Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ðịa Vị Lung Lay
Ðịa Vị Lung Lay

❊ ❊ ❊

Khỉ đực Râu Trắng đã cảm nhận thấy nguy hiểm cận kề, hàng ngày buồn bã, đan xen với sự khủng hoảng lo lắng cho đại họa sắp giáng xuống đầu.

Tự xét lại mình, nó vốn không hề có dã tâm cướp ngôi. Có trời xanh chứng giám, đến cả cái suy nghĩ như vậy nó cũng không dám nghĩ. Nó tự mình biết mình, cả thể lực và trí lực, nó đều không thể sánh được với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, thế thì hà tất phải lấy trứng chọi với đá như vậy, khác nào tự chuốc vạ vào thân chứ? Đúng vậy, nó cũng ghét thói coi trời bằng vung của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nhưng chỉ dám ngấm ngầm sau lưng, lén lút nổi giận một chút mà thôi. Nó hiểu, thủ lĩnh đứng đầu có một chút ngông nghênh, một chút nóng tính, đó là việc rất bình thường. Đầu đàn mà, khó tránh khỏi việc thể hiện một chút uy phong. Trên thế giới, làm gì có Vua khỉ nào là toàn vẹn mười phân vẹn mười đâu. Nó đã không còn trẻ nữa, nếu như dùng chu kì sinh mệnh của loài khỉ lá để đánh giá, thì nó đã đến cái tuổi tri thiên mệnh rồi. Nó có sự trải đời phong phú, nếm đủ mọi mùi mặn ngọt đắng cay của cuộc sống, nhuệ khí dần dần bị giảm đi, những hoài bão lớn lao không thực tế đã sớm bị vứt bỏ, và cũng không giống như những con khỉ trẻ luôn thích mơ tưởng hão huyền. Nó đã chẳng còn những đòi hỏi quá cao nào đối với cuộc sống nữa, và cũng lấy làm mãn nguyện với địa vị hiện tại của mình, dưới một con khỉ, trên trăm con khỉ, so với trên thì chưa đủ, nhưng so với dưới thì có thừa, việc gì phải mạo hiểm phạm vào tội làm phản chứ?

Trên thực tế, nó dù ở chỗ nào cũng giữ gìn uy tín của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng nói đi về phía Đông thì nó quyết sẽ không đi về phía Tây, là một kẻ tùy tùng trung thành nhất của Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Đáng tiếc là, Vua khỉ Đai Lưng Vàng lại coi nó như là một kẻ có dã tâm tranh quyền đoạt vị, quyết trừ bỏ càng sớm càng tốt.

Nó cảm thấy mình quá đen đủi, dù nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra, tại sao lại hết lần này đến lần khác đắc tội với Vua khỉ Đai Lưng Vàng? Ban đầu là cái chùm quả trứng gà đó, nửa đêm không hiểu thế nào lại chạy đến bên cạnh nó, cũng tại cái miệng nó thèm ăn quá, mơ hồ thế mà vẫn chén sạch chùm quả trứng gà. Nếu như biết trước là ăn mấy quả trứng gà đó vào sẽ gây thù chuốc oán với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, thì nó dù có đói đến mức bụng dán chặt vào xương sống, có được đưa đến tận miệng nó cũng chẳng dám ăn! Sự việc thứ hai lại càng li kỳ hơn, đống phân mà nó thải ra trong hốc đá, tự dưng lại bay đến tảng đá Bàn Đào, hại nó phải ăn phân trước mặt tất cả bọn khỉ, lại còn phải liếm sạch sẽ cả tảng đá Bàn Đào nữa chứ. Ai mà ngờ được việc này chưa xong thì việc khác lại đến, chỉ một chút sơ ý, lại đá hai phiến đá từ trên đỉnh núi rơi xuống dưới...

Không còn nghi ngờ gì nữa, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã coi nó như kẻ có dã tâm giết vua cướp ngôi rồi, nó có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.

Nó đầy một bụng oan ức, nhưng chẳng tìm được nơi nào để thổ lộ. Hiểu lầm càng tích càng đầy, vướng mắc đã trở nên rất khó gỡ bỏ rồi.

Bây giờ Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã xem nó như là kẻ thù không đội trời chung, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng nó, thì sẽ gầm hú lên xông vào đánh nó. Nó chỉ có cách là tránh thôi, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Vua khỉ Đai Lưng Vàng từ xa là vội vàng trốn chạy, tìm chỗ nào đó để ẩn mình. Ban ngày, bầy khỉ Mây Mù ra ngoài kiếm ăn, nó đơn độc một mình lùi lại mãi tít phía sau, đợi các con khỉ khác ăn no rời đi rồi, nó mới dám tiến gần tới chỗ hái thức ăn, ăn nốt phần “cơm thừa canh cặn” mà con khỉ khác để lại. Buổi đêm đi ngủ, nó sợ sẽ bị Vua khỉ Đai Lưng Vàng chặn cửa vây đánh, nên đành phải đơn độc tìm một chỗ nghỉ ngơi bên ngoài hang.

