Hầu Phi Tâm Kế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc Vây Bắt Lần Đầu
Cuộc Vây Bắt Lần Đầu

❊ ❊ ❊

Việc đáng sợ cuối cùng cũng xảy ra rồi.

Hôm nay, bầy khỉ Mây Mù đến vùng rừng cây thầu dầu cách mười mấy dặm để hái lá non ăn. Trên đường đi đột nhiên trời đổ mưa to, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đành dẫn cả đàn lui về hang. Nhiệt độ không khí bỗng nhiên hạ thấp, vất vả cả ngày trời, mà không có gì vào bụng, còn bị mưa lạnh làm ướt như chuột lột, vừa đói vừa rét, bầy khỉ lá con nào con nấy ủ rũ, chán nản, bụng cứ sôi lên ùng ục vì đói.

Cái hang lớn lưng chừng vách núi quanh năm mây mù bao phủ này là chỗ trú chân của bầy khỉ Mây Mù, nhưng Phất Đầu Đỏ từ trước tới nay chưa bao giờ dám bước chân vào trong động, sợ bị vây đánh. Nó ôm khỉ con Đít Đỏ nấp ở dưới một cây thông cách cái hang lớn đó chừng trăm mét. Một lúc sau, mưa dần dần ngưng hẳn, ánh mặt trời từ trong đám mây chiếu rọi xuống, như hàng vạn mũi tên vàng rơi xuống đất. Phất Đầu Đỏ đang định ôm khỉ con Đít Đỏ xuống chỗ rừng cây ở sườn núi để hái lá non ăn, đột nhiên nghe thấy tiếng gào thô khàn của khỉ đực. Tiếng khàn khàn ầm ĩ, nghe rất chói tai. Nó đưa mắt nhìn sang, ở cửa hang động, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đang tụ tập cùng với mấy con khỉ đực, con thì đập ngực, con thì đang đạp đạp hai chân xuống đất, con thì dùng tay che trên mắt nhìn ngó sang phía cây thông nơi nó đang ngụ không rõ ý đồ tốt hay xấu. Trong tiếng hú gọi đầy hưng phấn của bầy khỉ đực, Vua khỉ Đai Lưng Vàng trèo lên trên một cái cây nhỏ mọc ra từ trong khe núi, làm cành cây rung lên những tiếng rào rào, giống như đang vẫy một lá cờ chiến.

Phất Đầu Đỏ hiểu rằng, hành động lạ lùng đó của bầy khỉ đực chính là một kiểu nghi thức xuất quân trong xã hội loài khỉ. Nó nhìn ra xung quanh xem xét, không có dấu vết nào cho thấy có sự xuất hiện của bọn khỉ ngoại tộc xâm lấn, cũng không có dấu hiệu nào của kẻ địch tấn công. Nó chột dạ lo lắng, có một dự cảm không hay, điều nó lo lắng nhất là bọn khỉ đực cầm đầu tập hợp lại để giết bọn khỉ con giới đực ngoại tộc đã xảy ra rồi. Nó lập tức nhảy dựng lên, rồi rất nhanh chóng nhảy xuống khỏi tảng đá dựng đứng, chạy về phía bụi cây rậm rạp ở lưng chừng núi. Đối với con khỉ lánh nạn mà nói, rừng cây chính là chỗ trú ẩn tốt nhất, có thể dùng cây to để che chắn, tránh khỏi sự truy sát đẫm máu.

Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của nó, nó còn chưa kịp trèo xuống khỏi tảng đá dựng đứng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đã hú lên mấy tiếng khó nghe, dẫn đầu bốn con khỉ đực, sát khí đằng đằng đuổi theo nó.

