Nếu như khỉ con Đít Đỏ không nghịch ngợm dùng cành cây quất lên trên mặt nước, gây ra tiếng động lớn như vậy, thì cuộc vây bắt đẫm máu này có thể đã không xảy ra.
Đó là một buổi chiều yên ắng, bầy khỉ tìm thấy một dãy các cây chuối dại rất to trong khe núi Tử Hoa. Đúng vào thời tiết cuối xuân đầu hạ, lá chuối xanh biếc phần phật đung đưa qua lại, từng búp hoa màu tím hồng rất to treo ở giữa nhánh cây giống hình chữ Y. Hoa chuối tươi non là món ăn yêu thích truyền thống của loài khỉ lá, bọn khỉ vui sướng khoa chân múa tay, đi theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng tiến vào dãy chuối rồi chen nhau trèo lên, tranh nhau hái. Dãy chuối này rất lớn, phải kéo dài chừng hai, ba dặm, với một bữa ăn thịnh soạn như vầy, bọn khỉ lá có thể ăn thỏa thích đến no căng bụng. Khi ông mặt trời chếch nghiêng về phía Tây, tất cả các con khỉ đều ăn đến no tròn cả bụng, hả lòng hả dạ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng bị ợ hơi vì quá no, liền dẫn bầy khỉ về phía hồ nước mặn phía trước.
Hồ nước mặn là một cảnh quan riêng có ở vùng rừng Á nhiệt đới, nằm rải rác ở chỗ đất trũng hay thung lũng mang đặc trưng địa hình đá vôi, trong nước có hàm lượng muối và khoáng chất tự nhiên phong phú, là nơi hay lui tới của rất nhiều loài động vật.
Đây là một hoạt động thường ngày rất quan trọng của loài khỉ lá. Khỉ lá là loài khỉ sống trong vùng rừng núi rậm rạp á nhiệt đới, nghỉ lại trên đỉnh núi, kiếm ăn trong các khe núi sâu, vì thế một ngày phải hoạt động rất nhiều, hơn nữa thời tiết lại nóng nực, mồ hôi mất đi nhiều, rất cần thiết vài ngày phải đến hồ nước mặn này để uống nước trong hồ, bổ sung một lượng muối lớn bị tiêu hao trong cơ thể.
Hồ nước mặn thật tĩnh lặng, mặt hồ trong veo giống như tấm kính màu xanh da trời, phản chiếu ánh sáng mặt trời tươi đẹp. Mấy con bướm vàng bay lượn trong bụi hoa bên hồ nước, điểm xuyết một màu vàng xinh đẹp cho bức tranh rừng cây xanh biếc này.
Đàn khỉ Mây Mù ngồi xuống bên hồ nước, đưa tay vốc những giọt nước đưa lên miệng và dùng lưỡi chầm chậm hút.
Phất Đầu Đỏ không dám tập trung ở chỗ có đông các con khỉ, mà ôm khỉ con đi vòng vòng đến phía đối diện của hồ nước, xuyên vào trong bụi lau sậy rậm rạp, cũng khẽ khàng uống những giọt nước mằn mặn đó.
Tránh tai mắt của bọn khỉ, cố gắng hết sức để không xuất đầu lộ diện, là kế sách hay nhất để giảm bớt nguy hiểm.
Khi uống nước, Phất Đầu Đỏ đặt khỉ con Đít Đỏ xuống đất.
Có lẽ là con bướm vàng đang bay lượn trên mặt nước đã thu hút sự chú ý của khỉ con, hoặc cũng có thể muốn thử một cách chơi mới độc đáo, khỉ con nhân lúc Phất Đầu Đỏ cúi đầu uống nước, đã nghịch ngợm chuồn qua phía sau lưng Phất Đầu Đỏ, chui vào trong bụi lau sậy, đến phía bờ hồ quang đãng không có gì che chắn, nhặt một cành cây khô, đuổi theo đánh con bướm đang bay lờ lờ trên mặt hồ. Đương nhiên nó không thể đánh tới được con bướm, chỉ đập đập cành cây trên mặt nước hồ, mặt hồ như mảnh thủy tinh xanh biếc bị vỡ vụn, pi..pi..pa..pa, bắn lên tung tóe những tia nước sáng óng ánh. Trong khu rừng tĩnh lặng như vậy, âm thanh của những tia nước bị bắn lên tung tóe nghe thật chói tai, truyền đi rất xa rất xa.
Vào lúc này, Phất Đầu Đỏ cảm thấy như tim mình ngừng đập, căng thẳng tới nỗi muốn ngất đi. Nó vô cùng hoảng sợ đi xuyên qua khe hở giữa bụi lau sậy nhìn sang phía bên kia hồ nước, trên một tảng đá cuội lớn, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã bị tiếng cành cây đập lên mặt nước làm cho chú ý, nó trừng to đôi mắt quan sát xem có chuyện gì. Phía bên này, khỉ con Đít Đỏ vẫn giơ cao cành cây để đập lên mặt hồ. Phất Đầu Đỏ giật nảy mình, vội nhảy tót qua đó, giằng lấy cành cây trong tay khỉ con, muốn kéo khỉ con lôi vào nấp trong bụi cây lau sậy rậm rạp. Nhưng đã muộn rồi, ánh mắt đang tìm kiếm của Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã dừng lại trên người khỉ con, viền lông màu vàng giữa lưng nó xù lên, làm xung quanh lưng đột nhiên như được phóng to thêm một vòng, cố gắng thể hiện sự dũng mãnh phi thường vạm vỡ của mình, sau đó đứng lên trên tảng đá cuội to lớn đó, đứng lên, ngồi xuống, lại đứng lên, ngồi xuống, trong miệng phát ra tiếng hú gọi trầm thấp đầy uy lực.
