Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lần Đầu Gia Nhập Bầy Đàn
Lần Đầu Gia Nhập Bầy Đàn

❊ ❊ ❊

Phất Đầu Đỏ cẩn thận dè dặt khi bước chân vào bầy khỉ Mây Mù.

Dù rằng đã có cái nền tình cảm với khỉ đực Râu Trắng nhưng Phất Đầu Đỏ vẫn hết sức thận trọng, giữ một khoảng cách nhất định với bầy khỉ, đặc biệt tránh việc qua lại trực tiếp với các con khỉ đực. Ban ngày khi ở trên vách núi, nó luôn luôn chọn chỗ vách đá dựng đứng thu vào trong một góc dễ phòng thủ khó tấn công, lúc nào cũng trong tư thế chuẩn bị ứng phó với sự đánh úp tàn bạo. Khi ra ngoài kiếm ăn hay uống nước, nó luôn luôn đi sau cùng trong bầy đàn, dù đường có khó đi đến mức nào, vẫn ôm khư khư khỉ Đít Đỏ trong lòng. Để giảm bớt nguy hiểm, nó thậm chí còn không đặt chú khỉ con này xuống đất cho nó chơi đùa. Buổi tối khi đi ngủ, các con khỉ đực khác đều tụ tập thành một nhóm để sưởi ấm lẫn nhau, nhưng nó không dám tụ tập đến chỗ có đông bọn khỉ, dù gió có thổi mạnh, dù mưa có xối xả, nó đều đơn độc tìm một góc vắng vẻ...

Nhưng đáng tiếc là, những biện pháp đề phòng này vẫn không có hiệu quả gì, bọn khỉ đực vẫn tìm đủ mọi cơ hội để tiến đến bên cạnh nó, nhìn khỉ con Đít Đỏ với ánh mắt đầy thù địch. Một lần, Phất Đầu Đỏ đang vắt vẻo trên cây bồ đề, cái đuôi dài cuốn chặt phía sau người với một cành nhỏ để cân bằng cơ thể, một cánh tay ôm lấy khỉ Đít Đỏ, còn tay kia ngắt lá cây tươi lót dạ. Đột nhiên, nó cảm thấy trên lưng dường như bị cái gì đó đâm vào một cái, lấy tay sờ sờ, chẳng sờ thấy cái gì cả. Nhìn ra xung quanh, cũng không thấy ong mật hay bất cứ con côn trùng hút máu nào kêu o o cả. Nó cho rằng mình bị ảo giác, liền tiếp tục hái lá non ăn.

Một lúc sau, phần lưng lại có cảm giác rất khác lạ, dường như bị vật gì rạch một cái. Nó bắt đầu nghi hoặc, đưa tay tách đám lá cây rậm rạp ở phía sau người, không thấy thì không biết, thấy rồi thì sợ giật bắn cả mình, chính trong cái lùm lá cây rậm rạp ở sau lưng nó ấy, trên một nhánh cây ngang cách chỗ nó chừng hai mét, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngồi ở một góc tối mà ánh sáng mặt trời bị che lấp mất, rình trộm nó với dã tâm khó lường. Ánh mắt của Vua khỉ Đai Lưng Vàng sắc lẹm như thép, lạnh như băng, dừng lại trên lưng nó, chẳng khác nào như kim châm vào lưng, cảm thấy toàn thân vô cùng khó chịu. Nó vội vàng ôm khỉ con Đít Đỏ nhảy xuống khỏi cây bồ đề, ba chân bốn cẳng chạy trốn.

Một thời gian dài, Phất Đầu Đỏ ăn không ngon ngủ không yên, đêm ngủ thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng.