Nhưng điều làm nó thấy phẫn nộ là, phần lớn những con khỉ lá đều là những kẻ nịnh hót, thấy tình hình thế sự thay đổi liền liệu gió chống thuyền, thấy nó đã thất thế, chán nản sa sút rồi, chẳng khác nào giậu đổ bìm leo, cũng thừa cơ khinh rẻ giễu cợt nó.

Cái con khỉ đực có tên gọi là Rốn Quả Nho, trong bầy khỉ Mây Mù xếp thứ năm trong liên minh quyền lực giới đực, trước đây mỗi buổi sáng khi lần đầu tiên trông thấy nó, liền cúi rạp người xuống đất, để nó dẫm một chân lên, giống như tư thế cưỡi ngựa vậy, dùng cái cách thức thỉnh an đặc thù của loài khỉ lá, để biểu thị sự cung kính và sự phục tùng. Nhưng bây giờ, Rốn Quả Nho và nó khi gặp nhau chính diện, hai con mắt của Rốn Quả Nho đã như bị dời lên trên đỉnh đầu rồi vậy, ngẩng đầu vểnh đuôi, nghênh ngang thản nhiên đi qua trước mặt nó, không thèm ngoái nhìn.

Điều làm nó khó chịu hơn nữa là, mấy con khỉ cái vốn trước đây rất thân mật với nó, giờ sợ bị liên lụy, cũng bỗng nhiên trở mặt lạnh nhạt với nó. Có con khỉ cái tên là Quốc Tỉ, ngày trước đã nhiều lần liếc mắt đưa tình với nó, lại còn chủ động chải chuốt da lông cho nó. Có một lần, Quốc Tỉ bắt được một con chim trĩ con vừa mới ấp ra, còn tình tứ mời nó cùng ăn nữa. Nhưng bây giờ, thái độ của Quốc Tỉ đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nhìn nó như là không hề quen biết vậy. Có một lần, nó vô ý động vào người Quốc Tỉ, cũng vì đầu đuôi sơ ý chạm vào tai trái của Quốc Tỉ, Quốc Tỉ liền thét lên như giết lợn, rồi soải bước bỏ đi như trốn dịch vậy.

Mấy con khỉ choai choai nghịch ngợm còn cưỡi lên cổ nó để đại tiện, tiểu tiện. Điều làm nó tức sùi bọt mép đó là, có một con khỉ choai choai khi trông thấy nó, vội vàng cong cái mông lên để cho ra một đống phân, nháy mắt ra hiệu hú gọi nó đến, ý muốn mời nó dùng bữa đại tiệc phân của nó...

Duy nhất chỉ có con khỉ cái Phất Đầu Đỏ, còn tôn trọng nó như trước đây, buổi tối tránh khỏi tầm nhìn của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, còn trốn ra khỏi động để ở cùng với nó, làm nó trong những ngày mưa giông giá rét, cũng vẫn cảm thấy có chút gì an ủi.

Khỉ đực Râu Trắng trong lòng rất rõ, nếu cứ sống tiếp như thế này, sẽ chẳng lâu nữa, nó sẽ rơi xuống tầng lớp dưới đáy trong bầy khỉ Mây Mù, trở thành con khỉ ở tầng lớp hạ lưu.

Xã hội loài khỉ cũng có chế độ khỉ thuộc tầng lớp hạ lưu, gọi là khỉ hạ lưu, nghe đã thấy ý nghĩa của nó rồi, tức là con khỉ có địa vị hèn mọn nhất, giống như những kẻ tiện dân và nô lệ trong xã hội loài người. Khỉ hạ lưu chủ yếu là những đối tượng: Một là Vua khỉ già do tuổi cao sức yếu bị phế truất, kẻ thắng là vua, kẻ bại là giặc, phượng hoàng đã rụng lông thì chẳng bằng con gà, Vua khỉ bị hạ bệ thì chỉ là rác, trở thành con khỉ hạ lưu; một loại nữa là những con khỉ đực không may vì ham muốn ngai vàng Vua khỉ nhưng lại bị thua trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị với Vua khỉ, chính khách bại trận, kẻ mưu phản bị thất bại, thông thường cơ thể sẽ bị trọng thương, trở thành con khỉ hạ lưu khiến ai ai cũng phỉ nhổ.

Đã là khỉ hạ lưu thì giống như bị rơi xuống mười tám tầng địa ngục vậy, ăn thì phải ăn “cơm thừa canh cặn”, ngủ thì phải ngủ ở nơi đồng không mông quạnh, chẳng có con khỉ nào chịu chải chuốt da lông cho nó, càng chẳng có con nào chịu hỏi han quan tâm nó, con khỉ nào cũng có quyền nhổ nước bọt vào nó. Cứ như vậy sống bi thảm qua ngày, ít thì mấy ngày, nhiều đến mấy tháng, sẽ bị uất ức mà chết.

