nữa, nó và Đít Đỏ cũng sẽ bước theo gót khỉ đực Râu Trắng thôi, bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng hại chết. Không không, nó quyết không ngồi bó tay chờ chết đâu. Đột nhiên, nó nghĩ ra một kế hoạch liều lĩnh, cướp đường của thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho đến mỏm đá hình hoa sen đó trước, bất chấp tất cả, đẩy Vua khỉ Đai Lưng Vàng xuống sông Lan Thương, kéo khỉ đực Râu Trắng lên bờ. Nó cảm thấy nếu làm như vậy, hy vọng thành công sẽ rất lớn. Trong xã hội loài khỉ lá, trong lúc hai con khỉ đực đang nổ ra cuộc chiến tranh quyền đoạt vị, theo phép tắc, khỉ cái chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, bầy khỉ có nằm mơ cũng không thể ngờ được, Phất Đầu Đỏ lại dám hoàn toàn bất chấp dư luận, công khai nhảy ra giúp đỡ khỉ đực Râu Trắng làm phản, điều này sẽ tạo cho nó cơ hội tấn công bất ngờ. Hơn nữa, vào thời điểm này, vị trí mà thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho đứng còn cách xa chỗ nó, nói một cách khác, vị trí mà nó đứng bây giờ gần với mỏm đá hình hoa sen kia hơn, có thể kịp để cướp đường đến hiện trường trận chiến ác liệt đó trước ba con khỉ đực đó. Điều quan trọng hơn cả là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang quay người về phía sông quay lưng lại bờ, ra sức đánh chặn khỉ đực Râu Trắng đang có ý bò vào bờ, phần sau đầu Vua khỉ Đai Lưng Vàng không mọc thêm mắt, nên không thể nhìn thấy những động tĩnh sau lưng. Nó xuất hiện bất ngờ nhảy thật nhanh qua đó, va mạnh một cái, nhất định sẽ đẩy Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang không phòng bị gì xuống sông. Một khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng rơi xuống nước, khỉ đực Râu Trắng lên bờ, sau khi hoán đổi vai như vậy, tình thế lập tức sẽ có sự đảo ngược. Xung quanh mỏm đá hình hoa sen đó nước rất sâu bờ rất dốc, dễ phòng thủ mà khó tấn công, chỉ cần chằm chằm dõi theo bóng dáng Vua khỉ Đai Lưng Vàng, chú ý đề phòng, là có thể ngăn chặn được Vua khỉ Đai Lưng Vàng lên bờ. Chỉ cần kiên trì một thời gian, Vua khỉ Đai Lưng Vàng lộ ra vẻ mệt mỏi, lộ ra dấu hiệu thất bại, chắc chắn rằng thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho sẽ thay đổi lập trường, tham gia vào đội ngũ đánh dẹp hôn quân, cùng chung mối thù đánh lại con khỉ thất thế...

Đương nhiên, nếu nó làm như vậy, nguy hiểm sẽ rất lớn. Nó đã phá vỡ điều cấm kỵ khỉ cái chỉ được phép đứng ngoài quan sát không được can dự vào trong cuộc chiến tranh giành vương vị của khỉ đực, chắc chắn sẽ bị cả bầy khỉ lên án. Ngộ nhỡ, cứu viện thất bại, nó sẽ bị liệt vào hành động đại nghịch bất đạo, giết không tha, chết là cái chắc, Đít Đỏ cũng chắc chắn không sống được, sẽ bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng ném vào sông ngay tại chỗ, trở thành vật tuẫn táng của khỉ đực Râu Trắng.

Làm sao đây, rốt cuộc có nên ra tay hay không?

Thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa, Rốn Quả Nho vừa chạy vừa hú lên hâu...hâu, đã sắp chạy đến chỗ Phất Đầu Đỏ đứng rồi.

Nó không còn thời gian để do dự nữa rồi, liền ôm lấy Đít Đỏ, soải chân chạy rất nhanh về phía mỏm đá hình hoa sen. Không ra tay cứu giúp thì chết là cái chắc. Ra tay cứu giúp có thể còn có tia hy vọng sống sót cuối cùng, thế thì đành phải liều mạng một phen vậy. Nó không thể mở to mắt mà nhìn tia hy vọng sống sót cuối cùng của mình bị trôi tuột đi ngay trước mặt mình được. Thà liều mình sống mái một phen còn tốt hơn nhiều bó tay chờ chết.