Con khỉ đực gần đó, dường như tiếp nhận được chỉ thị nào đó, lập tức cũng bắt chước theo Vua khỉ Đai Lưng Vàng, cũng nhảy nhót lên xuống trên mặt đất. Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, đây là nghi thức chuẩn bị để thực hiện một hành động đặc biệt, đó là điều báo trước cho việc vây đánh, là tín hiệu sát hại. Lại có thêm hai con khỉ đực nữa cũng tham gia vào trong nghi thức đặc biệt này, nhảy nhót lên xuống rồi hú lên những tiếng trầm thấp, tạo thành một bầu không khí thật đáng sợ.
Phất Đầu Đỏ không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, lập tức bế khỉ con Đít Đỏ lên, hốt hoảng bỏ chạy.

Mấy con khỉ đực, theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng, men theo đường gấp khúc ven bờ hồ, chia làm hai hướng vây bọc đuổi theo mẹ con Phất Đầu Đỏ.
Phất Đầu Đỏ chạy vào trong bụi cây vòng trái rẽ phải, chạy thục mạng về phía rừng cây rậm rạp. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dường như đặc biệt thạo trong việc đuổi bắt kẻ lẩn trốn, mắt rất tinh, tai rất thính, mũi rất nhạy, dù là Phất Đầu Đỏ có chuyển hướng nào đi nữa, cũng không thể cắt đuôi những kẻ đuổi bắt đáng sợ đó. Khoảng cách giữa nó và bọn khỉ đực càng lúc càng gần, trong nháy mắt, bọn chúng đã dồn mẹ con Phất Đầu Đỏ vào một nơi có tên là suối Hồ Điệp ở sâu trong thung lũng. Đây là một con đường cùng, ba mặt đều là vách núi dựng đứng, đường ra duy nhất đã bị bọn khỉ đực chặn đứng rồi. Khỉ lá là loài sống trên núi, quen với việc leo trèo trên các vách núi dựng đứng, Phất Đầu Đỏ cũng có thể bế khỉ con leo lên trên đỉnh vách. Nhưng vấn đề là, cái vách đá dựng đứng cheo leo đó trơ trụi không hề có cây cỏ che chắn, bọn khỉ đực sẽ rất dễ phát hiện ra mục tiêu. Hơn nữa, Phất Đầu Đỏ còn bế theo khỉ con, tốc độ chắc chắn không thể bằng bọn khỉ đực leo tay không được, không chạy lên được đến đỉnh mà còn bị bắt tóm lại ngay. Làm thế nào bây giờ, làm sao để thoát thân đây? Nó cảm thấy mình quả thực đã đi đến bước đường cùng rồi.
Chính tại lúc này, sau lưng tảng đá hình bướu lạc đà bên suối Hồ Điệp, lấp ló bóng một con khỉ, khe khẽ vẫy gọi Phất Đầu Đỏ. Phất Đầu Đỏ mới đầu sợ đến hồn bay phách lạc, cho rằng bọn khỉ đực đằng đằng sát khí đã đuổi đến phía trước để chặn đường nó rồi, nhưng nhìn kĩ lại, thì ra là khỉ cái Dược Nựu, trái tim đang đập loạn vì khiếp sợ của nó dần bình tĩnh lại. Dược Nựu giơ tay ra, làm động tác muốn đón bế khỉ con. Phất Đầu Đỏ trong cái khó ló cái khôn, đầu óc bỗng tỉnh táo, đột nhiên nghĩ ra kế “ve sầu thoát xác”. Giao khỉ con cho Dược Nựu trông giữ, trốn vào sau tảng đá hình bướu lạc đà, còn nó trèo lên trên đỉnh núi để đánh lạc hướng bọn khỉ đực đang đuổi theo, như vậy khỉ con chẳng phải sẽ an toàn thoát hiểm sao? Kế sách này so với lần trước giấu khỉ con vào tổ chim trong hốc cây đó cách làm không giống nhau nhưng đều có hiệu quả như nhau, có khi còn đáng tin cậy hơn, an toàn hơn, nắm chắc phần thắng hơn so với lần trước, rất đáng làm theo!
Không có nhiều thời gian để suy nghĩ nữa, Phất Đầu Đỏ lập tức đặt khỉ con vào trong lòng Dược Nựu, không cần giao phó hay dặn dò gì cả, Dược Nựu đã ngầm hiểu ý nó, liền bế khỉ con rất nhanh nấp vào sau tảng đá hình bướu lạc đà.
Vào thời khắc này phải cứu lấy khỉ con, khỉ cái Dược Nựu là người đáng tin nhất rồi, về điểm này, Phất Đầu Đỏ hoàn toàn tin tưởng. Con trai Dược Nựu cũng bị chính những tên khỉ đực hung bạo này xé xác nuốt tươi, Dược Nựu vì đứa con yêu bất hạnh mà rơi vào cảnh ngộ bi thảm sống không ra sống, Dược Nựu là vật hi sinh và là kẻ bị hại, là nạn nhân của quy luật tàn sát khỉ con ngoại tộc một cách tàn bạo trong xã hội loài khỉ lá. Không có gì phải nghi ngờ nữa, Dược Nựu chịu nhiều khổ cực nên chắc chắn có lòng căm thù sâu sắc, nghiến răng căm hận bọn khỉ đực ngang tàng hống hách vô lương tâm này, ý chí muốn tranh đấu phục thù đương nhiên là vô cùng kiên quyết. Phất Đầu Đỏ tin chắc rằng, dù có xảy ra chuyện gì, Dược Nựu cũng sẽ không hề thoái thác mà đấu tranh đến cùng với bọn chúng, không nề hà dùng máu và tính mạng mình để bảo vệ khỉ con Đít Đỏ.
