Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kẻ Phản Bội Mặt Dày
Kẻ Phản Bội Mặt Dày

❊ ❊ ❊

Với cái loại khỉ mặt dày mày dạn như thế, Phất Đầu Đỏ sắp bị làm cho tức đến hộc máu ra mất thôi.

Con khỉ cái có tên là Dược Nựu đó, đột nhiên lại lấm la lấm lét đến bên nó, mặt đầy vẻ nịnh nọt, thò tay ra làm bộ dạng xin xỏ. Phất Đầu Đỏ đương nhiên biết Dược Nựu muốn xin xỏ cái gì, mụ này chắc chắn lại vì thương nhớ khỉ con Mao Mao đã bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng hại chết, muốn đến bế ôm khỉ con Đít Đỏ, mượn khỉ con của con khác để bù đắp cho tình yêu con trống vắng của mình, để giải tỏa nỗi đau mất con.

Đừng có nói sự việc chỉ mới qua đi hơn nửa tháng, cho dù việc đó có qua đi mười năm đi nữa, Phất Đầu Đỏ cũng không thể quên cảnh tượng kinh hoàng đó: Dược Nựu hai tay dâng khỉ con Đít Đỏ, đứng trên đỉnh tảng đá hình bướu lạc đà đó, để bọn khỉ đực cực kỳ hung hãn đến bắt! Chỉ nghĩ đến cảnh tượng lúc đó thôi, toàn thân nó đã run lên bần bật, máu không ngừng trào lên, đầu óc cứ kêu lên ong ong.

Cái kẻ lòng lang dạ sói, tâm địa như rắn rết đó, vậy mà vẫn còn mặt mũi đến cầu xin ôm khỉ con Đít Đỏ!

Một con châu chấu voi xanh biếc như ngọc bích đang bay lên nhảy xuống trên những lá cỏ, Phất Đầu Đỏ vờ như bị con châu chấu voi đẹp đẽ này thu hút, quay ngược người lại giơ tay đập đánh. Đây là một âm mưu, một sự lừa gạt, để kích thích tên trộm đang có ý đồ trộm cắp nhân cơ hội lén lút hành sự. Dược Nựu quả nhiên bị mắc lừa, thò tay định ôm lấy khỉ con Đít Đỏ. Vào đúng lúc hai bàn tay đen nhẻm dơ dáy của Dược Nựu sắp sửa chạm vào người khỉ con, Phất Đầu Đỏ giống như mọc thêm mắt ở sau lưng, đột nhiên quay người lại, một tay túm lấy cánh tay của Dược Nựu, dùng hết sức cắn một cái thật mạnh.

“Chị còn dám lén lén lút lút có ý đồ xấu với Đít Đỏ, hãy coi chừng nếu không tôi sẽ cắn nát cánh tay của chị!”

Cú ngoạm này quả thật không nhẹ, hai cái răng nanh ở hàm trên của Phất Đầu Đỏ đã in hằn hai vết máu sâu hoắm trên cánh tay Dược Nựu, nhuộm đỏ cả mảng lông xung quanh đó. Dược Nựu phát lên một tiếng rú thê thảm, đau đến mức lăn lộn trên đất.

Phất Đầu Đỏ không hề lo ngại sẽ có con nào đứng ra hành hiệp trượng nghĩa để cứu giúp kẻ bị hại này. Trong mắt bầy khỉ, Dược Nựu là con sên, là sao chổi, là một loại ôn dịch chuyên đi gieo rắc tai họa, dù cho nó có cắn đứt lìa cánh tay Dược Nựu thì cũng chẳng có con nào thèm đứng ra bênh vực mụ ta cả.

Phất Đầu Đỏ cho rằng, Dược Nựu bị cắn đến mức rách da lòi thịt, chắc chắn sẽ lùi bước, trốn chạy đi thật xa. Nhưng nó đã nghĩ sai rồi, Dược Nựu sau khi lăn lộn mấy vòng trên đất, nhoài người về sau một thân cây to khô héo đã bị đổ gục, mặt nó đầy vẻ bi thảm, thảm thiết gào lên:

“Hãy thương tôi với, thương tôi với! Để tôi giúp chị chăm sóc cho bảo bối Đít Đỏ của chị đi! Việc đã qua coi như tôi đã sai, tôi dập đầu nhận tội trước chị được chưa nào? Chị đánh tôi, mắng tôi đều được, tôi là đồ con lợn, là con bọ ban miêu, là đống phân chó! Chị hãy để tôi ôm Đít Đỏ một cái đi!”

Bộ dạng của Dược Nựu còn nhếch nhác hơn nhiều so với trước đây. Đám lông mào trên đỉnh đầu rối như tổ chim, bộ lông trên người bị nhựa từ cây cỏ bết dính lại thành từng búi, từng mảng, mặt và chân tay đầy những vết thương và sẹo, vết dơ của máu và mồ hôi rải rác khắp người, tỏa ra mùi tanh hôi nhức mũi, dùng từ “ăn mày” có lẽ là rất thích hợp để hình dung về bộ dạng Dược Nựu bây giờ.

