Phất Đầu Đỏ không phải là tượng đất, nó đương nhiên cảm thấy được thái độ thù địch của Thím Cụt Ngón.
Đến làm nô bộc cũng phải cạnh tranh, cạnh tranh chẳng khác nào như không khí, hiện diện ở khắp mọi nơi, đây quả thật là một thế giới đầy rẫy cạnh tranh.
Nói thực lòng, nó không hề muốn gây thù hằn. Thêm một người bạn tức là tạo thêm cho mình một con đường, thêm một kẻ thù tức là thêm một bức tường chắn đường, cái quy luật này cũng rất thích hợp với xã hội loài khỉ. Nó mới đến đây, đương nhiên là hy vọng có được càng nhiều bạn, càng ít kẻ thù càng tốt. Lúc đầu, khi đối mặt với Thím Cụt Ngón luôn trong tư thế sẵn sàng trả đũa lại nó, nó đã áp dụng phương pháp nhún nhường. Mỗi lần Thím Cụt Ngón nhìn chằm chằm vào nó với vẻ đầy dữ tợn, nó luôn nhìn lại với ánh mắt đầy vẻ ôn hòa, tuyệt đối không vì lòng dạ hẹp hòi mà xảy ra xô xát. Có lần, nó và Thím Cụt Ngón cùng gặp nhau trên cành cây, Thím Cụt Ngón chẳng khác nào kẻ điên, nhe răng trợn mắt phát ra tiếng gầm hú trầm thấp, với cái bộ dạng như hận không thể ăn tươi nuốt sống nó ngay được, nhưng nó vẫn kiềm chế tức giận, vẫn cười với mụ ta. Nụ cười vốn không phải chỉ có con người mới có, con người quả thực là loài động vật có các biểu hiện trên khuôn mặt phong phú nhất, nhưng rất nhiều động vật thuộc loài linh trưởng cũng có các biểu lộ khuôn mặt với các sắc thái tình cảm khác nhau, khỉ lá cũng là động vật thuộc họ linh trưởng có các biểu hiện khuôn mặt theo sự thay đổi cảm xúc của nó. Nụ cười của chúng dù không được sáng lạn như con người, nhưng cũng vẫn là vành môi vênh lên, mắt híp lại, cánh mũi khẽ động đậy, các cơ hai bên má lộ đường cong hài hòa, hình dáng cơ bản đại để là giống với con người, thông tin truyền tải trong đó cũng không khác mấy, đều là biểu đạt sự thân thiện, biểu đạt sự không thù địch.
Điều đáng tiếc là, Thím Cụt Ngón vốn không buồn để mắt đến nụ cười thân thiện của nó, vẫn làm đủ mọi hành động gây hấn với nó. Một lần, Phất Đầu Đỏ đang ôm khỉ con Đít Đỏ trèo lên trên vách núi dựng đứng. Đây là con đường rất nhỏ, nguy hiểm luôn cận kề, dài chừng trăm mét, ở giữa chỉ có một khe đá đứt quãng nối với nhau rộng chưa đầy một thước, khỉ lá tuy là cao thủ về leo trèo, nhưng khi leo núi cũng vẫn phập phồng lo sợ.
Nó vừa trèo lên được một nửa, thì đụng đầu ngay với Thím Cụt Ngón. Theo như khuôn phép, hai con khỉ lá cùng đụng đầu nhau trên khe hẻm cheo leo hiểm trở, nếu trong đó một con khỉ có địa vị cao, còn con kia ở địa vị thấp, thì con khỉ ở địa vị thấp bắt buộc phải lùi về phía sau, lui đến đoạn an toàn, để nhường cho con khỉ ở địa vị cao qua trước. Nếu hai con khỉ đó ở địa vị ngang hàng nhau, khi đụng nhau trên hẻm cheo leo đó, hai bên sẽ mặt đối mặt ôm vai lưng giống như nhảy điệu giao hữu vậy, mỗi bên sẽ hết sức cẩn thận xoay vòng xen kẽ, dùng những động tác nhỏ nhất để tráo đổi vị trí trong cái không gian nhỏ hẹp ấy.
