Một chiếc túi nhựa đựng bức thư nặc danh của kẻ bắt cóc được đặt trên bàn để Conklin và tôi có thể cùng đọc nó.
NẾU BỌN MÀY GỌI ĐIỆN BÁO CHO CẢNH SÁT, CON BÉ SẼ BỊ GIẾT.
NẾU CHÚNG TAO BỊ THEO DÕI, CON BÉ SẼ KHÔNG TOÀN MẠNG ĐÂU.
Chúng tôi vẫn còn thảng thốt trước lời lẽ man rợ đó, không thể giũ bỏ cái cảm giác sợ hãi tột cùng rằng việc chúng tôi nhúng tay vào điều tra vụ RicciTyler có thể làm hại tính mạng cô bé Madison.
Khi Dave Stanford đến Trụ sở vào buổi trưa, chúng tôi chuyển giao bức thư nặc danh của kẻ bắt cóc cho Cục điều tra liên bang. Jacobi gọi bánh từ quán Presto Pizza. Conklin kéo ghế mời Stanford ngồi rồi chúng tôi mở hồ sơ ra cho anh ấy xem.
Khoảng một giờ sau, tất cả thông tin, tin tức vẫn thống nhất về một manh mối: Gia đình Whitten ở Boston và gia đình Tyler ở Pacific Heights đều có liên quan với Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry.
Chúng tôi chia nhau làm việc trên danh sách tên các khách hàng mà Mary Jordan đã cung cấp từ cuốn sổ đăng ký và bắt đầu gọi điện cho từng người để hỏi thăm. Khi nắm được thông tin cần thiết, chúng tôi bắt đầu phân ra nhóm và hành động.
Conklin và Macklin đi cùng xe với Stanford. Jacoibi và tôi nhập thành đội riêng, hỗ trợ lẫn nhau như trước kia.
Thật tốt khi nhìn thấy gương mặt giản dị của Jacobi ngồi bên cạnh mình, và tư thế vững vàng của ông sau tay lái.
“Thứ lỗi khi tôi nói điều này nhé, nhưng thật sự trông cô như bị ai mắng mỏ ghê lắm vậy”, Jacobi nói.
“Cái vụ án chết tiệt này làm tôi mệt mỏi, chán chường không thể tả. Nhưng vì ông đã đề cập đến nó thì tôi nói luôn nhé. Jacobi ạ, tôi đang thắc mắc là ông có bao giờ nói dối tôi khi trông tôi thật sự kinh khủng không?”
“Tôi không nghĩ là như vậy, không đâu”.
“Tôi đoán đó là một trong những lý do mà tôi rất thích ông”.
“Này, đừng nịnh và làm tôi bối rối đấy nhé”. Ông ta cười toe toét, rẽ ngoặt gấp về bên phải đường Lombard rồi đậu xe lại.
Năm tiếng sau đó, chúng tôi lần theo dấu vết và phỏng vấn bốn khách hàng của Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry và các cô bảo mẫu của họ. Khi ánh chiều tà bừng lên, những đám mây hồng trông như kẹo bông kéo vệt qua phía trời tây, chúng tôi nhập với Macklin và những người khác tụ lại tại Trụ Sở.
Đó là một cuộc họp ngắn vì tổng cộng hai mươi lăm giờ đồng hồ làm việc của cả nhóm năm người chẳng thu được gì ngoài những lời tán dương dành cho Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry và các cô bảo mẫu chất lượng cao nhập cảnh từ nước ngoài vào.
Vào khoảng bảy giờ tối, chúng tôi cùng thống nhất là sẽ tiếp tục truy tìm thêm thông tin vào sáng hôm sau. Tôi băng qua đường Bryant, lái xe ra khỏi bãi đậu xe rồi tiến thẳng về Potrero Hill.
Đèn đường sáng nhấp nháy khắp phố khi tôi đậu xe bên ngoài ngôi nhà thân yêu.
Tôi đang nắm cửa xe chuẩn bị mở ra thì một thứ gì đó che khuất ánh sáng đang hắt vào cửa kính, khiến tôi chìm vào bóng tối.
Tim tôi đập thình thịch như búa nện trên đe khi tôi xoay đầu qua và một bóng người tiến gần hơn nữa. Phải mất vài giây đầu óc tôi mới định thần lại được. Thậm chí sau đó, tôi vẫn còn không tin vào mắt mình.
Đó là Joe.