Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ám Sát Nô Bộc
Ám Sát Nô Bộc

❊ ❊ ❊

Nhìn Thím Cụt Ngón đang ngồi bên rìa vách núi, trong đầu Phất Đầu Đỏ chợt nảy ra một giả định lạ lùng: Giả như lúc này Thím Cụt Ngón trượt chân một cái, Thím Cụt Ngón bị gẫy ba ngón chân thì rất có thể trượt chân được chứ, từ trên vách núi dựng đứng hơn hai mươi mét này trượt rơi xuống.... Phất Đầu Đỏ tự thấy rùng mình với ý nghĩ trong đầu. Ý nghĩ này quả thật quá to tát rồi, thật là một ý nghĩ viển vông. Khỉ lá là loài động vật thuộc họ linh trưởng sống dựa vào núi, quen với cuộc sống trên các vách đá dựng đứng, khả năng nắm bám của tứ chi rất mạnh, không thể có khả năng xảy ra hiện tượng trượt chân. Hơn nữa, Thím Cụt Ngón dù mất đi ba ngón chân, cũng vẫn leo núi trèo cây như thường, trước nay đâu có bị rơi ra ngoài vách núi đâu.

Ôi dào, đây quả là giả thiết phi thực tế, đừng có nghĩ nữa, căn bản là không thể xảy ra được.

Nhưng... Nhưng Thím Cụt Ngón thiếu mất ba ngón chân, thực sự cũng có khả năng bị trượt chân chứ, Phất Đầu Đỏ không kìm được cái suy nghĩ như vậy.

Chỗ đàn khỉ Mây Mù đang ở gần bến Ẩm Mã, bên bờ sông Lan Thương. Mỗi năm vào độ giữa hè, hàng ngàn, hàng vạn những con tôm từ khắp nơi quần tụ tại nơi này để đẻ trứng, dưới tác động của nước thủy triều, rất nhiều con bị dạt lên trên bờ cát. Mùi tôm rất tươi ngon, đặc biệt là những con tôm cái có trứng, dưới thân mình trong suốt treo một tổ đầy những trứng tôm màu vàng kim. Ăn những con tôm đó là một sự hưởng thụ đặc biệt, mùi tôm thơm ngon đọng trên vị lưỡi. Mỗi năm đến mùa này, bầy khỉ Mây Mù đều đến bến Ẩm Mã để nhặt ăn những con tôm bị nước thủy triều cuốn lên trên bờ, vui mừng phấn khởi chén no một bữa, giống như ăn Tết vậy, hay có thể gọi là Tết ăn tôm truyền thống của loài khỉ lá.

Bầy khỉ Mây Mù đợi đến lúc mặt trời lên đến đỉnh rồi mới lũ lượt kéo nhau ra bến Ẩm Mã ăn tôm. Bởi sau khi từng lớp sóng trắng xóa cuộn cuộn dạt lên bãi cát vàng, trên bờ cát bị giội rửa tới mức đặc biệt bằng phẳng, những con tôm nhỏ bị mắc cạn trên cát ra sức nhảy lên tanh tách, ánh nắng chiếu lên trên thân tôm trong suốt, sáng lấp lánh như đá quý. Những con khỉ lá đã đi nửa ngày đường đang phải chịu sự đói khát, lập tức xúm đến bãi cát, có con dùng tay vồ tôm, có con cứ nằm bò trên bãi cát há to miệng để những con tôm tự động nhảy vào miệng mình.

Khi tất cả bọn khỉ lá đang ăn uống thỏa thuê, đột nhiên, con khỉ đực Râu Trắng đang đứng trên đỉnh tảng đá ngầm làm nhiệm vụ cảnh vệ kêu lên hâ..uu..hâ..u, phát ra tiếng hú báo động, tiếng hú cấp bách mà chói tai, báo hiệu tình hình cực kỳ nguy hiểm. Bọn khỉ theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng dẫn đầu, như một trận gió chạy ào leo lên trên vách đá dốc đứng bên sông. Vách đá cách mặt đất chừng hơn hai mươi mét, độ dốc tầm chín mươi độ, hai bên trái phải đều là núi cao dốc đứng, địa thế rất hiểm trở, là nơi giấu thân an toàn nhất, lí tưởng nhất để bọn khỉ lá trốn tránh kẻ thù thiên nhiên.

