Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tai Họa Một Lần Nữa Lại Giáng Xuống
Tai Họa Một Lần Nữa Lại Giáng Xuống

❊ ❊ ❊

Phất Đầu Đỏ đang sống những ngày rất thoải mái. Nó có thể ung dung tự tại ôm theo Đít Đỏ vào trong hang, thản nhiên tranh ăn cùng các con khỉ lá khác, yên tâm để Đít Đỏ và các con khỉ đực khác trong bầy đàn tụ tập chơi đùa. Nguy hiểm đã rời đi rất xa rồi, sợ hãi cũng giống như cái bóng đuổi đi theo nó rồi. Vì nó là nô bộc thân cận của Vương phi Lam Khổng Tước, lại có mối quan hệ đặc biệt với Nhị vương Râu Trắng, do đó địa vị của nó trong bầy đàn cao hơn một chút so với các con khỉ cái thông thường khác, không con nào dám vô duyên vô cớ đến tìm nó gây sự, cuộc sống có thể nói là vô lo vô nghĩ. Nó cho rằng cuộc sống của mình đã đi vào quỹ đạo bình thường, vĩnh viễn có thể hưởng thụ những ngày tháng bình an và hạnh phúc.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, những ngày tháng bình lặng đó vỏn vẹn chỉ kéo dài trong ba tháng. Mùa đông chưa thực sự kết thúc, thì cuộc sống của nó lại bắt đầu có những thay đổi.

Thời gian này, theo lịch sử trưởng thành trong sinh mệnh loài khỉ lá, Đít Đỏ đã từ giai đoạn ấu thơ bước sang giai đoạn thiếu niên. Khỉ lá giai đoạn này, có sự thay đổi rõ rệt về mặt sinh lí, đó là lông da đổi màu. Khỉ lá khi mới sinh ra thông thường đều là màu xám nhạt, được gọi là lông máu, lúc này sự khác biệt về bầy đàn chưa hề rõ rệt, theo sự phát triển của tuổi tác, màu lông dần trở nên đậm hơn. Đến thời thiếu niên, lông máu sẽ thay hết, để khoác lên bộ da lông màu đen. Dù đều là khỉ lá, đều là lông đen khắp người, nhưng các bầy khỉ khác nhau sẽ có màu lông khác biệt nhau. Màu lông của bầy khỉ Mây Mù, thuộc loại đen thui, giống như thân cây bị sét đánh cháy khét vậy. Còn Đít Đỏ vốn thuộc bầy khỉ Bố Lãng, trong đầu lông đen còn có phớt màu tím, dưới ánh sáng nó lấp lánh ánh tía. Trong thời kỳ ấu thơ, khắp người khỉ con là lông máu màu xám nhạt, khi đứng cùng các con khỉ con khác trong bầy khỉ Mây Mù, không nhận thấy sự khác biệt lớn nào. Nhưng khi bước vào thời thiếu niên, da lông trên người Đít Đỏ dần chuyển sang màu đen tím, vừa đậm vừa sáng, giống như được tráng lên một lớp men, lấp lánh như kim loại. Với các con khỉ con màu lông như cỏ khô bị đốt cháy trong bầy khỉ Mây Mù, sự khác biệt vô cùng rõ rệt, nếu dùng cách nói sáng chói khác người để hình dung thì quả thật không hề quá. Chỉ cần không bị cận thị, nhìn một cái sẽ nhận ra ngay, Đít Đỏ thuộc dạng lai căng trong bầy khỉ Mây Mù. Mà loài khỉ lá thì không hề bị cận thị. Bộ lông đặc biệt trên người Đít Đỏ, chẳng khác nào thường xuyên nhắc nhở tất cả bọn khỉ lá, đây là một con khỉ ngoại tộc không có quan hệ huyết thống với bầy khỉ Mây Mù!

Một vài lần, Vua khỉ Đai Lưng Vàng trừng đôi mắt nghi hoặc, nhìn Đít Đỏ đang chơi cùng các con khỉ con khác, tỏ vẻ rất không vui. Có một lần, Phất Đầu Đỏ chính mắt trông thấy, khi Đít Đỏ đi qua trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đột nhiên túm lấy cánh tay của khỉ con, đầu tiên dùng tay ra sức chà sát vào lưng khỉ con, dường như muốn lau sạch màu sắc khác người trên da lông của khỉ con, điều này đương nhiên là uổng công vô ích rồi, thế là nó liền nhổ lông trên người Đít Đỏ một cách thô bạo, Đít Đỏ kêu oa...oa... gào khóc loạn lên. Lúc đó Vua khỉ Đai Lưng Vàng mới chịu buông tay, thả khỉ con ra.

Đối với động vật, độ mịn, thô dày hay mỏng, độ sáng hay tối, độ đậm hay nhạt của bộ lông, kỳ thực là biểu hiện bên ngoài của thể trạng cơ thể khỏe hay yếu. Nhìn chung, những con có thể trạng cơ thể khỏe, da lông sẽ mịn màng sáng sủa, những con có thể trạng cơ thể yếu, lông da sẽ xỉn màu không có độ bóng. Không chỉ có lông thú như vậy, mà lông chim cũng thế. Con người đã tiến hóa thành loài vượn trần trụi không lông, đương nhiên không còn thích hợp với định luật về độ sáng tối của da lông, nhưng vẫn còn rập khuôn theo định luật về độ sáng tối của da lông này trên quần áo, những kẻ mạnh mặc nhưng bộ quần áo tươi sáng lộng lẫy, còn những kẻ yếu mặc những bộ quần áo cũ kĩ giản dị.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Đít Đỏ với bộ lông sáng ngời nổi bật giữa đám đông, cứ đung đưa qua lại trước mắt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, như kim châm vào mắt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, cũng chọc thương vào tính tự ái của nó, dẫn đến sự ghen ghét căm giận khó mà kìm nén được.

Phất Đầu Đỏ đương nhiên không muốn nhìn thấy cảnh đó. Nó hy vọng Đít Đỏ có thể hoàn toàn hòa nhập được vào bầy khỉ Mây Mù, hy vọng tất cả các con khỉ Mây Mù đều quên đi xuất thân của Đít Đỏ. Nó đã thử thay đổi và giảm bớt sự khác biệt về màu lông của Đít Đỏ với các con khỉ con khác. Nó để Đít Đỏ lăn lộn trong đất bùn, để lớp đất bùn vẩn đục ấy che đi sự sáng bóng đến chói mắt của da lông: nó cố ý để Đít Đỏ dính đầy nhựa cây, để da lông trở nên nhếch nhác, dơ bẩn, nó không chải chuốt da lông cho Đít Đỏ hàng ngày nữa, để bọn rận và bọ chét phát triển tràn lan. Nó thậm chí còn dùng răng cắn cụt đầu lông trên người Đít Đỏ, để loại sạch lớp lông màu vàng tía quá nổi bật trên đầu lông đi... Nó đã dùng hết cách mà một người mẹ có thể làm, nhưng kết quả thu được lại vô cùng nhỏ. Đít Đỏ lăn lộn trong đống bùn đất, nhưng chỉ cần xoay người nhảy nhót, là lớp màu xám đen vẩn đục của bùn đất rơi đi sạch sẽ. Lớp lông của nó như được bôi dầu, ngay cả nhựa cây cọng cỏ dính trên lông, cũng nhanh chóng rơi rụng sạch sẽ. Hơn nữa da thịt khỏe mạnh của nó dường như có sức miễn dịch tự nhiên với ký sinh trùng, dù rất ít khi chải chuốt da lông, bọn rận và bọ chét cũng không dám tàn phá bừa bãi trên da lông của nó. Khỉ thiếu niên thay da đổi lông vô cùng nhanh chóng, đầu lông bị cắn cụt chưa đến vài hôm đã dài ra tua tủa...

Con người có thể tùy ý thích mà nhuộm tóc đủ các màu xanh đỏ tím vàng, nhưng xã hội loài khỉ làm gì có kiểu làm đẹp thẩm mỹ đó, không thể đi siêu thị mua gói thuốc nhuộm về nhuộm lông cho Đít Đỏ thành màu đen cháy được.

Những chuyện làm cho Phất Đầu Đỏ càng thêm nóng ruột như lửa đốt còn ở phần tiếp sau nữa.