Phất Đầu Đỏ vẫn làm bộ như đang ôm khỉ con trong lòng, cố gắng leo lên trên đỉnh núi hiểm trở đó. Để đánh lạc hướng sự chú ý của bọn khỉ đực, nó đưa tay di chuyển qua lại trong một bụi cây, làm như thể ở giữa những đám lá cây dày đặc đó có giấu một bí mật gì, qua một khe núi, lại thò tay vào bên trong bới đào một lúc, như thể đang chơi trò gì trong khe núi vậy. Nó muốn thu hút sự chú ý của bọn khỉ đực, cố gắng kéo dài thời gian đánh lừa bọn chúng, để Dược Nựu có đủ thời gian đưa khỉ con Đít Đỏ trốn xa khỏi tầm nhìn của bọn khỉ đực, nấp vào một chỗ an toàn.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực đó quả nhiên đã bị mắc lừa, khi đi qua tảng đá hình bướu lạc đà chỗ Dược Nựu đang ẩn nấp, nó không mảy may nghi ngờ gì, cũng không dừng bước hay lưu lại đó, đi lướt qua tảng đá hình bướu lạc đà đó, vội vội vàng vàng đuổi theo bóng của Phất Đầu Đỏ. Khi trèo lên chỗ bụi cây mà Phất Đầu Đỏ đưa tay qua lại đó, mấy con khỉ đực đi xuyên vào roạt... roạt... roạt đạp bằng bụi cây tìm kiếm, mất rất nhiều công sức, kết quả đương nhiên chẳng thấy gì. Khi trèo lên chỗ khe đá mà Phất Đầu Đỏ đưa tay quào quào, mấy con khỉ đực đó lại đào bới loạn lên để tìm kiếm, mệt đến mức mồ hôi vã ra như tắm, vẫn hoài công vô ích chẳng thấy gì.
Phất Đầu Đỏ mừng thầm. Ô hô, nó đã có đủ thời gian, vào thời điểm này, Dược Nựu chắc chắn đã nhẹ nhàng rời khỏi tảng đá hình bướu lạc đà đó, rời khỏi suối Hồ Điệp, trốn vào góc núi vắng vẻ nào đó mà bọn khỉ đực không tìm được bóng dáng, không nghe được tiếng, không ngửi được mùi rồi.
Trên vách núi dốc đứng, bọn khỉ đực đã tiến hành một cuộc chặn vây bắt mà chắc chắn là chẳng có được kết quả gì.
Phất Đầu Đỏ ung dung leo nhảy lên trên sườn núi. Khỉ con thoát nạn rồi, điều lo lắng nhất của nó cũng đã tiêu tan thành mây khói. Nó cũng biết rằng, kiểu gì cuối cùng bọn khỉ đực do Vua khỉ Đai Lưng Vàng cầm đầu cũng bắt được nó, phát hiện khỉ con trong lòng nó không cánh mà bay, chắc chắn sẽ tức đến nhảy dựng lên và gầm vang như sấm, đánh cho nó một trận sống chết. Chỉ cần khỉ con Đít Đỏ bình an vô sự, nó chấp nhận chịu bất cứ sự đau đớn về thể xác nào.
Đột nhiên, bên bờ suối Hồ Điệp vọng lại một tiếng hú gọi khàn khàn, âm thanh run rẩy, lộ ra một chút gì đó vừa thảm thiết vừa lo sợ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dừng leo núi, quay đầu nhìn ngó. Mấy con khỉ đực khác cũng dừng chân quay đầu xem xét. Phất Đầu Đỏ thấy vô cùng kỳ lạ, cũng dừng lại, quay người về phía có tiếng khỉ hú gọi. Nó nhìn thấy cái điều mà cả đời này nó khó mà tin được nhất:
Khỉ cái Dược Nựu đứng trên tảng đá hình bướu lạc đà, hai tay đang nâng khỉ con Đít Đỏ, đứng trên tảng đá hình bướu lạc đà đó!
Không không, không thể nào, tuyệt đối không thể có chuyện đó. Phất Đầu Đỏ không tin vào mắt mình nữa, nhất định là nó căng thẳng quá nên sinh ra nghe nhầm, nhìn nhầm thôi. Nó tin, Dược Nựu là bạn cùng chung hoạn nạn với nó, cùng chung một mối thù, là chiến hữu cùng chung chiến hào với nó, không có lí do gì lại phản bội nó. Hơn nữa, Dược Nựu đã dành hết tình yêu thương của một người mẹ cho khỉ con Đít Đỏ, không phải mẹ đẻ mà còn hơn mẹ đẻ, sao nỡ đưa hai tay dâng khỉ con cho bọn khỉ đực đằng đằng sát khí chứ? Chắc chắn là nó đã hoa mắt rồi. Cũng có thể chính nó đang nằm mơ cũng nên.
Thế nhưng, thế nhưng... tại sao trên mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng và bọn khỉ đực lại đầy vẻ kinh ngạc vui mừng ngoài sức tưởng tượng như thế chứ? Nó ra sức nhổ lông mào màu đỏ trên đỉnh đầu mình, quả thực là có cảm giác rất đau mà. Không phải nó đang nằm mơ… Ô... Âu... Dược Nựu vẫn tiếp tục phát ra tiếng hú gọi thảm thiết, và đung đưa khỉ con Đít Đỏ đang dâng lên trên đầu. Mặt nó nhăn nhó lại trông chẳng khác gì một quả mướp đắng, một vẻ cực kỳ bi thương, dường như đang nén đau vứt bỏ thứ mình yêu thích để dâng hiến đồ cúng tế. Khi khỉ con Đít Đỏ bị lộ ra giữa thanh thiên bạch nhật như thế, tâm hồn bé nhỏ cũng như cảm thấy được sự nguy hiểm, tay chân nhỏ xíu huơ đi huơ lại đầy hoảng sợ trong không trung, phát lên tiếng kêu cứu yếu ớt.
“Sao lại thế được chứ? Sao lại thế này?”
Ở phía bên này, Vua khỉ Đai Lưng Vàng vui mừng quá đỗi hú lên một tiếng kỳ lạ, dẫn theo bọn khỉ đực quay ngược lại về phía tảng đá hình bướu lạc đà kia.