Phất Đầu Đỏ và Thím Cụt Ngón, một người là khỉ cái ngoại tộc mới đến nương nhờ, một người là nô bộc có tuổi, kẻ tám lạng người nửa cân, như nhau cả, địa vị có thể nói là cũng tương đương. Còn cách chừng năm sáu mươi mét, Phất Đầu Đỏ đã nở nụ cười hữu hảo, đồng thời làm bộ muốn cùng nhảy điệu giao hữu. Nhưng điều làm nó kinh ngạc là, Thím Cụt Ngón từ trong miệng phì phì phun ra với vẻ tức giận đầy hăm dọa, lông mào và lông trên người xù lên, bước nhanh lên phía trước, dữ tợn như một hung thần xông đến đụng độ. Phía dưới là vách đá cao đến trăm trượng dốc đứng như cái búa rìu, nếu thật sự muốn đụng độ một trận quyết liệt, hậu quả thật không thể tưởng tượng được. Thấy rằng kẻ đang xông đến không có ý tốt, Phất Đầu Đỏ vội vàng lùi về phía sau. Dù nói rằng địa vị hai bên tương đương, nhưng đối mặt với một kẻ ngang ngược vô lí như vậy, bản thân phải tự biết mà lùi bước, dù ít nhiều có cảm giác bị hà hiếp, lăng nhục, nhưng Phất Đầu Đỏ vẫn vội vội vàng vàng lùi lại đằng sau. Trong lòng nó đang ôm khỉ con, để đảm bảo an toàn cho khỉ con, thì dù cho có phải chịu sự hà hiếp lăng nhục thế nào đi nữa, nó cũng chịu được.
Đoạn khe đá này quá là nhỏ hẹp, nó ôm theo khỉ con rất khó để xoay người, đành phải di chuyển bằng cách đi giật lùi, tốc độ đương nhiên là rất chậm. Thím Cụt Ngón càng lúc càng bước nhanh hơn, quả thật đúng là được thể đấu đá lung tung, muốn tiến thẳng về phía nó. Nó quýnh quáng không ngừng oa...oa... kêu lên:
“Tôi đã lùi về phía sau rồi, tôi thấy chị tôi sợ, đã lùi lại nhường đường cho chị rồi, chị còn muốn gì nữa chứ!”
Thím Cụt Ngón dường như bị điếc, vẫn điên điên khùng khùng xông thẳng đến chỗ nó.
Nhìn thấy Thím Cụt Ngón sắp đâm thẳng vào người mình, Phất Đầu Đỏ ngẩng đầu lên nhìn, trời không tuyệt đường con khỉ, chính ngay trên đỉnh đầu chỗ nó đứng ở chỗ cao chừng nửa mét, trên vách đá bên trong hẻm đá, có một bụi cỏ may, nó lập tức nhảy tót một cái túm lấy bụi cỏ, ép sát người trên vách đá giống như con thằn lằn. Thím Cụt Ngón nhảy vọt đến từ phía sau nó, không biết do vô tình hay hữu ý, mà cánh tay của Thím Cụt Ngón đập vào bên hông nó, làm người nó đung đưa như cái xích đu.
Trong cái rủi lại có cái may, bụi cỏ may đó bám rất chắc, nếu không, rất có thể hai mẹ con nó đã rơi xuống núi rồi.
Thím Cụt Ngón làm như vậy, nếu không nói là rắp tâm mưu hại, thì chắc chắn cũng là có ý đồ xấu.
