Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xúi Giục Ly Gián
Xúi Giục Ly Gián

❊ ❊ ❊

Ngày đêm lo nghĩ, Phất Đầu Đỏ xem như đã nghĩ ra được một đạo lý, chỉ cần Đai Lưng Vàng vẫn còn chiếm giữ ngôi vị Vua khỉ, Đít Đỏ sẽ rất khó tháo bỏ cái mũ của kẻ tử tù, nó và Đít Đỏ đừng hòng mong có những ngày tháng sống bình yên.

Nếu không phải là bên đông áp đảo bên tây thì là bên tây áp đảo bên đông, đó là mâu thuẫn một mất một còn, không có chỗ cho sự nhượng bộ.

Một suy nghĩ dần dần hình thành trong đầu Phất Đầu Đỏ, sẽ lật đổ Đai Lưng Vàng khỏi vị trí Vua khỉ!

Đây không phải là một suy nghĩ viển vông, cũng không phải nằm mơ giữa ban ngày.

Đến gia nhập bầy khỉ Mây Mù đã hơn nửa năm, Phất Đầu Đỏ có một cảm nhận rất rõ nét, cơ sở quần chúng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng trong bầy khỉ Mây Mù vốn không tốt, không phải là một vị minh quân được bầy khỉ yêu mến. Trong từ điển cuộc sống của loài khỉ lá không có từ dân chủ, tất cả Vua khỉ đều là kẻ độc tài. Nhưng kẻ độc tài cũng có phân biệt tốt xấu. Không còn nghi ngờ gì nữa, Vua khỉ Đai Lưng Vàng thuộc loại kẻ độc tài xấu. Nó chuyên quyền độc đoán, cay nghiệt lạnh lùng, tính khí bạo ngược, thường biểu hiện ra một vẻ tàn nhẫn bệnh hoạn.

Một vài lần, có con khỉ lá thanh niên nào đó phạm phải sai lầm, hoặc phá vỡ cấp bậc cao thấp trong ăn uống để tranh lấy thức ăn, hoặc bướng bỉnh không chịu phục tùng trước mặt kẻ thống trị, Vua khỉ Đai Lưng Vàng liền nhảy vồ tới đánh cho kẻ đó một trận tơi bời, việc này không có gì kỳ lạ, ngay cả với vị Vua khỉ nhân từ cũng không thể tha đánh cho kẻ ngang ngược phá phách không nghe lời như thế, vấn đề là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng ngoài việc đánh đập một cách tàn ác, còn tàn ác nhặt phân mà mình thải ra, nhét vào mồm con khỉ lá ngỗ ngược đó, bắt nó phải ăn phân của mình. Cái kiểu xử phạt thể xác này đúng là lạ kỳ hiếm thấy, trong xã hội loài khỉ cũng xem như là một phát minh sáng tạo. Việc làm này khiến bọn khỉ vô cùng căm phẫn.

Một lần, một con khỉ già tầm hơn hai mươi tuổi bị ốm, không biết là do hen suyễn hay viêm phổi, cứ ho liên tục, đến tối càng ho dữ dội hơn, trong buổi tối cuối thu mưa to gió lớn đó, có thể đã bị trúng phong hàn, khụ khụ khụ, cứ ho liên tiếp không ngừng nghỉ. Tiếng ho càng lúc càng nặng hơn, tiếng vọng ở trong hang rất lớn, những tràng ho liên tiếp đó đương nhiên gây tiếng động khiến bọn khỉ khó ngủ. Tuổi già như ngọn đèn sắp tắt, lại thêm bệnh tật quấn lấy người, nếu có lòng trắc ẩn, sông có khúc “người” có lúc, không ngủ được thì cố chịu một chút đi. Nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng nổi giận đùng đùng, tay đấm chân đá, không chút tình “người” đuổi con khỉ già đó ra khỏi hang. Ngoài hang gió bấc lạnh lẽo, mưa rét dầm dề, tối đen như mực. Đến sáng hôm sau, dưới một tảng đá băng giá, bọn khỉ phát hiện thấy lão khỉ già co quắp cứng đờ và đã tắt thở từ lúc nào.

Đối với các thành viên ở cấp bậc giai cấp tương đối cao, như mấy con khỉ đực cấu thành liên minh quyền lực, Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng thiếu sự tôn trọng đối với các thành viên trong liên minh đó, chuyên quyền độc đoán, ngang tàng hống hách, vênh mặt hất hàm sai khiến, coi trời bằng vung. Một lần, con khỉ đực có tên là thủ lĩnh Tay To, thích một con khỉ cái có tên là Mẫu Đơn Đen, liền dùng một con nhái bén làm mồi nhử, muốn lừa Mẫu Đơn Đen đi ra khỏi bầy khỉ Mây Mù, giống như con người hưởng tuần trăng mật vậy - muốn tách khỏi bầy đàn ra bên ngoài sống riêng một thời gian, trải nghiệm niềm vui trong thế giới của hai “người”. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu1, đây vốn dĩ là một việc rất bình thường. Không ngờ, cặp vợ tạm chồng hờ này hành sự không kín, cô nàng còn chưa kịp bỏ nhà theo giai, đã bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng phát hiện, hung hăng túm lấy thủ lĩnh Tay To đánh cho một trận tàn bạo, nhổ đứt mảng lông mào trên đỉnh đầu thủ lĩnh Tay To. Thủ lĩnh Tay To vốn dĩ trông rất cao to lực lưỡng, sau khi đám lông mào bị nhổ đứt, lập tức bị lùn đi mất ba phân, hình ảnh oai hùng chói lọi của giới đực đã bị hạ thấp đi rất nhiều. Còn hơn thế nữa, Vua khỉ Đai Lưng Vàng còn bắt thủ lĩnh Tay To cúi rạp người xuống đất, còn mình thì giống như đang cưỡi ngựa, cưỡi lên trên người Tay To, đi vòng vòng quanh bầy đàn giống như hình phạt bị bêu riếu trước bàn dân thiện hạ vậy. Sự trừng phạt kỳ quái khác người này, đã làm tổn hại nghiêm trọng đến lòng tự trọng của thủ lĩnh Tay To, suốt một thời gian rất dài thủ lĩnh Tay To thiểu não ủ rũ, như một con chó ghẻ bị gãy mất sống lưng.

Phất Đầu Đỏ đã nhiều lần nhìn thấy, có những con khỉ lá nhổ nước bọt vào cái bóng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Có một lần, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đi xuyên vào một bụi cây rậm rạp, vai trái không cẩn thận bị bụi gai có độc rạch một đường dài chừng nửa thước, sốt cao vì bị nhiễm độc, tinh thần trở nên có đôi chút hoảng hốt, mấy ngày đó thủ lĩnh Tay To và nhiều con khỉ lá khác tâm trạng đặc biệt thoải mái, nhảy nhót qua lại náo nhiệt như ăn Tết vậy. Tiếc là, sức đề kháng trong cơ thể của Vua khỉ Đai Lưng Vàng rất mạnh, chỉ mấy ngày sau, vết thương trên cánh tay trái của nó không cần điều trị mà đã khỏi rồi...

Nếu có thể dùng khái niệm nhân dân để nói, thì trong bầy khỉ Mây Mù, Vua khỉ Đai Lưng Vàng là vua, những con khỉ lá bình thường là dân. Vua khỉ Đai Lưng Vàng không hiểu được đạo lý dân là quý, hay vua lấy dân làm trời, thống trị tàn bạo như vậy, cuối cùng sẽ tự chuốc lấy kết cục thảm hại thôi. Dân như nước, vua như thuyền, nước có thể nâng được thuyền lên, thì cũng có thể dìm thuyền xuống, đạo lý này, đúng với xã hội loài người và cả xã hội loài khỉ nữa.

