Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Màn Trận Chiến Tranh Đoạt Ngôi Vị Vua Khỉ
Mở Màn Trận Chiến Tranh Đoạt Ngôi Vị Vua Khỉ

❊ ❊ ❊

Buổi chiều hôm đó, giữa khỉ đực Râu Trắng và Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã bùng phát một cuộc chiến tranh giành ngôi vị.

Căn nguyên của sự việc là như thế này: Một con chim hải âu từ Siberi bay đến vùng Côn Minh, Vân Nam để tránh rét, sau khi qua hết mùa đông, lại bay ngược về Siberi, giữa đường bị súng săn bắn bị thương, cố gắng đập cánh trong không trung bay được thêm một đoạn, nhưng sức cùng lực kiệt bay không nổi nữa rồi, xiêu xiêu vẹo vẹo rơi xuống, rơi đúng trước cửa hang động nơi bầy khỉ Mây Mù trú ngụ. Món ngon phải thuộc về Vua khỉ, con chim hải âu đen đủi đó rơi vào tay Vua khỉ Đai Lưng Vàng rồi.

Khỉ lá là loài khỉ có đặc tính ăn tạp, ăn thực vật là chính, thi thoảng cũng ăn vài loài động vật nhỏ như côn trùng hay chim, theo tập quán bất thành văn của bầy khỉ, ăn thịt được xem như là một loại tiệc, do mấy con khỉ đực ở địa vị cao nhất cùng tụ tập lại để thưởng thức, cũng xem như một loại đặc quyền trong liên minh quyền lực giới đực. Vua khỉ Đai Lưng Vàng túm lấy chân của con hải âu, thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa và Rốn Quả Nho vây tròn xung quanh, thò tay để bứt lông chim. Con hải âu đáng thương cứ kêu lên những tiếng chi...chi... rên rỉ giãy chết. Tất cả bọn khỉ lá đực, cái, già, trẻ đều xúm lại xung quanh để xem trò vui.

Lúc này, khỉ đực Râu Trắng từ một góc nấp bí mật chui ra, khẽ khàng tiến lên phía trước, cố gắng tránh ánh mắt của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, lách vào phía sau lưng thủ lĩnh Tay To, thò một tay ra, luồn vào phía dưới cánh tay của thủ lĩnh Tay To, cũng bứt lông trên người con hải âu.

Thực lòng mà nói, khỉ đực Râu Trắng lúc này bụng vốn không hề đói, vốn cũng chẳng thèm gì một chút thịt chim đó. Chỉ một con hải âu nhỏ tương đương một con chim bồ câu thôi, mà chia cho năm con khỉ đực, mà Vua khỉ Đai Lưng Vàng chắc chắn phải chiếm phần hơn rồi, nếu thực sự chia cho khỉ đực Râu Trắng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ được một chút thịt chim bé tí tẹo thôi, chẳng bõ dính răng. Nếu chỉ vì một chút thịt chim này mà nói, ăn hay không ăn cũng chẳng quan trọng gì. Nhưng thịt chim dù là ít, ý nghĩa của nó lại vô cùng quan trọng, đó là sự tượng trưng cho địa vị và quyền lực, giống như chính trị gia trên vũ đài chính trị lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng vậy. Nó muốn chứng minh cho toàn thể bọn khỉ lá thấy rằng, bản thân nó vẫn đứng trong vòng trung tâm lãnh đạo, vẫn là thành viên trong liên minh quyền lực giới đực. Ý của túy ông không phải ở rượu, ý của khỉ đực Râu Trắng không phải ở thịt chim, mà là muốn thể hiện và khẳng định địa vị xã hội của thủ lĩnh thứ hai.