Chỉ trong thời gian vỏn vẹn có mấy phút, tất cả bọn khỉ lá không sót một con nào đã rút hết lên trên vách đá. Bãi cát vừa mới huyên náo ồn ĩ, bỗng chốc trở nên vắng lặng. Chừng năm sáu phút sau, ở giữa những tảng đá ngầm màu xám xanh ở chỗ khúc sông đó, bất thình lình xuất hiện một con hổ Bengal, men theo bãi cát chầm chậm tiến lại.

Tất cả bầy khỉ, từ trên vách đá dốc đứng dài chừng hai trăm mét, xếp hàng ngang với ánh mắt đầy kinh sợ nhìn chăm chăm vào con hổ đang càng lúc càng tới gần đó.

Không chỉ con người mới nghe đến hổ là sợ, khỉ lá cũng đặc biệt kinh sợ loài động vật này. Hổ là chúa tể sơn lâm, đặc biệt là loại hổ Bengal, màu lông vàng đậm, thân hình tráng kiện, tính tình hung dữ, là loài hổ uy mãnh nhất trong số sáu loài hổ trên toàn thế giới bao gồm bản thân nó và hổ Đông Bắc, hổ Hoa Nam, Hổ Java, hổ Ấn Độ, hổ Caucasian, dám đơn độc xông vào bầy voi để bắt voi mới sinh, dám tách rời bầy bò hoang để vồ tới bắt nghé con, là bá chủ danh bất hư truyền của vùng rừng mưa nhiệt đới.

Thật may cho bọn khỉ lá vì có cái chế độ canh gác báo hiệu vừa nghiêm khắc vừa hoàn thiện, thật may là con khỉ đực Râu Trắng làm nhiệm vụ cảnh vệ đã kịp thời ngửi thấy mùi tanh hôi trên người con hổ và kịp thời phát ra tín hiệu báo nguy, nếu không, giả như trên cái bãi cát bằng phẳng này mà bị con hổ Bengal đánh úp, chí ít vài con khỉ lá phải chết trong bụng hổ.

Hổ Bengal đi đến bên dưới vách đá. Dù là hai bên chỉ cách nhau có hơn hai chục mét, nhưng không có con khỉ lá nào hoảng sợ bỏ chạy cả. Địa thế quá dốc đứng, đừng nói đến hổ mà ngay cả loài báo gấm nổi tiếng là khéo léo, cũng không tài nào trèo lên được. Bọn khỉ trong lòng đều biết, vị trí trốn ở trên vách đá dựng đứng này là nơi an toàn nhất.

Con hổ Bengal dừng lại một lúc, ngẩng cái mặt có những đường vằn hình chữ Vương 王 màu đen được tô điểm trên trán, trừng đôi mắt sắc lạnh như đồng, ngóng nhìn lên phía bọn khỉ lá đang đứng theo hàng dài trên vách đá. Phất Đầu Đỏ lúc này mới nhìn rõ, đó là một con hổ cái, phần bụng nó có bốn núm vú căng tròn, râu khô vàng, sắc mặt trông có vẻ tiều tụy. Không khó suy đoán, đây là một con hổ mẹ vừa mới sinh chưa lâu, chắc chắn trong một bụi cỏ hay gốc cây nào đó gần đây, lũ hổ con đang gào khóc đòi bú. Hổ mẹ nhìn lên bọn khỉ lá trên vách đá, đôi mắt sắc bén có vẻ đói khát, phần bụng không ngừng co rúm lại, lưỡi không ngừng liếm lên hai bên ria quanh mép. Có thể thấy rằng, nó đang trong tình thế bị đói đã lâu, nóng ruột muốn tóm ngay được con mồi.