Phất Đầu Đỏ từ rất nhiều những bằng chứng có thể suy luận ra, Vua khỉ Đai Lưng Vàng bề ngoài có vẻ rất uy vũ, nhưng kỳ thực rất yếu ớt, thay vua đổi chúa căn bản không phải không có hy vọng.

Nếu cho nó, Phất Đầu Đỏ, có quyền lựa chọn, nó chắc chắn muốn chọn lão Sửu Chột Mắt lên làm vua. Lão Sửu Chột Mắt lương thiện, khoan dung nhân từ, lại đầy tình yêu thương của một người cha với Đít Đỏ. Trong xã hội loài khỉ lá, tình yêu của người mẹ chỗ nào cũng thấy, nhưng tình cảm của người cha thì lại vô cùng hiếm gặp. Lão Sửu Chột Mắt trời sinh đã có sẵn tình cảm của người cha, chỉ ngần đó thôi là đủ tư cách làm Vua khỉ rồi. Đáng tiếc, lão Sửu Chột Mắt quy thiên quá sớm. Nhưng cứ xem như lão Sửu Chột Mắt còn sống đi, cũng không có khả năng làm được Vua khỉ. Xã hội loài khỉ lá, đánh giá một con khỉ đực có bản lĩnh hay không, không phải là xem nó có bao nhiêu tình yêu thương, mà là xem nó có sức lực bao nhiêu.

Nếu phân tích một cách tỉnh táo và khách quan, khỉ đực Râu Trắng rất có khả năng có thể thay thế Đai Lưng Vàng để làm Vua khỉ, khỉ đực Râu Trắng trẻ trung khỏe mạnh, nhỏ hơn Vua khỉ Đai Lưng Vàng hai đến ba tuổi, địa vị trong bầy đàn chỉ đứng sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng, xếp hàng thứ hai, được gọi là kẻ cầm quyền thứ hai, hay nói một cách dễ nghe hơn là phó thủ lĩnh. Một khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng sụp đổ, theo tuần tự tiến dần lên, sẽ đến lượt phó thủ lĩnh khỉ đực Râu Trắng lên nắm quyền thống trị.

Phất Đầu Đỏ không hẳn vừa lòng lắm với tất cả những hành động mà khỉ đực Râu Trắng đã làm cho nó, khỉ đực Râu Trắng không dám công khai đứng ra bảo vệ nó, chỉ dám lén lút báo tin. Điều từng làm nó đau lòng nhất, nó đã dâng hiến tình cảm cho khỉ đực Râu Trắng, nhưng khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng bao vây tấn công nó và Đít Đỏ, khỉ đực Râu Trắng không những không dám ngăn chặn, mà còn tích cực tham gia vây bắt. Tuy nhiên, khỉ đực Râu Trắng cũng không phải hoàn toàn cái gì cũng tồi tệ, sau lưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đã nhiều lần lén lút giúp đỡ và che chở mẹ con nó. Điều làm nó đặc biệt cảm động là, cái lần nó và Đít Đỏ bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng bỏ rơi lại ở Vịnh Sừng Dê xa xôi đó, chính khỉ đực Râu Trắng đã bứt sạch nửa túm lông trắng xung quanh miệng mình để làm dấu chỉ dẫn đường, mới giúp được nó và Đít Đỏ tìm được đường trở về với bầy khỉ Mây Mù. Còn cái lần bị bọn khỉ nâu tấn công, trong giờ phút nguy cấp nhất, chính khỉ đực Râu Trắng đã thò tay ra để kéo nó lên. Ngoài lão Sửu Chột Mắt đã mất ra, trong bầy khỉ Mây Mù, người thật lòng đối xử tốt với mẹ con nó chỉ có khỉ đực Râu Trắng thôi. Dù rằng khỉ đực Râu Trắng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng dù nói gì đi nữa, thì khỉ đực Râu Trắng cũng thực lòng thích nó, yêu cây yêu cả cành, nên cũng rất thân mật với tiểu bảo bối Đít Đỏ của nó, ít nhất cũng không phải hết lần này đến lần khác muốn hãm hại Đít Đỏ. Trong cái xã hội loài khỉ lá không biết đến văn minh là gì này, con đực nào vừa dũng cảm lại vừa tình cảm, vừa lương thiện lại vừa có chính nghĩa, mười phân vẹn mười như vậy, dù có soi đèn lồng cũng tìm không ra. Nó chỉ có thể so bó đũa chọn cột cờ, chỉ có thể trong đống táo nát tìm ra một quả không nát lắm mà thôi, nó bắt buộc phải nhìn vào hiện thực.

So sánh mà nói, khỉ đực Râu Trắng thay thế Vua khỉ Đai Lưng Vàng là lựa chọn thích hợp nhất.

Trong xã hội loài khỉ, Vua khỉ không có chế độ trọn đời, việc thay đổi ngôi vị, lật đổ chính quyền, là chuyện bình thường. Trong hoàn cảnh thông thường, Vua khỉ đương nhiệm có dấu hiệu sức khỏe suy yếu, một con khỉ đực nào đó trẻ trung cường tráng trong bầy đàn, cảm thấy sức mạnh của mình có thể vượt qua Vua khỉ, sẽ cứng đầu, cứng cổ, không chịu phục tùng, hoặc tranh ăn với Vua khỉ, hoặc tranh giành đối tượng với Vua khỉ, thường xuyên gây hấn. Vua khỉ để bảo vệ uy quyền của mình, không thể không ra tay dạy cho kẻ cứng đầu đó một bài học, trở thành kẻ thù không đội trời chung, cuối cùng sẽ diễn biến thành một trận tranh đấu để thay vua đổi chúa.

Phất Đầu Đỏ rất hiểu quy luật đó, nó quyết tâm phải lợi dụng quy luật này.

Vấn đề là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng chưa phải là già, còn xa mới đến cái tuổi phải về hưu, còn quá sớm so với quy luật đào thải của tự nhiên. Còn một điều bất lợi hơn đó là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và khỉ đực Râu Trắng tuổi tác chỉ chênh lệch nhau có hai, ba tuổi, đợi đến khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng có dấu hiệu tuổi già sức yếu, thì khỉ đực Râu Trắng cũng sắp sửa như mặt trời lặn về phía Tây rồi. Hơn nữa, nó - Phất Đầu Đỏ - cũng không thể đợi được một thời gian dài như thế, tính mạng Đít Đỏ đang treo trên mũi dao rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp phải âm mưu hãm hại của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, sự thay đổi ngôi vị này diễn ra càng sớm càng tốt, sớm một ngày phát sinh chính biến, Đít Đỏ sẽ sớm một ngày được giải thoát.

Trong xã hội loài khỉ, ngoài những con khỉ trẻ tham danh vọng mượn ưu thế về thể lực và tuổi tác của mình để đuổi Vua khỉ già yếu từ trên ngai vàng xuống, còn có một hình thức chính biến khác, đó là hai con khỉ đực cùng độ tuổi, hai bên thể lực ngang nhau, ngang sức ngang tài, hoặc vì chọn bạn tình mà hai bên xảy ra xung đột, hoặc vì vấn đề tranh giành thức ăn mà phát sinh mâu thuẫn, con có địa vị tương đối thấp không nuốt trôi được nỗi uất ức này, còn con ở vị trí làm vua cũng nghi ngờ đối phương có dã tâm chiếm ngôi, hai bên nghi ngờ lẫn nhau, không tín nhiệm nhau, mâu thuẫn mỗi lúc một sâu sắc, và dần trở nên gay gắt, cuối cùng nâng cấp thành cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị. Nhìn chung mà nói, cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị xảy ra giữa các con cùng độ tuổi, do thể lực của Vua khỉ vốn không có dấu hiệu suy yếu, hơn nữa Vua khỉ là cuộc chiến bảo vệ ngai vàng, còn kẻ khiêu chiến là kẻ có âm mưu làm phản, một bên là trấn áp phản tặc, một bên là giết vua để đoạt ngôi, về mặt tâm lý Vua khỉ chiếm ưu thế hơn, vì thế tỉ suất thành công của kẻ khiêu chiến rất ít, chín mươi phần trăm khả năng Vua khỉ sẽ trấn áp một cách tàn khốc kẻ phản nghịch.

