Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thoát Khỏi Cuộc Vây Bắt
Thoát Khỏi Cuộc Vây Bắt

❊ ❊ ❊

Phất Đầu Đỏ quyết định chỉ quan hệ sơ sơ với lão Sửu Chột Mắt, nói cách khác, nó không muốn có mối quan tâm nào đến lão ta nữa.

Quạ nào mà quạ chẳng đen, với loài khỉ cũng vậy, con khỉ đực nào mà chẳng có chung một đức tính, đó là muốn lợi dụng lúc khỉ cái gặp nạn ra tay giúp đỡ để có ý đồ đen tối!

Đó là một buổi hoàng hôn gió xuân ấm áp, thời tiết dễ chịu nên trong lòng Phất Đầu Đỏ cũng thấy khoan khoái. Nó thận trọng ôm khỉ con Đít Đỏ, đến ngồi ở một góc yên tĩnh, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm có này. Lão Sửu Chột Mắt giống như đang làm công tác bí mật, chạy lại với kiểu trốn trốn nấp nấp, cầm mấy hạt dẻ dại, đùa nghịch với khỉ con Đít Đỏ. Ráng chiều cuối cùng tắt hẳn sau đỉnh núi, màn đêm đã dần nhuộm đen cả mặt đất. Một vầng trăng sáng treo lơ lửng trên ngọn cây, làm cho những phiến đá màu xám trắng ánh lên một lớp sáng bạc đến chói mắt. Cảnh đêm thật là đẹp, làm cho lòng khỉ cũng thấy mê mẩn. Lão Sửu Chột Mắt bóc mấy hạt dẻ dại đó cho khỉ con Đít Đỏ ăn xong, liền ngượng ngùng đến trước mặt Phất Đầu Đỏ, cong lưng rụt vai, hai tay gãi loạn xạ lên người, trong mồm phát ra những tiếng lầm rầm cầu khẩn.

Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, lão Sửu Chột Mắt đang cầu khẩn nó chải chuốt da lông. Nói thực lòng, Phất Đầu Đỏ không hề muốn chải chuốt da lông cho lão ta. Trong xã hội loài khỉ lá, chải chuốt da lông vốn không phải là việc vệ sinh đơn thuần, mà là một loại giao lưu tình cảm rất quan trọng, thể hiện mối quan hệ vô cùng phức tạp. Một con khỉ cái trẻ, chải chuốt da lông cho một con khỉ đực già yếu, mặt mày vàng vọt, ở vị trí thấp hèn nhất trong bầy khỉ, là một việc rất mất mặt. Hơn nữa, người lão Sửu Chột Mắt này dơ dáy, nhếch nhác, tỏa ra một mùi hôi khiến nó muốn nôn mửa. Nếu như không vì một lí do nào khác, chỉ xuất phát từ tình cảm mà nói, nó hận không thể đuổi lão ta cút đi thật xa, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của nó. Nhưng nó kiềm chế hết sức sự khinh ghét trong lòng, để vẫn bắt tay vào giúp lão Sửu Chột Mắt chải lông. Nó là một con khỉ cái xấu số, không có tư cách được làm theo ý mình, nó chỉ có thể nhẫn nhịn cầu toàn. Lão Sửu Chột Mắt đã từng cứu mạng khỉ con, sau này nếu có gặp nguy nan, vẫn phải cần tới lão ta ra tay cứu giúp, để khỉ con yêu quí có thể được sống tiếp những ngày bình an, nó không còn lựa chọn nào khác, đành phải giúp lão Sửu Chột Mắt chải lông.

Soạt soạt soạt, lật tìm từng đám lông rối; sa..sa..sa, chải đi từng đám bụi bẩn; két..két..két, cắn chết những con kí sinh trùng đáng ghét!

Phất Đầu Đỏ đang bận rộn như một cái máy vậy. Nó muốn nhanh chóng hoàn thành cái công việc vô vị không xong không được này.