Phất Đầu Đỏ cảm thấy hai mắt tối sầm lại, tim như ngừng đập, toàn thân bủn rủn đến mức đứng không vững nữa. Nó chỉ muốn chạy nhanh về phía tảng đá hình bướu lạc đà kia để cứu khỉ con, nhưng mới bước được hai bước, liền bị choáng váng ngã nhào xuống đất. Nó cách chỗ tảng đá hình bướu lạc đà một đoạn khá xa so với đám khỉ đực. Nó có mọc thêm đôi cánh cũng không thể đến tảng đá hình bướu lạc đà trước được. Nếu nói lùi lại mười nghìn bước, xem như nó có thể vượt lên để đến tảng đá hình bướu lạc đà đó trước đi, thì nó cũng có thể làm được gì nữa. Mẹ góa con côi thân cô thế cô, cơ bản không thể địch lại nổi với bọn khỉ đực, dù cho nó sẵn sàng hi sinh tính mạng mình đi nữa, cũng không thể bảo vệ được tính mạng khỉ con.
Nó hết cách rồi, nó hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Sau này khi sự việc đã qua đi rất lâu rồi, nó vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao sau khi nó đã dẫn dụ bọn khỉ đực đi rồi, Dược Nựu lại không nhân cơ hội đưa khỉ con Đít Đỏ đi tìm chỗ ẩn nấp, ngược lại lại còn trèo lên trên tảng đá hình bướu lạc đà đó dâng khỉ con lên để gọi bọn khỉ đực phía trước đến giết hại nó? Nó nghĩ đến nỗi đầu óc như muốn nổ tung lên mà vẫn không tìm ra lí do tại sao Dược Nựu lại phản bội nó.
Trong bầy khỉ Mây Mù, tất cả các con khỉ cái có con nhỏ, đều căm ghét Dược Nựu, đều xem nó như sao chổi chỉ đem lại toàn tai họa, chỉ có nó, Phất Đầu Đỏ, là chịu đưa khỉ con yêu quí của mình cho nó bế cưng nựng. Nó luôn nghĩ rằng, Dược Nựu, mang ơn nó, vào thời khắc quyết định sẽ dốc hết sức giúp đỡ nó. Không ngờ, cái cho đi là sự khoan dung và đồng cảm, nhưng nhận lại lại là “thấy người gặp nguy, thừa cơ hãm hại”. Nó quả là ngu xuẩn rồi, xem Dược Nựu như là đồng minh, không ngờ kẻ đó lại vốn không có ý định giúp đỡ nó. Xem như nó đã sai rồi, Dược Nựu quả thực là sao chổi chỉ đem lại tai họa. Không phải tất cả những kẻ đáng thương đều đáng được đồng tình, thường thì, con khỉ đáng thương cũng có chỗ đáng hận của nó, đáng tiếc Phất Đầu Đỏ tỉnh ngộ ra thì đã quá muộn rồi.
Suy đi nghĩ lại soi xét đủ đường, nó vẫn không nghĩ ra vì sao Dược Nựu lại giao khỉ con Đít Đỏ vào tay bọn khỉ đực điên cuồng ấy. Có thể, khỉ cái Dược Nựu do căng thẳng quá mức mà tâm lí bị suy sụp rồi, nên mới có hành động bất thường về mặt tinh thần mang tính bộc phát đó. Không không, điều này là không thể, lúc đó bọn khỉ đực sát khí đằng đằng đã đi xa khỏi tảng đá hình bướu lạc đà rồi mà, đâu còn nguy hiểm nữa, thần kinh cũng bớt căng thẳng rồi chứ. Hay là, khỉ cái Dược Nựu cảm thấy đây là cơ hội tốt để nịnh nọt giành được sủng ái, giao khỉ con Đít Đỏ cho bọn khỉ đực xử lý, bản thân sẽ thay đổi được cảnh ngộ bi thảm không ai coi trọng đó. Không không, điều này xem ra cũng không phải, Dược Nựu vẫn chưa ngu xuẩn đến mức này, trên thực tế, hành động đê hèn bán rẻ bạn bè, sẽ phải hứng chịu sự khinh bỉ còn tàn nhẫn hơn, rơi vào cảnh ngộ còn bi thảm hơn.
Có lẽ chỉ còn một lí giải miễn cưỡng có thể chấp nhận được: Con khỉ cái này muốn tạo thêm một con khỉ khác cùng phải chịu nỗi bất hạnh như nó, khỉ con Mao Mao của nó đã bị bọn khỉ đực xé xác nuốt tươi, cả bầy khỉ Mây Mù chỉ có mỗi mình nó phải chịu một số phận bi thảm như vậy, nó cảm thấy thật không công bằng. Nó muốn có bạn chịu chung nỗi khổ với nó, để đau đớn chia thành hai nửa, nó chịu một nửa, còn con khỉ kia chịu một nửa, nhìn các con khỉ mẹ khác cũng gặp nỗi đau mất con giống nó, nỗi khổ sẽ vợi đi phần nào, hoạn nạn cũng không còn đơn độc nữa, nỗi đau tích đầy trong lòng sẽ được phân chia và dịu bớt đi.
Nghèo khổ sẽ sinh ra oán hận, đau khổ sẽ sản sinh tội ác, đúng là câu nói chí lý.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã nhanh chóng tới chỗ tảng đá hình bướu lạc đà, bắt đầu leo lên trên tảng đá đó. Khỉ cái Dược Nựu nghiêng người về phía trước, làm bộ như nghênh đón. Phất Đầu Đỏ phát ra tiếng hú gọi bi thương xé gan nát ruột, nó biết rằng, chỉ sau vài phút nữa thôi khỉ con Đít Đỏ sẽ rơi vào tay bọn khỉ đực tàn bạo đó. Khỉ con tai vạ khó tránh, tim nó như tan ra từng mảnh.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã nhảy lên trên đỉnh tảng đá, thò tay ra đón lấy khỉ con Đít Đỏ mà Dược Nựu đưa cho. Đúng vào cái giờ phút cuối cùng này, đột nhiên, từ một mặt bên của tảng đá hình bướu lạc đà đó, ló ra bóng một con khỉ, rất nhanh chạy vụt đến bên Dược Nựu, cướp lấy khỉ con giữa lúc Dược Nựu đang chuyển nó cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Phất Đầu Đỏ nhìn kỹ sang đó, con khỉ vừa nhảy ra cướp lấy khỉ con Đít Đỏ ngay trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, thân hình gầy nhom, da lông rối bù và lông mào trên đỉnh đầu đã sắp rụng trụi, đó hóa ra là lão Sửu Chột Mắt!