Dù rằng chỉ có mười phần trăm hy vọng, Phất Đầu Đỏ cũng quyết tâm xúi giục khỉ đực Râu Trắng liều lĩnh làm càn. Nó không thể ngồi bó tay chịu chết được, nó bắt buộc phải nghĩ cách hành động, xua tan bóng đen chết chóc bao phủ trên đầu khỉ con Đít Đỏ.

Cam lòng bị phanh thây, cũng phải lôi bằng được hoàng đế xuống ngựa. Cam lòng bị phanh thây, cũng phải đạp bằng được Vua khỉ xuống dưới chân.

Khỉ đực Râu Trắng dù là thể lực hay trí tuệ, đều còn kém Vua khỉ Đai Lưng Vàng một bậc, dù rằng xếp thứ hai trong bầy khỉ Mây Mù, nhưng trước nay khi ở trước mặt Vua khỉ Đai Lưng Vàng đều tỏ ra ngoan ngoãn phục tùng, cũng không biết là do khiêm tốn dè dặt hay do bản tính thuần chất nô lệ, nếu để khỉ đực Râu Trắng chủ động gây hấn hay khiêu khích Vua khỉ Đai Lưng Vàng, điều đó thật phi thực tế. Chỉ duy nhất một điều có thể làm được đó là, “người” ở giữa Vua khỉ Đai Lưng Vàng và khỉ đực Râu Trắng tạo ra xung đột và mâu thuẫn.

Đầu tiên, phải tìm cách để tăng thêm tính chuộng hư vinh của khỉ đực Râu Trắng, kích thích ý thức cạnh tranh của nó, kích động dục vọng về quyền lực của nó.

Tất cả giới đực đều là những kẻ theo đuổi quyền lực trong xã hội. Phất Đầu Đỏ biết rằng, ngoài năng lực kém, đần độn và tàn tật ra, phàm là những con khỉ đực bình thường, đặc biệt là những con đực có chút bản lĩnh, trong tiềm thức đều có dã tâm và hoài bão muốn được làm Vua khỉ. Làm Vua khỉ thì tốt mà, thê thiếp thành bầy, ăn sung mặc sướng, một người hô, trăm người dạ, giễu võ giương oai, chỉ có kẻ đần độn mới không muốn làm Vua khỉ. Phất Đầu Đỏ không tin rằng khỉ đực Râu Trắng là một ngoại lệ. Khỉ đực Râu Trắng chắc chắn muốn làm Vua khỉ, chỉ có điều cảm thấy sức mạnh bản thân không chiếm ưu thế thôi, nên đành để dục vọng quyền lực nén xuống tận đáy lòng. Phất Đầu Đỏ nghĩ rằng, bắt đúng bệnh để bốc thuốc, phải tìm cách để dục vọng bị đè nén xuống tận đáy lòng kia của khỉ đực Râu Trắng được thể hiện hết ra ngoài.

Biện pháp đương nhiên là có. Bên trái cửa hang động có một viên đá cẩm thạch trắng rất kỳ lạ, hình dáng trông như quả bàn đào, được gọi là đá Bàn Đào, choán ở một bên vách đá, vô cùng nổi bật, bốn bên treo rủ xuống mấy cây hoa lan, nở rộ những bông hoa màu hồng phấn và tím nhạt, vừa trang nghiêm mà lại hoa lệ. Vị trí đá Bàn Đào hơi cao so với cửa động, ngồi ở trên đó, có thể quan sát được bốn xung quanh, có cái vẻ đường bệ của vị vua coi thường tất cả. Do vậy, trong bầy khỉ Mây Mù, tảng đá Bàn Đào này đã trở thành vật tượng trưng cho ngai vàng, chỉ có Vua khỉ mới được ngồi lên đó, các con khỉ lá khác bị nghiêm cấm trèo lên. Một lần, một con khỉ thanh niên hai tuổi tên là Á Đông, vì hiếu kỳ, trèo lên trên tảng đá Bàn Đào đó để nghịch ngợm, đúng lúc bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhìn thấy. Á Đông ngay lập tức bị Vua khỉ đánh đập rất thô bạo, bị gãy cả một cái răng cửa thậm chí còn bị đuổi ra khỏi bầy khỉ Mây Mù, trở thành một con khỉ lưu lạc không có nhà để về.

Phất Đầu Đỏ muốn lợi dụng tảng đá Bàn Đào này để thực hiện mưu kế của mình. Buổi trưa hôm nay, Vua khỉ Đai Lưng Vàng sẽ dẫn Vương phi Lam Khổng Tước và mấy con khỉ lá khác, xuống núi đến khe Tinh để uống nước, Phất Đầu Đỏ cảm thấy đây là cơ hội tốt, bèn dẫn khỉ đực Râu Trắng đi vòng vòng trên vách đá phía bên trái cửa hang động, đến bên tảng đá Bàn Đào có ý nghĩa khác thường đó.

“Ô, một tảng đá mới đẹp làm sao, sao anh không lên đó mà ngồi một chút chứ?”

Nó khẽ gọi, tỏ ý muốn khỉ đực Râu Trắng nhảy lên tảng đá Bàn Đào đó ngồi. Khỉ đực Râu Trắng ngửa mặt nhìn lên tảng đá Bàn Đào đó với ánh mắt đầy thèm muốn, nhưng lại trù trừ không nhảy lên. Nó không phải là không muốn nhảy lên đó, mà do trong lòng còn đắn đo, không dám nhảy lên, Phất Đầu Đỏ nghĩ vậy.

Phất Đầu Đỏ đi vòng đến một vị trí có thể nhảy lên được, nhún người một cái, nhảy vọt lên trên tảng đá Bàn Đào. Khỉ đực Râu Trắng kinh hãi kêu lên một tiếng, quay đầu nhìn ngó xuống phía dưới núi. Những dải mây quấn quanh lưng núi, đến bóng dáng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng không trông thấy nữa. Phất Đầu Đỏ nhẹ nhàng lăn một vòng trên tảng đá Bàn Đào đó.

“Ô, lên đây đi, em biết là anh không phải là con khỉ có lá gan chuột nhắt mà.”

Trên mặt khỉ lá mọc đầy những lông, vì vậy không có khái niệm đỏ mặt, nhưng dù nói gì thì nói, nhát gan suy cho cùng cũng là một việc đáng xấu hổ, đặc biệt là khi biểu hiện sự nhát gan trước mặt con khỉ cái mà mình thích.

Khỉ đực Râu Trắng lại lần nữa liếc nhìn xuống dưới núi, khi chắc chắn là nguy hiểm vẫn còn đang ở rất xa, mới dám dũng cảm nhe răng rú lên một tiếng, nhảy cái vèo một cái lên trên tảng đá Bàn Đào. Chả trách Vua khỉ đương nhiệm của bầy khỉ Mây Mù lại coi tảng đá Bàn Đào như là của riêng mình, không cho phép bất kỳ con khỉ lá nào khác tranh giành quyền lợi, tảng đá Bàn Đào này quả thật đã có sự nghiên cứu kỹ lưỡng, ở mặt trên nhẵn bóng trơn mịn, màu như màu mỡ cừu, có dạng trong suốt, ngồi ở trên đó ngay tức khắc có một cảm giác giá trị bản thân tăng gấp bội lần. Điều đặc biệt hơn nữa, do tác dụng khúc xạ của ánh sáng, ngồi ở giữa tảng đá Bàn Đào, trên người lập tức như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng màu vàng, không những hình ảnh trở nên huy hoàng uy phong hơn, mà thân hình cũng trở nên cao lớn hơn.