Xã hội loài người có cách nói dữ như hổ cái, điều này có căn cứ khoa học của nó. Hổ vốn dĩ là mạnh mẽ, hung dữ, bất kể hổ đực hay hổ cái, đều là sát thủ cao cấp mà các loại dã thú khác nghe tiếng đã sợ vỡ mật. Cộng thêm bản năng bảo vệ con của người mẹ trong thời kỳ cho con bú, hổ cái càng trở nên hung bạo hơn. Ví như con gà mẹ, thông thường khi trông thấy con chồn là nó đã bị dọa cho hồn bay phách lạc vì sợ mà không chạy trốn nhanh được, nhưng nếu là con gà mẹ mà có dắt theo đám gà con mới nứt vỏ, khi đối mặt với con chồn vô cùng hung ác, nó sẽ dũng cảm giang rộng đôi cánh để bảo vệ gà con dưới cánh mình, đồng thời dùng mỏ mổ vào mắt con chồn.

Trong khu rừng rậm rạp từng xảy ra một chuyện như thế này: Một con dê núi cái có tính cách ôn hòa, sau khi sinh dê con, một hôm đột nhiên có ba con chó sói xông vào đàn dê. Chó sói tàn ác xảo quyệt, thường dùng chân chọc vào hậu môn của dê để moi ruột, là kẻ thù thiên nhiên đáng sợ nhất của dê núi. Tất cả các con dê đều chen lấn bỏ chạy, con dê cái và dê con mới sinh vài ngày không thể chạy nhanh được nên bị ba con chó sói bủa vây. Con dê cái bình thường vô cùng nhát gan, lúc này bỗng trở nên dũng cảm lạ thường, nó dùng cái sừng nhọn trên đầu ngoan cường chống lại bọn chó sói. Đây là một cuộc đọ sức kém xa nhau về sức mạnh, kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, con dê cái bị cắn mất một bên tai, cái đuôi cũng bị cắn cụt một nửa, khắp người chỗ nào cũng bị thương, nhưng vẫn chắn trước để bảo vệ dê con, quyết không lùi bước, cuối cùng ba con chó sói đành phải từ bỏ con mồi này, chán nản bỏ đi. Tình yêu con giống như thanh đao được tôi luyện trong lửa, khiến cho những con cái trở nên kiên trì, dũng cảm không gì bằng.

Con hổ cái kia vốn có sự dũng mãnh phi thường của chúa tể muôn loài, lại thêm tinh thần dâng hiến bất chấp cả tính mạng mình của những con thú giống cái có con nhỏ, đương nhiên sẽ càng hung bạo hơn.

Con hổ Bengal này quả nhiên lợi hại, chạy rất nhanh đến dưới vách núi, nhún người nhảy vọt một cái, nhảy lên vách đá, bốn cái chân nó bấu vào những hòn đá gồ ghề lồi lõm, vù một cái nhảy tót lên phía trước. Mấy con khỉ non trẻ sợ đến mức rít lên những tiếng kêu thất thanh, vội vàng bỏ chạy lên vách đá cao hơn; còn mấy con khỉ con bị dọa cho sợ đến vãi đái, nước đái tí tí tách tách chảy xuống phía dưới vách đá, không biết có vừa vặn đúng lúc con hổ ngước lên mà chảy vào miệng nó hay không. Vua khỉ Đai Lưng Vàng dù sợ đến mức lông mào dựng đứng lên, nhưng vẫn ngồi im trên tảng đá không hề bỏ chạy, đại đa phần bọn khỉ đực trưởng thành cũng chỉ trong tư thế quay người muốn chạy mà thôi. Điều này vốn không phải bọn khỉ đã ăn phải gan báo mà không sợ hổ, mà dựa theo kinh nghiệm, chúng suy đoán, dù là con hổ có giỏi giang đến đâu cũng không thể men theo vách đá dựng đứng mà nhảy lên vách núi cao tới hơn hai mươi mét được.