Như nó đã trù tính sẵn, nó cướp đường để chạy đến mỏm đá hình hoa sen đó trước một bước, tất cả ánh mắt của bầy khỉ lá đều đang tập trung vào Vua khỉ Đai Lưng Vàng và khỉ đực Râu Trắng, không con nào chú ý tới sự xuất hiện của Phất Đầu Đỏ. Sau khi đến bên mỏm đá hình hoa sen đó, nó nhét Đít Đỏ vào trong một góc, sau đó nhảy vồ đến sau lưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng, dùng hết sức để đẩy...

Đột nhiên, một việc không ngờ tới đã xảy ra, đúng vào lúc nó đẩy mạnh vào người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, phía sau lưng như bị ai ôm chặt, hành động đẩy đã bị chặn lại giữa chừng, quay đầu lại nhìn, thì ra đó chính là Vương phi Lam Khổng Tước!

Khuôn mặt Vương phi Lam Khổng Tước lộ ra một nụ cười ác độc, nó quật ngã Phất Đầu Đỏ xuống đất, cắn xé rất hung bạo.

Rõ ràng là, Vương phi Lam Khổng Tước đã nhìn thấu ý đồ của Phất Đầu Đỏ, ngấm ngầm theo dõi mọi cử động của Phất Đầu Đỏ, thấy Phất Đầu Đỏ quả thật đã cả gan phạm vào điều cấm kỵ khi can dự vào cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị, liền kịp thời nhảy ra ngăn chặn.

Hai con khỉ cái, vật lộn đánh nhau trên mỏm đá hình hoa sen.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng trở nên vô cùng hung bạo, liên tục không ngừng vồ cắn khỉ đực Râu Trắng. Khỉ đực Râu Trắng vốn nửa người dìm trong nước, nửa người ở trên bờ, nhưng chống đỡ không nổi những cú cắn điên cuồng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nên người lại dần dần trượt xuống sông, chỉ có hai tay vẫn sống chết bám chặt vào mỏm đá, đầu vẫn gắng gượng ló lên trên mặt nước. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dồn sức để đánh hai cái tay vẫn bám chắc vào mỏm đá của khỉ đực Râu Trắng, túm lôi cắn xé rất mạnh, ý đồ của nó rất rõ ràng, muốn bức ép khỉ đực Râu Trắng buông tay ra, để rơi vào trong nước. Những móng vuốt sắc nhọn của nó, liên tiếp như mưa cào lên tay khỉ đực Râu Trắng. Đám lông trên cổ tay của khỉ đực Râu Trắng đã bị nhổ sạch trơn, mu tay bị cào nát, móng vuốt cũng bị gãy rồi, hai tay máu thịt bê bết, nhưng vẫn bám chặt lấy mỏm đá không chịu buông.

Trong lòng bầy khỉ đều biết, khỉ đực Râu Trắng đã sức cùng lực kiệt, bị thương rất nặng rồi, lần này mà bỏ tay ra để rơi vào trong nước, thì đời này kiếp này đừng hòng mong sống được mà trèo lên bờ.

Thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa, Rốn Quả Nho cũng đã đến mỏm đá hình hoa sen, đang hằm hè chuẩn bị trừng trị con khỉ sa cơ một trận rồi.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng lại cắn mạnh lên tay trái khỉ đực Râu Trắng, khỉ đực Râu Trắng đau đến mức không chịu nổi, buông tay trái bám trên mỏm đá ra, chỉ còn mỗi tay phải đang bám vào tảng đá trên bờ đó thôi. Sự sống đã ngàn cân treo sợi tóc rồi, vô phương cứu giúp, khỉ đực Râu Trắng coi như toi mạng rồi.