Đột nhiên, Vua khỉ Đai Lưng Vàng khẹc khẹc hú lên một tiếng kỳ quái. Thò tay ra, hung tợn cào lên cánh tay đang thò ra của khỉ đực Râu Trắng một cái. Trên cánh tay của khỉ đực Râu Trắng lập tức lằn lên những vết máu màu đỏ như con giun. Liền ngay sau đó, Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhảy vồ đến trước mặt khỉ đực Râu Trắng, nhe răng trợn mắt gầm gừ, vẫy vẫy con chim hải âu trong tay nó, làm bộ xua đuổi. Còn tệ hại hơn nữa là, nó bứt mấy cái lông chim, ném vào mặt khỉ đực Râu Trắng.

“Ngươi đã không còn tư cách để hưởng phần thịt chim nữa rồi, ngươi chỉ đáng ăn mấy sợi lông chim đó mà thôi!”

Khoảng thời gian này, khỉ đực Râu Trắng dù cũng bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhục mạ, quát mắng, thậm chí là đuổi đánh, nhưng cũng có thể hiểu đó là sự phát sinh tranh chấp giữa lãnh đạo với lãnh đạo thôi. Địa vị dù lung lay sắp đổ, nhưng vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn. Còn vào giờ này phút này, dưới những con mắt nhìn chằm chằm của bọn khỉ, Vua khỉ đã thẳng thừng từ chối để khỉ đực Râu Trắng tham gia vào tiệc ăn thịt, còn đổ những cái lông chim đập vào người khỉ đực Râu Trắng, khác nào việc muốn tuyên bố với toàn thể bầy khỉ, khỉ đực Râu Trắng đã bị khai trừ khỏi liên minh quyền lực giới đực rồi, đã bị đuổi ra khỏi thành phần nòng cốt lãnh đạo rồi, cũng không còn là thủ lĩnh thứ hai của bầy khỉ Mây Mù nữa, bị liệt vào thành phần của những phần tử bất hảo, giáng xuống hàng thứ dân, không không, thứ dân còn phải giáng thêm ba cấp nữa, đó là con khỉ hạ lưu!

Khỉ đực Râu Trắng hiểu rằng, đây là một việc vô cùng nghiêm trọng, có thể nói là một việc có tính chất sống còn với tính mạng, đồng nghĩa với việc ngang nhiên xếp nó ra ngoài liên minh quyền lực. Nếu cứ nín nhịn chịu đựng, địa vị tất nhiên sẽ bị rớt xuống ngàn trượng, hơn nữa e rằng vĩnh viễn sẽ không có ngày nào ngóc đầu lên được.

Ngồi không chịu chết, chẳng thà đứng lên phản kháng, khỉ đực Râu Trắng rất hiểu đạo lý này, thế là đột nhiên nó vồ lên phía trước cướp lấy con hải âu trong tay Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Vua khỉ Đai Lưng Vàng không kịp phòng bị gì, thì con chim hải âu đã bị khỉ đực Râu Trắng cướp mất rồi. Khỉ đực Râu Trắng tức giận cắn đứt đầu con chim hải âu, rồi ném vào mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng một con chim hải âu không đầu máu chảy đầm đìa.

Xã hội loài khỉ lá có một quy định bất thành văn, phàm là bắt được con chim nào, tổ chức tiệc ăn thịt, đầu chim tất yếu phải thuộc về Vua khỉ. Đầu chim nhiều xương ít thịt, gặm cũng khó, nhưng ăn đầu chim lại có một ý nghĩa tượng trưng rất quan trọng, là việc không thể bỏ qua. Một bầy khỉ chỉ có một Vua khỉ, một con chim cũng chỉ có một cái đầu thôi. Vua khỉ là nhân vật quan trọng nhất trong bầy khỉ, đầu chim cũng là bộ phận quan trọng nhất trong cơ thể chim, do vậy, Vua khỉ ăn đầu chim là đạo lý hiển nhiên, tượng trưng cho quyền uy cao vô thượng.

Khỉ đực Râu Trắng ngang nhiên cướp con chim hải âu trong tay Vua khỉ, còn cắn đứt đầu chim, đó rõ ràng là một sự khiêu khích công khai với quyền lực nhà vua, là một sự tạo phản trắng trợn, là một hành động đại nghịch tội đáng vạn lần chết.

