Hầu Phi Tâm Kế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Liều Mình Đọ Sức
Liều Mình Đọ Sức

❊ ❊ ❊

Đây là một con trăn gấm xảo quyệt, cuốn mình xung quanh cành cây, màu da hoa đốm nâu đen và màu vỏ cây loang lổ như hòa lẫn với nhau tạo nên “màu sắc phá vỡ”, có tác dụng giúp trăn lẩn trốn được kẻ thù cũng như khiến con mồi không nhận ra sự hiện diện của nó. Phất Đầu Đỏ đang leo lên trên cành cây, khi còn cách đuôi trăn đen sì như chạch đang cuốn ở giữa những đám lá cây chỉ có nửa mét, nó mới phát hiện ra sự hiện hữu của con trăn gấm đó. Thật may nó đang trong hướng đường đi lên đỉnh cây từ phía Tây đi sang phía Đông mới đi đến gần đuôi trăn, nếu theo hướng ngược lại mà đi từ Đông sang Tây trước rồi mới đến gần đuôi trăn, thì hôm nay coi như nó đi đời rồi. Cái đầu như cái chày sẽ bất ngờ thò ra từ trong giữa đám lá cây, cắn một cái vào người nó, sau đó mình trăn sẽ trườn xuống khỏi cây, tha theo nó cùng trườn xuống dưới đất, chỉ trong nháy mắt sau khi xuống đất, cả cái mình dài dài của con trăn đó sẽ cuốn chặt như một cái bánh quai chèo, người nó sẽ bị bao quanh như kiểu bị trói gô lại vậy, rồi thít chặt một cách nhanh chóng, chặt đến nỗi nó sẽ không thể cử động được, ngộp đến nỗi nó sẽ không thể thở được, ghìm đến nỗi nó sẽ ngạt thở mà chết. Cuối cùng, con trăn đó sẽ nuốt chửng cả người nó vào bụng. Vài ngày sau, nó sẽ biến thành một đống phân trăn thối hoắc được bài thải ra ngoài.

Dù rằng đang ở phía đuôi con trăn, nhưng Phất Đầu Đỏ vẫn sợ đến toát mồ hôi. Trăn gấm dù là loài trăn không độc, nhưng cái miệng to lớn của nó có thể nuốt chửng khỉ lá, là một trong những kẻ thù thiên nhiên đáng sợ nhất của khỉ lá. Không dám động đến mà trốn đi, hoặc là nhanh chóng rời khỏi đây là hay nhất.

Phất Đầu Đỏ muốn lắc rung cành cây, lợi dụng sự đàn hồi của cành cây để bám sang một cây khác.

Chính vào lúc đó, nó phát hiện thấy một cảnh tượng làm nó còn kinh hồn bạt vía hơn: khỉ con Quả Trám Đen con cưng của Vương phi Lam Khổng Tước, bị đám lá cây non sáng như ngọc bích ở trước mặt thu hút, đang loạng choạng trèo lên đó từ một nhánh ngang, đó vừa đúng chỗ phía đầu con trăn gấm đang mai phục, đôi mắt con trăn gấm như viên pha lê đang nhìn chằm chằm vào Quả Trám Đen đang càng lúc càng gần, chỉ có cái lưỡi hình cái xiên có chức năng cảm ứng nhiệt nhạy bén đang liên tục thò ra thụt vào đưa đi đưa lại rất nhanh quanh miệng nó, cái cổ đã cong lại thành hình chữ S đáng sợ, đó là tín hiệu cho thấy con trăn sắp tấn công.

Nhiều nhất chỉ khoảng một hai giây nữa, con trăn gấm sẽ lao nhanh như chớp vụt tới, Quả Trám Đen xem như toi đời rồi.

Vào lúc này, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước cũng đang theo ngay sát phía sau Quả Trám Đen, cách chừng năm sáu mét, vừa đi trên cành cây, vừa đủng đỉnh hái lá non trên chạc cây ăn, không hề phát hiện thấy nguy hiểm mà Quả Trám Đen sắp phải đối mặt.