Phất Đầu Đỏ đang bị vướng vào Vương phi Lam Khổng Tước, hoàn toàn không có cách nào đi giúp khỉ đực Râu Trắng được. Nó đã tuyệt vọng hoàn toàn rồi. Nếu đã sớm biết khỉ đực Râu Trắng không có tài năng như vậy, thì đã chẳng nên xúi giục cuộc chiến tranh giành ngôi vị này. Bây giờ thì thôi rồi, không những khỉ đực Râu Trắng vùi thân trong bụng cá, mà nó và Đít Đỏ cũng bước vào đường cùng rồi. Trộm gà chẳng được, mất toi vốc thóc, vừa mất phu nhân lại thiệt thân1, nó cảm thấy bản thân mình quả là ngu muội tột đỉnh.

Tính mạng khỉ đực Râu Trắng đã bước vào những giây phút cuối, tính mạng của nó và Đít Đỏ cũng bước vào giây phút cuối rồi. Cùng lắm chỉ trong một hai phút nữa, dưới sự cắn xé hết sức tàn bạo của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, khỉ đực Râu Trắng lực bất tòng tâm rơi vào trong nước. Xử lí xong khỉ đực Râu Trắng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng chắc chắn sẽ quay lại tính sổ với tên đồng lõa của kẻ dã tâm tranh đoạt ngôi vị đó, chính là nó - Phất Đầu Đỏ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng quyết sẽ không khoan dung với nó, kẻ phản tặc thất bại thường không có một kết cục tốt đẹp. Khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng xử lý nó sẽ không lo bị phạm vào tội danh mưu sát đồng loại, cũng không lo bị bầy khỉ chỉ trích vì bức hại một con khỉ cái. Nó đã phạm vào điều cấm kỵ vì ngang nhiên nhảy ra giúp khỉ đực Râu Trắng mưu phản, trừng trị thế nào cũng là đáng tội thôi. Khả năng lớn nhất là, sau khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng cắn nó thương tích đầy mình, sẽ lấy chân đá nó xuống sông Lan Thương, để nó chôn thân trong bụng cá. Đít Đỏ dù sẽ không bị xử tội chết tại chỗ, nhưng Đít Đỏ vốn là con khỉ đực có huyết thống ngoại tộc, lại là hậu duệ của kẻ phản tặc, thuộc phần tử xấu với hai lần tội, là kẻ tội đồ trên cả hai phương diện, khó tránh khỏi bị lăng nhục, ngược đãi, giống như sống ở mười tám tầng địa ngục, chẳng mấy rồi cũng bị giày vò đến mức không còn sức sống, rồi bị tử thần rước đi thôi.

Ông trời ơi, tại sao ông luôn coi khinh kẻ yếu mà bênh vực kẻ mạnh chứ?

Đột nhiên, hấu...u… Từ trên mỏm đá vọng lại tiếng hú khàn khàn, thanh âm dù không cao, nhưng đầy ai oán thê lương, xé gan xé ruột, có một sức xuyên thấu và chấn động rất mạnh. Trên mỏm đá hình hoa sen ước chừng có khoảng mười con khỉ lá, tất cả đều kinh ngạc ngước mắt nhìn qua, cảnh tượng trông thấy làm chúng không dám tin vào mắt mình nữa: Con khỉ cái Dược Nựu suốt ba ngày ba đêm không ăn không uống ngồi trên mỏm đá hình hoa sen như một pho tượng đó, bỗng nhiên lại đứng lên! Điều còn khó tưởng tượng hơn nữa là, Dược Nựu còn nâng cao hai cánh tay, đang dâng một con khỉ thiếu niên!

Trong đầu Phất Đầu Đỏ bỗng ong lên một tiếng suýt nữa ngất đi, con khỉ thiếu niên bị Dược Nựu dâng lên trên đầu chính là Đít Đỏ!

Phất Đầu Đỏ vẫn còn nhớ rất rõ, sau khi đến mỏm đá hình hoa sen này, nó đã nhét Đít Đỏ vào trong một hốc đá bí mật, không hiểu sao Đít Đỏ lại đến bên cạnh Dược Nựu được. Có thể, do chính Đít Đỏ vì nghịch ngợm, không chịu yên phận ngồi trong hốc đó và sự tranh đấu kịch liệt giữa các con khỉ thành niên đã thu hút sự chú ý của nó, nên bò ra khỏi hốc đá đó để xem trò hay, lại đi đến đúng chỗ bên cạnh Dược Nựu. Có thể, Dược Nựu đã phát hiện thấy Đít Đỏ trong hốc bí mật đó, xuất phát từ mục đích đen tối nào đó, nhân cơ hội đánh nhau hỗn loạn trên mỏm đá, khẽ khàng đi đến hốc đó bắt Đít Đỏ ra.