Giống như xã hội loài người có sự phân biệt giữa nước mạnh và nước yếu, khỉ lá cũng có sự phân biệt giữa những bầy đàn mạnh và yếu. Bầy khỉ Bố Lãng thuộc bầy đàn có uy thế mạnh mẽ, còn bầy khỉ Mây Mù lại thuộc loại yếu thế hơn chút. Trong bầy khỉ Mây Mù cũng có mấy con khỉ nhỏ tầm tuổi Đít Đỏ, vào thời ấu thơ, Đít Đỏ đứng cùng với chúng thì cao như nhau, nằm cùng chúng thì dài ngang nhau, không thấy có sự khác biệt gì. Nhưng vào thời thiếu niên, khí chất mạnh yếu phát huy tác dụng, thân hình Đít Đỏ rõ ràng là tráng kiện hơn nhiều so với chúng. Cái đầu cao hơn chúng đến năm phân, bả vai cũng rộng hơn chúng đến năm phân, bản lĩnh leo núi, trèo cây cũng giỏi hơn hẳn chúng.

Một con khỉ đực kỳ tài xuất chúng, dù là thành viên trong cùng bầy đàn, cũng có thể bị Vua khỉ coi là đối thủ cạnh tranh, viện cớ để đuổi ra khỏi bầy đàn. Huống hồ Đít Đỏ là một con khỉ đực ngoại tộc không hề có quan hệ huyết thống với bầy khỉ Mây Mù. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đương nhiên sẽ càng không thể khoan nhượng.

Phất Đầu Đỏ rất nhanh chóng nhận ra, nỗi lo lắng của nó quả thật không hề thừa. Do thân thể cường tráng, nên khi đứng cùng các con khỉ con khác, Đít Đỏ thường nổi bật hơn hẳn. Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhiều lần nheo đôi mắt nham hiểm đầy dã tâm quan sát Đít Đỏ. Có lần Đít Đỏ cùng mấy con khỉ con ngang tuổi chơi đùa cùng nhau, một con thằn lằn màu xanh sẫm dài chừng nửa thước đột ngột từ trong khe đá nhảy ra, các con khỉ con khác đều nhảy dựng lên kêu la rối rít, bỏ chạy tứ phía, nhưng Đít Đỏ không hề bỏ chạy như chúng. Chỉ thấy bộ lông màu đen tía trên người nó xù lên, đầu lông lấp lánh ánh sáng màu tía, phát ra tiếng gầm còn non nớt, dũng cảm nhảy vồ lên phía trước, một phát túm ngay con thằn lằn, nhét đầu con thằn lằn vào miệng cắn rắc một cái, thế là có thể ăn sống thịt thằn lằn rồi. Mấy con khỉ con vừa bỏ chạy tứ tán cũng dần dần xúm cả lại, Đít Đỏ liền nhả ra vài mẩu thịt vụn chia cho chúng ăn. Lúc sự việc xảy ra, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ở ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm rất lâu vào Đít Đỏ với ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhưng đầy thù ghét, hai cái răng nanh trong khoang miệng không ngừng đập vào nhau vẻ lo lắng, hình như hận không thể một miếng nuốt tươi Đít Đỏ được. Phất Đầu Đỏ đã nhìn thấy hết sự việc, bất giác rùng mình một cái.

Để phòng tai họa chưa xảy ra, Phất Đầu Đỏ hết lần này đến lần khác nhắc nhở khỉ con Đít Đỏ: “Thân hình con to lớn hơn nhiều các con khỉ con khác, điểm này đã khiến người khác không vừa mắt, con lại còn tùy tiện, muốn khoe mẽ như vậy, liều lĩnh thể hiện mình, không phải là mẹ muốn dọa con, nhưng con quả thật đang tự chuốc lấy phiền phức vào mình, không không, còn nghiêm trọng hơn nhiều việc chuốc khổ vào mình cơ, đó là tự tìm đường chết, từng bước từng bước đi đến thảm cảnh bị tiêu diệt đấy! Con nên cụp đuôi lại mà làm khỉ, khiêm nhường, thận trọng trong mọi việc, trong cuộc sống phải giữ sự mờ nhạt, đừng có nổi trội quá, đó là thứ bùa hộ mệnh tốt nhất.”

Tuy nhiên Đít Đỏ bỏ ngoài tai những lời khuyên răn của Phất Đầu Đỏ, vẫn làm theo ý mình.

“Ấy...a, lúc đi đường cái đầu con đâu cần ngẩng cao vậy, đừng có nghênh ngang ngạo mạn coi mình như là một nhân vật tầm cỡ vậy, đúng đúng, cúi thấp cái đầu xuống một chút, cổ phải rụt vào một chút.”

Phất Đầu Đỏ ra sức ấn cái đầu khỉ con xuống.

“Cái đuôi của con cũng có vấn đề, đuôi là tấm gương phản chiếu tình cảm của loài khỉ lá, cái đuôi con cứ vểnh lên trên trời thế kia để làm gì? Ở trước mặt con khỉ khác, con nhất định phải làm điệu bộ khiêm tốn, phải tạo ra diện mạo của một kẻ hèn mọn, cuộc sống là một cái sân khấu, con cần phải học cách diễn để mà diễn trò chứ!”

Nó ra sức ấn cái đuôi đang dựng thẳng đứng lên của Đít Đỏ xuống, giúi vào giữa hai hông, bắt cu cậu làm điệu bộ cụp đuôi lại làm khỉ.

Nhưng điều đáng giận là, Đít Đỏ trước mặt mẹ thì cúi đầu, rụt cổ, cụp đuôi, nhưng chỉ trong chốc lát, rời xa khỏi tầm nhìn của nó, cái đầu bướng bỉnh lại ngẩng cao lên, cái đuôi bướng bỉnh không chịu khuất phục lại vểnh ngược lên trời.

Đít Đỏ vẫn là một con khỉ thiếu niên vừa mới tròn một tuổi, chưa am hiểu sự đời, chưa hiểu được lòng dạ nham hiểm của khỉ, không hiểu được trong sân khấu cuộc đời phải đeo mặt nạ để diễn kịch. Nó thẳng thắn mà tự do phóng khoáng, muốn thế nào thì làm thế ấy.

Điều đáng sợ nhất là mối quan hệ căng thẳng đối đầu giữa Đít Đỏ và Quả Trám Đen.

Quả Trám Đen là con cưng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước. Cùng độ tuổi với Đít Đỏ, cũng là một con khỉ thiếu niên, trong giới tự nhiên, mọi loài vật đều có mốc thời gian dậy thì trưởng thành riêng của mình. Trong loài khỉ lá, khi con đực đến giai đoạn thiếu niên, cũng đồng nghĩa với việc xung đột và tranh cãi. Đương nhiên đó chỉ là kiểu cãi vã xung đột biểu hiện dưới dạng trò đùa cợt. Những con khỉ độ tuổi thiếu niên cả ngày tụ tập cùng nhau, tranh cãi om sòm, đánh nhau lộn bậy. Lúc thì con này vồ tới cắn con kia một cái, lúc thì con kia nhào tới cào chân con này, một lúc con khỉ con này gào khóc gọi bố, gọi mẹ, lúc sau con khỉ con kia kêu lên rít rít đầy vẻ ngông cuồng, quậy rối tung beng cả lên. Khỉ đực lại càng thế, ngoài những lúc ăn ngủ, thì đều là tụ tập đánh lộn chơi đùa. Một mặt khỉ thiếu niên cơ thể bắt đầu dậy thì, kích thích tố tăng, đánh lộn cãi lộn nhau có thể bài tiết bớt phần sinh lực dư thừa. Mặt khác, đánh cãi lộn tuy rằng chỉ là trò đùa, nhưng lại là một sự diễn tập của cuộc sống thực, trong những cuộc đánh nhau cãi lộn liên miên ấy, chúng sẽ so bì mạnh yếu để quyết định thắng thua, tranh giành địa vị để phân loại thứ tự, như vậy sẽ nâng cao ý thức cạnh tranh, để thích ứng với quy luật rừng rậm, để chuẩn bị tốt cho việc bước vào xã hội loài khỉ trưởng thành.

Quả Trám Đen là con cưng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước, từ nhỏ thức ăn phong phú, dinh dưỡng dồi dào, nên lớn lên cũng cao hơn các con khỉ con bình thường khác một chút, da lông cũng trơn mịn sáng bóng hơn các con khỉ con bình thường khác. Xã hội loài khỉ dù rằng không có khái niệm “con vua”, nhưng do nó xuất thân quyền lực, huyết thống cao quý, đặc biệt lại được Vua khỉ Đai Lưng Vàng vô cùng yêu quí, từ nhỏ đã hình thành nên cái tính ngang ngược hống hách tự cho mình là nhất của kẻ thống trị, nên trên thực tế, nó chính là “ông vua con” trong bầy khỉ Mây Mù.