Đối với Phất Đầu Đỏ mà nói, vào thời điểm này, nó chỉ cần đung đưa cành cây, lợi dụng lực đàn hồi của cành cây để bám sang một cây khác, cùng lúc đó kêu lên những tiếng rít rít báo động, là chắc chắn sẽ toàn tính mạng. Nhưng nếu làm như thế, Quả Trám Đen cầm chắc nguy hiểm. Nó chỉ cần rung cành cây, tất sẽ kinh động đến trăn gấm, như vậy chẳng khác nào hối thúc nó tấn công. Rít lên báo động, khác gì đánh hồi chuông báo tử sớm cho Quả Trám Đen. Đương nhiên, nó sẽ không phải chịu trách nhiệm gì, gặp phải kẻ thù thiên nhiên khó mà chống cự này, quay người bỏ chạy là chuyện đương nhiên, rít lên báo động là hành động không gì đáng trách cả. Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước sẽ không có lí do gì mà trách tội nó cả, có hận là phải hận con trăn gấm độc ác kia, có trách cũng là trách Quả Trám Đen mệnh bạc. Thật sự mà nói, nếu Quả Trám Đen chết yểu, đối với Phất Đầu Đỏ, thậm chí còn mang lại một khoái cảm phục thù. Quả Trám Đen là con trai ruột của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, hay cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng, anh đã coi bảo bối cục cưng của người khác là khỉ tử tù, muốn mau chóng trừ khử cho bằng được, lại còn muốn hút máu nó, ăn thịt nó, gặm xương nó, hút tủy nó, ông trời có mắt, cũng muốn để anh nếm mùi đau thương của việc mất đi đứa con cưng!

Tuy nhiên, một ý nghĩ khác bỗng chốc thoáng qua trong đầu nó, hoặc có thể gọi nó là một sáng kiến bất ngờ.

Con trăn gấm đang chuẩn bị để tấn công Quả Trám Đen, cho nên phần đuôi ở ngay phía dưới Phất Đầu Đỏ đang quấn rất lỏng lẻo. Chi tiết này vô cùng quan trọng, nó quyết định mấu chốt đến sự thành bại. Phất Đầu Đỏ nghĩ, giả dụ mình bất thình lình từ cành cây nhảy xuống, vừa vặn rơi vào đúng phần đuôi con trăn, con trăn không kịp phòng bị gì, cả người lại không quấn chặt trên cành cây, nó hoàn toàn có khả năng túm lấy đuôi con trăn và cùng với con trăn từ trên cây cao vài trượng rơi xuống đất, nếu làm như thế, Quả Trám Đen có thể thoát khỏi miệng trăn rồi.

Không thể dùng từ quên mình cứu người để lí giải cho suy nghĩ của Phất Đầu Đỏ. Quên mình cứu người thuộc loại tình cảm cao thượng, chỉ có bản thân con người mới có cái phẩm chất vĩ đại cao quý đó. Tất cả các hành động của động vật đều vì mối liên hệ với những lợi ích thiết thân cả, hành động vị tha đó nói cho cùng chính là một kiểu hành động đầu tư, sự cho đi hôm nay là vì sự nhận được gấp đôi trong tương lai.

