Đó là một con khỉ cái có biệt hiệu là Thím Cụt Ngón, chừng 14 tuổi.
Thím Cụt Ngón có cái biệt hiệu kỳ lạ này là vì hai năm trước, trong một lần bầy khỉ bị đám thợ săn phục kích, nó bị trúng đạn và vĩnh viễn mất đi ba ngón chân trái: ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa. Dĩ nhiên, đó không phải là những vết thương chí mạng, nhưng nó cũng bị liệt vào loại tàn tật rồi. Khỉ lá là loài sống nhờ vào núi, chủ yếu ăn lá cây, cả ngày nếu không leo trèo lên trên các vách núi dựng đứng thì cũng lắc lư trên các cây to. Tứ chi của khỉ lá đều có các ngón thon dài linh hoạt, có chức năng giúp chúng có thể cầm nắm hay túm bám để leo trèo, thích ứng với cuộc sống nhờ vào leo núi và trèo cây. Chính vì chân bên trái bị cụt mất ba ngón, nên con khỉ này đã mất đi phần lớn khả năng đó, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng đến việc trèo cây leo núi.
Khỉ lá chủ yếu dựa vào thực lực bản thân để xếp thứ hạng về địa vị xã hội, đối với khỉ cái mà nói, có hai nhân tố chính quyết định đến địa vị của chúng trong bầy, đầu tiên là mức độ coi trọng của bọn khỉ đực với con cái đó, trong giới khỉ nếu “chồng” vinh hiển, “vợ” cũng vì thế mà được trọng vọng theo. Cám dỗ được con khỉ đực có quyền lực, thì địa vị của con khỉ cái cũng nhờ thế mà như diều gặp gió tăng tiến không ngừng. Tiếp theo xem xét trên phương diện tình trạng sức khỏe, tuổi trẻ là một bông hoa, tuổi già thì như bã đậu, trẻ trung sung sức đương nhiên là mạnh hơn nhiều so với tuổi già sức yếu.
Khi còn trẻ Thím Cụt Ngón cũng là một con khỉ cái ưa nhìn, vẻ ngoài cũng được xem như không thua kém ai. Trước đây trong bầy khỉ Mây Mù, địa vị không ở tầng lớp trên thì cũng ở tầng trung. Đột nhiên bị gẫy ba ngón chân, nói gì thì nói cũng là tàn tật độ nhẹ, lại đến cái tuổi hoa tàn ít bướm không còn hấp dẫn với các con khỉ đực khác, điều đó trực tiếp làm nó bị tụt bậc một cách nhanh chóng về địa vị xã hội. Những con khỉ đực trước đây nó vốn không thèm để mắt tới, bây giờ lần lượt dẫm đạp lên đầu nó.
Có một con khỉ cái già tên là Lưng Gù, đã bước vào hàng những con già cả, lại thêm cái lưng hơi gù, nên địa vị của nó trong bầy đàn đứng thứ hai từ dưới lên. Thông thường chỉ có thể ăn lá cây do những con khỉ khác hái bị rơi xuống. Tuy nhiên, Thím Cụt Ngón sau khi bị viên đạn súng làm cụt mất ba ngón chân, đến cả con khỉ già Lưng Gù này cũng vênh vênh váo váo trước mặt nó.
Một lần, bầy khỉ phát hiện thấy một tổ mối. Mối có chứa hàm lượng protein cao, là một trong những món ăn yêu thích nhất của khỉ lá. Khỉ lá ăn mối rất kỳ công, bẻ một cành cỏ dài chừng hơn một thước, thọc vào trong tổ mối, rung rung để dụ, để những con mối phẫn nộ cắn vào cành cỏ xong thì lôi ra ăn như cách con người ăn thịt xiên nướng vậy, gọi là câu mối. Đối với loài khỉ lá, ăn mối cũng chẳng khác gì ăn một bữa tiệc thịnh soạn, đương nhiên phải được xếp theo tôn ty xã hội. Cửa hang có tổ mối không lớn, bắt buộc phải phân thành mấy nhóm để vào ăn. Nhóm đầu tiên đương nhiên là Vua khỉ, Vương phi và một vài những con khỉ đực là liên minh quyền lực với Vua khỉ, nhóm thứ hai là các con khỉ mẹ có con nhỏ và các con khỉ đực trưởng thành, nhóm thứ ba là các con khỉ cái trưởng thành và khỉ cái đang thì thanh xuân, nhóm thứ tư là những con khỉ đã bước sang tuổi già nhưng vẫn chưa đến mức già yếu và các con khỉ choai choai, cuối cùng mới đến lượt các con già yếu bệnh tật hoặc tàn tật.