Trước khi xảy ra chuyện, Phất Đầu Đỏ đã đặt trọn niềm hy vọng cứu giúp khỉ con Đít Đỏ cho khỉ đực Râu Trắng, giữa nó và khỉ đực Râu Trắng đã từng có quan hệ thân mật, nói gì đi nữa thì hai bên cũng đã từng có chút tình cảm, tình cảm là cái thùng dụng cụ hỗ trợ của động vật. Nó vẫn hy vọng rằng vào cái thời khắc đặc biệt hay thời điểm then chốt, khỉ đực Râu Trắng sẽ đứng ra bảo vệ nó và khỉ con Đít Đỏ.

Bây giờ chính là cái thời điểm đặc biệt, bây giờ chính là thời khắc then chốt đó.

Phất Đầu Đỏ chú ý quan sát và thẫn thờ nhận ra rằng khỉ đực Râu Trắng cũng là một trong số năm con khỉ đực cầm đầu đang vây bắt nó. Hóa ra con khỉ đực Râu Trắng này không hề ngăn cản bọn khỉ đực đó đuổi theo mẹ con nó, mà nó còn đi theo sau Vua khỉ Đai Lưng Vàng, tham gia vào cuộc đuổi bắt tội ác này.

Nó thật thất vọng, xem ra, con khỉ đực Râu Trắng không có khả năng và cũng thiếu dũng khí để công khai bảo vệ nó và khỉ con Đít Đỏ. Nó không thể trông chờ gì vào con khỉ đực này được nữa, con khỉ Râu Trắng đó không phải là một cây đại thụ, mà chỉ là một cành lau sậy, vốn không thể dựa dẫm vào được. Nó phải tự mình nghĩ cách để giải thoát mình khỏi cuộc chiến sinh tồn này.

Sự khác biệt về giới tính của khỉ lá tuy không rõ rệt như voi Châu Á, sư tử Châu Phi, nhưng nói chung là có khác biệt, thân hình khỉ cái đa phần thấp nhỏ hơn khỉ đực, sức lực cũng yếu hơn một chút. Khả năng leo núi, trèo cây, nhảy của Phất Đầu Đỏ vốn kém hơn bọn khỉ đực kia, lại còn phải ôm khỉ con Đít Đỏ trong lòng nữa, tốc độ lại càng chậm hơn. Khoảng cách hai bên càng lúc càng gần.

Không những so về thể lực kém xa nhau, mà bọn khỉ đực còn có ưu thế về mặt chinh chiến và chiến thuật rõ rệt. Vua khỉ Đai Lưng Vàng vô cùng xảo quyệt chia bọn khỉ đực ra thành hai nhóm, bản thân nó dẫn theo hai con khỉ đực tấn công chính diện, còn hai con khỉ đực khác sẽ từ phía Tây rừng cây mà bọc đánh vu hồi1, hình thành thế đánh gọng kìm.

Phất Đầu Đỏ thấy tình hình có vẻ nguy cấp, liền bỏ chạy xuống phía dưới rừng cây, không còn nhiều thời gian nữa, nó chắc sẽ bị bọn khỉ đực này bao vây, cướp đi đứa con nhỏ trong lòng nó mất. Nó nhảy vọt lên một cây to lớn cành lá sum suê, thật may, ở giữa một nhánh ngang trên ngọn cây có một hốc cây, bên trong phủ một tầng dày cành cây và sợi cỏ. Nó vừa thò tay vào, bỗng có tiếng phành phạch, một đôi chim sáo ngũ sắc từ trong hốc cây bay ra. Cái khó ló cái khôn, nó chợt nảy ra ý lôi hết cành cây và sợi cỏ ra khỏi hốc cây, giấu khỉ con Đít Đỏ vào trong hốc cây đó, rồi với mấy phiến lá cây, che lấp hốc cây đó đi. Sau đó, nó bọc những cành cây và sợi cỏ thành một bó, một tay ôm bó củi đó vào trong lòng, giống như đang ôm khỉ con Đít Đỏ vậy, rồi nhảy chuyền sang một cành cây khác, liều mình chạy trốn, cố gắng chạy thật xa khỏi cái cây to đó.