Khi chơi đùa cùng bọn khỉ con ngang tuổi, Quả Trám Đen cũng không ngoại lệ diễn vai thủ lĩnh, khi nó vào rừng hái quả vải núi, các con khỉ con khác cũng không dám đến bên sông để bắt cua; khi chơi trò đuổi bắt, nếu người đuổi được cho là quan binh, kẻ chạy trốn đóng vai là ăn trộm, Quả Trám Đen luôn được làm quan binh trăm trận trăm thắng, lần nào cũng oai phong lẫm liệt đánh cho đối thủ sợ chết khiếp.

Kỳ thực thì, Quả Trám Đen có thể lực tốt hơn đa phần các con khỉ con cùng tuổi. Những con cùng chơi cãi nhau đánh lộn hiển nhiên không phải là đối thủ của nó, dù rằng cũng có những con khỉ con khác thể lực cũng tốt ngang với Quả Trám Đen, nhưng tinh thần không bằng được với Quả Trám Đen, Quả Trám Đen sau lưng nó có hai chỗ dựa vừa có thế vừa có lực là Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước, ai dám động đến chứ?

Một lần, một con khỉ con tên gọi là Phân Tro, bắt được một con ếch trong suốt như ngọc bích. Trên bờ sông, Quả Trám Đen đi qua trông thấy liền giơ tay về phía Phân Tro đòi lấy con ếch đó, cũng không biết có phải vì Phân Tro quá đói bụng hay vì nó thấy chướng mắt với thói cường hào ác bá của Quả Trám Đen không mà nó đột ngột nhét con ếch vào trong miệng mình, rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn về chỗ khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu. Khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu là mẹ đẻ của khỉ con Phân Tro. Rất rõ ràng, Phân Tro chạy trốn về phía Phù Phiêu Phiêu, là muốn tìm kiếm sự bao che của mẹ. Quả Trám Đen đã đuổi đến nơi, đè lên người Phân Tro, một tay bóp cổ Phân Tro, tay kia tát lia lịa vào mồm Phân Tro, bắt Phân Tro phải nôn con ếch đã bỏ vào mồm ra.

Phân Tro liên tục rên lên khe khẽ, quay đầu về phía khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu cầu cứu. Khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu trông thấy con trai bị đánh, đương nhiên rất thương, lông trên mặt và lông mào trên đỉnh đầu đều dựng cả lên, hai tay đập rất mạnh trên mặt đất, mồm phát ra tiếng hú gào hu...la...hu... la... kỳ lạ, ý đồ muốn hù dọa Quả Trám Đen. Nhưng ý đồ của nó vô vọng rồi, Quả Trám Đen bỏ ngoài tai những lời hăm dọa ấy của khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu, vẫn đánh đập Phân Tro vô cùng tàn ác. Khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu tức đến mức run cả người, xông đến trước hai con khỉ con đang vật lộn kia, nhe răng trợn mắt gào rít, dường như nó muốn uy hiếp Quả Trám Đen:

“Mày còn không buông tha con trai tao, tao sẽ cắn đứt cái chân mày!”

Quả Trám Đen vốn chẳng thèm để ý đến khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu, ngược lại còn siết cổ chặt hơn, vả còn mạnh hơn vào mồm Phân Tro. Khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu không thể nhịn được nữa, giơ cái tay về phía Quả Trám Đen đang hung hăng thô bạo kia hú...ấu...hú..., một chuỗi tiếng khỉ gầm đầy uy phong vang lên, uh...hú...u...hú, lại tiếp một chuỗi tiếng gầm gào đầy phẫn nộ, ôi cha, thì ra Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước đang xộc tới, khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu ngay lập tức như một quả bóng cao su bị bay hơi, lông mào rạp xuống, đuôi cụp lại co rúm người, gào lên một tiếng, rồi tránh đi khỏi đó. Quả Trám Đen càng được thể “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”, đánh đập Phân Tro hung bạo như đánh kẻ thù, mồm Phân Tro sưng to như một cây nấm máu. Cuối cùng, Phân Tro không chịu nổi đau đớn nữa, há mồm, Quả Trám Đen móc trong khoang miệng đầy máu của Phân Tro lôi ra con ếch, nhét vào mồm mình...

Dưới sự dung túng nuông chiều của Vương phi Lam Khổng Tước và Vua khỉ Đai Lưng Vàng, Quả Trám Đen đã quen vênh mặt hất hàm sai khiến, coi trời bằng vung, ngay cả những con khỉ trưởng thành bình thường khác nó cũng dám coi thường. Thật đúng là diện mạo của một đứa trẻ hư.

Trẻ hư hỏng trong hiện tại, Vua khỉ trong tương lai. Kẻ ác làm vua, giới tự nhiên là vậy.

Nhưng Đít Đỏ và Quả Trám Đen lại thường xuyên xảy ra xung đột.

Nói thật thì, ngay từ đầu Phất Đầu Đỏ đã lo lắng Đít Đỏ và Quả Trám Đen sẽ phát sinh ra sự đối đầu. Khi Đít Đỏ vẫn còn trong thời thơ ấu, nó đã chú ý để Đít Đỏ nhận thức được vị trí của mình, không đi chơi đùa cùng với Quả Trám Đen. Khi hai con khỉ con vô tình đụng mặt nhau, nó luôn đưa tay ra, ấn thấp người Đít Đỏ xuống, để Đít Đỏ cảm thấy mình thấp kém hơn Quả Trám Đen một bậc và để Quả Trám Đen thấy mình cao hơn Đít Đỏ một bậc, như vậy đôi bên đều bình an vô sự.

Có một lần, Đít Đỏ và Quả Trám Đen cưỡi trên hai đầu của một nhánh cây, đồng thời cùng thò tay ra để hái quả trứng gà màu vàng kim ở giữa, hai cái tay nhỏ dường như cùng chạm vào quả đó cùng lúc. Ah...hú..., Quả Trám Đen ngang ngược kêu lên, bỏ ngay cái tay mày ra, cái cành cây có quả trứng gà ngon lành này là thuộc về tao; Hâu...u..., Đít Đỏ gào lên khẩn thiết, là tôi phát hiện ra quả trứng gà này trước chứ, kẻ phải bỏ tay đáng ra là cậu chứ. Hai con khỉ con giống như hai con gà chọi, trừng mắt nhìn nhau, trực như sắp lao vào cấu xé nhau. Lúc đó, đúng lúc Phất Đầu Đỏ đi ngang qua cành cây, nó vội vàng nhảy tót lên, đánh cái đét một cái vào mu tay Đít Đỏ: Tổ cha mày, đã bảo ở trước mặt nó phải khiêm nhường một chút, sao mày lại bỏ ngoài tai hử? Tranh cái gì mà tranh, nhường cái quả trứng gà đó lại cho nó, có nghe thấy không hử! Đít Đỏ còn nghểnh cái cổ lên không chịu buông tay, Phất Đầu Đỏ liền thưởng cho Đít Đỏ một cái bạt tai rất mạnh, Đít Đỏ lúc này mới miễn cưỡng chịu buông tay ra, để Quả Trám Đen hái quả trứng gà đó đi. Quả Trám Đen dương dương tự đắc chén ngay quả trứng gà ngon lành, còn Đít Đỏ thì xoa xoa cái má bị Phất Đầu Đỏ đánh đau, co người vào trong một góc cây gào khóc.

Khi Quả Trám Đen đã đi xa rồi, Phất Đầu Đỏ mới nhảy đến bên Đít Đỏ, ôm chặt con vào lòng.

“Ây a, đừng có trách mẹ độc ác, mẹ không muốn làm như vậy, mẹ không nỡ để con phải chịu ấm ức đâu, mẹ thật không còn cách nào khác mới ra tay đánh con như vậy. Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, khỉ ở dưới mái hiên cũng vậy. Khiêm nhường chính là cách để tồn tại. Nhẫn và nhẫn thôi, chữ nhẫn trên đầu có bộ đao. Lùi một bước thì trời yên biển lặng con ạ!”