Cuối cùng, công việc chải chuốt cũng đã đi đến phần cuối. Có thể đẩy lão Sửu Chột Mắt đi được rồi. Phất Đầu Đỏ cuối cùng đã chải đến đám lông mào trên đỉnh đầu lão Sửu Chột Mắt, thu tay lại, ngồi xuống. Đây là ngôn ngữ hình thể mà loại khỉ lá thường dùng, ý nói rằng việc chải chuốt da lông đã hoàn tất. Mời anh cứ tự nhiên, muốn đi làm gì thì cứ đi làm đi.

Theo như thường lệ, lúc này lão Sửu Chột Mắt sẽ chắp tay cúi người biểu lộ sự cảm ơn với Phất Đầu Đỏ, và sẽ rời đi với vẻ mãn nguyện thoải mái. Nhưng kì lạ sao, lần này lão Sửu Chột Mắt lại không cúi người chắp tay với nó, mà đi vòng vòng quanh nó, dường như không nỡ rời đi. Đột nhiên, lão ta nhảy tới, một tay ấn vai nó, một tay gãi gãi vào giữa da lông ở phần eo nó, ý đồ rất rõ ràng, lão muốn chải chuốt da lông cho nó.

Khi tay của lão Sửu Chột Mắt chạm vào người Phất Đầu Đỏ, toàn thân nó như bị nổi da gà, theo bản năng, nó nhảy rất nhanh qua một bên để tránh.

“Không không, tôi không cần anh chải da lông giúp tôi.”

Lão Sửu Chột Mắt không thèm quan tâm tới sự phản đối của Phất Đầu Đỏ, tiến nhanh lên phía trước mấy bước lại làm bộ muốn chải da lông cho nó. Phất Đầu Đỏ lại nhảy rất nhanh qua một bên tránh, nhe răng trợn mắt, thể hiện không đồng ý. Để một con khỉ đực tàn phế ai ai cũng khinh thường chải da lông giúp, khác gì tự hạ thấp giá trị con người mình. Hơn nữa, đối mặt với một lão khỉ đực vừa già yếu lại vừa xấu xí, nó dù là một chút cảm giác, một chút hứng thú cũng không có. Giả như để lão Sửu Chột Mắt chải da lông giúp, chắc chắn nó sẽ không có cảm giác tận hưởng sự thoải mái kỳ diệu về mặt tinh thần, mà nhất định sẽ là một loại cực hình đau khổ khó nói thành lời.

“Xin lỗi nhé, tôi chỉ có thể xem lòng tốt của anh như là làm ơn mắc oán thôi.”

Lão Sửu Chột Mắt đầu cúi gằm xuống, dáng vẻ như rất buồn bã. Đau lòng là điều khó tránh khỏi. Nhưng ba giây sau, lão Sửu Chột Mắt đột nhiên ngẩng đầu lên một cách mạnh mẽ và hú lên một tiếng khác thường, chòm lông mào trên đỉnh đầu vốn chẳng khác gì cỏ dại bị đổ rạp nhưng lúc này từng sợi dựng đứng lên. Một bộ dạng đáng sợ của sự tức giận cực độ. Bộ lông trên người nó cũng vì thế mà xù lên, cả người nở phồng ra như một quả bóng được bơm hơi, con mắt còn lại giống như một con đom đóm, lấp lóe ánh sáng màu xanh biếc. Phất Đầu Đỏ giật nảy mình, dự cảm thấy có điều chẳng lành.

Lão Sửu Chột Mắt nhảy vồ đến, động tác nhanh như gió, Phất Đầu Đỏ né tránh không kịp, bị túm chặt lấy cánh tay. Một tay lão Sửu Chột Mắt sờ gãi loạn xạ trên người Phất Đầu Đỏ, hoàn toàn không theo một trình tự gì, giống như đang đánh nhau với kẻ thù vậy. Đây đâu có phải là đang chải chuốt da lông, mà chính là là đang cưỡng bức một cách thô bạo đấy chứ!

