Lý Hòa gọi riêng mấy người bọn họ vào trà thất, chuyện mậu dịch biên giới biết càng ít người càng tốt, cho dù có biết, tốt nhất cũng đừng nên nắm rõ chi tiết bên trong.
"Ngồi đi, sau khi về cũng chưa có dịp trò chuyện kỹ với các anh, hôm nay nhân lúc rảnh rỗi thì tâm sự chút, có gì muốn nói cứ tự nhiên."
Gầy Gò lấy ra một bao thuốc, bóc đầu rồi chia cho mỗi người một điếu, nói với Lý Hòa: "Anh thử loại thuốc này xem, thuốc của tụi Mao tử (người Nga) hút cũng rất đã đấy."
"Không quen hút, mấy cây anh mang cho tôi đợt trước tôi mới hút có hai điếu, lười chẳng buồn đụng đến," Lý Hòa từ chối, lấy trong túi ra điếu Trung Hoa của mình rồi châm lửa, mặc dù cũng chẳng thích loại này lắm. Trước kia anh vốn thích hút Phù Dung Vương, chỉ là bây giờ căn bản không có chỗ nào bán, chỉ có đợi sau khi lên sàn mới mua được, quan trọng nhất là hút vào thông cổ không ngấy.
Gầy Gò thở hắt ra, nói: "Anh à, em chạy đi chạy lại đằng trước đằng sau mấy chuyến rồi, nói thật, đúng là kiếm ác lắm. Từ sau khi mở mậu dịch biên giới năm 82, người đi nhiều vô kể, Mãn Châu Lý làm lớn nhất, tiếp theo là Tuy Phân Hà, còn lại là Hắc Hà, Đông Ninh mấy chỗ đó. Quần bò, kẹo cao su, áo thể thao, áo phao, trong mắt tụi Mao tử đều là bảo bối cả, thậm chí khoai tây, cải thảo cũng bán được giá cao, bao gồm cả mấy loại rượu đế vớ vẩn của mấy xưởng rượu phía Bắc cũng bán đắt như tôm tươi. Chỗ nào cũng thấy người Trung Quốc mình, anh đoán xem em gặp ai ở Blagoveshchensk?"
"Ai?", Lý Hòa nhớ lại mấy người bọn họ quen biết chung cũng chỉ có vài người, cúi đầu nghĩ một lúc mà không ra.
"Trương Tiên Văn đấy, anh à, anh không ngờ được đâu!"
"Là hắn?", Lý Hòa thật sự không ngờ lại là người đó, từ sau năm 83 anh đã không còn gặp lại kẻ này nữa, nhớ tới chuyện kinh doanh đồng hồ điện tử lúc trước cũng là làm với hắn, anh không khỏi bật cười thành tiếng.
"Đúng vậy, thằng cha đó phất lắm, tìm mấy xưởng nhỏ ở Thường Thục gia công đồ da, quần áo các thứ, quay tay một cái là lời hơn chục lần. Lần trước bọn em gặp ở khách sạn, hắn ôm hai con mụ Mao tử, ở lì trong phòng cả ngày không ra, hắc hắc."
Vạn Lương Hữu ngồi cạnh nãy giờ không lên tiếng cũng cười bảo: "Người Trung Quốc đi khắp thế giới, chỉ có ở đất của tụi Mao tử bọn mình mới sống ra dáng con người thôi!"
Lý Hòa nghe xong cười ha hả, chẳng phải là lời nói thật sao, bản thân mình nghèo rớt mồng tơi, nhưng vẫn còn có kẻ nghèo hơn mình, đặc biệt là vùng Viễn Đông của đám Mao tử.
Gầy Gò lấy cuốn sổ ghi chép trong ngực ra đưa cho Lý Hòa: "Anh xem đi."
"Sao lại kiếm được nhiều thế này?", Lý Hòa xem qua một lượt, thế mà kiếm được hơn 7 triệu! Mà lại chỉ trong vòng một năm, "Chẳng phải nửa năm trước chú còn bảo khó làm sao? Một tháng kiếm được có chục vạn."
