Hầu Phi Tâm Kế

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Từ Đồng Cảm Chuyển Thành Tình Bạn
Từ Đồng Cảm Chuyển Thành Tình Bạn

❊ ❊ ❊

Nói thật thì, Phất Đầu Đỏ và con khỉ cái Dược Nựu thiết lập tình bạn, vốn không hề xuất phát từ bất kì mục đích vụ lợi nào, mà chỉ đơn thuần xuất phát từ lòng đồng cảm.

Buổi chiều hôm ấy, Phất Đầu Đỏ đang trốn trong bụi cây tử kinh để cho khỉ con bú. Sau khi khỉ con Đít Đỏ đã bú no, nhao lên đòi xuống đất chơi, Phất Đầu Đỏ thò đầu nhìn về phía hang động đá vôi dò xét, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và mấy con khỉ đực hung hãn nằm rải rác trên phiến đá cửa hang, đang ngủ gà ngủ gật. Không thấy dấu hiệu của sự nguy hiểm, nó liền đặt khỉ con Đít Đỏ xuống đất chơi. Khỉ con Đít Đỏ lẫm chẫm bước về phía bụi cây, vụng về vồ bắt một con chuồn chuồn ớt đang bay sát mặt đất. Mặc dù Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang ngủ gà gật ở cửa hang cách nó hơn mấy trăm mét, nhưng Phất Đầu Đỏ vẫn không dám lơ là thiếu cảnh giác, đi sát sau lưng khỉ con Đít Đỏ, hết sức thận trọng quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc. Đột nhiên, nó phát hiện trong bụi cỏ tranh trước mặt, một cánh tay khỉ màu đen run run thò ra, xoa xoa đầu khỉ con Đít Đỏ. Phất Đầu Đỏ vô cùng hoảng sợ, lập tức nhảy vồ đến, chắn ngang người ở giữa khỉ con Đít Đỏ và cái tay khỉ mờ ám kia, sau đó rẽ cỏ tranh ra hai bên để nhìn cho rõ kẻ nấp đằng sau. Kẻ nấp sau bụi cỏ hiện rõ nguyên hình: hóa ra là một con khỉ cái tên là Dược Nựu!

Dược Nựu tầm mười tuổi, thuộc khỉ cái trung niên. Đây là một con khỉ cái xấu số, nửa năm trước bầy đàn của nó do dịch bệnh mà tan rã, nó đem theo khỉ con mới sinh được hai tháng tên là Mao Mao đến nương nhờ bầy khỉ Mây Mù. Thật không may, Mao Mao là một con khỉ đực, số mệnh vì thế mà rơi vào kiếp nạn khổ ải. Vào một buổi hoàng hôn gió thảm mưa sầu, trên một mỏm đá nhô lên hình hoa sen bên sông Lan Thương, Vua khỉ Đai Lưng Vàng dẫn theo mấy con khỉ đực hung hãn, cưỡng đoạt khỉ con Mao Mao còn đang bú sữa trong lòng Dược Nựu. Mặc cho Dược Nựu gào thét đau đớn, bọn chúng xé xác Mao Mao và ăn sống nuốt tươi một cách tàn bạo. Dược Nựu túc trực trước di hài của Mao Mao, không ăn không uống, khóc lóc thảm thiết suốt ba ngày ba đêm.