Gió núi vù vù, mùi hoa lan thoang thoảng, chễm trệ trên cao, vừa có cảnh đẹp thiên nhiên, lại thêm ngai vàng quyền lực, đương nhiên sẽ làm cho bất cứ con khỉ nào cũng phải ngất ngây. Khỉ đực Râu Trắng bắt đầu thấy đắc ý, ngồi ở chỗ này trên tảng đá Bàn Đào một tí, lại nằm lên chỗ kia một tí, lúc thì ngồi trầm ngâm như đang suy nghĩ, lúc thì nhìn sang bên trái phải với vẻ đầy ngạo mạn, làm đủ mọi cử chỉ thể hiện sự tự cao tự đại.

Phất Đầu Đỏ xem xét thấy thời cơ đã chín muồi, liền nhảy xuống khỏi tảng đá Bàn Đào, dắt theo Đít Đỏ, nhảy nhót lên xuống phía dưới tảng đá Bàn Đào, lúc thì chắp tay cúi đầu vái lạy, lúc thì quỳ mọp xuống dưới đất, lúc lại nhảy lên tảng đá Bàn Đào để hôn lên chân của khỉ đực Râu Trắng, làm đủ mọi kiểu a dua nịnh hót của thần dân yết kiến Vua khỉ.

“Ồ, anh Râu Trắng thân yêu, anh ngồi trên vị trí đó quả thật là vô cùng đẹp đẽ, thật là sáng chói đến lóa mắt, oai phong lẫm liệt, không hề thua kém gì Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Thế gian vật đổi sao dời, giang sơn luân phiên cai trị, thời cơ của anh đã đến, không phải em muốn tâng bốc anh, mà sự thực hiển nhiên là, anh ngồi trên ngai vàng đó thích hợp hơn nhiều so với Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Anh không cần phải khiêm tốn, hãy dùng thực lực của mình để cạnh tranh vị trí đó.”

Khỉ đực Râu Trắng đang sung sướng ngất ngây chìm đắm trong ảo tưởng hạnh phúc...

Hấu...u..., đột nhiên, từ dưới chân núi vọng lên tiếng khỉ hú rất dài, tiếng hú nghe nhiều thành quen, nghe thôi đã biết là Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang hú gọi. Không khó để mà suy đoán, chắc chắn là Vua khỉ Đai Lưng Vàng dẫn theo mấy con khỉ lá đó, sau khi đã uống no nước suối đang trên đường trở về rồi. Phất Đầu Đỏ để ý thấy, trong khoảnh khắc tiếng hú gọi của Vua khỉ Đai Lưng Vàng vọng lại đó, khuôn mặt khỉ đực Râu Trắng đột nhiên biến sắc. Vừa lúc nãy mặt mày hớn hở, chỉ trong chốc lát đã trở nên hoảng loạn tột độ, giống như cái tảng đá Bàn Đào này bỗng mọc thêm những cái gai độc vậy, nên không đặt mông lên ngồi được mà ruột nóng như lửa đốt nhảy dựng lên, chuồn rất nhanh xuống khỏi tảng đá Bàn Đào, bốn cái chân chỉ vừa mới chạm đất, đã lẩn rất nhanh trốn vào trong bụi cây rậm rạp bên cạnh.

Phất Đầu Đỏ quay nhìn xuống phía dưới núi, dải mây màu trắng sữa bao phủ lưng chừng núi đã chắn ngang tầm nhìn, đến cái bóng của Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng chẳng trông thấy gì.

Xem ra, mưu kế muốn mượn ngai vàng quyền lực - tảng đá Bàn Đào - để kích động ý thức cạnh tranh của khỉ đực Râu Trắng, căn bản là không thể thực hiện được.

Kế này không được thì lại nghĩ kế khác vậy, Phất Đầu Đỏ bèn tìm cách để khỉ đực Râu Trắng đánh ghen. Có câu, kẻ háo sắc gan lớn bằng trời, trong tình hình thông thường, giới đực một khi đã ghen tuông, gan dù nhỏ như chuột nhắt cũng sẽ biến thành to lớn như con bò, kẻ nhát chết sẽ biến thành một tên liều mạng. Mong rằng quy luật này sẽ có tác dụng với khỉ đực Râu Trắng.

Đối với Phất Đầu Đỏ, làm việc này dễ như trở bàn tay. Trong giới động vật cũng có một câu danh ngôn, khỉ cái xinh đẹp đều là cao thủ trongviệc liếc mắt đưa tình. Phất Đầu Đỏ đương nhiên không phải ngoại lệ. Khi nó ở trước mặt khỉ đực Râu Trắng, bèn tỏ ra rất ân cần với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, không ngừng đưa mày liếc mắt với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, không chỉ ngầm liếc mắt đưa tình mà còn đường đường liếc mắt đưa tình, chỉ cần có cơ hội, là sẵn sàng nhiệt tình chải chuốt da lông cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Để đạt được hiệu quả tốt nhất của việc nịnh nọt hòng chiếm được sự sủng ái, nó nhẫn nhịn chịu sự nguy hiểm bị bụi cây có gai dại mọc tràn lan cào xước da, để lăn lộn trong bụi cỏ sả, để nhựa cỏ bôi lên khắp người, khắp người tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt, giống như phái đẹp của loài người dùng nước hoa, có sức hấp dẫn không thể kháng cự với kẻ khác giới. Đương nhiên, lúc làm những việc này, Phất Đầu Đỏ đã khéo léo tránh khỏi ánh mắt của Vương phi Lam Khổng Tước.

Phất Đầu Đỏ vốn là một đại mỹ nữ trong loài khỉ lá, lại đã từng làm đệ nhất phu nhân trong bầy khỉ Bố Lãng, khí chất thanh cao, khoan thai tao nhã, lại qua một lượt chải chuốt trang điểm, vẻ đẹp đủ sức mê hoặc hồn phách, khiến ai trông thấy cũng tim đập thình thịch, Vua khỉ Đai Lưng Vàng tự nhiên không có cách nào kháng cự lại những đợt tấn công dịu dàng của Phất Đầu Đỏ. Mỹ nữ xinh đẹp tự sà vào lòng, ai mà không thích chứ, chỉ cần Vương phi Lam Khổng Tước không có mặt, là Vua khỉ Đai Lưng Vàng liền dính chặt bên cạnh Phất Đầu Đỏ để lợi dụng người đẹp.

Chó không bỏ được tập tính ăn phân, mèo không sửa được thói ăn cá, giới đực đều có cái đặc tính này, luôn hám của lạ và có lòng tham vô đáy, chỉ hận không đoạt được hết các mỹ nữ trong thiên hạ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng là con khỉ đứng đầu cao nhất trong bầy khỉ Mây Mù, càng có lòng tham không đáy muốn chiếm đoạt làm của riêng càng nhiều càng tốt, nên không một chút đắn đo thể hiện dục vọng chiếm hữu đối với Phất Đầu Đỏ.