Gầy Gò cười đáp: "Đều là nhờ công của mấy tên 'Tô gian' (kẻ bán nước cho Liên Xô) dưới tay chúng ta cả. Dưới trướng giờ có cả trăm tên Mao tử, ngày nào cũng chẳng làm gì, ăn uống của mình, nếu biết điều thì đã chẳng ngồi yên được rồi. Em cho chúng nó giúp mình mua chuộc nhân viên bán vé của tuyến đường sắt Liên Xô, một lần có thể mua đứt mấy toa tàu có 4 giường nằm, trừ một giường để ngủ, còn lại toàn là nhét hàng, chất từ sàn lên tận trần nhà, ngay cả cửa sổ cũng bị bịt kín mít. Anh nói xem vận hàng kiểu này thì làm sao mà không lãi cho được?"
"Hơn nữa cứ đến mỗi trạm, chẳng cần phải ra khỏi sân ga là đã bị người ta tranh nhau mua sạch bách, đúng là buôn may bán đắt thật," lúc này Lan Thế Phương bên cạnh chen lời.
Gầy Gò tiếp tục cười nói: "Ngay cả mấy du học sinh mình sang bên kia cũng kiếm không ít tiền đâu."
"Du học sinh?", Lý Hòa hơi khó hiểu, du học sinh thì kiếm được tiền gì? Chẳng qua cũng chỉ là làm phiên dịch thôi chứ.
"Đầu óc tụi nó nhanh nhạy, lại biết tiếng Nga, mua chuộc nhân viên bán vé phía Nga, kiểm soát một lượng lớn vé tàu, vé chợ đen một chuyến tàu bán được 60 - 70 USD một vé đấy. Anh biết giá gốc bao nhiêu không? Có 4 USD thôi! Từ Moscow về đến kinh thành mình chỉ có 4 USD! Chiêu này của em là học từ tụi nó đấy," Gầy Gò nói vô cùng đắc ý.
Lý Hòa than thầm, tuyệt đối không được để người Trung Quốc luồn lách được, ra đến nước ngoài lại càng cảm thấy "trời đất rộng lớn hơn"!
"Trên đường không gặp rắc rối gì chứ?"
Gầy Gò lúc này lại thở dài thườn thượt: "Anh à, vẫn là anh có tầm nhìn xa, đem anh Lan, anh Vạn và mấy người bọn em đi cùng, nếu không, tụi em chắc chắn là bỏ mạng ở đó rồi."
Lý Hòa vội hỏi: "Sao vậy, trong thư hay điện báo cũng chưa nghe chú nói kỹ."
Lúc này Vạn Lương Hữu lên tiếng: "Hải quan thì không nói làm gì, cứ một ra một vào là đã bị lột sạch một lớp da, tụi em cũng cắn răng chịu, dù sao vẫn còn có lãi, hơn nữa nhiều khi cứ để đám Mao tử dưới tay mình đứng ra là đỡ đau đầu hơn. Nhưng bọn cướp bóc thì quá nhiều, lại còn là đồng bọn gây án, ban ngày ban mặt mà dám cướp của giết người, anh bảo xem có lộng hành không chứ."
Lý Hòa không nói gì, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi sợ hãi, vẫn là mình nghĩ mọi chuyện đơn giản quá, suýt chút nữa đã hại Gầy Gò và mấy anh em, nhưng chuyến đi Liên Xô này có thể dừng lại được không?
Chắc chắn là không thể dừng!
"Năm sau tôi đích thân đi."
Cùng lắm thì xin nghỉ việc, so với khoản lợi nhuận khổng lồ từ tụi Mao tử, chẳng có gì là không thể buông bỏ.
"Anh, đừng, em biết anh lo cho bọn em, nhưng anh sang thì cũng vậy thôi, chưa chắc đã quen thuộc bằng bọn em đâu, dù sao bọn em cũng lăn lộn hai năm rồi," Gầy Gò cười nói.
Vạn Lương Hữu nhìn ra ngoài cửa, sau đó dùng tay làm động tác bắn súng, hạ thấp giọng nói: "Lúc cấp bách bọn em có cái này, bíp một tiếng, mười tên tám tên cũng chẳng sợ, ông đây tiễn hắn đi gặp Diêm Vương được."
"Súng?", lòng Lý Hòa càng lạnh lẽo hơn.
Lan Thế Phương nói: "Trên đất của tụi Mao tử, chỉ cần nó có, thì không gì là không mua được bằng tiền. Có cái xưởng máy kéo khá nổi tiếng bên kia, dây chuyền sản xuất còn bị người ta lén bán về nước mình kìa."