Sau khi xảy ra sự việc này, Phất Đầu Đỏ xem như đã tỉnh ngộ ra mười mươi rồi. Trừ phi nó ngừng việc nịnh nọt lấy lòng Vương phi Lam Khổng Tước, nới lỏng quan hệ với Vương phi, nhường lại cái địa vị nô bộc thân tín cho Thím Cụt Ngón, còn nếu không, mâu thuẫn giữa nó và Thím Cụt Ngón sẽ không thể hòa giải được. Nhưng nịnh nọt lấy lòng Vương phi là cách duy nhất nó có thể làm để cứu khỉ con Đít Đỏ, không thể từ bỏ được. Do vậy, việc tranh đấu này sẽ không thể dừng lại được. Nó đã dùng cách nhẫn nhịn, hy vọng cạnh tranh hòa bình, hy vọng “biến vũ khí thành tơ lụa”1, nhưng sự thực đã chứng minh đây là một ảo tưởng không thiết thực, đó là kế sách ngu dại và ngớ ngẩn như chính sách đà điểu2 vậy. Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, nó bắt buộc phải đối mặt với sự khiêu khích vô tình, đối mặt với hiện thực tàn khốc thôi.
Chuyện đó vỏn vẹn mới qua được ba ngày, lại xảy ra một chuyện làm Phất Đầu Đỏ sợ xanh mặt.
Buổi trưa hôm đó, bầy khỉ Mây Mù đến một nơi tên là Nhất Tuyến Thiên để hái mộc nhĩ ăn. Nhất Tuyến Thiên là một nơi phong cảnh tuyệt vời hiếm có do thiên nhiên đã vô cùng điêu luyện tạo nên. Một ngọn núi cao vút tầng mây, hình như bị một cái búa trời tách ra ở giữa vậy, từ đỉnh núi tới chân núi, thẳng đứng một cái khe hở rộng chưa đầy hai mét. Nếu đứng dưới chân núi nhìn lên, bầu trời biến thành một sợi tơ màu sáng, nên mới có tên Nhất Tuyến Thiên mang đầy ý thơ như vậy. Dưới chân núi âm u ẩm ướt, cây khô khắp nơi, mỗi lần đến độ cuối xuân đầu hạ, trên những thân cây khô mục đó, từng tai mộc nhĩ to mà dày đặc mọc lên, những tai mộc nhĩ tươi non mềm ngọt thật ngon miệng, là món ăn ngon truyền thống của loài khỉ lá.
Sau khi ăn no xong, bầy khỉ liền leo lên đỉnh núi, nghỉ ngơi để tiêu hóa trong lùm cây. Vương phi Lam Khổng Tước nằm dài ra trên tảng đá, vặn vẹo người cọ xát vào đá để gãi ngứa với vẻ thoải mái dễ chịu. Phất Đầu Đỏ biết rõ mười mươi ngôn ngữ cơ thể của Vương phi Lam Khổng Tước, nó thừa hiểu rằng biểu hiện này là muốn được chải chuốt da lông, liền đặt khỉ con Đít Đỏ đang ngủ gà ngủ gật vào trong hốc đá bên cạnh, khôn khéo nhảy lên trên tảng đá, dùng những ngón tay khéo léo lùa vào trong đám lông của Vương phi vừa chải và bới lên để tìm kiếm.
Một ngọn núi to cao sừng sững, bị thiên nhiên dùng búa trời chia thành hai nửa Nam Bắc, nửa núi phía Nam, nửa núi phía Bắc. Phất Đầu Đỏ đang ở bên nửa núi phía Bắc chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước. Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực hung hãn đang ngủ trưa trong bụi cây bên nửa núi phía Nam, cách chỗ Phất Đầu Đỏ ít nhất cũng phải tới hai trăm mét. Ăn no mộc nhĩ đen tươi ngon, đã thoát khỏi cái đói, bầy khỉ cũng im lặng hẳn. Tiếng chim tước ríu rít, mây trắng từng đám từng đám thảnh thơi trôi trên bầu trời, tất cả các dấu hiệu cho thấy, đây là một buổi trưa thật yên bình. Tâm trạng căng thẳng của Phất Đầu Đỏ cũng dần được thả lỏng ra, chăm chú và tỉ mỉ chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước, bắt cho bằng sạch từng con rận hoặc bọ chét trốn nấp ở sâu trong từng đám lông.