Trước đây với các bữa tiệc câu mối như thế này, Thím Cụt Ngón đều được xếp vào nhóm thứ ba, nhưng lần này, lúc mấy con khỉ mẹ có con nhỏ sau khi đã đánh chén hả hê từ trong tổ mối đi ra, lúc nó hứng khởi định theo hai con khỉ cái đang thì thanh xuân đi vào trong tổ mối thì con khỉ cái Lưng Gù đột nhiên nhảy tới, từ phía sau lưng bạt một cái rất mạnh vào gáy nó, đúng lúc nó đang dẫm lên trên dốc nghiêng, không kịp phòng bị, ngã một cái dập mặt. Bị một con khỉ cái già không ai coi trọng đó đánh, nó đương nhiên vô cùng tức giận, bò dậy để đánh nhau với khỉ già Lưng Gù, nhưng lúc đó vết thương trên ngón chân của nó còn chưa lành, cơ thể vẫn còn rất yếu ớt, kết quả không những không dạy cho mụ khỉ già Lưng Gù một bài học mà còn bị mụ ta đánh đến mặt mũi bầm dập.
Còn có điều làm nó không thể nào tha thứ được hơn, nhóm thứ ba đã ăn xong rồi, các con khỉ già và khỉ con choai choai của nhóm thứ tư chuẩn bị vào đánh chén, mụ khỉ già Lưng Gù vẫn chặn đường, không cho nó đến gần tổ mối. Giáng cấp nó một bậc nó còn đang hậm hực, còn hạ thấp nó xuống tận đáy cùng với các loại già yếu bệnh tật và tàn tật, điều này quả là quá vô lí! Nó hú lên đầy oan ức, hy vọng có người đến lấy lại công bằng cho nó. Nhưng điều làm nó đau lòng là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và bọn khỉ đực có khả năng duy trì trật tự, dường như tất cả đều bị điếc, dù cho nó có kêu gào khản cổ, cũng không có con nào chịu để ý đến nó. Nó hiểu ra, trong mắt tất cả các con khỉ đó, nó đáng bị xếp vào nhóm khỉ hạng thấp nhất.
Nhóm khỉ lá thứ tư cũng ăn xong, bây giờ nó mới được phép vào trong tổ mối cùng mấy con khỉ hoặc già yếu hoặc tàn tật. Nó buộc phải làm kẻ hèn mọn mà chưa hề được báo trước. Trong tổ mối dù ẩn nấp chi chi chít chít những con mối, nhưng đã bị bốn nhóm khỉ lá vào càn quét cho gần sạch, câu mối và câu cá trong hồ đều khó như nhau. Nó phải mất rất nhiều cử động, thay đến bảy cành cỏ, mới câu được có mười mấy con mối, vừa đủ dính răng. Đây không chỉ là vấn đề ăn cơm thừa canh cặn, mà còn là nỗi đau khắc cốt ghi tâm vì bị đẩy xuống mười tám tầng địa ngục.
Việc này đã để lại một dấu ấn sâu đậm đối với Thím Cụt Ngón, có thể nói là làm tổn thương trái tim nó, cứa vào tinh thần nó. Nó không cam chịu bị cuộc sống đào thải quá sớm, trở thành kẻ tiện dân bị lăng nhục, bị ức hiếp dưới đáy xã hội. Nó sau khi đau khổ mới bình tĩnh lại tìm mưu tính kế, suy đi nghĩ lại, quyết định thay đổi địa vị của mình, trở thành nô bộc trung thành nhất của Vương phi Lam Khổng Tước, chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước, giúp Vương phi chăm sóc khỉ con. Xã hội loài khỉ cũng có sự ảnh hưởng quyền lực, Lam Khổng Tước là Vương phi có địa vị cao nhất trong bầy khỉ, Thím Cụt Ngón nếu trở thành nô bộc thân thiết nhất của Vương phi Lam Khổng Tước, thì địa vị xã hội sẽ được nâng lên tương ứng. Những tên khỉ đực dám coi thường nó, hay những tên khốn nạn ức hiếp nó, không thể không liệu gió chống thuyền, trước mặt nó lại phải khiêm nhường để đối đãi với nó thôi.