Để đánh lừa bọn khỉ đực, Phất Đầu Đỏ trong lúc chạy trốn, thỉnh thoảng lại cúi xuống thơm vào bó cỏ cây trong lòng mình, giống như đang an ủi đứa con nhỏ của nó đừng sợ hãi vậy.

Rừng cây ở sườn núi đó vốn không rộng, Phất Đầu Đỏ mới chạy trốn đến mép rừng, đã bị năm con khỉ đực đuổi kịp tới. Nó nhảy lên một cành cây có tổ kiến, rít lên những tiếng rất chói tai, một tay vẫn ôm chặt bó cỏ cây trước ngực mình, một tay khua khua rất mạnh, làm bộ liều chết chống lại. Năm con khỉ đực bao vây quanh cành cây có tổ kiến đó. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đẩy vào vai khỉ đực Râu Trắng một cái, ý nó muốn con khỉ Râu Trắng này xung phong lên trước. Khỉ đực Râu Trắng nhảy về phía tổ kiến, đối mặt trực diện với Phất Đầu Đỏ, với tư thế gươm súng sẵn sàng chuẩn bị tấn công.

Đôi mắt đầy oán hận của Phất Đầu Đỏ nhìn chằm chằm vào khỉ đực Râu Trắng.

“Anh đừng quên anh đã từng cụng đầu vào trán khỉ con Đít Đỏ, trước mặt bầy khỉ công nhận nó là con nuôi, sao anh không biết xấu hổ mà tham gia vào cuộc vây bắt đẫm máu này!”

Khỉ đực Râu Trắng cúi nhìn xuống, trên mặt lộ ra sự hổ thẹn, đang giơ tay định bắt lấy Phất Đầu Đỏ, nhưng lại do dự không bắt.

Â..u..âu, Vua khỉ Đai Lưng Vàng đứng dưới tổ kiến rít gào đầy uy lực, hối thúc khỉ đực Râu Trắng mau mau ra tay. Nghe thấy mệnh lệnh của Vua khỉ Đai Lưng Vàng, “râu trắng” trên mặt nó run lên bần bật, lộ ra vẻ đau khổ vì ở trong thế tiến thoái lưỡng nan. Đột nhiên, khỉ đực Râu Trắng như hung thần bước lên phía trước một bước để tóm lấy cánh tay Phất Đầu Đỏ, nhưng bỗng nhiên bị trượt chân, từ trên tổ kiến lăn tròn xuống đất như một quả đu đủ lớn. Sau khi rơi xuống đất, khỉ đực Râu Trắng đứng lên bằng ba chân, một chân kia co lại, liên tục kêu lên hu..a..hu..a, ra bộ muốn báo cáo với Vua khỉ Đai Lưng Vàng: Tôi thật đen đủi, trượt một cái, trẹo cả chân rồi, không thể đi được nữa.

Một con khỉ đực to khỏe thân thể cường tráng, bị ngã gẫy chân vì rơi từ trên cành cây có tổ kiến cao chừng chưa đầy hai mét, điều này chỉ có quỷ mới tin! Phất Đầu Đỏ biết rõ rằng, con khỉ đực Râu Trắng này đang dùng kế “ve sầu thoát xác” để tránh không bị đắc tội với cả hai bên. Thật là đồ xảo quyệt.

Phất Đầu Đỏ bây giờ xem như đã nhìn thấy rõ rồi, con khỉ đực Râu Trắng này dù xếp thứ hai trong bầy khỉ Mây Mù, nhưng sự khác biệt giữa kẻ đứng đầu và kẻ đứng thứ hai là rất lớn, nếu so với Vua khỉ Đai Lưng Vàng, thì quyền lực của khỉ đực Râu Trắng quá nhỏ, thậm chí nó còn sợ hãi Vua khỉ Đai Lưng Vàng nữa, vốn không dám trái lệnh của Vua khỉ, và càng không bao giờ dám làm phản. Nó tuyệt đối không thể vì một con khỉ cái mà công khai đứng ra ngăn cản hành động tàn ác của Vua khỉ Đai Lưng Vàng. Thật đúng như một câu: Ái tình thì mong manh còn lợi ích là vĩnh cửu. Thật may là nó nảy ra ý giấu khỉ con Đít Đỏ vào trong hốc cây, nếu không thì, hôm nay khỉ con Đít Đỏ gặp họa rồi.