Quả Trám Đen lớn lên trông rất giống Vua khỉ Đai Lưng Vàng, phần eo cũng có một vành đai lưng màu vàng kim, không những ngũ quan và hình thể giống như đúc, mà cả thần thái và tính cách cũng đều y hệt, giống như cùng được đúc ra từ một khuôn vậy, chỉ khác một cái là loại khuôn to một cái là loại khuôn nhỏ mà thôi. Có lẽ chính vì lí do đó mà Vua khỉ Đai Lưng Vàng đặc biệt yêu quý Quả Trám Đen, Những con khỉ con khác muốn trèo lên người nó đùa nghịch, nó có thể không kiên nhẫn được mà tát cho một cái bắn ra xa đến cả trượng, nhưng Quả Trám Đen dù có trèo lên người nó đùa nghịch như thế nào, bứt lông túm đuôi, véo tai cầm mũi, nó đều không hề tỏ ra giận dữ. Những lúc rỗi rãi, nó còn chủ động tìm Quả Trám Đen, chơi đùa cùng cu cậu. Những hành động cưng chiều này đối với khỉ đực mà nói là vô cùng hiếm thấy bởi trong xã hội loài khỉ lá, thông thường tình cảm của cha đều rất mờ nhạt.

Phất Đầu Đỏ đã suy tính như thế này: Bản thân nếu có thể ở trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước cứu giúp Quả Trám Đen khỏi miệng con trăn gấm, chắc chắn sẽ giành được thiện cảm của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, chắc chắn sẽ làm Vương phi Lam Khổng Tước cảm động đến rơi nước mắt, điều này có thể làm Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ bỏ việc mưu hại Đít Đỏ. Giả như quả thật được như vậy, cũng xem như đó là một sự trao đổi công bằng.

Nhưng, nguy hiểm lớn quá, lớn quá. Trăn là loại động vật phản ứng vô cùng mẫn cảm, vì thế hoàn toàn có thể xảy ra trường hợp, nó nhảy từ trên cành cây cao nửa mét xuống, tay nó vừa túm được đuôi con trăn, con trăn gấm trong chớp mắt nhảy ngược đầu lại cắn một cái hạ gục nó. Hoặc giả cứ coi như nó thành công túm được con trăn lôi xuống, trong khoảnh khắc rơi xuống đất đó, con trăn cũng có thể nhanh như chớp dùng cái thân mình dài cuốn chặt lấy Phất Đầu Đỏ, sau đó quấn chết nó giống như đang thực hiện hình phạt treo cổ vậy. Mà nếu nó chết đi, Đít Đỏ cũng không thể tồn tại tiếp được. Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng vậy, mà Vương phi Lam Khổng Tước cũng thế, chắc chắn sẽ không vì nó cứu Quả Trám Đen mà sau khi nó chết sẽ chịu trách nhiệm nuôi dưỡng Đít Đỏ, cùng lắm chỉ có thể thay đổi được thân phận tử tù của Đít Đỏ, sẽ không xem Đít Đỏ như là con khỉ đực con ngoại tộc cần phải xử chết nữa. Nhưng Đít Đỏ còn nhỏ, rời xa sự chăm sóc của Mẹ, sẽ không có khả năng để tiếp tục tồn tại. Nó sở dĩ muốn liều lĩnh với nguy hiểm mười phần chết chín là để cứu Quả Trám Đen, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn tạo ra một cơ hội sống sót cho bảo bối Đít Đỏ của nó. Nhưng nếu cuối cùng kết quả lại là chính nó phải chôn thân trong bụng trăn, sau đó Đít Đỏ cũng vì mất đi sự bảo hộ và chăm sóc của mẹ mà sớm muộn cũng bị xuống dưới hoàng tuyền thì đó thật chẳng khác nào một thương vụ lỗ vốn, mất cả chì lẫn chài.

Chiến đấu với con trăn đó, sự chênh lệch về sức mạnh quá cách xa nhau, không biết kế sách hay bao nhiêu, sơ sẩy một chút là bản thân sẽ gặp tai ương, không đáng để mạo hiểm lớn như vậy, Phất Đầu Đỏ nghĩ. Nó muốn rút lui không làm. Nhưng một suy nghĩ khác cũng vô cùng ngoan cố cứ hiện lên trong đầu nó, nó muốn xua tan cái bóng đen chết chóc đang bao phủ trên đầu Đít Đỏ, xoay chuyển vận mệnh bi thảm là con khỉ tử tù, thay đổi triệt để hoàn cảnh của Đít Đỏ. Dường như đây đúng là thời cơ tốt nhất rồi. Qua cái thôn này e rằng sẽ mãi mãi không có cái cửa hàng đó nữa, cơ hội đã mất đi thì sẽ không trở lại. Ngày nào cũng phấp phỏm lo âu, giờ phút nào cũng trong tình trạng căng thẳng không yên, những ngày này quả thật phải nên kết thúc.