Về sau, Dược Nựu trở nên rất kỳ lạ, cứ trông thấy con khỉ con nào khác, đều muốn giơ tay ra ôm. Nhưng những con khỉ mẹ hạnh phúc đó, đa phần đều xuất phát từ sự kiêng kị, hiềm khích cho rằng Dược Nựu là đồ xui xẻo, nên đều không cho Dược Nựu tiếp xúc với cục cưng của mình. Minh bạch không được thì đành lén lút, nó thường trốn sau tảng đá hoặc trong bụi cây, nhân lúc khỉ mẹ sơ ý, đột ngột nhảy ra ôm lấy khỉ con mà hôn hít. Khỉ con khóc to gọi mẹ, khỉ mẹ tức giận đùng đùng, đuổi theo đánh nhau với Dược Nựu, đánh lộn đến mức bụi khí mù mịt. Sau hết lần này đến lần khác như vậy, Dược Nựu trở thành con khỉ bị ghét bỏ nhất trong bầy khỉ Mây Mù. Đi đến đâu cũng bị quát tháo xua đuổi, giống như một loại bệnh dịch mang lại nguy hiểm vậy. Nhưng Dược Nựu thói xấu khó bỏ, vẫn không ngừng quấy rối khỉ con, gây hỗn loạn, kết quả là nó không ngày nào không bị con khỉ mẹ khác đánh đến nỗi mặt mũi bầm tím cả lại.

Số phận đã in một dấu ấn khổ nạn lên người Dược Nựu rồi.

Khi Phất Đầu Đỏ rẽ đám cỏ tranh đó sang hai bên, Dược Nựu “ah” lên một tiếng kêu kinh hãi, hai tay ôm lấy đầu, người thu tròn lại thành hình quả bóng, với bộ dạng chuẩn bị chịu đánh.

Nếu như là một con khỉ mẹ có con nhỏ khác, sẽ không cần để cho phân bua mà nhảy vồ tới, tay đánh chân đạp đuổi Dược Nựu đi. Đó là con khỉ cái đã bị trói buộc với sự xúi quẩy không sao thoát ra được rồi, bị xua đuổi cũng là điều đương nhiên. Quả thật, khi Phất Đầu Đỏ rẽ đám cỏ tranh ra nhìn thấy Dược Nựu, phản ứng đầu tiên của nó cũng là muốn dùng bạo lực để đuổi nó đi. Không nói đến cái cảnh đời bi thảm của Dược Nựu, chỉ nhìn vào bộ dạng nó thôi cũng đã thấy vấn đề rồi. Chỏm lông mào trên đỉnh đầu Dược Nựu đổ rạp trũng xuống phía sau gáy, da lông trên người xám xịt, bám đầy bụi bẩn, lông mày treo ngược giữa trán, mắt bám đầy dử mắt, lúc nào cũng là một bộ mặt đau khổ bi thương oan ức. Quan hệ qua lại với một con khỉ đen đủi như vậy, đương nhiên là một điều kiêng kị vì có thể cuộc sống cũng sẽ bị nhiễm xúi quẩy theo.

Nhưng Phất Đầu Đỏ vừa định đánh, lại kịp thời rụt tay lại. Một sự đồng cảm với người cùng cảnh ngộ cứ trào lên trong lòng nó. Số phận của nó với Dược Nựu hoàn toàn tương đồng, hôm nay của Dược Nựu rất có thể sẽ là ngày mai của nó. Nếu nó sơ ý không đề phòng hoặc chỉ một chút lơ là mất cảnh giác thôi, khỉ con Đít Đỏ sẽ bị bọn khỉ đực cầm đầu tàn bạo đó xé xác nuốt tươi, nó cũng sẽ ủ rũ não nề than khóc cả ngày, rơi vào cảnh ngộ bi thương giống như Dược Nựu thôi. Cùng là những kẻ lưu lạc nơi chân trời, gặp được nhau hà tất phải đã từng quen biết. Nó có tư cách gì mà ghét bỏ Dược Nựu? Nó sao có thể nhẫn tâm xua đuổi Dược Nựu chứ?