Những lời giáo huấn của Phất Đầu Đỏ lúc đầu còn có chút tác dụng. Khi chơi đùa có Quả Trám Đen, Đít Đỏ cố hết sức né tránh nó, khi Quả Trám Đen đến cạnh nó, nó liền rạp người xuống, để tỏ ra mình thấp hơn một chút, cái đuôi cũng biết điều cụp hẳn xuống. Nếu đụng phải Quả Trám Đen đến tranh giành đồ ăn với nó, nó cũng không vì thế mà tranh cãi, ngược lại còn ném đồ ăn lại quay người bỏ đi. Tránh mặt không động đến, mâu thuẫn hai bên tự nhiên cũng bình lặng trở lại.

Tuy nhiên, cùng với việc cơ thể chuyển sang giai đoạn dậy thì, từ tuổi nhi đồng bước vào tuổi thiếu niên, cái tật cũ của Đít Đỏ cũng dần quay trở lại, khi Quả Trám Đen đi đến bên cạnh nó, nó không chịu cúi rạp người xuống nữa, mà còn vênh vênh váo váo ưỡn ngực ngẩng cao đầu, cái đuôi cũng kiêu ngạo dựng đứng lên trong không trung. Trong xã hội loài khỉ lá, điệu bộ cơ thể rất quan trọng, điệu bộ chính là thái độ, một cái vẻ cứng đầu cứng cổ, thể hiện một thái độ không chịu thừa nhận thất bại.

“Ai a, sao con có thể quên lời mẹ dặn chứ, cúi thấp cái người con xuống, cụp cái đuôi lại cho mẹ nhờ, cha mày chứ, đừng có gây thêm rắc rối cho mẹ nữa, mẹ chỉ muốn sống tiếp những ngày bình yên thôi! “

Phất Đầu Đỏ không ngừng truyền bá cho Đít Đỏ ý thức của kẻ ở dưới quyền, tuy nhiên, những lời giáo huấn của nó càng ngày càng không có tác dụng rồi, Đít Đỏ chỉ nghe thoáng qua rồi bỏ ngoài tai hết những lời giáo huấn đó. Chao ôi, con trai lớn mẹ không quản được nữa rồi!

Cuối cùng đã xảy ra một cuộc đụng độ quyết liệt, nguyên nhân bắt nguồn từ cái mông đỏ của Đít Đỏ.

Đít Đỏ, cái tên này, nghe thôi đã thấy, chính là xuất phát từ đặc điểm cái mông đỏ như máu của nó, hoặc có thể nói cái mông đỏ đến mức như bị chảy máu vậy. Đối với con người mà nói, đây chắc chắn là một biệt danh mang ý hạ thấp, con người đều là đít trắng cả, bỗng nhiên lại lòi ra người đít đỏ, chưa biết chừng đó có khi do thiếu hụt sinh lý. Nhưng đối với loài khỉ lá mà nói thì đó lại là một chuyện khác rồi. Đại đa phần mông của loài khỉ đều là màu đỏ, thật đúng là ngược lại với con người, loài khỉ mông đỏ là chuyện bình thường, mông trắng mới là bị thiếu hụt sinh lí. Đối với loài khỉ lá, mông đỏ là tiêu chí chứng tỏ sự trưởng thành, cũng là tiêu chí của sức khỏe. Khỉ con mới sinh ra, đít màu hồng nhạt, theo sự phát triển của độ tuổi, màu của mông cũng dần dần đậm lên. Cơ thể càng tráng kiện, sinh lực càng dồi dào, mông càng đỏ. Giả như bỗng nhiên mông từ đỏ chuyển sang trắng, điều đó chắc chắn sức khỏe có vấn đề. Khi tuổi già sức yếu, mông sẽ chuyển sang màu tím nhạt. Màu sắc của mông đỏ đậm hay nhạt, thông thường đều cân xứng với địa vị cả. Địa vị càng cao, mông càng đỏ, mông của Vua khỉ đỏ rực như một củ cải đường lớn, một khi bị đuổi khỏi vị trí Vua khỉ, thì lúc đó củ cải đường biến thành củ cải trắng rồi.

Đít Đỏ ngay từ khi sinh ra đã khác người rồi, cái mông nhỏ đỏ au như một mặt trời đỏ, chính vì thế mà mới có cái tên Đít Đỏ đặc biệt như vậy. Bước vào thời thiếu niên, cùng với cơ thể vọt lên cao khung xương cũng to ra, mông cũng càng ngày càng đỏ, giống như lúc nào cũng đeo một bông hoa râm bụt to mà không bao giờ tàn. Có thể do đố kỵ, cũng có thể do mông của Đít Đỏ đỏ đến mức nhức mắt, mà trong một lần bọn khỉ thiếu niên tụ tập chơi đùa, đúng lúc bên cạnh có một hố bùn, Quả Trám Đen đột nhiên xô ngã Đít Đỏ từ phía sau lưng, tiện tay vớt một nắm bùn từ trong hố, quết lên mông Đít Đỏ. Cái mông đỏ bỗng chốc đã biến thành mông đen. Quả Trám Đen thích chí tới mức khoa chân múa tay, cứ hâu...hâu... kêu loạn lên, dường như nó muốn nói:

“Cái đồ đáng ghét nhà mày, chỉ xứng với cái mông đen như bùn nhão này thôi!”

Giống như một đám mây đen không che khuất nổi sự chói lọi của mặt trời vậy, bùn nhão cũng không thể thay đổi được màu sắc trên mông Đít Đỏ, mới qua có nửa ngày, đám bùn nhão trên mông của Đít Đỏ đã bị rơi rụng sạch, lại lộ ra sự rực rỡ đến chói mắt của màu đỏ au. Nhưng từ đó về sau, Quả Trám Đen chẳng khác nào như bị uống nhầm thuốc, cứ hễ có cơ hội là nghĩ ra đủ trò ma mãnh với cái mông của Đít Đỏ, hoặc là nó dùng lá cây để che đi cái mông của Đít Đỏ, hoặc dùng phân chim ném vào mông Đít Đỏ, hoặc dùng tay túm lấy mông Đít Đỏ. Thật chẳng khác nào kẻ bị bệnh hoang tưởng, liên tục làm đủ trò để hành hạ cái mông của Đít Đỏ.

Lúc đầu, Đít Đỏ còn có thể nhẫn nhịn nén giận, nhưng liên tiếp nhiều lần bị quấy nhiễu như vậy, Đít Đỏ quả thật đã không thể nhẫn nhịn được nữa. Nó xông tới chỗ Quả Trám Đen nhe răng trợn mắt gầm rít, bộ muốn đánh nhau, nếu không phải Phất Đầu Đỏ kịp thời ngăn chặn, hai con khỉ con chắc chắn đã lao vào đánh nhau rồi.

Nhưng chuyện gì đến rồi cũng phải đến. Một cuộc đụng độ thực sự đã xảy ra ngay chính tại ruộng ngô nơi con người trồng trọt.

Hôm đó, vào lúc trời nhá nhem tối, bầy khỉ Mây Mù đến trại người Dao ở sườn núi phía sau lưng để ăn trộm ngô. Trên mảnh đất vùng rừng mưa nhiệt đới phì nhiêu, một năm bốn mùa đều có thể trồng hoa màu. Trời đang là mùa đông, những bắp ngô căng mẩy treo trên thân cây tỏa ra mùi thơm ngọt mát, làm bọn khỉ thèm đến rỏ dãi.

Bọn khỉ lá đặc biệt có cả một loạt kỹ xảo ăn trộm ngô, những con khỉ đực trưởng thành chân tay cường tráng theo thân cây trèo lên tận ngọn cây, rung lắc mạnh, mượn trọng lượng cơ thể mình, rắc một cái bẻ gẫy thân cây ngô, các con khỉ lá khác liền xúm lại để bẻ bắp ngô trên thân cây. Bọn khỉ lá ăn no căng bụng một bữa, con nào con nấy bụng căng tròn, liên tục ợ hơi.