Phất Đầu Đỏ để ý quan sát phản ứng của khỉ đực Râu Trắng, mỗi khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng đến bên cạnh nó trắng trợn chọc ghẹo, khỉ đực Râu Trắng liền cụp đuôi chu môi vào, tỏ vẻ vô cùng đau khổ, có vài lần còn dùng nắm đấm tự đấm vào ngực mình, dáng vẻ như đau khổ đến mức không muốn sống nữa. Điều đó chứng tỏ rằng trong lòng khỉ đực Râu Trắng vẫn tràn đầy sự ghen tuông của giới đực. Nhưng điều làm nó đau lòng là, khỉ đực Râu Trắng chỉ dám nhìn lấm lét sau lưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng, còn trước mặt nó đến một chút biểu hiện phẫn nộ cũng không dám lộ ra ngoài. Một lần, Phất Đầu Đỏ đang chải chuốt da lông cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng, bỗng Vương phi Lam Khổng Tước đột nhiên từ đâu chạy tới, Phất Đầu Đỏ biết điều nhảy rất nhanh xuống để tránh mặt, chui vào một góc yên tĩnh. Lúc này, khỉ đực Râu Trắng cũng vừa chạy tới, bộ lông trên người xù lên, mắt trợn trừng lên còn to hơn cả cái chuông đồng, nghiến răng nghiến lợi rít lên những tiếng chửi rủa cay nghiệt từ sâu trong cổ họng, tựa hồ như muốn nói:

“Thấy cô và Vua khỉ Đai Lưng Vàng chọc ghẹo nhau, trái tim tôi như bị chiên trong chảo dầu, cô còn dám phản bội tôi như vậy nữa, tôi sẽ xé xác cô thành từng mảnh!”

Phất Đầu Đỏ đong đưa khóe mắt, khóe miệng khẽ cong vểnh lên, lộ ra vẻ giễu cợt, kêu lên chi...a...chi...a một cách oan uổng, tựa như muốn nói:

“Anh chỉ dám nổi nóng vô cớ với tôi thôi, anh có đáng là một con khỉ đực không? Nếu có bản lĩnh thì anh tìm Vua khỉ Đai Lưng Vàng mà tính sổ đi! Nếu anh đánh bại được Vua khỉ Đai Lưng Vàng, lên làm Vua khỉ mới của bầy khỉ Mây Mù, thì cả đời này tôi sẽ không rời anh nửa bước, lúc nào cũng ở bên cạnh săn sóc anh.”

Trong giới động vật, cuộc chiến tranh giành bạn tình diễn ra liên tiếp, là một việc rất thông thường. Giới đực tranh bạn tình, kỳ thực là tranh đoạt quyền tiếp diễn của cuộc sống.

Vào lúc này, góc bên ngoài vang lên tiếng hú gọi của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, ồ thì ra, Vương phi Lam Khổng Tước đã rời đi rồi, Vua khỉ Đai Lưng Vàng lại đang tìm kiếm Phất Đầu Đỏ, giả như muốn báo cái thù cướp vợ, thì đây chính là thời điểm thích hợp nhất. Phất Đầu Đỏ hy vọng khỉ đực Râu Trắng sẽ vì phẫn nộ cực điểm mà cả gan dám làm bất cứ việc gì. Vì tình yêu mà không quan tâm đến tính mạng, nhảy ra thách đấu một cuộc chiến tranh giành bạn tình với Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Nhưng thật đáng tiếc, bộ lông trên người khỉ đực Râu Trắng lại cụp xuống như cây xấu hổ, nói là chạy trốn cũng đúng, chuồn mất sau lưng Phất Đầu Đỏ.

Về sau, khỉ đực Râu Trắng dứt khoát áp dụng kế sách đà điểu, khi thấy Phất Đầu Đỏ đang chải chuốt da lông cho Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nó dứt khoát quay đầu đi chỗ khác giả như không nhìn thấy gì.

Có thể, khỉ đực Râu Trắng bẩm sinh đã không phải là một con khỉ dũng cảm, không có dũng khí ghen ghét, đành phải tự nhận mình đen đủi, để cái ghen ghét bị bóp chết xuống tận đáy lòng. Cũng có thể, khỉ đực Râu Trắng là một con khỉ tự biết lượng sức mình, biết rằng dựa vào thực lực của mình, nhảy ra làm cuộc chiến tranh giành bạn tình với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, khả năng chiến thắng là vô cùng mù mịt, một khi đánh thua, không những không kéo được Phất Đầu Đỏ về bên mình, mà cái địa vị của bản thân cũng bị uy hiếp, chưa biết chừng còn bị nguy cấp đến quyền sinh tồn. Chẳng tội gì vì một con khỉ cái mà phải mạo hiểm lớn như thế.

Bùn nhão không trát được lên tường, có bột thì mới gột nên hồ, kế sách kích thích sự ghen ghét của giới đực trong khỉ đực Râu Trắng căn bản là không linh nghiệm, Phất Đầu Đỏ không thể không dừng trò đùa tình cảm nguy hiểm này lại được, bèn chủ động tạo khoảng cách với Vua khỉ Đai Lưng Vàng.

Chỉ còn lại một biện pháp cuối cùng, đó là li gián mối quan hệ của Vua khỉ Đai Lưng Vàng và khỉ đực Râu Trắng, để Vua khỉ Đai Lưng Vàng sinh cảm giác chán ghét với khỉ đực Râu Trắng, thô bạo độc ác, thu hẹp không gian sinh tồn của khỉ đực Râu Trắng giống như một hôn quân, cướp đoạt quyền sống của khỉ đực Râu Trắng như một bạo chúa, để xem khỉ đực Râu Trắng có còn tiếp tục nhẫn nhịn được nữa không.

Muốn chia rẽ li gián, phải tìm được một cơ hội thích hợp. Một lần, bầy khỉ Mây Mù xuống bên khe suối hái lá dương xỉ nước để ăn, trên đường về, bắt gặp một cây trứng gà. Quả trứng gà là một loại quả vùng nhiệt đới rất thơm ngon. Đáng tiếc là, vừa bị một bầy khỉ khác đến hái quả, những chùm quả sai lúc lỉu trên cây đã bị bọn chúng vơ sạch, chỉ còn sót lại duy nhất một chùm quả trứng gà màu vàng rộm treo trên một đám lá rậm rạp trên ngọn cây, không cần phải nghi ngờ, chùm quả tươi ngon đó đương nhiên là dành cho Vua khỉ rồi. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã nhét đầy cả bụng lá cây dương xỉ nước rồi, liền đem chùm quả trứng gà đó về động, định bụng dành cho bữa ăn khuya hay làm bữa điểm tâm buổi sáng.

Vào lúc nửa đêm, Phất Đầu Đỏ nhẹ nhàng bò đến bên cạnh Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngủ say, kín đáo lấy trộm chùm quả trứng gà, sau đó rón rén đi đến bên cạnh khỉ đực Râu Trắng cũng đang say giấc, nhét chùm quả đó xuống dưới người khỉ đực Râu Trắng.

Vào lúc tảng sáng, khỉ đực Râu Trắng vừa tỉnh giấc, liền ngửi thấy mùi thơm ngọt của quả trứng gà, vừa dùng tay sờ cái đã đụng ngay phải quả trứng gà rồi, a ha, thật đúng là quả từ trên trời rơi xuống, ông trời đã ban tặng cho một bữa ăn thật thịnh soạn, vui đến mức mặt mày hớn hở. Tội gì không ăn chứ, nó liền vồ lấy ăn ngấu nghiến với vẻ vô cùng hả hê.

Khi khỉ đực Râu Trắng đang chén đến quả trứng gà cuối cùng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng tỉnh dậy, phát hiện thấy những quả trứng gà của mình đã không cánh mà bay đâu mất, lại ngửi thấy mùi thơm rất riêng của quả trứng gà lan tỏa trong động, lần theo phía mùi thơm tỏa ra đó để tìm kiếm, dưới ánh nắng ban mai còn yếu ớt, nó thấy khóe miệng khỉ đực Râu Trắng vẫn còn đang nhỏ những giọt nước quả, trên mặt đất một đống những hạt và vỏ quả trứng gà. Dám cả gan ăn cắp cả đồ của cả Vua khỉ nữa, thế thì còn ra thể thống gì chứ? Đây không phải vấn đề của mấy quả trứng gà đơn giản, mà chính là uy quyền tuyệt đối của Vua khỉ đã bị xâm phạm. Hôm nay nó có thể ăn cắp mấy quả trứng gà của Vua khỉ, ngày mai nó sẽ có gan cưỡng đoạt ngôi vị Vua khỉ. Điều này mà còn nhẫn nhịn được thì còn gì không thể nhẫn nhịn được chứ. Vua khỉ Đai Lưng Vàng hầm hầm giận dữ, không cần giải thích túm ngay khỉ đực Râu Trắng ra sức đánh đập.