Một trận chiến tranh đoạt vương vị đã thực sự mở màn rồi.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng nghiến răng nghiến lợi rít lên, hung dữ vồ đến túm lấy khỉ đực Râu Trắng đánh tới tấp.

Phất Đầu Đỏ trong lòng ngấm ngầm vui sướng, cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị mà nó khổ công sắp đặt cuối cùng đã bùng phát, những ngày khổ sở có hy vọng chấm dứt rồi. Theo như tâm nguyện của nó, nó rất muốn nhảy ra để giúp khỉ đực Râu Trắng cùng đối phó với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, kề vai sát cánh, cùng nhau chống lại kẻ thù chung để giành thắng lợi. Nhưng đó chỉ là nó nghĩ vậy thôi. Theo quy luật ngầm của xã hội loài khỉ lá, khi bùng phát cuộc chiến tranh đoạt vương vị, kẻ gây chiến và kẻ bảo vệ vương miện phải đọ sức một đánh một, các con khỉ lá khác chỉ được đứng bên cạnh làm quan sát viên, đợi kết quả thắng thua, hoặc bên khiêu chiến thắng, hoặc bên bảo vệ vương miện thắng, lúc đó bầy khỉ sẽ nhất loạt đổ xô tới, gào hét trợ uy cho kẻ chiến thắng, đấm đá túi bụi vào kẻ thất bại, hát to ca tụng kẻ chiến thắng và xướng lên khúc bi thương cho kẻ bại trận. Phất Đầu Đỏ chỉ có thể giống như các con khỉ lá khác, ngồi núi xem hổ đánh nhau, thấp thỏm lo lắng đợi kết quả cuối cùng.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng ngay từ đầu đã chiếm ưu thế, liên tiếp quật ngã khỉ đực Râu Trắng xuống đất. Khỉ đực Râu Trắng thật không dễ dàng gì mới tóm được cơ hội, há mồm cắn vào vai Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nhưng chân nó không may dẫm phải một chiếc lá khô, trượt một cái ngã cắm đầu xuống đất. Thể lực không xong, vận may lại không có, khỉ đực Râu Trắng nhanh chóng bị rơi vào thế chỉ có chống đỡ thôi. Vừa đánh vừa lui, gắng gượng chống đỡ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng kéo một cánh tay của khỉ đực Râu Trắng, đột ngột xoay người lấy sức, ấn vai nhún người làm một cú ném tuyệt đẹp, khỉ đực Râu Trắng như con chim bị bay ra xa đến hơn một trượng, bị đập rất mạnh lên trên tảng đá, hình như bị ngã ngất đi rồi, không thể lập tức lật người lại được. Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhân cơ hội ép lên người khỉ đực Râu Trắng, muốn cắn vào cổ nó. Chiêu này quả thật cay độc, có thể gọi là cú cắn chí mạng, không biết có phải do học được từ ngón đòn của báo núi vồ dê hay không, một khi cổ của khỉ đực Râu Trắng bị cắn nát, máu sẽ phun ra, cứ xem như không tắt thở ngay, thì ý chí phản kháng cũng bị tê liệt. Thật may khỉ đực Râu Trắng đã kịp thời tỉnh lại, một tay túm lấy cằm Vua khỉ Đai Lưng Vàng, gắng sức không để cho những cái răng nanh sắc nhọn chọc vào cổ mình.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng ở trên, khỉ đực Râu Trắng ở dưới, một con đầu ra sức ép xuống dưới muốn ngoạm vào cổ đối phương, một con dùng tay ra sức đẩy lên phía trên không để đối phương cắn vào mình, hai con đều dùng hết sức bình sinh, giằng co nhau quyết liệt.