Dù gì đi nữa thì trong giờ phút này Dược Nựu đang nâng Đít Đỏ lên đầu, chắc chắn không phải là một hành động có thiện ý. Trong đầu Phất Đầu Đỏ lại hiện ra một chuỗi các sự việc. Nửa năm trước, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dẫn theo mấy con khỉ đực đuổi giết nó và Đít Đỏ, nó đã âm thầm giao phó Đít Đỏ cho Dược Nựu, hy vọng dùng cách bưng tai bịt mắt bọn khỉ đực để thoát khỏi kiếp nạn, nào ngờ Dược Nựu đột nhiên từ trong góc đá ẩn mình đứng lên, trèo lên trên tảng đá hình bướu lạc đà đó, nâng cao cánh tay giơ Đít Đỏ lên trên đầu, bán đứng Đít Đỏ một cách vô liêm sỉ. Sự việc qua đi chưa lâu, Dược Nựu lại lén lén lút lút muốn đến ôm Đít Đỏ, bị nó cắn thương cánh tay cào xước chân, Dược Nựu đã khiếp sợ mà bỏ chạy mất. Không biết đã biết bao lần rồi, khi đêm đã buông xuống, khi nó ôm Đít Đỏ chuẩn bị ngủ, vẫn luôn cảm thấy như có kim chích vào lưng, chợt quay đầu lại nhìn, liền trông thấy ánh mắt màu xanh biếc và cái bóng như ma quỷ của Dược Nựu...

Tất cả những ân ân oán oán trước đây cho thấy rằng, Dược Nựu trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời, dâng Đít Đỏ lên cao, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là vì muốn bán đứng Đít Đỏ cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng một lần nữa!

Không muốn chết một cách đơn độc, chết rồi cũng phải lôi theo một người chịu tội thay, để linh hồn có bạn.

Phất Đầu Đỏ lòng như dao cắt, nếu không phải vì Vương phi Lam Khổng Tước đang túm chặt lấy mình, nó sẽ nhảy vọt qua đó để cắn đứt cổ của Dược Nựu như cắn đứt một bắp ngô vậy.

Đúng lúc cả bầy khỉ đang ngẩn người ra, hai cánh tay đang giơ lên cao của Dược Nựu bỗng nhiên hạ xuống, Đít Đỏ cũng bị hạ sát xuống ngực Dược Nựu rồi trượt xuống. Ồ, Dược Nựu đã hơi thở thoi thóp rồi, tính mạng đã như ngọn đèn sắp tắt, đã không còn sức để nâng Đít Đỏ lên đỉnh đầu trong thời gian lâu được nữa, vì vậy hai cánh tay mới bỗng nhiên bị hạ xuống như vậy, Phất Đầu Đỏ nghĩ. Khi Đít Đỏ bị hạ xuống mặt đối mặt với Dược Nựu, Dược Nựu đã cắn một cái khe khẽ lên trên mặt nó. Ồ, Dược Nựu quả thực là muốn cắn đứt cổ họng của Đít Đỏ, nhưng sức lực đã suy kiệt, lực bất tòng tâm, đã không cho nó làm một cú cắn chí mạng được rồi, Phất Đầu Đỏ nghĩ vậy.

Đít Đỏ rơi xuống đất, ngả vào bên chân Dược Nựu.

Sự việc làm bầy khỉ kinh ngạc đến đơ người đã xảy ra rồi, Dược Nựu đột nhiên nhảy vọt lên phía trước, từ trên đỉnh mỏm đá nhảy vù xuống dưới. Đỉnh mỏm đá cách mặt nước cao chừng một mét, Dược Nựu không nghiêng không lệch, vồ trúng lên người Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Hai tay ôm lấy eo và một cánh tay Vua khỉ Đai Lưng Vàng, giữ chặt không chịu buông.