Chính vào lúc Phất Đầu Đỏ còn đang do dự, thì cái đuôi đen sì như chạch của trăn gấm nhảy bật lên mấy cái như bị kích động, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một loại tín hiệu thể hiện con trăn gấm sắp tấn công mục tiêu. Nó không còn thời gian chần chừ nữa nồi, nếu không sẽ để vuột mất cơ hội, chi bằng đánh cược một lần với số phận vậy. Nó nhảy vù một cái từ nhánh cây trên xuống dưới.

Cành cây Phất Đầu Đỏ đứng cách con trăn gấm chừng một mét rưỡi, trong nháy mắt, tay của nó đã chạm vào cái đuôi trơn bóng của con trăn. Cùng lúc đó, nó kêu lên những tiếng rít rít báo động. Nó đang cố gắng thu hút sự chú ý của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước, để chúng nhìn thấy cái hành động nó mạo hiểm cứu Quả Trám Đen. Giờ phút vô cùng quan trọng này, nó đâu muốn làm việc tốt mà không để lại danh tính, cam tâm làm anh hùng vô danh chứ. Điều làm nó thấy an lòng là, cùng với tiếng kêu gào của nó, ánh mắt của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước đã bị thu hút, không những nhìn thấy nó từ trên cành cây ở tầng trên nhảy xuống, còn trông thấy con trăn đang nhìn chằm chằm như hổ đói vào Quả Trám Đen. Vua khỉ Đai Lưng Vàng lộ ra vẻ vô cùng hoảng sợ, đám lông mào trên đỉnh đầu Vương phi Lam Khổng Tước dựng thẳng đứng.

Như được trời giúp, Phất Đầu Đỏ đã nắm rất đúng thời cơ để tấn công, tay nó túm chặt lấy đuôi con trăn đúng lúc con trăn đang há to mồm định cắn Quả Trám Đen. Vì đang tập trung cao độ để chuẩn bị tấn công mục tiêu, nên mọi sức lực của con trăn gấm đều dồn lên nửa thân trên, phần đuôi đang ở trạng thái buông lơi thả lỏng, sau khi túm chặt lấy đuôi con trăn, Phất Đầu Đỏ nhân cơ hội đó dùng hết sức bình sinh cắn một cái vào phần đuôi con trăn. Răng của khỉ lá vô cùng đặc biệt, hai bên răng ở hàm trên có hai cái răng nanh dài chừng mười phân rưỡi, sắc nhọn như lưỡi câu, cắn một cái, nghe thấy một tiếng sột, đã đâm xuyên sâu vào trong da trăn.

Giống như đánh đu, Phất Đầu Đỏ treo lơ lửng trên đuôi con trăn.

Con trăn gấm có nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng cái đuôi mình lại bị tấn công, vốn đang há mồm để cắn Quả Trám Đen, nhưng vào đúng phút cuối cùng nó bắt buộc phải dừng lại. Nó dường như không thể tin có một con khỉ lá nào lại to gan đến mức dám cắn vào đuôi nó, nó trừng đôi mắt như viên pha lê đầy kinh ngạc, cố gắng muốn làm rõ xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Từ độ cao một mét rưỡi rơi xuống dưới, theo động lực của quán tính, lại thêm trọng lượng cơ thể của Phất Đầu Đỏ, con trăn gấm giống như đang ngồi cầu trượt, roạt một cái từ trên cành cây trượt xuống dưới.