Buổi trưa hôm đó, bầy khỉ Mây Mù đã được một bữa no với cây dương xỉ nước đang trổ lá xanh mướt ở bên bờ sông Lan Thương, ăn xong chúng tản mát trên vách núi, con thì đùa giỡn oánh lộn, con thì chải chuốt lông cho nhau, để giết thời gian. Phất Đầu Đỏ lui hẳn ra một chỗ giáp ranh, ngồi xuống nghỉ ngơi. Nắng xuân ấm áp, mây mù bồng bềnh, tiếng chim hót trong hang sâu nào đó vọng ra. Buổi đêm, nó sợ bị tấn công bất ngờ bởi bọn khỉ đực, ngủ cũng không yên giấc, phải tỉnh dậy mấy lần, lúc này đầu óc uể oải nặng trịch, ôm khỉ con Đít Đỏ vào lòng, nhưng lại mơ mơ màng màng ngủ gà ngủ gật. Cũng không biết đã ngủ thiếp đi được bao lâu, bỗng nhiên nghe tiếng khỉ con Đít Đỏ kêu lên thất thanh, ngay cả khi ngủ ý thức vẫn nhắc nhở nó giữ thật chặt, vì vậy, khi nghe tiếng kêu, phản ứng đầu tiên của nó là vòng tay ôm chặt lấy khỉ con Đít Đỏ, nhưng vòng tay rỗng không rồi. Nó sợ đến mức lông mào như cái phất trần trên đỉnh đầu dựng đứng cả lên; vội mở trừng mắt tìm xung quanh. Điều trông thấy còn làm nó kinh hồn bạt vía hơn: trên một tảng đá màu xám xanh cách phía bên trái nó chừng 20 mét, khỉ con Đít Đỏ đang đứng trên đầu lão khỉ đực có tên gọi Sửu Chột Mắt, lấy trứng chim trong khe đá!

Không còn nghi ngờ gì nữa, khỉ con nghịch ngợm này nhân lúc nó ngủ gà gật, đã trượt từ trên lòng mẹ xuống, chạy đến chơi với lão Sửu Chột Mắt rồi!

Lão Sửu Chột Mắt thuộc trong số những con vật đáng thương trong xã hội loài khỉ, tuổi đã gần 20, đã bước sang tuổi xế chiều, cuộc sống chỉ còn lại một phần ngắn ngủi nữa thôi. Từ nhỏ, cơ thể lão Sửu Chột Mắt đã ốm yếu, thường bị đồng loại bắt nạt. Năm 10 tuổi, trong một cuộc chiến tranh giành bạn tình, lão Sửu bị một con khỉ đực khác chọc mù mắt phải, trở thành kẻ chột mắt, về sau cảnh ngộ còn bi thảm hơn. Lão Sửu Chột Mắt chưa từng được khỉ cái coi trọng, chưa từng một lần giao phối với bạn tình, bị thần tình yêu bỏ quên trong một xó xỉnh, xếp ở tầng lớp dưới đáy trong bầy khỉ, chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn của con khỉ khác; dù là khỉ đực hay khỉ cái, chẳng con nào muốn kéo bè kết bạn với nó cả, nó sống lẻ loi cô quạnh, đơn độc một mình.

Nói tóm lại, lão Sửu Chột Mắt chính là kẻ ăn mày trong xã hội loài khỉ.

Chơi đùa cùng một con khỉ đực già như vậy, nguy hiểm có khi còn lớn hơn!

Khỉ con Đít Đỏ cầm lấy một quả trứng chim bồ câu nhỏ trong khe đá, đang hoa chân múa tay kêu lên sung sướng, Phất Đầu Đỏ nổi cơn tam bành bổ nhào về phía đó, không cần thanh minh giằng lấy khỉ con Đít Đỏ. Nó lo sợ lão Sửu Chột Mắt muốn tới cướp con, nó vừa ôm khỉ con vào lòng, vừa gầm gừ, đe dọa lão Sửu Chột Mắt. Nhưng khỉ con Đít Đỏ dường như vẫn còn hứng chơi tiếp, cứ chi..a..chi..a kêu lên không dứt, khua khua hai cánh tay nhỏ muốn lão Sửu Chột Mắt đến bế. Lão Sửu Chột Mắt nhân cơ hội nhảy lên trước hai bước, lông trên người Phất Đầu Đỏ bắt đầu xù lên, bộ dạng sợ hãi như nhìn thấy rắn hổ mang đang bò lại vậy. Nó nhe hai cái răng nanh sắc nhọn ở hàm trước riêng có ở loài khỉ lá, trợn mắt gầm gừ đầy hung dữ:

“Hãy tránh xa tôi ra, nếu không tôi sẽ cắn nát bộ xương già cỗi của anh ra đấy!”

Lão Sửu Chột Mắt vẻ như rất oan ức, ngồi xuống cụp đuôi, thể hiện mình không có ý muốn hại khỉ con Đít Đỏ. Phất Đầu Đỏ vốn không tin vào điều đó, vẫn dựng đứng lông, lớn tiếng gầm gừ đe dọa. Lão Sửu Chột Mắt đấm ngực dậm chân, vẻ đầy đau đớn vì phải chịu nỗi oan ức vô lí. Phất Đầu Đỏ vẫn ở tư thế phản kháng kịch liệt, lão Sửu Chột Mắt buồn bã kêu lên mấy tiếng, hậm hực lui về phía sau, chui vào một bụi cây rậm bỏ đi.