Phần bụng chải chuốt đã xong xuôi, Vương phi Lam Khổng Tước khoan khoái lật người, lộ ra phần lưng hơi rối bẩn. Hoàn toàn xuất phát từ thói quen, trước khi Phất Đầu Đỏ tiếp tục chải chuốt phần lưng cho Vương phi Lam Khổng Tước, nó thò đầu ngó sang chỗ hốc đá phía dưới tảng đá. Dù là làm gì, nó cũng đều không lúc nào rời mắt khỏi tiểu bảo bối khỉ con Đít Đỏ của nó. Nó muốn nhìn xem khỉ con có phải đang ngủ say không, liệu có con rết hay bọ cạp gì bò lên người nó không?
Khi ánh mắt của nó dừng lại ở hốc đá, tim nó đột nhiên nghẽn lại trong hốc đá trống không, chỉ có một con sóc nhỏ tinh nghịch đang tìm ăn quả hạch trong đống lá rụng. Nó lập tức âu..a..âu ..a phát ra tiếng hú gọi để tìm con. Trên bãi cỏ phía bên phải, vọng đến tiếng gọi chi....a..chi..a đáp lại của khỉ con Đít Đỏ. Tiếng hú đáp lại vẻ đầy hào hứng, thích thú, còn lộ ra vài phần hứng khởi. Ô hô, thì ra nhân lúc mẹ bận chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước, cậu ta đã trốn đi chơi rồi. Nó thở phào một cái, âm thanh cũng là cách để truyền đi cảm xúc, từ tiếng gọi đáp lại của khỉ con, nó đoán rằng cu cậu đang chơi trò gì rất vui vẻ đây. Nhưng cu cậu rời khỏi tầm mắt của nó, trong lòng nó quả thật không yên tâm, chi bằng bắt cu cậu lại chơi bên cạnh nó thì tốt hơn. Nó hôn vào chân tay Vương phi Lam Khổng Tước để tỏ ý xin lỗi, rồi nhảy rất nhanh về phía phát ra tiếng gọi đó.
Vòng qua mấy phiến đá lộ thiên, nó liền trông thấy ngay khỉ con Đít Đỏ. Nhưng trong phút chốc, trái tim trong lồng ngực của nó lại như muốn rơi ra ngoài. Khỉ con Đít Đỏ quả thật là đang chơi rất vui vẻ, nhưng không biết vì lí do gì mà nó đang nhảy nhót một cách rất khoái chí về phía cái khe hở rộng chưa đầy hai mét kia. Bên rìa khe hở, những bụi cỏ dại mọc dài, rậm rạp phủ kín cả lối đi. Những con khỉ trưởng thành đương nhiên biết rằng dưới những đám cỏ xanh non đó là một cái khe núi đáng sợ, nhưng với một con khỉ con còn chưa hiểu chuyện lại mù mờ không biết, còn tưởng rằng có thể dẫm lên đám cỏ đó để bước đi nữa.
“Đừng có đi, nguy hiểm đấy, mau quay lại đây!” Phất Đầu Đỏ lớn tiếng hú gọi.
Về lí mà nói, khỉ con khi nghe thấy tiếng khỉ mẹ gọi, sẽ dừng chơi, chạy nhanh về sà vào lòng mẹ. Nhưng, lần này, khỉ con Đít Đỏ lại có thái độ khác thường, nghe tiếng mẹ hú gọi, nó vẫn không dừng nhảy nhót, quay đầu lại nhìn Phất Đầu Đỏ, nhưng chỉ dừng lại trong vài giây, rồi lại nhảy nhót đầy hứng thú về phía khe núi kia. Dường như nó đã bị hút mất hồn đi rồi, tuyệt nhiên không nghe theo những lời khuyên can của mẹ.