Râu Trắng ôm lấy đầu, cứ kêu ai...uy...ai...uy đầy oan ức. Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng giận đến sôi gan, đã bắt được tại trận kẻ phạm tội, tang vật rõ ràng, lại còn dám chối cãi, ngươi xem ta là một tên Vua khỉ ngốc nghếch à! Tay đấm chân đá, đánh còn dữ tợn hơn nhiều so với đánh kẻ địch. Khỉ đực Râu Trắng đương nhiên là cảm thấy oan uổng, vô duyên vô cớ bị đánh đập tàn nhẫn, ai mà nuốt được nỗi uất ức này. Nó dù thế nào cũng là phó thủ lĩnh của bầy khỉ Mây Mù, cứ xem như quả thật có phạm phải lỗi gì đi nữa, thì cũng không đáng bị trừng phạt như một tên ma cà bông vậy, ra tay quá là hung bạo như thế, không để cho người ta một chút thể diện gì. Nếu cứ ngậm môi nín tiếng như thế, sau này còn mặt mũi nào làm phó thủ lĩnh nữa chứ! Khỉ đực Râu Trắng chỉ còn cách ra tay đánh trả, để bảo vệ thể diện của mình. Cứ như thế, Vua khỉ Đai Lưng Vàng càng lúc càng tàn bạo hết mức, cắn xé lên người khỉ đực Râu Trắng để trút nỗi tức giận. Thể lực và trí lực của khỉ đực Râu Trắng rốt cuộc không thể bằng được Vua khỉ Đai Lưng Vàng, chỉ sau có mấy hiệp, bả vai và chân của khỉ đực Râu Trắng đã bị cắn với hai vết máu sâu hoắm, kêu lên đầy oan ức rồi trốn vào trong hang động.

Để tên trộm phải trả giá bằng máu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã trút được nỗi tức giận, cơn giông tố này rồi cũng dần dần bình lặng trở lại. Nhưng vết rạn trong quan hệ giữa thủ lĩnh đứng đầu và thủ lĩnh đứng thứ hai đã xuất hiện, mâu thuẫn gay gắt chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Những vết thương trên người khỉ đực Râu Trắng chỉ mới lành lại, Phất Đầu Đỏ lại tìm ra một cơ hội tốt để kích động chia rẽ. Buổi chiều hôm đó, khỉ đực Râu Trắng đang ngồi trong một hốc đá ngoài hang động để đại tiện, hình như bị táo bón, nó vừa dùng sức để cong mông lên, vừa nhích người lên phía trên tảng đá, cọ cọ cái túm lông màu đen trên người.

Khỉ đực Râu Trắng cuối cùng cũng đã thải được cái vật ô uế đó ra, lập tức bỏ đi chẳng thèm ngoái đầu lại. Phất Đầu Đỏ từ một hướng khác chạy đến, nén chịu cảm giác muốn ói, nín thở, động tác thận trọng chẳng khác nào như nâng một đứa trẻ, bốc cái bãi phân còn nóng hổi bốc mùi kia lên, leo lên trên tảng đá Bàn Đào bằng cẩm thạch ở bên trái hang động, trát bôi bê bết đống phân đó lên trên mặt tảng đá. Để cung cấp thêm chứng cứ phạm tội mạnh mẽ hơn nữa, Phất Đầu Đỏ còn thu lượm cả những sợi lông lúc khỉ đực Râu Trắng cọ mình bị rơi trên tảng đá, gắn lên trên tảng đá Bàn Đào.

Phân mà khỉ đực Râu Trắng thải ra quả thật là hôi thối ghê gớm, Phất Đầu Đỏ dùng cỏ sả vò nát trong hai tay, vò đi vò lại rất nhiều lần, mà vẫn còn ngửi thấy mùi khiến nó thấy buồn nôn. Chậc, để đạt được mục đích, thì thường phải trả giá mà.

Một lúc sau, khi mặt trời chiều đã chếch về phía Tây, Vua khỉ Đai Lưng Vàng bèn trèo lên trên tảng đá Bàn Đào đó. Trong buổi chiều tà an tọa trên ngai vàng, nhìn xuống thần dân, đó là một kiểu thể hiện quyền lực mà Vua khỉ Đai Lưng Vàng muốn làm mỗi ngày, để phô bày sự uy nghi của nhà vua. Nó đương nhiên ngửi thấy cái mùi hôi thối làm nó phải bịt mũi. Hơn nữa một trăm phần trăm là phân của khỉ lá thải ra. Lại còn dám coi cái ngai vàng tôn quý của Vua khỉ làm cái cầu tiêu dơ bẩn nữa chứ! Vua khỉ Đai Lưng Vàng tức đến nổ đom đóm mắt, nhe răng trợn mắt gầm lên. Bọn khỉ đều khiếp sợ bất an, nhưng không có con nào dám đứng lên tuyên bố chịu trách nhiệm về việc này cả.

Khứu giác của Vua khỉ Đai Lưng Vàng vô cùng nhạy cảm, ánh mắt cũng vô cùng sắc bén, nó nén chịu mùi hôi của phân tìm kiếm một lượt trên tảng đá Bàn Đào, không khó khăn lắm để tìm thấy mấy sợi lông khỉ. Mùi trên người mỗi con khỉ lá đều khác nhau, một trăm con khỉ lá thì có đến một trăm mùi khác biệt. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đưa mấy sợi lông khỉ còn sót lại trên hiện trường phạm tội lên đầu mũi ngửi ngửi, còn giơ lên soi soi trước ánh chiều tà. Tình tiết vụ án đã rõ như ban ngày rồi: Đó chính là thủ đoạn dơ bẩn của khỉ đực Râu Trắng!

Tảng đá Bàn Đào bằng cẩm thạch do tài nghệ điêu luyện của tạo hóa chạm trổ lên này, chính là tượng trưng cho quyền lực của Vua khỉ, là nơi cấm địa uy nghiêm, giống như cung điện của hoàng đế trong xã hội loài người vậy. Dám to gan phóng uế lên trên tảng đá Bàn Đào, đây quả là hành động khinh nhờn thần thánh, coi thường quyền uy, phỉ báng vào sự tôn nghiêm, xúc phạm đến điều cấm kị, phạm vào tội đại bất kính, là hành động khiêu khích cực kỳ nghiêm trọng, là sự phạm tội với tội ác tày trời không thể tha thứ!

Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ trên tảng đá Bàn Đào nhảy xuống, như hung thần nhảy xổ tới chỗ khỉ đực Râu Trắng. Khỉ đực Râu Trắng kinh hãi bỏ chạy. Vua khỉ Đai Lưng Vàng gầm rú bám theo đuổi riết không tha.

“Hấu...uu...hấu...uu, anh vô duyên vô cớ lại đuổi đánh tôi, tôi đã gây ra chuyện gì với anh chứ, tôi lại làm sai chuyện gì sao?”

“Cái tên vô lại này, có gan phạm tội mà không có gan chịu tội sao, thật là vô liêm sỉ hết mức, ta sẽ lột sống da ngươi ra, biến ngươi thành một con khỉ không lông” Vua khỉ Đai Lưng Vàng cứ âu...âu... gầm rít lên, vừa đuổi vừa đánh tới tấp.