Sau khi no căng bọn khỉ chừng như vẫn chưa thỏa mãn, không thấy người canh gác ruộng ngô ở đây, bọn chúng chen lấn vào chòi canh của người canh giữ ngô, múa muôi gõ nồi, kéo chăn ôm gối, đùa nghịch náo loạn cả lên. Mấy con khỉ thiếu niên đi đến bên lò sưởi, thích thú nghịch ngợm cái bình bằng đồng dùng để đun nước sôi. Lò sưởi đang bỏ sẵn củi lửa, trên củi lửa vẫn còn những tàn lửa, mặc dù không có lửa cháy, nhưng vẫn chưa tắt lụi hoàn toàn, trong cái đống tro lửa dày dày đó vẫn còn âm ỉ tàn lửa yếu ớt. Đít Đỏ đang cong cái mông lên để mở cái nắp bình bằng đồng đó thì Quả Trám Đen đột ngột rút một thanh củi lửa từ trong đống lửa ra, đánh vào mông Đít Đỏ. Một đoạn thanh củi đã cháy thành than, bốc lên từng sợi, từng sợi khói đen. Có lẽ Quả Trám Đen không định dùng thanh than củi đó để đốt mông Đít Đỏ mà vốn chỉ định dùng củi lửa đã cháy đen đó để bôi đen lên mông Đít Đỏ thôi, nhưng đó là cái củi lửa vẫn còn lửa mà, tàn than rơi lên mông của Đít Đỏ. Oa… Đít Đỏ kinh hãi kêu lên, nhảy dựng lên cao một thước, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Mùi khét cháy của da thịt bị bỏng lan tỏa khắp trong không khí. Mông của loài khỉ lá không có lông, củi lửa vẫn còn lửa đó rơi trên mông của Đít Đỏ, đương nhiên lớp da đó sẽ bị phỏng rộp lên. Đít Đỏ hai mắt như bốc lửa, dù thế nào cũng không thể khống chế bản thân thêm được nữa rồi, gào thét lên nhảy vồ tới.

Lúc đó Phất Đầu Đỏ cũng ở cạnh bên, định ra mặt ngăn cản, nhưng rồi lại đổi ý, Quả Trám Đen quả thật quá đáng quá rồi, dùng củi lửa đang cháy đốt mông Đít Đỏ, đã vượt quá xa giới hạn của sự nghịch ngợm, không phải là một trò đùa quái đản của trẻ con nữa, mà là sự xâm hại một cách trắng trợn đến “hầu” thân. Lấy cái mông Đít Đỏ làm chứng cứ, sự việc đó không chỉ tổn hại đến thân thể Đít Đỏ mà còn chà đạp lên lòng tự trọng của Đít Đỏ, điều này không thể nhẫn nhịn được. Xem ra khiêm nhường cũng không phải là cách hay, lúc nào cần ra tay thì phải ra tay, cứ để cho Đít Đỏ và Quả Trám Đen đánh nhau một trận sẽ tốt hơn, cũng cần phải cho đứa trẻ hư không biết trời cao đất dày là gì này thấy được sự lợi hại của Đít Đỏ, điều đó cũng có thể làm Quả Trám Đen sau này bớt ngông cuồng, không dám xấc xược vô lối ức hiếp Đít Đỏ nữa. Nhưng điều quan trọng hơn cả là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước đều không ở trong lán, lúc này chính là thời điểm hiếm có để dạy cho Quả Trám Đen một bài học. Nghĩ đến đây, Phất Đầu Đỏ giả như chưa nhìn thấy gì cả, lui ra khỏi lán, sải bước đi về phía bãi ngô.

Đít Đỏ lao vào túm lấy Quả Trám Đen để đánh, hai con khỉ thiếu niên, con thì bẻ quặt cánh tay, con thì vặn chân nhau, vật lộn trên nền đất, xô đổ bình nước bằng đồng, đạp đổ cả chai dầu, đạp vỡ cả chén bát, lăn lộn từ trong lán ra ngoài bãi ngô, đè gẫy cả một mảng nương ngô.

Quả Trám Đen nếu so với các con khỉ thiếu niên trong bầy khỉ Mây Mù, cơ thể to khỏe hơn một chút, nhưng so với Đít Đỏ đến từ bầy khỉ Bố Lãng, thì không có ưu thế về mặt hình thể. Thể chất của bầy khỉ Bố Lãng mạnh hơn so với bầy khỉ Mây Mù, vì thế nếu so sánh với nhau, Đít Đỏ cũng có phần cao to hơn rõ rệt so với Quả Trám Đen. Thân hình cao to, sức mạnh cường tráng, lại thêm cơn phẫn nộ đã ức chế tận đáy lòng giờ mới bùng phát lên, càng trở nên mạnh mẽ không gì kháng cự được. Rất nhanh chóng Đít Đỏ đã cưỡi lên người Quả Trám Đen, chiếm được ưu thế. Quả Trám Đen hâu...âu...hâu không ngớt kêu la, ra sức vẫy vùng, nhưng khó mà lật người lên được. Có thể với suy nghĩ “ăn miếng trả miếng”, Đít Đỏ ép chặt lấy lưng Quả Trám Đen, cắn một cái rất mạnh vào mông Quả Trám Đen. Khỉ thiếu niên dù răng chưa đủ độ sắc nhọn, nhưng cắn một cái mạnh như vậy lên phần mông không có lông, cũng khó tránh khỏi việc rách da toác thịt.

Nó dùng lửa làm bỏng mông Đít Đỏ, Đít Đỏ dùng răng cắn vào mông của nó, như vậy là công bằng hợp lý quá rồi, Phất Đầu Đỏ nghĩ thầm.

Quả Trám Đen gào thét như con lợn bị chọc tiết, tay chân đập loạn điên cuồng, cố hết sức vùng vẫy dưới người Đít Đỏ để thoát ra, rồi bỏ chạy một cách vô cùng thảm hại.

Đít Đỏ dường như vẫn thấy giáo huấn thế chưa đủ, co cẳng định đuổi theo, nhưng đã bị Phất Đầu Đỏ túm giữ lại.

“Đủ rồi, giáo huấn nó một trận thế là đủ rồi, xã hội loài người có khoan dung độ lượng, có thể tha cho người thì tha cho người, xã hội loài khỉ lá cũng có sự khoan hồng tha thứ, có thể tha được thì tha cho nó thôi. Con rõ chưa?”

Lúc này Vương phi Lam Khổng Tước đã nghe thấy tiếng khóc gọi của Quả Trám Đen, vội vàng nhảy từ trong bãi ngô ra, thấy Quả Trám Đen đang bưng mông nhảy dựng lên, liền để Quả Trám Đen nằm sấp lên đùi nó, kiểm tra mông nó. Trên mông Quả Trám Đen có một vết răng cắn và đang rớm máu. Ánh mắt giận dữ của Vương phi Lam Khổng Tước dõi thẳng vào Đít Đỏ, rồi nó gầm rít lên đầy vẻ phẫn nộ.

Phất Đầu Đỏ cũng để Đít Đỏ nằm sấp trên đùi mình, lộ cái mông đỏ au khác người ấy để xem chỗ bị thương, trên vùng da đỏ còn non mịn ấy, thanh than củi còn lửa để lại mấy vết bỏng đang rớm máu.

“Chao ôi, hai cái tên tiểu quỷ đánh lộn lẫn nhau, hai cái mông nhỏ đều bị một chút thương tích rồi, không con nào bị thiệt cũng chẳng con nào được lợi.”

Lúc này sự phẫn nộ trên mặt Vương phi Lam Khổng Tước mới dần dịu trở lại.

Theo cách nghĩ của Phất Đầu Đỏ, Đít Đỏ ra tay răn đe Quả Trám Đen một lần, đã dạy cho nó một bài học, ân oán coi như đã hết. Mỗi con lại trở về với vị trí cũ trước đây trong cuộc sống, Quả Trám Đen tiếp tục diễn vai thủ lĩnh của bọn khỉ thiếu niên cùng tuổi, Đít Đỏ vẫn tiếp tục làm thường dân, các bên chung sống hòa bình. Sở dĩ bị bức ép đến mức đánh trả để tự vệ, cũng chính là muốn duy trì trật tự hòa bình vĩnh viễn. Chỉ cần từ nay về sau, Quả Trám Đen không vô duyên vô cớ ức hiếp Đít Đỏ nữa, Đít Đỏ sẽ không bị xâm hại đến thể xác tinh thần nữa, thì coi như đã hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp, đạt được mục đích cuối cùng rồi.

Phất Đầu Đỏ rất nhanh chóng nhận ra rằng, cách nghĩ của mình chỉ là sự tình nguyện từ một phía, vốn dĩ sẽ không thành hiện thực. Nhưng kẻ không muốn quay trở lại vị trí cũ trong cuộc sống trước đây, không phải là Quả Trám Đen, mà lại chính là Đít Đỏ.