Trong bầy khỉ Mây Mù, Dược Nựu sở dĩ đi đến đâu cũng như một con chuột chạy qua đường bị quát mắng, xua đuổi, chủ yếu là vì nó thường lén lút ôm khỉ con mới sinh của các con khỉ cái khác. Đối với các con khỉ khác mà nói, đó là một hành động kỳ quái, là một dạng biến thái, là dã tâm tranh giành quyền lợi, là một sự ham muốn với lòng dạ hiểm ác khó lường. Nhưng Phất Đầu Đỏ lại cảm thấy hành động đó của Dược Nựu là có thể lý giải được và đáng được đồng cảm. Một người mẹ tốt, yêu con đột nhiên bị mất con, hơn nữa đứa con cưng còn bị xé xác nuốt tươi khi còn đang sống sờ sờ, đương nhiên sẽ đau khổ đến xé lòng, đương nhiên sẽ khắc cốt ghi tâm, đương nhiên sẽ khủng hoảng mà có những hành động không hợp với lẽ thường, điều đó chẳng có gì là kỳ lạ cả. Đứa con nhỏ của Dược Nựu đã chết rồi, nhưng tình thương của người mẹ trong nó không hề chết, muốn đem tình yêu con sâu sắc của mình gửi gắm sang những con khỉ con khác, điều này cũng xem như hợp tình hợp lí thôi. Nghĩ đến điều này, Phất Đầu Đỏ cũng thấy mềm lòng, nó không cau mày quắc mắt nữa, mà trở nên dịu dàng ôn hòa hơn với Dược Nựu. Đó là sự đồng cảm với người cùng cảnh ngộ mà.

“Chị đừng có lén lén lút lút như trộm nữa, nếu chị thực lòng muốn ôm khỉ con Đít Đỏ của tôi, vậy hãy quang minh chính đại mà bước lại đây, đường đường chính chính nói với tôi, tôi sẽ đáp ứng nguyện vọng của chị mà!”

Dược Nựu thắc thỏm không yên bước ra từ phía sau bụi cỏ tranh, vẫn là cái bộ dạng đáng thương lúc nào cũng lo sợ bị đánh, lúc nào cũng trong tư thế chạy trốn, nhưng nó kiềm chế lòng mình hết mức để đi về phía trước, run run giơ hai cánh tay lên, ôm lấy khỉ con Đít Đỏ. Phất Đầu Đỏ quay đầu nhìn ra phía khác, giả bộ như không trông thấy, kỳ thực là một kiểu ngầm đồng ý. Ây a, nó với Dược Nựu cùng là hai dây mướp đắng, cùng được buộc vào một cây mây, cùng cảnh không giúp nhau thì ai giúp đây, giúp được thì giúp thôi, cứ xem như là hành thiện tích đức.

Tiếng khóc nức nở của khỉ con Đít Đỏ bỗng vang lên. Phất Đầu Đỏ quay đầu lại nhìn, Dược Nựu đang ôm chặt khỉ con Đít Đỏ trong lòng, xúc động tới mức người nó run lên, hôn rối rít lên người khỉ đực con, nước mũi nước dãi chảy lòng thòng lên người khỉ con. Có lẽ do lạ lẫm mà sợ sệt, cũng có thể do bị ôm chặt quá tới mức khó chịu, hay do nước mũi nước dãi dây ra người không thoải mái, khỉ con Đít Đỏ vùng vẫy đá đạp loạn xạ cứ liên tục kêu lên hu..ah..hu..a gọi mẹ.

“Chị điên à, chị muốn hại chết con tôi sao, nới lỏng cánh tay của chị ra, để khỉ con của tôi còn thở chứ. Chị nên học cách dịu dàng đi chứ, chị mà còn thô bạo như vậy nữa, thì đừng bao giờ mơ tới việc bế khỉ con của tôi!”

Phất Đầu Đỏ không thể không ra tay can thiệp, giằng lại khỉ con từ trong lòng Dược Nựu.

Dược Nựu nằm rạp xuống đất, mỗi bước một lạy bò qua chỗ Phất Đầu Đỏ, ôm chặt lấy chân Phất Đầu Đỏ, liếm hôn lên bàn chân và mu chân nó. Bàn chân dẫm lên đất, lại trèo lên cây, dính đầy bùn đất, nhựa cây, dơ dáy bẩn thỉu, thật muốn nôn ọe. Nhưng Dược Nựu lại không chê bẩn, hôn rất nhiệt tình mà nghênh ngang, nó muốn dùng một phương thức đặc biệt để biểu thị sự cảm ơn. Phất Đầu Đỏ quả thật có chút động lòng, lại đưa khỉ con Đít Đỏ cho nó bế.