Quả đúng như vậy, hổ cái Bengal chỉ nhảy lên được chừng mét, thì bất lực không thể leo lên tiếp được nữa, đành phải dừng lại. Hổ chứ không phải thằn lằn, thể xác to nặng của hổ không có cách nào bám trụ trên vách đá, chân nó lại bám lên trên mỏm đá nhô ra trên vách đá định leo lên, nhưng chỉ vừa bám vào, những bụi đất và đá vụn đã lả tả rơi xuống, cơ thể không có lực đỡ cũng vì thế mà trượt xuống theo một cách bất lực, nó đành nhảy trở lại mặt đất.

Đám lông mào dựng đứng trên đỉnh đầu Vua khỉ Đai Lưng Vàng dần dần hạ xuống, các con khỉ trưởng thành khác lần lượt thu lại tư thế xoay người bỏ chạy, những con khỉ non trẻ vừa sợ hãi bỏ chạy tán loạn xấu hổ quay trở lại bên rìa vách đá dốc đứng. Nguy hiểm đã sắp qua đi, không cần lại phải căng thẳng như thế nữa.

Hổ Bengal sau khi nhảy xuống dưới mặt đất, lúc lắc liên tục cái đầu to lớn của nó, dường như cái trở ngại nó vừa gặp phải, là một trải nghiệm không vui vẻ gì, và nó không muốn lưu lại trong ký ức của mình vậy. Nó đi đi lại lại phía hai bên trái phải một lượt, hình như muốn quan sát xem còn con đường nào khác có thể bắt được bọn khỉ lá tưởng như ở gần trong gang tấc kia không. Kết quả lại làm nó thất vọng. Nó phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa, dường như đang tìm cho mình một lối thoát, sau đó vẫy đuôi tự nhạo báng mình, đi đi lại lại quanh chỗ đứng hai vòng.

Đã không thể bắt được con khỉ lá nào trên vách đá dựng đứng kia, có nán lại thêm nữa thì cũng chỉ vô ích mà tăng thêm phiền não thôi, từ bỏ là lựa chọn thông minh nhất. Động vật ăn thịt chủ yếu là theo chủ nghĩa cơ hội, sẽ không vì một hy vọng hay lí tưởng hão huyền mà phí tổn vô ích sức lực và thời gian quý báu.

Rõ ràng là, hổ Bengal muốn rời khỏi chỗ này, để đi tìm một vận may khác.

Chính vào lúc này, Phất Đầu Đỏ nảy ra một ý nghĩ mà chính nó cũng phải rùng mình: Thời điểm này Thím Cụt Ngón giả như không cẩn thận trượt chân rơi xuống, sẽ dẫn đến một cảnh tượng như thế nào nhỉ? Chắc chắn chẳng khác gì một tin tức giật gân làm cho tất cả bọn khỉ phải chết lặng người mà theo dõi! Nếu quả thật xảy ra chuyện đó, nó sẽ không phải ngày đêm lo lắng đề phòng các thủ đoạn độc ác của Thím Cụt Ngón nữa. Bảo bối Đít Đỏ của nó cũng sẽ bớt đi một phần nguy cơ sinh tồn. Chỉ hy vọng Thím Cụt Ngón tự mình sảy chân ngã xuống thôi, điều đó khó có thể xảy ra được. Nhưng nếu như có người đẩy mạnh một cái từ phía sau Thím Cụt Ngón, thì Thím Cụt Ngón khó mà đảm bảo sẽ không ngã rơi xuống dưới.