Từ sau khi đánh nhau ở khu lán trại ở bãi ngô đó, Đít Đỏ như biến thành một con khỉ khác - không kể giờ nào, chỗ nào, nó không lúc nào chịu cúi người rạp xuống đất nữa, cái đuôi cũng không chịu cụp xuống nữa, đặc biệt là lúc ở cạnh Quả Trám Đen, luôn luôn ưỡn thẳng ngực lên trong tư thế ngạo mạn của kẻ chiến thắng, cái đuôi cũng kiêu ngạo dựng thẳng đứng lên, dường như muốn nhắc nhở đối phương: Mày tỏ vẻ cái gì chứ, mày chẳng qua cũng chỉ là tướng bại trận trong tay tao, nếu mày không phục, thì ta lại đánh trận nữa xem sao?

Quả Trám Đen đương nhiên không nuốt nổi cơn giận này, đã từng có dấu ấn thất bại cũng chính là một vết sẹo trong lòng, hết lần này đến lần khác bị phanh phui vết sẹo ấy ra, đương nhiên vì thẹn quá hóa giận, nên nó bất chấp tất cả lao vào đánh nhau với Đít Đỏ. Hai con khỉ thiếu niên đã trở thành oan gia đối đầu nhau, ba ngày một trận đánh nhau nhỏ, năm ngày một trận đánh nhau lớn. Dù rằng Quả Trám Đen không thiếu tinh thần liều mạng như Tam Lang1, nhưng nếu đem ra so sánh thì tố chất sức khỏe rốt cuộc vẫn bị thua kém một chút, lần nào đánh nhau, cuối cùng đều là Quả Trám Đen bị tổn hại, lúc thì bị Đít Đỏ ấn xuống đất lật người lại, lúc thì bị đấm thành một cục bươu đen trên đầu, lúc lại bị nhổ đi mấy túm lông trên người.

Mỗi lúc như vậy, trên mặt Vương phi Lam Khổng Tước lộ ra vẻ phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi.

Phất Đầu Đỏ biết rằng, Vương phi Lam Khổng Tước sở dĩ đặc biệt tức giận như vậy, ngoài nỗi đau xót của một người mẹ trông thấy con trai bị đánh ra, còn có một lý do khác, đó là cảm thấy Đít Đỏ thật vong ân phụ nghĩa. Đít Đỏ vốn là một kẻ tử tù do số phận ấn định, đã mấy lần vận mệnh ngàn cân treo sợi tóc, nhờ vào sự đồng cảm thương xót của Vương phi Lam Khổng Tước, Đít Đỏ mới có thể thoát chết trong gang tấc. Bây giờ Đít Đỏ lại muốn trèo đầu cưỡi cổ con trai nó, đương nhiên sẽ bùng lên sự phẫn nộ gấp đôi, sự thù hận gấp đôi.

Phất Đầu Đỏ đương nhiên phải dùng uy quyền của người mẹ để khuyên răn Đít Đỏ.

“Cha mày, mày đã chán sống rồi sao con? Người ta đã không gây sự với chúng ta, thế là đã đáng lạy trời lạy phật rồi, con thì sao, cứ kiên quyết đòi đối chọi gay gắt với Quả Trám Đen. Họ mà muốn trừng trị chúng ta, thật đơn giản chẳng khác nào dẫm chết một con kiến, con hiểu không? Cánh tay không vặn được bắp đùi, con bắt buộc phải trở về đúng vị trí con rùa của mình, đừng có rước họa vào thân nữa!”

Tuy nhiên, Đít Đỏ không lọt vào tai dù chỉ một câu khuyên răn của mẹ. Đít Đỏ đã phạm phải sai lầm mà tuổi trẻ dễ phạm phải, tự cho mình là giỏi, ảo tưởng không thực tế về sự công bằng và ngay thẳng. Nó còn quá trẻ, chưa hiểu được mối quan hệ giữa “khỉ” với “khỉ” đan xen phức tạp trong xã hội loài khỉ lá. Nó chỉ biết bản thân to khỏe hơn Quả Trám Đen, theo như quy luật rừng xanh, kẻ mạnh phải được kính nể, vì thế lẽ đương nhiên Quả Trám Đen phải cúi đầu thần phục nó, chứ không phải đảo ngược lại, nó phải cúi mình khiêm nhường trước Quả Trám Đen.

“Cứ coi như là con quả thật mạnh mẽ hơn đứa trẻ ngỗ ngược kia một chút đi, con cũng không cần phải bộc lộ điều đó ra chứ. Thân phận con đặc biệt, tranh cường hiếu thắng quá sớm sẽ dẫn đến mầm họa đấy. Con phải học cách giấu kín tài năng, ây a, chính là chôn vùi cái ý nghĩ nổi bật hơn người xuống dưới đáy sâu trong lòng, mà biểu hiện ra cái vẻ khiêm tốn ở bên ngoài.”

Đít Đỏ vốn không hiểu thế nào là giấu kín tài năng, khỉ thiếu niên vốn thiên tính thật thà, cần phải nỗ lực thể hiện mình. Cuối cùng chính điều đó đã gây ra một tai họa khủng khiếp.

Buổi trưa hôm đó, bọn khỉ thiếu niên tụ tập cùng nhau chơi đùa, từ trong khe đá bỗng dưng có một con sóc lưng vàng nhỏ nhảy ra, bảy tám con khỉ thiếu niên vô cùng thích thú bám theo đuổi bắt, con sóc nhỏ lưng vàng nhảy nhót rất nhanh để chạy trốn đến bên vách núi, bọn khỉ lá cũng theo nó bám sườn dốc trèo lên, khó khăn lắm mới bao vây được con sóc đó lại. Con sóc nhỏ lưng vàng tinh nghịch đó kêu chít một cái rồi chui luôn vào một khe đá hẹp, phút chốc đã không thấy đâu nữa. Dù con mồi đã bỏ chạy mất nhưng bọn khỉ thiếu niên lại thấy trò đó rất vui và không bị ảnh hưởng gì cả, vẫn anh đuổi tôi, tôi đuổi anh chạy đùa giỡn rất vui vẻ ở trên vách núi.

Đó là một đỉnh núi cao dựng đứng, bốn bề là vách đá cheo leo, đứng trên sườn núi, nhìn ra tất cả các ngọn núi khác đều nhỏ. Dưới sườn núi có một tảng đá cao hơn một mét, rộng đến hai mét đó, bọn khỉ thiếu niên chơi trò tranh đoạt ngôi vị. Quy định của trò chơi như sau: Cái tảng đá đó tượng trưng cho ngai vàng mà con nào cũng muốn được ngồi lên đó, thế là anh chen tôi, tôi đẩy anh, để xem sức mạnh của ai lớn hơn, kỹ năng xô ngã của ai giỏi hơn, kẻ chiến thắng cuối cùng sẽ được độc chiếm ngôi vua, mặt mày hớn hở nhảy lên ngồi trên tảng đá, còn các con khỉ khác thì mặt mày ủ ê vây quanh. Kẻ làm vua thì chễm chệ ngồi trên, còn kẻ làm dân thì phải cúi rạp mình dưới đất, đây cũng đúng là lẽ thường trong cuộc sống.

Đây đương nhiên chỉ là một trò chơi, một trò chơi tranh giành địa vị. Nhưng trò chơi lại chính là một kiểu diễn tập cuộc sống. Đối với loài khỉ lá mà nói, địa vị cao hay thấp trong bầy đàn, kỳ thực đã được xếp đặt sẵn trong các trò chơi ngay từ thời thiếu niên. Trò chơi vốn không đơn thuần chỉ là trò chơi, đùa chơi thôi nhưng trong đó lại chứa đựng một kết quả lớn, tỏ rõ ra ai mạnh ai yếu, ai cao ai thấp, địa vị một khi đã được phân định, thì cả đời cũng sẽ không thay đổi.