Sức lực của khỉ đực Râu Trắng cuối cùng cũng yếu đi đôi chút, lại bị ngã ngất đi một lần, tứ chi suy yếu mà tinh thần cũng suy yếu, chỉ vài phút sau, cái tay đang nắm lấy cằm Vua khỉ Đai Lưng Vàng bắt đầu run run, giống như cọng cỏ bị gió lạnh thổi qua vậy, cứ run lẩy bẩy không ngừng, rồi dần dần hạ xuống dưới. Những cái răng nanh sắc nhọn của Vua khỉ Đai Lưng Vàng cách cổ của khỉ đực Râu Trắng càng lúc càng gần. Khuôn mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã lộ ra nụ cười gằn của kẻ chiến thắng, còn khuôn mặt khỉ đực Râu Trắng lộ rõ vẻ suy sụp của kẻ thất bại. Có thể thấy rõ ràng, khỉ đực Râu Trắng sắp không chống cự nổi rồi, nhiều lắm cũng chỉ mấy phút nữa, cánh tay của nó sẽ bị bẻ cong và rơi thõng xuống. Độc chiêu cắn vào yết hầu của Vua khỉ Đai Lưng Vàng sẽ dễ dàng được thực hiện thôi.

Phất Đầu Đỏ luống cuống như kiến bò chảo nóng, không ngừng quay lộn tại chỗ, nhưng lại không dám tùy tiện nhảy ra trợ chiến, không biết nên làm thế nào mới được.

Rất nhiều con khỉ lá nhìn thấy trước khỉ đực Râu Trắng sắp không xong rồi, liền nhắm vào khỉ đực Râu Trắng kêu lên những tiếng xu...uy...xu...y đầy phẫn nộ, để thể hiện sự lên tiếng phê phán và kết tội kẻ làm phản, cũng là một kiểu thể hiện thái độ chính trị với Vua khỉ Đai Lưng Vàng: Tôi với kẻ làm phản không hề có một chút quan hệ dây mơ rễ má gì, tôi sẽ vẽ đường ranh giới giữa tôi và khỉ đực Râu Trắng lần nữa!

Khỉ đực Râu Trắng lúc này đã rơi vào tình thế không thể cứu vãn được rồi, bị cắn thương, cắn đến tàn phế hoặc cắn chết, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Đột nhiên, gió lạnh thổi vù vù, Phất Đầu Đỏ ngẩng đầu lên nhìn, không biết thời tiết đã thay đổi từ lúc nào rồi, mây đen đã che kín cả bầu trời, gió điên cuồng gào thét, đất đá bay bụi mù, liền sau đó, một trận mưa đá ập tới. Trận mưa đá này quả thật dữ dội, những cục đá còn to hơn trứng chim bồ câu ngùn ngụt khắp trời, cứ đồm độp cành cạch rơi xuống, đập gãy cả cành cây, làm đổ rạp cả bụi cỏ, có một con diều hâu đen, không kịp về tổ tránh mưa, ra sức vẫy cánh trên không trung, giống như đang xuyên vào trong mưa bom bão đạn vậy, những hòn mưa đá chằng chịt gõ đập vào lưng và cánh nó, đập mạnh đến mức con diều hâu đen chao đảo như máy bay bị mất lái, xoay tròn trôi dạt lên xuống một cách điên cuồng. Bay được chừng một hai trăm mét, cuối cùng bị mưa đá đập ngất đi, rơi thẳng xuống dưới đất như một ngôi sao băng.

Bầy khỉ đang trơ trọi trên sườn núi trống trải, xung quanh không có cây nào có thể che chắn được, một hòn mưa đá đập lên trán con khỉ thiếu niên tên là Phân Tro, đốp một cái, giống như là bị dây cung bắn trúng, trên trán ngay lập tức bị nổi lên cục bướu đen, nó khóc thét lên chui vào trong lòng khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu. Khỉ mẹ Phù Phiêu Phiêu cũng chẳng còn hứng thú quan sát trận tranh quyền đoạt ngôi nữa, ôm Phân Tro bỏ chạy về phía hang động. Các con khỉ lá khác, cũng bị mưa đá đập đến mức kinh hồn khiếp vía, thành một đám hỗn loạn, ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Trên lưng chừng núi vừa rồi còn ồn ĩ náo nhiệt, bỗng chốc trở nên vắng lặng lạnh lẽo.