Nghĩ đến đây, trái tim nó không kìm được cứ dồn dập đập thình thịch. Vào lúc này, nếu đẩy Thím Cụt Ngón từ trên vách đá xuống dưới, chắc chắn sẽ bị khép vào tội mưu sát đê tiện. Mà trong xã hội loài khỉ lá, những con trong cùng bầy đàn bị nghiêm cấm sát hại lẫn nhau. Nghiêm cấm sát hại đồng loại, là điều cấm kỵ mà bất kỳ con khỉ nào cũng phải tuân thủ. Nếu như tội danh bị bại lộ, nó tất phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất, sẽ bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng và các con khỉ đực hung hãn khác xé tan xác. Hơn nữa, nếu làm chuyện đó, sẽ không tránh khỏi bị lương tâm lên án. Thôi thôi thôi, hay là bỏ cái ý nghĩ đáng sợ đó đi.

Nhưng, đây thực sự là cơ hội trời cho, thời cơ một khi đã mất đi sẽ không trở lại, sau này e rằng có thắp đèn lồng sáng cũng sẽ không tìm được một cơ hội tốt có thể tiêu diệt triệt để mầm họa như thế nữa. Qua khỏi cái thôn này sẽ không có cửa hàng nào nữa! Nó cảm thấy mình không nên xem xét đến vấn đề đạo đức nữa, nó không phải là kẻ chuyên đầu têu thói xấu, mưu ma chước quỷ, chính Thím Cụt Ngón mới là kẻ đã phá tan ranh giới đạo đức, muốn mưu hại bảo bối Đít Đỏ của nó. Lần đó, trước cái khe núi đáng sợ ở Nhất Tuyến Thiên, nếu không phải là may mắn, thì Đít Đỏ đã biến mất khỏi thế giới này rồi. Trong giới động vật, ăn miếng trả miếng, nợ máu phải trả bằng máu vốn không có gì là không đạo đức cả, nó chẳng qua cũng chỉ là trả lại chính những gì mà Thím Cụt Ngón đã gây ra cho nó mà thôi.

Có thể nói trở ngại tâm lí chính khi thực hiện một hành động đó là sợ một khi tội danh bị bại lộ sẽ phải chịu sự trừng phạt, nhưng trong hoàn cảnh này, nguy cơ bại lộ thực ra không nhiều. Lúc này, tất cả bầy khỉ Mây Mù đang xếp hàng ngang trên vách đá, nó và Thím Cụt Ngón thật trùng hợp lại đang đứng gần nhau. Đối mặt với loài hổ Bengal ở tốp cao nhất trong chuỗi thức ăn tự nhiên, dây thần kinh của tất cả bọn khỉ đều căng thẳng đến tột độ, tất cả sự chú ý của chúng đều dồn cả vào con hổ đó, không con nào để ý tới việc gì khác, dù là ban ngày nhưng chỉ cần nó hành động nhanh chóng mà mạnh mẽ, gọn gàng dứt khoát, thì hoàn toàn có thể che mắt được bọn khỉ lá kia. Đương nhiên, muốn đẩy Thím Cụt Ngón xuống dưới vách đá một cách thành công, cần phải hoàn thành một chuỗi các hành động như mai phục, nhảy vọt, đụng chạm, lại còn phải phát ra âm thanh trước khi rời khỏi hiện trường, trong cả quá trình như thế, nó không thể đảm bảo mình trăm phần trăm không bị bại lộ. Nguy hiểm là điều không thể loại trừ hoàn toàn được. Làm bất cứ việc gì đều có nguy hiểm, trừ phi bạn chẳng làm gì cả. Thôi đành bất chấp cắn răng mạo hiểm vậy, một hành động vĩnh viễn giải quyết vấn đề, cả đời sẽ không phải lo sợ nữa, như vậy cũng đáng.

Nhưng... Nhưng một khi sự việc bại lộ, nó và Đít Đỏ sẽ chết không có chỗ chôn...