Kẻ vô lại vong ân bội nghĩa, tôi xem như bị mù mới đem tình cảm dâng hiến cho một tên súc sinh như anh!

Vua khỉ Đai Lưng Vàng có lẽ cũng nhìn ra khỉ đực Râu Trắng đang chơi trò dối trá, trừng mắt lên nhìn nó cảnh cáo, rồi đích thân ra tay, vèo một cái đã nhảy tót lên tổ kiến, tay nắm chặt lấy cánh tay Phất Đầu Đỏ, đầy vẻ hung bạo dữ tợn. Vua khỉ Đai Lưng Vàng vô cùng khỏe, bẻ quặt tay mạnh đến nỗi khiến xương cốt Phất Đầu Đỏ như muốn vỡ vụn ra, đau tới mức nó kêu rít lên.

“Ái ôi, anh định bẻ gãy tay tôi đấy à, anh muốn biến tôi thành một con khỉ cụt tay hay sao?”

Vua khỉ Đai Lưng Vàng ra sức lôi, đẩy nó từ trên cành cây có tổ kiến xuống dưới đất. Ba con khỉ đực khác cũng túm lại quanh Phất Đầu Đỏ, đứa đấm đứa đá túi bụi.

Phất Đầu Đỏ yếu không địch lại nổi, bị đánh ngã xuống đất, bó cành cây ôm theo trong lòng cũng bị cướp mất. Vua khỉ Đai Lưng Vàng giật tung chiến lợi phẩm, mới phát hiện đó chỉ là cành cây và sợi cỏ của một cái tổ chim bị hỏng! Bọn khỉ đực tức đến mức kêu to hu..a..hu..a. Vua khỉ Đai Lưng Vàng biết mình bị lừa, nhảy dựng lên gầm rú như sấm, dẫm nát tơi bời cái tổ chim đen đủi đó.

Phất Đầu Đỏ bị đánh đến trầy da tróc thịt, nhưng trong lòng vẫn rất đắc ý, nó dùng cái đầu thông minh của mình phá tan vòng vây của bọn khỉ đực, giúp đứa con nhỏ của nó thoát khỏi nguy nan.

Nhưng xem chừng nó vui quá sớm, Vua khỉ Đai Lưng Vàng quả thật là một kẻ đa mưu túc trí, xảo quyệt hơn nhiều so với sự tưởng tượng của nó.

Vua khỉ Đai Lưng Vàng đảo mắt nhìn, dò lại đúng tuyến đường mà Phất Đầu Đỏ vừa chạy qua, lần theo dấu đường cũ, vừa đi vừa ngửi ngửi tìm kiếm, mấy con khỉ đực khác cũng làm theo y chang, đi sau nó tìm tìm kiếm kiếm cái gì đó. Gặp cây to nào, Vua khỉ Đai Lưng Vàng cũng bắt một con khỉ đực leo lên, kiếm tìm khắp cả trên ngọn cây. Gặp hốc đá ở khe đá, cũng nối đuôi nhau vào xem cho rõ trắng đen. Gặp bụi cây rậm rạp nào, Vua khỉ cũng bắt một con chui vào nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm.

Phất Đầu Đỏ đột nhiên vô cùng lo sợ, nó biết rõ rằng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng biết tỏng kế đánh tráo của nó, đang tìm kiếm khỉ con Đít Đỏ đã được nó giấu kín đi.