Điều làm cho Phất Đầu Đỏ tức giận đến mức muốn ngất đã xảy ra rồi. Lão Sửu Chột Mắt bất ngờ dùng tay túm lấy gáy nó, thô bạo ấn nó xuống đất, rồi vội vàng nhảy lên lưng nó.

“Tâm ý người say không phải tại rượu”, mượn cớ chải chuốt lông da, thực ra là muốn quấy rối thô bạo. Suy nghĩ không an phận, đã tích lũy khá lâu. Mà một khi dục vọng bùng cháy là mất đi lí trí. Loại khỉ đực đê tiện này, để có được cơ hội giao phối, nó sẵn sàng bất chấp cả tính mạng mình. Khỉ đực đến thời kỳ động dục đều là những kẻ điên loạn đáng sợ như vậy.

Phất Đầu Đỏ vô cùng tức giận. Nó đã từng là Vương phi được sủng ái nhất trong bầy khỉ Bố Lãng, là một con khỉ cái có địa vị cao nhất. Nếu như ở trong bầy khỉ Bố Lãng, loại mạt hạng như lão Sửu Chột Mắt này, dọn phân cho nó còn không xứng. Nó đã phải kiềm chế sự khinh thường và ghê tởm trong lòng, để chải chuốt da lông cho lão ta, như thế đã là một sự dâng hiến to lớn rồi. Lão Sửu Chột Mắt lại còn chưa thỏa mãn, muốn được đằng chân lân đằng đầu, thật đúng là con cóc mà đòi ăn thịt thiên nga! Nó ra sức vùng vẫy, xô đẩy đá đạp loạn xạ, để đẩy lão Sửu Chột Mắt từ trên lưng nó ngã xuống đất.

Ép buộc không thành vợ chồng. Quả dưa bị thúc chín thì không ngọt. Hoa hồng luôn có gai. Động vật mà bị cưỡng ép cũng có sự phòng vệ chính đáng.

Lão Sửu Chột Mắt vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục quấy rối một cách vô liêm sỉ, còn há mồm nhe ra hai cái răng nanh màu vàng đục, làm bộ cắn trả, ý đồ dùng bạo lực để cưỡng bức Phất Đầu Đỏ phải nghe theo.

Với Phất Đầu Đỏ dù là nhẫn nhịn cầu toàn nhưng cũng phải có giới hạn, vượt qua cái giới hạn đó thì nó sẽ kháng cự lại bằng cách đối đầu quyết liệt thôi.

Nó nhắm trúng cơ hội, cắn mạnh vào chân của lão Sửu Chột Mắt một cái. Xoạc, tiếng da thịt bị răng xé rách vang lên rất nhỏ. Lão Sửu Chột Mắt rú lên một tiếng thê thảm, nhảy xuống khỏi người Phất Đầu Đỏ.

Vết cắn này rất mạnh, Phất Đầu Đỏ vẫn còn dính đầy da lông của lão ta, đầu lưỡi cảm thấy vị mằn mặn của máu.

Lão Sửu Chột Mắt từ sâu trong cổ họng phát ra tiếng chửi rủa cay nghiệt, ngồi chồm hỗm trước mặt Phất Đầu Đỏ, cái đuôi dài dài chĩa thẳng lên trời, há mồm nhe răng, hằm hè muốn nhảy xổ tới.

“Tôi vốn luôn cho rằng anh khác với các con khỉ đực cầm quyền đó, anh thật lòng yêu thương khỉ con, giúp đỡ hai mẹ con bất hạnh chúng tôi một cách vô tư. Xem như tôi bị mù, anh cũng chẳng khác gì bọn khỉ đực khốn nạn tàn bạo vô lương đó. Giấu đầu lòi đuôi khó mà tránh được, hôm nay coi như tôi đã thấy rõ bộ mặt thật của anh rồi. Việc anh thích khỉ con là giả, anh chỉ muốn lợi dụng khỉ con để có ý đồ xấu với tôi thôi. Anh không biết tự xem lại bản thân mình đi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, thật quá trớn hết mức rồi đấy.”