Lúc này, con hổ Bengal đã quay người bỏ đi, đem theo tâm trạng đầy thất vọng, lê cái thân thể mệt mỏi, chầm chậm bước về phía khe cỏ cây tươi tốt ở ven sông.

Cơ hội chỉ trong nháy mắt sẽ qua đi, trên thế giới này không có chỗ nào bán thuốc hối hận cả.

Phất Đầu Đỏ không do dự thêm nữa, rất nhanh chóng đi đến phía sau Thím Cụt Ngón. Lúc này, nhìn thấy con hổ đã rời đi, cũng như những con khỉ lá khác, tâm trạng căng thẳng của Thím Cụt Ngón đã dần được thả lỏng, hơi nhoài người về phía trước, dù rằng mông vẫn ngồi trên mỏm đá, nhưng nửa thân trên kỳ thực đã vươn ra phía ngoài mép vách đá, lơ lửng trong không trung. Phất Đầu Đỏ ngậm chặt miệng không phát ra bất cứ âm thanh nào, đột nhiên nhảy vọt qua đó, hai chân trước bám vào đá, hai chân sau giẫm trên đất, nhắm thẳng vào phía eo sau của Thím Cụt Ngón, dùng vai thúc mạnh một cái. Động tác của nó nhanh như chớp, dùng hết toàn bộ sức lực, Thím Cụt Ngón không kịp quay lại nhìn, cả người như một con chim bay từ trên mép vách đá xuống dưới. Hành động xong, Phất Đầu Đỏ ngay lập tức lẩn rất nhanh vào sau tảng đá, ôm lấy Đít Đỏ trốn vào đống đá lổn nhổn đó.

Thím Cụt Ngón rơi đến lưng chừng rồi mới phát ra tiếng hú gào thảm thiết. Nó hình như không muốn rơi xuống dưới vách đá, bốn chân vỗ đập như chim vậy, đáng tiếc nó rốt cuộc không phải là chim, không thể bay lên được, cả người đành bất lực rơi xuống dưới.

“Hâấu... a… Cứu mạng với!”

Cả bầy khỉ đều ngây người ra, giống như đang xem biểu diễn một tiết mục ảo thuật vừa ảo vừa thật vậy, không hiểu là chuyện gì.

Con hổ cái Bengal vốn đã quay người chuẩn bị rời khỏi đó rồi, nghe tiếng khỉ hú gào thê thảm, hiếu kỳ quay đầu lại nhìn ngó, a ha, một con khỉ lá giống như một cái bánh rán lớn từ trên vách đá rơi xuống. Bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống, thật làm nó vui sướng quá đỗi, đôi mắt sắc lạnh như đồng híp lại thành một khe hở, niềm vui hiện ra trên khóe mắt.

Thím Cụt Ngón rơi xuống chừng mười mét, bị đập vào vách đá dựng đứng, cả người giống như quả bóng lại lăn lông lốc xuống dưới, lăn nhanh xuống bãi cát mới dừng lại. Bọn khỉ trên vách đá cứ chi..nỉ...i..a hú gọi, chúng muốn nhắc nhở Thím Cụt Ngón mau mau chạy khỏi miệng hổ. Thím Cụt Ngón dù là một nhân vật không quan trọng gì trong bầy khỉ Mây Mù, nhưng dầu sao cũng là đồng loại, lại là thành viên trong cùng một bầy đàn, bọn khỉ đương nhiên toát mồ hôi lo cho sự nguy hiểm tính mạng của nó chứ. Phất Đầu Đỏ cũng lách vào một phía khác, chen vào hàng ngang, cùng với những con khỉ lá khác trong bầy đàn kêu la chỉ dẫn Thím Cụt Ngón đang ở dưới vách đá.

“Mau trèo lên đi, nếu không con hổ đó cắn vào mông bây giờ!”

Con hổ cái Bengal sải bước nhanh về phía Thím Cụt Ngón.