An ủi một trái tim tan vỡ, cũng là một việc làm rất đẹp.

Sau này, Dược Nựu như cái bóng lúc nào cũng theo sau mẹ con Phất Đầu Đỏ, hễ có cơ hội là nó lại ôm khỉ con Đít Đỏ. Con khỉ cái xấu số này dường như dành tất cả tình yêu của người mẹ cho khỉ con Đít Đỏ, hết lòng chải chuốt cho bộ lông của khỉ con, làm sạch hết rận và bọ chét trên người nó. Khỉ con Đít Đỏ đã nửa tuổi rồi, ngoài bú mẹ ra, cũng bắt đầu học ăn lá non và côn trùng. Dược Nựu chỉ cần tìm thấy đồ ăn tươi ngon, như một đám lá non hay hai con châu chấu, là vui mừng hớn hở đi tìm Đít Đỏ, nó không nỡ ăn, nhất quyết phải để dành cho khỉ con Đít Đỏ ăn mới được.

Cảnh đời khổ cực trong lạnh lẽo, chỉ cần có một chút hơi ấm thôi, là sẽ khắc cốt ghi tâm suốt cả cuộc đời. Người bộ hành lặn lội đường xa trên sa mạc khô cạn, chỉ cần có vài giọt nước thôi, là sẽ mang ơn đội nghĩa suốt đời không quên. Phất Đầu Đỏ tin rằng, Dược Nựu đã coi khỉ con Đít Đỏ như con của mình rồi.

Sự thay thế bằng tình cảm, sự chuyển đổi bằng tình yêu, quên đi mọi đau khổ, làm lại cuộc đời, điều này cũng là lẽ thường tình trong cuộc sống mà thôi.

Có lúc, nhìn Dược Nựu toàn tâm toàn ý yêu thương vỗ về khỉ con Đít Đỏ, thấy khỉ con Đít Đỏ vô cùng thân thiết chơi đùa vui vẻ cùng với Dược Nựu, Phất Đầu Đỏ trong lòng có đôi chút chua xót, nảy sinh chút cảm giác ghen tị. Tình yêu con cũng là một sự ích kỷ, nói thật lòng, nó không muốn con khỉ mẹ nào khác đến chia sẻ tình cảm mẹ con thắm thiết của nó. Nhưng nó kiềm chế được cái tâm lí bài xích đó, khoan dung để Dược Nựu làm người thứ ba chen vào cuộc sống của hai mẹ con nó. Nó nghĩ rằng, thêm một người trợ giúp, khỉ con của nó sẽ có thêm một sự quan tâm yêu mến, thêm một người bảo vệ, giảm bớt được nguy hiểm bị bọn khỉ đực cầm đầu sát hại. Và điều quan trọng hơn, Dược Nựu lại chính là nạn nhân của cái quy định tàn bạo trong xã hội loài khỉ về việc sát hại khỉ con ngoại tộc này, lẽ đương nhiên Dược Nựu sẽ đồng tình với cảnh ngộ của hai mẹ con nó, là người đồng minh với nó, một chiến hữu cùng chung chiến hào, một khi xảy ra chuyện bọn khỉ đực đến cướp khỉ con, nhất định Dược Nựu sẽ cùng nó chung ý chung lòng chung sự căm thù địch đấu tranh với bọn khỉ đực cầm đầu gian ác khó lường này, về điều này nó hoàn toàn tin tưởng vào Dược Nựu.

Nhưng chuyện xảy ra sau này cho thấy những suy nghĩ đó của nó quả thật ấu trĩ đến nực cười.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.