Nhưng mong rằng đây là một tên cướp tốt.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng sững người lại, mấy con khỉ đực là đồng bọn với nó cũng kinh ngạc đến ngây người ra. Lão Sửu Chột Mắt nhân cơ hội đó bế khỉ con Đít Đỏ, nhảy từ trên tảng đá hình bướu lạc đà xuống đất, chạy thật nhanh về phía rừng cây. Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ sau sự kinh ngạc đó đã rất nhanh chóng định thần lại, nổi trận lôi đình dẫn đầu bọn khỉ đực đuổi theo.
Phất Đầu Đỏ đương nhiên hy vọng lão Sửu Chột Mắt có thể trốn thoát một cách thành công, hay nhất là Vua khỉ Đai Lưng Vàng trong lúc truy đuổi bị vấp vào dây mây ẩn trong bụi cỏ, ngã một cái cắm mặt xuống đất hay gì đó. Nhưng thật đáng tiếc, Vua khỉ Đai Lưng Vàng không những không bị vấp ngã, mà tốc độ truy đuổi còn rất nhanh, mấy con khỉ đực theo sau cũng tranh nhau vượt lên trước để theo sát Vua khỉ. Lão Sửu Chột Mắt chưa chạy trốn được bao xa, đã bị bọn khỉ đực bủa vây rồi. Phất Đầu Đỏ nhìn thấy, Vua khỉ Đai Lưng Vàng xông lên trước mặt lão Sửu Chột Mắt, nhe răng trợn mắt gầm gừ, dụng ý rất rõ ràng, muốn dùng uy quyền của Vua khỉ để thúc ép lão Sửu Chột Mắt giao nộp khỉ con trong lòng!
Thứ tự vị trí của lão Sửu Chột Mắt trong bầy khỉ Mây Mù ở mức thấp nhất, có thể gọi là người khốn khổ, quen cúi đầu nhẫn nhịn, đặc biệt khi ở trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đều nín hơi nuốt tiếng, trước nay chưa từng dám phản kháng. Phất Đầu Đỏ từng nhiều lần nhìn thấy, lão Sửu Chột Mắt đang lơ lửng trên cành cây hái lá ăn, Vua khỉ Đai Lưng Vàng theo thân cây từ dưới leo lên, vẫn còn cách tới mười mấy mét, lão Sửu Chột Mắt đã hèn hạ cuộn ngược đuôi lên, chuồn xuống khỏi cây với vẻ rất biết điều.
Có một lần, lão Sửu Chột Mắt đang ngủ gà gật dưới cây hoa quế, trên cây đột nhiên rơi xuống một con chim chích non mới ấp được hai ngày, còn chưa mở mắt, đập lên đầu nó, làm nó tỉnh giấc. Thì ra, trên cây hoa quế có một tổ chim chích, mùa xuân là mùa sinh sôi nảy nở, chim đỗ quyên mẹ quen chơi trò đánh tráo hoán đổi trộm, đã đẻ một quả trứng kí sinh vào tổ của chim chích, đồng thời lấy cắp một quả trứng chim chích, vợ chồng chim chích đáng thương sẽ không thể phân biệt được trứng chim đỗ quyên làm giả như thật đó, nên ấp luôn cả trứng mình sinh ra và trứng chim đỗ quyên ký sinh, qua cả một quá trình ấp trứng dài và gian nan, chim non tách vỏ ra rồi, vẻ ngoài của chim đỗ quyên lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài của chim chích con, phần lưng nó thường có phần nhô lên có xúc giác, dựa vào bản năng cạnh tranh loại trừ, khi phần nhô lên ở lưng đụng vào chim chích con, theo phản xạ có điều kiện sẽ nảy sinh sự ham muốn đẩy đối phương ra khỏi tổ để chiếm đoạt, chim quyên non sinh ra đã sẵn có cái bản lĩnh này, luồn vào dưới mình con chim chích non, cõng hoặc đội con chim chích non đó lên miệng tổ, dùng sức quăng con chim tội nghiệp đó ra khỏi tổ, để độc chiếm phần thức ăn mà chim bố, chim mẹ đem về nuôi dưỡng. Con chim chích non đó rơi lên đầu lão Sửu Chột Mắt, chính là vật hi sinh mà con chim đỗ quyên non đó gạt bỏ ra khỏi tổ chim.
Đối với lão Sửu Chột Mắt mà nói, đây là cái bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống. Nó vui mừng rạo rực nhặt con chim chích non vẫn còn đang gắng gượng đạp đạp kia, đây có thể xem như là một bữa ăn tối thịnh soạn của nó với đầy đủ chất dinh dưỡng. Nó vừa định nhét vào trong miệng, đột nhiên Vua khỉ Đai Lưng Vàng không biết từ đâu xuất hiện trước mặt nó, ánh mắt đầy tham lam mà ngang ngược dừng lại trên con chim chích non trong tay nó. Nó liền đưa hai cánh tay ra sau lưng, giấu cái bánh nhân thịt đó lại. Vua khỉ Đai Lưng Vàng gầm lên một tiếng đầy uy quyền, cơ thể như có tính đàn hồi cứ nhún trước nhún sau, tạo thế muốn nhảy đến vồ. Lão Sửu Chột Mắt lập tức mềm nhũn ra, sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, ngoan ngoãn giao nộp chim chích non.