“Xin anh đừng có tạo ra thêm án oan nữa, anh nói tôi phạm tội, hãy đưa chứng cứ ra đây xem!” Khỉ đực Râu Trắng oan ức rít lên, đã chạy đến mức mệt bở hơi tai rồi.

“Người cần chứng cứ? Được thôi, ta cho ngươi chết một cách rõ ràng.” Vua khỉ Đai Lưng Vàng dồn bắt khỉ đực Râu Trắng chạy lên trên tảng đá Bàn Đào đó. “Cái tên lưu manh này, ngươi đúng là đồ tiểu nhân đê tiện, ngươi dám làm cái việc hạ lưu này, chẳng lẽ lại không đáng bị trừng phạt hay sao?”

Khỉ đực Râu Trắng nhảy lên trên tảng đá Bàn Đào. Trên cái ngai vàng trắng tinh như ngọc đó, bị bôi đầy những phân khỉ dơ bẩn. Không có cách nào có thể phủ nhận được nữa, đây chính là sản phẩm gồm cả phân và nước tiểu còn mới nguyên mà nó thải ra, còn rải rác có những sợi lông trên người nó nữa. Nó hoàn toàn thấy mù mờ rồi. Vừa rồi rõ ràng là nó đã thải một đống phân trong hốc đá rồi mà, quỷ thần mới biết sao nó lại có thể xuất hiện trên tảng đá Bàn Đào này. Chẳng lẽ phân cũng có thể mọc thêm cánh để bay đi bay lại ư? Nhưng đống phân được bôi nhoe nhoét trên tảng đá Bàn Đào này đích thị là của nó rồi. Ui trời, thật đúng là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không gột sạch được oan ức. Con khỉ một khi đã đen đủi, thì đến muối ăn cũng sinh giòi thôi. Nó đành phải chắp tay cúi lạy, còn rạp người xuống đất, mặt dán xuống đất, làm điệu bộ cam lòng chịu phạt cầu cứu sự khoan dung. Đại vương đại vương, xin bớt giận, trăm lần sai vạn lần sai đều do lỗi của tôi.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng chẳng tha chẳng thứ gì hết vẫn gầm rống lên. “Tên đại nghịch bất đạo như ngươi, tội đáng chết ngàn lần. Trừ phi ngươi chịu ăn hết chỗ phân này, dùng lưỡi liếm sạch tảng đá Bàn Đào này, nếu không hôm nay ngươi đừng hòng qua được!”

Nói thực lòng, khỉ đực Râu Trắng không muốn ăn phân. Khỉ lá không có tập quán ăn phân, chỉ có chó mới thích ăn phân thôi. Nhưng Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang nổi trận lôi đình, trừ phi xảy ra một trận ẩu đả một mất một còn, còn không thì đống phân này không ăn không được mất. Nếu ẩu đả quyết liệt mà có ba phần mười mẹo để đánh thắng, thì nó cũng có thể cắn răng nhảy tới quyết một trận sống mái với tên bạo chúa. Vấn đề là, nó đến một phần mười mẹo để đánh thắng cũng không có, cái hy vọng giành chiến thắng đó vô cùng mờ mịt, nếu thật sự phải đánh nhau, nó rất có khả năng sẽ phải nộp cái mạng mình cho Vua Khỉ.

Đối với khỉ lá, vốn không tồn tại cái khí tiết của kẻ sĩ thà chịu chết chứ không chịu nhục. Tự tìm cái chết hay là ăn phân, cái nào đỡ tệ hại hơn trong hai cái tệ hại đây, chọn cái sau có lẽ là sáng suốt hơn cả. Đằng nào thì đó cũng là ăn phân do mình thải ra, dù nói thế nào thì trong lòng cũng thoải mái đôi chút. Thôi vậy, thôi vậy, đành liều một chút ăn phân vậy. Đại trượng phu là phải biết co, biết duỗi. Nó nhắm mắt lại, nắm lấy một vốc phân, cố tưởng tượng cái đang bốc là mật ong thơm ngọt, rồi nhét vào mồm. Nếu như theo lôgíc, mà nói, ăn phân của mình, cũng coi như nhét lại vào trong bụng thứ vốn dĩ ở trong bụng mà ra thôi, chắc rằng không khó nuốt đâu. Nhưng thực tế lại không phải như vậy. Từ chỗ cửa ra giờ chuyển lên chỗ tiêu thụ, mùi vị khác nhau lắm rồi. Có một chút chua chua, một chút chát chát, lại một chút đăng đắng, thối hoăng hoắc trong miệng, rất khó để nuốt trôi. Điều làm nó còn khó chịu hơn là, tất cả bọn khỉ đều tụ tập dưới tảng đá Bàn Đào xem rất náo nhiệt. Bây giờ nó mới ngộ ra một điều, ăn phân đã làm tổn hại nghiêm trọng đến nhân cách, mà dường như còn nghiêm trọng hơn nhiều so với cái đống phân khó nuốt mà vẫn phải ép trôi vào bụng kia. Khi nó nghĩ được đến cái tầm này, thì nó đã chén trọn hai nắm phân rồi, ăn một miếng cũng là ăn, ăn mười miếng cũng là ăn, thôi thì đành phải tiếp tục ăn nốt vậy.

Không những phải nuốt gọn mà còn phải liếm sạch sẽ…

Quả thật là rất lợm giọng, có vài con khỉ lá chịu không nổi đã nôn ọe ra rồi.

Phất Đầu Đỏ cũng chen vào trong bầy khỉ đang vây quanh đó, tận mắt chứng kiến khỉ đực Râu Trắng ăn phân, trong lòng nó thấy đau âm ỉ. Đại vương bức ép nhị vương ăn phân, trong xã hội loài khỉ lá, là một cảnh tượng kỳ lạ độc nhất vô nhị mà trước nay chưa từng có. Nó phát hiện ra rằng, mấy con khỉ cái đều lấm lét nhìn Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Hành động táng tận lương tâm đó chắc chắn là không được lòng khỉ rồi. Điều này sẽ là bước đệm về đạo đức để khỉ đực Râu Trắng lật đổ sự thống trị của Vua khỉ Đai Lưng Vàng trong tương lai. Đương nhiên, ăn phân trước mặt bọn khỉ, thanh danh của khỉ đực Râu Trắng cũng bị tổn hại vô cùng lớn. Nhưng nó tin rằng, việc này đã đến giới hạn có thể chịu đựng được của khỉ đực Râu Trắng rồi, chỉ cần có thêm một cơ hội nữa, để xung đột tăng thêm một mức nữa, để mâu thuẫn được hâm nóng thêm chút nữa, không lo gì khỉ đực Râu Trắng sẽ không có ý nghĩ nảy sinh muốn giết vua để đoạt ngôi vị.