Con trăn gấm vì muốn lao lên cắn Quả Trám Đen, nên cả cái mình dài dài của nó chỉ có phần đuôi cuốn một vòng lỏng lẻo trên cành cây, bị Phất Đầu Đỏ vừa túm vừa cắn lên đuôi, cái phần buộc lỏng lẻo đó cũng bị tuột ra, cả người nó như một cái dây thừng dài phơi trên cành cây vậy.

Khi cả người nó hai phần ba từ trên cành cây bị trượt xuống dưới, con trăn mới như vừa tỉnh mộng, uốn éo cái cổ, cái đầu nhảy dựng lên, muốn tấn công Phất Đầu Đỏ đang treo ở đuôi mình, nhưng đã muộn rồi, cả người nó đã bị rơi hẳn ra khỏi cành cây.

Rầm một cái, Phất Đầu Đỏ và con trăn cùng lúc từ trên đỉnh ngọn cây cao mấy chục mét rơi bịch xuống đất.

Dưới gốc cây phủ đầy những lá rụng và cỏ xanh, lúc rơi xuống đất, Phất Đầu Đỏ vừa hay lại đè lên trên đuôi trăn, dù bị ngã bịch xuống đất, nhưng không hề hấn gì. Vào đúng lúc vừa tiếp đất đó, Phất Đầu Đỏ lập tức đầy căng thẳng nhảy về phía cái cây to, muốn trèo lại lên trên cây. Nó không dám để lỡ dù chỉ nửa giây, nó hiểu rằng, đây là thời khắc quan trọng liên quan đến sự sống còn, nó bắt buộc phải cướp thời cơ trước khi con trăn gấm kịp phản công để trèo lên trên cây trước, nếu không, một khi con trăn gấm kịp tỉnh lại, cái người dài dài của nó chỉ cần xoay chuyển soạt một cái, sẽ cuốn chặt nó một cách rất dễ dàng.

Nó nghĩ nó có thể cướp thời cơ trước khi con trăn kịp phản ứng để nhảy tới trèo lên cái cây cao đó, vì khổ người con trăn gấm còn to hơn cả cái miệng bát, chiều dài cũng phải dài ba bốn mét, trọng lượng cũng phải đến một hai trăm cân, rơi từ trên cây cao như thế xuống đất, chưa nói đến việc bị thương, mà ít nhất cũng bị ngã đến mức đầu óc choáng váng, trong thời gian ngắn bị mất đi khả năng phán đoán và ý thức phản công, cần phải mất một khoảng thời gian nữa nó mới có thể bò lại lên cây được. Còn một điều kiện có lợi nữa, Phất Đầu Đỏ vốn là loại khỉ lá, từ nhỏ đã lần mò lăn lộn trèo lên những vách đá dựng đứng, leo cây cũng là sở trường của nó, đặc biệt là vào những giờ phút cấp bách khi nguy hiểm cận kề, soạt soạt soạt, chỉ trong chớp mắt thôi đã có thể trèo lên đến ngọn cây. Cũng rất có thể rằng, đến lúc nó chui vào ngọn cây yên vị ngồi vắt vẻo trên chạc cây hái lá non ăn rồi, con trăn vẫn còn nằm ở dưới cây kia vẫn chưa tỉnh lại khỏi trạng thái mơ mơ hồ hồ.

Nhưng nó đã quá coi thường đối phương. Nó đã đánh giá quá thấp bản lĩnh của con trăn gấm rồi.