Khỉ con chỉ còn cách cái khe núi đó chừng năm sáu mét thôi, Phất Đầu Đỏ bắt đầu dùng giọng gay gắt, từ trong kẽ răng phát ra tiếng hơ..a..huơ..a quát mắng đầy nghiêm khắc, nó đang dùng uy quyền của người mẹ, hạ lệnh cho khỉ con lập tức quay ngay lại! Nếu là trước đây, cu cậu dù đang làm gì đi nữa, sẽ lập tức quay người vui vẻ nhảy về phía nó ngay. Nhưng lần này quả thật như bị quỷ ám, cu cậu chỉ quay đầu liếc nhìn về phía nó một cái, rồi lại vui mừng hớn hở phăm phăm đi về phía trước.
Bất chấp tất cả, ham vui quên hết mọi thứ, đi thẳng đến phía khe núi nguy hiểm đó, điều này quá là bất bình thường rồi!
Khi khỉ con Đít Đỏ chỉ cách khe núi sâu không thể đo được ấy chỉ chừng có một, hai mét nữa, Phất Đầu Đỏ dùng hết sức đạp bốn chân lên trên tảng đá, giống như một cơn gió mạnh thổi qua giữa hai cây vậy, bằng cách gì cũng phải vọt xuống bên cạnh khỉ con, túm chặt lấy cu cậu. Nguy hiểm quá, chỉ cần bước thêm hai bước nữa, là sẽ bị dẫm hụt rơi xuống khe núi sâu, sẩy chân một bước ân hận cả đời.
Điều làm Phất Đầu Đỏ cảm thấy vô cùng khó hiểu là, khỉ con vẫn dán chặt mắt nhìn về phía đó, nhất định bằng mọi cách phải đi về phía đó. Dõi nhìn theo ánh mắt của khỉ con nhìn sang, lúc này Phất Đầu Đỏ mới thấy rõ ràng, trên bãi cỏ xanh, có một cây thường xuân màu tím, đang lắc lư bần bật như một con rắn, đám lá hoa màu xanh trên ngọn cây, dường như được sơn thêm một lớp màu vàng kim rất dày, phát ra ánh sáng lấp lánh dưới nắng mặt trời. Nó rung rung đầu mũi, ngửi thấy mùi mật ong thơm ngọt. Khỉ lá bẩm sinh đã có một khứu giác rất nhạy cảm, nó còn ngửi thấy đây là loại mật ong được gây mật từ hoa dành dành, một mùi thơm mát sộc vào mũi, làm nó thèm chảy nước miếng.
Chả trách khỉ con lại như bị quỷ ám, bất chấp tất cả để đi theo mùi hương đó. Với loài khỉ lá, món ăn ngon đáng được thèm muốn nhất chính là mật ong, đặc biệt là loại mật ong được gây mật từ loài hoa dành dành. Trong mắt bọn khỉ lá, đó mới chính là loại hảo hạng trong các món ngon. Chỉ cần nếm một miếng thôi, đầu lưỡi đã mềm mại, nếm hai miếng ngọt vào tận trong lòng, nếm ba miếng tinh thần sảng khoái. Trong xã hội loài người có câu nói liều chết ăn cá nóc thì trong xã hội loài khỉ lá là liều chết ăn mật ong hoa dành dành. Với một con khỉ con háu ăn thì đó là một sự mê hoặc không ngăn lại được, là một sự cám dỗ không thể chối từ. Phất Đầu Đỏ còn phát hiện thấy, trên môi cu cậu vẫn còn dính vài tơ mật ong, xem ra là đã nếm đến mức bị mê hoặc rồi.
Giờ thì nó biết vì sao khỉ con Đít Đỏ lại bỏ ngoài tai tiếng gọi của nó rồi nhưng một chuỗi những nghi hoặc lại trào lên trong đầu nó: Ở đây không hề có con ong nào kêu vo ve bay lượn qua lại, cũng chẳng thấy có cái tổ ong hình bầu dục nào treo lủng lẳng trên các cành cây hay trên vách đá, vậy cái mùi mật ong thơm mát hương hoa dành dành đó từ đâu bay đến? Điều làm nó càng nghĩ càng không thể hiểu được đó là, mật ong sao có thể được bôi đầy lên đám lá hoa màu xanh trên ngọn cây thường xuân được chứ? Hơn nữa tại sao cây thường xuân lại tiếp tục lắc lư rung lên bần bật như con rắn thế chứ?