Phất Đầu Đỏ quyết tâm kháng cự đến cùng. Khỉ con Đít Đỏ tất nhiên là quan trọng, nhưng danh dự của nó cũng không thể bị xâm phạm. Không sai, lão Sửu Chột Mắt đã từng cứu mạng khỉ con, nhưng nó cũng có qua có lại, nó đã bao lần chải bộ da lông rối như tổ quạ giúp lão rồi. Như thế cũng là nó đã trả ơn rồi, như vậy đó là một sự trao đổi công bằng. Nó đã không còn nợ nần gì lão Sửu Chột Mắt nữa. Nó có rất nhiều lí do để từ chối. Nó là con khỉ mẹ đang có con nhỏ, trong giai đoạn này mà nói, nó cũng rất ghét phát sinh mối quan hệ nào với khỉ đực. Nó đã từng ngây thơ khi cho rằng, chỉ cần nó dâng hiến thân mình cho một con khỉ đực nào khác, con khỉ đực đó sẽ toàn tâm toàn ý cùng nó đồng cam cộng khổ chung hoạn nạn. Nhưng khỉ đực Râu Trắng đã dạy cho nó một bài học sâu sắc. Bây giờ thì nó hiểu rồi, trong muôn vàn những mối quan hệ trong cuộc sống bầy đàn, mối quan hệ giữa đực và cái là mối quan hệ dễ vỡ nhất, là mối quan hệ không thể dựa dẫm được nhất. “Phải một cái, vái đến già”, nó thật sự không muốn lại bị vấp ngã lần nữa trên chính vết xe đổ đó. Nó vốn không sợ hãi gì lão Sửu Chột Mắt này, lão ta mặc dù là một con khỉ đực, nhưng là con khỉ đực đã già yếu, như ánh đèn lung lay trước gió rồi, nếu thật sự phải đọ sức, nó tin rằng mình sẽ không thua đến mức thảm hại. Nếu nó im hơi lặng tiếng nhẫn nhịn khuất phục Lão Sửu Chột Mắt bị tất thảy bọn khỉ khinh thường này thì sau nó sao có thể sống tiếp trong bầy khỉ Mây Mù nữa chứ!

Nó gầm gừ khẽ, với vẻ liều chết chống lại.

Lão Sửu Chột Mắt ngơ ngác nhìn sang nó, thần thái bỗng chốc thay đổi, chỏm lông mào dựng đứng trên đỉnh đầu rạp hẳn xuống, bộ lông đang xù ra trên người cũng cụp lại như cây xấu hổ, ánh sáng xanh trong mắt dần chuyển sang u ám, bộ mặt không nghiến răng nghiến lợi tức giận mà hiện lên vẻ đau khổ, cả người nó càng lúc càng co lại xẹp lép như quả chanh bị vắt hết nước. Đột nhiên, nó hú dài một tiếng đầy vẻ thê lương, cái đuôi đang chọc thẳng lên trời đổ xuống ầm một cái, giống như kẻ bị kích động mạnh vậy, khom lưng rụt vai, quay đầu bỏ đi.

Sau này có xảy ra chuyện bọn khỉ đực tấn công bất ngờ, lão Sửu Chột Mắt này sẽ không ra tay cứu giúp nữa rồi, Phất Đầu Đỏ đau xót nghĩ thầm, lão già này không đạt được mục đích đê tiện, sẽ sinh ra lòng thù hận, chưa biết chừng có khi từ người bảo vệ lại chuyển thành kẻ hãm hại cũng nên, có khi lại thông đồng cùng với mấy con khỉ đực hung hãn kia để bức hại mẹ con nó.

Trời ơi, lẽ nào khỉ con yêu quý của nó thật sự chỉ còn một con đường là chết thôi sao?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.