Bọn khỉ đực cuối cùng cũng đi tới cây đại thụ to mà Phất Đầu Đỏ giấu khỉ con Đít Đỏ, có lẽ chúng đã đánh hơi thấy điều gì kỳ lạ, hay có thể là cảm thấy cái cây to cành lá rậm rạp này rất đáng nghi. Vua khỉ Đai Lưng Vàng đích thân trèo lên đỉnh ngọn cây tìm kiếm, bọn khỉ đực khác cũng trèo lên theo, lật từng cái lá lên tìm kiếm giống như khi chải lông tìm rận.

Phất Đầu Đỏ căng thẳng đến mức không thở được, mấy con khỉ đực hung ác như bầy lang sói này cùng tìm kiếm trên một cái cây to, dù cho là một quả hạch đào nhỏ xíu cũng sẽ bị tìm ra, nói gì đến một con khỉ con chứ! Mạng sống của khỉ con chắc hết rồi, nó tuyệt vọng nghĩ thầm. Nhưng kì lạ là, mấy con khỉ đực đó lật tìm qua lại một lượt trên ngọn cây to đó, nhưng chẳng tìm thấy gì cả, kết quả chỉ là làm gãy rất nhiều cành cây, rơi rụng rất nhiều lá cây mà thôi. Chúng đành hậm hực bò xuống, lại đi sang chỗ khác tìm kiếm.

Trời sắp tối rồi, Vua khỉ Đai Lưng Vàng và bốn con khỉ đực lê cái thân uể oải quay về hang ngủ. Phất Đầu Đỏ vội vàng chạy đến chỗ cây đại thụ to ấy, nhanh thoăn thoắt trèo lên phía ngọn cây, tìm đến cái ổ của chim sáo ngũ sắc. Những cành lá che lấp hốc cây đã bị dỡ bỏ rồi, miệng hốc đá tối om hiện ra, dường như đã bị tay khỉ thò vào mấy lần rồi, mấy sợi cỏ còn mắc vào cửa hốc, bị gió thổi bay đi mất. Nó thò tay vào trong hốc cây, trống huơ trống hoác, lạnh ngắt, chẳng có dấu vết của sự sống tồn tại. Hai mắt nó tối sầm lại, suýt nữa ngã lộn từ trên cây xuống. Phải rồi, nó đã thấy rất rõ ràng, Vua khỉ Đai Lưng Vàng vốn không tìm ra khỉ con Đít Đỏ, nhưng rừng rậm là nơi bất cứ lúc nào cũng có kẻ thù mai phục, có thể nó đã bị báo rừng bắt mất rồi, cũng có thể bị trăn nuốt chửng, có thể bị đại bàng vàng bắt mất... Sớm đã biết thế này, nó đừng tự cho mình thông minh để đứa con nhỏ của mình một mình ở lại trong hốc cây này.

Mất đi đứa con yêu, nó kêu gào thảm thiết, tu..ung..tu.. ung, tự đập đầu mình vào cành cây.

Trời dần tối rồi, Phất Đầu Đỏ vẫn chìm đắm trong đau thương không có cách nào thoát ra được. Đột nhiên, trên một cái cây gần đó, vọng lại tiếng hú gọi của đồng loại, còn có tiếng líu ríu của khỉ con. Im lặng lắng nghe, hình như là tiếng gọi của khỉ con Đít Đỏ. Nó ngờ ngợ nghĩ rằng mình đang nằm mơ, hay do bị ảo giác mà nghe nhầm. Tự cấu vào chân một cái, nhưng âm thanh đó vẫn theo gió vọng lại. Đêm trong rừng rất yên tĩnh nên tiếng gọi nghe rất rõ. Nó nhân ánh trăng sáng, nhảy đến cây to gần đó, ô hô, thì ra là lão Sửu Chột Mắt đang ôm khỉ con Đít Đỏ, nấp trong đám lá cây rậm rạp.