Trong đám đông vừa vây quanh xem cuộc chiến tranh quyền đó, chỉ có Phất Đầu Đỏ và Vương phi Lam Khổng Tước vẫn còn đứng lại đó, đối với Phất Đầu Đỏ, cuộc chiến tranh quyền đoạt vị trước mắt, có quan hệ đến vận mệnh của nó, quan hệ đến sự sống còn của Đít Đỏ, nó đương nhiên không thể rời bỏ. Vương phi Lam Khổng Tước, cũng có chung một mục đích như thế, trận chiến tranh đoạt ngôi vị đó, có quan hệ đến địa vị Vương phi của nó, quan hệ đến tiền đồ tương lai của Quả Trám Đen, nó đương nhiên cũng không thể dễ dàng bỏ đi.

Hai con khỉ cái, đều dùng một cánh tay ôm con trai bảo bối của mình trong lòng, một cánh tay giơ lên che đầu, cơ thể uốn cong thành hình cái ô, lấy lưng mình làm tấm bình phong che chắn, để mưa đá không làm hại đến con, lộp...độp...lộp độp..., mưa đá rơi trên lưng hai con khỉ mẹ, giống như đánh trống da khỉ vậy.

Ở bên này, Vua khỉ Đai Lưng Vàng vẫn đang đè lên trên người khỉ đực Râu Trắng, một con vẫn ra sức muốn cắn vào cổ đối phương, một con ra sức đẩy mồm đối phương ra. Ông trời thì lạm dụng uy quyền quá mức, cho mưa đá càng lúc càng mạnh. Vua khỉ Đai Lưng Vàng ở trên, khỉ đực Râu Trắng ở dưới, mưa đá đập hết lên người Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Những hòn mưa đá to nhỏ như trứng chim bồ câu từ trên không trung đập xuống, sức mạnh lớn đến kinh người, binh...binh...binh đập xuống còn đau hơn cả đá đập vào người. Thậm chí đáng sợ hơn nữa là, thỉnh thoảng có những viên mưa đá liên tiếp đập vào đầu nó, giống như một tràng súng liên thanh nã vào xương sọ nó vậy, nếu không nhanh chóng áp dụng biện pháp bảo vệ nào, e rằng sẽ bị đập đến mức chấn động não mất. Điều bất lợi nhất là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang giống như cái chụp chụp lên người khỉ đực Râu Trắng, giúp cho khỉ đực Râu Trắng tránh khỏi bị mưa đá tấn công.

“Tao làm cái chụp miễn phí cho ngươi, để mưa đá ác nghiệt toàn rơi lên người tao, tao thật là bị thần kinh mất rồi!” Vua khỉ Đai Lưng Vàng nghĩ.

Lại một viên mưa đá còn to hơn trứng chim bồ câu đập trúng đỉnh đầu Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đốp một tiếng, đập mạnh đến mức làm hai mắt nó tối sầm lại, tứ chi tê liệt. Nó dù thế nào cũng không kiên trì tiếp được nữa, từ trên người khỉ đực Râu Trắng nhảy vọt lên, căm hận gào lên không ngớt, rồi bỏ chạy về phía hang động.

Vương phi Lam Khổng Tước đương nhiên cũng chạy theo Vua khỉ Đai Lưng Vàng.

Khỉ đực Râu Trắng cũng nhanh như chớp vắt chân lên cổ bỏ chạy, đương nhiên không dám chạy về phía hang động, mà vừa lăn vừa bò xuống dưới núi.

Đối với khỉ đực Râu Trắng mà nói, đây là một trận mưa đá cứu mạng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.