Phạch một cái, cả thân mình nặng nề của con trăn gấm đập lên trên mặt đất. Soạt một cái, Phất Đầu Đỏ nhảy tót để vồ lên cái cây to đó. Chính vào lúc này, cả mình con trăn gấm đột nhiên cuộn lên giống như đang nhảy điệu ma thuật, xoay người lật thẳng lên, nhảy bật lên phía trước, cái lưng trăn màu nâu đậm và phần bụng màu vàng nhạt vô cùng nổi bật trên bãi cỏ màu xanh biếc, biến đổi thành những màu sắc khác nhau, làm Phất Đầu Đỏ hoa cả mắt. Đây là kỹ xảo bắt mồi riêng có ở loài trăn, được gọi là trăn bẫy hoa, là vì cơ thể nó khua khua lên như một bông hoa cúc, lợi dụng sức bật của cơ thể và màu sắc lóa mắt, tạo nên một cạm bẫy chuyển động hoặc nói khác đi là hợp thành một tấm lưới săn mồi biến hình, chuyên dùng để đối phó với những con thú săn nhanh nhạy giỏi trốn chạy.

Phất Đầu Đỏ không ngờ được rằng con trăn gấm có thể tỉnh lại nhanh chóng như vậy, không không, nó không ngờ được con trăn gấm ngã xuống từ trên cây cao như thế lại không hề bị bất tỉnh, lập tức có thể phản công lại một cách nhanh chóng như vậy, nó cũng chưa từng gặp thế trận trăn bẫy hoa nên thiếu kinh nghiệm ứng phó trong trường hợp này. Trong chớp mắt, nó thấy mình hơi lơ mơ. Đuôi trăn bật lên như cá chạch cứ quét vào chân nó, nó vấp ngã một cái, lúc này đầu óc đang hỗn độn mới dần tỉnh táo lại. Nó phải thật nhanh chóng trèo lên cây, chỉ có như thế mới có thể thoát khỏi thế trận trăn bẫy hoa đáng sợ này.

Vào lúc này, nó còn cách cái cây đó chừng hai mét. Nó cố hết sức chạy nhảy vọt về phía trước, nhưng thế trận trăn bẫy hoa này mức độ lợi hại vượt xa so với trí tưởng tượng của nó, nó mới nhảy lên trước một bước, cái thân thể hình ống to lớn của con trăn đã đập vào lưng nó, làm nó ngã vật xuống đất. Nó vừa bò dậy, cái thân hình biến hóa khôn lường của con trăn, lại như cái gậy cao su rắn chắc, đập thịch một cái trúng vào ngực và đầu nó. Nó lập tức thấy tức ngực khó thở, cảm giác muốn ói. Nó cố đấu tranh để lại nhảy lên phía trước một bước, tạ ơn trời đất, cuối cùng xem như đã bám được vào cành cây rồi. Nó nhảy tót lên, tay bám chặt lấy thân cây thô ráp để trèo lên trên, khỉ lá cơ thể nhẹ nhàng linh hoạt, trèo lên cây chẳng khác nào như đi trên mặt đất, nhưng, nó cảm thấy tứ chi mình giống như là tơ liễu bện lại vậy, mềm nhũn ra không có chút sức lực nào, mới trèo lên một mét lại bị trượt xuống như đi cầu trượt vậy. Ngực đau như lửa đốt, trong đầu như đang lắp một cái guồng quay tơ, cứ ong..ong.. ong quay cuồng không dứt. Cái con trăn gấm đáng chết kia bày trận trăn bẫy hoa xong, dựng thẳng cổ lên, cả người trườn đi như sóng, trườn rất nhanh đến chỗ cây to đó. Phất Đầu Đỏ lại thử leo lên cây lần nữa, chả ăn thua gì, mới trèo lên hai bước đã mềm oặt người ra, lại bị trượt xuống.