Mẹ con được đoàn tụ, ôm hôn nhau thắm thiết.

Phất Đầu Đỏ thật khó mà tưởng tượng được, khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng chuẩn bị vây đánh nó, lão Sửu Chột Mắt đã nhìn thấy viễn cảnh trước mắt mà lo lắng không yên, chỉ hận mình không có ba đầu sáu tay để đánh cho năm con khỉ đực quá lạm dụng quyền lực đó một trận tan tác tơi bời. Khi Vua khỉ Đai Lưng Vàng bắt đầu tìm kiếm trong rừng cây, lão Sửu Chột Mắt đã nhanh chân hơn một bước trèo lên cây to đó nhẹ nhàng bế khỉ con Đít Đỏ trốn đi.

Đứa con yêu tưởng mất đi lại tìm thấy được, Phất Đầu Đỏ vui mừng khôn xiết.

Nó cho khỉ con Đít Đỏ đang ríu rít đòi ăn bú no, sau đó nhờ ánh trăng chải chuốt lông cho lão Sửu Chột Mắt, để tỏ lòng biết ơn. Lão Sửu Chột Mắt không có khỉ cái bên cạnh làm bạn, cũng chẳng có bạn cùng giới nào, nên da lông nhếch nhác, bết dính đầy nhựa cây và sợi cỏ. Phất Đầu Đỏ dùng móng của các ngón để chải, dùng nước bọt để gột rửa, dùng răng để gặm cắn, để chải chuốt cho da lông như cỏ hoang của lão Sửu Chột Mắt. Nó đương nhiên còn nhớ, nửa tháng trước, khi nó tỉnh dậy thấy khỉ con Đít Đỏ đang chơi đùa cùng lão Sửu Chột Mắt, nó đã từng thô bạo gầm lên chửi rủa. Bây giờ xem ra, nó đã trách nhầm lão Sửu Chột Mắt rồi. Lão Sửu Chột Mắt quả thực là thích khỉ con Đít Đỏ, tuyệt đối không thể làm hại nó. Thật là “Đường dài mới biết ngựa hay, ở lâu mới biết người ngay kẻ tà”! Nó ôm một sự hổ thẹn sâu sắc trong lòng, nên rất chú tâm trau chuốt cho da lông lão Sửu.

Lão Sửu Chột Mắt lần đầu được hưởng thụ sự trau chuốt da lông từ một con khỉ cái trẻ đẹp, lại còn rất dịu dàng, chu đáo, thân thiết, không những làm cho đám da lông bết dính dơ dáy trên người nó trở nên gọn gàng sạch sẽ, còn làm cho tâm hồn cô độc khô héo của nó trở nên ấm áp tươi vui lại, cái cảm giác dễ chịu, thanh thản, phiêu diêu đó, cả đời này nó cũng không thể quên. Nó ôm lấy khỉ con Đít Đỏ, nép chặt vào ngực mình, dùng lưỡi hôn một cách rất tình cảm lên trán của khỉ con Đít Đỏ, đối với loài khỉ lá mà nói, đây chính là một sự tuyên thệ, đây chính là một lời hứa, phải dùng máu và tính mạng để bảo vệ con khỉ con này!

Phất Đầu Đỏ tin lời tuyên thệ và lời hứa phát ra tự đáy lòng của lão Sửu Chột Mắt, ôi chao, giá như lão Sửu Chột Mắt là vua của bầy khỉ Mây Mù này thì tốt biết bao, sự an toàn của mẹ con nó coi như được bảo đảm rồi. Nhưng sự thực không thể có điều đó. Lão Sửu Chột Mắt có địa vị rất thấp trong bầy khỉ Mây Mù, vừa già vừa xấu, thuộc loại không được coi trọng. Thấp cổ bé họng như lão ta thì lời tuyên thệ và lời hứa này xem ra không đáng để ý tới.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.