Vào giờ phút này, bọn khỉ đực đã vây kín quanh lão Sửu Chột Mắt, Vua khỉ Đai Lưng Vàng hăm dọa uy hiếp, liệu lão Sửu Chột Mắt này có kháng cự lại được không?
Kẻ hèn mọn khi ở trước mặt kẻ cao quý, rất khó có thể thẳng lưng, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu.
Nhưng lần này, lại nằm ngoài sự suy đoán của Phất Đầu Đỏ, dù cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng có gầm rít như thế nào, lão Sửu Chột Mắt vẫn ôm chặt lấy khỉ con Đít Đỏ trong lòng, không hề có ý muốn khuất phục. Bọn khỉ đực trong vai những kẻ đồng lõa cũng hung hãn hú gầm đe dọa lão Sửu Chột Mắt, lão Sửu Chột Mắt dù sợ đến mức người như cái lá rung lên bần bật trong gió rét, nhưng vẫn không có biểu hiện đầu hàng.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng hầm hầm giận dữ, một kẻ rác rưởi không ai coi trọng, lại dám công khai chống lại ý chỉ của nó, quả là đại nghịch vô đạo! Vua khỉ Đai Lưng Vàng liền nhảy xổ tới, ra tay cướp lấy khỉ con Đít Đỏ trong lòng lão Sửu Chột Mắt. Lão Sửu Chột Mắt ôm chặt khỉ con bằng cả hai tay hai chân, cái đuôi dài dài luồn qua hông bao lấy trước ngực, cái đầu cúi thấp xuống, người cuộn tròn lại như quả bóng, bảo vệ khỉ con trong lòng rất chặt. Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng thêm tức giận, trong mồm chửi rủa đầy vẻ cay nghiệt thô tục, một tay kéo lông mào trên đỉnh đầu lão Sửu Chột Mắt, cố hết sức kéo ngược ra phía sau, tay kia thò vào phần bụng lão Sửu Chột Mắt, muốn lôi khỉ con từ trong lòng lão ra.
Lão Sửu Chột Mắt lúc đầu còn cố hết sức tránh né, sau xem ra thực sự không thể trốn tránh được, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, liền cắn một cái vào cổ tay Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Có lẽ là do tính mặc cảm tự ti cố hữu nên ngay cả khi làm bậy cũng không dám dốc hết sức cắn mạnh, cũng có thể do tuổi tác đã già, răng đã bị mài mòn ghê gớm nên không đủ sắc nhọn, cũng có thể do cái tư thế kỳ quặc đó đã ảnh hưởng không thuận đến khả năng cắn, vì thế vết cắn đó kỳ thực rất nông, chỉ cắn rụng mấy cái lông tơ, rơm rớm tí máu, căn bản không hề tổn thương gân cốt. Nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng tức giận lồng lộn, bổ nhào vào người lão Sửu Chột Mắt, những cái răng chắc sắc nhọn trong mồm lóe sáng lên, hùng hùng hổ hổ cắn xé trên vai trên lưng lão Sửu Chột Mắt. Đó là những vết cắn rất mạnh và tàn nhẫn, vết cắn trả ác liệt, vết cắn chí mạng, máu phun đầy miệng, trầy da tróc thịt.
“Mày đã ăn phải gan báo sao, lại dám cắn Vua khỉ, đây gọi là phạm tội làm loạn, đáng ra phải băm vằm thành trăm mảnh!”
Mấy con khỉ đực khác cũng nhảy xổ tới, “nối giáo cho Vua làm điều ác”, con thì cắn chân, con thì vặn cánh tay, đứa đấm đứa đạp túi bụi, con thì dùng mồm, con thì dùng tay, dạy cho lão già cả gan dám tạo phản này một bài học.
“Hãy mau buông tay, giao nộp khỉ đực con ngoại tộc trong lòng ra, nếu không chúng tao sẽ xé xác ăn thịt mày luôn một thể!”
Chỉ một con khỉ đực hưng hãn đã đủ đánh cho lão Sửu chột mắt một phen tan tác tơi bời rồi. Huống hồ bây giờ chúng lại cùng xúm lại để đánh lão, lão ta không có cách nào chống đỡ. Lông khỉ bay tứ tung, máu khỉ bắn tung tóe, tiếng kêu gào thảm thiết không ngớt.
Nhưng lão Sửu Chột Mắt vẫn vô cùng cứng rắn, dù cho bọn khỉ đực có đánh đập dã man đi nữa, vẫn giữ người trong tư thế cuộn tròn hình quả bóng, bảo vệ khỉ con trong lòng rất chặt.
Đây đã không phải là một cuộc đánh nhau theo nghĩa thông thường nữa, mà là một trận hành hạ đến chết tàn khốc, máu chảy lênh láng, lấy nhiều ức hiếp ít.
Trong chốc lát, cả người lão Sửu Chột Mắt đã nhuốm đầy máu, sắp biến thành một con khỉ nhuộm máu rồi.
Lúc này, Phất Đầu Đỏ cũng đã chạy kịp tới chỗ đó. Ruột nó nóng như lửa đốt. Nó không có khả năng để có thể đuổi bọn khỉ đực hung bạo đó đi, chỉ có thể đứng cạnh đó đấm ngực dậm chân đầy căm phẫn, phát ra tiếng hú gọi đau đớn như bị kim đâm vào tim chảy máu:
“Giết khỉ a, cứu mạng với! Giết khỉ a, Cứu mạng!”
Tiếng đánh nhau và những tiếng rít rít chói tai trong vùng rừng cây tĩnh lặng này vang vọng đi rất xa, rất xa.