Tất cả bọn khỉ ở tại đó đều kinh hãi đến ngây người, miệng há hình chữ O, nhưng không phát ra tiếng. Ngay cả Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng bị hành động khác thường của Dược Nựu làm cho luống cuống, đứng ngây ra tại chỗ.

Hai chân Dược Nựu đá đạp loạn xạ trên tảng đá, tay vẫn ôm lấy Vua khỉ Đai Lưng Vàng, cố sức đẩy nó xuống sông Lan Thương.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng lúc này như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, phẫn nộ gầm hú lên một tiếng, ra sức vật lộn để áp sát bờ. Một con muốn đẩy xuống sông, một con vùng vẫy để dựa vào bờ, hình thành thế đối chọi. Dược Nựu bệnh nặng đang bám lấy người, lại ngồi trên mỏm đá suốt ba ngày ba đêm, không ăn không uống, dầm sương dầm nắng, sinh lực đã hư thoát chỉ còn lại một cái vỏ rỗng mà thôi. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dùng sức, bật mạnh người một cái, lại bước thêm được một bước lớn về phía bờ. Dược Nựu đột nhiên ngả người trên đất, hai bàn chân bám vào một khe đá, kiên quyết lôi Vua khỉ Đai Lưng Vàng ra phía sông. Chân khỉ và chân người khác nhau rất lớn, chân người chỉ có thể đứng đi mà không có khả năng cầm nắm, chân khỉ giống như tay cũng có đầy đủ các chức năng cầm nắm. Hai chân Dược Nựu móc vào khe đá, đồng nghĩa với việc tìm được một điểm trụ vững mạnh, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dù khỏe mạnh cường tráng, thì cũng không thể ngay lập tức dịch chuyển vào bờ được. Vua khỉ Đai Lưng Vàng hầm hầm giận dữ, một cánh tay đã bị Dược Nựu ôm chặt, vẫn còn một cánh tay nữa vẫn còn tự do, nó túm lấy một ngón tay Dược Nựu dùng sức bẻ quặt ra ngoài, muốn bỏ cánh tay đang ôm của Dược Nựu ra, rắc, ngón tay đó của Dược Nựu đã bị bẻ gãy rồi, nhưng Dược Nựu vẫn không buông tay. Vua khỉ Đai Lưng Vàng cúi đầu cắn vào cánh tay Dược Nựu, cắn mạnh đến mức không thể mạnh hơn được nữa, rắc rắc rắc, cắn nát cả da thịt, lại cắn cả vào xương cánh tay trắng toát. Nhưng hai cánh tay Dược Nựu vẫn ôm chặt như vòng thép vậy.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng mở rộng cổ họng hô hoán kêu lên hâu...âu...hâu...âu:

“Các người còn đứng sững ra đấy làm gì? Mau đến giúp ta xử lí con khỉ cái điên loạn này!”

Thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho lúc này mới hoàn hồn trở lại từ sau sự kinh ngạc, hú gào tiến lên phía trước để cứu giá.

Nhưng đã muộn rồi, đúng lúc Dược Nựu từ trên đỉnh mỏm đá nhảy vọt xuống người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, khỉ đực Râu Trắng đã rất khó nhọc để leo được lên trên bờ. Cả người nó từ đầu đến chân ướt sườn sượt như chuột lột, đã mệt đến mức đến đứng cũng không đứng vững nữa, nhưng vẫn gắng sức lảo đảo đi đến bên cạnh Vua khỉ Đai Lưng Vàng, dùng hết sức đạp một cái thật mạnh. Vua khỉ Đai Lưng Vàng bị mất thăng bằng lao người về phía trước, ngã nhào một cái, kéo theo cả Dược Nựu lăn tòm xuống nước.

Tùm, sông Lan Thương bắn lên bụi nước trắng xóa.

Cú đạp này của khỉ đực Râu Trắng quả là quá mạnh, cùng lúc với việc đạp Vua khỉ Đai Lưng Vàng cùng với Dược Nựu xuống sông, cái mông nó cũng bị té xuống đất, sức lực đã kiệt quệ, một lúc lâu cũng không bò lên được.