Ai ngờ được, kế hoạch của nó giữa chừng lại bị một kẻ khác nhảy ra phá đám. Phất Đầu Đỏ ra sức nịnh nọt để lấy lòng Vương phi Lam Khổng Tước.
Ban đầu, Thím Cụt Ngón còn chưa để ý lắm, một con khỉ cái mới đến nương tựa, một hai lần làm nô bộc tạm thời, chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước hay dâng tặng đồ ăn gì đó, mượn đó để lôi kéo quan hệ với Vương phi, để cầu sự bình an, đó cũng là việc bình thường. Nhưng sự việc đó càng ngày càng phát triển đến mức làm cho Thím Cụt Ngón thấy lo lắng. Cái con khỉ trên đỉnh đầu có một mảng lông mào màu đỏ kia, quả như là con đỉa cứ bám riết lấy Vương phi, chẳng khác nào như hình với bóng bám sát theo sau Vương phi Lam Khổng Tước, đây đã chẳng phải là một nô bộc nghiệp dư nữa rồi mà là một nô bộc chuyên nghiệp. Điều này làm Thím Cụt Ngón ruột nóng như lửa đốt, Vương phi Lam Khổng Tước dường như lại có cảm tình với con khỉ có cái lông mào màu đỏ trên đỉnh đầu đó, vui vẻ hòa nhã, lại còn rất sẵn sàng cho Phất Đầu Đỏ đó chải chuốt da lông cho mình. Có lần chính mắt nó trông thấy, Vương phi Lam Khổng Tước đưa bắp ngô mà nó đang ăn cho Phất Đầu Đỏ cắn một miếng. Nó, Thím Cụt Ngón, đã hết sức trung thành làm nô bộc thời gian dài như thế, mà trước nay chưa hề được hưởng cái vinh dự được cùng ăn với Vương phi Lam Khổng Tước nữa là.
Cùng với những việc đó, thái độ của Vương phi Lam Khổng Tước đối với nó càng ngày càng lạnh nhạt hơn.
Một lần ông trời đột nhiên làm một trận mưa đá, vào đúng lúc bầy khỉ Mây Mù đang tụ tập trên một đỉnh núi trơ trụi, không thể tìm được một nơi nào đủ để có thể trú mưa. Những hạt mưa đá to như trứng chim cút, cứ bùm bụp, lốp đốp dồn dập ập tới, đập vào người khiến bọn khỉ tán loạn bỏ trốn đi các nơi.
Vào cái thời điểm đặc biệt này, đương nhiên cũng phải tuân theo thứ tự đẳng cấp. Phía bên trái đỉnh núi có mấy tảng đá cao vút, phần dưới tảng đá đó hơi trũng lõm vào phía bên trong, cũng có thể tạm chấp nhận để trú mưa đá, điều đương nhiên là thuộc về bọn khỉ đực và khỉ cái có địa vị cao. Lam Khổng Tước là Vương phi, chiếm giữ một vị trí. Cái diện tích của chỗ hõm phía dưới tảng đá này rất nhỏ, Vương phi Lam Khổng Tước ôm cục cưng của nó là khỉ con Quả Trám Đen trốn vào bên trong, cũng không còn thừa nhiều chỗ trống nữa, Thím Cụt Ngón đứng nép bên gần cửa, cũng đã chật hết cả cái không gian của chỗ hõm ấy. Thím Cụt Ngón cảm thấy rằng mình tuy rằng đứng ở phía ngoài cùng của chỗ hõm, thỉnh thoảng cũng bị những hạt mưa đá bị gió thổi nghiêng đập vào người, nhưng so với các con khỉ khác đang ôm đầu chạy như chuột chẳng có chỗ trú chân kia, thì còn sướng hơn gấp bội. Ô hô, đây chẳng phải là cái lợi của việc làm nô bộc thân thiết của Vương phi Lam Khổng Tước sao, nó đắc ý nghĩ thầm.