Tất cả những con khỉ lá đều bị âm thanh đó làm cho kinh động. Chúng từ bốn phương tám hướng dồn dập chạy tới xem chuyện gì đang xảy ra. Việc đánh một con khỉ già đến mức toàn thân đầy máu, hơi thở đã thoi thóp và hoàn toàn không có khả năng chống cự, chắc chắn là sự bạo hành vô vùng tàn ác làm cả bầy khỉ căm phẫn. Điều quan trọng hơn, trong xã hội loài khỉ lá, những con trong cùng một bầy đàn, không được vô cớ chém giết lẫn nhau, một khi có xảy ra tranh chấp, chỉ cần một bên rụt vai cụp đuôi lại cong mông lên, thể hiện vẻ chịu thua xin hàng, bên kia bắt buộc phải ngừng công kích. Đây là một quy tắc quan trọng để duy trì sự đoàn kết trong bầy đàn. Loài khỉ lá là một xã hội có tồn tại chế độ đẳng cấp, tính cách hiếu động, giữa các cá thể với nhau khó tránh khỏi phát sinh va chạm và xung đột, nếu như không có những điều cấm kị giữa các con trong cùng bầy đàn không được sát hại nhau, bầy khỉ rất nhanh chóng sẽ vì tàn sát lẫn nhau mà dẫn đến diệt vong. Đương nhiên, bọn khỉ đực này đã phạm vào điều cấm kị. Trong bầy tộc loài khỉ lá, phạm vào điều cấm kị cũng tức là đã phạm vào sự giận dữ của đông đảo quần thể bầy đàn.
Âu u...Hâu..u; Âu..u....Hâu..u. Tất cả các con khỉ lá đực cái già trẻ, đều nhắm vào lũ khỉ đực thủ đoạn độc ác đó hú gầm lên những tiếng tức giận.
“Lão Sửu Chột Mắt đáng thương này sắp chết rồi, bọn ngươi vẫn còn cắn tiếp, sao đến một chút lương tâm cũng không có hả!”
Lão Sửu Chột Mắt mặc dù thương tích đầy mình, nhưng vẫn ôm chặt khỉ con. Rõ ràng là, trừ phi bọn khỉ đực kia cắn chết nó, còn không đừng hòng cướp được khỉ con Đít Đỏ. Đối với bọn khỉ cầm đầu mà nói, trước mặt đông đảo bầy tộc khỉ, hành hạ đến chết một con khỉ già tàn tật, sẽ làm mất lòng bầy khỉ, là một việc ngu ngốc lợi bất cập hại.
Điều cấm kị không được tàn sát trong bầy tộc khỉ đã phát huy được tác dụng, những tiếng hú gầm đầy bất mãn của cả bầy khỉ đã phát huy được tác dụng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dường như đã hiểu được quy luật “nước có thể đẩy thuyền đi được thì cũng có thể lật thuyền”, hú lên một tiếng đầy phẫn nộ, rồi ra hiệu lệnh “gióng trống thu quân”, dẫn bọn khỉ đực hung ác như lang sói rời khỏi đó.
Phất Đầu Đỏ vội vàng nhảy tới đó, thật là thê thảm đến không nỡ nhìn, lão Sửu Chột Mắt ngồi xổm trên đất, khắp người trên dưới có đến hơn hai mươi chỗ vết thương bị cắn nát, máu không ngừng chảy ra, trên miệng cũng trào ra những bọt máu màu đỏ thẫm, con mắt còn lại liên tục chuyển sang trắng dã, đã rơi vào tình trạng nửa hôn mê bất tỉnh. Duy chỉ có cánh tay và chân, vẫn cứng như thép, rắn như sắt ôm khỉ con Đít Đỏ trong lòng. Nó nghẹn ngào nức nở, lay gọi. Lão Sửu Chột Mắt cố hết sức mở trừng mắt ra, sau khi đã nhìn rõ là Phất Đầu Đỏ, mới dần dần thả lỏng tay chân ra. Phất Đầu Đỏ ôm lấy khỉ con Đít Đỏ, cu cậu vẫn bình yên vô sự, chỉ là trên cánh tay bị cào xước hai vết rớm máu.
Bầy khỉ lá đang vây bốn xung quanh đều nhìn lão Sửu Chột Mắt đang thoi thóp thở với cái nhìn đầy cảm thương.
Đột nhiên, con mắt còn lại không một chút sinh khí của lão Sửu Chột Mắt trở nên sáng lấp lánh, cơ thể cứng đờ như sắp chết cũng như hồi phục lại sinh khí và sức sống, nó đột nhiên bò dậy, đưa hai cánh tay về phía Phất Đầu Đỏ tỏ ý muốn được bế khỉ con. Phất Đầu Đỏ không hề do dự đặt khỉ con vào tay nó. Lão Sửu Chột Mắt đỡ lấy khỉ con, lấy máu chảy ra từ khóe miệng mình, quết lên người khỉ con. Bọt máu trên miệng quét hết rồi, lại lấy máu chảy ra từ những vết thương trên người để quét lên người khỉ con. Giống như đang lấy máu sơn lên một đồ vật gì vậy, hết lượt này đến lượt khác. Hành động khác thường đó đã làm chấn động tất cả những con khỉ lá đang có mặt tại đấy, các con khỉ con dừng làm ồn, các con khỉ trưởng thành dừng đi đi lại lại, ngay cả đến Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng ngồi trên tảng đá hình bướu lạc đà nhìn chằm chằm với vẻ đầy nể phục. Xung quanh chỉ còn một sự tĩnh lặng, mùi máu tanh nồng bay dạt trong không khí, tạo ra một vẻ vô cùng trang nghiêm.
Đây là một nghi thức thần thánh, lão Sửu Chột Mắt dùng máu tươi của mình để biểu đạt một nguyện vọng cuối cùng: Khỉ con tôi ôm trong lòng, là huyết mạch của tôi, là con trai của tôi, cũng là hậu duệ chính thống trong bầy khỉ Mây Mù, xin các người đừng có sát hại nó!
Khỉ con Đít Đỏ toàn thân được sơn đầy là máu, đỏ rực lên như một mặt trời nhỏ.