Cú đạp của khỉ đực Râu Trắng vô cùng quan trọng, bọn khỉ đều thấy tận mắt, vào đúng giờ phút quan trọng, chính nó đã đá thành công Vua khỉ Đai Lưng Vàng rơi xuống nước, giành được thắng lợi huy hoàng trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị.

Phất Đầu Đỏ và Vương phi Lam Khổng Tước không ai bảo ai cùng lúc ngừng đánh nhau, Phất Đầu Đỏ ôm Đít Đỏ, Vương phi Lam Khổng Tước ôm Quả Trám Đen, nằm sấp trên mỏm đá, nhìn xuống sông quan sát động tĩnh. Thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho cũng thò cái cổ ngó nghiêng nhìn mặt sông. Các con khỉ lá khác cũng lần lượt nhảy đến chỗ mỏm đá hình hoa sen để xem trò hay.

Mùa Đông, nước sông Lan Thương trong veo, sóng xanh dào dạt, mọi vật dưới đáy sông đều nhìn thấy được một cách rõ ràng.

Chỗ Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Dược Nựu bị rơi xuống, đường sông khúc khuỷu, nước rất sâu, hơn nữa xoáy nước dày đặc. Trong bầy khỉ Mây Mù, khả năng bơi của Vua khỉ Đai Lưng Vàng được xem như là không tồi, nhưng Dược Nựu vẫn ôm chặt lấy eo và một cánh tay nó, nó chỉ có thể dùng hai chân đạp nước, dùng một cánh tay để bơi, cố gắng để đầu nổi lên mặt nước. Dược Nựu treo trên người Vua khỉ Đai Lưng Vàng, chỉ mong cùng đến chỗ chết, người cứ như quả cân chìm xuống đáy nước. Vị trí rơi của chúng, chỉ cách mỏm đá hình hoa sen nhiều nhất chừng một mét, nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng vùng vẫy một hồi, cũng không thể nào sáp vào đó được.

Đột nhiên, một xoáy nước lớn hình xoắn ốc, đang di chuyển chầm chậm theo hướng từ Tây sang Đông qua chỗ đó, Vua khỉ Đai Lưng Vàng trợn trừng đôi mắt đầy vẻ sợ hãi, một cánh tay còn lại ra sức vẫy vùng, làm nước bị khuấy động kêu ào ạt, gắng hết sức để tránh xoáy nước đó, nhưng người nó đã bị Dược Nựu quấn chặt, không có cách nào để phát huy kỹ năng bơi lội được. Xoáy nước tiến đến gần, nó đành bất lực bị cuốn vào vòng xoáy, người bị xoáy tròn bên ngoài xoáy nước, sau đó dần dần bị cuốn vào trung tâm xoáy nước, vòng tròn càng quay càng nhỏ, dưới tác dụng của dòng nước hình xoắn ốc, chúng như đang nhảy một điệu valse điên cuồng, càng quay càng nhanh, rồi rất nhanh chóng bị hút xuống đáy sông.

Hơn một phút sau, xoáy nước tan đi hết, chúng lại từ dưới đáy sông nổi lên trên mặt nước, Vua khỉ Đai Lưng Vàng hai mắt đỏ lừ, nước từ trong hốc mắt, hốc mũi, tai ào ạt chảy ra ngoài, cố sức thở. Xem ra, nó đã uống no nước ở dưới đáy sông, đã bị rối loạn tinh thần. Dược Nựu lấy bất biến ứng vạn biến, vẫn sống chết ôm chặt lấy eo Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Đột nhiên, cái tay còn tự do hoạt động của Vua khỉ Đai Lưng Vàng túm đúng vào hốc mắt Dược Nựu. Dược Nựu không kịp né tránh, mà dường như cũng không buồn né tránh. Cái móng sắc nhọn đã chọc vào trong hốc mắt, móc tươi tròng mắt ra, một vũng máu từ trong hốc mắt Dược Nựu trào ra, nhuộm đỏ cả mặt nước sông trong xanh…