Phải rồi, một khẩu súng thì tính là gì chứ?
Lý Hòa lại tự mình châm một điếu thuốc, rồi hỏi: "Kiếm tiền là một chuyện, bên mình có cách nào lấy được thiết bị, dây chuyền sản xuất gì đó không?"
Gầy Gò cười khổ: "Anh à, em hiểu ý anh, nhưng anh phải biết là một cái thiết bị thôi đã nặng hơn chục tấn, thậm chí vài chục tấn, mình không chở về được đâu."
Lan Thế Phương đùa: "Máy bay xe tăng vẫn có cách lái về được đấy."
"Ông đùa thật đấy," Lý Hòa nói ngoài miệng như vậy, nhưng trong lòng thực sự đã nảy sinh ý định đi tìm Lưu Bảo Dụng, Tề Công Huân mấy người đó. Chỉ là nghĩ vậy thôi, đành phải xem từng bước một đã.
Lan Thế Phương nói: "Tất nhiên là đùa rồi, mua về bán cho ai chứ!"
Lý Hòa hỏi: "Không biết sau năm nay các anh còn muốn tiếp tục sang đó không?"
Lần này mỗi người ít nhất cũng cầm được hai vạn tệ, hai vạn tệ ở trong nước không phải là con số nhỏ, đủ để bọn họ sống một cuộc đời ấm no rồi, việc gì phải rời nhà đi chịu khổ.
Vạn Lương Hữu nói: "Bọn em cũng nể tình anh, kiếm được tiền, gia đình sắp xếp cũng vô cùng chu toàn. Nhưng đã ra ngoài nhìn thấy hàng chục vạn, hàng trăm vạn rồi thì bọn em không biết đủ đâu, vẫn muốn tiếp tục làm với anh. Tuy nhiên về chuyện của Vương Nguyên, bọn em xin lỗi anh."
"Không, không, không cần xin lỗi, chí hướng mỗi người mỗi khác, hơn nữa tôi với hắn về bản chất không hề có quan hệ thuê mướn ràng buộc nào, đến đi tự do mà," Lý Hòa rất thấu tình đạt lý.
Vương Nguyên là người do Vạn Lương Hữu dẫn theo, vì ham tiền trước tốc độ kiếm lời của mậu dịch biên giới, giống như phát hiện ra lục địa mới vậy, kích động không kìm nổi, sau khi chia được 2 vạn tệ, liền lập tức rời khỏi nhóm của Gầy Gò, quay về tự tổ chức nguồn hàng, tự mình làm "đảo gia" (dân buôn lậu), hắn cho rằng tự mình làm chủ cho mình mới là có tiền đồ.
Điều này khiến Vạn Lương Hữu và Lan Thế Phương, bao gồm cả Lý Ái Quân đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Lan Thế Phương nói: "Dù sao cũng là người của tôi, cũng là lỗi của bọn tôi."
Lý Hòa cười bảo: "Anh Lan, anh Vạn, tôi thật sự không giận, tôi vẫn câu nói đó, ở chỗ tôi đến đi tự do. Đi theo tôi, sớm muộn tôi cũng không để hai anh thiệt thòi, hai anh muốn tự mình ra làm riêng, tôi cũng không ngăn cản, ai mà chẳng ham tiền."
Bọn họ bây giờ đã nắm rõ mánh khóe của mậu dịch biên giới rồi, chỉ cần bắt chước làm theo thì đâu có lý gì mà không kiếm được tiền, điểm khác biệt duy nhất là đi theo Lý Hòa kiếm được nhiều hơn, hay tự mình làm thì kiếm được nhiều hơn.
Lan Thế Phương nói: "Anh em, không cần nói gì nữa, cái mậu dịch biên giới này nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực ra chẳng dễ chút nào, tôi vẫn là giữ tiền lại làm vốn cưới vợ cho con trai thôi, không đú đởn nữa, cứ thành thật làm cùng anh thôi. Hơn nữa nam tử hán nhất ngôn cửu đỉnh, mấy trò bội tín bội nghĩa, thấy lợi quên nghĩa đó, anh em bọn tôi không làm ra được, nói thêm nữa là tát vào mặt chúng tôi đấy."
Lý Hòa nói: "Cảm ơn mọi người, đã tin tưởng tôi, tôi cũng đảm bảo có tiền cùng kiếm."