Đột nhiên, cả người lão Sửu Chột Mắt ưỡn căng ra, ngửa mặt đổ rầm xuống đất, chân tay giật giật một lúc, rồi không còn động đậy nữa.
Lão ta chết rồi, máu chảy đã khô lại rồi.
Đánh đến chết một thành viên trong bầy đàn, dù nói gì đi nữa cũng là một việc không vẻ vang. Vua khỉ Đai Lưng Vàng hú lên mấy tiếng đầy vẻ hổ thẹn, dẫn bầy khỉ rời khỏi hồ nước mặn, quay trở về hang mây mù.
Bên tảng đá hình bướu lạc đà, chỉ còn lại Phất Đầu Đỏ, khỉ con và lão Sửu Chột Mắt linh hồn đã bay về trời.
Khỉ con còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là chết, vẫn cho rằng lão Sửu Chột Mắt đang ngủ, trèo qua đó ra sức lay lay cánh tay lão Sửu Chột Mắt, muốn lão Sửu Chột Mắt tỉnh dậy để cùng chơi đùa với nó.
Ánh chiều tà đỏ rực như máu, cả trời và đất cùng một màu đỏ đến dễ sợ, giống như một cái cờ lớn phất trước lúc động quan dành cho người chết; con quạ đang bay đến đậu trên mộ, đôi cánh màu đen như cắt ngang gió núi, cắt ngang ráng chiều, cất lên tiếng quang quác nghe đầy vẻ thê lương, giống như tiếng nức nở đau buồn với người đã chết.
Khi trời sắp tối, phía sau đỉnh núi bỗng có mây đen xuất hiện, một trận mưa rào rào ập xuống. Tiếng gió rít gào thê thảm, mưa lạnh rơi xuống tí tách. Ông trời cũng có mắt, ông trời cũng có tình cảm, cũng tuôn nước mắt đồng cảm với một sinh mạng yếu ớt.
Phất Đầu Đỏ thấy vô cùng hối hận, chính vào thời điểm cách đây không lâu, lão Sửu Chột Mắt đã cầu xin tình cảm của nó, bị nó từ chối một cách thô bạo. Để tránh bị quấy rối, nó thậm chí còn cắn làm bị thương chân của lão Sửu Chột Mắt. Sau khi đuổi lão Sửu Chột Mắt đi, nó cho rằng lão ấy sẽ vì không yêu được mà sinh ra thù hận, rồi từ đó về sau sẽ không quan tâm đến sự sống chết của khỉ con nữa. Sự thực lại khác, lão ta một lần nữa cướp khỉ con Đít Đỏ khỏi tay nanh vuốt tử thần. Lão Sửu Chột Mắt còn không sá gì tính mạng mình để cứu khỉ con, thậm chí muốn khỉ con sau này không phải chịu sự kỳ thị nữa, còn dùng máu của mình bôi lên người khỉ con. Tình nghĩa này, tình cảm chân thành này, dù không phải là cha con, mà còn thân thiết hơn cả cha con. Nó nghĩ đến cảnh đời của lão Sửu Chột Mắt, là một con khỉ đực hèn mọn nhất trong bầy khỉ. Ngay khi còn trẻ, mặt mày đã hốc hác, vàng vọt vì yếu ớt, cả đời không có một con khỉ cái nào muốn tiếp cận, cả đời không có một cơ hội giao phối, là một góc tối bị thần tình ái bỏ quên. Nếu như sớm biết được sẽ có ngày hôm nay, nó có lẽ đã không tuyệt tình từ chối như vậy. Vào cái buổi hoàng hôn nắng xuân tươi đẹp đó, nó đã không thẳng thừng cự tuyệt lão Sửu. Trong hoạn nạn mới thấy được chân tình, bây giờ thì nó hiểu ra rồi, lão Sửu Chột Mắt thật lòng yêu nó, cũng thật lòng yêu thương khỉ con, lão Sửu Chột Mắt đúng là một con khỉ đực tốt chân chính theo đúng nghĩa. Nó rất hối hận, cũng rất áy náy, nó rất muốn thể hiện sự áy náy sâu sắc, nhưng đáng tiếc lão Sửu Chột Mắt không thể tỉnh dậy được nữa rồi.
Mưa đã tạnh, trời đã quang và trăng đã lên cao. Đó là một đêm có trăng, trăng tròn như cái mâm đồng treo lơ lửng trên bầu trời đêm quang đãng, xung quanh tỏa ra một vầng sáng tròn nhàn nhạt. Một con cú mèo bay qua rất nhanh trên bầu trời đêm. Từ xa vọng lại tiếng hú gọi đầy phẫn nộ của một con báo núi. Bên hồ nước mặn, không biết có con dã thú nào đi qua, tạo ra tiếng sột soạt thật đáng sợ. Âm u lạnh lẽo bi thảm thê lương. Phất Đầu Đỏ bất giác rùng mình một cái. Hồ nước mặn là nơi các loại dã thú ăn thịt thường xuyên lui tới, ở đây thật quá là nguy hiểm, nó nhổ nắm cỏ cây sả, đậy lên trên người lão Sửu Chột Mắt, cũng xem như chôn cất qua loa, sau đó ôm khỉ con Đít Đỏ đi về phía hang quanh năm mây mù bao phủ trên sườn núi đó.
Mặc dù mấy con khỉ đực hung hãn trong bầy khỉ Mây Mù đã năm lần bảy lượt muốn sát hại khỉ con, nhưng Phất Đầu Đỏ vẫn phải quay về chỗ bầy khỉ Mây Mù. Khỉ lá là loài động vật mang tính sống quần tụ, nó không thể đơn độc sống tách rời bầy đàn được, trên thế giới cũng chẳng có bầy khỉ lá nào mà không có tục loại bỏ khỉ đực con ngoại tộc cả, nó không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có cách đưa khỉ con về sống tiếp trong bầy khỉ Mây Mù, chơi trò bịt mắt bắt dê với tử thần mà thôi.