Vài ngày sau, Phất Đầu Đỏ lại tìm thấy một cơ hội để đổ thêm dầu vào lửa. Trên vách đá sát bên đỉnh núi phía bên trái hang động, có một đôi chim ngói đang xây tổ ở phía trên. Buổi trưa hôm đó, nó dắt theo Đít Đỏ, cùng với khỉ đực Râu Trắng trèo lên trên đỉnh núi, muốn moi lấy hai quả trứng chim cho đỡ thèm. Chẳng ngờ phí công trèo lên trên đỉnh núi, tay thò vào tổ chim mò mẫm một lúc lâu chỉ lôi ra được một túm sợi cỏ, trong tổ chim vốn chẳng hề có trứng. Điều này ít nhiều làm Phất Đầu Đỏ cảm thấy thất vọng, vừa định rời khỏi tổ chim, vô tình cúi đầu nhìn xuống, thấy Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngồi ngủ gà gật trên tảng đá Bàn Đào ở lưng chừng núi. Khoảng cách theo đường thẳng từ trên đỉnh núi xuống lưng chừng núi chừng năm sáu mươi mét, thật trùng khớp là, tổ chim và tảng đá Bàn Đào đó lại nằm trên cùng một đường thẳng, Phất Đầu Đỏ đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Nó nhìn xung quanh sang hai bên trái phải một vòng, ồ, trước cái khe đá có tổ chim đó, có hai phiến đá to bằng lòng bàn tay. Nó đột nhiên giả vờ một chân dẫm lên đá không chắc chắn, nhìn thấy trước mắt là sắp sửa bị trượt chân ngã xuống rồi, khỉ đực Râu Trắng đương nhiên không lý nào lại từ chối thò tay ra đỡ nó. Cả hai đều đang đứng trên vách đá dựng đứng khó mà trụ chân, nó dựa vào người khỉ đực Râu Trắng, Râu Trắng khó tránh khỏi người bị lắc mạnh mà lảo đảo hay gì đó. Phất Đầu Đỏ là cố ý còn khỉ đực Râu Trắng là do vô ý. Phất Đầu Đỏ khéo léo dẫn dụ khỉ đực Râu Trắng đến chỗ hai cái phiến đá to bằng lòng bàn tay đó, khỉ đực Râu Trắng vừa mới dẫm chân lên trên đó thì hai phiến đá liền bị rơi văng xuống dưới núi, phiến đá lăn rầm xuống tảng đá Bàn Đào chỗ Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngủ gà gật…

Trong lúc phiến đá bị rơi lăn xuống dưới, Phất Đầu Đỏ đã có sự chuẩn bị trước, ôm lấy khỉ con Đít Đỏ sớm nhanh chóng rời khỏi đỉnh núi, nhẹ nhàng thoát thân khỏi chốn thị phi đó rồi.

Khỉ đực Râu Trắng mù mà mù mờ chưa rõ có chuyện gì xảy ra, vẫn còn đứng trên đỉnh núi ngó đầu nhìn xuống, xem cái phiến đá đó rốt cuộc đã rơi xuống đâu.

Phiến đá đầu tiên rơi đập lên tảng đá Bàn Đào, keng một tiếng, đập vỡ một mảng trên tảng đá cẩm thạch. Phiến đá thứ hai đập lên trên sườn đất bên cạnh tảng đá Bàn Đào, bộp một cái, bụi đất bắn tung lên, giống như làm nổ một quả bom nhỏ vậy. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngủ gà gật, đột nhiên bị giật mình tỉnh giấc, dù rằng phiến đá không đập trúng người nó, nhưng cũng bị dọa cho một trận sợ toát mồ hôi. Nó đương nhiên là ngẩng đầu lên nhìn xem chuyện gì xảy ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của khỉ đực Râu Trắng. Được đấy, lại là tên khỉ đực Râu Trắng giở trò ma mãnh, bị nó lần nữa tóm tại trận!

Định ám sát Vua khỉ, tâm địa quả thật là độc ác!

Vua khỉ Đai Lưng Vàng nổi cơn tam bành gầm rít lên, nhảy vồ lên trên đỉnh núi để truy bắt hung thủ, nhưng khỉ đực Râu Trắng đã thấy sự không lành, sớm vội vội vàng vàng nhảy sang đỉnh núi phía đối diện, nấp vào trong bụi cây rậm rạp.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía khỉ đực Râu Trắng chạy trốn gầm rít lên đầy cay nghiệt, đó là nó đang đọc to lời thề phục thù:

“Trong bầy khỉ Mây Mù, có ngươi thì không có ta, có ta thì sẽ không có ngươi, từ nay về sau ngươi đừng hòng mong hưởng những ngày yên bình!”

Liên tưởng đến hai chuyện nửa đêm ăn trộm trứng gà và thải phân trên tảng đá Bàn Đào, Vua khỉ Đai Lưng Vàng kết luận rằng, hai tảng đá từ trên trời rơi xuống đó, chắc chắn không phải do việc xảy ra ngẫu nhiên, mà nhất định là âm mưu đã được trù tính rất kỹ lưỡng của khỉ đực Râu Trắng. Nhân lúc nó đang ngủ gà gật dưới tảng đá Bàn Đào, con khỉ đực Râu Trắng đó cố ý từ trên đỉnh núi ngắm trúng nó để ném phiến đá đó xuống. Hai cái phiến đá này, giả như đập trúng vào đầu nó, thì nó đã sớm biến thành con ma chết oan rồi. Giả như đập trúng vào lưng nó, nó giờ này đã thành con khỉ lưng gẫy rồi. Giả như đập trúng chân nó, nó giờ này đã thành con khỉ gẫy chân rồi. Nếu như nó bị phiến đá đánh trúng bị toi mạng tại chỗ, trở thành Vua khỉ bất hạnh băng hà, thì khỉ đực Râu Trắng là nhị vương, thuận theo lẽ thường sẽ lên nối ngôi làm vua. Giả như nó bị tảng đá đập gãy lưng hoặc chân, trong cái vùng rừng kẻ mạnh nuốt kẻ yếu này, một con khỉ tàn tật sẽ không thể ngồi yên ổn trên ngai vàng Vua khỉ được, vương miện cũng vì thế mà rơi lên đầu khỉ đực Râu Trắng thôi. Khỉ đực Râu Trắng có động cơ gây án, có tiền án phạm tội, có thể nói là có tội chứng rõ ràng. Xem như nó phúc to mệnh lớn may mắn lớn, a di đà phật, phiến đá không thể nào đập trúng nó. Đó là một sự mưu sát không thành.

Năm lần bảy lượt xảy ra chuyện làm phản xúc phạm bề trên, Vua khỉ Đai Lưng Vàng lẽ đương nhiên coi khỉ đực Râu Trắng như là kẻ có dã tâm và kẻ mưu mô ngủ ngay bên cạnh. Bởi lẽ vốn dĩ, trong một bầy đàn, địa vị càng gần nhau, quan hệ sẽ càng căng thẳng. Vua khỉ Đai Lưng Vàng là kẻ đứng đầu, khỉ đực Râu Trắng đứng thứ hai, hai bên chỉ hơn kém nhau có một bậc, giả như xảy ra mưu phản, thì khả năng lớn nhất chỉ có thể là khỉ đực Râu Trắng mà thôi.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng đương nhiên không thể buông xuôi bỏ mặc, xuất phát từ suy nghĩ phải bảo vệ ngôi vị của mình, nghĩ ra trăm phương nghìn kế, tìm cơ hội để tấn công khỉ đực Râu Trắng. Hoặc là làm nhục khỉ đực Râu Trắng trước đông đảo bầy khỉ, hoặc tìm cớ để hạ thấp khỉ đực Râu Trắng, hoặc vô duyên vô cớ đuổi đánh khỉ đực Râu Trắng, hoặc xua đuổi khỉ đực Râu Trắng ra khỏi bầy khỉ Mây Mù, hoặc hạ thấp địa vị của khỉ đực Râu Trắng tới mức tiện dân. Vua khỉ Đai Lưng Vàng hạ quyết tâm phải diệt trừ mầm họa, để loại trừ tai họa về sau, quyết không nương tay.

Dưới mưu kế đổ thêm dầu vào lửa hiệu quả của Phất Đầu Đỏ, quan hệ giữa Vua khỉ Đai Lưng Vàng và khỉ đực Râu Trắng, thủ lĩnh đứng đầu và thủ lĩnh thứ hai, càng ngày càng tồi tệ, tình hình trong bầy khỉ Mây Mù bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, tình thế như “cơn giông trước lúc mưa nguồn”, khuấy động khiến lòng khỉ hoang mang.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.