Thím Cụt Ngón hình như đã bị ngã ngất đi rồi, tứ chi hình như cũng bị thương, đu đưa vùng vẫy một hồi mới đứng lên, mù mờ bỏ chạy, nhưng hồ đồ thế nào lại chạy sai hướng, không phải chạy về phía vách đá để leo lên, mà lại cứ chạy về phía bờ sông nơi có con hổ.

Chi...na...i ..a, Chi..na..í..a, bầy khỉ cao giọng rít gọi, nhắc nhở Thím Cụt Ngón đừng có đi sai đường.

Thím Cụt Ngón lúc này mới phát hiện mình đang đem mình dâng vào miệng hổ, sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, lập tức quay người định chạy về phía vách đá để leo lên, nhưng đã muộn rồi. Con hổ cái Bengal với sức mạnh như núi Thái Sơn đè lên đầu đã nhảy vồ tới. Nhanh như hổ đói vồ mồi, lực tựa sấm vang chớp giật, chỉ trong chốc lát nó đã đẩy Thím Cụt Ngón ngã vật xuống đất, miệng há to như cái chậu cắn vào gáy Thím Cụt Ngón. Đây là ngón đòn đánh bại địch giành chiến thắng của loài hổ, đừng nói loài khỉ lá gầy yếu, mà ngay đến cả một con bò rừng tráng kiện, một khi đã bị nó cắn vào sau gáy, xương hàm mạnh mẽ của nó cũng có thể vặn gẫy xương cổ con bò đó. Hổ giết khỉ lá, có thể nói một cách không hề khoa trương, chẳng khác gì con người bóp chết một con kiến vậy. Chỉ thấy cái đầu to lớn của con hổ cái Bengal lúc lắc nhẹ một cái, tứ chi của Thím Cụt Ngón giẫy đạp mấy cái, rồi đi đời nhà ma ngay tức khắc.

Hổ cái Bengal ngậm Thím Cụt Ngón - bữa ăn này cũng không được gọi là một bữa trưa thịnh soạn cho lắm - vội vàng quay về hang ổ của nó.

Bầy khỉ lá dùng ánh mắt bi thương dõi theo con hổ đang rời đi, cũng coi như là một kiểu chia buồn đối với Thím Cụt Ngón. Rất nhanh, bóng con hổ cái Bengal to lớn lực lưỡng dần biến mất vào trong khe núi nhỏ nổi bật với bụi cỏ hoang bên bờ sông Lan Thương. Thím Cụt Ngón vậy là đã biến mất khỏi thế giới này rồi. Thím Cụt Ngón có địa vị hèn kém lại không có vai trò gì quan trọng trong bầy khỉ Mây Mù, chẳng đến vài ngày là sẽ bị quên lãng một cách sạch trơn.

Chẳng có ai nhìn thấy Phất Đầu Đỏ thúc vào sau lưng Thím Cụt Ngón, Phất Đầu Đỏ đã nắm thời cơ thật đúng lúc, hành động lại mau lẹ, e rằng Thím Cụt Ngón đến chết vẫn không rõ ai đã đẩy nó xuống dưới vách đá. Thần không hay quỷ không biết, tất cả bọn khỉ đều ù ù cạc cạc, vẫn cho rằng Thím Cụt Ngón vì lí do bị tật ở chân, không bám chắc, lại không cẩn thận nên bị ngã xuống. Đây là một bí mật sẽ không bao giờ bị vạch trần. Điều kì lạ là, Phất Đầu Đỏ lại không cảm nhận được cảm giác vui sướng của thành công. Nó đã phải dốc sức bình sinh, nhưng cái giành lại được chỉ là cái địa vị nô bộc, sự canh tranh ở tầng lớp dưới đáy này, nói ra quả thật đáng xấu hổ. Nhưng nói gì thì nói, dầu sao nó cũng đã dời đi được một tảng đá lớn dồn nén trong lòng, có thể thở phào được rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.