Phất Đầu Đỏ còn chưa nghĩ ra một nguyên do nào, thì cây thường xuân lại lắc lư uốn lượn qua lại như một con rắn, đồng thời còn hướng về phía khe hở lớn như búa trời chia ra ấy dao động qua lại từng chút từng chút một. Mùi mật ong thơm mát hương hoa dành dành theo gió bay thoảng tới, khỉ con Đít Đỏ chảy cả nước miếng, đoán chừng những con giun đũa trong bụng cũng đều bị hút hồn theo luôn rồi, lại bắt đầu vươn vai thò chân ra muốn chạy theo cây thường xuân đó.
Phất Đầu Đỏ ngắm trúng cơ hội, thình lình nhảy vọt sang, một tay nắm chặt lấy cây thường xuân, giữ chặt nó một cách mạnh mẽ. Nó nhất định phải làm rõ, cái cây thường xuân quết đầy mật ong này rốt cuộc là cái gì. Bị giữ chặt, cây thường xuân trên bãi cỏ rung bật lên một cái, rồi dựng thẳng đứng lên như một cái gậy. Phất Đầu Đỏ lại phát hiện thấy một điều khác, thì ra cái đầu kia của cây thường xuân này nằm ở nửa núi phía Nam. Nó lại kéo mạnh hai cái, đầu kia của cây thường xuân vươn vào trong bụi cây hoa móng bò rậm rạp bên rìa khe núi bên nửa núi phía Nam, hình như bị thứ gì đó kéo cột lại, kéo thế nào cũng không kéo được. Nó thấy rất khó hiểu, vội buông tay ra. Cây thường xuân đang bị kéo căng đột nhiên bị buông lỏng. Không ngờ, động tác vô ý đó lại vạch trần một âm mưu đáng sợ.
Cùng với cây thường xuân đột ngột bị buông lỏng đó, bụi hoa móng bò trên nửa núi phía Nam đối diện đung đưa rất mạnh, dường như có cái gì đó đang lăn lộn. Mấy giây sau, một bóng đen từ trong bụi hoa móng bò nhảy vọt ra, cuống cuồng chạy nhanh về phía rừng cây. Phất Đầu Đỏ nhắm vào bóng đen hú gọi mấy tiếng Ua...Hâ..âu Ua..Hâ..âu thăm dò, nhưng bóng đen đó không hề quay đầu lại, lại còn tăng tốc nhanh hơn, lẩn mất hút vào trong rừng cây. Dù Phất Đầu Đỏ không nhìn thẳng mặt mà chỉ nhìn thấy cái bóng đen từ đằng sau, nhưng thị lực của loài khỉ lá cực tốt, không bị mắc tật cận thị gì đó như con người, mắt của nó sáng như tuyết, nó đã thấy vô cùng rõ, cái bóng đen thần bí đó, không ai khác chính là Thím Cụt Ngón!