Phất Đầu Đỏ trước đây đã đồng cảm và thương hại cho hoàn cảnh bất hạnh của nó. Nhưng bây giờ, tất cả sự đồng cảm thương xót ấy đã như màn sương bay hơi hết sạch dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời, chỉ còn lại sự căm hận đến bầm gan tím ruột. Ác giả ác báo, bị rơi vào kết cục như thế thật là đáng đời. Trước đây, tất cả các con khỉ mẹ trong bầy khỉ Mây Mù đều xua đuổi hắt hủi Dược Nựu, chỉ có nó - Phất Đầu Đỏ đối đãi với mụ một cách bình đẳng, còn thương cảm xem mụ ta như người bạn cùng cảnh ngộ, kết quả thế nào chứ? Lúc nguy cấp nhất, Dược Nựu đã đâm một nhát vào sau lưng nó, suýt nữa đặt Đít Đỏ vào chỗ chết. Lòng tốt không được đền đáp, mà còn bị lợi dụng để mưu hại, nó việc gì lại phải tốt bụng như thế nữa chứ! Dược Nựu là kẻ phản bội, nếu không phải vì nó bán rẻ bạn một cách hèn mạt như thế, lão Sửu Chột Mắt cũng sẽ không phải chết một cách bi thảm. Vong ân bội nghĩa là việc cả con người lẫn con khỉ đều không thể chấp nhận được. Nó hận một nỗi không tìm được cơ hội thích hợp, nếu không thì, nó thực sự muốn nhổ hết lông trên người Dược Nựu, biến mụ ta thành một con khỉ trần trụi, để báo thù rửa hận cho lão Sửu Chột Mắt!

Phất Đầu Đỏ đương nhiên mắt điếc tai ngơ với tiếng gào của Dược Nựu.

“Tôi không cần chị ăn năn hối cải, tôi cũng không cần chị xin tha thứ. Tôi chỉ hy vọng chị lập tức biến khỏi trước mặt tôi, cút đi càng xa càng tốt.”

Phất Đầu Đỏ nhe răng trợn mắt nhảy vồ lên phía trước, làm bộ xua đuổi, Dược Nựu khiếp vía bỏ chạy mất. Nhưng một lúc sau, nó lại lấm la lấm lét đến trước mặt Phất Đầu Đỏ, nấp sau một thân cây khô, kêu lên kít kít đầy thê thảm, còn đấm ngực dậm chân làm vẻ gào khóc, dường như đang đau khổ hối hận về những gì đã mất. Kêu gào cũng mặc, than khóc cũng mặc, kêu oan cũng mặc, chẳng qua cũng chỉ là tạo thêm tiếng ồn thôi, trái tim Phất Đầu Đỏ quyết sẽ không bị xúc động đâu.

Chiêu này không được, Dược Nựu lại chuyển sang chiêu khác. Nó đột nhiên tự đập đầu vào thân cây, coong coong coong, giống như đang đánh trống vậy. Không phải là đập giả, mà là đập thật, đập đến nỗi vỏ cây bắn tung tóe, lá cây rơi lả tả, đập đến vỡ đầu chảy máu, trán nổi lên một cục bướu đen cỡ như trứng bồ câu. Dược Nựu vừa đập đầu còn vừa kêu gào, dường như muốn nói:

“Nếu như chị còn không chịu tha thứ cho tôi, tôi sẽ đập đầu chết ngay trước mặt chị!”

Nó đang hù dọa ai chứ? Thật là một kẻ vô lại thứ thiệt! Cho dù nó có đập đến chấn động não, biến thành con khỉ thực vật, cũng đừng hòng mong được khoan dung. Thôi khỏi đi, tốt nhất chị hãy đập đầu vào cái tảng đá kia kìa, đập đến bể đầu vỡ sọ, óc văng ra trắng lóa đi, như thế chúng tôi xem mới đã.

Dược Nựu dường như vẫn chưa hết hy vọng, mềm không xong thì rắn vậy. Nó nhe nanh múa vuốt, gầm gừ nhảy nhót, dường như muốn liều một trận một mất một còn. Phất Đầu Đỏ không hề sợ hãi nhảy vồ tới, giáng đòn phủ đầu, cào một cái rất mạnh lên chân Dược Nựu. Hai con khỉ cái gườm gườm xoay quanh nhau thành một vòng. Dù là về thể lực hay về ý chí, Dược Nựu vốn dĩ không phải là đối thủ của Phất Đầu Đỏ, sau hai ba hiệp, Phất Đầu Đỏ lại cắn lên vai Dược Nựu một cái, thành một vết thương dài hai tấc, Dược Nựu không chống cự được, vừa nức nở kêu gào vừa bỏ chạy một cách thảm hại.

“Chị còn dám đến quấy nhiễu, tôi sẽ xé xác chị thành từng mảnh nhỏ!”

Sau này, Dược Nựu quả nhiên không dám chạy đến bên cạnh Phất Đầu Đỏ nữa, chỉ dám nấp ở một chỗ thật xa, lén lén nhìn trộm Phất Đầu Đỏ và khỉ con Đít Đỏ với ánh mắt vừa như ai oán, cầu khẩn, xin tha thứ vừa như áy náy, tự trách và hối hận lẫn lộn.

Đúng là đồ thần kinh!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.