Phất Đầu Đỏ đã có sự ngưỡng mộ sâu sắc với Dược Nựu. Giờ thì nó hiểu rồi, mấy phút trước Dược Nựu nâng cao Đít Đỏ lên, vốn không phải là một sự bán đứng vô liêm sỉ, mà là muốn biểu lộ sự cáo biệt sâu sắc, lúc Dược Nựu và Đít Đỏ mặt đối mặt, nó chìa mồm về phía Đít Đỏ, vốn không phải là muốn cắn cổ họng Đít Đỏ, mà là một cái thơm của người mẹ. Phất Đầu Đỏ tin rằng, Dược Nựu sở dĩ muốn cùng chết với lão Vua khỉ Đai Lưng Vàng, cũng là xuất phát từ tình yêu vĩ đại của người mẹ. Chính trên mỏm đá hình hoa sen này, đứa con cưng Mao Mao bé nhỏ của Dược Nựu, bị chính Vua khỉ Đai Lưng Vàng sát hại. Những con khỉ đực hung bạo tàn ác này đã xé Mao Mao thành nhiều mảnh ngay trước mặt Dược Nựu... Sự thiêng liêng của tình mẫu tử đã bị chà đạp một cách tàn khốc. Cái nỗi đau khắc cốt ghi tâm này bị nén chặt trong lòng, ông trời có mắt, vào đúng lúc Dược Nựu sắp bước lên cầu Nại Hà2, lại bất ngờ xuất hiện cơ hội báo thù, dù là thịt nát xương tan, nó cũng phải lên cầu Nại Hà cùng với Vua khỉ Đau Lưng Vàng.

Đây là một sinh mệnh đau buồn, cũng là một sinh mệnh đáng kính.

Điều làm bọn khỉ còn khó tin hơn nữa đã xảy ra rồi, môi Dược Nựu đã ngừng động đậy, nước sông đã dìm qua đỉnh đầu, đầu cũng không nhô lên trên mặt nước để hít thở nữa, tất cả dấu hiệu cho thấy, linh hồn nó đã quy thiên rồi, tuy nhiên, hai cánh tay nó vẫn ôm lấy Vua khỉ Đai Lưng Vàng, chặt như một cái vòng thép vậy. Điều kì lạ nhất là, hai chân của nó, kẹp chặt vào một chân Vua khỉ Đai Lưng Vàng, quấn với nó như một cái bánh quai chèo. Vua khỉ Đai Lưng Vàng lại vùng vẫy một lúc, cuối cùng cũng bị kiệt sức, nhả ra một chuỗi bọt khí trong nước, rồi dần chìm xuống.

Hấu…u..., thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa, Rốn Quả Nho xếp thành hàng ngang trên mỏm đá hình hoa sen, nhìn xuống Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã bị chìm xuống nước, hùng hổ phát ra tiếng hú như thể muốn đánh dẹp hôn quân.

Gió chiều nào theo chiều ấy, đó là lẽ thường tình của con người, cũng là lẽ thường tình của con khỉ.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Dược Nựu đã ôm chặt nhau, cùng bị cuốn theo dòng nước xiết, trôi về phía Đông. Vài con cá ngừ dài chừng một mét quây lấy, thi nhau rỉa thịt. Bầy quạ đen trên không, cạc cạc cạc kêu lên đầy phẫn nộ, lượn vòng trên mặt sông. Bọn chúng đã đợi suốt ba ngày ba đêm rồi, hy vọng tràn trề để được ăn một bữa thịt khỉ thịnh soạn, không ngờ miếng thịt sắp đến miệng lại bị rơi vào sông trôi đi mất, đương nhiên là tức đến mức phát điên. Tiếng kêu huyên náo của bầy quạ, giống như đang hợp xướng cho khúc ca vĩnh biệt trong lễ truy điệu.

Rất nhanh chóng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Dược Nựu đã càng trôi càng xa, rồi không còn nhìn thấy được nữa.

Vương phi Lam Khổng Tước đau buồn xót xa, ôm Quả Trám Đen, lặng lẽ rời khỏi mỏm đá hình hoa sen.

Phất Đầu Đỏ vui sướng tột cùng, liền kéo người khỉ đực Râu Trắng vẫn đang nằm liệt trên đất dậy.

“Chúng ta thành công rồi! Anh có biết không? Anh đã đoạt được ngôi vua rồi, anh đã là Vua khỉ mới của bầy khỉ Mây Mù rồi!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.