Chân tướng sự việc cuối cùng cũng đã rõ trắng đen, đây là một cái bẫy mà Thím Cụt Ngón đã tính kế một cách rất kỹ lưỡng. Không khó suy đoán, Thím Cụt Ngón đã tìm thấy một tổ ong trong rừng, nhẫn nhịn chịu đau bị ong đốt cho sưng tím mặt mũi, quờ lấy một ít mật ong được gây mật từ hoa dành dành, giấu ở một chỗ khuất bí mật mà không ai tìm thấy được. Vào lúc bầy khỉ Mây Mù đến ăn mộc nhĩ ở chỗ Nhất Tuyến Thiên này, Thím Cụt Ngón cảm thấy cơ hội đã đến, liền tìm một cây thường xuân to dài trong bụi cây, quết mật ong lên đám lá hoa màu xanh trên ngọn cây, giống như kiểu dùng mồi câu cá vậy, vào lúc Phất Đầu Đỏ đang chăm chú chải chuốt da lông cho Vương phi Lam Khổng Tước, lấy cái mồi nhử ngọt ngào được làm từ mật ong để dụ dỗ khỉ con Đít Đỏ. Đung đưa khe khẽ đám lá hoa màu xanh của cây thường xuân đã quết mật trước mặt khỉ con, mùi thơm mát của hoa dành dành và vị ngọt ngào của mật ong, từng chút, từng chút kích thích vào lỗ mũi khỉ con, cu cậu trong lòng ngứa ngáy thèm ăn, không cưỡng lại được sự hấp dẫn lớn này, liền giơ tay ra túm lấy mật ong ăn. Đám lá hoa màu xanh kia giống như âm hồn vậy, luôn giữ một khoảng cách thích hợp, dường như chỉ cần tiến thêm một bước thôi, là có thể túm lấy lá hoa màu xanh để chén mật ong thơm ngon khoái khẩu đó rồi, nhưng lúc khỉ con bước lên phía trước một bước, đám lá hoa màu xanh đó lại lùi tiếp một bước nữa, mãi mãi vẫn còn cách một bước, muốn gần mà không gần tới được. Mật ong từ trên lá hoa màu xanh rơi vãi trên đất, từng tí, từng tí một, khỉ con tham lam liếm ăn, khắp mồm đầy mùi thơm, thấm vào ruột gan, càng dẫn tới sự thèm muốn vô hạn, càng say mê đuổi theo đám lá hoa màu xanh đã mấy lần vuột khỏi tay nó. Khỉ con ngây thơ non nớt, tuyệt nhiên không hề hay biết mình đang bị dắt mũi từng bước, từng bước tiến đến vực sâu nguy hiểm.
Phất Đầu Đỏ biết rất rõ, sở dĩ Thím Cụt Ngón muốn ra tay độc ác với khỉ con Đít Đỏ như vậy, mục đích là muốn phá đi trụ cột tinh thần để sinh tồn của nó. Thím Cụt Ngón không có cách nào để trực tiếp hãm hại nó, liền nghĩ cách hãm hại khỉ con; chiêu này quả thật quá độc ác, giả như âm mưu đen tối đó của Thím Cụt Ngón thực hiện được, bảo bối khỉ con quả thật bị rơi xuống vực sâu đó, Phất Đầu Đỏ chắc chắn sẽ đau khổ tuyệt vọng, không những mất đi niềm tin để nỗ lực phấn đấu, mà còn mất đi dũng khí để sống tiếp, đương nhiên cũng không còn tâm trạng nào mà đi tranh giành địa vị nô bộc thân tín của Vương phi Lam Khổng Tước nữa. Như vậy, Thím Cụt Ngón cũng loại bỏ được cái trở ngại sinh tồn lớn nhất, có thể lại quay về bên cạnh Vương phi Lam Khổng Tước.
Một khi sự việc ảnh hưởng đến lợi ích sinh tồn, thì phải đấu tranh cho dù là một mất một còn.
Chị bất nhân, đừng trách tôi bất nghĩa. Phất Đầu Đỏ nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm. Sự thực đã chứng minh, con đường cạnh tranh hòa bình căn bản là không đi được, trong rừng rậm, phải tuân theo quy luật của rừng cây kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Nó không thể mãi mãi ở trong thế bị động để phải chịu sự khiêu khích hãm hại, nó không thể ngốc nghếch đợi chờ tai họa giáng xuống đầu, nó không thể chẳng chịu làm gì ngồi bó tay chờ chết được. Nó phải chủ động hành động, để khỉ con Đít Đỏ có thể tiếp tục sinh tồn, nó phải ăn miếng trả miếng, đòn lại trả đòn.