Thật đúng với câu nói: Tất cả các con đực đều là đối thủ về địa vị xã hội. Bọn khỉ đực thiếu niên chơi trò tranh đoạt ngôi vị tới mức say mê không biết chán, lúc thì bên A với bên B hợp thành liên quân để lật đổ bên C, lúc thì bên C và bên D hợp thành đồng minh để tiến đánh liên quân A và B, bên anh rút lui thì bên tôi tiến tới, cứ thế chơi cho đến lúc trời đất tối sầm. Sau khi náo loạn một trận, đột nhiên, Quả Trám Đen hú to một tiếng rồi nhảy lên trên phiến đá, ra sức đạp con khỉ thiếu niên có tên là Phân Tro một cái, đẩy nó ngã từ trên đỉnh tảng đá xuống đất, sau đó gắng sức xù hết lông trên người mình lên, cố hết sức để thân hình trở lên cao to, nhe răng trợn mắt với bọn khỉ thiếu niên đang vây quanh thành một vòng dưới tảng đá hú lên những tiếng hâu...hâu... kỳ quái. Điều này đồng nghĩa với việc nó tuyên bố trước bọn khỉ: Trò chơi đến đây là kết thúc, ngôi vua đã thuộc sở hữu của tao, chúng mày không cho phép con nào được cướp!

Bọn khỉ thiếu niên dưới tảng đá, con thì lập tức cúi rạp người làm bộ nịnh hót, con thì tức mà không dám nói dùng bàn tay phốp...phốp... phát rất mạnh vào tảng đá, con thì tránh né không dám động đến nên hậm hực bỏ xuống dưới núi...

Không có con khỉ thiếu niên nào dám nhảy lên trên tảng đá để đánh nhau với nó.

Quả Trám Đen có ưu thế gia đình đặc biệt, cơ thể lại cường tráng hơn so với các con khỉ thông thường khác một chút, trước nay đều là thủ lĩnh nhỏ của bọn khỉ thiếu niên dù chơi trò tranh đoạt vương vị thì vẫn để Quả Trám Đen độc chiếm vương vị, dường như cũng là việc hợp với lôgic.

Quả Trám Đen vểnh ngược đuôi lên trời, một mình nhảy nhót trên đỉnh tảng đá, trải nghiệm cảm giác sung sướng của vị vua tương lai.

Đúng vào lúc đó, Đít Đỏ từ đâu nhảy ra.

“Trò chơi vẫn chưa chơi xong đâu, dựa vào đâu mà mày dám độc chiếm vương vị? “Người” khác sợ mày chứ tao mà lại phải nể sợ mày ư? Để xem mày làm gì được tao nào.”

Nó gầm lên một tiếng, nhún người để nhảy, soạt một cái đã tót lên trên tảng đá.

Trên tảng đá, Quả Trám Đen lông mào đã dựng đứng lên đầy vẻ phẫn nộ, nhe răng múa chân chuẩn bị nghênh chiến.

Đít Đỏ vừa nhảy lên tảng đá, tiếp đất còn chưa vững, thì Quả Trám Đen đã nhảy vồ lên người, cắn lên đùi Đít Đỏ một cái rõ mạnh.

Đây hoàn toàn không phù hợp với quy định luật chơi. Mỗi trò chơi đều có một quy định riêng lâu dần thành lệ. Trò chơi tranh đoạt ngôi vị này, trong quá trình đánh nhau, để tránh bị tổn thương, hai bên không được sử dụng móng vuốt và răng, chỉ được xô đẩy nhau hoặc ôm vật nhau, hình thức giống như môn đấu vật của Nhật Bản, chủ yếu xem sức lực của ai mạnh hơn, có thể đẩy đối phương từ trên tảng đá đó xuống dưới coi như là giành chiến thắng.

Đít Đỏ không ngờ được Quả Trám Đen lại há mồm cắn nó, trắng trợn vi phạm quy tắc trò chơi, vết cắn này quả thật rất sâu, hai cái răng nanh đâm xuyên qua da thịt, hằn lên hai lỗ máu sâu hoắm trên đùi Đít Đỏ, Đít Đỏ đau đến nỗi thở rít...rít... một cách khó nhọc. Suýt nữa thì ngã lộn từ trên tảng đá xuống dưới. Quả Trám Đen chẳng khác nào một đứa trẻ điên loạn, dùng vuốt cào, dùng răng nanh cắn, liên tiếp các độc chiêu, đây đã chẳng còn là một trò chơi nữa rồi, mà là đang ngang nhiên gây gổ, hung hăng đánh “người”, dẫn đến xung đột đổ máu.

Đít Đỏ tức giận rồi. Là do mày ngang nhiên vi phạm luật chơi trước, vậy thì đừng có trách tao không khách khí. Nó ôm lấy chân Quả Trám Đen, vật ngã Quả Trám Đen xuống đất, ra sức bóp cổ Quả Trám Đen. Quả Trám Đen rên rỉ kêu lên ah...ah...ah. Hai bên vật nhau, lăn đến bên mép tảng đá, rồi lại đứng lên, tay túm tay, trán đấu với trán, tạo thành thế đối chọi, con nào cũng muốn đẩy đối phương từ đỉnh tảng đá rơi xuống.

Dù Đít Đỏ thân hình có to hơn đôi chút, sức mạnh cũng tốt hơn đôi chút, nhưng đùi vừa bị cắn đau, nên thực lực hai bên giờ đang ở thế cân bằng. Lúc thì Quả Trám Đen húc Đít Đỏ đến mép tảng đá, lúc thì Đít Đỏ húc Quả Trám Đen đến sát mép đá, cứ giằng co tới lui, chưa con nào chịu thua con nào.

Lúc này, lại là Quả Trám Đen đã húc Đít Đỏ đến bên mép tảng đá, Quả Trám Đen hầm hầm dùng trán liên tiếp đập vào trán Đít Đỏ, tung...tung...tung, dường như nó hạ quyết tâm phải đập cho Đít Đỏ bị chấn động não mới hả. Đít Đỏ bị bất ngờ vì Quả Trám Đen lại giở thủ đoạn này với mình, đầu bị đập đến mức cứ kêu ong...ong...ong, nó né đầu để tránh, trán ngược lại không bị đập, nhưng lại bị đập trúng vào sống mũi, ngay tức khắc xây xẩm mặt mày, hai chân không đứng vững được nữa, liền bị húc sát đến bên mép tảng đá. Một chân nó đã rời ra ngoài mép đá lơ lửng ở lưng chừng rồi, nhìn thấy trước mắt là nó sắp bị Quả Trám Đen đá ra ngoài mép đá rồi. Đột nhiên, nó nghiêng người một cái rất mạnh, nhường lại vị trí chính diện, cùng một lúc với việc nghiêng người, nó nắm lấy cổ tay của đối phương, theo đà kéo mạnh về phía trước, Quả Trám Đen kêu lên một tiếng kinh hãi, bay từ trên tảng đá xuống dưới như một con chim. Đây được gọi là thế “tá lực đả lực”, “tứ lạng bát thiên cân”2.

Điều làm tất cả bọn khỉ ở đó đứng ngây người ra là, Quả Trám Đen quả thật như bị biến thành một con chim, bay lượn trong không trung đúng hơn một mét, bay ra khỏi vách núi, rồi rơi xuống dưới sườn dốc.

Âu...a...Âu...a, bọn khỉ thiếu niên sợ đến mức kêu rít rít rõ to.

Như thông thường nếu lăn từ trên tảng đá xuống, hay dù nhảy từ trên tảng đá xuống, cũng không thể rơi xuống khỏi vách đá được. Diện tích mặt bằng trên vách đá dù không lớn, nhưng chỗ hẹp nhất từ tảng đá xuống sườn dốc có độ rộng một mét, đủ để khỉ lá lộn mấy vòng.

Tum...tum...tum, Quả Trám Đen quả thật như một quả trám lớn tròn xoe, lăn từ trên sườn núi xuống dưới, lăn tiếp xuống hơn mười mét nữa, mới bị một cây thông nhỏ trên sườn núi chặn lại.

Bọn khỉ từ khắp các nơi túm lại tụ tập xung quanh cây thông nhỏ bên sườn núi đó. Quả Trám Đen khắp người bê bết máu, đã mất đi cảm giác, nằm bất động dưới cây thông nhỏ. Vương phi Lam Khổng Tước ôm Quả Trám Đen vào trong lòng, khẽ lay lay, kêu gào thảm thiết. Rất lâu sau, Quả Trám Đen mới từ từ mở mắt, mất một lúc, cu cậu mới cử động được bốn chân và phát ra một tiếng khóc. Vương phi Lam Khổng Tước thử đặt Quả Trám Đen xuống đất, cu cậu run run bò đi được mấy bước, trong cái rủi có cái may, bốn chân hoàn toàn không bị tổn thương, không hề bị một chút khuyết tật nào. Nhưng dáng vẻ cu cậu tỏ ra vô cùng sợ hãi, trán bị đập vào đá, máu từ trán chảy xuống khóe mắt rồi từng giọt, từng giọt rơi xuống, trên cánh tay, đùi, sống lưng và mông đều có những vết trầy xước rất rõ, có thể gọi là thương tích đầy mình.