Có thể nói như vầy, khỉ hạ lưu cũng đồng nghĩa với cái chết.

Khỉ đực Râu Trắng hiểu rằng, địa vị của mình cũng đang lung lay sắp đổ, vỏn vẹn chỉ còn cách nửa bước để thành khỉ hạ lưu thôi.

Hy vọng lớn nhất của khỉ đực Râu Trắng là cúi đầu nhận tội, cầu xin sự khoan dung của Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Nó không muốn mất đi tất cả những thứ đã có, nhưng nó cũng hiểu rằng, hy vọng này đã sớm tan thành bong bóng. Để cầu xin sự tha thứ của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, nó không nề hà “nhân cách” của mình bị tổn hại nghiêm trọng, ăn phân trước mặt cả bầy khỉ, nhưng kết quả thì sao chứ? Lúc nó không cẩn thận đạp rơi hai phiến đá to bằng lòng bàn tay từ trên đỉnh núi xuống, Vua khỉ Đai Lưng Vàng còn hãm hại nó một cách táo tợn hơn. Đến cái cách hạ thấp mình ăn phân trước bàn dân thiên hạ mà còn không khiến nó tha thứ, vậy có thể kết luận rằng, nó dù cho có dùng cách gì đi nữa, cũng không thể thay đổi được sự căm hận và hằn thù của Vua khỉ Đai Lưng Vàng đối với nó.

Chỉ còn hai sự lựa chọn bầy ra trước mặt khỉ đực Râu Trắng mà thôi, hoặc là tự cam chịu sự suy bại, từ thủ lĩnh thứ hai của bầy khỉ Mây Mù rớt xuống làm khỉ hạ lưu, hoặc phải rời khỏi bầy khỉ Mây Mù, làm một kẻ lang thang cô độc. Giả như mà làm con khỉ hạ lưu, vậy thì chết chắc rồi khỏi phải suy nghĩ. Còn rời bầy khỉ Mây Mù, nó là một con khỉ đực đã có tuổi, không thể đến nương nhờ bầy khỉ lá khác được, chỉ có thể sống cô độc mà thôi, cuối cùng cũng khó tránh khỏi bị biến thành một cô hồn dã quỷ. Hai con đường này đều là đường chết. Ngoài hai sự lựa chọn này, chỉ còn một con đường cuối cùng thôi, đó là liều lĩnh một phen, lấy tính mạng mình ra để đánh cược một ván, khiêu chiến tranh giành ngôi vị với Vua khỉ Đai Lưng Vàng.

Nó có thể đánh thắng Vua khỉ Đai Lưng Vàng không?

Cũng khó trách nó do dự không quyết, về thể lực nó còn kém Vua khỉ Đai Lưng Vàng một bậc, lần nào xảy ra xung đột, Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng chiếm ưu thế, dù rằng không phải thế áp đảo, hai bên đều bị thương, nhưng vết thương của Vua khỉ Đai Lưng Vàng nhẹ hơn chút ít, còn vết thương của nó thì nặng hơn. Ngoài sự chênh lệch về thể lực ra, sự chênh lệch về mặt tinh thần và khác biệt về tâm lý còn lớn hơn. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đứng trên lập trường bảo vệ vương miện, tựa như việc chiến đấu vì chính nghĩa, phải trấn áp kẻ loạn thần tặc tử, chính nghĩa thì được ủng hộ, thuận theo ý trời, thuận lòng khỉ, khi đã đánh nhau thì có lý chẳng sợ. Còn nó đứng trên lập trường của kẻ phản nghịch, giống như là đang làm mưu sâu kế độc, muốn gây sóng gió để phá hoại cục diện lớn tốt đẹp yên ổn đoàn kết, kẻ làm việc phi nghĩa thì không được ai ủng hộ, trái với ý trời, trái với lòng khỉ, khi đánh nhau danh bất chính thì ngôn bất thuận, mãi là kẻ bại thôi. Giả như trong cuộc chiến tranh ngôi đoạt vị đó mà không phát sinh kì tích, thì hy vọng giành chiến thắng của nó quả là vô cùng mù mịt.

Chỉ cần có một tia hy vọng sống, nó chắc chắn sẽ không đi tranh đoạt ngôi vị với Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Nó đã không còn con đường nào khác rồi, nó đành phải bí quá hóa liều thôi.

Nó có thể nhường lại địa vị, nhường lại danh dự, thậm chí có thể nhường cả bạn tình, nhưng nó không thể nhượng lại quyền sinh tồn được.

Con giun xéo lắm cũng phải oằn thôi.

Quan bức dân làm phản, dân không thể không phản, vì vậy tạo phản là có lý.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.