Hôm nay, trong bầy khỉ Mây Mù xảy ra một chuyện không to cũng không nhỏ, cả bầy khỉ dưới sự dẫn đầu của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, đến bên bờ sông Lan Thương để bắt những con cua nhỏ bị thủy triều đẩy lên trên bãi cát. Những con cua nhỏ vừa mới ấp nở chưa lâu còn trong suốt, vỏ giòn thịt đặc, mùi vị tươi ngon, dinh dưỡng phong phú, là món ngon truyền thống của loài khỉ lá. Con khỉ cái Dược Nựu, cũng không hiểu là hoa mắt chóng mặt hay vì chuyện gì khác, khi đang nhảy giữa những hòn đá cuội bị trượt chân một cái, ngã vào trong dòng sông lạnh buốt, dù rằng bò được lên bờ, nhưng bị ướt như chuột lột. Khi về đến hang động, Dược Nựu bị ngã bệnh, trán nóng hầm hập, toàn thân run cầm cập, ho sù sụ không dứt. Vua khỉ Đai Lưng Vàng chừng như sợ bị truyền nhiễm, thô bạo đuổi Dược Nựu ra khỏi hang.
Ngày hôm sau bọn khỉ phát hiện thấy, Dược Nựu ngồi xếp bằng trên một mỏm đá hình hoa sen bên sông Lan Thương, nhìn trân trân xuống dòng nước chảy cuồn cuộn, không ăn không uống cũng không ngủ, giống như một pho tượng.
Cũng đã vào mùa đông, gió sông Lan Thương thổi mang theo hơi lạnh. Dược Nựu vốn đã bệnh tật liên miên, cô độc lẻ loi trên tảng đá hình hoa sen này, sao có thể chịu nổi những đợt tấn công của gió sông trong tiết hàn lộ1! Nhiều nhất cũng chỉ trong một hai ngày, Dược Nựu sẽ biến thành một cái thây ma, hoặc phơi trên cái mỏm đá hình hoa sen đó, rồi làm mồi cho bầy quạ kết bầy kết đàn đến rỉa rói đến mức chỉ còn trơ lại nửa thây với một đống xương khô; hoặc ngã vào sông Lan Thương với sóng nước hung dữ, thành thức ăn cho cá.
Bọn khỉ trong lòng đều biết, Dược Nựu vì sao trong lúc sinh mệnh sắp tàn lại chạy đến chỗ mỏm đá hình hoa sen bên sông Lan Thương chờ chết. Một năm trước, chính tại cái mỏm đá hình hoa sen này, đứa con cưng bé nhỏ của Dược Nựu, con khỉ con ngoại tộc có tên là Mao Mao, đã bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực xé xác nuốt tươi.
Bối cảnh hôm đó đặc biệt đáng sợ. Bầy khỉ vừa từ trên đỉnh núi đi xuống phía bờ sông, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực thân thể cường tráng đột nhiên hú gào tấn công Mao Mao còn đang bú mẹ. Dược Nựu ôm Mao Mao không có đường nào thoát thân, liền bước xuống dòng sông sâu đến thắt lưng chạy trốn ra cái mỏm đá hình hoa sen này, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực cũng theo nó nhảy xuống sông Lan Thương, vây quanh mỏm đá hình hoa sen.
Vua khỉ Đai Lưng Vàng thét lên một tiếng, mấy con khỉ đực bốn xung quanh ào tới mỏm đá hình hoa sen đó. Dược Nựu có mọc cánh cũng khó chạy thoát, bó tay chịu trói. Tổng cộng có năm con khỉ đực tham gia vào vụ tàn sát này. Tên thủ lĩnh Tay To và thủ lĩnh Mặt Hoa túm hai chân Dược Nựu, khỉ đực Râu Trắng và Rốn Quả Nho túm hai tay Dược Nựu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng ngắt Mao Mao đang ôm lấy ngực Dược Nựu ra như ngắt quả vậy, bốn con khỉ đực khác một hai ba cùng lúc dùng sức mạnh, ném Dược Nựu tòm một cái xuống dưới sông.
Dược Nựu uống một ngụm nước sông, vùng vẫy nổi lên trên mặt nước, bơi đến bên mỏm đá hình hoa sen đó, cố sức leo lên, vẫn hy vọng có thể cướp lại đứa con cưng khỏi móng vuốt của bọn khỉ đực to lớn. Đúng lúc này, tên thủ lĩnh Tay To, thủ lĩnh Mặt Hoa, khỉ đực Râu Trắng và Rốn Quả Nho, tên cầm tay, tên cầm chân Mao Mao, Vua khỉ Đai Lưng Vàng túm lấy cái đầu nhỏ của Mao Mao, lần lượt dùng sức kéo về năm phía, đúng theo kiểu hình phạt ngũ mã phanh thây, chỉ sau một tiếng thét xé gan xé ruột, thân thể nhỏ đó đã bị chia thành năm mảnh, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt nước sông.