Phất Đầu Đỏ ngay từ lúc đầu đã chạy đến hiện trường rồi, tim đập mạnh dữ dội, căng thẳng đến mức ngạt thở, chỉ đến khi trông thấy Quả Trám Đen có thể đứng dậy đi lại được, trái tim như đang bị bóp nghẹt của nó lúc này mới dần dần được thả lỏng.

Công bằng mà nói, Đít Đỏ làm như vậy, vốn không hề cố ý muốn mưu hại Quả Trám Đen, mà chỉ là hành động ứng phó cấp thiết khi bản thân sắp bị húc ra khỏi tảng đá. Một tay vỗ không thành tiếng, đó cũng là do lỗi của Quả Trám Đen nữa. Nếu không phải vì Quả Trám Đen cực kỳ hung dữ dùng hết sức để húc ngã nó, thì khi Đít Đỏ nghiêng người tự vệ, nó cũng sẽ không bị cái lực đẩy lớn mà bay ra khỏi vách đá như một con chim như vậy được.

Tuy nhiên, Quả Trám Đen sẽ không nghĩ như vậy, Vương phi Lam Khổng Tước sẽ không nghĩ như vậy, Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng không nghĩ như vậy.

Quả Trám Đen run run bước đi vài bước, vừa ngẩng đầu lên, thấy Đít Đỏ đang treo trên cây thông, khuôn mặt nó bỗng lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ, giống như gặp phải bọn mọi rợ chuyên ăn tươi nuốt sống vậy, vội vàng nhảy vồ vào trong lòng Vương phi Lam Khổng Tước, cái đầu nhỏ cứ rúc, giụi, chúi vào ngực của Vương phi Lam Khổng Tước, hận nỗi không thể chui ngay vào bụng Vương phi để cảm thấy an toàn, đó chẳng khác nào hành động chỉ rõ đích danh hung thủ. Vương phi Lam Khổng Tước tức đến mức sùi bọt mép, nghiến răng nghiến lợi gầm gừ đầy phẫn nộ với Đít Đỏ, bộ dạng của nó như đang hận vì không thể một miếng nuốt tươi Đít Đỏ ngay được.

Điều may mắn là, xã hội loài khỉ có một luật lệ bất thành văn, đó là nếu bọn khỉ con chưa trưởng thành xảy ra đánh lộn lẫn nhau, dù có xảy ra chuyện gì, thì những con khỉ trưởng thành cũng không có quyền can dự vào. Cùng một họ tộc bầy đàn, nên đều là anh chị em, thì không được phép cậy lớn giúp bé, cậy trưởng thành ức hiếp nhỏ được.

Phất Đầu Đỏ hy vọng có thể làm dịu đi cơn tức giận của Vương phi Lam Khổng Tước. Nó cúi rạp xuống đất, rón rén dè dặt bò đến trước mặt Vương phi Lam Khổng Tước. Chu mồm ngửi ngửi bàn chân Vương phi Lam Khổng Tước để lấy lòng, phát ra tiếng rít rít khe khẽ, đó là một kiểu thì thầm, khuyên giải nhẹ nhàng:

“Đít Đỏ của tôi lỡ tay làm ngã Quả Trám Đen của chị, tôi muốn chân thành xin lỗi chị, người lớn không chấp lỗi trẻ con, khỉ lớn cũng không chấp lỗi của khỉ con, chị là con khỉ lớn có lòng độ lượng, coi như tha thứ cho Đít Đỏ lần này đi. Tôi bảo đảm với chị, từ nay sẽ không bao giờ xảy ra sự việc tương tự như vậy nữa. Ô mà, Quả Trám Đen của chị thật là phi thường, lăn từ trên chỗ cao đó xuống, mà không hề bị tổn thương gân cốt. Từ nhỏ đã cứng xương cốt như vậy, lớn lên ắt sẽ thành một con khỉ xuất chúng. Gặp nạn mà không chết, về sau tất có phúc lớn. Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Tương lai cu cậu chắc chắn sẽ là đại phúc đại quý, bái tướng phong hầu, chắc chắn sẽ thành rường cột của bầy đàn, là hào kiệt trong các loài khỉ, là tinh anh của bầy khỉ, tiền đồ thênh thang. Chúc mừng, chúc mừng!”

Vương phi Lam Khổng Tước thò tay giật mạnh một cái vào vai Phất Đầu Đỏ, phát ra tiếng quát mắng đầy căm hận:

“Chị hãy tránh cút ra xa khỏi tôi một chút, nếu không tôi sẽ nhổ sạch lông trên người chị!”

Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, bản thân nó đang hy vọng hão huyền, Vương phi Lam Khổng Tước đã hận Đít Đỏ đến thấu xương, tức một nỗi không thể ngay lập tức đầy Đít Đỏ xuống mười tám tầng địa ngục, dù là nó có khẩn khoản van nài thế nào, cũng không thể thay đổi được thực tế.

Phía bên kia, vẻ mặt của Vua khỉ Đai Lưng Vàng còn đáng sợ hơn, đôi mắt đầy vẻ sát khí nhìn chằm chằm vào Đít Đỏ, nó nhặt một cành cây thông trên mặt đất lên, nhét vào mồm ra sức cắn gặm, rắc, răng rắc, vỏ cây bị cắn vỡ vụn, vụn cây bắn tung tóe. Hành động này chắc chắn có hàm ý tượng trưng nào đó rất đáng sợ. Đúng lúc đó, con khỉ cái Phù Phiêu Phiêu chạy sáp tới, giơ tay muốn chải chuốt da lông cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Trong xã hội loài khỉ lá, đây là một kiểu an ủi thân mật nhất. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đột nhiên lắc mạnh cái cổ, không hề có chút cảm kích cắn mạnh vào Phù Phiêu Phiêu, Phù Phiêu Phiêu quay người né tránh, nhưng bị chậm mất nửa nhịp, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã cắn vào lông trên lưng nó. Phù Phiêu Phiêu lớn tiếng van xin, nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng vẫn cắn chắc không rời. Ui da, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã cắn trụi cả một túm lông lớn trên lưng nó.

Người nào dám lại gần nó lúc này dù là an ủi, người đó nghiễm nhiên bị chịu tội thay. Điều đó thật đúng là không biết phân biệt tốt xấu, đánh lầm người có lòng tốt. Phù Phiêu Phiêu chạy trốn vào trong hang đá, oan ức khóc nức nở.

Phất Đầu Đỏ không kìm được rùng mình một cái. Nó hiểu rằng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng xem lòng tốt của người khác như lòng lang dạ sói, cắn Phù Phiêu Phiêu một cái, thực chất là đang tìm chỗ trút bỏ nỗi hận trong lòng. Phù Phiêu Phiêu quả thật chỉ là vật thế thân vô tình chịu tội thay cho Đít Đỏ mà thôi.

Phất Đầu Đỏ nghĩ, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và Vương phi Lam Khổng Tước chắc chắn là đang vô cùng hối hận, hối hận vì lúc đầu đáng ra không nên tiếp nhận Đít Đỏ là thành viên chính thức của bầy khỉ Mây Mù trước tất cả cặp mắt theo dõi của bọn khỉ, hối hận vì đã quá mềm lòng. Nếu như thân phận Đít Đỏ không thay đổi, vẫn là con khỉ con giới đực ngoại tộc đến xin nương nhờ, vẫn là tên khỉ tử tù đã được pháp luật định tội, thì Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã không bị trói buộc vào điều cấm kỵ “không được sát hại khỉ con vị thành niên trong cùng một bầy đàn” trong xã hội loài khỉ lá, và nó sớm đã nhảy vồ đến để cắn nát nhai vụn Đít Đỏ ra rồi.

Xem ra, bóng đen nguy hiểm luôn rình rập trong khoảng thời gian trước đó mới chỉ tạm thời lui đi, giờ nó lại xuất đầu lộ diện trở lại. Những ngày tháng tới lại là những ngày tối tăm không thấy ánh mặt trời, lại là những chuỗi ngày sống một ngày bằng cả một năm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.