Có thể nó đã trách nhầm lão Sửu Chột Mắt rồi, Phất Đầu Đỏ nghĩ thầm, nhưng ở vào hoàn cảnh bây giờ nó thà trách nhầm đến nghìn lần, chứ không thể sơ ý dù chỉ một lần.

Ánh mắt khỉ con Đít Đỏ vẫn dõi theo bóng lưng của lão Sửu Chột Mắt, nó vung tay đạp chân trong lòng Phất Đầu Đỏ, dường như muốn phản đối hành động thô bạo vừa rồi của mẹ. Xem ra, vừa nãy khỉ con Đít Đỏ đã chơi cùng lão Sửu Chột Mắt một lúc, quan hệ giữa nó và lão ta có vẻ rất hòa hợp. Không được, nguy hiểm quá, ai mà biết được lão khỉ già này có dã tâm gì. Phất Đầu Đỏ tức giận đến nỗi bạt vào đầu khỉ con Đít Đỏ một cái.

“Cái đồ không biết trời cao đất dày là gì, con mà còn chạy đi lung tung nữa, coi chừng có ngày bị bọn khỉ đực xé xác ăn thịt đấy!”

Khỉ con Đít Đỏ lúc này mới chịu yên không làm ồn nữa.

Liên tiếp nhiều ngày sau, lão Sửu Chột Mắt như ruồi thấy mật cứ dán chặt sau lưng hai mẹ con Phất Đầu Đỏ, lặng lẽ quan sát khỉ con Đít Đỏ nằm gọn trong lòng mẹ nó với ánh mắt chờ đợi, còn khỉ con Đít Đỏ khi trông thấy lão Sửu Chột Mắt, thì vui vẻ đến nỗi kêu u u với gọi. Phất Đầu Đỏ phải mất rất nhiều công sức mới đuổi được lão ta đi, làm nó lúc nào cũng thấp thỏm không yên, cả tinh thần và sức lực đều bị suy kiệt.

Thực ra Phất Đầu Đỏ trong lòng hiểu rất rõ, khỉ con Đít Đỏ đang lớn lên mỗi ngày, mà đặc tính của những con khỉ con thường hoạt bát hiếu động, lúc nào cũng khư khư giữ nó ở trong lòng e rằng rất khó. Đối với loài khỉ lá mà nói, khỉ con chừng ba tháng là đã có thể rời khỏi lòng mẹ để tự do vui chơi, chúng cũng cần phải tìm kiếm bạn chơi, cần tiếp xúc với xã hội, phải trải qua gian khổ, biết được sự đời để thích ứng với đời sống quần thể. Cứ nằm trong vòng tay bao bọc của mẹ, thì mãi mãi không bao giờ lớn được. Nếu cứ ngăn cản nó tiếp xúc với các con khỉ lá khác trong một thời gian dài, rất có thể sẽ biến nó trở thành một vật bỏ đi với tâm lí bất thường lạnh lùng và cô độc.

Phải làm thế nào đây? Làm thế nào đây?

Việc duy nhất mà Phất Đầu Đỏ có thể làm bây giờ là chờ đợi. Thời gian là một ảo thuật gia tuyệt vời, có thể biến sự lạ lẫm ban đầu thành quen thân, cũng có thể xóa bỏ ngăn cách, hóa giải thù địch, để bọn khỉ đực từ bỏ ý nghĩ sát hại khỉ con Đít Đỏ.

Trong quãng thời gian này, Phất Đầu Đỏ chỉ có thể cho phép khỉ đực Râu Trắng tiếp cận mẹ con nó, nó dùng hết khả năng của một con khỉ cái, cố gắng lấy lòng và lôi kéo khỉ đực Râu Trắng. Mục đích của việc thiết lập tình cảm này rất rõ ràng, nó hy vọng một ngày vào lúc bọn khỉ đực muốn giết hại khỉ con Đít Đỏ, thì con khỉ đực Râu Trắng có thể dũng cảm đứng lên ra tay cứu giúp.

Thế nhưng không biết tại sao, trong lòng Phất Đầu Đỏ vẫn có một hoài nghi: Đến cái thời khắc sinh tử đó, liệu khỉ đực Râu Trắng có phát huy vai trò là một cái “ô bảo hộ” hay không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.