Con trăn gấm đã trườn gần đến nơi rồi, cái lưỡi đỏ tươi cứ không ngừng thò ra thụt vào, cái mồm cũng đã há to ra, để lộ ra cái răng sắc nhọn như lưỡi câu. Đó là dấu hiệu tấn công, con trăn gấm thẹn quá hóa giận này đã muốn tiến hành một cuộc cắn trả chí mạng rồi. Cảm giác như bị hạ đường huyết của Phất Đầu Đỏ diễn biến càng lúc càng tệ hại hơn, không những ngực như bị bót nghẹn đến mức ngạt thở, tứ chi cũng tê liệt run run, đừng có nói đến việc trèo lên cây mà ngay cả bước đi dường như cũng không thể. Nó sẽ rất nhanh chóng bị nuốt vào cái bụng tối om của con trăn thôi, nó tuyệt vọng nghĩ thầm, có trách cũng là trách mình quá ngu muội, không chỉ bị toi tính mạng mình, mà còn kéo theo cả tính mạng của khỉ con Đít Đỏ nữa. Than ôi!

Chính vào lúc này, trên ngọn cây truyền đến tiếng gọi u..ia..u..ia, nó ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là khỉ con Đít Đỏ, đang dùng hai chân ôm lấy một cành cây, cái đuôi nhỏ nhỏ cũng quấn trên cành cây, cái thân hình nhỏ bé ở cái thế treo ngược, hai tay đang giơ về phía nó, dụng ý rất rõ ràng, rất khẩn thiết muốn kéo nó lên cây. Hành động đó thật ngây thơ, khoảng cách giữa nó và mẹ ít nhất cũng phải tầm sau, bảy mét, cho dù có kéo dài tay đi nữa cũng không đủ. Hơn nữa, Đít Đỏ vẫn còn là khỉ con mới cai sữa, dầu cho tay có đủ dài thì nó cũng không đủ sức để kéo mẹ lên. Tuy nhiên, hành động ngây thơ muốn cứu mẹ đó của khỉ con làm cho Phất Đầu Đỏ cảm động đến rơi nước mắt. Trên đời này, chỉ có khỉ con Đít Đỏ là quan tâm đến sự sống chết của nó, Đít Đỏ không rời nó được, nó cũng không thể bỏ khỉ con được, hai mẹ con nương tựa vào nhau, tình cảm mẹ con sâu nặng, nó mà chết đi, thì khỉ con cũng không sống được. Vì khỉ con Đít Đỏ, nó không thể có ý nghĩ tuyệt vọng được, nó nhất định phải dũng cảm sống tiếp. Nói một cách bi quan, cho dù nó có thoát khỏi kiếp nạn này hay không, nó cũng phải trèo lên trên cây kia, ở bên khỉ con Đít Đỏ, nếu có chết mẹ con cùng chết.

Động vật cũng có tình cảm, động vật cũng có sức mạnh tinh thần. Trong chốc lát, như có một dòng sức mạnh trào dâng trong nó, làm đầu óc đang choáng váng của nó dường như tỉnh táo lên đôi chút, ngực đang đau rát như bị lửa thiêu cũng dịu bớt đi rất nhiều, tứ chi đã cảm thấy có chút sức lực, nó lại lần nữa ôm lấy cành cây để trèo lên. Một mét, hai mét, ba mét... Mới trèo lên được một đoạn, thì con trăn đã bò tới bên dưới cây, người nó ép vào thân cây rồi soạt một cái nhảy dựng đứng lên, hướng vào cái đuôi đang lòng thòng phía dưới cơ thể của Phất Đầu Đỏ để cắn, Phất Đầu Đỏ liền dựng đứng đuôi lên, con trăn bị cắn hụt, cong người thụt xuống dưới chừng một mét, đó là tư thế để chuẩn bị tấn công đợt hai. Có lẽ do dùng sức quá mạnh, phần ngực Phất Đầu Đỏ lại đau rát như thiêu như đốt, tứ chi cũng bắt đầu run rẩy không ngừng, người bủn rủn choáng váng sắp không trụ vững rồi. Nó biết rằng, bây giờ chính là giây phút quan trọng liên quan đến sống chết, tình hình vô cùng nguy cấp, đừng có nói đến chuyện bị rơi từ trên cây xuống, mà dù cho có ở tại chỗ bất động như này, chỉ cần con trăn gấm tiếp tục tấn công đợt hai, đầu nó loẹt xoẹt áp vào thân cây để nhảy lên thôi, là nó có thể cắn vào gáy Phất Đầu Đỏ mà lôi xuống. Nó bắt buộc phải cướp lấy giây phút ngắn ngủi này để tiếp tục gắng sức trèo lên thêm vài bước, chỉ cần leo lên trên cái chạc cây kia thôi, là có thể thoát khỏi miệng trăn. Nhưng, tất cả sức lực của nó đã suy kiệt rồi, đã không còn sức để dịch chuyển người dù chỉ một phân.