Chính vào lúc này, con khỉ cái có lông mào trên đỉnh đầu màu đỏ tươi có tên là Phất Đầu Đỏ, ôm theo một con khỉ con với cái mông đỏ, vừa kêu âu oh.. đầy kinh hãi vừa chạy lại, những hạt mưa đá dày đặc đập xuống, đập vào cái lông mào xõa xuống như ráng chiều làm cho nó bẹp hẳn xuống như lá phong. Thím Cụt Ngón đang thấy vô cùng hứng thú xem trò hay, đột nhiên, Vương phi Lam Khổng Tước dùng một tay đẩy mạnh vào vai nó, miệng còn phát ra những tiếng chu... chu... xua đuổi. Ý tứ đã quá rõ ràng, muốn nó ra khỏi chỗ hõm này, để nhường chỗ có thể che chắn mưa đá này cho mẹ con Phất Đầu Đỏ.
Vào lúc này, nếu là Vua khỉ Đai Lưng Vàng đại giá quang lâm, ra lệnh cho nó cút đi, nó còn cam tâm tình nguyện rời đi. Nhưng phải nhường chỗ cho một con khỉ cái ngoại tộc bị thất thế đến đầu quân cho bầy khỉ Mây Mù, thì quả thật là sang hèn bị đảo ngược rồi, thứ tự cấp bậc bị đảo lộn hết rồi, nó cảm thấy đây quả thật là sự sỉ nhục đối với nó. Điều này quan hệ tới việc giáng cấp của địa vị và sự hưng suy của danh dự, nó không thể tùy tiện phục tùng theo được. Nó hú lên với vẻ đầy oan ức, nó phải đấu tranh, phải kháng cự chứ, không chịu lui ra. Vương phi Lam Khổng Tước hình như bị nó làm cho tức giận, từ phía sau đạp một cái thật mạnh vào lưng nó, nó đang đứng không vững, liền bị ngã nhào ra ngoài khỏi chỗ hõm dưới tảng đá đó. Phất Đầu Đỏ ôm khỉ con Đít Đỏ, khẹt khẹt một tiếng rồi chui vào trong cái vị trí còn trống đó.
Từ khách mà thành chủ, chiếm đoạt địa vị của người khác, thật là một con khỉ độc ác mà.
Bị Vương phi Lam Khổng Tước đạp ra ngoài giữa những con mắt đang trố ra nhìn của bàn dân thiên hạ, quả thực là bị mất mặt quá!
Nhưng điều làm Thím Cụt Ngón trong lòng còn khó chịu hơn nữa, đó là Vương phi Lam Khổng Tước không những phát ra tiếng hú gọi đầy vẻ hoan nghênh, mà còn lui sát vào phía trong, nhường chỗ rộng hơn cho Phất Đầu Đỏ.
Thím Cụt Ngón đứng trơ trọi bên ngoài không mái che, gió mưa thét gào, mưa đá tới tấp, đập lộp bộp lên người nó, giống như con rắn độc đang cắn nó vậy, đau đến buốt xương, lạnh đến tím ruột.
Thế giới này, luôn có những con khỉ đang hân hoan vui sướng và cũng luôn có những con khỉ ủ rũ thê thảm.
Nó không dám hận Vương phi Lam Khổng Tước, người ta đường đường là ái phi của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, bản thân nó chỉ là một nô bộc đê tiện, nó đâu có tư cách để mà hận Vương phi Lam Khổng Tước chứ. Nó bèn trút hết mọi oan ức phẫn nộ trong lòng lên Phất Đầu Đỏ. Nó chỉ có thể trút hận lên người Phất Đầu Đỏ mà thôi. Nếu không phải là Phất Đầu Đỏ giỏi khoe mẽ lấy lòng, Vương phi Lam Khổng Tước đâu có tuyệt tình cạn nghĩa với nó như vậy. Nếu như không có Phất Đầu Đỏ chen vào, nó có thể cả đời yên ổn làm nô bộc trung thành của Vương phi Lam Khổng Tước rồi.
Làm nô bộc trung thành của Vương phi Lam Khổng Tước, xem ra thì rất khổ, nhưng lại có rất nhiều cái lợi vô hình. Nói thật lòng, với cái tuổi nó bây giờ, lại còn bị cụt mất ba ngón chân, làm nô bộc trung thành của Vương phi Lam Khổng Tước, phải nói là một công việc lí tưởng nhất rồi. Phất Đầu Đỏ là nguyên nhân chính làm nó bị đuổi khỏi công việc đó. Nó không hận Phất Đầu Đỏ thì còn có thể hận ai được chứ?
Nó không thể khoanh tay chịu chết được, nó phải nghĩ cách xoay chuyển tình hình.
Nó giữ gìn địa vị nô bộc của mình, thực ra cũng là để bảo vệ quyền sinh tồn của chính nó.