Dược Nựu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, nằm ngất lịm trên mỏm đá hình hoa sen. Nửa người dưới của nó vẫn còn dìm trong nước, gió sông thổi vào mặt nó, nước sông lạnh như băng xối lên người nó, nó rất nhanh chóng hồi tỉnh lại, quay đầu tìm kiếm, năm con khỉ đực chính là năm con ác quỷ, đang ăn tươi nuốt sống chiến lợi phẩm thu được.
Thân thể Dược Nựu mềm nhũn ra, không có sức sống, nhưng vẫn leo lên mỏm đá hình hoa sen đó một cách rất khó khăn, vẫn trong niềm tin của một người mẹ, muốn ngăn chặn những con ác thú làm hại con của nó. Nhưng quá muộn rồi, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã đứng ra ngăn chặn nó, muốn đẩy nó xuống dưới dòng sông Lan Thương lạnh giá. Trong phút chốc nó lại ngã vật ra và ngất đi...
Không còn nghi ngờ gì nữa, Dược Nựu trong lúc ngọn đèn sinh mệnh sắp bị vận đen thổi tắt, đến bên mỏm đá hình hoa sen bên sông Lan Thương này, không chỉ muốn hồi tưởng lại chuyện cũ bi thảm, đứa con cưng của nó đã bị kết thúc sinh mệnh tại đây, nó còn muốn kết thúc sinh mệnh mình tại đây, mẹ con cùng chết ở một nơi, đó sẽ là một sự an ủi, một sự đoàn viên vĩnh viễn không gì có thể chia cách được.
Đại đa số bọn khỉ trong bầy khỉ Mây Mù có thái độ bàng quan không quan tâm tới việc Dược Nựu bệnh tật mà ngồi trên mỏm đá hình hoa sen bên sông Lan Thương đó. Đối với bầy khỉ Mây Mù, đây chỉ là một tình tiết nhỏ xen vào giữa cuộc sống. Dược Nựu là con khỉ cái từ bầy khỉ lá khác đến xin nương nhờ, vừa không có xuất thân hiển hách, lại không có huyết thống cao quý, lại không phải dạng mặt ngọc dáng hoa, thuộc nhân vật không đáng coi trọng. Một sinh mệnh không quan trọng gì, thì dù chết hay là sống, đối với bầy đàn vốn chẳng có ảnh hưởng gì lớn cả. Dược Nựu không còn nữa, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như thường, Trái đất cũng vẫn quay như thường. Ngược lại, những con khỉ mẹ có con nhỏ lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Dược Nựu từ khi con trai cưng bị bọn khỉ đực sát hại, thì bắt đầu điên điên khùng khùng, luôn nhân cơ hội các con khỉ cái khác không để ý để cướp khỉ con, dù từ trước giờ chưa từng ngược đãi hay làm hại khỉ con, chỉ ôm ấp hôn hít và chải chuốt da lông cho khỉ con mà thôi, nhưng lén lút cướp con dù sao vẫn làm các con khỉ mẹ có con nhỏ hốt hoảng lo sợ, quấy nhiễu những người xung quanh. Con khỉ điên cuối cùng cũng phải sang thế giới bên kia, bọn khỉ cái tự nhiên không phải bỏ phiếu trống để phản đối việc nó gia nhập bầy đàn nữa.
Tâm trạng Phất Đầu Đỏ và bọn khỉ cái có con nhỏ đều như nhau, cũng thở phào nhẹ nhõm trước việc con khỉ điên loạn thích lén lén lút lút bế ôm khỉ con của kẻ khác này sắp phải lìa đời, nhưng có điều khác là, nó lại có cảm giác như mình đang cười trên nỗi đau của người khác, nó đã từng rất đồng cảm với cảnh ngộ của Dược Nựu, đã từng rất tin tưởng Dược Nựu, kết quả là trong giờ phút quan trọng, Dược Nựu lại phản bội nó. Bảo bối Đít Đỏ của nó suýt nữa thì bị bỏ mạng trong tay Dược Nựu. Hồi tưởng lại sự việc đó, Phất Đầu Đỏ đến tận bây giờ trong lòng vẫn thấy khiếp đảm. Dược Nựu sắp xuống hoàng tuyền, đó là sự trừng phạt đúng người đúng tội.
Sông Lan Thương ở ngay dưới chân núi, giữa thung lũng giống như một chiếc khăn ha-đa2 đang uốn lượn. Lúc trời quang mây tạnh, tầm nhìn rất xa. Phất Đầu Đỏ đứng từ trên đỉnh núi nhìn xuống, ôh, Dược Nựu vẫn còn ngồi trên mỏm đá hình lá sen đó, giống như một điểm đen nhỏ bị cứng lại. Nó đột nhiên rùng mình một cái, Dược Nựu hôm nay, liệu có thể là ngày mai của nó không? Không không, nó quyết không để bi kịch của Dược Nựu lặp lại với bản thân mình. Để không theo gót Dược Nựu, để không đi theo vết xe đổ của Dược Nựu, nó nhất định phải giật dây để khỉ đực Râu Trắng đứng lên tạo phản, lật đổ sự thống trị của Vua khỉ Đai Lưng Vàng.