U...a...U...ia, chính vào cái giờ phút sống còn này, khỉ con Đít Đỏ lại kêu lên gọi nó. Tiếng gọi đó dường như có ma lực, mỗi tiếng gọi giống như một liều thuốc kích thích có hiệu quả mạnh mẽ, trái tim Phất Đầu Đỏ đập mạnh mẽ, sức lực dần dần hồi phục như một kỳ tích, trèo lên, tay bám vào chạc cây. Con trăn bắt đầu tấn công đợt hai, người nó ép sát vào thân cây rồi soạt một cái nhảy dựng lên. Thật nguy hiểm quá, miệng nó mới chạm gần tới bàn chân của Phất Đầu Đỏ, răng nó lại cắn hụt. Nếu hành động của nó chỉ cần chậm nửa bước thôi, thì coi như số phận đã chấm dứt rồi.

Con trăn gấm lại một lần nữa bị thất bại, cả người trượt hẳn xuống đất, giống như một sợi dây thừng ngoằn ngoèo phơi trên mặt đất.

Phất Đầu Đỏ cắn răng chịu đựng, nó đã leo lên được chạc cây, ở cạnh khỉ con Đít Đỏ. Nó đã tiêu hao tất cả sức lực, dầu dịch chuyển thêm nửa bước nữa cũng vô cùng khó khăn. Nó ôm Đít Đỏ vào lòng, hai mẹ con dựa vào nhau ngồi trên cành cây. Vào thời điểm này, nếu như con trăn gấm tiếp tục bò lên cây thì nó cũng không còn sức lực để chạy trốn nữa, chỉ đành phó mặc mà chịu tóm thôi. Chao ôi, hai mẹ con cùng chết với nhau, còn tốt hơn nhiều tách biệt nhau ra chết.

Con trăn gấm lượn quanh dưới cây, đầu ngóc lên cao đến nửa mét, cái lưỡi đỏ tươi thò ra thụt vào nhịp nhàng, nó dùng bộ cảm ứng nhiệt trong não để thăm dò phương hướng của con mồi. Phất Đầu Đỏ toàn thân run lên bần bật, tim cũng đang run bắn lên, cảm giác người nó như cái lá khô trơ trọi trong gió lạnh, chỉ cần gió mạnh lên một chút là có thể bị thổi bay.

Có thể do ngã từ trên ngọn cây cao xuống mà bị thương, có thể cảm giác đói vẫn chưa mãnh liệt lắm, cũng có thể sau trận ẩu đả dai dẳng với con mồi nó có cảm giác mệt mỏi, cũng có thể bị tư duy tập quán chi phối, cho rằng con khỉ lá một khi đã trốn được lên cây rồi thì sẽ chạy nhảy nhanh như gió khó mà bắt được, nên sau nửa phút, cái đầu đang ngóc lên dựng đứng của con trăn gấm nản chí mà rạp xuống, chầm chậm trườn đi khỏi cái cây đó, chui vào trong bụi cỏ, biến mất trong đống đá vụn lổn nhổn.

Âu...hu, Phất Đầu Đỏ hú lên một tiếng nghẹn ngào. Nó đã thoát khỏi miệng trăn rồi, nó vẫn chưa chết, nó đã thành công rồi, nó xúc động đến mức chực muốn khóc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.